Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Hiệp sĩ và rồng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404907599-256-k897555.jpg

[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh
Số chương: 7



fiction​
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Giới thiệu


Tác giả: W Tòng Tinh

Tag: Phương Tây, 1v1, HE

Số chương: 7

Tóm tắt: Hiệp sĩ trẻ tuổi phát hiện một chú rồng đáng thương bị cô lập trong tòa tháp.
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Rồng và hiệp sĩ


Thụ là lính mới trong đội hiệp sĩ, vì kinh nghiệm chưa nhiều, tính tình lại khờ khạo nên vừa vào đã được giao cả đống việc vặt, trong đó có việc cho rồng ăn ở tháp.

Lũ rồng từng sánh ngang với ác quỷ giờ đã trở thành vật cưỡi của các hiệp sĩ.

Đương nhiên không phải hiệp sĩ nào cũng có thể cưỡi rồng, chỉ những người có năng lực mạnh được rồng công nhận mới thật sự thuần phục được chúng.

Thụ là hiệp sĩ cấp thấp nhất, chưa được thần quan ban phước nên trong cơ thể chẳng có chút thần lực nào.

Cậu rất thích công việc cho rồng ăn này, dù sao đây cũng là cơ hội duy nhất để cậu thấy rồng ở khoảng cách gần.

Cậu kéo chiếc xe chất đầy đồ ăn lên con dốc dài, vừa hát dân ca để lấy thêm can đảm vừa tò mò nhìn quanh.

Lũ rồng ẩn mình trong bóng tối, những đôi mắt vàng, xanh dương, xanh lá dán chặt vào cậu, nhưng không con nào chủ động bay tới.

Phát đồ ăn xong, thụ chưa vội đi ngay mà tìm một chỗ ngồi xuống.

Cậu rất muốn kết bạn với các hiệp sĩ khác, nhưng cậu không hiểu mấy đề tài họ nói, hễ căng thẳng thì lại nói lắp, ngay cả nịnh bợ cũng không biết.

Ở chung với lũ rồng khiến cậu thoải mái hơn.

Cậu cảm thấy công việc này chẳng có gì không tốt, nhưng mấy hiệp sĩ khác không thích tới đây lắm, vì không thân với họ nên cậu cũng chẳng hỏi được lý do.

Cho ăn một thời gian, cậu phát hiện trong khi những con rồng khác đang ăn thì có một con cứ nằm lì trong góc.

Toàn thân nó đen nhánh, cánh trái lóe lên ánh kim loại, chắc là từng bị thương, hai mắt nó cũng khác màu, một bên đỏ, một bên vàng.

Con ngươi thẳng đứng của nó chỉ nhìn chằm chằm vào thụ chứ không nhìn đồ ăn.

Rồng cũng thích ở một mình sao?

Thụ nhìn cánh tay quấn băng vì bị đối thủ đả thương trong lúc tập luyện của mình rồi dứt khoát đi về phía con rồng cô độc kia.

Cậu lục túi áo lấy ra một viên kẹo, dè dặt đưa tới sát miệng rồng.

Họ nhìn nhau hồi lâu, rồng há miệng ra, thụ đánh bạo thò tay vào miệng nó rồi đặt viên kẹo lột sẵn lên lưỡi rồng.

"Bạn bị bắt nạt à?"

Cậu hỏi rồng, nhưng nó không trả lời.

"Tụi nó đều ăn, sao bạn không ăn?"

Cậu hỏi tiếp.

Cậu nghĩ con rồng này bị cô lập nên sinh lòng thương xót, cứ đến giờ cho ăn thì lại lén đem theo một ít đồ ăn tự nấu (học từ "Sổ tay công thức nấu ăn trong rừng - 100 món ngon chinh phục rồng") để bồi dưỡng rồng.

Trong sách nói mấy món này rất hợp khẩu vị rồng, có thể làm rồng phun lửa vì phấn khích.

Mới đầu thụ cũng sợ tay mình bị rồng cắn đứt, nhưng sau đó cậu phát hiện rồng rất chừng mực, chỉ có điều tướng ăn hơi xấu, khi ăn đồ ăn cậu bưng tới luôn liếm trúng mặt và tay cậu, mỗi lần cho ăn xong cả người cậu dính đầy nước miếng của nó.

Cậu không hề ghét cảm giác nhờn nhẫy này, rồng chịu thân thiết với cậu khiến cậu rất vui.

Đợi rồng ăn xong, cậu ôm cái đầu khổng lồ của nó rồi nói: "Bạn to thế này cơ mà, không ăn nhiều sao được chứ."

Sau đó, hàng đêm cậu ở lại tháp và ngủ cạnh con rồng tội nghiệp này.

Sao nó không ở chung với mấy con rồng khác nhỉ?

Vì đôi mắt khác màu hay vì bị thương?

Cậu vuốt nhẹ đôi cánh có khung xương khảm kim loại của rồng, hỏi nó còn đau không.

Rồng vẫn không trả lời cậu.

-

Có một thời gian thụ không đến tháp rồng.

Khi cậu xuất hiện lại, rồng thấy tay áo cậu trống rỗng.

Khó khăn lắm cậu mới được đi tuần tra trong rừng, nhưng lại gặp phải ma vật có mức độ nguy hiểm cực cao, may mà chỉ bị cụt một tay chứ không bị thương chỗ nào khác.

Cậu cười với rồng, nói mình muốn giết ma vật để mọi người thay đổi cách nhìn về mình, thế là chẳng chút do dự xông lên, cậu quá ngốc nghếch nên chỉ lo nhắm vào điểm yếu của ma vật mà không hề nhận ra cánh tay mình bị cắn đứt.

"Chỉ mất một cánh tay mà giết được ma vật cấp cao," cậu hãnh diện ngẩng cao đầu, "Tôi giỏi lắm đúng không?"

Cậu không hề hối hận, trong lúc dưỡng thương có rất nhiều hiệp sĩ đến thăm cậu, đây là lần đầu tiên cậu được nhiều người vây quanh hỏi han như vậy.

Thần quan không thể tái tạo cánh tay cho cậu, nhưng ít lâu sau cậu được lắp tay giả, mặc dù bây giờ tay giả chưa linh hoạt lắm nhưng vẫn có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt.

Kể xong chuyện của mình, cậu đến cạnh rồng nói tiếp: "Ma vật trong khu rừng gần thị trấn ngày càng nhiều, nghe nói đang cần các bạn giúp đấy.

Nếu họ cho bạn đi thì bạn phải cẩn thận đấy nhé."

Chỉ những hiệp sĩ mạnh nhất mới chinh phục được rồng.

Cậu vốn chẳng có tài cán gì, giờ còn bị cụt một tay nên càng không thể trở thành hiệp sĩ rồng oai phong.

Được rồi, nói thật thì cậu hơi hối hận.

Thụ hết sức tủi thân, cậu muốn giết ma vật để được thăng cấp, tuy rất xa vời nhưng chỉ cần nỗ lực từng bước, biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ có con rồng của riêng mình thì sao?

Cậu nghĩ kỹ rồi, nếu có tư cách cưỡi rồng thì cậu sẽ chọn con rồng có đôi mắt hai màu này.

Ngày các hiệp sĩ dẫn lũ rồng ra trận, thụ ở trong tháp một mình.

Cậu đang cặm cụi quét dọn thì chợt nghe thấy tiếng gió rít chói tai.

Con rồng có đôi mắt hai màu xếp cánh lại rồi khom người xuống cho cậu trèo lên lưng mình.

Cậu vừa mừng vừa lo, cảm thấy mình chẳng có chút năng lực chiến đấu nào, không xứng cưỡi rồng.

Rồng: "Không phải cậu muốn đi à?

Đi thôi."

Thụ sốc nặng, đây là lần đầu tiên cậu nghe rồng nói chuyện.

Cậu trèo lên lưng rồng, chưa kịp hỏi gì thì nó đã bay ra khỏi tháp cao.

Chỉ chốc lát sau họ đã ra chiến trường, con rồng há miệng phun lửa hừng hực, tiêu diệt quá nửa ma vật đang tấn công.

Thì ra rồng mạnh vậy sao!?

Thụ càng sốc hơn, cậu tưởng những con rồng khác cũng mạnh tương đương, nhưng khi quay đầu nhìn quanh thì phát hiện chỉ có con rồng mình cưỡi mới phun ra lửa lớn như vậy.

-

Sau khi trận chiến kết thúc, thụ mới biết rồng của mình không phải rồng nuôi mà là một con rồng hoang bị các hiệp sĩ hợp lực bắt giữ cách đây rất lâu, vì bị thần lực phong ấn nên không thể ra khỏi tháp.

Nó rất ghét hiệp sĩ, xưa nay không ai có thể cưỡi nó ra trận.

Các hiệp sĩ không muốn đến tháp cho rồng ăn cũng vì lý do này.

Nó là thủ lĩnh của bầy rồng, thường xuyên ra lệnh cho những con rồng khác phun nước miếng vào các hiệp sĩ, ném đồ ăn vương vãi, còn phun lửa đốt cháy tóc hiệp sĩ.

Dần dà chẳng ai muốn hầu hạ rồng nữa.

Bọn họ rất ngưỡng mộ thụ, không biết cậu làm cách nào thu phục được con rồng xấu tính kia.

Thụ bị rồng liếm đầy nước miếng không tin lời đồn này mà quả quyết nói: "Các anh nhầm rồi, nó là rồng ngoan mà, chỉ có tướng ăn hơi xấu thôi."
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Nhật ký của rồng 1


1.

Rồng bị các hiệp sĩ bắt vào một ngày mưa bão.

Ngoài tổ mưa như trút nước, tiếng sấm rền vang át đi những âm thanh lạ trong rừng.

Rồng đang ngủ trên đống châu báu thì chợt thấy cánh mình đau nhói.

Lửa nó phun ra bị mưa lớn dập tắt, mũi tên thần thánh ghim vào cánh nó mang theo sức mạnh vô biên khiến nó không thể bay lên cao.

Ngày thứ bảy của mùa mưa, con rồng mất đi cánh trái trong cuộc chiến bị nhốt vào tháp cao.

Loài người gọi nó là ác long, nhưng nó chẳng thấy mình làm gì sai cả, nó chỉ đi săn, ăn uống, gom góp châu báu về xây tổ thôi mà.

Loài người rõ là đáng ghét.

Dấu ấn thần lực tựa như một sợi xích vô hình, ác long cần được các thần quan chữa trị định kỳ nên không thể rời khỏi tháp quá lâu.

Nó không xem lũ rồng trong tháp là đồng loại của mình, chúng tự nguyện phục vụ con người, hèn nhát yếu đuối như bầy cừu, nó mới phun mấy tia lửa mà chúng đã hoảng sợ nép sát vào nhau, còn tôn nó làm "thủ lĩnh".

Rồng sao có thể bị loài người nuôi nhốt được?

Quanh tháp có cây cối nhưng không thể so với hoa cỏ quý hiếm trong rừng, kho báu của nó đã mất sạch, một xu bọn họ cũng không chừa lại cho nó.

Ác long ghét hiệp sĩ, ghét đồ ăn bọn họ đem tới, ghét cả lũ rồng ngu ngốc mừng rỡ vẫy đuôi mỗi khi được ăn.

Ánh đèn trong tháp không sáng lắm, nó cuộn mình trên lầu cao nhất, cụp mắt nhìn xuống con dốc dài mà các hiệp sĩ hay đi khi đem đồ ăn tới, hôm nào tâm trạng không vui thì nó sẽ vỗ cánh kêu to, bắt những con rồng khác phun nước miếng vào các hiệp sĩ.

Mau cút đi!

Còn lâu nó mới làm việc cho bọn họ!

Ác long phun lửa qua khe lồng, đốt cháy mái tóc mới tạo kiểu của hiệp sĩ đã bắn vào cánh nó.

2.

Hiệp sĩ mới đến hôm nay là một gương mặt xa lạ, vóc dáng không vạm vỡ nhưng giọng nói lanh lảnh.

Cậu vừa đẩy xe đồ ăn vừa hát, rồng từng nghe những bài đồng dao tương tự, hình như đó là mấy bài dân làng hay hát trong lúc chăn cừu, khi nó bắt cừu đã từng nghe qua.

Nó nằm trên cao ngắm nghía hiệp sĩ mới đến này.

Là một hiệp sĩ tép riu còn rất trẻ, đeo một thanh kiếm to, nước da bánh mật lấm tấm tàn nhang, mày rậm, mái tóc sáng màu xoăn tít như lông cừu.

Phát đồ ăn xong, hiệp sĩ trẻ không đi mà ngồi trong góc nhìn chúng ăn.

Người này muốn làm gì?

Rồng cảnh giác cao độ, nằm im quan sát đối phương.

Mấy ngày sau đó, người đem đồ ăn đều là hiệp sĩ này.

Rồng không nghe thấy tiếng hát nên cứ tưởng là người khác đến, nó bò ra khỏi tổ, trông thấy tay trái của thiếu niên đẩy xe quấn băng kín mít, dáng đi khập khiễng, áo choàng hiệp sĩ cũng lấm lem.

3.

Hiệp sĩ trẻ tới ngồi cạnh nó rồi hỏi: "Bạn bị bắt nạt à?"

Người bị bắt nạt là cậu mới đúng chứ?

Hiệp sĩ lại hỏi: "Tụi nó đều ăn, sao bạn không ăn?"

Còn lâu nó mới chen chúc với bọn chúng để ăn trong "máng lợn" kia.

Viên kẹo tan ra rất nhanh nên rồng chưa nếm được bao nhiêu vị ngọt.

Nó vốn định đuổi hiệp sĩ đi, nhưng đối phương quá yếu ớt, trên người cũng không có thần lực hôi hám, nó liếc nhìn giọt nước mắt long lanh trên má hiệp sĩ rồi nghĩ thầm: Nể tình viên kẹo, cho cậu dựa một lát đó.
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Nhật ký của rồng 2


4.

Rồng không phải rồng bình thường mà biết nói tiếng người, chỉ là nó lười giao tiếp với con người mà thôi.

Hiệp sĩ mới đến này hơi ngốc nhưng không đáng ghét, trên người cậu có mùi lúa mì phơi nắng, rồng dụi đầu vào mái tóc xoăn của cậu, rất muốn nuốt chửng hiệp sĩ, nhìn cậu giống như chú cừu non tung tăng chạy nhảy trên đồng cỏ vậy.

Nó chọn một chỗ nằm lý tưởng ban ngày có nắng chiếu vào, ngoài cửa sổ còn mọc đầy hoa.

Lũ rồng nuôi mon men tới gần đều bị nó nhe răng đuổi đi hết.

Rồng tự cho mình là một con rồng oai phong lẫm liệt, nhưng hiệp sĩ lại xem nó như nhóc đáng thương bị hắt hủi, thường xuyên ôm cái đầu bự của nó một cách trìu mến rồi thì thầm an ủi: "Mắt bạn đẹp hơn đá quý nữa, tại lũ rồng kia không có mắt thôi."

Rồng cảm thấy người không có mắt là hiệp sĩ mới đúng.

Nó không vui lắm, đang định gầm lên để thể hiện địa vị của mình trong tháp thì hiệp sĩ bất ngờ đút một miếng bánh sữa dê nóng hổi vào miệng nó.

Rồng ngậm miệng lại nhai nhóp nhép.

Nó ngoác miệng ra lần nữa, trông thấy hiệp sĩ cười với mình.

Cậu đút miếng bánh sữa dê thứ hai vào miệng nó, xích tới gần đầu nó rồi thì thầm như đang tiết lộ một bí mật: "Tôi chỉ làm cho bạn thôi, mấy con rồng khác không có đâu."

Rồng vừa nhìn hiệp sĩ vừa nhai nhóp nhép.

Ăn đến miếng thứ ba, nó liếm lòng bàn tay thoang thoảng mùi bánh sữa dê của hiệp sĩ, ngửi thì rất ngon nhưng lại không ăn được.

Trong lúc ăn, nó thừa cơ liếm má hiệp sĩ, mềm mịn, không có mùi lúa mì.

Thiếu niên cười vang, ôm đầu nó rồi đưa tay xoa mí mắt nó: "Chưa đã thèm nữa à?

Lần sau tôi sẽ làm nhiều hơn."

Rồng chép miệng thèm thuồng, bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt mấy con rồng khác nhìn mình, vội vàng hạ cái đuôi đang phe phẩy trên cao xuống.

Nó khác xa bọn chúng, sẽ không vì chút đồ ăn ngon mà khuất phục trước con người đâu!

5.

Đêm khuya, rồng bay ra khỏi tháp rồi lượn vòng trên khu rừng, phun lửa phì phì về phía mặt trăng.

Đồ ăn con người làm ngon tuyệt!

Con người đáng yêu cực!

Nhưng nó ghét hiệp sĩ nên không thể vui vẻ, một con rồng kiêu hãnh đâu thể vì được xoa đầu mà cho phép con người cưỡi lên lưng mình.

Nó bay về thăm tổ cũ nhưng vẫn không tìm được món châu báu nào còn sót lại.

Nó cực khổ gom góp biết bao lâu, thế mà chỉ trong chớp mắt đã bị con người cuỗm sạch!

Hiệp sĩ đáng ghét, tháp đen đáng ghét.

Cánh nó đã được sửa lại, nhưng khi bay lên vẫn còn đau âm ỉ, rồng nghĩ đến cái tổ bị phá hủy, nghĩ đến vết thương của mình, tức giận phun ra ngọn lửa cuối cùng, quyết định ngày mai không ăn đồ hiệp sĩ mang đến, cũng không thèm để ý hiệp sĩ nữa.

Nó bay về tháp, sắp sửa đi ngủ trong cơn tức giận thì phát hiện hiệp sĩ trẻ cuộn mình nằm ở chỗ nó hay ngủ.

Cậu mặc đồ ngủ, nằm co ro nhìn rất nhỏ bé, chỉ một cú đớp là có thể nuốt chửng cậu vào bụng.

"May quá!

Tôi còn tưởng tối nay không gặp được bạn nữa chứ."

Hiệp sĩ ôm chầm nó rồi nói: "Tôi sợ bạn buồn nên tới ngủ chung với bạn nè."

Rồng vốn cao ngạo nên chẳng bao giờ thấy buồn.

Cậu buồn chứ gì?

Nể tình đồ ăn, nó miễn cưỡng xòe cánh ra cho hiệp sĩ ngủ dưới cánh mình.

Hiệp sĩ xòe tay ra, đặt một đồng tiền vàng ấm áp lên móng vuốt của nó: "Tôi nghe nói rồng thích thứ này lắm, tặng bạn đó."

Đây là phần thưởng của hiệp sĩ sau một tháng làm việc ở tháp rồng.

Hiệp sĩ nhắm mắt lại thì thầm: "Đợi tôi trở thành hiệp sĩ rồng cao cấp, bạn có chịu làm rồng của tôi không?"

Chỉ một đồng tiền vàng mà bảo nó đồng ý sao?

Rồng nhìn bàn tay hiệp sĩ đặt trên móng mình rồi húc mũi vào mái tóc xoăn của cậu.

Nó phát ra tiếng ồm ồm, hiệp sĩ giật mình ngẩng đầu nhìn nó rồi nở nụ cười tươi rói, đôi mắt nhạt màu như chứa đựng cả dải Ngân Hà: "Bạn đồng ý rồi hả?

Thật không?"

Thôi thôi, đối phương ngốc vậy chắc cũng chẳng trở thành hiệp sĩ cấp cao được đâu, cứ đồng ý đại đi.
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Nhật ký của rồng 3


6.

Sau khi cho rồng ăn, hiệp sĩ sẽ ở lại tháp luyện kiếm, ban đêm cũng trốn ở đây để đọc cuốn "Hướng dẫn về ma vật" mượn được.

Thể chất cậu không bằng những hiệp sĩ khác nên phải nỗ lực hơn họ, đẩy xe đồ ăn là một kiểu rèn luyện đối với cậu chứ không phải lãng phí thời gian.

Nhàm chán, lặp đi lặp lại từ ngày này sang ngày khác, cậu tập đến khi kiệt sức mới ngã xuống đất, tay chân dang rộng, da thịt ướt đẫm nóng hổi, mồ hôi trên lông mi chảy vào mắt làm cậu chẳng thấy được gì, cảm giác như mình là một tảng phô mai từ từ tan ra vậy.

Rồng ngồi xổm cạnh thiếu niên, dí mũi vào người cậu ngửi ngửi.

Chẳng giống phô mai chút nào.

Hơi thở của nó làm hiệp sĩ cười khúc khích vì nhột, đôi mắt nhắm nghiền biến thành hai đường cong như mái vòm nhà thờ, miệng há to để lộ hàm răng trắng như sữa dê.

"Đừng ngửi nữa, ha ha..."

Cậu ngồi dậy, vừa cười vừa đẩy đầu nó ra, "Người tôi toàn mồ hôi, thúi lắm."

Nhiệt độ cơ thể của hiệp sĩ cao hơn rồng, sau khi luyện kiếm càng nóng hơn, khi dí mũi vào má cậu, rồng cảm thấy mũi mình như bị bỏng nhẹ.

Cảm giác này rất kỳ diệu, dù sao nó cũng là một con rồng lửa nên chẳng bao giờ lo bị lửa đốt.

Thúi?

Nó lại rúc đầu vào người hiệp sĩ, vẫn không ngửi thấy mùi hôi của thần lực, đối phương có mùi giống như bánh trái cây mới nướng chín vậy.

Rồng thèm thuồng há to miệng, khi sắp cắn cổ hiệp sĩ thì dừng lại, cuối cùng chỉ thè lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm mặt thiếu niên.

Muốn nghe hiệp sĩ hát nên không thể cắn cổ.

Muốn được hiệp sĩ ôm, muốn được xoa lưng nên không thể cắn tay.

Muốn nhẹ nhàng tựa đầu lên người hiệp sĩ nên phải thu móng lại.

Rồng rất thông minh, biết con người không có áo giáp sẽ rất yếu ớt, bụng mềm bị rách sẽ chết.

Hiệp sĩ ôm nó rồi âu yếm hôn lên mí mắt nó: "Ước gì bạn là rồng của tôi nhỉ."

Cậu xòe tay ra cho nó xem huy hiệu mới nhận được của mình, "Nhìn nè, tôi lên thêm một cấp nữa rồi!

Tôi sẽ đủ tư cách chiến đấu với bạn sớm thôi!"

Rồng của cậu?

Rồng ngoe nguẩy đuôi, khinh thường hừ một tiếng.

Rồng hoang không bao giờ nhận hiệp sĩ làm chủ, càng không thể để con người cưỡi trên lưng mình, sai khiến mình như huấn luyện chó.

Nhưng...

Rồng nhìn thiếu niên mệt mỏi dựa vào mình ngủ, kiêu ngạo nghĩ mình có thể miễn cưỡng chấp nhận chú cừu non chỉ biết nấu ăn này làm người của mình.

7.

Ma vật ở biên giới tăng lên, hiệp sĩ trẻ tuổi lâu nay chỉ làm việc vặt ngoài hoàng cung và trong thị trấn cũng được giao nhiệm vụ tuần tra những nơi nguy hiểm.

Khác với mọi người, cậu rất hăng hái chứ không hề sợ hãi.

Cậu đứng trước thần quan để nhận thần lực ban phước.

Hôm đó rồng ngửi thấy mùi thần lực trên người hiệp sĩ nên không đến gần cậu, cậu cười với rồng, sau đó ra đi không một lời từ biệt.

8.

Mặt trời mọc, hiệp sĩ chưa đến.

Người đến là một người khác chứ không phải hiệp sĩ của nó.

Trăng lên cao, hiệp sĩ vẫn không đến.

Rồng nằm phục bên cửa sổ, đôi mắt thẳng đứng mở to, bất động nhìn mặt trời mọc, mặt trăng lên, mây mù giăng kín.

Nó hơi hối hận, cảm thấy hiệp sĩ đang giận mình, dù có ghét mùi kia cỡ nào thì nó cũng nên liếm cậu một cái.

Rồng ngủ thiếp đi rồi giật mình tỉnh dậy, tự hỏi chẳng lẽ vì nó không chịu làm rồng của hiệp sĩ nên cậu không đến cho nó ăn nữa sao?

Con người thật yếu đuối, nhỏ nhen, mít ướt, rõ là sinh vật phiền phức đáng ghét.

Mặt trời lại mọc lên, nhưng hiệp sĩ vẫn không đến.

Rồng muốn bay đi tìm cậu, nó đang định bay ra khỏi tháp thì nghe thấy tiếng xe đẩy.

Nhưng không có tiếng hát, nếu là hiệp sĩ thì nhất định sẽ hát, nhất định sẽ gọi tên nó...

Nó nghe thấy hiệp sĩ gọi mình.

Thiếu niên đang đẩy xe bằng một tay ngẩng đầu nhìn nó, trên khuôn mặt xanh xao vẫn là nụ cười như mọi khi, trước ngực cài một chiếc huy chương vàng lấp lánh – cậu đã được thăng cấp, rồng dụi đầu vào tay trái của cậu nhưng tay áo trống rỗng, cậu không vuốt ve nó, cậu không thể vuốt ve nó được nữa.

"Chỉ mất một cánh tay mà giết được ma vật cấp cao," hiệp sĩ hãnh diện ngẩng đầu lên hỏi nó: "Tôi giỏi lắm đúng không?"
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Nhật ký của rồng 4


9.

So với thăng cấp thì huy chương này mang ý nghĩa an ủi nhiều hơn.

Phục hồi cần thời gian, lắp tay giả cần thời gian, quá trình làm quen cũng cần thời gian, cậu phải trở lại "bình thường" thì mới có hy vọng tham gia chiến đấu lần nữa.

Hiệp sĩ ngồi cạnh rồng, giơ mu bàn tay lên dụi mắt, cậu không khóc mà vẫn tươi cười như mọi khi: "Nếu không cụt tay thì đội trưởng đã cho tôi vào đội hiệp sĩ rồng rồi...

Thường thì loại ma vật này phải có ba hiệp sĩ phối hợp với nhau mới chế ngự được, thế mà chỉ một mình tôi đã hạ gục được nó, ai cũng bảo tôi giấu nghề hết!"

Rồng nhìn hiệp sĩ, đối phương gục đầu xuống, đôi mắt ảm đạm như bầu trời đêm bị mây đen che kín, trên má vẫn còn dấu vết sau khi dải Ngân Hà khô cạn khiến nó liên tưởng đến cánh đồng lúa mì bị thiêu rụi.

Nó muốn nói gì đó, nhưng trong cổ chỉ phát ra những tiếng gầm gừ khàn khàn.

"Bạn đói rồi à?"

Hiệp sĩ quay sang nhìn nó rồi áy náy xoa mũi nó, "Xin lỗi nha, hôm nay không có đồ ăn ngon rồi, tôi vẫn chưa quen làm việc bằng một tay cho lắm..."

Nó thè lưỡi ra liếm lòng bàn tay hiệp sĩ.

Lạnh lẽo, đắng chát, còn thoang thoảng mùi máu.

Giống như mùi lá rụng sắp mục rữa trong nước mưa, giống như đá mọc đầy rêu, rồng không thích điều này.

Nó liên tục liếm tay phải may mắn còn nguyên vẹn của hiệp sĩ, để nước bọt át đi mùi vị khiến mình khó chịu kia.

"Còn nhiều cơ hội mà!"

Hiệp sĩ nhìn nó một hồi, đột nhiên vẻ mặt trở nên kiên nghị, cậu đứng bật dậy rồi tự động viên mình: "Không sao hết, lắp tay giả xong là mình có thể trở lại chiến trường rồi!"

Nói xong cậu cười vang, nằm phịch xuống cạnh rồng: "Một tay đẩy xe, một tay nhào bột, một tay vẫn có thể cầm kiếm...

Tập thêm ít lâu nữa là quen thôi."

Hiệp sĩ đưa tay vuốt nhẹ đôi cánh được khảm kim loại của rồng rồi nói khẽ: "Lúc bị thương chắc đau lắm nhỉ?

Tôi sẽ nấu thật nhiều món ngon cho bạn ăn, hôm kia mẹ tôi đến thăm đem theo nhiều nguyên liệu lắm."

Cậu cong mắt cười với nó: "Vậy nên đừng buồn chuyện quá khứ nữa."

Rồng phun khí ra mũi, nghĩ thầm dù mình có gãy cánh một lần thì vẫn cao lớn oai phong, con người yếu ớt hơn nhiều mà còn bày đặt thương xót nó.

Còn lâu nó mới buồn.

Rồng luôn mạnh hơn con người mà.

Rồng nằm cạnh hiệp sĩ phun khí xì xì, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống phiến đá đọng thành một vũng nhỏ.

Hiệp sĩ ngồi cạnh đầu nó, lấy tay áo lau mắt cho nó rồi nói: "Ma vật trong khu rừng gần thị trấn ngày càng nhiều, nghe nói đang cần các bạn giúp đấy, nếu họ cho bạn đi thì bạn phải cẩn thận đấy nhé, khò...

Tôi cũng muốn đi lắm, không biết bạn sẽ đi với hiệp sĩ nào nữa... khò..."

Hiệp sĩ nói huyên thuyên, sau đó giọng từ từ nhỏ đi, rồng quay đầu sang, trông thấy thiếu niên đã ngủ say.

Tổ mới của rồng trong tháp được hiệp sĩ trải rơm khô phơi nắng mềm mại, trong góc còn đặt hoa và một cái rương nhỏ.

Hễ hiệp sĩ tìm được châu báu lấp lánh thì lại tặng cho rồng, giờ đã gần đầy rương.

Nó sẽ không bao giờ chiến đấu vì con người.

Cánh và đuôi rồng ôm ấp hiệp sĩ đang ngủ, đôi mắt thẳng đứng mở to, nhìn bàn tay thiếu niên đặt trên móng mình, vì luyện kiếm quá mức nên tay cậu hơi biến dạng, chỗ không quấn băng lộ ra những vết sẹo đậm màu.

Mặt hiệp sĩ vốn bầu bĩnh, nhưng mấy ngày nay trở nên hốc hác thấy rõ.

Đã lâu cậu không cắt tóc nên mái tóc xoăn dài che kín gáy, vẫn còn mùi hương ấm áp của cừu non.

Nhưng rồng nghĩ đây là người của mình, nó phải chiến đấu cho người của mình, giống như trước đây bảo vệ kho báu của mình vậy.

Hiệp sĩ vuốt ve tay nó, nhìn vào mắt nó, gọi tên nó...

Vì cậu còn quan trọng hơn cả kho báu nên tốt nhất là mang cậu theo bên mình mọi lúc mọi nơi, có vậy nó mới yên tâm được.
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Nhật ký của rồng 5


10.

Trước đây rồng cũng từng ra chiến trường, nhưng nó không nghe hiệp sĩ sai khiến mà chỉ ngồi xổm ở nơi an toàn trên cao để xem.

Khi các hiệp sĩ rơi vào thế hạ phong, nó còn phát ra tiếng gầm chế nhạo.

Dù con người có cho nó bao nhiêu châu báu và ban cho nó cái gọi là vinh quang thì nó cũng tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ phục vụ bọn họ.

Một lũ rồng nuôi ngu xuẩn bị con người cưỡi lên lưng thì có gì đáng tự hào chứ?

Nếu không bị thần lực khống chế thì nó đã nhân cơ hội này phun lửa nuốt chửng lũ người đáng ghét kia rồi.

11.

Hôm nay đội hiệp sĩ rồng sẽ vào rừng, hiệp sĩ đang dưỡng thương còn hào hứng hơn cả những đồng đội ra trận, trời còn chưa sáng đã dậy nấu ăn cho rồng.

Một tay hơi khó nhưng vẫn làm được.

Vì là việc mình muốn làm nên có mệt cỡ nào cũng thấy vui.

Thịt nướng, bánh táo, bánh hạt dẻ, còn có bánh mì que để mài răng, cậu làm hết những món khoái khẩu của rồng rồi tranh thủ đem tới tháp trước khi đội quân lên đường.

Mấy con rồng khác nhìn hau háu, hiệp sĩ bị ánh mắt của chúng làm mềm lòng, định chia cho chúng một ít thịt nướng thơm ngon, nhưng tay cậu đã bị con rồng trước mặt cắn.

"Được rồi, không cho tụi nó ăn, của bạn hết đó."

Hiệp sĩ rút tay phải ướt sũng ra khỏi miệng rồng, rồng lại liếm má cậu, khi liếm đến cổ thì cậu bật cười vì nhột: "Ăn đi, ha ha...

Đừng liếm nữa mà."

Rồng vừa nhai thịt nướng vừa nhìn hiệp sĩ không chớp mắt, hiệp sĩ xoa mũi nó thì thầm: "Bạn... bạn có thể bay cuối cùng, đừng để bị thương nhé, tôi sẽ đợi bạn trong tháp."

12.

Lũ rồng trong tháp đều theo đội quân xuất phát, ác long bay cuối cùng, chẳng có hiệp sĩ nào dám cưỡi nó.

Rồng bay qua những bụi hoa dại, bay qua bãi cỏ, bay qua hồ nước trong vắt, mọi cảnh vật nó nhìn thấy đều khiến nó nhớ đến hiệp sĩ giống hệt cừu non kia.

Nó đậu ở một nơi an toàn rồi âm thầm quan sát đám hiệp sĩ chiến đấu.

Trên ngực họ đeo huy chương lấp lánh, kiếm của họ cũng oai phong sắc bén hơn.

Rồng đã xem hiệp sĩ luyện tập, cảm thấy tốc độ vung kiếm của thiếu niên nhanh hơn nhiều so với đám hiệp sĩ cao lớn này.

Nó không cần vinh quang, nhưng cừu non của nó cần.

Đây cũng là dịp để chứng minh năng lực của nó.

Rồng xòe cánh ra, mũi phun khí phì phì, tự nhủ phải cho hiệp sĩ thấy mình oai phong cỡ nào.

13.

Hiệp sĩ cầm chổi nhìn nó với vẻ không tin nổi, đôi mắt tròn xoe mở to, nó nằm sấp hồi lâu mà đối phương vẫn chưa leo lên lưng nó.

Rồng sốt ruột hỏi: "Không phải cậu muốn đi à?

Đi thôi."

Thiếu niên ngơ ngác "à" một tiếng, đột nhiên nhảy dựng lên, luống cuống đặt chổi xuống, cầm lấy thanh kiếm rồi cố trèo lên lưng nó: "Thì, thì ra bạn biết nói..."

Rồng bay vút lên, vừa nhanh vừa vững vàng, gió mạnh thổi mái tóc xoăn của hiệp sĩ rối tung, cậu cúi rạp người, tay phải ôm chặt cổ nó.

Đây là ngoại lệ, nó không thích bị con người cưỡi...

Cơ thể mềm mại ấm áp của hiệp sĩ nằm trên lưng nó, không có cảm giác nhục nhã như nó tưởng.

Rồng kìm nén ngọn lửa trong cổ, kết quả lửa xì ra tai nó.

Rốt cuộc cũng đến chiến trường, nó dồn hết sức lực phun ra một luồng lửa lớn về phía đám ma vật, nghe thấy hiệp sĩ trên lưng reo lên: "Bạn giỏi quá!"

Biết nó lợi hại cỡ nào chưa?

Rồng hết sức đắc ý, vừa ngừng phun lửa thì hiệp sĩ nhảy xuống khỏi lưng nó, lưỡi kiếm đâm thẳng vào ma vật sắp sửa lao tới cắn cánh rồng.

Cậu nhanh nhẹn rút kiếm ra, mang theo mùi máu tươi trèo lại lên lưng nó rồi vuốt ve sừng rồng của nó.

Được rồi, được rồi.

Rồng vừa vẫy đuôi vừa ngẩng cao đầu nghĩ thầm, mình rất ngầu, hiệp sĩ cũng ngầu không kém.
 
[Hoàn][Đm] Hiệp Sĩ Và Rồng
Happy Ending


1.

Cuộc chiến kết thúc, thiếu niên kiệt sức nằm vật xuống bãi cỏ rồi há miệng thở dốc, nhìn lên bầu trời tờ mờ sáng.

Lần này ma vật đông như kiến, may mà rồng của cậu lợi hại nên mau chóng ổn định cục diện.

Tay cậu mỏi nhừ, chỗ đứt bên trái cũng đau âm ỉ, nhưng khi thấy rồng cúi đầu xuống, cậu vẫn mỉm cười giơ tay lên, áp lòng bàn tay ấm áp vào lớp vảy mát lạnh.

Giống như đang mơ vậy, cậu được các đồng đội khiêng lên cao.

Họ nói cậu là hiệp sĩ rồng giỏi nhất, thậm chí còn thuần phục được con rồng dữ nhất trong tháp.

Không, không phải.

Rồng là cộng sự của cậu, là bạn mới đúng.

Cậu không nghĩ rồng của mình hung dữ, cũng không nghĩ mình thuần phục nó.

Cậu nói với mọi người như vậy, cũng tự nhủ lòng như vậy, nhưng giọng cậu bị tiếng hoan hô của các hiệp sĩ át đi.

2.

Sau khi ăn mừng, các hiệp sĩ tản ra, mỗi người dẫn rồng của mình về tháp.

Thiếu niên đeo kiếm nhìn quanh, trông thấy rồng của mình đậu trên cây cao, đôi mắt hai màu nhìn cậu chăm chú.

Cậu vẫy tay phải với rồng rồi nhoẻn miệng cười: "Cảm ơn bạn nha!

Chúng ta về thôi!"

Rồng sải cánh bay xuống trước mặt cậu.

Cậu trèo lên lưng rồng, sực nhớ ra gì đó nên hớn hở cúi xuống hỏi: "Bạn biết nói đúng không?"

Rồng phun khí ra mũi, không trả lời cậu.

"

Sau này bạn nói chuyện với tôi được không?"

Cậu ôm rồng bằng một tay, "Những con rồng khác cũng biết nói à?"

Rồng hừ một tiếng, ngoe nguẩy cái đuôi to bự rồi nói: "Tụi nó là đồ ngốc, không biết tiếng người đâu."

Nghe nó nói vậy, thiếu niên nở nụ cười: "Bạn là một con rồng vừa đặc biệt vừa mạnh mẽ, là con rồng giỏi nhất."

Cậu nhắm mắt lại rồi áp má vào thân rồng: "Còn là bạn tốt nhất của tôi nữa."

3.

Nắng sớm xuyên qua những đám mây khiến mọi thứ chìm trong sắc vàng mờ ảo, gió cuốn theo sương lạnh thổi bay mùi máu tanh, tiếng chuông nhà thờ vang vọng đằng xa.

Năm ngày sau cuộc chiến, quốc vương đích thân trao huân chương danh dự cho thụ, còn cử bác sĩ giỏi nhất nối lại tay trái cho cậu.

Cậu mặc đồ chỉn chu thẳng thớm, mái tóc xoăn dưới nón được cắt tỉa gọn gàng, khuôn mặt màu lúa mì dần mất đi vẻ ngây thơ, trở nên chững chạc hơn.

Sau khi tạ ơn quốc vương, cậu lí nhí nhắc đến rồng của mình, hy vọng quốc vương vĩ đại có thể thưởng thêm cho rồng, chẳng hạn như cho nó ngủ trên đống tiền vàng.

"Ồ, rồng à..."

Quốc vương cầm quyền trượng, nhìn cậu với vẻ ái ngại.

Thụ hồi hộp cúi đầu xuống, cảm thấy mình vừa đưa ra một yêu cầu vô lý.

Quốc vương trầm ngâm một hồi mới nói tiếp: "Nghiên cứu của các thần quan cho thấy những năm gần đây số lượng ma vật tăng lên là do ác long trấn áp bọn chúng không còn nữa.

Chúng sinh sôi rất nhanh, dù có tiêu diệt thường xuyên cũng không kìm hãm được sự tăng trưởng của chúng, vì vậy..."

Quốc vương hy vọng sau khi thụ hồi phục sẽ dẫn rồng vào rừng, ở đó có một lâu đài phòng thủ sắp được xây dựng.

"Chắc hẳn cậu muốn ở lại đội hiệp sĩ để thăng tiến, nhưng..."

Quốc vương thở dài nói: "Nhưng con rồng kia chỉ nghe lời cậu thôi, cậu chính là niềm hy vọng duy nhất của chúng tôi.

Anh bạn thân mến, chỉ cần cậu muốn thì chúng tôi sẽ dựng tượng cậu giữa kinh đô."

Thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt nhạt màu sáng ngời, vui đến nỗi nói năng lộn xộn: "Tất nhiên là tôi đồng ý rồi!

Không, tôi không cần tượng đâu, ngài có thể cho tôi thêm ít tiền vàng được không?

Ừm, rồng của tôi... rồng của tôi thích mấy thứ lấp lánh lắm."

4.

Thế là hiệp sĩ trẻ gắn tay giả dẫn rồng vào lâu đài, chịu trách nhiệm xua đuổi mọi ma vật muốn đến gần kinh đô.

Để tỏ lòng biết ơn với họ, thỉnh thoảng quốc vương lại cử người đem tiền vàng lấp lánh đến.

Rồng có nhiều tiền vàng hơn trước, nó khoan khoái ngủ trên đống tiền, còn thiếu niên quấn chăn ngủ trên lưng nó.

Hiệp sĩ bổ sung thêm mấy món mới vào thực đơn "Sổ tay công thức nấu ăn trong rừng - 100 món ngon chinh phục rồng" với nguyên liệu là những ma vật do rồng săn được, tưởng không ngon mà ngon không tưởng.

Một ngày nọ, rồng đang ăn thì cảm thấy trong cơ thể có một luồng khí nóng cuồn cuộn dâng lên, nó định bay ra ngoài phun lửa, nhưng vừa xòe cánh thì toàn thân bị khói trắng bao phủ.

5.

Rồng: ...

Nó sửng sốt hồi lâu, sờ khuôn mặt không có vảy rồi cúi đầu nhìn da tay ngăm đen của mình, bi thương kêu lên: "Sao mình lại xấu thế này!"

Sao nó lại nhỏ xíu thế này?

Đôi cánh và cái đuôi siêu ngầu đâu rồi?

Nó không muốn biến thành nhân loại xấu xí đâu!

Hiệp sĩ ngơ ngác nhìn anh thợ mỏ da đen đẹp trai trước mặt, chớp mắt mấy cái rồi đưa tay ôm lấy đối phương, vừa sờ nửa thân rồng bị kim loại bao phủ vừa nói: "Đâu có xấu!

Đẹp lắm mà!"

Rồng không muốn biến thành người, nhưng nó phát hiện sau khi biến thành người có thể ôm hiệp sĩ bằng hai tay, cậu nhỏ hơn nó nên dễ dàng bị nó ôm trọn vào lòng.

Thì ra khi ôm con người sẽ có cảm giác này.

Khỏi cần lo móng vuốt làm hiệp sĩ bị thương nên có thể dựa sát vào nhau.

Nó có thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể thiếu niên rõ hơn lúc làm rồng.

Hiệp sĩ tập luyện chăm chỉ nên cơ bắp rất săn chắc, nhưng đối với con rồng to khỏe thì cậu vừa nhẹ lại vừa mềm, nó có thể dễ dàng bế bổng cậu lên.

Người thì yếu mà khi chém ma vật lại mạnh như vậy, thần kỳ thật.

Rồng ôm chặt hiệp sĩ hít hà, nhịn không được há miệng ngoạm má thiếu niên.

Ừm, cảm giác giống như nó tưởng tượng vậy.

Cũng khá ngon.

6.

Rồng thông minh nhanh chóng nắm được cách biến hình.

Nó không thích người, nhưng lâu lâu biến thành người cũng vui.

Có thể ôm hiệp sĩ cừu non của nó, có thể cắn, có thể liếm.

Càng ngày nó càng phát hiện ra nhiều lợi ích khi biến thành người.

7.

Thế là hiệp sĩ và rồng của mình chung sống hạnh phúc trong rừng, thật đáng mừng, thật đáng mừng.

Thần quan lập khế ước chia đều tuổi thọ cho họ, vì hiệp sĩ ăn quá nhiều ma vật nên bị biến dị, giữ mãi ngoại hình thanh niên.

Họ trở thành huyền thoại của vương quốc, ngày nay vẫn còn nhiều người tò mò đến lâu đài để check in (Lưu ý: Chỉ được tham quan vào ngày nghỉ hàng tháng và nhớ đem theo một túi tiền vàng làm vé vào cửa).

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom