Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Đừng sờ tảng đá lung tung

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
304362618-256-k21504.jpg

[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh/Kháng Bệnh Độc Khẩu Phục Dịch
Nhân vật chính: Nhai Thạch x Trần Ương (Tảng đá công x Nhân loại thụ)
Độ dài: 31 chương



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
1


Tác giả: W Tòng Tinh/Kháng Bệnh Độc Khẩu Phục Dịch

Nhân vật chính: Nhai Thạch x Trần Ương (Tảng đá công x Nhân loại thụ)

Tag: H văn, 1v1, có tình tiết mang thai, hơi cưỡng chế yêu, HE

Độ dài: 31 chương

┏━•❃°•°❀°•°❃•━┓

1.

Trường đại học cho nghỉ hè, sau khi nhắn lại với cha mẹ, A Ương một mình về nhà bà nội ở quê nghỉ hè.

Nông thôn đúng là mát mẻ hơn thành phố nhiều, hoa cỏ trên núi đua nhau nở rộ làm thềm đá phủ một lớp cánh hoa mềm mềm, khi gió thổi qua hương hoa thơm ngát ập vào mặt.

A Ương rất thích không gian yên tĩnh thanh bình này nên vừa được nghỉ đã đón xe chạy về đây ngay.

Bình thường bà nội không cần cậu phụ việc nhà, cũng chẳng có chuyện gì khác để làm nên cậu hay ngồi đọc sách trên một tảng đá vừa tròn vừa thấp trong khu rừng sau núi.

Đọc hơn nửa tháng, có ngày cậu phát hiện dưới tảng đá mọc lên chồi non màu trắng giống như một loài thực vật kỳ lạ nào đó.

Cậu tò mò sờ lên, chồi non chợt mọc ra một chiếc lá mỏng manh trong lòng bàn tay cậu.

A Ương cảm thấy mới lạ nên sờ thêm mấy lần.

Chồi non dài ra, thân cũng lớn hơn, trên phiến lá ứa ra giọt nước óng ánh.

Chất lỏng kia nhơn nhớt, tay cậu tràn ngập mùi thơm của cây cỏ bị vò nát, A Ương cúi đầu ngửi, còn nhịn không được thè lưỡi liếm nhẹ.

Cậu chỉ biết hoa mắc cỡ bị sờ vào sẽ khép lá cây lại chứ chưa bao giờ gặp loài thực vật nào bị sờ soạng lại phình to ra.

Thật thú vị!

A Ương rất thích loài cây này, cậu đang định sờ tiếp thì chợt nghe bà nội dưới chân núi gọi mình về ăn cơm.

Cậu không kể với bà nội chuyện mình gặp trên núi, ban đêm đi ngủ vẫn canh cánh trong lòng, quyết định ngày mai phải đến sờ cái cây kỳ quái kia.

Hôm sau ăn cơm xong, cậu lập tức đem sách vào rừng xem tảng đá nhưng lại phát hiện cả đá lẫn cây đều biến mất tăm.

A Ương gãi cổ xoay vòng vòng tại chỗ, vừa băn khoăn vừa hụt hẫng.

Một lát sau, cậu nghe thấy cách đó không xa vọng lại tiếng sột soạt, ngẩng đầu nhìn thì phát hiện sau thân cây có một thiếu niên rắn rỏi, trên mặt không có biểu cảm gì thò đầu ra lén lút nhìn cậu chằm chằm.

A Ương chưa gặp đối phương bao giờ, nghĩ thầm chắc đây là con nhà nào đó trong thôn.

Thôn này rất đông dân, cậu chỉ được về quê vào mỗi kỳ nghỉ nên không biết cũng là bình thường.

Cậu chẳng nghĩ gì khác, giờ chỉ muốn biết tảng đá tròn vo mình hay ngồi đã biến đi đâu nên giơ tay chào thiếu niên rồi hỏi đối phương có biết tảng đá ở đâu không.

Thiếu niên nhìn khuôn mặt thanh tú của cậu, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu tìm tảng đá làm gì?"

A Ương ngập ngừng nói: "Tôi quen ngồi đọc sách trên tảng đá kia rồi, giờ thiếu nó nên hơi buồn ấy mà."

Khi đối phương đi tới, A Ương mới phát hiện thiếu niên trạc tuổi mình, còn cao hơn cậu nửa cái đầu, vóc dáng rắn chắc, tay chân cuồn cuộn cơ bắp.

Hắn để tóc đầu đinh, chắc vì thường xuyên phơi nắng nên làn da hơi sạm.

Thiếu niên cao to vạm vỡ đứng trước mặt làm trong lòng A Ương chợt dâng lên cảm giác áp bách.

Cậu nuốt ực một cái rồi vô thức lui ra sau.

Ngay khi cậu lùi lại, thiếu niên bất thình lình ngồi xổm xuống trước mặt cậu.

A Ương mở to mắt, nghi hoặc "ơ" một tiếng, không rõ đối phương đang làm gì.

Vành tai thiếu niên kia ửng đỏ, chắc vì xấu hổ nên im lặng hồi lâu, sau đó cúi đầu xuống thấp hơn rồi mở miệng bảo cậu: "Cậu ngồi lên đi."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
2


A Ương há hốc miệng sửng sốt một hồi, thấy đối phương tỏ vẻ nghiêm túc thì vội xua tay nói: "Không được không được, sao tôi có thể ngồi lên đầu cậu được chứ?"

Thiếu niên ngước nhìn cậu, buồn bực nói: "Không sao, cậu ngồi nhiều lần rồi mà."

A Ương không hiểu: "Hả?"

Khi đối diện với ánh mắt thiếu niên, bỗng nhiên cậu nảy ra một suy đoán đáng sợ.

Khoan, khoan đã......

Chắc không phải chứ?

Đương nhiên cậu từng đọc truyện chí quái nhưng hiện thực là hiện thực, sao tảng đá có thể biến thành người được chứ?

Có khi nào thiếu niên này thấy cậu hay ngồi trên tảng đá kia nên cố ý đem tảng đá đi rồi nói vậy để lừa cậu không?

A Ương ngơ ngác nhìn thiếu niên một hồi, muốn biết có phải đối phương đang đùa với mình không.

Nhưng vẻ mặt đối phương hết sức nghiêm túc.

Cậu nuốt nước bọt lui lại một bước rồi thử dò hỏi: "Chẳng lẽ cậu chính là tảng đá tròn kia......"

Không, không phải đâu nhỉ?

Thiếu niên đứng dậy đi đến trước mặt A Ương rồi tóm lấy tay cậu đặt lên đầu mình nghiêm túc nói: "Cậu nhìn đi, đây cũng tròn mà."

Mặt A Ương lập tức đỏ bừng, cảm thấy mọi chuyện trở nên vi diệu, lập tức muốn rút tay về nhưng đối phương giữ chặt cổ tay cậu nên không giật ra được.

Chẳng lẽ người này là yêu quái sao?

Cậu vừa xấu hổ vừa sợ hãi, ánh mắt trốn tránh, luôn miệng xin lỗi đối phương: "Xin lỗi!

Tôi không biết đó là cậu......

Sau này tôi sẽ không ngồi ở đây nữa!

Xin lỗi!"

Thiếu niên nắm tay A Ương rồi cúi đầu nhìn vào mắt cậu, nói với giọng điệu trấn an: "Tôi đâu có nói không cho cậu ngồi, tôi thích cậu ngồi trên đầu tôi, cứ ngồi như trước kia là được rồi."

Sao cậu có thể tùy tiện ngồi trên đầu người khác được chứ!

Nhưng thiếu niên do tảng đá biến thành này vẫn nằng nặc bắt cậu ngồi lên.

Đương nhiên A Ương sẽ không ngồi lên đầu người ta, cậu muốn co cẳng chạy xuống núi tìm bà nội, ngay cả sách rơi dưới đất cũng không để ý.

Khi thiếu niên buông tay cậu ra, cậu quay đầu muốn chạy nhưng vừa nhấc chân thì đã bị đối phương ôm vào lòng.

A Ương nghĩ thầm: Má ơi!

Thật đáng sợ, thậm chí chân cậu còn không thể chạm đất!

Cậu không dám vùng vẫy, cũng không thể nhúc nhích, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thiếu niên cũng chẳng làm gì mà chỉ bế cậu ngồi xếp bằng, cánh tay ôm eo cậu khiến cậu không thể đứng dậy chạy mất.

Vành tai A Ương nóng rực, tim đập loạn xạ.

Cậu thấy đối phương đưa tay nhặt sách lên rồi yên lặng đưa tới trước mặt cậu như muốn bảo cậu tiếp tục đọc sách.

"......Cậu biến ra từ đá thật sao?"

Sau khi bình tĩnh lại, cảm thấy đối phương không có ác ý với mình nên A Ương lí nhí hỏi một câu.

Thiếu niên bảo cậu: "Tôi tên Nhai Thạch, là yêu quái."

"Tôi......"

Là yêu quái thật sao?

Thân mình A Ương cứng đờ, cúi đầu nói, "Tôi tên Trần Ương."

Nhai Thạch nói: "Tôi biết."

Trần Ương chẳng biết phải nói gì nên đành kìm nén khát vọng chạy trốn, tạm thời tập trung chú ý vào sách.

Có lẽ đối phương là đá thật vì lồng ngực rất cứng.

Trần Ương cố thử một lát nhưng ngồi trong lòng người khác thực sự không thể nào chuyên tâm đọc sách được.

Cậu khó chịu nhích mông muốn đổi tư thế thoải mái hơn.

Kết quả vừa cựa quậy thì có vật gì đó chĩa vào giữa khe mông cậu.

"Lần trước cậu sờ soạng cái kia của tôi......"

Tay thiếu niên phủ lên mu bàn tay A Ương, nói với cậu bằng ngữ khí nài nỉ, "Tôi thấy sảng khoái lắm, sờ thêm lần nữa được không?"
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
3


A Ương tự hỏi: Gì?

Sờ gì cơ?

Cậu cố suy nghĩ một hồi mới nhớ tới cây non hôm qua bị mình sờ vào sẽ dài ra.

Khoan......

đúng như cậu nghĩ vậy sao?

Đương nhiên cậu không ngây thơ đến mức không biết vật cứng chĩa vào mông mình là gì, sau khi nuốt nước miếng thì đỏ mặt muốn đứng dậy nhưng bị cánh tay rắn chắc của Nhai Thạch ôm quá chặt nên thử bao nhiêu lần cũng không thoát ra được khỏi ngực đối phương.

Nhai Thạch hỏi cậu: "Không được sao?"

Hơi thở nóng rực phả vào vành tai đỏ như sắp nhỏ máu của cậu.

Cậu run rẩy nói: "Cậu......

Cậu để tôi đứng dậy trước đã."

Yêu quái đá suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu từ chối: "Không muốn."

Nhai Thạch đoán A Ương sẽ chạy mất.

Hắn cầm cổ tay mảnh khảnh của A Ương kéo cậu ngồi xuống bụng mình rồi lại cầm tay A Ương sờ chỗ căng trướng lợi hại kia.

Vốn dĩ chỗ này không lớn như vậy nhưng khi Trần Ương giãy giụa, cái mông mềm mại cọ xát dương vật của hắn hồi lâu làm hắn vừa hưng phấn vừa thèm khát.

A Ương bị ép vuốt ve dương vật của đối phương qua lớp vải, lắp bắp nói: "Xin lỗi, tôi thật sự không biết cái kia là của cậu......"

Lòng bàn tay mềm mại của cậu dính sát vào vật thô to kia, xấu hổ đến nỗi toàn thân căng cứng, cũng không biết tiếp theo phải làm gì.

Làm sao bây giờ?

Cậu rất muốn chạy trốn, có ai đến giúp cậu, cứu cậu ra khỏi yêu quái này không?

Trong lúc cậu ngẩn người, thiếu niên đã lột quần mình xuống, vật cứng rắn lạnh lẽo kia lập tức bật ra giữa hai chân cậu.

Trần Ương hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi mở to mắt.

Cậu không có chỗ nào đặt tay nên chỉ có thể vịn cánh tay Nhai Thạch.

Cậu không đủ sức đứng dậy chạy trốn, vật thô to của thiếu niên kia chen giữa hai chân liên tục ma sát bẹn đùi cậu.

Trần Ương chưa bao giờ tiếp xúc với ai kiểu này, thậm chí cậu còn chưa từng yêu đương, giờ bị một thiếu niên xa lạ đối xử như thế khiến toàn thân trở nên cứng đờ.

Đừng, đừng mài bẹn đùi cậu vậy mà!

Yêu quái xưa nay không muốn tuân thủ nguyên tắc kết giao của nhân loại, một khi đã thích thì sẽ bộc lộ hết sức thẳng thắn.

Nhai Thạch cũng không biết hành vi của mình hù dọa A Ương mà cứ tưởng cậu đang thẹn thùng.

Hắn hôn một cái lên vành tai đỏ ửng của A Ương rồi nói: "A Ương sờ.

Sờ tôi đi."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
4


Giờ A Ương mới nhớ lời bà nội nói đừng sờ bậy thực vật sau núi nhưng có hối hận cũng không kịp nữa, cậu bất đắc dĩ cầm vật hơi lạnh kia rồi đỏ mặt xoa từ trên xuống dưới như lần trước.

Chắc vì đối phương không phải nhân loại nên xúc cảm khác xa với vật của cậu.

A Ương xoa một hồi, thế mà lòng hiếu kỳ lại chiến thắng nỗi xấu hổ, cậu cúi đầu nghiêm túc cầm cây gậy rõ ràng đã phình to hơn lúc nãy của đối phương, sau đó đưa tay bóp hai quả cầu phía dưới.

A......

Cũng lạnh như đang sờ hòn đá trơn láng vậy.

Cậu chăm chú xoa bóp, sau khi bị Nhai Thạch hôn lên cổ mấy lần mới định thần lại, vội vàng buông tay, trên mặt vừa nóng vừa đỏ: "Vậy......

Vậy là sờ xong rồi đúng không?"

Nhai Thạch thở phào một hơi, không nói gì mà cũng chẳng thả cậu ra.

A Ương có cảm giác bàn tay đối phương phủ lên mông mình.

Cậu kêu khẽ một tiếng, cảm thấy tình hình càng lúc càng nguy hiểm nên nghiêng đầu sang chỗ khác rồi đẩy tay Nhai Thạch nói: "Cậu đừng sờ tôi......"

Nhai Thạch tủi thân nói: "Nhưng cậu mới sờ tôi mà."

A Ương: "......

Chẳng phải cậu bắt tôi sờ sao!"

Cậu nắm cánh tay Nhai Thạch để đối phương rút tay về, quýnh đến độ sau ót rịn đầy mồ hôi.

Nào có chuyện ở bên ngoài bị yêu quái sàm sỡ thế này chứ!

Nhai Thạch dụi mũi vào mép tóc A Ương, cực kỳ thích hương gỗ thoang thoảng trên người cậu.

Da A Ương trắng nên khi đỏ mặt rất dễ nhận ra.

Hắn thích dáng vẻ nhã nhặn của A Ương khi đọc sách.

Hắn cũng rất thích cặp mông mềm mại của A Ương.

Hắn nghĩ A Ương cũng rất thích chỗ kia của mình, khi được A Ương vuốt ve hắn cảm thấy rất sung sướng.

Hắn vừa xoa mông A Ương bằng bàn tay thô ráp vừa cọ xát mầm đá cứng rắn vào đùi cậu.

A Ương vỗ chân hắn, vừa thẹn vừa giận nói: "Cậu đừng cọ nữa!

Sau này tôi không tới đây nữa đâu......"

Nhai Thạch ngừng tay, ngữ khí lộ vẻ tủi thân: "Tại sao chứ?"

A Ương mím môi quay đi chỗ khác không nói lời nào.

Cậu nghĩ thầm chẳng lẽ tảng đá này không biết mình đang làm gì sao, còn tỏ vẻ tủi thân gì chứ?

Nhai Thạch lại kéo tay cậu sờ mầm đá kia rồi nói: "A Ương đừng giận mà.

Cho cậu sờ mầm mầm này, sờ bao lâu cũng được."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
5


A Ương vừa thẹn vừa tức, thầm nghĩ lần trước cậu chỉ tò mò thôi chứ mầm đá kia đâu có gì hiếm lạ.

Nhưng sức cậu không bì được với Nhai Thạch, sau mấy lần vùng vẫy thì quần bị đối phương kéo xuống một đoạn làm cả mặt cậu đỏ bừng, vành mắt cũng đỏ lên vì sợ, liều mạng muốn kéo quần lên lại.

Một tay thiếu niên ôm eo A Ương còn tay kia cầm dương vật lộ ra ngoài của cậu.

"Cậu làm gì vậy!"

A Ương rùng mình đẩy tay Nhai Thạch muốn đứng lên, "Đừng bóp nữa......"

Không đẩy được nên cậu thử đánh đối phương nhưng tảng đá kia hoàn toàn chẳng biết đau mà còn tưởng cậu đang đùa giỡn.

Nhai Thạch bắt chước động tác lần trước của A Ương, vừa sờ mầm cậu vừa cọ xát vật của mình giữa hai đùi A Ương đang kẹp chặt, vật thô cứng của hắn không ngừng đụng chạm ma sát với A Ương.

A Ương xấu hổ cực kỳ, nhắm tịt mắt không dám nhìn hai người cọ nhau bên dưới.

Cậu muốn bảo Nhai Thạch dừng lại nhưng kết quả bị lạc giọng nên nghe như đang làm nũng.

Không chừng lát nữa sẽ được về......

Mai mốt cậu không tới đây ngồi lên tảng đá này là được rồi!

A Ương đang nghĩ ngợi thì đột nhiên cảm thấy phía trước hơi nhói, cậu mở mắt ra thấy một sợi dây leo cực mảnh chui ra từ tay áo đối phương, sau khi quấn quanh dương vật non nớt của cậu thì đột ngột đâm vào lỗ tiểu.

Á!

A Ương đau đớn kêu lên rồi đưa tay kéo nó ra nhưng dây leo kia càng chui vào sâu hơn, cậu vừa hơi có cảm giác thì đã bị chặn ngang, quả thực chẳng dễ chịu chút nào.

"Đau......"

A Ương không nhổ được dây leo, hai giọt nước mắt ứa ra, giữa bẹn đùi bị mài vừa đau vừa rịn đầy mồ hôi, "Đừng, cậu thả tôi ra đi!

Tôi phải về......"

Kết quả càng có thêm nhiều dây leo mảnh mọc ra quấn chân cậu rồi lột phăng quần cậu ném tới chỗ đất trống phía xa.

"A Ương......"

Thiếu niên dụi vào cổ cậu rồi nắm khuỷu gối bắt cậu banh chân ngồi trên đùi hắn, vật cứng rắn kia lại chĩa vào giữa cặp mông mềm mại của cậu.

A Ương càng sợ hơn, cậu thở hổn hển, bị dọa cho mắc tiểu.

Khi sợi dây leo mảnh kia chui vào hết thì rót một chất dịch vừa lạnh vừa nhớt vào bên trong.

......

Là gì vậy chứ!

Cậu khóc nấc lên, muốn tiếp tục kéo dây leo ra nhưng vật kia như có sự sống liên tục đâm rút bên trong.

A Ương vừa đau vừa trướng, còn cảm nhận được một luồng nhiệt kỳ quái.

Cậu muốn cuộn mình lại nhưng bị Nhai Thạch ôm chặt eo nên không thể không dựa vào ngực đối phương.

Khi cậu cảm thấy mình hết chịu nổi, dây leo mảnh đột ngột bị rút ra làm cậu không kịp phản ứng, nước tiểu cố nhịn nãy giờ lập tức phun trào.

A Ương cảm thấy chuyện này quá mức xấu hổ, cậu không thể chấp nhận mình tè dầm ngay tại chỗ này nên sau khi định thần thì cố gắng nín lại.

"A Ương tiểu rồi," Nhai Thạch nói, "A Ương thoải mái không?

Tôi thích nhìn A Ương đi tiểu lắm."

......

Tên này đang nói gì thế!

A Ương chưa bao giờ trải qua chuyện này, đầu óc nóng lên, muốn thừa dịp Nhai Thạch thả lỏng tay tranh thủ chạy đi, kết quả sau khi rút ra đối phương nằm đè lên lưng cậu, vật thô to kia chĩa vào giữa mông, khi cậu bò tới trước nó cũng theo sát rồi chen vào một đoạn ngắn.

Eo cậu hơi ưỡn lên vì đau, hai tay bấu chặt đất bùn nức nở xin tha.

Bà nội nói đúng, cậu sẽkhông sờ thực vật lung tung nữa!
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
6


Vật kia của Nhai Thạch vừa cứng vừa thô, đây lại là lần đầu của Trần Ương nên mới nhét vào chút xíu cậu đã đau không chịu nổi, vì sợ nên lỗ nhỏ thít chặt khiến đi vào đã khó lại càng khó hơn.

Vất vả lắm cậu mới chống tay nhổm dậy được, muốn bò tới phía trước thoát thân nhưng đối phương túm lấy cậu rồi chẳng chút lưu tình đâm sâu cây gậy vào làm cậu đau đến nỗi nhịn không được òa khóc.

"Bên trong A Ương thật chặt," Nhai Thạch xoa lưng cậu tỏ ý trấn an rồi bảo cậu, "Mầm mầm muốn đi vào, A Ương đừng sợ."

Sao có thể không sợ được chứ!

Mau rút ra ngoài đi!

Trần Ương bị đè không bò được, thân thể càng run dữ dội hơn, khuỷu tay cũng sắp chống hết nổi, nức nở nói: "Đau quá, tôi không muốn, cậu thả tôi ra......"

Còn chưa dứt lời thì sợi dây leo mảnh lúc nãy lại cắm vào lỗ tiểu làm đầu óc cậu lập tức trống rỗng, bụng dưới nóng lên, thiếu niên cao hơn cậu rất nhiều đè lên lưng cậu, cánh tay rắn chắc siết chặt cậu trong ngực rồi lại đâm dương vật vào sâu hơn.

Cảm giác thật kỳ quái......

Rất đau nhưng chỗ đó của mình lại thấy sướng tê......

Không được, cậu không thể làm chuyện này được......

Giữa rừng núi đột nhiên bị yêu quái bắt cóc xâm hại nghe rất tồi tệ!

Trần Ương cúi thấp đầu khó nhọc thở dốc, nước mắt hòa với mồ hôi rơi xuống thảm lá cây bên dưới.

Biết thế đã ở nhà bà nội đọc sách cho lành, nếu cậu không ra sau núi thì đâu gặp phải rắc rối này.

Cậu chưa kịp nói thêm gì thì Nhai Thạch đã bắt đầu đút vào phía sau cậu, vật cứng kia không ngừng vạch ra thành ruột non mềm rồi đụng vào điểm mẫn cảm.

"Bên trong A Ương biết chảy nước thật này, khi làm vậy chỗ đó sẽ vang lên tiếng lép nhép," Nhai Thạch ôm cậu nói, "Tôi thích lắm."

Trần Ương xấu hổ đến nỗi đầu óc gần như ngừng hoạt động.

Cậu không muốn nghe Nhai Thạch nói mấy câu này nhưng không thể nào bịt tai mình lại.

Áo thun của cậu bị vén lên đến ngực, cậu vẫn nhớ giờ mình đang ở bên ngoài, lỡ đâu, lỡ đâu có người ra sau núi bắt gặp bộ dạng này của cậu......

Hên không đến xui lại đến, vừa nghĩ xong thì cậu chợt nghe tiếng hai đứa trẻ có họ hàng với mình vọng đến từ cách đó không xa:

"Anh A Ương có đây không ——"

"Bà nội nói anh A Ương đọc sách ở đây mà, chúng ta tìm anh ấy chơi đi!"

A Ương hốt hoảng chụp cánh tay Nhai Thạch nói: "Có người sắp tới tìm tôi rồi, cậu mau buông ra đi......"

Thiếu niên hôn cổ cậu: "A Ương không muốn bị nhìn thấy à?"

Trần Ương vừa xấu hổ vừa giận dữ nói: "Đương, đương nhiên không thể để tụi nó thấy rồi!"

Nhai Thạch nghe xong vẫn không chịu thả cậu đi, chẳng biết từ đâu tìm ra một cái hang nhỏ bị cành cây che kín, hai người chen chung một chỗ.

Trong hang rất chật, chỗ trống để Trần Ương né tránh càng ít hơn, cậu sợ bị bọn trẻ bên ngoài nghe được nên chỉ có thể kìm nén tiếng khóc rồi nài nỉ yêu quái buông tha cho mình: "Lát nữa bà nội sẽ gọi tôi về ăn cơm......"

Nhai Thạch ậm ừ rồi tiếp tục đút vào lỗ nhỏ ướt mềm, hắn bảo Trần Ương: "Vậy chút nữa tôi đưa A Ương về."

Trần Ương: "Ý tôi không phải muốn cậu đưa......"

Cậu bị ôm ngửa ra sau, vật cứng kia thọc sâu vào trong làm cậu đau đến váng đầu hoa mắt nhưng lại có một loại khoái cảm khó tả xông lên khiến eo cậu mềm nhũn.

Phát hiện làm vậy cậu sẽ rên rỉ hết sức êm tai, Nhai Thạch lập tức ôm eo cậu làm thêm mấy lần nữa.

Áo thun bị mồ hôi thấm ướt nhẹp, trước mắt Trần Ương trắng xóa, hoàn toàn không còn sức phản kháng.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
7


Không thể tiếp tục như vậy được nữa!

Trần Ương nức nở thở dốc, giờ ngay cả chỗ tránh cũng không có, chỉ biết để mặc Nhai Thạch ôm trong ngực chịch, còn bị đâm vào điểm G liên tục, cậu lắc mông phản kháng nhưng chỉ càng làm vật kia đi vào sâu hơn.

"Thích A Ương lắm......"

Nhai Thạch ôm thân thể run rẩy của cậu nói, "Chảy thật nhiều nước, mầm mầm ở bên trong thật sướng."

Trần Ương không dám kêu ra tiếng vì sợ bọn trẻ bên ngoài tìm tới, chỉ có thể khóc thút thít nói: "Tôi không......"

Chưa kịp nói hết thì đã nghe bọn trẻ reo lên ngoài hang: "Ở đây có cái quần này!"

"Hình như là quần của anh A Ương đó!"

"Nhưng sao anh A Ương lại vứt quần ở đây nhỉ?"

"Hay là ảnh qua suối bên kia bơi rồi?"

Nói xong bọn trẻ nhặt cái quần kia lên rồi tới khe núi tìm Trần Ương.

Đầu óc Trần Ương trống rỗng chẳng biết nên làm gì.

Không có quần thì lát nữa làm sao về nhà đây!

Trong khi cậu đang thấp thỏm vì cái quần thì vật cứng ở chỗ sâu đột ngột bắn ra thật nhiều chất lỏng sền sệt trong cơ thể cậu.

Bắn xong vật kia vẫn không mềm xuống mà vẫn cứng rắn thô to như cũ.

"Không thể như vậy được......"

Trần Ương nức nở, "Sao cậu lại bắn vào trong chứ!

Tôi muốn về nhà......"

"A Ương không thích chỗ này à?"

Nhai Thạch ôm cậu rồi rút dương vật ra một chút, "Vậy chúng ta ra ngoài đi."

Nói xong hắn lại đâm sâu vào làm Trần Ương kêu lên.

Rốt cuộc chân Trần Ương có thể chạm đất nhưng cậu hoàn toàn đứng không vững, nếu không nhờ thiếu niên ôm eo cậu thì suýt nữa cậu đã lảo đảo ngã khuỵu xuống.

Bên trong vừa trướng vừa hơi đau nhưng liên tục bị đâm vào rút ra lại khiến cậu thấy sảng khoái.

May mà kết thúc rồi......

Cậu phải mau tìm cách về nhà mới được.

Cậu vừa định bám cánh tay Nhai Thạch đứng vững thì đối phương bảo cậu xoay người lại rồi bế cậu lên lần nữa.

Nhai Thạch chĩa cây gậy cứng ngắc vào chỗ phía sau, thừa lúc cậu thở dốc lại cắm vào lỗ nhỏ trơn ướt kia rồi nâng mông Trần Ương đưa lên hạ xuống để vật kia ra vào.

Cậu vừa há miệng muốn kêu thì đối phương lập tức luồn đầu lưỡi vào.

Tuy lưỡi thiếu niên không cứng nhưng lại lạnh như đá cuội, còn mang theo hương vị cỏ xanh.

"A Ương thích làm vậy với tôi không?"

Nhai Thạch hôn xong lại dụi mũi vào mặt cậu hỏi.

Trần Ương nắm cánh tay thiếu niên nuốt nước bọt một cái, khuôn mặt trắng nõn đỏ như cà chua.

Kỳ quái là...... hình như nụ hôn này khá dễ chịu, cậu cúi đầu xuống mấp máy môi, không muốn thừa nhận mình thích bị làm vậy nên cứng cổ nói: "Tôi không thích......"

Nhai Thạch cúi đầu nhìn cậu, trên gương mặt tuấn tú không có biểu cảm gì nhưng nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện ra vẻ tủi thân.

Trần Ương thấy đối phương không làm tiếp nữa thì ngẩng đầu nhìn, phát hiện gia hỏa này đang nhìn cậu chằm chằm bằng đôi mắt cún con ướt sũng.

Trần Ương cảm thấy tảng đá này thật gian xảo, rõ ràng đã ép cậu làm chuyện này mà giờ còn trưng ra vẻ mặt khiến cậu áy náy nữa.

Mà sao cậu phải áy náy chứ!

"Cũng......"

Trần Ương lại cúi đầu nói, "Cũng không phải là không thích."

Thiếu niên lại bắt đầu gọi cậu A Ương A Ương.

"Cậu đừng nói những lời như lúc nãy là được rồi."

Trần Ương nói, "Hôn một cái cũng không, không phải không được......"

Lúng túng nói xong câu này, cậu ngẩng đầu hôn phớt lên môi đối phương một cái rồi ấp úng: "Cậu, cậu phải lấy quần về cho tôi đó, tôi muốn về nhà."

Trong khe mông còn dính sền sệt.

Hôn xong nửa ngày vẫn không nghe tảng đá kia trả lời.

Một lát sau cậu ngước mắt lên thì phát hiện Nhai Thạch đang tròn mắt ngơ ngác nhìn mình, hai vành tai đã đỏ bừng.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
8


Sau khi được cậu hôn, thiếu niên yêu quái này thật sự không làm tiếp nữa mà vui vẻ mặc quần cho cậu rồi nằng nặc đòi đưa cậu về nhà.

Trần Ương thở phào nhẹ nhõm, nói đối phương không cần tiễn mình để tránh bị người trong thôn nghi ngờ.

Nhai Thạch cũng không nài nỉ mà lại gần hôn lên má cậu một cái rồi tạm biệt cậu với đôi mắt sáng rực.

Thế mà......

Thế mà dễ nói chuyện vậy sao!

Trần Ương cảm thấy hơi bất ngờ.

Chân cậu bủn rủn, mông cũng đau, bên trong toàn là chất lỏng kỳ quái, lúc đi xuống núi còn chảy ra dính vào đùi cậu.

Cảm giác này hết sức khó chịu, Trần Ương ấm ức nghĩ: Sao mình lại thấy tảng đá kia đáng yêu cơ chứ?

Rõ ràng đối phương đã chọc mình khóc, còn ép mình làm chuyện xấu hổ như vậy nữa!

Sau này tuyệt đối không được tới đây, cậu muốn quên đi mọi thứ, chờ kỳ nghỉ kết thúc sẽ lập tức về nhà!

-

Quần lót thế mà cởi không ra!

Trần Ương đâu ngờ sẽ thế này, lúc tắm cậu cố gắng cỡ nào cũng không thể lột ra chiếc quần lót dính chặt vào người mình, cậu càng sốt ruột thì nó càng siết chặt hơn.

Thế là cậu phải ráng chịu đựng đến sau bữa cơm, chờ bà nội ngủ xong mới lén lút lên núi tìm tảng đá kia.

Cậu đi lòng vòng quanh chỗ cũ, quả nhiên Nhai Thạch xuất hiện.

"A Ương!"

Giọng thiếu niên rất vui vẻ, "Cậu lại đến thăm tôi rồi!"

Trần Ương hít sâu một hơi rồi nắm cánh tay đối phương nói: "Sao cậu lại đùa cợt với tôi!"

Nhai Thạch tròn mắt ngơ ngác nhìn cậu như không hiểu cậu đang nói gì.

"......

Sao lại mặc cho tôi cái quần không cởi ra được hả!"

Trần Ương tức đỏ mặt, "Đừng có đùa kiểu đó!"

Nhai Thạch suy tư một lát rồi cúi đầu nhìn A Ương lẩm bẩm: "Muốn để A Ương có em bé mà......"

Trần Ương khó hiểu: "Hả!?"

Nhai Thạch nói: "Không lấy cái kia ra thì A Ương sẽ mang em bé của tôi."

"Tôi là nam mà!

Không mang thai được đâu!"

Trần Ương bị câu nói của đối phương làm toàn thân nóng lên, tức giận nói, "Cậu mau lấy nó ra đi!"

Nhai Thạch bị cậu quát thì sửng sốt rồi nghiêm túc gật đầu, có chút ủ rũ nói: "Thôi được."

-

Trần Ương cũng chẳng biết tại sao mình lại nghe lời Nhai Thạch quỳ rạp xuống đất nhưng chỗ kia bị siết quá khó chịu nên cậu không còn lựa chọn nào khác.

Ngay khi cảm giác bó buộc biến mất, cửa huyệt đột ngột bị một vật cứng vạch ra.

Cậu không hề chuẩn bị trước nên kêu lên vì đau rồi khóc nói: "Cậu bảo lấy ra cho tôi mà, sao có thể lừa gạt vậy chứ!"

"Sẽ lấy ra hết cho A Ương mà," thiếu niên đè lên người cậu rồi túm lấy cánh tay cậu đang định bò tới phía trước, "Nhưng tôi muốn ở bên A Ương thêm lát nữa."

Cây gậy kia liên tục đụng chạm bên trong, Trần Ương vốn đã nhịn tiểu rất lâu, lần này vừa bị kích thích thì mất tự chủ tè ra ngay tại chỗ.

Cậu xấu hổ không chịu nổi, sau đó bị bế lên để cây gậy thọc vào sâu hơn, đối phương vừa bế cậu chịch vừa đi lên núi.

"A Ương lại đi tiểu rồi."

Nhai Thạch nói với cậu.

Sao cứ phải đối xử với cậu như vậy chứ!

Trần Ương nghẹn ngào: "Không muốn......"

"Không muốn đi tiểu à?"

Cậu đâu có ý này!

Chẳng biết từ chỗ nào xuất hiện một cành cây nhỏ chui vào lỗ tiểu của cậu rồi bắt đầu đâm rút cùng lúc với phía sau làm cậu vừa đau vừa thoải mái, đầu óc trống rỗng, rên rỉ không ngớt, đã sắp mất đi lý trí.

Ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống cành lá rậm rạp.

Đêm trên núi chỉ vừa mới bắt đầu.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
9


Ban đêm chẳng có ai bén mảng đến đây cả.

Chính Trần Ương đã tự chạy tới.

Cậu có cảm giác vật cứng kia không ngừng ra vào cửa huyệt của mình, sau khi bắn ra vẫn không xìu xuống mà hình như còn lớn hơn.

Bị bế lên như vậy chẳng biết có phải đối phương cố ý hay không mà liên tục đâm vào chỗ gần tuyến tiền liệt của Trần Ương, cậu sắp lên đỉnh nhưng phía trước bị chặn nên làm thế nào cũng bắn không ra.

Cậu vừa giãy giụa thì vật kia lập tức thọc vào chỗ sâu, hai đùi cậu hoàn toàn mềm nhũn, chỉ có thể để mặc Nhai Thạch giày vò.

Đừng đâm sâu như vậy......

Đau quá......

Đau thì đau nhưng vật trước mặt bị trêu chọc cương cứng khiến cậu hết sức khó xử.

Áo Trần Ương bị vén lên đến ngực, cậu gần như trần truồng bị thiếu niên ôm vào lòng làm chuyện này, xấu hổ suýt cắn lưỡi.

Sao có thể phớt lờ ý muốn của cậu thế chứ!

Trần Ương nói đừng làm nữa nhưng tảng đá kia hôn cổ cậu rồi nói đến ao nước trên núi sẽ rửa sạch cho cậu, bảo cậu ráng chịu đựng thêm một lát.

Cậu khóc đầm đìa nước mắt, nói mình muốn bắn ra.

"Vậy A Ương hôn tôi đi."

Thiếu niên nói.

Trần Ương không còn nghĩ được gì khác, cậu quay đầu chủ động hôn lên môi Nhai Thạch.

Khi hắn luồn đầu lưỡi vào miệng cậu, cành cây rốt cuộc rút ra ngoài, eo Trần Ương run lên rồi rên rỉ bắn ra.

Nhai Thạch không đi tiếp lên núi mà đặt cậu xuống thềm đá liên tục rút ra đút vào.

Trong tiếng khóc của Trần Ương dần xen lẫn tiếng rên rỉ, cậu nắm lấy cỏ xanh mọc trên thềm đá, cành cây lại chui vào lỗ tiểu rồi rót chất lỏng vừa lạnh vừa nhớt như lần trước.

Trướng quá, cậu không muốn......

Cậu sắp không chịu nổi nữa rồi!

"A Ương nhìn đi," Nhai Thạch bế cậu lên rồi bảo cậu cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của hai người, "Còn cắm vào sâu hơn lần trước nữa, A Ương thật lợi hại."

Nói xong hắn nâng mông cậu lên rồi rút mầm đá ra một đoạn để cậu có thể nhìn thấy vật đang cắm trong cửa huyệt mình to dài cỡ nào, phía trên còn bị dâm dịch của cậu làm ướt sũng.

"Không vào được đâu......"

Trần Ương đạp chân nhưng không thể thoát, đành phải ngồi trên cây gậy đá kia.

Cậu bám vào cánh tay đối phương rồi cắn chặt môi để không kêu ra tiếng.

"Vào được mà, A Ương đừng sợ."

Nhai Thạch xoa vú cậu, cành cây càng chui vào lỗ tiểu sâu hơn, trước ngày hôm nay cậu chưa bao giờ làm chuyện này nên suýt nữa đã ngất đi.

Nhưng cậu không ngất mà còn phải nghe tảng đá kia nói bên trong cậu thật nóng, mầm mầm nhét vào thật thoải mái.

Tảng đá kia không có liêm sỉ nhưng cậu thì có!

Trần Ương cực kỳ uất ức, cậu đâu biết mình ngồi lên tảng đá cũng gặp phải chuyện phiền toái này, hơn nữa còn đòi cậu mang thai, làm sao cậu có thể mang thai con của một tảng đá cơ chứ!

Vậy sinh ra sẽ là thứ gì!

Nước mắt cậu tuôn như mưa, đang thở hổn hển trong khi Nhai Thạch dừng lại thì thiếu niên kia đột nhiên kéo tay cậu rồi hôn lên xương cổ tay, hớn hở bảo cậu: "A Ương nhìn kìa."

Trần Ương nghĩ thầm: Lại bắt mình nhìn mầm mầm chứ gì, không thèm nhìn!

Thế là cậu nhắm tịt mắt lại.

Nhưng sau khi nhắm mắt cậu cảm thấy ngón trỏ của mình hơi ngứa.

Cuối cùng cậu nhịn không được mở mắt.

Thì ra là một con đom đóm nhỏ xíu đang phát sáng.

Nó đậu trên ngón trỏ của cậu hệt như chiếc nhẫn.

Nhai Thạch ôm cậu rồi hôn lên vành tai cậu nói: "Họ bảo kết hôn phải có nhẫn, tôi tặng A Ương chiếc nhẫn đẹp nhất này, A Ương kết hôn với tôi nhé!"
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
10


Nhẫn?

Kết hôn?

Trần Ương nghĩ nhất định đầu óc mình không tỉnh táo nên phút chốc còn cảm thấy tảng đá yêu quái kia thật lãng mạn.

Ánh sáng lập lòe phát ra từ đom đóm bị hơi nước trong mắt cậu làm nhòe đi, vầng sáng lung linh nhìn rất đẹp.

Nỗi cảm động này chỉ kéo dài tích tắc, một giây sau cậu lập tức hối hận ngay.

"Cậu đừng làm nữa, tôi không chịu nổi đâu......"

Nhai Thạch lại bắt đầu làm cậu, cây gậy thô cứng liên tục đâm rút bên trong, Trần Ương không gượng dậy nổi, hệt như con chim biển bị sóng thần nhấn chìm, chỉ có thể phát ra tiếng thút thít từ trong dục vọng, "Rút ra đi, đừng vào sâu quá......"

"Lát nữa sẽ ổn thôi, A Ương đừng sợ."

Nhai Thạch thì thầm an ủi cậu, dây leo cắm bên trong lại tiếp tục rót chất lỏng vào cơ thể cậu làm chỗ kia từ từ nóng lên, tuy vẫn trướng nhưng hình như không còn khó chịu nữa.

Nước mắt đọng trên khuôn mặt ửng hồng của Trần Ương, cậu thở hổn hển muốn nắm dây leo không cho nó vào sâu hơn nhưng nó đột ngột rút ra ngoài.

Không thể nói là đau nhưng ngay khi rút ra, toàn thân cậu như có một dòng điện chạy qua.

Cậu nhịn không được ngửa cằm kêu to một tiếng, eo run lên, quy đầu chảy ra chút chất lỏng trong suốt.

Thật kỳ quái, cậu cảm thấy hơi dễ chịu......

Đây là cảm giác gì chứ......

Thân thể như muốn tan ra ngay tại đây vậy......

Ngón tay cậu cũng run rẩy, đang định vươn ra nắm lấy gì đó thì Nhai Thạch kéo tay cậu rồi giữ trong lòng bàn tay to lớn của mình.

"Tôi rất thích nghe A Ương đọc sách," thiếu niên hôn vành tai cậu thì thầm, "Nhưng trước kia A Ương không đến buổi tối mà phải chờ nắng sưởi ấm tôi A Ương mới chịu tới......"

Trần Ương hoảng hốt nghĩ thầm hèn gì mình khiêng tảng đá đến dưới bóng cây ngồi mà hôm sau lên núi lại phát hiện tảng đá phơi ngoài nắng.

Nhưng cậu cũng chẳng thấy có gì lạ cả, càng không nghĩ tảng đá sẽ mọc chân.

"Cậu biết tôi muốn ngồi dưới bóng cây," trong lúc Nhai Thạch tạm thời dừng lại, Trần Ương mơ màng càm ràm, "Mà lần nào cũng chạy ra nắng báo hại tôi vất vả khiêng cậu về......"

Nhai Thạch nghe xong xấu hổ vùi đầu vào vai cậu nói: "Tôi chỉ là, chỉ là muốn mầm mầm phơi nắng cho mau lớn thôi mà......

Sau này A Ương bảo đi đâu thì tôi sẽ đi đó."

Cam đoan xong Nhai Thạch lại hôn một cái lên cần cổ tỏa ra mùi sữa ngọt ngào của cậu rồi ngậm vành tai nho nhỏ nói: "Tôi sẽ bảo mọi người A Ương là vợ tôi, tôi sẽ bảo vệ A Ương thật tốt."

Trần Ương đang ổn định hơi thở hỗn loạn của mình, cảm giác trong bụng bị cây gậy lớn của đối phương lấp đầy, dường như còn nổi lên hình dáng vật kia.

Một lát sau cậu mới nhận ra lời nói của yêu quái này có gì đó sai sai nên buột miệng hỏi đối phương: "Mọi người là ai cơ?"

Nhai Thạch nghĩ ngợi: "Là cây cối và tảng đá ở đây......"

Trong đầu A Ương nổ ầm một tiếng, cố gắng vùng ra khỏi ngực hắn rồi xấu hổ nói: "Sao lại thế được!

Chắc không phải nãy giờ bọn họ đang nhìn đấy chứ!"

Chẳng những bị tảng đá xâm hại mà còn bị bao nhiêu con mắt khác vây xem nữa sao!

Vừa dứt lời cậu lập tức nghe thấy gốc cây bên cạnh ho khan một tiếng: "Các cậu đừng để ý đến tôi, tôi nhắm mắt lại rồi."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
11


Nếu không phải đang bị ôm chặt không nhúc nhích được thì Trần Ương đã tự đào hố chôn mình vì quá xấu hổ.

Hồi lâu sau tảng đá kia mới hiểu tại sao cậu tức giận, chẳng biết từ đâu lấy ra cái áo mặc cho cậu rồi bế cậu lên dỗ dành: "Yêu quái làm chuyện này đâu có gì lạ, không mặc đồ bị người ta thấy cũng bình thường thôi."

Cửa huyệt Trần Ương còn bị dương vật Nhai Thạch căng ra, vành tai và sau gáy tê dại, lưng cậu run lên, cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của thiếu niên phía sau.

"Nhưng tôi, tôi đâu phải yêu quái......"

Gió đêm lạnh lẽo nhưng toàn thân Trần Ương nóng bừng, phía dưới truyền đến cảm giác lạ lẫm khiến cậu không ngừng phát ra những âm thanh kỳ quái.

Cậu đưa tay đẩy chân Nhai Thạch rồi thút thít nói: "Cậu mau rút ra đi!

Tôi muốn về nhà!"

Sau khi Nhai Thạch biến thành người chỉ thực hành chuyện này với Trần Ương, dương vật của hắn bị thành ruột mềm mại nóng bỏng của Trần Ương bao bọc thật sự rất sảng khoái, hơn nữa trên người A Ương còn có mùi thơm hắn thích nên không nỡ rút ra, cuối cùng mới nghe lời Trần Ương rút ra một chút nhưng chưa đầy hai giây sau lại đẩy vào.

Trần Ương nắm chặt tay hắn rên rỉ bắn ra, vòng eo căng cứng lại xụi lơ.

"Các cậu đang hẹn hò à?"

Cây đột nhiên mở miệng hỏi.

Nhai Thạch suy nghĩ giây lát, nhìn A Ương rồi nghiêm túc gật đầu với cây.

Trần Ương cắn răng nói: "Tôi không hẹn hò với cậu ——"

Nhai Thạch mở to mắt: "Không có sao?"

"Chúng ta......"

Trần Ương mới nói hai chữ thì Nhai Thạch lại lẩm bẩm ngắt lời cậu: "Tôi nghe họ nói nhân loại hẹn hò ban đêm chính là tình nhân, còn có thể ôm nhau hôn hít nữa.

A Ương ngồi trên người tôi một tháng mà vẫn chưa tính là hẹn hò với tôi sao?"

"Đâu có nói vậy được!"

Trần Ương xấu hổ nghĩ thầm nếu tôi biết tảng đá sẽ thành tinh thì đời nào ngồi trên đầu cậu mỗi ngày, còn sờ cái này của cậu nữa......

Nhai Thạch hôn lên cổ rồi hôn vành tai cậu, tủi thân hỏi: "A Ương, không có sao?

Chúng ta không phải hẹn hò sao?"

Trần Ương bị chịch không nói nên lời, bụng cậu phồng to, tên nhóc này vừa giả bộ đáng thương vừa bắn thật nhiều vào bên trong, phía dưới vừa trướng vừa nóng, giống như cậu đã dính chặt vào đối phương, muốn chạy cũng không được.

"Cậu ấy nói không hẹn hò với cậu kìa," cây nói một cách công bằng, "Vậy cậu không thể làm chuyện này được rồi."

"Không thể làm?"

Nhai Thạch cúi đầu xoa bụng A Ương phồng lên vì bị hắn rót thật nhiều chất lỏng, "Nhưng em bé......"

"Cậu ấy là nam," cây giảng giải, "Còn là nhân loại nữa, chắc sẽ không mang thai được đâu."

Nhai Thạch càng thất vọng hơn: "Vậy sao?"

Cây nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Nhưng cậu là yêu quái nên đâu cần tuân theo quy tắc nhân loại, biết đâu sẽ có cách khác."

Thế là Nhai Thạch lại vui vẻ.

Dù sao hắn cũng là tảng đá thành tinh nên thể lực tốt hơn nhân loại rất nhiều, mới nghỉ ngơi một lát lại lên cơn hứng tình.

Trần Ương thở hổn hển, thể lực hoàn toàn kiệt quệ, khi thiếu niên chuẩn bị làm thêm lần nữa thì cậu bất tỉnh trong ngực đối phương.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
12


Trần Ương có một giấc mơ kỳ quái.

Mơ thấy mình thật sự mang thai con của yêu quái kia nên đành ôm bụng đi tìm bác sĩ, người ta siêu âm cho cậu thì phát hiện bên trong không có em bé mà toàn là đá.

Sau đó thiếu niên cao lớn kia chạy vào ôm cậu hôn chụt chụt rồi bảo cậu: "A Ương thật lợi hại, trong này có mười đứa con của tôi cơ đấy."

Má ơi.

Trần Ương ôm bụng giật mình tỉnh lại, sau ót lấm tấm mồ hôi.

Cậu mở to mắt nhìn quanh thì thấy mình đã về nhà bà nội, quần áo trên người cũng chỉn chu như thể hôm qua bị chịch ngất xỉu chỉ là giấc mơ của cậu mà thôi.

Chẳng lẽ cậu nằm mơ thật sao?

Trần Ương cảm thấy bụng mình hơi nóng nhưng không hề phồng lên, hình như bên trong không bị bắn vào những chất lỏng kỳ quái kia.

Là mơ thì tốt rồi!

Sao cậu có thể làm chuyện đó trên núi cơ chứ, còn có yêu quái khác ở cạnh xem nữa, thật là đáng sợ!

Nhưng sau khi xuống giường cậu chợt cảm thấy giữa hai chân hơi rát, cởi quần ra mới phát hiện bẹn đùi bị mài đỏ ửng.

Giữa hai chân còn dính chất nhầy trong suốt, Trần Ương nuốt nước bọt rồi quệt chất nhầy kia đưa lên mũi ngửi, nó có mùi tanh rất nhẹ giống như chất lỏng từ dây leo chảy ra.

......

Chẳng lẽ chuyện đêm qua xảy ra thật sao?

Nghe tiếng bà nội gọi mình ăn sáng, Trần Ương vội vã sửa sang quần áo rồi không nghĩ thêm về tảng đá kia nữa.

Khi sắp chạy ra khỏi phòng, cậu quay đầu nhìn mới phát hiện trên tủ đầu giường có một chiếc nhẫn bện từ cành cây nhỏ, bên trên còn nở ra một bông hoa màu đỏ nhạt tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Thế mà đeo vừa ngón áp út bên trái của cậu.

Trần Ương nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay rồi lại nhìn gương mặt ửng hồng của mình trong gương, nghĩ thầm tảng đá yêu quái kia thật sự muốn hẹn hò với mình sao, nhưng cậu không hề nghĩ tới chuyện này, chỉ muốn về quê nghỉ hè mà thôi.

Hay là......

Hay là cứ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, sau này đọc sách trong nhà chứ đừng ra sau núi, chắc sẽ không gặp tảng đá yêu quái kia nữa đâu.

Hình như đối phương còn muốn cậu sinh đá con, sao cậu có thể làm được chuyện đó cơ chứ!

Cơm nước xong xuôi, cậu đi tắm để gột sạch mồ hôi nhớp nháp trên người rồi thở phào nhẹ nhõm, đang định mặc đồ thì bụng dưới đột nhiên có một cảm giác kỳ quái như bị kích thích làm cậu run chân suýt quỳ xuống.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Trần Ương vịn tường cầm vật cương cứng của mình nhịn không được rên rỉ một tiếng.

Rõ ràng mới ăn xong nhưng cậu lại thấy đói, giống như trước đây tuốt hồi lâu vẫn bắn không ra, mệt mỏi đứng không vững.

Lỗ nhỏ phía sau......

Lỗ nhỏ phía sau nóng quá!

Cậu nhớ lại chuyện đêm qua, nhớ mình bị thiếu niên yêu quái có hình dạng không khác gì nhân loại kia ôm, vật vừa lớn vừa thô ra vào bên trong cậu rồi đâm thật sâu.

Cậu khóc nức nở trên núi tĩnh mịch, mơ màng lên đỉnh mấy lần.

Sau đó cậu nhớ tới bàn tay yêu quái to hơn mình và thô ráp như đá.

Bàn tay kia vỗ về chơi đùa dương vật của cậu, cọ xát làm cậu hơi đau nhưng lại thấy dễ chịu.

Cuối cùng cậu nhớ tới khuôn mặt rắn rỏi của yêu quái, đôi mắt như chú chó nhìn cậu chằm chằm, hơi thở ấm áp phả vào cổ cậu.

Không, không phải cậu muốn làm chuyện này......

Trần Ương dựa vào cửa gỗ hoảng hốt nhìn dương vật vẫn đứng thẳng của mình, chẳng hiểu sao nảy ra ý định trở lại sau núi.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
13


Đi nửa chừng Trần Ương lại hối hận.

Cậu cảm thấy trở lại sau núi là điều khá nguy hiểm nhưng thân thể lại vô thức đi lên như muốn được đối đãi giống đêm qua.

Đêm qua cậu liều mạng bảo đối phương dừng lại, giờ thì chủ động lên núi, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy chứ!

Cậu đứng trên thềm đá do dự không biết có nên về nhà không, vì nghĩ quá nhập tâm nên không đề phòng bị thiếu niên cao hơn mình nửa cái đầu ôm chầm từ phía sau.

"A Ương!"

Nhai Thạch dụi vào cổ cậu mừng rỡ nói, "Em lại tới hẹn hò với tôi đấy à?"

Trần Ương muốn phủ nhận nhưng Nhai Thạch đã mò tới vật thô cứng dưới quần lót của cậu: "A Ương muốn làm chuyện đêm qua chúng ta làm đúng không?"

"Không phải!"

Trần Ương muốn thanh minh nhưng bị Nhai Thạch sờ soạng mấy lần đã đứng không vững.

Cậu cắn môi ỡm ờ, quần lập tức bị yêu quái lột ra.

"Không được, sẽ có người thấy......"

Một khắc trước khi vật kia đút vào, lý trí và liêm sỉ của cậu nói cho cậu biết không thể làm vậy giữa đường, nhưng Nhai Thạch hoàn toàn không quan tâm đến quy củ nhân loại mà làm ngay tại chỗ.

Cậu nghẹn ngào kêu lên, chưa kịp bám vào đâu để đứng vững thì đối phương đã nâng mông cậu lên rồi bắt đầu đâm vào rút ra.

Quá mạnh bạo, còn hơi đau nữa......

Bị đâm chọc liên tục làm trước mắt cậu lóe lên từng đợt sáng trắng, lỗ nhỏ bị chịch chảy nước dầm dề, đầu gối cậu gác lên cánh tay thiếu niên, chân không chạm đất nên chỉ có thể cuộn tròn ngón chân để làm dịu khoái cảm mãnh liệt.

"Bên trong A Ương vừa mềm vừa ướt cắn thật chặt."

Nhai Thạch hôn môi cậu, cảm nhận được cậu không còn kháng cự như trước đây, vì gần lên đỉnh mà thành ruột thít chặt thì động tác dưới thân càng mạnh hơn.

Đầu lưỡi Trần Ương bị quấn lấy thở không nổi, muốn bảo yêu quái đừng đâm vào chỗ kia nhưng bị chặn miệng nói không nên lời, trên mặt đầm đìa nước mắt, chẳng còn tâm tư nghĩ đến điều gì khác.

Mông thịt trắng mịn bị bóp đỏ lên, mặt cũng đỏ rực, ngón tay cậu bấu chặt bả vai thiếu niên để lại vết cào trên làn da ngăm đen của đối phương.

"A, hoa......"

Khi Nhai Thạch quay sang chỗ khác mới phát hiện Trần Ương đã đeo chiếc nhẫn dây leo hắn tặng.

Đúng như hắn nghĩ, ngón tay Trần Ương dài mảnh, da lại trắng nên rất hợp với vật trang sức này.

Hắn tu hành nhờ vào linh khí mặt trời và mặt trăng trong núi, sau khi có ý thức của mình thì mơ màng nghe mấy yêu quái khác nói rất nhiều chuyện liên quan đến nhân loại, bọn họ nói có người sợ yêu quái nhưng có người rất thích, còn tình nguyện tu hành chung với bọn họ nữa.

Ngày đó hắn đang ngủ gật dưới nắng thì chợt cảm thấy có vật gì đó vừa mềm vừa ấm đè lên đầu mình —— Là một nhân loại trẻ tuổi!

Thỉnh thoảng nhân loại sẽ đọc sách, thanh âm trong trẻo hệt như suối chảy trên núi.

Thích.

Tim hắn đập thình thịch, chỉ cần nghe tiếng bước chân của nhân loại tên A Ương này lên núi hắn đã thấy vui vẻ, cảm giác như dây leo mình cất giấu sắp nở ra mấy đóa hoa nhỏ.

"A Ương, A Ương."

Hắn nhìn tay Trần Ương một hồi, cảm thấy hạnh phúc hơn cả khi hai người ân ái.

Chắc chắn đây là hẹn hò mà yêu quái cây nói!

Nhai Thạch nghĩ thầm rồi đưa mặt tới gần hôn má Trần Ương hai cái, sau đó ngậm đôi môi nhân loại đang nức nở rồi thưởng thức nước bọt ngọt ngào hơn cả mật hoa kia.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
14


Sau khi sảng khoái bắn ra, Trần Ương mau chóng kiệt sức.

Cậu rất xấu hổ nhưng dường như lỗ nhỏ khát khao bị cắm, khi Nhai Thạch đâm vào chỗ sâu, thành ruột thít chặt chảy ra rất nhiều dâm dịch như sắp lên đỉnh lần nữa.

Cậu muốn nói mình đầu hàng nhưng một câu cũng không thể nói trọn vẹn, trong cổ chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

Lần này cậu chủ động nên Nhai Thạch không chịu dừng mà càng chịch ác hơn đêm qua, lý trí Trần Ương nói cho cậu biết không thể ở lại đây nhưng lỗ nhỏ bị ra vào liên tục làm cả người cậu trở nên kỳ quái.

"Tôi không muốn bị ai thấy đâu......"

Khi áo bị lột ra, Trần Ương khó nhọc mở miệng nói với Nhai Thạch, "Cậu chậm, chậm một chút, tôi không chịu nổi......"

Nhai Thạch nghĩ giờ đang là ban ngày, dưới núi thỉnh thoảng có thôn dân lên đây.

Lỡ bị những người kia quấy rầy, A Ương không chịu làm tiếp với hắn chẳng phải sẽ hỏng việc sao.

Nghĩ vậy nên dù trong lòng không muốn ngừng nhưng hắn vẫn giảm bớt tốc độ rồi bế A Ương tới chỗ kín đáo hơn trên thềm đá.

Bên trong A Ương rất mềm, vách trong chảy ra dâm thủy bao bọc dương vật của hắn cực kỳ sảng khoái, hèn gì các yêu quái tiền bối đều nói nhân loại thích làm chuyện này.

Trần Ương cảm nhận được ánh nắng nóng rực chiếu vào lưng trần của mình, mồ hôi rịn ra nhỏ xuống gạch đá đọng lại một vệt nước nhỏ.

Cậu không biết tại sao mình lại trở nên nhạy cảm như vậy, rõ ràng lần trước còn thấy đau và khó chịu nhưng lần này bị chịch một cách thô bạo lại vui vẻ lạ thường, còn muốn thiếu niên ôm mình có thể đâm vào sâu hơn, mạnh mẽ va chạm chỗ sâu nóng ướt của mình.

Sao có thể để người khác biết được chứ?

Sau khi cậu bị yêu quái cưỡng ép làm chuyện này lại rung động vì chiếc nhẫn dây leo vô giá trị kia, còn chủ động lên núi để bị chịch.

Thân thể và ý thức của cậu như chia ra thành hai loại tồn tại, một bên bị liêm sỉ nhân loại trói buộc, một bên lại sa vào dục vọng nguyên thủy cuồng dã không cách nào khống chế.

Vì vậy miệng cậu không chịu thừa nhận mình sảng khoái nhưng thân thể lại vô thức uốn éo trong ngực Nhai Thạch để cây gậy thô to kia có thể cắm vào sâu hơn.

Khi Nhai Thạch bắn chất lỏng đặc sệt vào cơ thể cậu, bụng cậu khẽ run một cái, muốn kêu lên nhưng miệng đã bị đầu lưỡi thiếu niên xâm chiếm.

Đối phương quả thực vô sự tự thông, đầu lưỡi hơi lạnh quét qua răng cậu, mút lưỡi cậu, cậu chỉ có thể nghẹn ngào thút thít gần như ngạt thở.

Bụng lại bị bắn tinh căng phồng, dường như tinh lực của yêu quái kia không bao giờ cạn, khi Trần Ương được thả ra hoàn toàn đi không nổi mà đối phương vẫn còn tiếp tục cày cấy trên người cậu.

"Tôi chịu thua, tôi mệt quá......"

Hai đùi Trần Ương bị banh ra, khóc đến khàn giọng, "Lần sau, lần sau làm tiếp được không, tôi muốn về ăn cơm......"

Buổi sáng cậu tới đây, giờ đã là giữa trưa, ánh nắng chói chang chiếu xuống qua kẽ lá làm cậu chảy mồ hôi đầm đìa, tóc tai ướt sũng như mới gội đầu.

Cửa huyệt đỏ bừng, dương vật thô to kia cắm vào làm cậu thấy hơi đau rát.

Hơn nữa cậu cũng không phải người siêng vận động nên lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy để làm với yêu quái, cứ tiếp tục thế này kiểu gì cậu cũng sẽ bị chịch ngất xỉu.

"A Ương đói à?"

Nhai Thạch nghe lời rút dương vật ra ngoài hỏi cậu.

Cậu cố nén đau nhức đứng dậy lau nước mắt trên mặt rồi khẽ gật đầu.

Nhai Thạch không nói đưa cậu về nhà mà cầm mấy quả và một hũ sành nhỏ đựng nước đưa cho cậu.

"Đây là gì thế, uống được không?"

Trần Ương khát nước cực kỳ nên lập tức nhận lấy thứ Nhai Thạch đưa.

Cậu ngửi nước trong hũ, cảm thấy đây không phải nước bình thường mà có mùi rất thơm giống nước ép cây cỏ.

Cũng không có côn trùng, màu nước trong veo.

Thôi, chắc yêu quái này cũng không hại cậu đâu.

Trần Ương liếm đôi môi khô khốc rồi ngửa đầu uống hết nước trong hũ sành.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
15


Sau khi Trần Ương uống hết nước trong hũ sành kia thì hoàn toàn không đi nổi nữa, bên trong đã bị bắn rất nhiều tinh dịch của yêu quái nhưng vẫn khát khao được lấp đầy.

Cậu chống tay ngồi dậy, đứng không vững mà chỉ có thể dựa vào Nhai Thạch, những chất lỏng kia lập tức chảy ra từ nửa người dưới.

Cậu ôm bụng căng phồng thở hổn hển một lát rồi bảo Nhai Thạch: "Lạ thật......

Cậu giúp, giúp tôi lấy thứ kia ra đi......"

Thiếu niên sờ bụng cậu hỏi: "A Ương còn khát không?

Muốn uống nước nữa không?"

Nước trong hũ kia đúng là rất ngon, trong veo như nước ép ra từ loại thực vật nào đó.

Nhưng giờ Trần Ương chỉ muốn mau chóng về nhà nên lắc đầu từ chối.

Khi cậu đưa tay nhặt quần áo lên thì nỗi khát khao mãnh liệt kia đột nhiên quay lại rồi trực tiếp phá hủy ý thức nhỏ nhoi của cậu.

A a......

Bụng, bụng nóng quá......

Chuyện gì xảy ra vậy?

Cậu không muốn làm nhưng phía trước vẫn có phản ứng, bị bàn tay thô ráp của Nhai Thạch tuốt mấy lần lại nhịn không được động tình rên rỉ.

Ánh mắt tan rã của cậu rơi vào môi Nhai Thạch, thè lưỡi liếm khóe môi đối phương.

"A Ương muốn về à?"

Nhai Thạch ôm cậu, không vuốt ve chỗ kia của cậu nữa mà ra vẻ thấu tình đạt lý nói, "Vậy tôi đưa em xuống núi, chờ A Ương nghỉ ngơi thật khỏe rồi hãy đến."

Hai người ở nơi cực kỳ kín đáo trên núi, dù có rên to hơn cũng không bị người khác nghe thấy, làm đến tận nửa đêm cũng chẳng ai quấy rầy.

Vả lại hình như cây cỏ ở đây có tác dụng xua đuổi côn trùng nên Trần Ương không hề thấy con muỗi nào.

Mặt trời bị đám mây che khuất, cậu cảm nhận được gió nhẹ mang theo hơi ấm thổi qua lưng mình nhưng cảm giác khô nóng ở nửa người dưới vẫn chưa dịu đi, chỉ có dựa vào Nhai Thạch mới dễ chịu hơn chút ít.

Đối phương luồn ngón tay nới rộng lỗ nhỏ của cậu, khi sắp lấy ra chất lỏng bên trong thì cậu nhịn không được kẹp chặt chân làm ngón tay Nhai Thạch kẹt lại trong nhục huyệt của mình.

Sao không vuốt ve cậu nữa?

Cảm giác dừng lại đột ngột làm Trần Ương vô cùng khó chịu, chỉ có thể đưa tay vỗ về chơi đùa chỗ đứng thẳng bên dưới.

"A Ương mở chân ra đi, nếu không thứ kia sẽ không lấy ra được đâu."

Nhai Thạch dỗ dành, bàn tay to lớn vuốt ve giữa hai chân cậu, nhìn chằm chằm dương vật thanh tú của cậu, trên đỉnh còn đang rỉ ra giọt sương long lanh, "Để lại bên trong sẽ có em bé đó."

Khi đụng phải thịt huyệt đỏ tươi, Trần Ương yếu ớt giãy giụa rồi phát ra tiếng thút thít vì đau.

Nghe yêu quái nói xong, Trần Ương mơ màng nghĩ mình cũng không mang thai được, bắn vào chắc không sao đâu......

Nhưng để dọn dẹp sạch sẽ tránh bị người nhà phát hiện, cậu vẫn banh rộng chân, tinh dịch hòa lẫn dâm thủy chảy ra từ lỗ nhỏ, còn dính lên bắp chân và mu bàn chân cậu.

"

Sau này A Ương có thể kể chuyện cổ tích cho em bé," Nhai Thạch hôn lên cổ cậu, "Tôi cũng sẽ làm một ba ba tốt."

Trần Ương choáng váng: "Cậu đang nói gì vậy......"

Em bé gì?

Sao lại làm ba ba?

Ngón tay đụng phải điểm nhạy cảm ở chỗ sâu làm thân thể cậu run rẩy, cổ họng cũng khàn đặc.

Cậu cảm thấy mình lại lên đỉnh nhưng dương vật chẳng bắn ra được gì.

"Cậu......

Cậu nhét vào thêm lát nữa đi......"

Trần Ương không chịu nổi, cọ xát vật thô cứng của Nhai Thạch chĩa vào giữa khe mông mình rồi nuốt nước bọt, nài nỉ bằng giọng mũi, "Làm, làm thêm một lần đi, chút nữa tôi sẽ về......"
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
16


Lại......

Lại nhét vào.

Sau khi cậu vứt bỏ liêm sỉ nài nỉ hắn, yêu quái lập tức ôm cậu rồi tiếp tục ân ái với cậu giữa rừng sâu tĩnh mịch, mùi hương dâm mỹ tràn ngập khắp nơi làm đầu óc cậu choáng váng không còn biết mình đang ở đâu.

Trần Ương ngửa cổ rên rỉ, gần như thở không nổi sau những lần lên đỉnh liên tục, giọt nước óng ánh chảy dọc cổ cậu, vừa chảy xuống xương quai xanh thì Nhai Thạch lại cúi đầu liếm sạch.

Cậu vẫn cảm nhận được đau đớn khi bị cây gậy thô to thọc vào nhưng thân thể lại nhịn không được nghênh đón, tinh hoàn thiếu niên va đập vào mông cậu, mỗi lần đâm rút chỗ giao hợp lại phát ra tiếng nước lép nhép, cứ như cậu sắp bị chịch hỏng vậy.

Làm sao bây giờ, thật sảng khoái......

Cậu mơ màng trao đổi nước bọt trong miệng với thiếu niên yêu quái, dưới thân bị vật khổng lồ ra vào, hoàn toàn bị nhấn chìm trong khoái cảm tê dại.

Suy nghĩ về nhà bị vứt ra sau đầu, khi ngồi dậy đoạn dương vật chưa tiến vào hết của đối phương bị lỗ nhỏ nuốt chửng làm cậu kêu rên, cảm giác thịt mềm ở chỗ sâu bị đè mạnh như thịt quả chín mọng bị bóp ra nước thơm ngọt.

Theo sau là khoái cảm mãnh liệt hơn ập tới làm cậu đột ngột thít chặt cửa huyệt, Nhai Thạch ôm cậu thở dốc rồi bắn tinh dịch còn nhiều hơn lúc nãy, vì quá nhiều nên khó tránh khỏi chảy ra ngoài một ít.

Trần Ương chỉ còn sức để thở.

Dù sao cậu cũng là nhân loại nên không có ham muốn tình dục mãnh liệt như yêu quái, loại nước không rõ nguồn gốc kia làm tăng khoái cảm của cậu nhưng cậu đã bắn rất nhiều lần, mặc dù phía dưới vẫn cứng ngắc nhưng cái gì cũng bắn không ra.

"Bắn không ra nữa......"

Cậu cầm vật kia của mình rồi ấm ức sụt sịt nói với Nhai Thạch, "Cậu cho tôi uống gì vậy, chỗ này khó chịu quá......"

Lúc nãy uống nước cậu chẳng hề nghi ngờ gì, giờ mới bắt đầu nhận ra không ổn.

"Tôi xoa cho A Ương nhé."

Nhai Thạch dỗ dành cậu, trên cánh tay rắn chắc vươn ra một sợi dây leo màu xanh, "Lát nữa sẽ dễ chịu ngay thôi."

Dây leo quấn quanh cánh tay Trần Ương rồi bò xuống dưới cuốn lấy eo cậu, sau khi chạm vào đầu ngón tay Trần Ương một cái thì lập tức chui vào lỗ tiểu của cậu.

Trần Ương cau mày muốn kêu lên, muốn nói mình không thích như vậy, lần trước bị thứ này nhét vào vừa trướng vừa đau nên cậu không muốn......

Nhưng lần này thì khác, dây leo có sinh mệnh nhanh chóng chui vào chỗ sâu làm sống lưng cậu tê dại, nhịn không được nức nở: "Đừng vào nữa, chỗ đó sẽ hỏng mất......"

"Không hỏng đâu," Nhai Thạch ôm vợ thơm mềm của mình rồi bắt chước các tiền bối nói với Trần Ương, "A Ương uống nước yêu quái nên giờ xem như nửa yêu quái rồi, làm đến đêm cũng không sao đâu."

Trần Ương không thể hiểu được lời nói của yêu quái.

Sự chú ý của cậu đều tập trung vào bụng và dương vật căng trướng nhưng trong lòng lại không muốn Nhai Thạch lấy thứ kia ra, tựa như thân thể cậu thèm khát chất lỏng kia để lấy chất dinh dưỡng.

Cậu đã mệt đến nỗi ngay cả ngón tay cũng không nhúc nhích nổi, sau đó lịm đi trong ngực Nhai Thạch.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
17


Lần này tỉnh lại Trần Ương không thấy đau nhức hay mệt mỏi mà chỉ rịn đầy mồ hôi sau lưng.

Cậu dựa vào đầu giường nhìn bầu trời hửng sáng, nghe thấy tiếng gà bà nội nuôi gáy vang bên ngoài.

Cậu giật giật cổ áo thở hổn hển một hồi, cố nhớ lại hôm qua mình đã làm gì, nhưng sau lúc mê man dường như cậu chẳng còn nhớ được gì nữa.

A......

Cậu thế mà đi tìm yêu quái, còn nài nỉ đối phương chịch mình thêm một lát, thật quá hoang đường, cứ như thân thể cậu nghiện chuyện dâm đãng kia vậy.

Vì ra quá nhiều mồ hôi nên Trần Ương đành phải lấy bộ đồ sạch đi tắm.

Đến giờ phút này cậu mới phát hiện bụng mình vẫn hơi phồng lên như hôm qua.

Núm vú cũng chai sần hơn, lúc đi đứng bị vải thun cọ xát làm cậu hơi khó chịu.

"Gì vậy......"

Trong lòng cậu giật thót, sau khi sờ bụng mình lại đưa tay mò tới chỗ hôm qua bị đâm vào vô số lần, "Chẳng phải đã nói lấy ra cho mình sao?"

Nhưng sau khi ngón tay cắm vào cũng không có chất lỏng sền sệt kia chảy ra, trong lỗ nhỏ vừa ướt vừa mềm, vừa đụng một cái thì eo lập tức run lên.

Cậu phải vịn tường mới đứng được, cắn môi kìm nén tiếng rên rỉ rồi tiếp tục thò thêm một ngón tay, nóng lòng muốn lấy ra hết chất lỏng làm bụng mình phồng lên.

Cái gì cũng không ra, chỉ có dâm thủy chảy dầm dề.

Trần Ương nhịn không được thở hổn hển trong tiếng nước xối xuống từ vòi sen, cậu ngồi xổm giữa phòng tắm nhỏ hẹp, trong đầu nảy ra một ý nghĩ đáng sợ ——

Chẳng lẽ cậu thật sự mang thai con của yêu quái sao?

Không, không phải đâu nhỉ?

Khi cậu thử luồn ngón tay vào sâu hơn thì chợt nghe bà nội đứng ngoài gõ cửa phòng tắm làm cậu sợ đến mức nuốt ngược tiếng rên rỉ vào bụng.

Trần Ương đứng không vững nên chỉ có thể ngồi xổm vặn nhỏ vòi nước rồi giả vờ bình tĩnh nói vọng ra ngoài với bà nội: "Bà nội, cháu sắp tắm xong rồi, đợi cháu......"

Cậu còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy giọng thiếu niên không thể quen thuộc hơn vang lên ngoài cửa: "A Ương, tôi đến tìm cậu đây."

Trần Ương vịn tường mở to mắt, đang định mở miệng trả lời thì lại nghe tiếng Nhai Thạch nói chuyện với bà nội.

Yêu quái này tự xưng là bạn rất thân của cậu đến tìm cậu chơi, bà nội còn tin hắn, bảo hai người cứ chơi tự nhiên.

Một lát sau hình như bà nội đi mất.

"Sao cậu lại tới đây?"

Trần Ương miễn cưỡng đứng dậy cắn răng hỏi Nhai Thạch bên ngoài, "Tôi đang muốn hỏi cậu một chuyện......"

Cậu cứ tưởng tảng đá yêu quái kia chỉ có thể ở trên núi.

Nhưng nghĩ lại hai lần vừa rồi đều là đối phương đưa mình về nhà, chứng tỏ yêu quái cũng không phải không thể xuống núi mà vì nơi đó là nhà nên mới không đi chỗ khác.

Trần Ương không có ý định mở cửa cho Nhai Thạch vào nhưng hắn ngang nhiên vặn chốt cửa rồi thò đầu vào đối diện với cậu còn đang trần truồng.

Chẳng phải cậu khóa cửa rồi sao!

Trần Ương đỏ bừng mặt nghĩ thầm, vội vàng lấy đồ mặc nhưng đã bị yêu quái ôm chầm.

"Bà nội tôi đang ở nhà mà......"

Cửa huyệt bị ngón tay thô ráp của Nhai Thạch cắm vào làm Trần Ương run rẩy, ngước mắt thấy cửa phòng tắm chưa đóng kín thì khẩn trương đến nỗi toát mồ hôi đầm đìa.

"Tôi nói với bà nội rồi," yêu quái cởi quần nhét một đoạn mầm thô to vào lỗ nhỏ của cậu rồi hôn lên má cậu, "Tôi là bạn trai A Ương, A Ương đã mang thai con của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
18


Yêu quái thật sự nói vậy với bà nội sao!?

Lúc nãy Trần Ương không nghe rõ đối phương nói gì, cậu không tin Nhai Thạch nên định hỏi lại, nào ngờ dương vật của hắn đã mạnh mẽ đâm vào.

Cái này kích thích hơn nhiều so với cậu luồn ngón tay vào, mỗi một tấc bên trong đều bị ma sát, cậu không khép chân lại được mà bị động tiếp nhận vật thô to kia xâm chiếm lỗ nhỏ của mình.

Trần Ương còn nhớ đang ở trong nhà nên cắn môi kìm nén tiếng rên rỉ, thân thể căng cứng vì khoái cảm cực hạn.

Sao cậu lại nhạy cảm hơn trước cơ chứ?

Ngón tay cậu yếu ớt cào lưng yêu quái mấy lần, vừa nhắm mắt rơi lệ vừa nhịn không được thở dốc, đôi môi hồng nhạt hiện lên dấu răng hơi sâu.

"Mang, mang thai!?"

Trần Ương miễn cưỡng giữ lại lý trí của mình rồi chật vật đưa tay ôm bụng bị chịch nhô lên, "Không được, tôi còn phải đi học nữa, tôi không thể mang thai được, cậu đừng đùa với tôi......"

Trần Ương cảm thấy phía dưới liên tục truyền đến sức ép, lỗ nhỏ của cậu hoàn toàn không nghe cậu chỉ huy mà hoàn toàn chìm đắm trong sự xâm chiếm của yêu quái.

Mỗi lần bụng cậu nhô cao, cậu lại mất đi ngôn ngữ năng lực vì gần lên đỉnh.

Yêu quái rừng núi trút hết khát vọng tình dục nguyên thủy vào cơ thể cậu, cậu không có cách nào cưỡng lại khoái cảm khiến mình u mê này nhưng vẫn không sao quên được đủ loại quy tắc của xã hội loài người.

Cậu nhịn không được rên một tiếng đầy dâm đãng, nức nở bảo Nhai Thạch không được, phải lấy hết những thứ trong bụng cậu ra, nếu không hết kỳ nghỉ hè cậu sẽ không về trường học được.

"Không sao, tiền bối đã nói với tôi bán yêu sinh con khác với nhân loại, sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày đâu."

Nhai Thạch hôn lên nước mắt trên mi cậu rồi lúng túng giải thích, "Hôm qua A Ương muốn làm tiếp, chưa lấy chất lỏng ra nên trong đây có em bé rồi."

Trần Ương rất muốn hỏi Nhai Thạch: Những yêu quái tiền bối mà cậu nói có phải tiền bối đàng hoàng không vậy?

"Bụng tôi......"

Trọng lượng cơ thể cậu hoàn toàn nằm trên cánh tay yêu quái, cậu thở phì phò, khi yêu quái lại bắn vào thật nhiều chất lỏng, cậu rùng mình một cái như bị bỏng, hai chân quẫy đạp lung tung, ngửa đầu cố hít thở không khí tràn ngập hơi nước trong phòng tắm.

Đừng bắn nữa, bụng cậu càng lúc càng trướng rồi......

Lần này bắn xong Nhai Thạch tạm thời thả cậu ra, sau lúc định thần cậu lập tức thò ngón tay moi móc lỗ nhỏ chưa khép lại của mình để lấy những chất lỏng kia ra.

"Nếu không có thứ này bên trong thì em bé sẽ đói đấy."

Nhai Thạch nắm cổ tay cậu rồi nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe vì khóc của cậu, "A Ương mệt rồi, tôi bế A Ương về nghỉ nhé."

Nhai Thạch nhét một hòn đá vào lỗ nhỏ không cho tinh dịch bên trong chảy ra.

Trần Ương miễn cưỡng mặc đồ rồi bị yêu quái kéo về phòng ngủ.

Cậu mới tắm xong mà càng toát mồ hôi nhiều hơn, trong bụng nong nóng như đang thật sự hấp thu chất lỏng của yêu quái.

Cậu không có sức lực nghĩ đến chuyện gì khác mà chỉ có thể ngã vật xuống giường cắn chăn kìm nén tiếng rên rỉ, không biết cuộc ân ái bất tận này khi nào mới kết thúc.

Tuy cậu cũng đắm chìm trong đó nhưng mang thai sinh con cũng quá bất hợp lý đi!

"Mỗi ngày em bé đòi ăn nhiều lắm," Nhai Thạch khoanh chân ngồi trên giường, vừa sờ bụng phồng to của cậu vừa nói, "Nếu chưa ăn no sẽ quấy làm mẹ khó chịu."

"Mỗi ngày!?"

Trần Ương nắm chặt mền trừng mắt nhìn yêu quái, "Không......"

Ba chữ "không thể nào" chưa kịp ra khỏi miệng thì cậu lại bị Nhai Thạch sờ soạng làm bắn ra.
 
[Hoàn][Đm] Đừng Sờ Tảng Đá Lung Tung
19


Trần Ương không hề buồn ngủ, cậu nằm trên giường, khép chân cũng khó chịu mà banh ra cũng khó chịu, tinh dịch như đang hơ nóng thành ruột, dục vọng mới tạm lắng xuống lại như cống xả nước tuôn ra làm đầu óc cậu mụ mẫm, khiến cậu càng thêm khao khát bị đối xử thô bạo.

Dưới sự tra tấn này, cậu nhịn không được kéo tay yêu quái nghẹn ngào nói: "Không muốn mang thai đâu, tôi thấy không thoải mái......"

"Chỗ nào không thoải mái?"

Yêu quái chồm tới ôm Trần Ương rồi nắm tay cậu, hôn lên hàng mi đọng nước mắt và vành tai đỏ rực của cậu, "A Ương nằm nghỉ đi, lát nữa sẽ dễ chịu ngay thôi."

Trần Ương chỉ có thể miễn cưỡng trầm tĩnh lại, chẳng bao lâu sau cậu cảm thấy hòn đá nhét bên trong bắt đầu nhúc nhích, liên tục đụng vào điểm nhạy cảm trong thành ruột nhưng lại không đủ mạnh để cậu sảng khoái lên đỉnh.

Cậu ôm bụng phình to, nhịn không được kẹp chặt đùi kêu rên, đồ lót lại bị dâm thủy chảy ra làm ướt.

"Lấy ra đi......"

Trần Ương thút thít nói, "Khó chịu quá, đừng làm vậy bên trong......"

Cậu khóc một hồi, rốt cuộc Nhai Thạch cởi quần cho cậu nhưng không lấy hòn đá ra mà lại nhét côn thịt vào lỗ nhỏ đang co rút của cậu, bắt đầu đưa đẩy lúc sâu lúc cạn.

Giường gỗ rung lên kẽo kẹt.

Trần Ương ưỡn eo lên, lông mày thanh tú nhíu lại, nước mắt không kìm được trào ra.

Viên đá tròn kia đè vào chỗ sâu như đang mút lấy điểm nhạy cảm của cậu, Trần Ương hoàn toàn không có cách nào chống cự lại khoái cảm đáng sợ này nên bị kích thích tè ra, yêu quái kia còn xốc cậu dậy để cậu nuốt hết đoạn côn thịt lộ ra ngoài.

Mặc dù cậu chưa ngất nhưng đã mất giọng tạm thời, muốn khóc cũng không được.

"A Ương thoải mái quá tè ra rồi," Nhai Thạch hít thở, hài lòng nhìn cậu bị chịch bài tiết không kiềm chế rồi dỗ dành cậu, "Vậy làm thêm mấy lần nữa nhé?"

Mọi suy nghĩ của cậu rối tung như bị cuốn vào một làn sóng đen ngòm.

Cái gì cũng không nắm được, thân thể hoàn toàn mất kiểm soát, cậu là con thuyền lắc lư chao đảo trong vòng xoáy, khoang thuyền tràn ngập nước biển lạnh buốt, sắp chìm xuống dòng nước đang chực chờ nuốt chửng cậu.

Không được, cậu không thể làm chuyện này với yêu quái được nữa, nếu không thân thể cậu sẽ hỏng mất......

Ý kiến của cậu chẳng có tác dụng gì cả.

Cậu bị yêu quái đặt nằm xuống, khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, sau đó tiếp tục bị ép nuốt vật to lớn kia vào cơ thể.

Cứ thế tới lui mấy lần, dương vật cậu bất lực rũ xuống, muốn tiểu cũng không được, muốn bắn cũng không ra.

Nhai Thạch để cậu nằm xuống nghỉ ngơi một lát rồi cho cậu uống chút nước.

Trần Ương cảm thấy ngón chân mình tê rần, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ làm chuyện này trên giường ở quê, vừa thấy xấu hổ vừa sợ người nhà nghe được tiếng động này.

Yêu quái này không biết mệt mà bắn rất nhiều vào cửa huyệt của cậu.

Cậu vừa cựa quậy thì viên đá kia lập tức ma sát chỗ sâu làm cậu lại chảy ra dâm thủy, nắm lấy ga giường rên rỉ.

Trần Ương ôm bụng còn phình to hơn trước choáng váng nghĩ thầm: Nếu cậu thật sự sinh con cho Nhai Thạch thì sẽ sinh ra một tảng đá sao?

Mà phải bao lâu mới kết thúc......

Chắc không phải cậu sẽ mang thai ba năm đấy chứ?
 
Back
Top Bottom