Thụ là lính mới trong đội hiệp sĩ, vì kinh nghiệm chưa nhiều, tính tình lại khờ khạo nên vừa vào đã được giao cả đống việc vặt, trong đó có việc cho rồng ăn ở tháp.
Lũ rồng từng sánh ngang với ác quỷ giờ đã trở thành vật cưỡi của các hiệp sĩ.
Đương nhiên không phải hiệp sĩ nào cũng có thể cưỡi rồng, chỉ những người có năng lực mạnh được rồng công nhận mới thật sự thuần phục được chúng.
Thụ là hiệp sĩ cấp thấp nhất, chưa được thần quan ban phước nên trong cơ thể chẳng có chút thần lực nào.
Cậu rất thích công việc cho rồng ăn này, dù sao đây cũng là cơ hội duy nhất để cậu thấy rồng ở khoảng cách gần.
Cậu kéo chiếc xe chất đầy đồ ăn lên con dốc dài, vừa hát dân ca để lấy thêm can đảm vừa tò mò nhìn quanh.
Lũ rồng ẩn mình trong bóng tối, những đôi mắt vàng, xanh dương, xanh lá dán chặt vào cậu, nhưng không con nào chủ động bay tới.
Phát đồ ăn xong, thụ chưa vội đi ngay mà tìm một chỗ ngồi xuống.
Cậu rất muốn kết bạn với các hiệp sĩ khác, nhưng cậu không hiểu mấy đề tài họ nói, hễ căng thẳng thì lại nói lắp, ngay cả nịnh bợ cũng không biết.
Ở chung với lũ rồng khiến cậu thoải mái hơn.
Cậu cảm thấy công việc này chẳng có gì không tốt, nhưng mấy hiệp sĩ khác không thích tới đây lắm, vì không thân với họ nên cậu cũng chẳng hỏi được lý do.
Cho ăn một thời gian, cậu phát hiện trong khi những con rồng khác đang ăn thì có một con cứ nằm lì trong góc.
Toàn thân nó đen nhánh, cánh trái lóe lên ánh kim loại, chắc là từng bị thương, hai mắt nó cũng khác màu, một bên đỏ, một bên vàng.
Con ngươi thẳng đứng của nó chỉ nhìn chằm chằm vào thụ chứ không nhìn đồ ăn.
Rồng cũng thích ở một mình sao?
Thụ nhìn cánh tay quấn băng vì bị đối thủ đả thương trong lúc tập luyện của mình rồi dứt khoát đi về phía con rồng cô độc kia.
Cậu lục túi áo lấy ra một viên kẹo, dè dặt đưa tới sát miệng rồng.
Họ nhìn nhau hồi lâu, rồng há miệng ra, thụ đánh bạo thò tay vào miệng nó rồi đặt viên kẹo lột sẵn lên lưỡi rồng.
"Bạn bị bắt nạt à?"
Cậu hỏi rồng, nhưng nó không trả lời.
"Tụi nó đều ăn, sao bạn không ăn?"
Cậu hỏi tiếp.
Cậu nghĩ con rồng này bị cô lập nên sinh lòng thương xót, cứ đến giờ cho ăn thì lại lén đem theo một ít đồ ăn tự nấu (học từ "Sổ tay công thức nấu ăn trong rừng - 100 món ngon chinh phục rồng") để bồi dưỡng rồng.
Trong sách nói mấy món này rất hợp khẩu vị rồng, có thể làm rồng phun lửa vì phấn khích.
Mới đầu thụ cũng sợ tay mình bị rồng cắn đứt, nhưng sau đó cậu phát hiện rồng rất chừng mực, chỉ có điều tướng ăn hơi xấu, khi ăn đồ ăn cậu bưng tới luôn liếm trúng mặt và tay cậu, mỗi lần cho ăn xong cả người cậu dính đầy nước miếng của nó.
Cậu không hề ghét cảm giác nhờn nhẫy này, rồng chịu thân thiết với cậu khiến cậu rất vui.
Đợi rồng ăn xong, cậu ôm cái đầu khổng lồ của nó rồi nói: "Bạn to thế này cơ mà, không ăn nhiều sao được chứ."
Sau đó, hàng đêm cậu ở lại tháp và ngủ cạnh con rồng tội nghiệp này.
Sao nó không ở chung với mấy con rồng khác nhỉ?
Vì đôi mắt khác màu hay vì bị thương?
Cậu vuốt nhẹ đôi cánh có khung xương khảm kim loại của rồng, hỏi nó còn đau không.
Rồng vẫn không trả lời cậu.
-
Có một thời gian thụ không đến tháp rồng.
Khi cậu xuất hiện lại, rồng thấy tay áo cậu trống rỗng.
Khó khăn lắm cậu mới được đi tuần tra trong rừng, nhưng lại gặp phải ma vật có mức độ nguy hiểm cực cao, may mà chỉ bị cụt một tay chứ không bị thương chỗ nào khác.
Cậu cười với rồng, nói mình muốn giết ma vật để mọi người thay đổi cách nhìn về mình, thế là chẳng chút do dự xông lên, cậu quá ngốc nghếch nên chỉ lo nhắm vào điểm yếu của ma vật mà không hề nhận ra cánh tay mình bị cắn đứt.
"Chỉ mất một cánh tay mà giết được ma vật cấp cao," cậu hãnh diện ngẩng cao đầu, "Tôi giỏi lắm đúng không?"
Cậu không hề hối hận, trong lúc dưỡng thương có rất nhiều hiệp sĩ đến thăm cậu, đây là lần đầu tiên cậu được nhiều người vây quanh hỏi han như vậy.
Thần quan không thể tái tạo cánh tay cho cậu, nhưng ít lâu sau cậu được lắp tay giả, mặc dù bây giờ tay giả chưa linh hoạt lắm nhưng vẫn có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt.
Kể xong chuyện của mình, cậu đến cạnh rồng nói tiếp: "Ma vật trong khu rừng gần thị trấn ngày càng nhiều, nghe nói đang cần các bạn giúp đấy.
Nếu họ cho bạn đi thì bạn phải cẩn thận đấy nhé."
Chỉ những hiệp sĩ mạnh nhất mới chinh phục được rồng.
Cậu vốn chẳng có tài cán gì, giờ còn bị cụt một tay nên càng không thể trở thành hiệp sĩ rồng oai phong.
Được rồi, nói thật thì cậu hơi hối hận.
Thụ hết sức tủi thân, cậu muốn giết ma vật để được thăng cấp, tuy rất xa vời nhưng chỉ cần nỗ lực từng bước, biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ có con rồng của riêng mình thì sao?
Cậu nghĩ kỹ rồi, nếu có tư cách cưỡi rồng thì cậu sẽ chọn con rồng có đôi mắt hai màu này.
Ngày các hiệp sĩ dẫn lũ rồng ra trận, thụ ở trong tháp một mình.
Cậu đang cặm cụi quét dọn thì chợt nghe thấy tiếng gió rít chói tai.
Con rồng có đôi mắt hai màu xếp cánh lại rồi khom người xuống cho cậu trèo lên lưng mình.
Cậu vừa mừng vừa lo, cảm thấy mình chẳng có chút năng lực chiến đấu nào, không xứng cưỡi rồng.
Rồng: "Không phải cậu muốn đi à?
Đi thôi."
Thụ sốc nặng, đây là lần đầu tiên cậu nghe rồng nói chuyện.
Cậu trèo lên lưng rồng, chưa kịp hỏi gì thì nó đã bay ra khỏi tháp cao.
Chỉ chốc lát sau họ đã ra chiến trường, con rồng há miệng phun lửa hừng hực, tiêu diệt quá nửa ma vật đang tấn công.
Thì ra rồng mạnh vậy sao!?
Thụ càng sốc hơn, cậu tưởng những con rồng khác cũng mạnh tương đương, nhưng khi quay đầu nhìn quanh thì phát hiện chỉ có con rồng mình cưỡi mới phun ra lửa lớn như vậy.
-
Sau khi trận chiến kết thúc, thụ mới biết rồng của mình không phải rồng nuôi mà là một con rồng hoang bị các hiệp sĩ hợp lực bắt giữ cách đây rất lâu, vì bị thần lực phong ấn nên không thể ra khỏi tháp.
Nó rất ghét hiệp sĩ, xưa nay không ai có thể cưỡi nó ra trận.
Các hiệp sĩ không muốn đến tháp cho rồng ăn cũng vì lý do này.
Nó là thủ lĩnh của bầy rồng, thường xuyên ra lệnh cho những con rồng khác phun nước miếng vào các hiệp sĩ, ném đồ ăn vương vãi, còn phun lửa đốt cháy tóc hiệp sĩ.
Dần dà chẳng ai muốn hầu hạ rồng nữa.
Bọn họ rất ngưỡng mộ thụ, không biết cậu làm cách nào thu phục được con rồng xấu tính kia.
Thụ bị rồng liếm đầy nước miếng không tin lời đồn này mà quả quyết nói: "Các anh nhầm rồi, nó là rồng ngoan mà, chỉ có tướng ăn hơi xấu thôi."