Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Gấu của L

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395383181-256-k758986.jpg

[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh
Số chương: 20



hiệnđại​
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 1


Tác giả: W Tòng Tinh

Số chương: 20

゜・。。・゜🧸゜・。。・゜

【 L có một chú gấu nhỏ.】

1.

Gấu bông đặt cạnh giường ngày nào đó đột nhiên sinh ra ý thức, có lẽ đây là một điều vô cùng đáng sợ đối với con người.

Khi gấu bông tình dục có ý thức, người nên sợ có lẽ là nó.

May mà gấu bông này chính là tôi.

2.

Tôi...... không phải người mà là một con gấu bông không thể động đậy mặc người chém giết.

Vốn dĩ tôi chỉ là một chú gấu bình thường cao mét tám, nhiệm vụ duy nhất là ngủ chung với chủ nhân.

L, chủ nhân của tôi là một thanh niên rất đẹp nhưng nhỏ con hơn tôi, tuy tôi biết mình không nặng nhưng mỗi lần cậu bế tôi lên, tôi lại sợ mình đè cậu bẹp dí.

3.

L đi làm lúc sáng sớm, đến tối mịt mới về nhà với gương mặt mệt mỏi.

Có khi chạng vạng tối tôi ngồi trên chiếc ghế đối diện nhìn cậu ăn cơm, nghĩ thầm người đẹp như cậu nhai kỹ nuốt chậm trên bàn ăn giống như cảnh phim nghệ thuật vậy.

4.

Tiếc là cuộc sống của cậu không phải một bộ phim nghệ thuật.

Trong mắt tôi, cuộc sống của cậu giống hệt phim khiêu dâm hoặc một bộ phim tài liệu xã hội bi thảm nào đó.

Tôi từng chứng kiến không chỉ một gã đàn ông xông vào căn hộ này, kéo L đang sợ run đến bàn ăn hoặc sofa để chịch, hoặc lôi cậu lên giường rồi cưỡng hiếp cậu một cách thô bạo.

L chỉ cắn môi rên rỉ chứ không khóc, cũng không kêu cứu mà nhẫn nhục chịu đựng, cứ như biết rõ dù mình có kêu cũng chẳng ai đến cứu.

Lúc đến bọn họ rất hung hãn, sau khi phát tiết xong thì sắc mặt dịu đi, còn bế L đi tắm.

Bọn họ là ai?

Là gì của L?

Tôi không biết.

Tôi biết L không thích ngủ với bất kỳ ai trong số họ, thật ra tôi cảm thấy cậu chỉ thích ngủ với mình thôi.

Cậu ôm tôi rồi vùi mặt vào ngực tôi, mới đầu giống như đang nức nở, dần dà hơi thở cậu ổn định lại, tôi cảm nhận nhiệt độ của cậu, thầm mong cậu sẽ có một giấc mơ đẹp.

Cho dù không đẹp thì ít nhất...... cũng là một giấc mơ khác xa đời thực của cậu.

5.

Sau khi tôi im lặng quan sát một thời gian ngắn, bạn thân từ nhỏ của L đến chơi, đó là một thanh niên cao to.

Tiện đây nói luôn với mọi người, tôi là món quà mà bạn thân từ nhỏ của L tặng cho cậu.

Họ cùng nhau xem phim rồi ăn cơm.

Hai người tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp của L.

Sau đó tôi thấy bạn thân từ nhỏ rắc một ít thuốc bột vào ly của cậu trong lúc cậu loay hoay dọn bếp.

6.

Tôi nghĩ L đã quá quen với chuyện này.

Cậu nhíu mày nhưng không phản kháng mà ngoan ngoãn quỳ xuống dưới chân bạn mình rồi thở hổn hển.

7.

Nhưng tôi vẫn chưa quen.

8.

Từ khi có ý thức đến giờ, lần đầu tiên tôi nhận ra mình là một con gấu bông tình dục, bên dưới còn có bướm.

Nói cách khác là......

Dưới người tôi có gắn một cái cốc tự sướng.

Khi L cắm vào chỗ phía dưới, cả người tôi đều choáng váng.

Lâu nay tôi luôn nhìn người khác chịch cậu, bây giờ vẫn vậy, chỉ khác là L vừa bị chịch vừa chịch tôi.

Búp bê bơm hơi thì thôi đi, ai lại thiết kế bướm cho một con gấu bông cao mét tám chứ?

Mê lông xù à?

Tôi bị sốc nặng.

Nhưng phải thừa nhận được thấy vẻ mặt đê mê và nghe tiếng rên của L ở khoảng cách gần như vậy cực kỳ thú vị, thế mà tôi được xem miễn phí sao?

Hơn nữa dương vật cậu cũng rất sạch sẽ thanh tú nên tôi chẳng thấy phản cảm chút nào.

L tỏ vẻ áy náy với tôi.

Cậu ôm cổ tôi rồi xoa tai gấu của tôi, nước mắt chảy ướt cằm tôi, lẩm bẩm xin lỗi tôi.

Tôi chẳng thấy cậu có lỗi gì với mình cả.

Giờ tôi chỉ nghĩ là, haizz, có những con gấu nhìn thì ngoan hiền mà phía dưới lại có bướm, còn chơi 3P với người khác nữa.

9.

Trước đây tôi chưa bao giờ vào phòng tắm, nhưng vì hôm nay L bắn tinh làm bẩn người tôi nên đem tôi vào đó giặt sạch.

Cả khuôn mặt lẫn thân hình L đều rất đẹp, vì bị đùa bỡn nên cả người chi chít vết đỏ, nhìn cậu càng quyến rũ hơn.

Mỗi ngày cậu đều nhẫn nhục chịu đựng, điều này khiến người ta càng muốn hủy hoại cậu, chà đạp cậu, khiến cậu đau khổ khóc lóc và quỳ rạp dưới chân mình.

10.

Tôi ngồi trên bệ cửa sổ nhà L hong khô lông, nhìn chằm chằm L bị gã đàn ông ôm chặt trên giường.

Cánh tay cậu thò ra khỏi chăn, tựa như màu tuyết dưới ánh trăng.

L, sao cậu lại xin lỗi tôi chứ?

Tôi nghĩ có lẽ vì...... cậu xem tôi là người nhà chứ không phải một món đồ chơi tình dục.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 2


【 L Có hai chú gấu nhỏ.】

11.

Hôm nay L không thể ra ngoài.

Trời đã sáng nhưng phòng ngủ lại tối om.

Cổ tay cậu bị bạn thân xích vào đầu giường, đối phương đút cậu ăn sáng, dịu dàng vuốt ve mặt cậu rồi thì thầm gì đó.

Tôi không nghe rõ bạn thân của cậu nói gì mà chỉ thấy L mở mắt ra, khàn giọng nói: "Tôi không trốn đâu mà lo."

12.

Hình như bạn thân của L không tin lắm, nhưng tôi tin L không bao giờ nói dối.

Cậu đã từng tự do, từng có cơ hội thoát đi nhưng vẫn ở lại đây chịu đựng đau khổ.

Có lẽ vì cậu bị nguyền rủa.

Tôi nghĩ vậy.

Cũng như tôi là gấu bông tình dục không thể cử động nhưng một ngày nọ lại xui xẻo sinh ra ý thức.

13.

Có lẽ tôi nên thấy may mắn, bạn thân của L hay đem tôi đi chơi nên tôi có cơ hội tiếp xúc thân mật hơn với cậu chủ L của mình.

Người cậu vừa thơm vừa mềm, mỗi lần ngửi tóc cậu thì đầu gấu bông của tôi lại lâng lâng.

Hơn nữa cậu còn hôn tôi.

Hôn cái mũi đen sì và cái miệng được may thành một đường thẳng của tôi.

Tôi thấy gã đàn ông phía sau xoay mặt cậu lại rồi mạnh bạo luồn lưỡi vào miệng cậu.

14.

Tôi hơi tiếc.

Vì không có lưỡi nên tôi không thể hôn lưỡi với L được.

15.

Bạn thân của L nghe điện thoại, thúc nhanh mấy cái rồi bắn vào người L, sau đó xuống giường mặc đồ.

Hắn hôn lên bả vai gầy guộc của L, nói mình có việc phải ra ngoài và sẽ về sớm.

Hình như cuộc làm tình mạnh bạo đã khiến L ngất xỉu, cậu nằm dựa vào tôi, lồng ngực khẽ phập phồng, không trả lời bạn thân.

16.

Chờ gã đàn ông đi xong, L mới chống tay nhổm dậy khỏi người tôi.

Cậu lấy từ tủ đầu giường ra một hộp thuốc lá, ngậm điếu thuốc trong miệng nhưng không châm lửa.

Cậu ngồi thừ cạnh tôi một lát.

Tôi nghĩ thầm thì ra L còn biết hút thuốc nữa sao?

Nhưng cũng dễ hiểu thôi, một mỹ nhân u buồn đậm chất thơ như cậu dù có hút thuốc giải sầu cũng không làm người ta chán ghét.

L chợt nói: "Tôi chẳng thích hút thuốc đâu."

Tôi chưa kịp phản ứng thì thấy cậu rút điếu thuốc ra khỏi miệng rồi nói: "Nhưng ngậm điếu thuốc chưa đốt trong miệng khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn."

Khoan đã?

Chắc không phải cậu đang nói chuyện với tôi đấy chứ?

Tôi nhìn xương quai xanh của cậu, cằm cậu rồi lại nhìn vào mắt cậu.

"Tôi đang nói chuyện với cậu đấy," L cúi đầu nhìn tôi rồi nói: "Giờ tôi vẫn còn tỉnh táo lắm, chưa điên đến mức lảm nhảm một mình đâu."

Tôi: ......

Tôi hoang mang nhớ lại những ý nghĩ tà dâm của mình về cậu lúc nãy.

17.

Trong phòng im ắng một hồi.

L nói: "Không sao, ý nghĩ của bọn họ còn ghê gớm hơn cậu nhiều."

Tôi quyết định không nhìn cậu nữa mà giả bộ làm một chú gấu nhỏ vô tri.

L nói: "Tôi thấy gấu bông mọc lưỡi sẽ hơi đáng sợ, ai lại hôn lưỡi với gấu bông của mình chứ?"

Ôi không, cậu nghe thấy hết rồi sao!

Gấu nhỏ mất đi sự riêng tư rồi sao?

"Dù sao cậu cũng biết hết mọi thứ về tôi rồi, giữa chúng ta đâu còn gì riêng tư nữa đúng không?"

L cầm điếu thuốc chọc chọc vào mặt tôi rồi thản nhiên nói: "Còn nữa, cậu đừng hiểu lầm, tôi không phải mỹ nhân u buồn đậm chất thơ gì đâu, chẳng qua chỉ lười nói chuyện thôi, cũng chẳng có gì để nói với họ cả."

Nói xong cậu nhìn tôi chằm chằm, bỗng nhiên nở nụ cười.

Cậu nói: "Không ngờ tôi lại nghe được gấu bông nói chuyện, biết đâu tôi bị điên thật rồi cũng nên."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 3


【 L có ba chú gấu nhỏ.】

18.

Tôi im lặng một lát rồi thầm hỏi L trong đầu: "Ngủ cạnh một con gấu bông có ý thức đáng sợ hơn hay là phát hiện mình bị tâm thần phân liệt đáng sợ hơn?"

L ngậm điếu thuốc, nhíu mày suy nghĩ giây lát rồi nói: "Phát hiện dưới gấu bông của mình có bướm mới đáng sợ."

Fine.

Quấy rầy rồi.

19.

Bạn thân của L vẫn chưa về, cậu bị nhốt trong phòng ngủ nên muốn đi tắm cũng không được.

Tôi hỏi cậu giờ tính sao đây.

Chẳng lẽ cứ để chất lỏng trắng đục kia ở mãi trong người mình à?

L nói không sao, biết đâu sắp có một gã đàn ông khác hùng hổ lao vào chịch cậu cũng nên.

Đợi tất cả bọn họ phát tiết xong chắc sẽ có người bế cậu đi tắm.

Cậu đỡ tôi dậy rồi dựa vào vai tôi nói: "Nếu không tắm thì lần sau đâu chơi được nữa đúng không?

Họ sẽ chê tôi bẩn, còn ghê tởm tôi nữa."

Tôi nghĩ cậu không bẩn chút nào, cũng không hề ghê tởm.

Sao luôn có những vị khách không mời đến tổn thương cậu vậy chứ?

"Tất cả đều là người quen của tôi, thật ra trước kia tôi cũng khá thân với họ."

L nói: "Họ từng theo đuổi tôi, ai cũng nói yêu tôi hết.

Hình như còn có mấy gã bồ cũ của tôi nữa, nhiều quá nên tôi không nhớ rõ lắm."

Cậu đếm ngón tay, cụp mắt nói: "Tôi chỉ muốn ở đây một mình chứ chẳng muốn đi theo ai, cũng không hẹn hò với bất kỳ ai trong số họ cả."

Tôi nghĩ nếu bọn họ có bản lĩnh như vậy thì sao không đấu với tình địch mà lại trút giận lên L chứ.

L nói: "Bọn họ cũng đấu đá dữ lắm, ví dụ như làm cổ phiếu của công ty tình địch lao dốc......"

Cậu cười khẽ rồi kề vào tai tôi nói: "Chắc cậu không biết đâu nhỉ?

Làm tình xong tôi hay châm ngòi ly gián bọn họ lắm, ví dụ như hỏi dò kế hoạch kinh doanh của họ, lén mua cổ phiếu giá thấp rồi chờ thời cơ bán lại với giá cao, kiếm bộn tiền đấy."

L à, sao cậu lại mua cổ phiếu của người theo đuổi mình chứ?

L nói: "Mọi người mua thì tôi cũng mua, có sao đâu?"

20.

Giờ tôi mới biết L nói nhiều như thế.

Cậu nhấc bướm tôi lên rồi hỏi: "Chắc cậu là con gái nhỉ?"

Tôi nghĩ có lẽ mình là một sinh vật phi giới tính, bởi vì cậu có thể may chim cho tôi bất cứ lúc nào.

L từ chối thẳng: "Thôi đi, gớm chết."

......

Đau lòng quá đi!

L chê gấu nhỏ gớm kìa!

Mới nãy gấu nhỏ còn an ủi cậu cơ mà!

L nói: "Cậu là gấu bông khổng lồ, phía dưới mọc ra cái kia nhìn biến thái lắm, không muốn đâu."

Tôi nghĩ cậu có thể may cho tôi một cái quần.

"Nếu không mặc gì thì hơi giống kẻ phô dâm," L nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: "Để tôi lấy quần đùi của tôi cho cậu mặc."

21.

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ tán gẫu với L.

L cúi đầu cười: "Tôi cũng không nghĩ có ngày mình sẽ tâm sự với cậu."

Chỉ trong mấy chục phút ngắn ngủi, cậu đã đảo ngược ấn tượng của tôi về cậu một tháng trước.

Tôi cứ tưởng cậu là người ít nói, nhìn cô độc cực kỳ.

Đôi khi cậu rất ham sống, trồng mấy chậu hoa đẹp ngoài ban công, tự nấu cho mình mấy món ăn vừa ngon vừa đẹp, còn ôm tôi ngồi trên sofa xem phim nghệ thuật.

Nhưng có lúc cậu lại rơi vào tuyệt vọng chán chường, mỗi lần cậu ở lì trong phòng tắm tôi lại sợ cậu từ bỏ bản thân.

Nếu tôi là một chú mèo hay một chú chó thì sẽ kêu ầm lên rồi chạy tới đẩy cửa phòng tắm ra......

Tiếc thay tôi chỉ là một con gấu bông tình dục, tuy cao mét tám và có thế giới nội tâm phong phú nhưng lại không thể làm gì để cứu cậu.

Nghĩ đến đây, chú gấu đa sầu đa cảm như tôi không khỏi buồn rầu.

22.

May mà L không hề yếu đuối.

Trò chuyện một hồi, tôi cảm thấy cậu có thể đổi sang nghề khác, chẳng hạn như làm MC talkshow.

L ôm tôi nói quên đi, cậu không rành talkshow mà chỉ rành blowjob thôi.

23.

Bạn thân của L vẫn chưa về, nhưng đúng như L nói, một gã đàn ông khác có gương mặt lạnh lùng đến chịch cậu.

Sao bọn họ lại tự tiện xông vào nhà người khác thế chứ?

Nhà L đã sắp biến thành phòng triển lãm nghệ thuật công khai, khỏi cần mua vé mà bất cứ ai cũng có thể vào xem, cậu chính là tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất và được ưa thích nhất.

Gã đàn ông này chẳng những không cởi trói cho cậu mà còn chửi cậu là điếm đực rẻ tiền, chẳng biết họ nói chuyện gì mà gã đàn ông tát cậu một cái.

Tôi không biết thú bông có tim hay không.

Nhưng nhớ lại nụ cười của L khi trò chuyện với tôi, tôi cảm nhận rõ nỗi đau trong lòng mình, không dám nhìn cậu chằm chằm như trước đây nữa.

24.

Gã đàn ông hỏi L đói bụng chưa, sau đó ra ngoài nấu ăn cho cậu.

Lần này L không ngồi dậy nữa.

Cậu nắm chặt gối đầu, trong cổ phát ra tiếng rên rỉ.

L, L......

Cậu không sao chứ?

"Sao lúc nãy cậu cứ kêu như vịt bên cạnh tôi thế, báo hại tôi suýt phá lên cười trong lúc bị cậu ta chịch."

L im lặng một lát rồi bảo tôi: "Người kia là em kế của tôi, cậu ta thấy tôi sống sa đọa quá nên rất khinh bỉ tôi.

Nhìn cậu ta đánh mạnh vậy thôi chứ chẳng đau lắm đâu."

Tôi nghĩ hắn đã khinh bỉ cậu thì còn tới chơi cậu làm gì?

L: "Ai biết, chắc là một kiểu tình yêu méo mó nào đó."

Một lát sau, cậu nói tiếp: "Lần nào cậu ta tới đây cũng đòi nấu cho tôi ăn, nhưng tay nghề cậu ta thật chẳng ra sao cả, tôi nói đại thiếu gia như cậu ta đừng nấu làm gì cho mất công mà đặt đồ ăn giao tới đi, nhưng cậu ta cứ nằng nặc đòi nấu, khổ nỗi lại nấu dở ẹc, tức chết tôi rồi."

25.

Tay nghề nấu nướng của em kế L đúng là không giỏi nhưng trình bày rất chỉn chu.

Hắn không cho L ăn trực tiếp mà bắn tinh vào đồ ăn rồi bắt L liếm như chó.

Sau khi L khó nhọc ăn xong, em trai lau miệng cho cậu rồi hỏi cậu ăn ngon không.

Cậu khẽ gật đầu.

26.

Em kế của L vui vẻ đi rửa chén.

L bảo tôi: "Thế giới người lớn được xây nên từ những lời nói dối, hiểu không?"
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 4


【 L có bốn chú gấu nhỏ.】

27.

Lúc nãy làm tình L vẫn bị trói nên cổ tay trầy trụa, khi em kế rửa chén xong cởi trói cho cậu, cậu nhăn mặt vì đau.

"Sao anh cứ chọc tức tôi thế?"

Gã đàn ông vừa cúi đầu dán băng cá nhân chống thấm nước lên vết thương vừa hỏi cậu: "Về nhà với tôi không được sao?"

L nói: "Tôi đã quyết định ở đây một mình rồi."

"Để sống sa đọa như bây giờ à?"

Gã đàn ông lại nổi cáu bóp vết thương mới bôi thuốc của L.

L nhíu mày nhưng không kêu đau mà chỉ hờ hững nói với em trai mình: "Tôi đưa chìa khóa cho cậu rồi còn gì, chẳng phải cậu muốn đến lúc nào thì đến sao?"

"Anh đưa nó cho bao nhiêu thằng," gã đàn ông hậm hực nói, "Ai tới nhà anh mà chẳng được, còn anh thì banh chân ra như đồ đĩ, ai chơi cũng chịu."

28.

L bảo tôi đồ miễn phí còn tệ hơn cả đồ rẻ tiền.

Rất ít người trân trọng những thứ miễn phí.

Cậu nói mình muốn tránh phiền phức nên mới đưa chìa khóa, kẻo ngày nào đó về nhà lại thấy cửa bị cạy ra.

"Bọn họ cứ tìm cách lẻn vào, tôi thấy phiền quá nên mở cửa sẵn luôn."

L nói: "Khi nào chơi chán thì khỏi tới nữa."

Tạo phúc cho nhiều kẻ rác rưởi như vậy, tôi nghĩ có lẽ cậu là nam Bồ Tát đang trải qua kiếp nạn.

29.

Em kế của L tắm cho cậu, còn cậu tắm cho tôi.

L trần truồng ngồi trên ghế, cặm cụi móc ra chất lỏng mình bắn vào người tôi.

Nhìn nước lăn xuống xương quai xanh của cậu làm tôi hơi thẹn thùng, tiếc là gấu bông không thể đỏ mặt.

Khi em kế của L phát hiện tôi có bướm thì lộ ra vẻ mặt phức tạp, hắn băn khoăn nhìn L như muốn hỏi có phải L bị ngược đãi riết đâm ra biến thái rồi không.

Tôi nghĩ thầm: Tên khốn bắn tinh vào đồ ăn như mi thì có tư cách gì chê người ta biến thái chứ!

Với lại gấu nhỏ đáng yêu thế cơ mà, L có dục vọng với gấu nhỏ cũng là lẽ thường tình!

L: "Khụ khụ khụ."

30.

Trong lúc gã kia đi mua thuốc cảm, L bỏ tôi vào máy sấy rồi nghiêm nghị nói mình chẳng có chút dục vọng nào với tôi cả.

Tôi đang định bày tỏ nỗi buồn xen lẫn ấm ức thì L đã kéo sợi xích của máy sấy lên.

"Thôi nào X," L bảo tôi: "Đừng làm tôi nhớ đến cốc tự sướng dưới người cậu nữa, nó sẽ làm cậu bớt dễ thương hơn đấy."

31.

Mười giờ đêm bạn thân của L mới về.

Hắn vừa về đã lao vào đánh nhau với em trai L, tình hình chiến đấu hết sức dữ dội, đấm đá túi bụi, trên sàn còn có vết máu chẳng biết của ai.

L bế tôi ra khỏi máy sấy.

Gấu nhỏ rất muốn xem đánh nhau nhưng sợ L đứng cạnh sẽ bị vạ lây, thế là giục cậu đưa tôi về phòng ngủ lánh nạn.

Tôi không sợ bọn họ đánh L mà chỉ sợ sau khi bọn họ đánh nhau chán chê sẽ nảy ra ý định bắt L và tôi chơi 4P.

L khó nhọc kéo tôi về phòng ngủ rồi thì thầm hỏi tôi: "Tự dưng cậu thêm mình vào làm gì?"

32.

L ngồi sát cửa sổ nhắn tin với bạn, còn tôi ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.

Thì ra cậu có bạn.

Tôi nghĩ.

Cậu vừa cúi đầu gõ chữ vừa nói: "Bạn giường thôi."

L à, ngay cả một người bạn trong sáng cậu cũng không có sao?

"Như cậu ấy à?"

L nghĩ ngợi giây lát rồi ngẩng mặt nhìn tôi, nhẹ nhàng cười nói: "Nhưng giờ cậu cũng đâu phải bạn trong sáng nữa."

Bực ghê, bỗng nhiên tôi cảm thấy mình mọc bướm là một tội ác tày đình.

33.

L chê đồ ăn em trai nấu không hợp khẩu vị của mình, mặc dù rất đói nhưng cậu vẫn nôn ra hết sạch, giờ đành phải đặt đồ ăn ngoài tiệm.

Màn cửa kéo kín, trong phòng không bật đèn, ánh trăng chiếu vào làm tăng thêm vẻ đẹp huyền ảo của L.

Cậu mỉm cười xoa khuôn mặt bầu bĩnh của tôi rồi nói nếu mình cũng là gấu bông như tôi thì tốt quá, khỏi cần ăn vẫn sống được.

"Làm người phiền chết, hết ăn rồi ngủ," cậu nói: "Còn luôn mong chờ tình yêu đến từ xó xỉnh nào đó nữa."

34.

L, tôi có thể yêu cậu mà.

Tôi nghĩ.

Cậu là chủ nhân duy nhất của tôi, ngay khi có ý thức tôi đã yêu cậu rồi, tình yêu này sẽ từ từ sâu đậm theo năm tháng, gấu nhỏ cao mét tám sẽ yêu cậu bằng cả tấm lòng gấu bông.

"Cậu đừng nghĩ mấy chuyện sến súa này nữa, ai mà chịu nổi chứ."

L xoa cổ cười một hồi, sau đó lười biếng dựa vào ghế máy tính nói với tôi: "Còn nữa, không cần nhắc đi nhắc lại mình cao mét tám đâu."

35.

......

Gấu nhỏ (cao mét tám) lấy hết can đảm để tỏ tình với chủ nhân nhưng bị phũ!
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 5


【 L có năm chú gấu nhỏ.】

36.

Người bạn đem đồ ăn cho L là một gã đàn ông nhìn rất lịch thiệp, khoảng hai bảy hai tám tuổi, tôi nhớ mang máng hắn từng tới đây một lần, lúc đó hắn ăn mặc như bác sĩ, còn đeo một cặp kính gọng vàng, nhưng ấn tượng của tôi về hắn lại là một tên cặn bã bại hoại.

L bảo tôi hắn là bác sĩ phòng mạch tư, còn trẻ và rất có trách nhiệm trong công việc.

Khi bác sĩ tới thì hai gã kia vừa đánh nhau xong, đang hí hoáy dọn dẹp đồ đạc bị mình đụng đổ trong phòng khách nhà L.

Giờ tôi mới hiểu tại sao trong nhà L không có cốc thủy tinh mà toàn cốc nhựa hoặc inox.

Xem ra đây không phải lần đầu xảy ra ẩu đả.

Tôi nghĩ nhà L không chỉ là phòng trưng bày nghệ thuật miễn phí mà còn là đấu trường La Mã nữa.

Hai gã đàn ông kia không bắt tay làm hòa, nhưng bọn họ đã đạt được thế cân bằng sau cuộc chiến.

Vì L không thiên vị bên nào nên lúc đánh nhau chẳng ai chiếm lợi thế, bọn họ chỉ là khách ở đây mà thôi.

Hình như bác sĩ không xem bạn thân và em kế của L là tình địch mà còn lấy thuốc và bông băng ra cầm máu cho bọn họ, cứ như đã quá quen với cảnh đẫm máu này trong nhà L.

37.

Trong phòng khách chỉ còn tôi, L và bác sĩ.

L cúi đầu húp cháo, bác sĩ ngồi cạnh nhìn cậu rồi vuốt tóc cậu, hỏi cậu dạo này thế nào.

L nói: "Không khá hơn mà cũng chẳng tệ hơn."

Bác sĩ đột nhiên nhắc đến tôi: "Con gấu này là chỗ dựa tinh thần của em à?"

L im lặng không trả lời.

"Vốn dĩ em có thể để nó trong phòng ngủ," bác sĩ nói, "Nhưng lúc ra ngoài em lại ôm nó theo."

L nhìn chằm chằm cái chén, lẩm bẩm nói: "Tại quen tay thôi chứ chẳng phải chỗ dựa gì cả."

38.

Tôi tin chắc chủ nhân L cũng yêu tôi nhiều như tôi yêu cậu, tình yêu của chúng tôi ngang bằng nhau.

Tôi muốn bầu bạn với L, cậu cũng cần gấu nhỏ ở bên, nếu cậu đồng ý thì tôi có thể làm bạn thân nhất của cậu.

"Em vẫn ăn ít quá."

Bác sĩ hỏi cậu: "L, em có uống thuốc anh đưa không?"

Tôi thoáng giật mình.

Tôi không biết L bị bệnh, cũng chưa thấy cậu uống thuốc bao giờ.

"Bác sĩ, tôi không cần thuốc."

L hờ hững khuấy chén cháo nóng hổi, cúi đầu nói: "Tôi đã hoàn toàn thoát khỏi cảm giác cô đơn rồi, giờ tôi thấy ổn lắm, chỉ cần thêm chút thời gian để điều chỉnh lại mình thôi."

Bác sĩ nhíu mày, hiển nhiên là không tin lời cậu nói, hắn bảo L quay lại phòng khám của mình để giám sát cậu uống thuốc.

"Tôi đã bảo tôi không bị bệnh rồi mà."

L cười nói: "Anh cho tôi uống mấy loại thuốc kia có khác nào xem tôi là vật thí nghiệm đâu?"

39.

Nửa đêm bọn họ làm giường rung lắc dữ dội, tôi bơ vơ ngồi dưới sàn, nghe thấy tiếng rên đau đớn xen lẫn vui sướng của L, nghĩ thầm mình thật quá tự tin khi tưởng cậu sẽ đem mình lên giường chơi chung với người khác.

Tôi cũng muốn hôn L như bọn họ chứ không muốn làm gấu bông ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, không cách nào quay đầu nhìn L.

Tôi nghe thấy L thở hổn hển rồi gọi tên tôi bằng giọng khàn khàn.

Cậu vươn tay tóm lấy tai tôi như muốn kéo tôi lên giường.

Nhưng bác sĩ lập tức kéo cậu lại, tay cậu ướt đẫm mồ hôi nên không nắm được lông tôi, sau đó chẳng còn cơ hội nào kéo tôi lên giường nữa.

40.

L nói với tôi rằng cậu giống hệt một con búp bê bị dán nhãn "Free".

Miễn phí nhưng không hề tự do.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 6


【 L có sáu chú gấu nhỏ.】

41.

Chẳng biết qua bao lâu, tôi cảm thấy mình bị nhấc lên.

Cách hắn xách tôi lên giường thô bạo hơn L nhiều, mặt gấu nhỏ suýt bị hắn bóp dẹp, nếu tôi kiểm soát được khuôn mặt bông của mình thì giờ phút này đã nhe răng trợn mắt.

"Anh lấy nó cho em rồi đây," tôi nghe bác sĩ nói với L: "Lát nữa uống thuốc rồi ôm nó ngủ một giấc nhé".

Hồi lâu sau, L mới thều thào nói: "Bác sĩ, đặt nó lên bệ cửa sổ giùm tôi đi."

Bác sĩ đặt tôi cạnh L rồi nằm đè lên người cậu, vừa hôn má cậu vừa hỏi tại sao.

Lúc nãy bọn họ đang làm nửa chừng thì L khóc nức nở, nằng nặc đòi xuống giường ôm gấu bông, nhưng sau khi bác sĩ xách tôi lên giường thì L quay đầu đi không nhìn tôi nữa.

"Tôi mới giặt nó hồi chiều......"

L nói: "Giờ mà ôm nó sẽ làm nó bẩn tiếp.

Giặt mất công lắm, bác sĩ biết tôi không thích phiền phức mà."

42.

Bác sĩ ra ngoài lấy nước nóng cho L uống thuốc.

Tôi hỏi L thấy thế nào.

L nằm trên giường cười buồn, vùi mặt vào gối rồi nói với tôi: "Đây là lần đầu tiên tôi chảy nước mắt nhiều hơn nước dâm, trẻ con lắm đúng không?"

Khi L nói đùa với tôi, tôi có cảm giác mọi nỗi đau cậu bộc lộ trên giường đều là giả.

Nhìn cậu giống như một diễn viên hạng A có diễn xuất đỉnh cao, tiếc là sân khấu của cậu chỉ giới hạn ở căn hộ này, cũng chỉ có một khán giả duy nhất là tôi.

L quay người sang, để lộ đôi mắt vẫn còn long lanh nước, trìu mến nhìn tôi nói: "X, bác sĩ sắp vào rồi, cậu nói với tôi thêm mấy câu nữa đi."

Tôi suy nghĩ giây lát rồi hỏi cậu có nghe thấy tiếng khóc lúc nãy của tôi không.

L lại cười buồn: "Chắc tại tôi khóc to quá nên không nghe thấy tiếng kêu như vịt của cậu."

Tôi hỏi cậu: "L, vậy cậu có nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt không?"

L ngẩn ra: "Xoẹt xoẹt?"

"Khi trái tim thủy tinh vỡ vụn sẽ phát ra tiếng loảng xoảng," tôi giải thích với L: "Nhưng trái tim bằng bông thì khác, khi nó bị xé nát sẽ phát ra tiếng xoẹt xoẹt."

Thấy L không có phản ứng gì, tôi nghĩ chắc do mình kể chuyện hài nhạt quá nên ngượng ngùng nói tiếp: "Xé bông chẳng có âm thanh gì cả, L không nghe thấy cũng đúng thôi."

43.

L nằm quay mặt về phía tôi.

Dưới ánh trăng, tôi thấy nước mắt cậu âm thầm trào ra trong lúc nhìn tôi.

Khi tiếng chân bác sĩ vang lên ngoài cửa, L cười nói với tôi: "X, tôi nghe thấy rồi."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 7


【 L có bảy chú gấu nhỏ.】

44.

L nói người tốt sẽ lên thiên đường, còn kẻ xấu sẽ xuống địa ngục, vậy sau khi chết gấu nhỏ tốt bụng sẽ đi đâu đây?

Tôi mải mê suy nghĩ chuyện này cho đến lúc ngủ thiếp đi, khi ý thức sắp tan biến thì tôi chợt cảm thấy mặt mình bị xoa nhẹ mấy lần, tôi đột ngột bừng tỉnh, đờ đẫn nhìn vào mắt L.

Cậu chỉ mặc quần, nửa thân trên vẫn để trần.

Tôi thấy trên ngực cậu hằn mấy dấu tay đỏ nhạt, vì da cậu quá trắng nên rất dễ thấy.

Núm vú cậu sưng tấy, nhìn như đã bị cắn mút rất lâu.

"Đúng vậy, lúc nãy bác sĩ đè tôi ra cắn mút lâu lắm."

L lại lấy hộp thuốc lá ra khỏi tủ đầu giường, ngậm một điếu vào miệng rồi bảo tôi: "Anh ta bắt tôi uống một loại thuốc, sau khi chỗ này bị giày vò sẽ tiết ra sữa."

Tôi im lặng nhìn lảng đi chỗ khác rồi hỏi cậu: "L, hai mươi bốn tiếng rồi cậu chưa ngủ đúng không?"

L nhún vai: "Người cần ngủ lại không ngủ, còn gấu bông thì ngáy khò khò tám tiếng đồng hồ."

"X, cậu muốn uống không?"

Cậu xoa bóp bộ ngực nở nang hơn những người đàn ông khác ngay trước mặt tôi, núm vú sưng tấy kia rỉ ra mấy giọt chất lỏng màu trắng đục, cậu nói đùa với tôi: "Tốt nhất là đừng uống.

Nếu sữa của tôi được đem đi kiểm định thì bị loại là cái chắc, không hợp đưa ra thị trường tiêu thụ đâu."

Bác sĩ đi rồi sao?

L nói: "Ừ, bác sĩ còn sung sức hơn tôi nữa, về phòng khám làm việc rồi."

Một lát sau, cậu nói mình đã mất ngủ quá lâu nên giờ không thấy buồn ngủ nữa, quyết định đi tưới cây.

Cậu khó nhọc kéo tôi ra ngoài, cho tôi xem cậu tưới nước, bắt sâu và xới đất.

"Lâu lâu bọn họ cũng dịu dàng lắm, đi chơi với tôi và tặng tôi mấy thứ này," L châm thuốc rít một hơi, im lặng hồi lâu mới nhả khói ra rồi nói: "Nhưng tôi lại ước gì bọn họ chỉ thích cơ thể mình thôi."

Gương mặt xinh đẹp của cậu thấp thoáng sau làn khói trắng.

L nói hành động nhân danh tình yêu càng dễ hủy hoại một người hơn.

Con người ít nhiều gì cũng có tính hèn hạ.

Cậu đưa ra kết luận này với tôi.

45.

L nói sau khi gấu nhỏ chết thì linh hồn sẽ chìm trong biển mật thơm ngọt, nhưng cậu nghĩ gấu nhỏ vẫn còn sống lâu lắm, tạm thời chưa cần lo sau khi chết mình sẽ về đâu.

Tôi hỏi cậu muốn ôm gấu nhỏ ngủ một giấc không.

L không trả lời mà bảo tôi: "Tôi muốn cho cậu tắm nắng, tiếc là hôm nay âm u quá."

Cậu dựa vào bức tường gạch men của ban công rồi im lặng hút thuốc, bầu trời xám ngắt, tôi nghe thấy sấm chớp đì đùng, chỉ một lát sau đã mưa như trút.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 8


【 L có một chú gấu siêu bự.】

46.

Sắc mặt L hơi xanh xao, cậu nằm nghiêng trên giường nhìn tôi rồi nói mình bốc mùi sữa tanh rình, hỏi tôi có phiền không.

Tôi bảo cậu không tanh chút nào, cũng không thối mà có mùi thơm rất ngọt ngào.

Một lát sau, cậu mỉm cười ôm tôi, vùi đầu vào ngực tôi rồi nhắm mắt lại, tựa như chú chim non cuộn mình trong tổ ấm.

L bảo dự báo thời tiết nói trưa nay mới tạnh mưa, khi nào hết mưa cậu sẽ dậy.

"Nhưng dự báo thời tiết cũng hay sai lắm."

L thở dài nói: "Vậy tôi sẽ ngủ đến mai, thể nào trời cũng quang đãng lại thôi."

47.

Trong lúc L ngủ, tôi phát hiện ra một bí mật lớn.

Bí mật này làm tôi sốc hơn cả chuyện mình có bướm——

48.

Tôi có thể bước vào giấc mơ của L.

49.

Tôi cũng không biết mình vào bằng cách nào, hình như vừa nhắm mắt lại thì ý thức của tôi đã lẻn vào giấc mơ của cậu, đồng thời trở thành một phần trong đó.

Trong mơ L vẫn còn là trẻ con.

Trong giấc mơ của cậu, tôi không cao mét tám mà biến thành một chú gấu bông chỉ cao bằng cánh tay cậu, cậu dễ dàng nhấc tôi lên khỏi thùng rác rồi ôm chặt tôi vào lòng.

Giấc mơ của L giống như cảnh phim phát ra từ một chiếc máy chiếu cũ kỹ hay trục trặc, bụi bay đầy trong không khí, ánh sáng cũng rất nhạt nhòa.

Cậu ngồi một mình trên sofa, trong phòng ngủ vọng ra tiếng cãi cọ đập phá của một người đàn ông và một phụ nữ, nhưng cậu chẳng buồn quan tâm mà chỉ mải mê nhìn chiếc TV trước mặt.

Trên TV đang chiếu talk show hài, khi diễn viên nói đến đoạn hài hước nhất, mọi khán giả đều cười vang.

Cùng lúc đó, những tiếng thét chói tai vang lên trong phòng, tiếng chửi mắng nện vào màng nhĩ làm tôi sợ run, nhưng tôi thấy L mỉm cười vỗ tay tán thưởng diễn xuất tuyệt vời của diễn viên.

Sau đó lên cấp ba, tôi cũng cao theo cậu, lúc này đã cao tới ngang ngực cậu.

Cậu ôm tôi đứng ở cổng trường, chờ một chiếc xe sang trọng màu đen chở mình đến thăm người mẹ vừa tái hôn.

Trong mơ, em kế của cậu - gã trai mà tôi từng gặp - vẫn còn là một học sinh cấp hai lầm lì.

L ôm tôi bằng một tay rồi giơ tay kia lên chào đối phương.

"Anh cũng giống như mẹ mình vậy," em trai cậu nói, "Đều là đồ đĩ không đáng được yêu thương."

50.

Tôi nghĩ đã qua bao năm mà kỹ năng chửi người của đứa em trai thối tha này vẫn chẳng tiến bộ chút nào, hắn không đổi câu khác được à?

Trong giấc mơ của L, hình như tôi có thể kiểm soát cơ thể mình một lát ngắn ngủi, vì vậy khi đứa em trai thối tha sắp tát L, tôi đưa mặt ra chịu trận thay cậu.

Gấu bông không biết đau, nhưng L thì có, cho nên cứ để gấu nhỏ chịu đau thay L đi.

51.

Nhưng bấy nhiêu đây đã đủ chưa nhỉ?

Tôi muốn mình cao to vạm vỡ hơn, ít nhất cũng phải cao mét tám, còn có cơ bắp cuồn cuộn nữa.

Tôi muốn đánh mấy tên bại hoại kia bầm mặt.

Thế là theo sự phát triển của L trong mơ, tôi cũng dần cao lớn hơn, từ từ vượt qua một mét tám rồi hai mét tám, L nằm trên cái bụng êm ái của tôi, bảo tôi đừng lớn thêm nữa, bởi vì gấu bông siêu bự đã chiếm trọn phòng cậu, không còn chỗ để những thứ khác.

Tôi nghĩ ít nhất trong mơ mình vẫn có thể tiếp tục lớn lên, lớn bằng cả thế giới, cậu có thể yên tâm nằm ngủ trên bụng tôi, gấu bông siêu bự sẽ đè bẹp mọi nỗi buồn phiền của cậu dưới người mình.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 9


【 L cần một chú gấu nhỏ không bao giờ biến mất.】

52.

Khi L ngủ dậy mưa vẫn chưa tạnh, kéo màn ra chỉ thấy bầu trời xám xịt, chẳng có lấy một tia sáng.

Bật đèn phòng ngủ lên, cửa kính lấm tấm nước mưa phản chiếu hình ảnh L ôm tôi.

Cậu đi rửa mặt rồi bế tôi tới chiếc sofa trong phòng khách, sau đó cúi xuống tìm đồ ăn trong tủ lạnh.

"Một mét tám là đủ rồi," L bỏ sủi cảo đông lạnh vào nồi rồi bảo tôi: "Cậu mà to thêm nữa thì tôi bế không nổi đâu."

Cậu dựa vào sofa, trầm ngâm một hồi mới nói tiếp: "Đúng là mẹ tôi không phải người tốt, bà ấy ngoại tình với người đã có gia đình khiến vợ người ta lên cơn đau tim mà chết, cũng khó trách em kế hận tôi như vậy."

Tôi nghĩ nếu đứa em thối tha kia biết điều một chút thì sẽ hiểu L chỉ là người vô can, lẽ ra hắn không nên giận cá chém thớt với L mới phải.

"Huyết thống...... là thứ cậu không thể lựa chọn, cũng không thể dễ dàng thoát khỏi."

L nói: "Ông bố đầu tiên của tôi nghiện cờ bạc, hễ cáu lên thì lại đánh người.

Lúc chưa ly hôn, mỗi lần bọn họ cãi nhau giống như đang thi xem ai tệ bạc hơn vậy.

Tôi chỉ mong bọn họ đừng cãi nhau nữa, đều tệ như nhau thì tội gì phải làm khó nhau?"

Cậu ngước nhìn tờ lịch treo tường rồi gãi cổ lẩm bẩm: "Sao cứ phải di truyền hai gen xấu cho tôi chứ?"

Tôi bảo cậu chắc vì âm nhân âm ra dương nên cặp cha mẹ tệ hại kia mới sinh ra được một người con tuyệt vời như cậu.

L quay sang hỏi tôi: "X, khai thật đi, cậu lén lướt web ở nhà trong lúc tôi đi làm đúng không?"

53.

Cậu vừa ăn sủi cảo vừa kể tôi nghe hồi còn đi học mình cũng muốn tập thể dục cho khỏe, nhưng sân bóng của trường có hạn, cậu lại bị các bạn học cô lập nên chẳng ai thèm chơi bóng rổ với cậu cả.

"Hồi đó lớp trưởng theo đuổi tôi," hơi nước bốc lên từ sủi cảo phả vào mặt L, cậu hờ hững khuấy nước súp rồi nói: "Tôi muốn được yên thân trong lớp nên nhận lời cậu ta, có lần bọn tôi hôn nhau bị người khác bắt gặp, cậu ta đổ thừa cho tôi quyến rũ mình."

Cậu im lặng giây lát rồi cúi đầu xuống, tì khuỷu tay lên đùi hỏi tôi: "Có phải tôi nói nhiều quá rồi không?"

Tôi rất thích nghe cậu kể chuyện.

Mỗi lần nghe cậu tâm sự, tôi lại thấy gần gũi với con người thật của cậu hơn một chút.

"Sau đó mọi người đều biết mẹ tôi cặp kè với đại gia."

L nói: "Có một thời gian bà ấy toàn cho tôi ăn tối bằng sủi cảo đông lạnh, bạn thân của tôi khờ lắm, cứ tưởng tôi thích món này nên đến giờ vẫn mua nó cho tôi."

Tôi thấy L cười, nhưng không hiểu sao nước mắt cứ lăn dài trên má cậu rồi rơi xuống cái tô cậu đang cầm.

"Tôi hỏi mẹ tôi sao lại làm thế, sao lại hại tôi ra nông nỗi này......

Bà nói đó là vì bà thương tôi."

L đặt tô xuống rồi giơ cánh tay lên che mắt, cười nói: "Sao lại thế được chứ, đúng là hèn hạ mà, chẳng bao giờ quan tâm tôi sống thế nào mà lại nói mình làm vậy vì thương tôi."

Cậu ném viên thuốc trên bàn vào thùng rác rồi ôm đầu thở hổn hển một hồi, sau đó rã rời nằm xuống cạnh tôi, "Nếu tôi cũng bị ném vào thùng rác thì tốt quá, tốt nhất là được phân loại thành rác có hại để đừng ai tái chế tôi nữa."

Loner.

Long for.

Love.

Tôi thầm gọi tên L ba lần rồi cố lựa lời an ủi, L nắm lấy tay gấu của tôi, im lặng một lát rồi nhắm mắt lại, cậu cười nói trong nước mắt: "X, đừng bao giờ biến mất nhé, xin cậu đấy."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 10


【 Không ngờ tới chứ gì, đồ đàn ông tồi!】

54.

Buổi tối có một gã đàn ông mặc áo khoác tới nhà, nhìn mặt hắn khá quen, chẳng biết có quan hệ gì với L nữa, chắc cũng là một trong những kẻ bại hoại chuyên bắt nạt L.

Tôi muốn lườm nguýt hắn, đáng tiếc tôi là gấu bông nên chỉ có thể ngồi cạnh L với khuôn mặt vô cảm, nhìn đối phương ân cần đặt bánh rán nóng hổi vào tay L.

L ăn bánh rán một cách nhã nhặn, hình như cậu ăn không thấy ngon nên lần nào cũng chỉ cắn một miếng nhỏ, nếm xong là no.

Gã đàn ông cũng thích ngắm L ăn như tôi, ngồi cạnh nhìn cậu chăm chú rồi vuốt tóc cậu nói: "Hồi xưa đi học cậu thích món này lắm mà, trên đường đi tớ thấy có một quán mới mở nên ghé vào mua cho cậu đấy."

L không nhìn gã mà chỉ lẩm bẩm cảm ơn.

"Hình như cậu lại gầy đi thì phải, dạo này cậu ăn uống không điều độ à?"

Gã đàn ông vuốt ve sống lưng cậu rồi dịu dàng nói: "L à, cậu hẹn hò với tớ đi, sau này tớ sẽ chăm sóc cậu thật chu đáo."

55.

Hừ!

Tôi chỉ muốn ngoác cái miệng đỏ lòm của mình ra cắn đứt bàn tay đang sờ mó L của gã đàn ông mặc áo khoác kia thôi.

Trong mắt tôi, tình cảm của đám người này còn rẻ hơn giấy vệ sinh, tình yêu hệt như một viên thuốc độc bọc đường, nếu vô tình ăn hết biết đâu sẽ bị ngộ độc phải vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Thái độ của L rất dửng dưng, nhưng khi gã đàn ông ôm cậu, cậu vẫn ngoan ngoãn nép vào lòng gã, để mặc gã hôn lên má hoặc những chỗ khác trên người mình.

Gã đàn ông thì thầm gì đó vào tai cậu, tôi không nghe được họ nói gì, đang rầu rĩ ngồi cạnh thì phát hiện L nhìn trộm mình.

Cậu nháy mắt rồi nhếch môi cười với tôi.

56.

Tôi vui vẻ nghĩ thầm đây cũng được xem là một kiểu ngoại tình công khai.

Tất cả bọn họ đều muốn được L yêu, muốn ở trong tim L, nhưng tôi biết trái tim L đã bị gấu bông chiếm trọn, dù những người khác có cố gắng cỡ nào cũng không chen vào được.

Nhưng cứ nghĩ tới chuyện bọn họ có thể hôn L còn mình thì không, tôi lại thấy phiền muộn.

Đáng ghét, tôi cũng muốn làm chuyện 18+ với L nữa.

Tôi dám chắc mình là một sự tồn tại đặc biệt đối với L, bởi vì gấu bông có thể làm được những điều mà đám người kia không thể.

Chẳng hạn như gấu nhỏ có thể banh chân ra để lộ cốc tự sướng đáng yêu rồi vênh váo nói với L: "Ngồi lên, tự mình động đi (vì tôi không động được)."

57.

Khi gã đàn ông mặc áo khoác vào phòng tắm, L đi tới véo má tôi, cố nín cười rồi híp mắt nói với tôi: "X à, đừng kể mấy chuyện cười vô tri trong lúc bọn họ sờ tôi nữa, nếu không tôi sẽ nhịn cười không được, mất công bọn họ lại tưởng tôi thích được sờ nữa."

L che miệng cười một lát rồi bảo tôi: "Cậu ta rủ tôi đi chơi, tôi đồng ý rồi.

Nhưng với một điều kiện......

Tôi bắt cậu ta phải bế cậu theo."

Nói xong cậu lắc đầu nhìn tôi: "Tôi cũng muốn bế cậu lắm, nhưng cậu vừa to vừa nặng nữa."

58.

Mặc dù tôi không muốn ai khác ngoài L bế mình nhưng nghĩ đến chuyện được đi chơi với L, mọi thứ khác đều không quan trọng nữa.

Tôi chống nạnh cười vang: Không ngờ tới chứ gì, đồ đàn ông tồi!

Nhìn như buổi hẹn hò của anh với L nhưng thực chất lại là tuần trăng mật của tôi và L, còn anh chỉ là phu khuân vác thôi!
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 11


【 "Tôi không còn tin có người sẽ chịu trách nhiệm với mình nữa."】

59.

Gã đàn ông mặc áo khoác rất giữ chữ tín, khi tới đón L thì tiện thể vác tôi đang mặc quần đùi áo thun lên ghế sau xe.

L định may cho tôi một chiếc đầm xinh xắn nhưng lại sợ lúc đến công viên trò chơi bị gió thổi tốc váy......

Lỡ cốc tự sướng của tôi vô tình bại lộ thì sẽ làm các em nhỏ bị ám ảnh tâm lý.

Đáng ghét, tôi mất cơ hội giả gái quyến rũ L rồi!

60.

L không ngồi ở ghế phụ.

Cậu ngồi cạnh tôi rồi chồm sang cài dây an toàn cho tôi, nhưng vì eo gấu quá bự nên cậu thử mấy lần vẫn không được, đành phải bỏ cuộc.

"Tôi nghe bác sĩ nói cậu thích con gấu này lắm."

Gã đàn ông mặc áo khoác vừa lái xe vừa nhìn L trong gương: "Vì nó là quà bạn thân cậu tặng sao?"

"Tại nó đáng yêu quá thôi."

L cầm tay tôi cười nhẹ: "Tôi còn đặt tên cho nó nữa."

Tôi ưỡn ngực nhìn chằm chằm gã đàn ông ngồi trên ghế lái, nghĩ thầm trong buổi hẹn hò của tôi và L, mặc dù hắn không phải chui gầm xe nhưng cũng chỉ có thể làm phu khuân vác kiêm tài xế thôi.

"......"

Gã đàn ông mặc áo khoác im lặng giây lát rồi hạ cửa sổ xuống, gió thổi ập vào khuôn mặt lông xù của tôi.

"Cậu còn hận tớ đúng không?"

Hắn chợt hỏi L.

L cúi đầu vuốt ve đệm thịt của tôi rồi hỏi hắn: "Sao tôi phải hận cậu?"

"Năm đó tớ phủi sạch trách nhiệm, đổ hết tội lỗi lên đầu cậu."

Gã đàn ông mặc áo khoác nói khẽ: "Báo hại cậu bị mọi người cô lập."

61.

Giờ tôi mới biết gã đàn ông mặc áo khoác này chính là lớp trưởng khiến L bị bắt nạt hồi cấp hai.

L im lặng một lúc rồi cười nói không sao.

Bản tính của con người là chỉ lo thân mình, kẻ khác ra sao mặc kệ.

Khi L nói câu này, gió thổi qua tóc mai của cậu, trên gương mặt xinh đẹp nhưng xanh xao lộ ra nụ cười bao dung, gã đàn ông chỉ mới ăn năn mà cậu đã tha thứ cho hắn.

"Lúc đó tôi đau khổ lắm......"

L nói: "Tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao cậu nói thích tôi mà không bênh vực tôi, còn xúi người khác bắt nạt tôi, khoanh tay đứng nhìn bọn họ đổ rác lên bàn học, lên người tôi."

Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ rồi nói với gã đàn ông lặng thinh kia: "Tôi nói vậy không phải để trách cậu đâu, đời tôi từng gặp rất nhiều kẻ vô trách nhiệm nên nỗi đau này giống như bị muỗi chích vậy, sưng mấy ngày là hết, tôi chẳng muốn để ý gì nữa."

Người trên ghế lái siết chặt vô lăng, lí nhí nói với cậu: "L, sau khi tốt nghiệp tớ vẫn luôn hỏi thăm tin tức về cậu, tớ rất hối hận vì chuyện mình làm lúc đó, tớ muốn chịu trách nhiệm với cậu......"

"Không cần đâu," L cong mắt cười nói: "Tôi không còn tin có người sẽ chịu trách nhiệm với mình nữa."

Cười xong cậu dịu dàng nắm chặt tay tôi, im lặng một lát rồi khẽ nói: "Tôi chỉ cần một con gấu bông không biết nói thôi, có nó làm bạn với tôi là đủ rồi."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 12


【 "Nếu cậu muốn nghe tôi hát thì tôi sẽ hát cho cậu nghe."】

62.

Một chú gấu bông to bự xuất hiện ở công viên trò chơi cũng chẳng có gì lạ.

Tôi ngồi với L trên vòng quay ngựa gỗ, vênh váo tự đắc nhìn lũ trẻ đang trầm trồ ngưỡng mộ chúng tôi và gã đàn ông mặc áo khoác cầm hai ly trà sữa đứng đợi bên ngoài.

Chắc gã đàn ông mặc áo khoác định ôm L ngồi trên ngựa gỗ để tận hưởng phút giây lãng mạn, ai ngờ bị gấu bông cản mũi, lưng ngựa không đủ chỗ cho gã đàn ông cao to như hắn nữa.

Thấy vẻ mặt buồn thiu của hắn, tôi đang dựa vào ngực L càng thêm hả hê.

L có vẻ rất vui.

Cậu áp mặt vào đầu gấu của tôi rồi ngân nga một bài hát thiếu nhi theo điệu nhạc trong sân chơi.

Giọng cậu êm tai như vậy chắc sẽ hát hay lắm.

Nhưng mấy ngày nay ở nhà cậu, tôi chưa bao giờ nghe cậu hát cả.

Cậu không hát mà cũng chẳng thích nghe nhạc, chỉ thỉnh thoảng bật TV xem mấy bộ phim câm.

Dường như chỉ có sự im lặng tuyệt đối mới khiến cậu an tâm thoải mái, tựa như ẩn mình trong một cái kén, bịt kín năm giác quan của mình.

"Trước kia cũng có người khen giọng tôi hay."

Tôi nhìn đứa bé trước mặt thổi ra một đám bong bóng sặc sỡ, nghe L nói với mình: "Đó là đàn anh khóa trên của tôi.

Anh ta tốt lắm, trước khi tôi lên bục phát biểu lần đầu tiên, anh ta giúp tôi tập đi tập lại mà không hề phàn nàn."

L kể: "Phát biểu xong anh ta mời tôi đi ăn, khen giọng tôi truyền qua micro nghe cuốn hút lắm."

Cậu nói rất chậm, ngữ điệu rất thấp.

"Tôi uống rượu say."

L nói: "Sau đó nghe anh ta nửa đùa nửa thật hỏi: L, giọng em trên giường có hay hơn không nhỉ?"

63.

Tôi tưởng L khóc.

Nhưng không phải.

Mỗi lần tôi nghĩ cậu sắp khóc thì cậu lại mỉm cười, ôm chặt tôi nói: "Nhưng anh ta thất vọng rồi, trên giường tôi không phải chim họa mi mà là một kẻ câm nhàm chán."

64.

Khi tiếng nhạc sắp kết thúc, L nói: "Nếu cậu muốn nghe tôi hát thì tôi sẽ hát cho cậu nghe."

Thật sao?

L thương tôi quá đi!

Tôi đang reo hò ầm ĩ trong lòng thì cậu thở dài nói tiếp: "......

Thật ra tôi toàn hát lạc điệu thôi, cậu đừng háo hức quá."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 13


【 "Đến khi nào tôi mới tìm được lối ra đây?"】

65.

Bác sĩ phát hiện L nói chuyện với tôi.

Thừa dịp tôi ngủ say, bác sĩ rạch tai tôi rồi gắn một cái máy nghe lén siêu nhỏ trong đầu tôi.

Tôi biến thành "gián điệp" mà bọn họ cài vào bên cạnh L.

Một tháng sau L mới phát hiện ra đường may vụng về sau tai tôi.

Cậu cẩn thận rạch đường may lấy máy nghe lén ra khỏi người tôi, toàn thân cậu run rẩy, mặt còn trắng hơn giấy.

Kẻ đê tiện kia đã nghe lén những lời tâm sự của L với gấu nhỏ và ghi âm lại bài hát ru mà cậu hát cho gấu nhỏ nghe, cứ tưởng làm vậy sẽ có được sự dịu dàng của L.

Tôi vừa tức giận vừa cảm thấy mình đã phản bội L.

Nếu tôi cảnh giác thêm chút nữa, nếu tôi cảm nhận được máy nghe lén chết tiệt này trong đầu mình......

"X, gấu nhỏ của tôi ơi......"

Cậu ôm tôi rồi hôn lên cái tai bị rạch của tôi, "Cậu đâu có phản bội tôi, cậu không phản bội tôi mà."

Cậu vừa hôn tôi vừa khóc, lớp bông của tôi bị nước mắt cậu làm nặng trĩu, tựa như có một đám rong ẩm ướt điên cuồng sinh sôi trong đầu khiến tôi ngạt thở, rất muốn khóc chung với cậu.

Nhưng tôi không có nước mắt, tôi chỉ là một con gấu bông, chỉ có thể nhìn cậu bằng đôi mắt đen láy, lưu giữ gương mặt u buồn của cậu trong mắt mình.

Tôi là gấu của L, vì cậu mà tồn tại.

Tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu.

66.

L đem tôi ra ban công phơi nắng, không nói chuyện nữa mà giao tiếp với tôi bằng ý nghĩ.

Cậu khom lưng tưới nước cho chậu lan, vẻ mặt hết sức bình tĩnh nhưng thật ra đang thầm phàn nàn với tôi về chiếc camera mình vừa phát hiện trên góc trần phòng khách.

Giờ ở nhà cũng bị theo dõi, cậu cảm thấy mình giống như một sinh vật quý hiếm được nuôi trong bể sinh thái để mọi người quan sát.

Tôi nói cậu là "Truman" của thế giới khiêu dâm, cậu cúi đầu cười rồi nói như đang hỏi tôi, lại giống như đang tự hỏi mình: "Đến khi nào tôi mới tìm được lối ra đây?"

67.

Trên cổ tay L có thêm một vết thương.

Bác sĩ không ép cậu uống thuốc nữa.

Tôi nghe bác sĩ nói chuyện với ai đó qua điện thoại trong phòng đọc sách, nói bệnh hoang tưởng của L càng nặng hơn trước, tốt nhất là nên dừng "chữa trị".

Em kế của L đem tới một hộp bánh kem trái cây.

Chắc hắn đã nghe tin L cắt cổ tay nên hôm nay vào cửa không xụ mặt mà quỳ một chân xuống đất, cầm cổ tay gầy guộc của L lên, nhẹ nhàng áp môi vào lớp băng trắng rồi nói: "Đừng bao giờ làm vậy nữa."

Nói xong hắn tự tay đút bánh cho L ăn.

L mím môi hỏi hắn: "Không bắn vào à?"

Hắn cau mày hỏi: "Sao cơ?"

L cười nói: "Kem sữa đặc chế của cậu ấy."

Hình như em kế của L không thích trò đùa này nên lông mày nhíu chặt.

Hắn nhìn L một lát rồi giơ tay lên đút nửa quả dâu tây vào miệng L.

Hắn hỏi L: "Anh không cười được à, mặt lúc nào cũng giống như xác chết vậy."

L nói: "Thì tôi chết lâu rồi mà."

Hắn cãi không lại L nên thở dài thườn thượt, định đút cho L thêm một quả anh đào xinh đẹp.

L nói: "Tôi chỉ cắt cổ tay thôi chứ tay vẫn còn nguyên, cậu đừng đối xử với tôi như người liệt vậy."

Tôi có thể nhìn ra em kế của L đang cố kiềm chế, nếu không chắc hắn đã ụp nguyên đĩa bánh vào mặt L.

"Muốn tôi cười thật lòng," L ngậm cuống anh đào trên môi, ngồi dựa vào sofa nhìn gã đàn ông rồi nở nụ cười hiếm hoi: "Thì cậu nhét tiền đầy hộp bánh đi."

-------------------------

Truman: Nhân vật trong bộ phim "The Truman Show" kể về một người đàn ông vô tình phát hiện ra cuộc sống của mình từ lúc sinh ra đã là một chương trình truyền hình thực tế được dàn dựng và phát sóng toàn cầu.

Anh sống trong một thị trấn được xây dựng như một trường quay, mọi người xung quanh đều là diễn viên.

Khi Truman bắt đầu nghi ngờ về cuộc sống của mình, anh quyết định tìm kiếm sự thật và thoát khỏi thế giới giả tạo đó.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 14


【 "Người yêu L nhất"】

68.

Việc đầu tiên tôi làm mỗi khi thức dậy là tìm L.

Cậu hứa khi nào đi sẽ đem tôi theo, không để tôi lưu lạc ra bãi rác và biến thành gấu nhỏ thúi ình.

"Tôi khác với bọn họ," L nắm chặt bàn tay lông xù của tôi rồi trịnh trọng nói: "Tôi giữ lời hứa lắm."

69.

Đám đàn ông theo đuổi L luôn đấu đá công khai lẫn bí mật, thi xem ai giàu hơn, thi xem ai quyền lực hơn, thi xem kỹ năng giường chiếu của ai giỏi hơn.

Bọn họ chỉ xem L như phần thưởng dành cho kẻ chiến thắng trên đấu trường chứ chưa bao giờ xem cậu như một con người.

Thật ra L chẳng quan tâm bất cứ điều gì, cậu chỉ cần một người chịu lắng nghe nỗi lòng của mình mà thôi.

"Tôi không giàu, không đẹp trai, cũng không có chim bự, nhưng L vẫn thích tôi nhất."

Tôi hưởng thụ cái ôm ấm áp của L rồi cười hì hì: "Tôi sẽ luôn bầu bạn với cậu."

Cậu cúi đầu mân mê đệm thịt của tôi, tâm trạng có vẻ rất vui, trên khuôn mặt trắng nõn thấp thoáng ý cười.

L bị nghe lén nên cậu hiếm khi nói chuyện, chỉ giao tiếp với tôi bằng sóng não.

Cậu thở phào nói với tôi: "May mà công nghệ vẫn chưa phát triển đến mức đọc được suy nghĩ của con người."

70.

"Đồ ăn cậu nấu thật sự rất dở."

Trước khi bỏ trốn, L nói thật với gã em kế xấu tính của mình: "Mặc dù gần đây có tiến bộ nhưng cũng chỉ chuyển từ rất dở sang dở thôi."

Mặt em kế L lúc đỏ lúc trắng, cơ mặt giật giật, giống như đang tức giận, lại giống như đang xấu hổ.

Tôi tin hắn đã cố gắng hết sức, không phải cố ý nấu dở mà là thật sự không có tài nấu nướng.

Hồi lâu sau, gã em kế xấu tính quay đầu nhìn phòng bếp lẩm bẩm: "Mẹ tôi nói khi thích ai đó sẽ muốn nấu thật ngon cho họ ăn."

L gật gù: "Thì ra vì cậu ghét tôi nên toàn cho tôi ăn mấy món dở tệ."

Em kế của L: ......

Tôi vừa cười nhạo gã em kế xấu tính vừa nghĩ: Mẹ cậu nói đúng đấy, nhưng chắc bà ấy đâu có nói "Thích ai đó thì phải bắn tinh vào đồ ăn của họ" nhỉ!

L lén véo tay gấu bông, răn đe tôi đừng chọc cậu cười trong bầu không khí nghiêm trang này.

71.

L ngủ thiếp đi, cửa phòng ngủ không đóng kín nên ánh sáng và âm thanh bên ngoài lọt qua khe hở.

Tôi nghe loáng thoáng đám người kia nói "tâm thần phân liệt", "đừng kích thích cậu ấy nữa".

Mới đầu bọn họ còn nói nhỏ, sau đó bắt đầu cãi cọ ầm ĩ, đổ lỗi cho nhau rồi cam đoan mình là "người yêu L nhất".

Tôi thì thầm với L: "Tôi không giống bọn họ.

Tôi là gấu nhỏ yêu L nhất."

Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi nhìn thấy giọt nước lấp lánh trên má L.

Có lẽ trong mơ cậu đã nghe được lời tôi nói.
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 15


【"Chỉ cần chúng ta mãi mãi bên nhau thì hạnh phúc sẽ không bao giờ tan biến"】

72.

L bỏ trốn.

Nhưng không đem tôi theo.

Tôi leo xuống giường rồi dựa theo trí nhớ đi vào phòng tắm vốc nước lạnh rửa mặt.

Tôi đã quen làm gấu nên làm người vẫn chưa quen lắm.

Da L ấm áp mịn màng chứ không có lông xù màu nâu.

Tôi nhìn vào gương một hồi, nhịn không được đưa tay vẽ hình dáng cậu trên gương.

Khuôn mặt cậu rất đẹp, nước da xanh xao chẳng những không làm giảm bớt vẻ đẹp của cậu mà còn tăng thêm vẻ mong manh yếu đuối khiến người ta thương cảm.

Suýt nữa tôi đã chảy nước miếng.

Sau khi nhớ ra mình không được để lộ biểu cảm dung tục này trên mặt L, tôi vội vàng nuốt nước bọt rồi lấy khăn lau mặt.

Đói bụng quá.

Trong lúc chờ L về, tôi chạy tới lục tủ lạnh, tự làm cho mình một ổ bánh mì ốp la kẹp cà chua.

Lúc đi ngang qua phòng khách, tôi trông thấy một gói bánh quy gấu.

Nhìn là biết L mua cho tôi.

L rất biếng ăn nên người mỏng như giấy, chẳng mấy khi tôi được quyền kiểm soát cơ thể cậu, đương nhiên phải thay cậu ăn nhiều một chút rồi.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, trước khi ăn hát một bài hát vui tươi của gấu nhỏ:

"Gấu nhỏ không kén ăn mà thích ăn mọi thứ.

Dù mưa hay nắng cũng vẫn vui vẻ.

Miễn sao có L và đồ ăn ngon.

Mọi nỗi buồn đều sẽ tan biến."

Chú gấu đối diện tôi lên tiếng: "X à, bọn họ có gắn camera đấy, cậu mà hát nữa thì tụi mình phải vào nhà thương điên ăn cơm mất thôi."

Tôi áy náy nói với cậu: "Nhưng tôi lỡ hát rồi."

L thở dài: "Tùy cậu vậy."

73.

Tôi nhét đồ ăn đầy miệng, vui vẻ thưởng thức hương vị tuyệt diệu của lòng đỏ trứng chiên vàng.

Nhai một hồi, tôi mới hoang mang trố mắt nhìn L: "Sao cậu lại biến thành gấu rồi!"

Tôi còn tưởng cậu vứt mình lại để chạy trốn nữa chứ.

L nói: "Giao cơ thể mình cho cậu tôi không yên tâm lắm."

Tôi ngượng ngùng gật đầu: "Ờ ha, biết đâu tôi lại nhịn không được làm bậy với cơ thể cậu cũng nên."

L nói: "Ý tôi không phải vậy."

74.

Gã em kế xấu tính của L lại tới, vừa bước vào cửa đã bị tôi cầm gối nện vào đầu.

Tôi chống nạnh chỉ vào mặt hắn ra lệnh: "Gấu nhỏ muốn uống trà trái cây ướp lạnh, muốn ăn đùi gà nướng, còn muốn ăn bánh flan nữa, đi mua nhanh lên."

Hắn bị tôi đánh ngu người, hồi lâu sau mới tỉnh táo lại, cau mày nhìn tôi nói: "L, anh sao vậy......"

Tôi ngắt lời hắn: "Tôi không muốn ăn đồ cậu nấu, gấu nhỏ ăn đồ dở sẽ ói ra hết!

Đi mua nhanh lên!"

Để chứng tỏ mình không tin tay nghề nấu ăn của hắn, tôi cúi xuống thè lưỡi ra ọe một tiếng.

Hắn bị diễn xuất đỉnh cao của tôi làm cho sững sờ, khóe miệng giật giật: "Được rồi."

Tôi khoanh tay dựa vào cửa, nghe thấy L nói trong phòng: "Chắc cậu ta bị cậu dọa bỏ chạy rồi."

Tôi băn khoăn nói: "Tôi có dọa gì đâu."

L nói: "Tôi đoán chắc cậu ta đang nghĩ "Người này điên thật rồi"."

75.

Khi mở túi đùi gà ra, tôi định hát bài hát của gấu nhỏ lần nữa, nhưng nhớ tới lời dặn của L nên đành thôi.

Tôi đang say sưa gặm đùi gà thì L ngồi đối diện đột nhiên hát lên:

"Gấu nhỏ không kén ăn mà thích ăn mọi thứ.

Dù mưa hay nắng cũng vẫn vui vẻ."

Cậu dừng một lát rồi hát tiếp: "Chỉ cần chúng ta mãi mãi bên nhau thì hạnh phúc sẽ không bao giờ tan biến."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 16


【 "Cậu là ý nghĩa sự ra đời của tôi."】

76.

Chỉ cần mở miệng là có người đem đồ ăn tới, tôi ăn no căng bụng rồi khoan khoái nằm dài trên ghế bập bênh ngoài ban công hóng gió, còn mất nết ợ một cái.

Gấu bông bị L chiếm xác nằm trên chiếc ghế bập bênh còn lại do bạn thân của L mua.

L nói: "Cứ mãi thế này cũng tốt nhỉ."

Tôi chỉ bảo cậu: "L à, khi nào quay lại cậu đừng nhẫn nhịn nữa mà cứ tha hồ sai bảo bọn họ như tôi đây này."

L cười nói: "Nhưng tôi muốn làm gấu nhỏ cơ."

Nghe cậu nói vậy, tôi lập tức bật dậy rồi trố mắt nhìn cậu.

"Trước đây tôi từng có một con gấu," L cười khẽ: "Nó không cao mét tám mà chỉ là một con gấu bông nhỏ xíu."

"Tôi tưởng tượng mình chui vào lớp bông rồi biến thành một phần của gấu bông."

Cậu nói: "Gấu nhỏ không có phiền não, dù bị rách tơi tả cũng chẳng thấy đau."

Tôi ngơ ngác nhìn cậu.

"X, chắc cậu cũng biết rồi nhỉ?"

L nói: "Cậu chính là tôi đấy."

Đôi mắt đen tròn xoe của gấu bông không thể rơi lệ, cái miệng bị may kín của nó lúc nào cũng mỉm cười.

L nói: "Cậu là gấu bông ngây thơ dễ thương, là niềm vui thuần khiết nhất được chắt lọc từ linh hồn tôi."

Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả, áp khuôn mặt đẫm lệ của mình vào tay gấu bông rồi nói: "Tôi không phải L, tôi là gấu nhỏ đến dỗ L vui vẻ mà, L không được giành làm gấu với tôi!"

L lại cười.

Cậu nói: "Mới đầu tôi cũng không tin đâu, còn tưởng mình đột nhiên có được siêu năng lực nghe gấu bông nói chuyện nữa chứ."

Cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Cảm giác khi nhận ra cậu chính là tôi cũng không tệ.

Tôi luôn chờ mong tình yêu của người khác, nhưng khi có được lại sợ mất đi, lúc nào cũng bồn chồn thấp thỏm, dù được bọn họ ôm hôn cũng chẳng thấy hạnh phúc."

77.

Vì người yêu tôi chính là tôi nên chẳng cần sợ gì nữa.

L nói.

78.

Tôi nói khẽ: "Cậu là ý nghĩa sự ra đời của tôi."

"X, vì được cậu yêu," L nói: "Nên tôi mới cảm thấy mình xứng đáng tồn tại."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 17


【 "Cậu là gấu trong phim kinh dị à?"】

79.

L mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Tôi tìm mọi camera trong nhà rồi đập bể hết, sau đó cầm chậu hoa chờ sẵn ở cửa, gã đàn ông vừa mở khóa bước vào đã bị tôi phang một cú vào đầu.

Chậu hoa bể nát, cánh hoa vương vãi khắp sàn.

Mùi máu tanh xộc vào mũi tôi, nỗi phấn khích, sợ hãi và ghê tởm kết hợp với nhau như một chất keo đặc quánh lấp đầy tim tôi.

Tôi hì hục kéo gã đàn ông vào phòng ngủ rồi tới phòng tắm rửa sạch máu trên tay, sau đó đeo gấu bông lên lưng, chỉ lấy tiền mặt và một gói bánh quy, không đem theo hành lý mà chạy ra khỏi nhà.

Không ngờ chiều cao mét tám có khi lại là trở ngại......

Tôi khó nhọc cõng gấu chạy xuống lầu, hai chân như nhũn ra, cúi đầu xuống tôi thấy bóng L bị gấu bông bao trùm, nhìn như một con gấu đang chạy ì ạch.

Ý nghĩ này khiến tôi không nhịn được cười.

L nhầm rồi.

Tôi không phải gấu nhỏ ngây thơ, cũng không phải sinh ra để tận hưởng niềm vui.

Mới đầu tôi chỉ bầu bạn với cậu, mỗi ngày tâm sự với nhau qua gương.

Tôi giơ tay áo lên lau nước đọng trên mi rồi nói với L đang ngủ say: "Đừng sợ, gấu nhỏ dũng cảm sẽ bảo vệ cậu và đuổi hết kẻ xấu đi."

Tôi thở hắt một hơi, vừa chui vào hẻm nhỏ chạy trốn vừa quyết định đặt thêm nickname "Anh gấu (180)" cho mình.

Ngầu lắm đúng không!

Nghe oai hùng biết bao!

80.

Tôi nhe răng với gã đàn ông chặn đường mình, cố dọa hắn bỏ chạy.

Người này là bạn thân từ nhỏ của L, cũng chính là người tặng gấu cho cậu.

Hình như đối phương bị vết máu trên áo tôi dọa sợ nên không dám tới gần, nhưng hắn vẫn để xe máy chắn ngang con hẻm không cho tôi đi.

"Chắc là nặng lắm nhỉ?"

Hắn nhìn con gấu trên lưng tôi rồi lại nhìn tôi, cúi xuống lấy thêm một cái mũ bảo hiểm, "Muốn đi đâu?

Tôi chở cậu đi."

Tôi hung dữ trừng hắn: "Tránh ra!

Đừng có làm bộ làm tịch."

Hắn nhìn tôi một lát rồi hỏi: "Cậu không phải L đúng không?"

Tôi cũng chẳng giấu hắn: "L ngủ rồi, tôi là X."

"Tôi biết cậu."

Bạn thân nhìn tôi nói: "Hồi bé L đã đặt tên cho gấu là X."

Hắn vỗ vỗ yên sau rồi nói: "Một mình cậu không chạy xa được đâu, lên xe đi, tôi chở cậu ra khỏi đây trước đã."

Tôi nói: "Đưa xe đây, tôi tự đi."

"Chẳng phải cậu là gấu à?"

Bạn thân hỏi: "Biết chạy xe không?"

Tôi: ......

81.

Tôi lên xe rồi kề dao xếp vào eo hắn: "Cậu mà lừa tôi thì coi chừng bị thiến đấy."

Hắn hỏi tôi: "Cậu là gấu trong phim kinh dị à?"

Tôi đội mũ bảo hiểm, sau đó gằn giọng: "Cậu mới kinh dị, tôi là gấu nhỏ ngây thơ đáng yêu đấy nhé."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 18


【 "L ngủ rồi, tôi là gấu nhỏ."】

82.

Bạn thân của L còn chuẩn bị một cái mũ bảo hiểm cực lớn bằng nhựa cho gấu bông.

Nếu trước kia hắn dịu dàng chu đáo với L như vậy thì mọi chuyện đâu ra nông nỗi này.

Sắc trời âm u, khung trời nhỏ hẹp bị mây đen bao phủ, nhìn như sắp mưa tới nơi.

Bạn thân vừa chạy xe vào hẻm vừa nói: "Chuyện qua rồi có nói cũng chẳng ích gì."

Tôi đáp: "Cậu phải nói có hối hận cũng chẳng ích gì mới đúng."

Hắn chạy chậm lại, nhìn tôi qua kính chiếu hậu rồi hỏi tôi L nghĩ gì về hắn.

"Hai người là bạn thân từ nhỏ nên tất nhiên cậu rất quan trọng với cậu ấy."

Tôi nói: "Chính vì cậu vô cùng quan trọng nên cậu ấy mới càng đau lòng hơn."

Hắn gọi tôi: "L."

Tôi sửa lại: "L ngủ rồi, tôi là gấu nhỏ."

Hắn nói: "Chỉ khi dùng thân phận khác cậu mới chịu nói ra những lời này với tôi thôi."

Tôi lười cãi với hắn nên chỉ nói: "Trước kia L cảm thấy cậu vô cùng quan trọng, nhưng giờ cậu ấy chỉ thích tôi thôi, cậu đừng đeo bám cậu ấy nữa."

83.

Bạn thân của L chạy xe ra bờ biển, tôi nằng nặc đuổi hắn đi, thế là hắn ngoan ngoãn rút lui để tôi và L ở chung với nhau.

Thời tiết xấu, chỗ này lại xa, trong tầm mắt không một bóng người, trên đường cũng rất vắng vẻ.

Tôi ngồi trên bậc đá, chống cằm nhìn những con sóng ngoài khơi xa rồi nói: "L, chúng ta phải đổi lại thôi."

Thật lâu sau cậu mới trả lời tôi: "Không muốn."

Cậu nói cơ thể được xây đắp từ dục vọng ô uế bẩn thỉu, chỉ có gấu bông mới sạch sẽ thuần khiết.

Tôi nói như vậy sao được, tôi không muốn làm mấy thứ bẩn thỉu đâu.

Nói xong tôi thấy không ổn lắm nên vội sửa lại: "Cậu khác với họ, cậu không bẩn chút nào hết."

"Trong tủ kính ở cửa hàng có một con gấu bông rất to, lần nào đi ngang qua tôi cũng ngắm nó thật lâu."

L lẩm bẩm: "Chắc nó thấy nỗi khổ của con người khó hiểu lắm nhỉ?

Mỗi khi nghĩ vậy tôi lại thấy chẳng có gì to tát, những chuyện đáng buồn lại trở nên buồn cười."

Tôi nói tôi hiểu mà, cứ xem những ngày tồi tệ như một kịch bản rác rưởi do biên kịch vô lương tâm viết đi, chúng ta bận chửi nên không rảnh để buồn nữa.

L cười khen tôi thật giỏi hùa.

Tôi gãi cổ rồi cúi đầu cười hì hì.

84.

Gió biển ẩm ướt thổi qua, tôi thấy hơi lạnh nên đưa tay ôm gấu vào lòng rồi lẩm bẩm: "Con người yếu đuối thật đấy, nào là đói, nào là lạnh......"

L nói: "Bởi vậy mới nói làm người chẳng có gì tốt cả."

"Nhưng tôi thấy thế này cũng không tệ," tôi nói: "Làm người mới được ăn đủ thứ món ngon vật lạ."

Nói xong tôi ôm L đã biến thành gấu chặt hơn: "Mới có thể ôm cậu chặt như vậy."
 
[Hoàn][Đm] Gấu Của L
Chương 19


【 Thì ra nước mắt có vị như vậy.】

85.

Trời mưa.

L không chịu đổi xác với tôi nên tôi đành phải cõng gấu lang thang trên đường, hỏi cậu giờ nên đi đâu.

Vì bận cõng gấu nên tôi không đem theo hành lý, chỉ có điện thoại và tấm thẻ trong túi.

Khó khăn lắm mới trốn thoát, tuyệt đối không thể quay về được.

Nhưng giờ biết đi đâu đây?

Tiếp theo phải làm gì?

Tôi hoàn toàn mù tịt.

L cười: "X, cậu là gấu nhỏ, mấy chuyện này không cần cậu lo đâu."

Tôi véo tay gấu rồi nói nhỏ: "Nhưng giờ đến lượt tôi làm người mà."

Tôi đang nghĩ ngợi thì bụng kêu ọc ọc, cái bụng này thật chẳng biết điều chút nào!

L im lặng một lát rồi bảo tôi sờ bướm mình.

Tôi giật thót, vừa sờ đũng quần vừa nghĩ bấy lâu nay mình sống chung với L mà không hề biết cậu có thứ này.

L nói: "Ai nói tôi có, ý tôi là trên người gấu bông ấy."

86.

Thì ra là thế.

L đã giấu tiền tiết kiệm của mình vào bướm gấu bông.

Lần trước cậu nói mình chơi chứng khoán, tôi tưởng cậu chỉ chơi cho vui, ai ngờ cậu dốc hết tiền nửa đời sau của mình vào đó.

Với số tiền này, chúng tôi muốn đi đâu cũng được.

Tôi hết sức phấn khích, nghĩ thầm trước đây mình hiểu lầm L rồi, thì ra cậu không phải thanh niên văn nghệ mà là thanh niên sự nghiệp.

"Tôi không quan tâm bọn họ thật lòng hay giả dối," L nói: "Miễn sao tiền thật là được."

L đã đặt sẵn taxi, tôi đi bộ dọc cây cầu một lát thì trông thấy chiếc xe đến đón chúng tôi.

Quần áo tôi ướt sũng nhưng tinh thần rất phấn chấn, bật điều hòa cũng không thấy lạnh.

L giấu kỹ đến nỗi ngay cả tôi cũng không biết kế hoạch của cậu.

"Cậu bị bọn họ gắn máy nghe lén mà," cậu nói, "Nên đâu thể cho cậu biết được."

Ờ ha.

Cậu suy nghĩ thấu đáo ghê.

L lại cười nói: "Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, để tôi đãi cậu ăn một bữa ra trò."

87.

Chúng tôi đi taxi đến một thành phố khác, L giữ lời hứa dẫn tôi đến một nhà hàng Tây sang trọng ăn bít tết, còn gọi cho tôi hai viên kem.

Bít tết kêu xèo xèo trên đĩa sắt, L cắt nó ra thành từng miếng nhỏ rồi lại giao cơ thể mình cho tôi.

Tôi đói cồn cào nên không sợ nóng mà bỏ mấy miếng vào miệng, sau đó uống một hớp nước trái cây ướp lạnh, sung sướng híp mắt lại, cảm thấy làm người thật tốt biết bao.

Tôi hỏi L muốn ăn không, cậu nói nhìn tôi ăn là vui rồi.

"Chắc chúng ta sắp bị bắt về."

L nói: "Nhưng đừng lo gì hết, tôi sẽ tìm cách trốn ra rồi dẫn cậu đi ăn nhiều món ngon hơn."

Tôi giơ tay lên thề mình cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ cậu.

88.

L mua một ổ bánh kem mini, cắm nến lên rồi nói hôm nay xem như sinh nhật chung của tôi và cậu.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được cậu ngồi đối diện mình, chúng tôi cùng cúi đầu ước nguyện rồi thổi tắt ngọn nến lập lòe trong bóng tối.

Chúng tôi chúc nhau sinh nhật vui vẻ.

Tôi nhếch miệng cười ngây ngô, còn L thì khóc, nước mắt cậu chảy vào miệng tôi.

Vừa mặn vừa đắng.

Thì ra nước mắt có vị như vậy.

Tôi hỏi L: "Giờ cậu đã vui chưa?"

Cậu đáp: "Vui lắm."
 
Back
Top Bottom