Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM/3P] Dây dưa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
373144018-256-k60691.jpg

[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh
Nhân vật chính: Sở Liễn x Sở Hộc
Số chương: 41

Tóm tắt: Hoàng tử lên núi cầu phúc không may bị yêu ma quấn thân......



đammỹ​
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
1


Tác giả: W Tòng Tinh

Nhân vật chính: Sở Liễn x Sở Hộc

Tag: Cổ đại, 3P, loạn luân, linh dị thần quái, có H, sinh con

Số chương: 41

Tóm tắt: Hoàng tử lên núi cầu phúc không may bị yêu ma quấn thân......

••●───── 🕸️⋅🕷⋅🕸️ ─────●••

Đêm đã khuya, côn trùng kêu rả rích trong sân, mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy.

Trong miếu rất yên tĩnh nhưng Sở Liễn cứ mãi trằn trọc trên giường, không cách nào yên giấc.

Nửa đêm y choàng tỉnh vì lạnh, bên cạnh không còn thị nữ như trước kia nên đành phải lục túi hành lý của mình lấy thêm mấy cái áo đắp lên người.

Dung mạo y xinh đẹp, trên mặt toát ra khí chất thư sinh, vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc đen mượt buông xõa sau lưng, nhìn là biết con nhà quyền quý.

Sở Liễn là hoàng tử bị đuổi ra khỏi cung.

Khi mẫu thân được sủng ái, phụ hoàng còn định lập y làm Thái tử.

Nhưng về sau chẳng biết đạo sĩ nào tính quẻ cho phụ hoàng, nói y là tai tinh sẽ mang đến tai họa.

Hôm đó phòng luyện đan trong cung bốc cháy.

Chuyện này vốn chẳng dính dáng gì đến y, vì một câu phán của đạo sĩ kia mà tai họa đổ hết lên đầu y.

Sở Liễn chẳng những không được làm Thái tử mà còn suýt bị nhốt vào địa lao.

Rơi vào đường cùng, mẫu thân phái hai người hầu đưa y đến ngôi miếu trên núi này để cầu phúc, quỳ lạy tụng kinh mấy tháng, đợi vận xui trên người tan hết rồi về.

May mà không cạo trọc đầu y.

Đây là chuyện tốt duy nhất.

-

Ban ngày Sở Liễn đã cảm thấy trong miếu này có ai đó theo dõi mình nhưng không tìm ra, đám hòa thượng kia cả ngày cúi đầu tụng kinh, chẳng ai ngẩng đầu lên nói chuyện với y.

Y cảm thấy nét mặt tượng Phật trong sảnh chính hơi đáng sợ nên không dám nhìn, trong lòng bồn chồn bất an.

Chẳng lẽ người trong cung muốn nhân cơ hội này diệt trừ y sao?

Sở Liễn nghĩ thầm.

Y gầy gò ốm yếu, trong cung chỉ toàn đọc sách, không giỏi cưỡi ngựa bắn tên, cũng không thích cảnh máu me.

Giờ bên cạnh y không có thị vệ, nếu ai đó muốn y chết thì có thể dễ dàng ra tay trong âm thầm.

Đắp áo nằm trên giường, y hà hơi vào hai bàn tay lạnh buốt của mình, sắp sửa thiếp đi thì chợt cảm thấy vật gì đó lạnh như băng quấn quanh bắp chân.

Sở Liễn rùng mình, mở mắt ra định ngồi dậy nhưng lại bị một sức mạnh vô hình đè nghiến trên giường.

Y chẳng nhìn thấy gì, tim suýt vọt ra khỏi lồng ngực.

Không, không phải người......

Y sắp bị yêu ma giết chết ngay trong miếu này!

Cổ y bị bóp chặt nên không thể kêu ra tiếng, chỉ cảm thấy vật gì đó đang kéo dây lưng mình, thứ lạnh buốt kia từ lòng bàn chân bò lên chân y rồi giật phăng chiếc quần dưới áo y ném xuống đất.

Lạnh quá!

Xúc cảm lạnh buốt lan đến giữa mông y, ép y banh chân ra, y trợn mắt ú ớ kêu cứu, cảm thấy yêu ma này đang mò mẫm phía dưới.

Giây lát sau, Sở Liễn chợt cảm thấy lỗ hậu mình bị thứ gì đó vừa lạnh vừa mềm vạch ra, lông mày y nhíu chặt vì đau, há to miệng vẫn không phát ra được âm thanh nào, ngón tay nắm lấy tay áo nhăn nhúm.

Đây là cái gì!?

Sở Liễn đang tỉnh táo nên càng khó chịu hơn, y chưa từng trải qua chuyện này, chỉ cảm thấy vật mềm như có sinh mệnh kia chui vào sâu hơn, hai chân y lơ lửng trong không khí, banh rộng hết cỡ, nhưng y hoàn toàn không thấy được thứ đang làm chuyện này!

Ngón chân y quặp lại vì đau, lỗ hậu bị vật bí ẩn kia vạch ra, vật mềm chui vào chỗ sâu liên tục mút thành ruột mềm nóng của y, khi mút chỗ thịt mềm có thể khiến toàn thân Sở Liễn run rẩy, hình như nó rất khoái chí nên càng thêm hăng hái trêu đùa chỗ kia.

Sau khi làm Sở Liễn thất thần bắn ra, vật mềm mới chịu dừng lại một lát.

Đừng, rút ra đi mà......

Sở Liễn bị nó lật người lại, vật mềm cắm trong lỗ hậu to lên rất nhiều, y cảm thấy dưới người như sắp nứt toạc nhưng chỉ đau chứ không chảy máu.

Chẳng biết bị giày vò bao lâu, rốt cuộc y đã nói lại được, thở hổn hển hỏi đối phương: "Ngươi là yêu hay ma......"

Vật mềm đột nhiên bắn ra rất nhiều chất nhầy nóng hổi vào lỗ hậu, Sở Liễn túm chặt chăn rồi nhắm mắt kêu rên.

Y cũng chẳng trông cậy gì thứ kia trả lời mình, chỉ mong sự tra tấn này sớm kết thúc.

Nếu để mẫu thân biết y bị làm nhục như vậy, chắc chắn bà sẽ bỏ mặc y......

Y quan sát một hồi, cảm thấy yêu ma này không có sát tâm, chẳng biết có nên nói trong cái rủi có cái may không nữa.

"Là yêu hay ma thì liên quan gì?"

Thứ vô hình kia thế mà trả lời y thật.

Giọng nam tử trẻ trung này không khó nghe lắm nhưng ngữ điệu hơi kỳ quái.

Sở Liễn hít sâu một hơi rồi hỏi: "Ngươi không giết ta đâu......

đúng không?"

"Chúng ta vừa động phòng," nam tử kia nói, "Ngươi đã là nương tử của ta, sao ta lại giết ngươi được chứ?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
2


Còn chưa thành thân mà sao đã nói chuyện động phòng chứ?

Sở Liễn nhìn sắc trời dần sáng ngoài cửa sổ, cứ tưởng yêu ma này sẽ thu tay lại nhưng vật mềm kia vẫn đang giao hợp với y, nước dâm bên trong bị khuấy động phát ra tiếng lép nhép.

Đồng thời còn có vật gì đó chui vào miệng y, rót chất lỏng ngọt ngào nóng hổi vào cổ họng làm bụng y hơi phồng lên.

"Ưm, a......"

Khó khăn lắm y mới thở được một hơi, vừa há miệng thì có vật gì đó giống như hạt châu lọt vào thực quản, chỉ giây lát sau đã tan ra trong bụng.

"Nương tử, lần này ta chưa chuẩn bị sính lễ đàng hoàng," nam tử kia bảo y, "Nên tạm thời chia cho ngươi nội đan này, lát nữa ngươi sẽ thấy được ta."

Sở Liễn ngã xuống giường, toàn thân đau nhức, không thể động đậy.

Yêu vật đen thui đáng sợ đang nằm đè trên người y dần hiện hình trước mắt, Sở Liễn chịu đựng thứ không ngừng đâm rút bên dưới, kích thích điểm nhạy cảm của y, giữ vững tinh thần để nhìn kỹ yêu vật này, trong lòng càng thêm ghê tởm.

Những thứ quấn quanh tay chân y đều mọc ra từ người yêu vật, thứ cắm trong lỗ hậu là đoạn to nhất.

Xúc tu siết chặt bẹn đùi còn cắn chỗ mềm mại nhất làm y vừa đau vừa tê dại, nước mắt trào ra liên tục.

Lúc nãy chưa biết hình dáng yêu vật này, trong lòng chỉ thấy hoang mang sợ hãi.

Sau khi nhìn thấy thì càng nhục nhã hơn.

Thật quá hoang đường.

"Ta và ngươi không thù không oán......

Sao lại đối xử với ta như vậy......"

Sở Liễn hỏi.

Trước kia y sống an nhàn sung sướng, lúc được sủng ái không ai dám làm trái ý mình, sao có thể chịu được nỗi nhục này chứ.

Khóe mắt y đỏ lên, nước mắt tí tách rơi xuống như mưa xuân.

"Nương tử sợ tướng mạo ta vậy sao?"

Yêu vật hỏi y, giọng điệu không hung ác như động tác trên giường mà khá ôn hòa.

Sở Liễn quay mặt đi, trên má đầm đìa nước mắt, run rẩy nói: "Chẳng lẽ có ai không sợ hình dạng này của ngươi à?"

"Vậy thì," yêu vật cười, "Ngươi chịu được ta giày vò cả đêm, thật không hổ là nương tử của ta."

Sở Liễn kìm lại nước mắt rồi nói: "Ta không phải......

Ta không phải nương tử của ngươi!"

Còn lâu y mới chịu làm chuyện hoang đường này với yêu vật!

Y bị chơi đùa suýt ngất mấy lần, nhưng lại sợ sau khi hôn mê sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp hơn nên đành phải cố giữ tỉnh táo.

Khi y mệt mỏi không chịu nổi, yêu vật sẽ tạm thời buông y ra rồi vuốt ve mặt y bằng vật mềm đen thui kia.

"Nếu nương tử không thích thì ta sẽ thay đổi hình dạng."

Yêu vật quấn y trong đám xúc tu đen mềm, sau khi lau sạch nước mắt cho y thì thân hình khổng lồ từ từ thu nhỏ, Sở Liễn quay đầu nhìn, phát hiện thứ nắm vai mình đã biến thành bàn tay nam tử bình thường.

Tóc dài của nam tử kia cũng xõa tung, quấn vào tóc y.

Rốt cuộc Sở Liễn đã có thể cử động tay chân, y túm chặt vạt áo, không muốn yêu vật vuốt ve ngực mình bằng bàn tay lạnh buốt kia.

Vật mềm trong lỗ hậu cũng rút ra ngoài, nhưng chất nhầy bắn vào thật sự quá nhiều, sau khi vật kia rút ra cửa huyệt vẫn chưa khép lại được, chất lỏng màu trắng đục thi nhau tràn ra.

Tại sao......

Tại sao y lại bị đuổi tới ngôi miếu đổ nát này?

Phụ hoàng thà tin đạo sĩ ma quỷ kia chứ không tin y, nếu không nhờ mẫu thân cầu xin thì y đã bị đánh mấy chục trượng rồi mới được thả ra khỏi cung.

Y cứ tưởng đến đây sẽ tạm thời được yên ổn, ai ngờ lại bị yêu vật này đeo bám, hành hạ tới lui cả đêm.

Y càng nghĩ càng thấy khổ sở, mặt bị yêu vật xoay lại, đầu lưỡi luồn vào cũng lạnh ngắt, yêu vật ngậm lấy môi y, phát ra tiếng nước dâm đãng.

Sở Liễn bị ép chịu đựng chuyện này, y miễn cưỡng mở mắt ra, mượn ánh nắng sáng sớm nhìn mặt yêu vật, trong lòng bỗng nhiên chấn động, ú ớ kêu lên.

Đây, đây là......

Thái tử sao!?
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
3


Biến cố này khiến Sở Liễn chấn động đến nỗi lưng toát mồ hôi lạnh, y há hốc miệng nhìn mặt yêu vật, mọi từ ngữ nghẹn lại trong cổ, không thốt ra được lời nào.

Đây là......

Đây là Sở Hộc, đệ đệ cùng cha khác mẹ của y......

Không, không đúng, đây chỉ là yêu ma hóa thành Sở Hộc mà thôi.

Yêu vật cũng chẳng quan tâm trong lòng y đang nghĩ gì, thò ngón tay dài nhọn vào miệng y rồi nắm lưỡi y chơi đùa, khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười: "Trong lòng nương tử đang nhớ gương mặt này đúng không?"

Sở Liễn kẹp chặt hai chân, không cho yêu vật chèn đầu gối vào giữa đùi mình, run rẩy túm lấy cánh tay yêu vật rồi cắn mạnh ngón tay hắn.

Nhưng hình như đối phương không cảm nhận được đau đớn mà tiếp tục liếm cắn cổ y: "Sao lại hoảng lên thế, lúc nãy ta sợ nương tử chịu không nổi nên mới thu nhỏ lại mà."

"Ngươi không phải Sở Hộc......"

Sở Liễn run rẩy nói, "Sao ngươi lại tới tìm ta?

Ta hoàn toàn không biết ngươi."

Yêu vật bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra người này tên Sở Hộc."

Hắn lật Sở Liễn lại, ngắm nghía khuôn mặt thanh tú yếu đuối này rồi cười nói: "Ngươi sợ ta thế mà khi động phòng lại không khóc nhỉ."

Sở Liễn nhìn gương mặt giống hệt Thái tử của yêu vật, cố giữ bình tĩnh nói: "Ngươi đừng lấy mặt hắn nữa."

"Ngươi thích hắn à?"

Yêu vật nói, "Dù sao ta không tên không họ, ngươi gọi ta là Sở Hộc cũng được."

Nói xong yêu vật lại thô bạo nhấc chân Sở Liễn lên, dương vật phía dưới đột ngột đâm vào lỗ hậu đỏ ửng của y.

Sở Liễn bị đau nhắm mắt quay đi chỗ khác, cảm thấy vật kia gần như đâm xuyên bụng mình, eo vô thức ưỡn lên, trong bụng căng trướng, dương vật trái ý muốn dựng đứng lên, bị yêu vật nắm trong lòng bàn tay thô ráp xoa nắn.

Yêu vật mặc áo gấm của Sở Hộc, y túm chặt tay áo thêu hình chim phượng bằng tơ vàng kia rồi nức nở cầu xin: "Dừng, dừng lại được không?

Ta chịu không nổi......"

Sở Liễn đã sắp bài tiết không kiềm chế nhưng nỗi xấu hổ khiến y kìm lại, hai chân ẩm ướt mồ hôi, cực kỳ khó chịu.

Y rất hiếm khi nói ra ý nghĩ của mình, trong cung luôn có tai vách mạch rừng, ngay cả khi ở tẩm cung cũng phải thận trọng hết mức.

Mẫu thân một lòng muốn dựa vào y để leo lên địa vị cao, y cũng chăm chỉ học hành như mẫu thân mong muốn, thận trọng từ lời nói đến việc làm để người khác không thể bắt lỗi mình......

Y......

Y căm thù Thái tử.

Nếu y là Thái tử thì mẫu thân đâu phải chịu những lời xúc xiểm của lũ tiểu nhân kia, cũng đâu phải nhẫn tâm đưa y đến đây.

Y tin chắc Sở Hộc đã nhúng tay vào vụ dàn dựng này, thế mà trước kia y thật sự xem Sở Hộc là đệ đệ tốt của mình, còn chịu đòn thay đối phương.

Giờ người ta vinh hoa phú quý cẩm y ngọc thực, còn y thì sao?

Ở trong miếu này bị yêu ma biến thành Sở Hộc cường bạo, chẳng ai đến cứu y cả!

Đương nhiên yêu vật sẽ không dừng lại, hắn còn kéo vạt áo Sở Liễn trùm lên dương vật rỉ nước của y rồi xoa bóp.

Sở Liễn khóc lên, thực sự không thể nhịn được nữa, tự tôn của y không cho phép y làm chuyện này, nhưng y đang cố kìm lại thì hai chân bị banh ra rộng hơn, yêu vật thúc mạnh vào người y rồi bắn đầy dịch nhờn trong lỗ hậu làm bụng y phồng căng.

Thứ này khác với tinh dịch của người, nóng đến nỗi Sở Liễn chảy ra nhiều nước dâm hơn.

"Nương tử khóc hay thật," yêu vật nắm chân y, hôn lên xương quai xanh trần trụi của y rồi nói, "Khóc nữa đi, vi phu thích nghe lắm."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
4


Dù yêu vật này biến thành người thường thì vẫn mạnh hơn y rất nhiều.

Ngón tay Sở Liễn bủn rủn, cái gì cũng nắm không được, vạt áo bị yêu vật giật ra, đầu ngón tay lạnh buốt ấn vào núm vú làm y rùng mình, khàn giọng nói: "Đừng đụng vào ta, đừng đụng vào ta......"

Hai ngón tay yêu vật nắm núm vú y kéo ra ngoài, bắn tinh vào trong lần nữa làm bụng y nóng bừng, sau khi nam tử buông eo y ra, y bủn rủn nằm phịch xuống, rã rời nắm lấy cánh tay yêu vật.

Không được......

Y còn phải quỳ trước tượng Phật cầu phúc, lỡ lát nữa có người đến tìm y thì sao......

Da Sở Liễn trắng hơn người bình thường, vì làm tình mà ửng đỏ, mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra.

Tinh dịch nóng hổi của yêu vật liên tục bắn vào lỗ hậu khiến toàn thân y nóng bừng, nhưng thân thể yêu vật này lại lạnh buốt......

"Khóc đi," yêu vật hôn vành tai y rồi nói, "Đám hòa thượng đang ngủ như lợn chết, chỉ có vi phu mới nghe thấy tiếng khóc của nương tử thôi."

Sở Liễn bị yêu vật ôm ghì, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đau đớn ngồi xuống khiến đoạn dương vật to hơn nhồi vào lỗ hậu.

Y giẫm chân định đứng dậy, yêu vật kia cũng không cản mà ngắm y bất lực giãy giụa, còn cười tít mắt liếm cổ y rồi nói: "Nương tử sợ vi phu mệt nên muốn tự nhún à."

"Ngươi đừng gọi ta là nương tử nữa......"

Sở Liễn bị lời nói của yêu vật chọc giận, nhưng tính y vốn trầm lặng nên không bao giờ thốt ra những lời cay nghiệt.

Y bị nhốt trong vòng tay nam tử, đôi chân dài của đối phương kẹp chân y, ôm y vào lòng như trẻ con, khi y nhịn không được khóc lên thì yêu vật đặt y xuống rồi rút dương vật ra.

Sở Liễn nằm trên giường khóc thút thít, chậm chạp kéo kín vạt áo hở rộng của mình.

Yêu vật nâng eo y lên, ngón tay lạnh như băng vạch mở chỗ kia để tinh dịch từ từ chảy ra.

Yêu vật hôn lên đầu gối y rồi chồm tới định hôn má y, Sở Liễn nhắm mắt quay đầu đi chỗ khác: "......

Đừng hôn ta bằng mặt của Sở Hộc!"

"Được thôi......"

Yêu vật nói, "Vậy ta, ta sẽ biến về hình dạng cũ......"

Khi Sở Liễn mở mắt ra thì yêu vật lại biến thành quái vật khổng lồ đen thui nhớp nhúa lúc nãy, vô số xúc tu vươn tới quấn quanh người y, cái nhỏ nhất trườn qua cổ rồi đảo quanh môi y, còn định luồn vào miệng quấn lấy lưỡi y.

Y đờ đẫn nghĩ hình như nhìn thứ xấu xí này và nhìn Sở Hộc cũng chẳng có gì khác nhau, tóm lại đều không tốt cho y......

"Ngươi......

Ngươi có thể biến thành người khác à?"

Sở Liễn quay mặt né tránh xúc tu nhỏ kia rồi hỏi.

"Mặc dù có thể," yêu vật lẩm bẩm, "Nhưng vì phu...... vi phu chưa tu được hình người nên chỉ có thể biến thành người nương tử nghĩ đến thôi."

Sở Liễn không ngờ yêu vật này thật sự dừng lại để nói chuyện với mình, trong rủi có may nghĩ: Ít nhất yêu vật này cũng không biến thành phụ hoàng hoặc mẫu thân của y......

Y cảm nhận được xúc tu phía dưới đang mút bẹn đùi mình, nhân lúc có thể nói chuyện, y thử nài nỉ: "Ta hơi đau, ngươi cho ta nghỉ ngơi một lát được không?"

Vật mềm vuốt ve mặt y lại biến thành bàn tay lạnh lẽo của nam tử, đầu ngón tay thô ráp cọ xát mí mắt y.

Hai cánh tay kia lại ôm lưng y, Sở Liễn nghe thấy yêu vật này vui vẻ hỏi mình: "Đang nũng nịu với vi phu đấy à?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
5


Yêu vật này nhét bộ phận sinh dục vừa to vừa lạnh vào lỗ nhỏ của Sở Liễn rồi tham lam hút dâm dịch ngọt ngào tiết ra từ thành ruột.

Nó cũng biết con người yếu đuối hơn yêu vật, khi Sở Liễn khóc thành tiếng nó sẽ chậm lại một chút, mấy xúc tu phụ xoa bóp cặp mông trắng nõn xem như an ủi nương tử.

Sở Liễn không biết yêu vật này bắn bao nhiêu lần, mỗi lần y chịu không nổi đối phương sẽ buông y ra rồi banh rộng hai chân y, xoa nắn bụng y để tinh dịch chảy ra, tránh làm y vỡ bụng.

Thắt lưng của y bị ném dưới giường, áo quần xộc xệch, trên ngực chi chít vết đỏ, núm vú bị mút sưng tấy, mới đầu y định gỡ xúc tu bám trên ngực ra, nhưng sức y quá yếu nên đối phương cứ tưởng y nghiện mà còn ngại, trái lại càng thêm hưng phấn.

Y đường đường là hoàng tử Đại Sở mà......

Khi một xúc tu mảnh như cây kim vạch lỗ tiểu của y ra rồi chui thẳng vào trong, y chợt bừng tỉnh, thực sự không nhịn được nữa nên bật khóc rấm rứt.

"Bộ dạng này của nương tử đáng yêu thật......"

Giọng yêu vật trầm thấp, lộ ra sự thỏa mãn vui vẻ, "Vi phu thích lắm."

Sở Liễn khóc, cổ tay bị trói bằng dây mềm hằn lên vết đỏ.

Thật ra đối với yêu vật lực đạo này rất nhỏ, chỉ là Sở Liễn được nuôi trong cung nên da mịn thịt mềm, chỉ đụng nhẹ một cái sẽ lập tức ửng đỏ.

Quái vật ghì chặt Sở Liễn trong lòng mình, nó thích ngắm Sở Liễn thút thít rơi lệ nên cúi đầu xuống nhìn kỹ mặt y, càng nhìn càng thích, lúc ở đại sảnh nó đã cảm thấy Sở Liễn đẹp mắt, trên giường vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.

Gò má Sở Liễn đầm đìa nước mắt và mồ hôi, thút thít cầu xin nó: "Ta không muốn chết, tha cho ta, tha cho ta đi......"

Yêu vật nghiêm túc nói: "Vi phu sẽ có chừng mực, không để nương tử bị thương đâu."

Xúc tu dài mảnh của nó chui vào trong dương vật Sở Liễn, y cố giãy giụa, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Dương vật y căng trướng như mắc tiểu, đầu xúc tu kia chứa đầy chất lỏng kích dục, y trướng đến phát đau, bên trong nóng hổi nhưng lỗ tiểu bị bịt kín nên chẳng tiết ra được gì.

"Ta, ta không chịu nổi, ngươi thả ta ra đi......"

Rốt cuộc yêu vật cũng chịu thả y ra, xúc tu mềm mại linh hoạt bôi dâm dịch khắp người y, Sở Liễn nằm nghiêng trên giường gỗ, hai mắt nhắm nghiền, trên mi còn đọng giọt nước óng ánh.

Y run rẩy túm chặt vạt áo mình, cố kìm lại tiếng thút thít, không muốn khóc theo ý muốn của yêu vật này.

Nhưng khi xúc tu rút ra, y vẫn rên rỉ mấy tiếng, toàn thân run rẩy, lại bắn ra trên chăn.

Y chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng như vậy, hồi bé y từng bắt gặp một thị vệ tư thông với cung nữ trong cung, y nấp sau cây cột nghe nửa khắc đồng hồ, cả khuôn mặt đỏ bừng, trong lòng nghĩ thầm sao bọn họ lại vô liêm sỉ thế chứ?

Nhưng giờ y lại bị yêu vật đè ở đây......

Đáng hận là trong nỗi đau đớn nhục nhã này, y lại cảm nhận được chút khoái cảm của tình dục, y không muốn thừa nhận khoái cảm này, y......

"Nương tử không muốn gọi ta là Sở Hộc," yêu vật vuốt ve tấm lưng mịn màng của y rồi ôn hòa nói, "Vậy...... nương tử đặt tên cho ta theo ý mình đi."

Sở Liễn quay mặt đi, khàn giọng nói: "Ta không đặt."

Yêu vật hào hứng nói: "Vậy cứ gọi ta là phu quân đi!"

Sở Liễn: "......"

Y nắm chặt gối, lặng lẽ đưa tay lau nước trên khóe mắt rồi nói: "Ngươi có thể biến thành người khác, thế gian muôn người muôn mặt, vậy ta sẽ gọi ngươi là Thiên Diện."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
6


8.

Sở Liễn chỉ đặt bừa một cái tên nhưng yêu vật nghe xong lại hết sức vui vẻ, hấp tấp bế y lên, vật giống bùn đen kia chồm tới gần vuốt ve mặt y bằng xúc tu lạnh lẽo trơn nhẵn của mình.

"Nương tử đặt tên hay thật."

Nếu Thiên Diện có mặt người e là lúc này sẽ cười tít mắt, "Mấy hòa thượng trong miếu này chẳng ai có tên ra hồn cả, tên nương tử đặt cho ta vẫn hay hơn nhiều!"

Sở Liễn bị chơi đùa không còn sức nắm lấy xúc tu của Thiên Diện, thầm nghĩ yêu vật này thật to gan, chẳng những vào Phật đường mà còn muốn dùng tục danh của các hòa thượng......

Cả đêm y không ngủ, sau khi được Thiên Diện buông ra thì toàn thân bủn rủn kiệt quệ.

Lúc nãy còn cố giữ tỉnh táo, giờ vừa thả lỏng thì cơn buồn ngủ lập tức ập tới.

Yêu vật có vẻ rất thích y, y thật sự quá mệt mỏi, không muốn tiếp tục dây dưa với đối phương nên ngửa cằm lên, nhẹ nhàng áp môi vào bóng đen trước mặt rồi khàn giọng nói: "Cho ta ngủ một lát đi, đợi ta ngủ dậy rồi nói tiếp."

Nếu nhịn nhục có thể đổi lấy bình yên thì y cũng không ngại dỗ ngọt đối phương.

Thiên Diện được y hôn thì bỗng nhiên biến thành một đám khói đen bay lên, nửa khắc sau mới vui vẻ rơi xuống, hóa ra một bàn tay người tái nhợt rồi nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt nhắm nghiền của y.

"Nương tử cười cho ta xem đi," Thiên Diện nói, "Cười cho ta xem đi mà."

Đầu óc Sở Liễn mụ mị, y hé mắt ra rồi cười với yêu vật.

"Cười cũng đẹp nữa," bàn tay Thiên Diện đặt trên má y lại biến thành vật mềm màu đen trơn láng lạnh lẽo như rắn, lúc nói chuyện âm cuối hơi cao, nghe hơi lỗ mãng cợt nhả, "Ta nghe bọn họ gọi ngươi là Sở Liễn......

Mấy ngày trước ta đi bái Phật, hắn nói ngày mai sẽ có mỹ nhân đến đây tu phúc duyên, tất nhiên là nói duyên phận giữa ngươi và ta, số mạng ngươi phải làm nương tử của ta."

9.

Sở Liễn nửa mê nửa tỉnh, loáng thoáng nghe thấy yêu vật nói mấy câu, lắc đầu nghĩ thầm làm gì có yêu quái nào đi bái Phật, nhảm nhí vớ vẩn, đang gạt y chứ gì?

Nghĩ một hồi, y mơ màng chìm vào mộng đẹp.

10.

Y mơ thấy mình đang ở trong cung, mẫu thân vẫn được sủng ái, y được đi học, phụ hoàng đến hỏi mấy câu y đều trả lời trôi chảy, phụ hoàng trìu mến xoa đầu y.

Lúc đó mọi người đều nói y sẽ làm Thái tử nên ai cũng đối xử tốt với y, khen y đẹp, khen y khiêm tốn lễ phép, khen y còn trẻ mà đã uyên bác hiểu biết nhiều......

Mẫu thân là người thông minh nên dạy y đừng khoe khoang phách lối kẻo mắc bẫy kẻ khác, làm gì cũng phải cẩn thận.

Phải đối tốt với người hầu nhưng không được thân thiết quá mức, trong cung chẳng có ai đáng tin cả.

Cả đời sao có thể không thân thiết với ai chứ?

Trong mơ Sở Liễn rơi lệ, nước mắt lăn xuống thái dương.

Y tưởng Sở Hộc là đệ đệ chẳng làm được gì, còn hay bị người khác ức hiếp nên sai nô tài đi mua đèn lồng, ban đêm đích thân tới phòng người ta, lén nhét bánh ngọt và đèn lồng vào đôi tay nhỏ nhắn thô ráp kia.

Y dạy Sở Hộc viết chữ, biết đệ đệ ngốc không học thuộc lòng bị phụ hoàng mắng nên ban đêm khảo bài Sở Hộc, chỉ cần đọc được một câu thì y sẽ thưởng cho đứa bé một viên kẹo.

Đệ đệ ngốc ngồi trên ghế đá nhìn y bằng đôi mắt to tròn đen láy, lắp bắp trả lời câu hỏi của y.

Lúc đó y còn thì thầm với Sở Hộc: "Dù ta làm Thái tử cũng sẽ thường xuyên tới chơi với ngươi, ta không thích tính toán cả ngày như người khác, ta làm huynh trưởng tốt, cũng sẽ làm đế vương tốt."

Sau khi thất thế có kẻ chuyện bé xé ra to gây sự với y, nô tài ngày thường khúm núm giờ lại dám ỷ thế hiếp người, giơ roi định quất y.

Sở Hộc chắp tay sau lưng ngắm hoa cách đó không xa.

Y ngước mắt nhìn, đối phương đã cao lên rất nhiều, đôi mắt đen kia chỉ nhìn hoa chứ không nhìn y.

Khi roi sắp hạ xuống thì Sở Hộc mới ra tay, cầm cành hoa đánh vào cổ tay nô tài kia.

"Hoa nở đẹp thế này đừng làm ta mất hứng."

Sở Hộc lạnh lùng nhìn y nói, "Rõ xúi quẩy."

11.

Kẻ sỉ nhục y dẫn nô tài đi.

Sở Hộc vẫn chưa đi.

Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay nâng cằm Sở Liễn lên rồi nói: "Hoa gãy tiếc thật, ngươi đem về trồng đi.

Nhớ chưa?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
7


Sở Liễn tỉnh lại, phát hiện trên gối còn đọng nước mắt trong lúc ngủ mơ, càng thấy mình ngu xuẩn hơn, vì tên Sở Hộc lòng lang dạ sói này mà đau khổ.

Một lát sau, y hơi tỉnh táo lại, nhớ tới chuyện xảy ra đêm qua thì vội vàng ngồi dậy kiểm tra người mình dưới chăn mỏng.

Chẳng biết quần áo y biến đâu mất, trên cơ thể trần trụi chỉ có những vết đỏ chưa phai, còn chất nhầy đã được lau sạch.

Thì ra không phải mơ.

Sở Liễn quấn chăn định đứng dậy tìm hành lý, kết quả vừa nhúc nhích thì cảm nhận được vật gì đó cọ xát cửa huyệt, bụng trướng lên như bị thứ gì chui vào.

Tấm lưng trắng nõn của y lại rịn mồ hôi lạnh.

Ngón tay dài mảnh dưới chăn miễn cưỡng nhét vào lỗ hậu, muốn móc vật kia ra.

Đó không phải vật cứng mà là xúc tu biết cử động bám vào thành ruột, Sở Liễn thử kéo mấy lần nhưng không được, cảm thấy mình càng kéo thì vật kia càng mọc ra nhiều sợi tơ mỏng chui vào chỗ sâu.

Y há miệng thở hổn hển, nắm gối đầu quỳ trên giường hồi lâu rồi quyết định phớt lờ vật phía dưới, cố nén dục vọng dâng trào để đi lấy y phục.

Y bước xuống giường, lúc đi lại cảm giác bị khuấy động bên trong càng thêm rõ ràng, cùng với tiếng nước lép nhép, lỗ hậu không ngừng chảy ra dâm dịch.

Sở Liễn khó nhọc chống bàn đứng vững, bị kích thích làm nước mắt ứa ra, hai mắt rưng rưng.

Yêu vật kia đâu?

Còn ở trong phòng này không?

Nghĩ vậy y lập tức kìm lại tiếng rên rỉ của mình rồi gọi tên đối phương.

Từ chén trà trên bàn đột nhiên bốc lên một đám khói đen, Sở Liễn chưa kịp phản ứng đã bị xúc tu mọc ra từ thành ghế quấn quanh eo rồi kéo y ngồi xuống.

Sở Liễn kêu rên: "Thả, thả ta ra......"

Hai chân y bị túm lấy gác lên tay vịn ghế, trong lúc thở dốc cảm nhận được vật gì đó vừa mềm vừa nóng cọ xát cửa huyệt, chưa kịp nghĩ rõ ràng thì xúc tu thô to đã vạch chỗ kín của y ra, đẩy vật mềm bên trong vào sâu hơn.

Sở Liễn khóc nấc, y mới tỉnh lại đã bị trêu chọc chỗ nhạy cảm, bị xúc tu bên trong liếm mút làm lên đỉnh, eo ưỡn cao, bắn tinh hai lần trên ghế.

-

Bên ngoài đột nhiên có tiếng đập cửa.

Sở Liễn bừng tỉnh, y cắn môi, trong lòng cực kỳ sợ hãi, sợ hòa thượng trong miếu đến đây, bắt gặp bộ dạng của y bây giờ lại truyền vào cung......

Đang nghĩ thì cửa bị đẩy ra.

Y vội vàng gục đầu xuống bàn rồi nhắm mắt lại, gò má nóng bừng, tim đập thình thịch.

"Nương tử!"

Nam tử vào cửa gọi y một tiếng rồi chạy tới ôm chầm lấy y, vui vẻ nói, "Vi phu vừa đi tìm đồ ăn cho ngươi, không ngờ nương tử dậy rồi!"

Sở Liễn nghẹn họng, mở mắt ngẩng đầu lên.

Yêu vật này đã hóa thành người, chắc vì không có mặt nên đeo mặt nạ Phật Di Lặc.

Y níu áo đối phương, hôn lên mặt nạ kia một cái rồi nài nỉ: "Rút vật phía dưới ra được không?"

Thiên Diện lập tức gọi xúc tu cắm trong sâu ra, toàn thân Sở Liễn run rẩy, suýt bị làm lên đỉnh lần nữa.

Nó bế Sở Liễn lên xoay mấy vòng rồi đắc ý nói: "Ta sợ nương tử ngủ dậy không thấy ta sẽ buồn nên cố ý để lại phân thân trong phòng đó!"

Sở Liễn cạn lời, nghĩ thầm: Ngươi chu đáo quá nhỉ......

Thiên Diện kéo mặt nạ Phật Di Lặc lên để lộ đôi môi tái nhợt, cúi đầu hôn má Sở Liễn rồi luôn miệng hỏi: "Nương tử nhớ ta không?

Nhớ ta không?"

Sở Liễn không trả lời mà chỉ hỏi: "Quần áo ta đâu?"

Thiên Diện nghĩ ngợi rồi nói: "Bị ta làm rách nên vứt đi rồi."

Sở Liễn: "......"

Sở Liễn hơi bực nhưng trên mặt không lộ ra cảm xúc gì: "Ta chỉ mang theo mấy bộ đồ, ngươi vứt đi hết thì ta lấy gì mặc?"

"Vậy ta......"

Thiên Diện mơ hồ nhận ra Sở Liễn đang tức giận nên rụt rè nói, "Ta biến ra một bộ đồ đẹp cho nương tử nhé?"

Thật ra nó cảm thấy nương tử không mặc gì càng đẹp hơn, nhưng Sở Liễn đã muốn quần áo thì nó sẽ chiều lòng y.

Trên tay nó hiện ra một làn khói đen bao trùm thân thể trần trụi của Sở Liễn, nửa khắc sau khói tan đi, trên người Sở Liễn có thêm một bộ đồ màu vàng sáng.

Sở Liễn cúi đầu nhìn hình rồng trên tay áo mình, suýt nữa ngất đi vì tức, túm áo Thiên Diện thấp giọng trách móc: "Ngươi......

Sao ngươi có thể cho ta mặc long bào này hả!

Đây là đại nghịch bất đạo!

Lỡ bị ai thấy thì ta và mẫu thân sẽ bị lôi đi chém đầu ngay......"

Thiên Diện tủi thân bế Sở Liễn lên, mếu máo nói: "Đại nghịch bất đạo gì chứ, ta thấy nương tử mặc áo này đẹp nên mới biến ra cho nương tử mà."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
8


Nói hết lời, cuối cùng yêu vật này mới đổi long bào thành tăng phục mộc mạc.

Bánh bao trong miếu khô khốc, đồ ăn chẳng có chút dầu mỡ nào.

Sở Liễn cụp mắt nhai kỹ nuốt chậm, nghĩ thầm ít nhất cũng có cái để ăn, giờ còn sống là tốt lắm rồi, sao có thể mơ tưởng cuộc sống tốt đẹp như xưa được chứ?

Y ăn nửa cái bánh bao, kéo kín tăng bào rồi nói với yêu vật bên cạnh đang ngắm mình ăn cơm: "Ta muốn ra ngoài."

"Nương tử mới ăn chút xíu thôi mà."

Chân ghế tỏa ra hai đám khói đen quấn lấy cổ chân Sở Liễn.

Thiên Diện chống cằm nhìn y rồi lẩm bẩm: "Nương tử ở đây với ta không được sao?

Cứ phải đi gặp mấy hòa thượng kia làm gì?"

Sở Liễn ngước nhìn khuôn mặt Phật Di Lặc kia: "Không phải ta gặp hòa thượng mà là gặp Phật."

"Gặp Phật làm gì?"

Thiên Diện lại biến thành một đám khói đen, nó chui lên từ gầm bàn, xúc tu lạnh buốt kề sát mặt Sở Liễn, vuốt ve vành tai thanh tú và đôi môi như hoa đào trên núi của hoàng tử trẻ tuổi, "Trong miếu này không có Phật đâu."

Sở Liễn cầm xúc tu kia hỏi: "Ngươi nói mình từng bái Phật mà, sao lại nói không có Phật chứ?"

"Ngươi nói tượng Phật vàng ở sảnh chính ấy à?

Quanh năm suốt tháng chẳng tới mấy lần, khác nào không có đâu?"

Nó hờ hững nói, chỉ chú ý đến nương tử nắm tay mình.

Tay nương tử cũng thật đẹp, trắng trẻo mịn màng, nó dùng xúc tu hôn lên cổ tay tinh xảo kia mấy cái, hết sức mãn nguyện.

Sở Liễn hoàn toàn không biết ý nghĩ của Thiên Diện, trong lòng thấp thỏm lo âu, khắp thiên hạ đều khen thần Phật trong miếu này linh nghiệm, chẳng lẽ đó cũng là giả sao?

Thiên Diện đẩy đồ ăn sang một bên rồi lại biến thành người, ngồi trên bàn gỗ nói: "Linh thì có linh, nếu không các hòa thượng trong miếu này sẽ chết đói mất."

Sở Liễn ngẩn ngơ hỏi: "Vì phong thủy của miếu này tốt à?"

Thiên Diện khoanh chân lại, cúi đầu nhìn Sở Liễn rồi ngại ngùng cười nói: "Không phải phong thủy đâu, là ta đấy."

-

Thì ra hòa thượng trong miếu này đều biết yêu vật ở đây!

Trong lòng Sở Liễn chấn động nhưng không thể để lộ ra mặt, đành phải cố giữ vẻ bình tĩnh.

Y biết rất nhiều người xuôi Nam ngược Bắc đều tới miếu này cúng bái, trong triều có không ít đại thần nói nhờ phúc thần Phật mới được thăng quan phát tài.

Y đến đây cũng là vì mẫu thân nghe nói Phật ở đây linh nhất, có thể diệt trừ tà khí ảnh hưởng đến vận nước trên người y......

Tay y run lên, quay mặt đi chỗ khác hỏi yêu vật: "Thì ra......

Thì ra bọn họ đều cầu ngươi sao?"

"Những gì bọn họ muốn đều xin được ở đây," hai mắt Phật Di Lặc cong cong, hình như đang cười to, "Ai thèm quan tâm mình cầu Phật hay cầu yêu chứ?"

Nó cúi xuống nắm cằm Sở Liễn nói: "Ngươi tới gặp Phật, ta chính là Phật đây."

-

Hèn gì......

Hèn gì không có tăng nhân nào đến tìm y.

Nghe nói ở đây quanh năm nhang khói lượn lờ, thần Phật nơi này thương xót chúng sinh......

Thì ra chỉ là lấy lòng tham của thiên hạ để nuôi yêu gọi quỷ trong miếu này!

Danh lợi quyền thế, dục cầu vô tận, khách hành hương kiểu gì cũng sẽ đua nhau tới đây qùy lạy tượng Phật vàng uy nghiêm kia.

Sắc mặt Sở Liễn tái nhợt, yêu vật kéo tay y lên sờ khuôn mặt Phật Di Lặc kia.

"Nương tử muốn gặp Phật," yêu vật kề sát mặt Sở Liễn, khí lạnh phả vào tóc mai y, "Chẳng phải trong lòng cũng có khát vọng sao?"

Nó dừng một lát, nhìn vào đôi mắt đen ngấn nước của Sở Liễn rồi dụ dỗ: "Muốn giang sơn Đại Sở này, muốn làm quân vương trên vạn người đúng không?"

Lưng Sở Liễn toát đầy mồ hôi lạnh, đôi môi tái nhợt run rẩy: "Ta không......"

"Nếu không muốn," hai tay Thiên Diện nâng mặt y lên, "Khi ta nhìn vào tâm trí nương tử, sao lại thấy nương tử mặc áo bào vàng, ngồi trên đại điện để văn võ bá quan cúi lạy mình?

Không muốn giang sơn Đại Sở sao?

Không muốn làm quân vương sao?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
9


Sở Liễn chẳng có lòng dạ nào chăm chút mái tóc đen dài của mình, chỉ tiện tay gom lại xem như đã sửa soạn xong.

Da y vốn trắng hơn người bình thường, lúc nãy bị yêu vật làm hoảng sợ nên nhìn càng giống bạch ngọc, màu hồng nhạt trước đó cũng biến mất sạch.

Đi tới kho củi, có tăng nhân nhìn thấy y, cung kính chắp tay gọi một tiếng "Liễn công tử".

Y không thân với đám hòa thượng này nên cũng chẳng muốn nhiều lời với bọn họ.

Trước mặt thì ra vẻ đạo mạo, sau lưng đều là tiểu nhân nối giáo cho giặc.

Sau khi nói chuyện với y, yêu vật kia biến thành một làn khói, chẳng biết đã đi đâu.

Sở Liễn ngồi trong phòng hồi lâu mới quyết định ra ngoài tìm tượng Phật vàng kia.

Bất luận thế nào y vẫn phải làm bộ quỳ lạy.

Y vừa toát mồ hôi nên gió thổi qua hơi lạnh.

Mặc dù y không cam lòng, ngấp nghé ngôi vị đế vương kia nhưng binh bại như núi đổ, giờ y có thể làm gì đây?

Thế lực sau lưng mẫu thân suy yếu, y lại bị người khác hãm hại, đành phải ở trong ngôi miếu tà ác này......

Quả nhiên y không bằng Sở Hộc, không đủ hiểu lòng người mà chỉ một lòng muốn trị quốc, xử sự thận trọng, cuối cùng chẳng thân thiết với bất kỳ ai.

Sở Liễn cúi rạp trước tượng Phật to lớn, trên người mặc tăng phục mộc mạc, thân hình gầy gò mảnh khảnh, ngón tay thon dài lộ ra từ tay áo, móng tay ửng lên màu hồng nhạt.

Ngoại hình y giống mẫu thân, quả thực là mỹ nhân, bộ dạng không hung dữ, nói năng cũng ôn tồn.

Nếu không đấu đá phe phái, người như y sẽ không dễ dàng khiêu khích kẻ thù.

Không có kẻ thù oán hận mong y chết đi, cũng chẳng có bạn tri kỷ.

Trong cung không ai thực sự hiểu rõ y hay thân cận với y, những lời tán dương hoặc thật hoặc giả tựa như mây khói, chẳng có chút trọng lượng nào.

Trên người vẫn còn cảm giác đau nhức, y cố quên đi chuyện kia rồi nhắm mắt lại, lẩm nhẩm kinh Phật từng đọc.

Các tăng nhân đang tụng kinh, trong sảnh chính thắp nhang.

Khách hành hương qua lại dưới thềm đá, nhang khói lượn lờ trước miếu, đều là dục niệm của người đời.

"Không muốn giang sơn Đại Sở sao?"

Tiếng thì thầm đầy mê hoặc của yêu vật kia lại vang lên bên tai y, nhưng khi tập trung lắng nghe thì xung quanh tĩnh mịch im ắng, chỉ nghe nhịp tim của chính mình.

Mẫu thân từng ôm y vào lòng, ngón tay như ngọc chậm rãi tô lại bản đồ giang sơn, nói với y: "Khi làm Thái tử, những thứ này đều là của con.

Nhìn cho kỹ vào, cả ngày lẫn đêm đều phải ghi nhớ, biết chưa?"

Sao y lại không muốn được chứ?

Y muốn làm quân vương, muốn non sông thiên hạ!

Nhưng càng nghĩ thì y lại càng đau khổ.

"Nếu nương tử muốn," y nghe thấy giọng yêu vật kia vọng ra từ tượng Phật, "Ta sẽ giúp nương tử có được."

Sở Liễn mở choàng mắt ra nhìn tượng Phật kia, đang định lên tiếng thì một bàn tay đột nhiên đặt lên vai y, y muốn quay đầu nhìn xem là ai, bỗng nhiên nghe thấy đối phương gọi tên mình.

Môi y run lên, đứng bật dậy trước khi kịp phản ứng, hất tay thanh niên đang nắm cánh tay mình ra.

Thanh niên mặc đồ đen đội mũ rộng vành đứng trước mặt y, hai mắt nhìn y chằm chằm, không nói lời nào.

Sở Liễn vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo, trấn tĩnh lại rồi cung kính hành lễ với đối phương: "Sao Thái tử lại rảnh rỗi đến đây vậy?"

Có lẽ đây là Sở Hộc thật sự...... chứ không phải yêu vật kia biến thành.

Y lùi lại né tránh bàn tay Sở Hộc đang định nắm tay mình.

"Đệ tới thăm ca ca."

Y lùi một bước thì Sở Hộc tiến lên một bước, thấp giọng nói, "Liễn ca, đệ có đem theo bánh quế Triệu bà bà trong cung làm, đệ nhớ trước kia ca ca thích ăn lắm."

"Ta có tài đức gì mà dám nhận ơn huệ này của Thái tử chứ?"

Sở Liễn không tin Sở Hộc thật sự tốt bụng đến thăm mình, trước kia vì tin dáng vẻ ngoan hiền của đệ đệ Sở Hộc này nên y mới......

Y đang nghĩ ngợi thì chợt thấy sau lưng Sở Hộc tỏa ra một làn khói đen.

Hình như yêu vật kia đang ngắm nghía Sở Hộc, miệng còn lẩm bẩm: "Thì ra đây chính là người mà nương tử nhớ nhung!"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
10


Lẽ ra bây giờ Thái tử Sở Hộc phải tranh thủ lung lạc lòng người trong cung chứ sao lại đơn độc tới miếu này?

Sở Liễn không tin đối phương tốt bụng đến thăm mình.

Y nhíu mày, cụp mắt nhìn Sở Hộc nắm tay áo mình.

Đây là tay nam tử trưởng thành, có thể nhìn thấy gân xanh lờ mờ dưới da, khớp tay nổi rõ, nhìn rất mạnh mẽ.

Lông mi Sở Liễn khẽ run.

Y nghĩ đây không phải đệ đệ A Hộc của mình.

Là Thái tử?

Là yêu vật?

Y không quan tâm.

Y nào dám nghĩ chuyện thiên hạ chứ?

Thiên hạ đâu ai đoái hoài y sống chết ra sao.

Nghĩ vậy Sở Liễn không bận tâm những lời Thái tử nói nữa.

Y cụp mắt, bàn tay ấm áp của đối phương vuốt ve gò má hơi lạnh của y nhưng y không né tránh, hồi lâu sau mới ngước nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ dưới mũ rộng vành của Sở Hộc.

Thái tử trẻ tuổi này đã mất đi dáng vẻ thiếu niên ngây thơ, đường nét khuôn mặt dần trở nên góc cạnh, lông mày khá rậm, đôi mắt đen nhánh, khi nhìn người khác có vẻ hơi dữ tợn.

"Ca ca đừng tránh đệ mà," yết hầu Sở Hộc nhấp nhô lên xuống, dè dặt nhìn Sở Liễn rồi nói, "Đệ lén người trong cung đến đây, mấy ngày nữa phải về rồi......

Đệ chỉ muốn đến thăm ca ca thôi, ca ca đừng sợ."

Sở Liễn đang định lên tiếng thì khóe mắt liếc thấy đám khói đen kia lướt dọc cánh tay Sở Hộc rồi biến thành một xúc tu nho nhỏ, âm thầm vươn tới mặt y, hôn lên môi y một cái.

"Hoa ngôn xảo ngữ, hoa ngôn xảo ngữ!"

Yêu vật lầm bầm trước mặt Sở Liễn, "Sao lại tự tiện sờ mặt nương tử người ta chứ, tên này thật chẳng lịch sự chút nào!"

Sở Liễn nghe yêu vật này ở cạnh càm ràm thì trong lòng hơi buồn cười.

Thiên Diện lầm bầm xong lại kề sát y, hôn Sở Liễn tới tấp rồi tủi thân nói: "Vi phu muốn hôn, nương tử hôn ta đi.

Ê ê, sao hắn vẫn còn sờ chứ, còn sờ tiếp kìa!"

Tâm tư Sở Liễn hoàn toàn không đặt ở Sở Hộc, bị những lời này của nó chọc cười làm khóe môi nhịn không được nhếch lên.

"Ca ca cười rồi!"

Trong lúc y phân tâm, Thái tử đột nhiên đưa tay ôm y vào lòng, giọng nói hơi run rẩy, "Liễn ca, lâu lắm rồi đệ chưa thấy ca ca cười."

Vẻ mặt Sở Liễn lại dần lạnh đi, một lát sau mới lên tiếng: "Cần gì giả vờ giả vịt chứ?

Gạt ta một lần còn chưa đủ sao?"

Sở Hộc túm lưng áo y nhăn nhúm, có lẽ bị câu này đâm trúng nên im lặng hồi lâu.

"Ê ê!"

Đám khói đen quấn quanh chân Sở Liễn leo lên, tức giận nạt nộ Sở Hộc, "Không biết xấu hổ!

Ôm nương tử người ta làm gì!"

Sở Liễn nghĩ thầm: Yêu vật này mà nói thêm mấy câu nữa chắc mình sẽ bật cười mất.

Một lát sau y lại nghĩ: Nếu yêu vật có thể cưỡng ép y thì sao không lôi Sở Hộc ra ngoài đánh một trận?

Dường như Thiên Diện biến thành đám khói đen có thể nghe được tiếng lòng y nên vừa vuốt ve hôn cổ y vừa nói: "Trên người hắn có long khí nên tạm thời vi phu không thể động vào hắn, đáng ghét, thật đáng ghét làm sao!"

Long khí......

ý nói khí vận đế vương sao?

Sở Liễn sững sờ, chợt nhận ra Sở Hộc ngậm vành tai mình vào miệng, đầu lưỡi liếm láp sau tai.

Y quay đầu muốn tránh đi chỗ khác, xúc tu lạnh buốt của yêu vật vuốt ve gáy y.

Sao lại thế được chứ!

Sở Liễn đưa tay ngăn cản Sở Hộc hôn mình, kết quả yêu vật kia cười như tiểu nhân đắc chí rồi hôn y, xúc tu cạy mở răng môi y, muốn càn quét bên trong.

"Ca ca, hòa thượng trong miếu kín miệng lắm," Sở Hộc bảo y, "Không ai nói ra đâu."

Sở Liễn bị cưỡng ép không thốt ra được lời nào.

Y căm tức nghĩ thầm: Khá khen cho câu phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nghe, đúng là một đám hòa thượng tốt mà!
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
11


Sở Liễn không cách nào đẩy Sở Hộc ra, hai chân bị đám khói đen kia giữ chặt nên không thể động đậy.

Y liếc thấy đám hòa thượng chắp tay cúi đầu cung kính lui ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Đại sảnh bỗng chốc tối om.

Y cảm thấy xúc tu vừa mảnh vừa lạnh như dây leo của yêu vật bò lên chân mình.

Yêu vật chỉ thay quần áo bên ngoài chứ không biến ra quần lót cho y, xúc tu mềm mại kia trực tiếp bám vào dương vật y rồi mút mạnh lỗ tiểu nhạy cảm vì bị đùa bỡn.

Sở Liễn kẹp chặt chân nhưng càng có nhiều xúc tu hơn, một cái trong số đó đảo quanh lỗ hậu của y, khi y tưởng đây đã là cực hạn thì sợi dây mảnh kia đột nhiên đâm thẳng vào, còn tiết ra chất nhầy bên trong.

Y cắn môi, không tiện lên tiếng ngăn cản yêu vật, bị trêu chọc làm eo như nhũn ra, không thể không cựa quậy trong ngực Thái tử.

"Ca ca......"

Thái tử hôn từ tai đến tóc mai rồi giật đai lưng của y ra, đè y xuống nệm bồ đoàn, "Liễn ca, chờ...... chờ đệ xử lý xong chuyện mẫu phi sẽ đón ca ca về, ca ca cố chịu đựng thêm ít lâu nữa nhé......

Đừng giận đệ được không?"

Ngón tay Thái tử cạy mở hàm răng cắn chặt của y.

Chỗ phía dưới của Sở Liễn bị khuấy động, giờ còn bị ép há miệng nên không ngăn được tiếng rên rỉ trong cổ, hai mắt bị yêu vật kích thích ứa nước, run rẩy hồi lâu mới nói với Thái tử: "Sở Hộc......

Ngươi tránh ra đi!

Đừng đụng vào ta......"

Khi ngẩng mặt lên y nhìn thấy tượng Phật vàng to lớn sau lưng, đôi chân dài trắng nõn bị Thái tử banh ra, trong lòng y cảm thấy cực kỳ hoang đường.

Chẳng lẽ đây là ảo ảnh sinh ra từ dục niệm của y sao?

Kẻ đang chĩa dương vật phồng to vào đùi y là đệ đệ Sở Hộc của y thật sao?

Rõ ràng đây là nơi trang nghiêm mà y lại bị đệ đệ ruột của mình giơ chân lên trong tư thế này, phía dưới chảy nước dâm làm bồ đoàn ướt sũng một mảng.

"Sao ca ca......"

Sở Hộc thấy cảnh tượng dưới áo y thì lấy làm kinh hãi, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, vành tai đỏ như sắp nhỏ máu, "Nãy giờ ca ca đang kiềm chế sao?"

Yêu vật vừa rút xúc tu ra khỏi người Sở Liễn thì chỗ kia lại nghênh đón ngón tay Sở Hộc.

Mới đầu Thái tử trẻ tuổi chưa thành thạo lắm nhưng dần dà cũng nắm được kỹ thuật, bắt chước cách giao hợp đút ngón tay vào lỗ nhỏ, dâm dịch lập tức dính vào ngón tay nổi rõ khớp xương của Sở Hộc.

"Đừng......"

Sở Liễn chưa từng nghĩ đệ đệ tốt cùng nhau lớn lên sẽ hại mình, giờ còn cưỡi trên người mình, hệt như chó săn động dục đâm thẳng dương vật thô to vào cơ thể mình.

Y kêu lên, cổ tay bị ghì chặt trên đỉnh đầu, Thái tử rong ruổi trên người y, long căn từ từ tiến vào chỗ sâu.

Y không cách nào kiềm chế âm thanh của mình, cả Phật đường tràn ngập tiếng thút thít rên rỉ của y.

Yêu vật kia luôn miệng gọi y là nương tử, sao lại để mặc Sở Hộc làm chuyện này với y chứ!

"Chẳng phải ca ca cũng thích đệ sao?"

Sở Hộc nâng đầu y lên rồi ôm y vào lòng, giọng điệu hoàn toàn khác xa lúc trong cung, cứ như lại biến thành đệ đệ ngoan tìm y xin kẹo ngày xưa, "Ở miếu này cô đơn lắm đúng không?

Cho nên dưới người ca ca mới ướt thế này."

Sở Liễn rưng rưng nước mắt thở dốc, không cách nào cãi lại, y quay mặt đi chỗ khác, trông thấy yêu vật đeo mặt nạ Phật Di Lặc biến thành người ngồi xổm phía sau.

Tay Sở Hộc nóng hổi, còn tay yêu vật lại lạnh buốt.

Bàn tay lạnh như băng kia nâng cằm y lên.

"Ăn nguyên dương của hắn," yêu vật bắt y nhìn vào mắt Thái tử, "Hút long khí của hắn, đợi hắn biến thành người thường, ta sẽ đoạt xá hắn rồi giúp nương tử làm hoàng đế Đại Sở."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
12


Đoạt xá ai cơ......

Sở Hộc ư?

Sở Liễn vừa thấy hoang đường lại vừa thấy lời yêu vật nói rất có lý.

Nhưng......

Thái tử lật người y lại rồi đút dương vật cương cứng vào chỗ sâu vừa bị xúc tu mút.

Rõ ràng y không muốn làm nhưng cơ thể lại run rẩy vì dục vọng, dương vật thanh tú bị Thái tử nắm trong tay, trên đỉnh rỉ ra sương trắng óng ánh.

"Liễn ca......"

Thái tử ôm chặt eo y, xâm nhập từ phía sau, "Đệ vẫn nhớ ca ca, đệ vẫn nhớ ca ca......

Ca ca có hiểu lòng đệ không?

Đệ không hề muốn hại ca ca, đệ không có......"

Sở Hộc nói, thanh âm run rẩy nghe hơi tội nghiệp.

Sở Liễn áp mặt vào bồ đoàn, khó khăn lắm mới chờ được Sở Hộc dừng lại một lát, khàn giọng nói: "Ngươi......

đã được làm Thái tử như mong muốn, ta ra nông nỗi này chẳng phải cũng nằm trong kế hoạch của ngươi sao?

Giờ nói với ta những lời này, làm sao ta tin ngươi được......"

Thái tử đan năm ngón tay vào tay y, nắm tay y thật chặt rồi cúi đầu nói: "Ngọc bội ca ca tặng đệ chưa bao giờ tháo xuống, ca ca tốt với đệ, đệ vẫn còn nhớ rõ."

Sở Liễn nghĩ thầm nhớ rõ thì sao?

Cũng vì quyền thế mà giẫm đạp y thôi, nói những lời này với y có ích gì chứ?

Y nhắm mắt lại rồi nói: "Ngươi không còn là A Hộc nữa......"

"Đệ là A Hộc mà," Sở Hộc kề vào tai y thì thầm, "Nếu ca ca muốn thì đệ sẽ làm A Hộc của ca ca."

Vạt áo Sở Hộc hở ra, đúng là trên cổ còn đeo miếng ngọc bội trắng muốt mà Sở Liễn tặng.

"Nương tử xem này," Sở Liễn trông thấy yêu vật kia vươn tay nắm hờ ngọc bội kia, "Trên đó tỏa ra hào quang, chính là long khí của hắn."

Mí mắt Sở Liễn bị ngón tay yêu vật vuốt ve, khi mở mắt ra thì thấy quanh người Sở Hộc tỏa hào quang mờ nhạt.

Môi y run lên, nhìn chằm chằm miếng ngọc bội kia, nhất thời không biết nên có phản ứng gì.

Trong mắt y phản chiếu bóng dáng Sở Hộc, hàng mi cong dài run rẩy, nước mắt đọng trên mi rơi xuống nền sảnh thờ bụi bặm.

Nếu ai làm quân vương ai có long mệnh đều là ý trời thì mẫu thân hao tâm tổn trí làm nhiều chuyện như vậy...... có ý nghĩa gì.

"Long khí đương nhiên quan trọng," yêu vật cúi xuống, hơi thở lạnh buốt phả vào mí mắt y, "Thiên hạ có bao nhiêu kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh, nếu người người đều cam chịu tuân theo ý trời thì còn ai đến cúng bái ta nữa?"

Dưới thân Sở Liễn đều là nguyên dương của Thái tử, khi đối phương rút dương vật ra, có ít chất lỏng chảy giữa hai chân y.

"Liễn ca......"

Thái tử ôm y, quấn y trong áo choàng của mình rồi vuốt ve da thịt mịn màng của y.

Sở Hộc khác với Sở Liễn, thường xuyên tập bắn cung luyện võ với tướng quân nên lòng bàn tay chai sần, y cảm thấy tay hắn vừa nóng vừa thô ráp.

Sở Liễn hận mình thiếu quyết đoán, vẫn vô thức xem Sở Hộc như đệ đệ xưa kia, rõ ràng chỉ là hư tình giả ý nhưng nghe hắn tủi thân gọi mình là Liễn ca vẫn sẽ mềm lòng, suýt nữa buột miệng gọi "A Hộc".

Để yêu vật đoạt xá Thái tử mới là tốt nhất cho y......

Thiên đạo không nói lương thiện, xưa nay đều là thắng làm vua thua làm giặc.

Y đang nghĩ vậy thì Sở Hộc bế y lên, đối mặt với y rồi hôn lên nốt ruồi nhỏ dưới mắt y.

Yêu vật lại nhét xúc tu người bình thường không thấy được vào lỗ hậu, Sở Liễn bấu chặt vai Sở Hộc, trước mắt trắng xóa, suýt nữa mất khống chế phát ra âm thanh dâm đãng.

Sở Hộc không nhận ra sự khác thường của y mà banh hai chân y ra kẹp quanh eo mình, sau đó ôm y chặt hơn.

Làm vậy xúc tu càng dễ đâm vào, Sở Liễn bất lực nép sát Sở Hộc, muốn tránh đi vật mềm kia.

Y cảm thấy những cái gai li ti trên xúc tu đang bơm chất lỏng lạnh lẽo vào thành ruột mình, dục vọng mãnh liệt xông thẳng lên đầu, phá hủy lý trí của y.

Y không muốn nghe mình phát ra âm thanh kia, bị kích thích không chịu nổi nên ngẩng mặt lên cắn môi Sở Hộc, chủ động luồn lưỡi vào miệng hắn để chặn lại tiếng rên rỉ của mình.
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
13


Thái tử sai các hòa thượng trong miếu đun nước rồi khiêng thùng vào phòng Sở Liễn.

Sở Liễn không muốn để hắn tắm rửa cho mình, hắn tưởng ca ca xấu hổ nên cũng leo vào thùng gỗ rồi ôm eo Sở Liễn, đầu gối chèn giữa hai chân y, ngẩng mặt lên ngậm lấy đôi môi bị hôn đỏ rực của đối phương.

"Liễn ca......"

Sở Hộc moi móc tinh dịch mình bắn vào trong, sau đó lại ôm Sở Liễn, để lỗ hậu ca ca ăn cây gậy thô to của mình.

Thời niên thiếu hắn và Sở Liễn ngủ chung giường, trong lúc đối phương ngủ say, hắn bị ý nghĩ xằng bậy ngây ngô giày vò mất ngủ, thật sự chịu không được nên cầm áo lót của ca ca bọc kín dương vật mình, cố kìm nén tiếng thở dốc, phát tiết dục vọng của mình lên áo.

Khi ca ca tỉnh lại, hắn vờ như không biết gì, tủi thân nói phía dưới của mình khó chịu quá, chẳng hiểu sao lại làm bẩn áo ca ca nữa.

Sở Liễn tin hắn, trấn an hắn đừng lo rồi dạy hắn cách giải tỏa bằng tay.

Hắn nhìn chằm chằm ngón tay thon dài của ca ca vuốt ve dương vật mình, trong lòng rạo rực nhưng ngoài mặt vẫn phải giả làm đệ đệ tốt.

Sau đó mẫu thân bắt hắn giành ghế Thái tử, hắn và Liễn ca trở nên xa cách, gặp nhau cũng không còn thân mật như ban đêm.

Quả nhiên hắn là kẻ vô sỉ nhất thiên hạ.

Sở Liễn thật lòng đối đãi hắn, có món ngon hay đồ chơi thú vị đều đem cho hắn, còn nói đỡ cho hắn trước mặt phụ hoàng.

Khi hai người chưa quen biết, Sở Liễn thấy hắn bị ức hiếp thì chạy tới bảo vệ hắn, thay hắn chịu một roi.

Dường như vết roi kia vẫn còn đây......

Hắn xoa lưng Sở Liễn rồi đè y vào vách thùng, động tác giao hợp làm mặt nước sóng sánh, ca ca cắn môi không chịu rên rỉ, hắn đưa tay bắt ca ca há miệng, chơi Sở Liễn khóc thành tiếng mới thôi.

"Liễn ca thích bị làm chỗ này không?"

Một chân Sở Liễn bị hắn gác lên mép thùng, gậy thịt của hắn liên tục vạch ra cửa huyệt chật hẹp, cả tinh thần và thể xác đều hết sức sảng khoái, bắn thêm một lần vào chỗ mềm mại kia, "Lỗ của ca ca chơi sướng thật, biết thế đệ đã làm chuyện này với ca ca từ lâu rồi......"

Thân hình Sở Liễn lảo đảo, eo và chân đều run rẩy, tay nắm chặt mép thùng, rưng rưng nước mắt nói: "Sở Hộc, dừng lại, sao ngươi có thể......"

"Đệ là Thái tử," Sở Hộc làm chậm lại, ôm chặt Sở Liễn rồi nhét trọn dương vật vào trong, "Ca ca......

Ca ca làm Thái tử phi của đệ nhé?"

Sở Liễn hiểu ra dã tâm của đệ đệ này chẳng kém gì mình, dù trong lòng có y cũng vẫn tranh giành quyền lực với y, sau đó xem y như nam sủng phát tiết dục vọng......

Làm sao y có thể đồng ý được, y xem Thái tử là đệ đệ, còn Thái tử xem y là gì đây?

Nhưng y không thể nói ra những lời này, toàn thân ướt sũng bị hắn bế lên giường, Sở Hộc xoa chân y, hôn ngực y rồi lại hôn bụng dưới bị bắn phồng lên.

Khó khăn lắm Sở Liễn mới lấy lại chút sức lực, đưa tay đẩy mặt Sở Hộc ra rồi khàn giọng nói: "Ngươi nói nhiều thế làm gì, cũng đâu trả lại ghế Thái tử cho ta.

Sở Hộc, ngươi......"

Chỉ là kẻ tiểu nhân khẩu phật tâm xà mà thôi.

Sở Liễn không thể nói ra nửa câu sau, bởi vì xúc tu vô hình của yêu vật kia bò lên từ cổ y rồi mút đầu lưỡi khiến y không nói nên lời.

Sao không cho y nói chứ!

"Nếu đệ không có quyền lực thì làm sao có chỗ đứng trong cung?"

Sở Hộc cúi đầu xuống, không nhìn y mà nói, "Đệ không muốn ca ca thương hại đệ.

Làm người nắm quyền mới có tư cách lựa chọn, Liễn ca, đây là điều ca ca dạy đệ mà."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
14


Khi Sở Liễn tỉnh lại thì trong phòng im ắng như cũ, nếu không phải trên người y còn đắp áo choàng của Sở Hộc, có lẽ y đã tưởng mọi chuyện trước đó chỉ là một giấc mộng hoang đường.

Cũng không nghe tiếng yêu vật, hình như chỉ còn mình y ở đây mà thôi.

Y chống tay ngồi dậy, vốn định vứt áo Thái tử xuống đất rồi đạp mấy cái cho bõ tức, nhưng làm vậy thật quá trẻ con nên đành thôi.

Sở Hộc chơi y hết sức mạnh bạo, lúc đi lại y cảm thấy khó chịu cực kỳ, hai chân cọ vào nhau cũng đau rát.

Nguyên dương gì chứ......

Long mệnh gì chứ......

Nhìn y chật vật hầu hạ dưới thân, đạt được niềm vui thú nên mới nói những lời kia lừa gạt y sao?

Sở Liễn nghe lời mẫu thân dạy bảo từ nhỏ đến lớn, bà nói y phải làm Thái tử, là mệnh quý nhân, sau này ai cũng phải nhìn sắc mặt y.

Giờ y ở đây bị cả người lẫn yêu giày vò, có ai quan tâm y nghĩ thế nào đâu?

Y mà thèm làm Thái tử phi ấy à?

Y đi tới giá treo bọc hành lý của mình, nghe ngoài phòng không có tiếng bước chân thì nín thở lấy dao găm dài cỡ bàn tay ra khỏi cuốn sách rồi giấu vào tay áo.

Sở Hộc là Thái tử...... chứ không phải A Hộc của y.

Y không nên nhớ tình xưa mà mềm lòng, trên đời này thứ đáng quên nhất là tình cũ.

Vừa nghĩ tới đây, Sở Liễn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài phòng, y chợt bừng tỉnh khỏi ký ức, thu lại cảm xúc bi thương và tức giận trên mặt.

Thái tử đẩy cửa vào, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ bực bội, nhưng khi thấy Sở Liễn đứng trong phòng thì đôi mày nhíu chặt lập tức giãn ra, tươi cười gọi y "Liễn ca" rồi chạy tới ôm chặt eo y.

Sở Liễn cúi đầu nhìn hai bàn tay đan nhau trên bụng mình, không lên tiếng mà chỉ nắm chặt dao găm trong tay áo.

Y không biết các hòa thượng trong miếu có nghe lệnh triều đình hay không, nếu y làm Thái tử bị thương thì có thể bình an vô sự thoát khỏi đây không?

Vả lại chưa chắc sẽ thành công, y không đoán được lòng dạ Sở Hộc, lỡ mình cũng chết theo thì mất nhiều hơn được.

Yêu vật kia có đứng về phe y không?

Hay chỉ xem y như thú vui trong lúc buồn chán mà thôi?

Sở Liễn nghĩ rất nhiều, y gỡ tay Thái tử rồi nói khẽ: "A Hộc, để ta đi rửa mặt đã."

Thái tử buông tay ra, vén tóc dài của y lên rồi hôn sau tai y: "Ca ca muốn ăn gì cứ nói với đệ nhé......

Trên bàn có bánh ngọt hôm qua đệ mang đến, ăn lót dạ trước đi."

-

Sở Liễn đi trên hành lang, nghiêng đầu nhìn hoa sen tươi đẹp trong hồ, gió mát lướt qua mặt khiến y tỉnh táo hẳn lên.

Y đi mấy bước rồi dừng chân lại, thấp giọng hỏi vu vơ: "......

Ngươi đi theo ta à?"

"Bị nương tử phát hiện rồi," nam tử cười vang, một làn khói đen tỏa ra từ bức tranh chữ treo trên vách tường trắng, "Vi phu nghe nói phu thê không nên quá dính nhau, nếu không sẽ mau chán, bởi vậy mới cố nhịn không ra gặp nương tử......"

Sở Liễn nghĩ hiện giờ yêu vật này cũng không thể làm gì, thế là thản nhiên nói: "Phu thê quan trọng nhất là tình đầu ý hợp, ngươi có thật lòng với ta không?"

Làn khói đen trước mặt y càng thêm dày đặc.

Giây lát sau, yêu vật biến thành người có khuôn mặt Phật Di Lặc, chắp tay sau lưng đứng nhìn y, dường như đang cười sau mặt nạ.

"Tất nhiên là thật lòng rồi."

Thiên Diện đi quanh y, đôi giày mạ vàng giẫm trên mặt đất phát ra tiếng lộc cộc, "Ai có thể thật lòng hơn ta chứ?"

Một lát sau, yêu vật chạm đầu ngón tay vào bụng y rồi nói tiếp: "Nương tử không tin à?

Ta sẽ tặng một nửa nội đan cho nương tử, sau đó phu thê chúng ta đồng đạo đồng mệnh, chỉ có nương tử mới thấy được chân thân của ta, đây còn không phải thật lòng hay sao?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
15


Yêu vật này chẳng hiểu suy nghĩ của y gì cả!

Sở Liễn và đối phương trống đánh xuôi kèn thổi ngược, nghe tên ngốc này đi theo gọi y là nương tử thì trong lòng càng thêm buồn rầu.

Nếu nói tức giận...... cũng không hẳn, y chỉ bất lực mà thôi, dù sao cũng không thể gây thương tổn cho đối phương, có tức cũng chỉ hại mình.

Nghĩ đến đây, Sở Liễn hít sâu một hơi rồi hỏi: "Ngươi gọi ta nương tử là đang giễu cợt ta đúng không?"

Yêu vật lập tức biến thành một con chim én vỗ cánh đậu lên vai y.

"Nương tử không vui sao?"

Thiên Diện lẩm bẩm, giọng điệu còn ấm ức hơn y, "Nương tử cau mày cũng đẹp, nhưng cười nhiều một chút vẫn tốt hơn."

Sở Liễn nghĩ thầm: Là ai hại ta cười không nổi?

Y nói không lại yêu vật này, chỉ giỏi ra vẻ tội nghiệp, lúc trước là ai giày vò y cả ngày lẫn đêm hả?

"Ngươi không thể cho ta ngồi lên ghế Thái tử," bốn bề vắng lặng nên Sở Liễn cũng không ngại nói những lời đại nghịch bất đạo, "Thì đừng gọi ta là nương tử nữa!"

Nói xong không còn nghe Thiên Diện lải nhải, y lạnh mặt trở về phòng mình.

-

Thái tử Sở Hộc cũng rảnh thật, không ở trong cung với phụ hoàng, lợi dụng thời cơ tốt đẹp này để củng cố địa vị mà ở đây quỳ gối tụng kinh với y.

Sở Liễn cầm quyển kinh, sau khi cụp mắt đọc hai khắc đồng hồ thì liếc thấy Sở Hộc đang ngẩng đầu nhìn tượng Phật vàng kia.

Chẳng biết từ lúc nào đệ đệ gầy gò xưa kia đã cao lên nhiều như vậy, dưới tay áo hẹp là cơ bắp săn chắc, gương mặt mất đi vẻ ngây thơ của thiếu niên càng thêm sắc sảo, dung mạo tuấn tú, dáng ngồi nghiêm chỉnh, công bằng mà nói hắn thật sự rất có tướng đế vương.

Khi ngước nhìn tượng Phật vàng kia, trong lòng Sở Hộc đang nghĩ gì?

Muốn danh lợi, muốn quyền thế, hay muốn đứng trên tầng lầu cao nhất kinh thành nhìn xuống phố xá nhộn nhịp bên dưới?

Y biết tượng Phật vàng kia là giả nên bây giờ tụng kinh trong lòng chẳng hề nghĩ gì, dao găm dưới tay áo kề sát cánh tay y, vỏ dao vẫn lạnh ngắt chứ không bị nhiệt độ cơ thể đồng hóa.

"Liễn ca," Sở Hộc chợt lên tiếng, ánh mắt vẫn dán vào tượng Phật vàng, "Khi mẫu thân ngã bệnh đúng lúc gặp thiên tai, quốc sự suy yếu, trong cung chẳng ai quan tâm đến bà, đệ quỳ lạy cầu xin người khác còn bị đá trúng xương sườn......"

"Ca ca sai người lấy thuốc rồi mời thái y, ban đêm đệ đau quá không ngủ được, chỉ có ca ca ở cạnh đệ."

Sở Hộc nói, "Đệ nghĩ ca ca lương thiện tốt bụng, chỉ cần đệ đáng thương thì ca ca sẽ luôn đau lòng đệ, thương hại đệ."

Hắn ngửa đầu nhìn tượng Phật vàng rồi nói tiếp: "Nhưng chỉ có vậy làm sao đủ được?

Nếu ca ca làm đế vương thì đệ đâu còn tư cách nghĩ về ca ca như thế nữa."

Sở Liễn cúi đầu lẩm nhẩm đọc kinh tiếp.

Y nắm chặt vạt áo mình, trong lòng vừa buồn vừa giận, nhưng những lúc thế này y lại mơ hồ nhìn thấy bóng dáng đứa bé năm xưa từ trên người Thái tử.

"Chẳng phải buồn cười lắm sao?"

Sở Liễn nói thầm trong lòng, "Sở Hộc, ngươi nói thích ta nhưng lại từng bước hủy hoại tương lai của ta à?"

Đã vậy kẻ chủ mưu này còn tưởng hai người họ tâm đầu ý hợp, đứng dậy quỳ một chân xuống trước mặt y, hai tay ôm chặt eo y, hơi thở nóng ướt phả vào mặt y, Sở Liễn nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt hung hãn như sói hoang kia, không né tránh mà chỉ thấy buồn cười.

Khóe môi y nhếch lên cười tự giễu, khóe mắt lại rơi xuống một giọt lệ.

Sở Hộc ôm mặt y, hôn lên nước mắt đọng trên cằm y rồi thì thầm: "A Hộc yêu ca ca."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
16


Thái tử quả thực vẫn còn nhớ loại bánh ngọt yêu thích của y, còn kể cho y nghe chuyện trong cung.

Y không thể ra khỏi miếu này nên Thái tử lén sai người xuống núi đem món mặn cho y ăn sau lưng các hòa thượng.

Y có nên cảm kích không?

Gió mát thổi qua, Thái tử thấy tay y lạnh buốt thì cởi áo ngoài của mình khoác lên người y, cùng y đi xem cá chép đỏ trong ao ngoài hành lang chùa.

Sở Liễn cụp mắt nhìn mặt nước gợn sóng dưới đám lục bình mỏng manh, phát hiện một con cá chép lớn đen nhánh cứ bơi qua bơi lại trước mắt, nhìn có vẻ hơi ngốc.

Y lặng lẽ ngắt một chiếc lá nhỏ rồi thừa dịp Sở Hộc không để ý ném xuống hồ.

Quả nhiên con cá chép kia nhanh chóng thò cái đầu tròn trịa lên khỏi mặt nước ăn chiếc lá y ném.

"Ca ca thích ngắm cá à?"

Sở Hộc cúi đầu hỏi, hơi thở ấm áp phả vào tai y, "Hồ trong cung lớn hơn ở đây nhiều, ca ca muốn nuôi gì cũng được hết."

Sở Liễn không nhìn hắn mà chỉ cụp mắt nói: "Thái tử, ngươi biết trong lòng ta muốn gì mà."

Sở Hộc nắm vai y, thấp giọng nói: "Đừng gọi đệ là Thái tử, gọi A Hộc đi."

-

Sở Liễn nghĩ thầm Sở Hộc đúng là muốn vẹn cả đôi đường.

Vừa muốn tranh quyền đoạt thế với y vừa muốn làm đệ đệ tốt A Hộc của y như trước kia.

Trên đời làm gì có chuyện tốt vậy chứ?

Y nghĩ rất nhiều nhưng không nói ra miệng.

Ban đêm đệ đệ tốt này lại lột quần áo y rồi đè y lên chiếc giường cứng trong phòng, bắt y quỳ rạp tiếp nhận dương vật kia tiến vào.

Khi y rưng rưng mở mắt ra thì thấy đám khói đen bò lên từ dưới giường như dây leo, ở nơi Sở Hộc chưa chạm đến, đám khói đen lạnh buốt háo hức chui vào áo y, trêu chọc liếm mút núm vú sưng tấy rồi vuốt ve bẹn đùi mịn màng, còn để lại dâm dịch trong suốt trên bắp chân đang run rẩy của y.

Tất nhiên Sở Hộc không hề phát giác việc Thiên Diện đang làm, chỉ cảm thấy thân thể ca ca thực sự quá nhạy cảm, chỉ mới bị hắn chơi một lát mà tóc đen xõa tung sau gáy đã ướt sũng mồ hôi, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ khiến hắn càng thêm động tình.

Sở Liễn xấu hổ không dám kêu ra tiếng, đành phải nhẫn nhịn cắn gối, những giọt lệ ứa ra từ khóe mắt đỏ hoe.

Y đã giấu dao găm dưới gối, chỉ cần y hạ quyết tâm, chỉ cần y......

Y vừa định nắm lấy chuôi dao thì bị Thái tử bế lên, vật thô to kia đâm lút cán làm y kêu khóc rên rỉ, Thái tử càng hưng phấn hơn, tiếp tục giao hợp với y trong tư thế này, banh rộng hai chân y rồi bóp chặt mông, làm bụng y căng trướng.

Dương vật Thái tử đâm rút mạnh bạo mấy chục lần, toàn thân Sở Liễn bủn rủn, gần như quỳ không nổi, y muốn lấy dao găm nhưng vừa vươn tay ra đã bị Sở Hộc túm lại.

"Đừng," yêu vật kia cũng đang đùa bỡn lỗ tiểu, y đã gần lên đỉnh nhưng nó chặn lại không cho y bắn ra, tâm trí y như sắp bị khoái cảm đập tan, "Thả ta ra......

Sở Hộc, Sở Hộc, đừng ép ta hận ngươi......"

Rốt cuộc y cũng thốt ra câu này, trên mặt đầm đìa nước mắt, Thái tử gom tóc dài của y lại rồi ôm y, hôn lên tai y, sau đó chậm rãi hôn bờ vai mảnh khảnh của y.

"Liễn ca......"

Sở Hộc thì thầm, đột nhiên há miệng cắn mạnh vai y một cái.

Sở Liễn đau đớn kêu lên, ngửi thấy mùi tanh ngọt thoang thoảng, đó là máu chảy ra từ vai y.

Sở Hộc liếm vết thương rướm máu của Sở Liễn rồi xoay mặt y lại, ngắm nghía ca ca như đang nhìn chằm chằm con mồi, khuôn mặt tuấn tú vì tâm tư cực đoan cố chấp mà lộ ra vẻ âm trầm.

Hắn đè Sở Liễn xuống giường rồi khẽ cười nói: "Sở Liễn, đệ muốn ca ca ở bên đệ cả đời, dù hận đệ hay yêu đệ thì trong lòng đều có đệ, không phải sao?"
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
17


Chẳng, chẳng lẽ Sở Hộc...... biết ý định giết người của y rồi sao?

Y không muốn khoái cảm dâng trào lúc giao hợp làm đầu óc mình choáng váng, nhưng Sở Hộc cạy miệng bắt y phát ra tiếng rên rỉ, biết y xấu hổ khi để những hòa thượng kia biết chuyện nên còn cố tình bảo y: "Liễn ca muốn rên thì cứ rên đi, cần gì e ngại người khác."

Nói xong lại thúc mạnh dương vật, tìm đến chỗ có thể làm y run rẩy, bắn không ít tinh dịch đặc sệt bên trong.

Sở Liễn bị chơi cả trước lẫn sau, yêu vật kia mút dương vật y, dường như mấy xúc tu chỉ có y mới nhìn thấy mang theo chất nhầy kích thích tình dục.

Y có vẻ ngoài ôn hòa nhưng lòng dạ không hề thua kém người khác, khoái cảm do dục vọng mang lại này đã chà đạp lòng tự trọng của y, khiến y sống không bằng chết.

Trong lòng y không còn muốn khóc, cũng không muốn bị đệ đệ ruột thịt của mình chơi rên rỉ trên giường, Thái tử không cho y cắn môi mà bắt y kêu ra tiếng.

"Đẹp thật, Liễn ca thật là đẹp."

Sở Hộc vén mái tóc ướt đẫm trên trán y ra sau tai, hôn lên đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ của y rồi thì thầm, "Ngồi cao quá dễ bị người khác ganh ghét.

Sở Liễn, ca ca nên làm mỹ nhân hưởng phúc trong lầu vàng đi......

Không cần xuất đầu lộ diện mà chỉ cần nói một tiếng, A Hộc sẽ cho ca ca vinh hoa phú quý."

Sở Liễn bị Thái tử xốc lên, cổ tay y bị trói lại bằng đai lưng, hai chân bất lực banh rộng để mặc Sở Hộc nhồi vật thô to đáng sợ kia vào lỗ hậu.

Chẳng biết qua bao lâu, y được đỡ dậy, Sở Hộc muốn y mở mắt ra nhìn cảnh tượng dưới người mình.

Bụng y hơi phồng lên, Thái tử quỳ gối giữa hai chân y, thò ngón tay vào lỗ nhỏ moi móc nước dâm hòa lẫn tinh dịch ra ngoài.

"Liễn ca nói không muốn," Sở Hộc cười nói, "Mà phía dưới lại mút chặt như thể không nỡ xa đệ đệ vậy."

Nếu tay không bị trói thì Sở Liễn đã tát khuôn mặt tươi cười kia một cái.

Y căm giận nhưng lại không thể làm gì, đành phải trừng Sở Hộc qua làn nước mắt.

"Mẫu phi bắt đệ tìm cơ hội giết ca ca......"

Sở Hộc lau nước mắt trên mặt y rồi nói, "Hoàng cung đúng là nơi ăn người không nhả xương, nhưng trên đời có chỗ nào không vậy đâu?"

Đôi mắt màu nâu của Thái tử nhìn Sở Liễn chăm chú.

Sở Liễn tưởng đối phương muốn chọc tức mình, đang định quay đầu đi thì chợt cảm nhận được một giọt nước rơi xuống ngực.

Y ngước mắt nhìn, phát hiện đó là nước mắt rơi ra từ khóe mắt Sở Hộc còn đang cười.

"Đệ không nỡ giết ca ca," Sở Hộc cúi đầu chậm rãi hôn y, từng giọt nước mắt mặn chát rơi xuống môi Sở Liễn, "Nhưng ca ca lại quyết tâm giết đệ."

Sở Liễn né tránh ánh mắt đang nhìn mình chăm chú kia, trong lòng hoảng hốt.

Y tự nhủ mình không nên dao động, hoàng cung là nơi ăn người không nhả xương, vì vậy phải leo lên vị trí cao nhất......

Biết y có sát ý, Sở Hộc còn tha cho y không?

Đang nghĩ ngợi thì Sở Hộc tựa trán vào vai y, đôi tay mạnh mẽ nắm lấy cánh tay y: "Khi Liễn ca hôn đệ trong miếu, đệ cứ tưởng, đệ cứ tưởng......"

"Sở Liễn......"

"Đệ cứ tưởng...... ca ca cũng yêu đệ."

Sở Liễn ngước mắt lên, trên má đọng nước chẳng biết là nước mắt của ai.

Y trông thấy đám khói đen kia quấn quanh Sở Hộc, khi mọi âm thanh đều lắng xuống, yêu vật kia cười khẽ trong hư không: "Chen nhau quỳ lạy trong Phật đường, quả nhiên ai cũng có lòng tham cả."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
18


Đệ đệ A Hộc lẽo đẽo đi theo y như chó con, A Hộc nép vào y đòi y kể chuyện, A Hộc đi săn bị thương, trên mặt còn dính máu mà lại nằm trên đùi y, nói với y chẳng đau chút nào......

Là đệ đệ tốt mà y nhớ thương......

Cũng là Thái tử giết thân tín của y trong cung, trợ giúp những kẻ tiểu nhân nói xấu y, hại y từng bước mất đi lòng tin của phụ hoàng.

Sở Liễn muốn hỏi mình: Tại sao không thể phân biệt rõ yêu hận chứ?

Y từng có cơ hội đưa Sở Hộc vào chỗ chết, nếu y không thật lòng với Sở Hộc thì sao lại tặng đối phương miếng ngọc mình đeo từ lúc sinh ra?

Lúc đó y quỳ một chân trước ghế thiếu niên, trịnh trọng đặt miếng ngọc bội còn mang theo hơi ấm trên người mình vào tay đối phương rồi nói: "A Hộc, ngươi nhận vật này đi, sau này sẽ bình an, sống lâu trăm tuổi......"

A Hộc cúi đầu nhìn y, lí nhí hỏi: "Ca ca cho đệ ngọc bội hộ mệnh, vậy ca ca phải làm sao đây?"

Y cười nắm lấy đôi tay nhỏ hơn mình nhưng lại cực kỳ thô ráp kia: "Mạng ca ca cứng lắm, dù sao A Hộc cũng hay bị ức hiếp, phải có vật gì bảo vệ mới được."

A Hộc vâng dạ rồi cũng cười theo y, nước mắt lấp lánh rơi xuống mu bàn tay y.

Y nhìn thấy năm dấu tay trên má đệ đệ, đau lòng muốn xoa vết đỏ kia nhưng sợ làm đau đối phương nên thu lại bàn tay giơ lên nửa chừng.

Trong cung......

Ngay cả mẫu phi cũng chỉ xem y là quân cờ, có ai đối xử chân thành với y đâu?

Y thương mình nên mới lén mẫu thân đến thăm A Hộc, yêu thương đệ đệ cũng giống như yêu thương mình vậy.

-

Khi Sở Liễn tỉnh lại thì hai tay vẫn bị trói, Thái tử quấn y trong tăng bào rộng thùng thình rồi bế y ra ngoài phòng.

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua làm Sở Liễn khẽ run, Thái tử lập tức ôm y chặt hơn.

Hai chân y quấn quanh eo Thái tử, bất đắc dĩ kề sát dương vật hắn.

Thái tử vừa đỡ mông y đi tới phía trước vừa ôm lưng y, thúc vào chỗ sâu mềm nóng đang chảy ra nước dâm.

Sở Liễn khàn giọng nài nỉ: "Đừng làm ở ngoài......

Sở Hộc, trở về, trở về được không?"

Ngoài lan can là ao nước trong vắt có bầy cá chép đỏ bơi lượn, Sở Hộc im lặng đặt y lên lan can gỗ, bắt y ngửa người ra sau mà chẳng có điểm tựa nào, trong lúc lỗ nhỏ bị chơi cứ nơm nớp lo sợ mình ngã xuống.

Sở Liễn chỉ biết mình bị nắm chân, dương vật nam nhân ra ra vào vào dưới người, tinh dịch chảy dọc chân y, hơi thở tràn ngập mùi hương dâm mỹ.

Y sợ hãi, phẫn nộ, bi thương, nhưng chất lỏng kích dục thiêu đốt lý trí y, Sở Hộc nói thân thể y dâm đãng, khi dương vật cắm vào hệt như ngâm trong nước xuân.

Sở Liễn nghe tiếng mình rên rỉ, ban đêm trong chùa yên tĩnh như vậy, liệu có ai nghe thấy không?

Trong lòng y cực kỳ xấu hổ nhưng dương vật lại hưng phấn vểnh lên, cứ như mọi thứ trên người đều làm trái ý muốn của y.

Y không đứng dậy được, bắp chân bị gác trên vai Sở Hộc, tư thế này càng khiến y khó giãy giụa, chỉ cần cựa quậy thì sẽ lập tức rơi xuống nước hồ lạnh lẽo.

Y nhìn thấy mấy đốm sáng le lói trên bầu trời tối đen.

Nhưng chỉ giây lát sau y lại tiếp tục bị kéo vào cuộc làm tình với Sở Hộc, nước mắt ứa ra từ cơn cực khoái khiến y chẳng thể nhìn thấy gì.

"Liễn ca......"

Sở Hộc cởi dây thừng trên cổ tay y rồi ôm y, hôn lên khóe mắt y, hôn lên môi y, "Đệ biết không nên làm vậy, nhưng đệ......"

Y thở hổn hển trong ngực Sở Hộc, dù hai mắt mở to nhưng lại mất tiêu cự, không nghe thấy Sở Hộc nói gì.

"Đây là dao găm dưới gối ca ca," Sở Hộc cúi đầu hôn yết hầu của y rồi lấy dao găm lạnh buốt trong tay áo ra nhét vào tay y, "Sở Liễn, nếu ca ca đã quyết định thì đâm nó vào tim đệ đi."
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
19


Sở Liễn run rẩy cầm không vững chuôi dao, Thái tử lập tức bọc lấy tay y, bắt y nắm chặt hung khí này.

"Ca ca đã quyết định giết đệ mà sao chưa ra tay?"

Bóng đêm mù mịt khiến y không thấy được vẻ mặt Sở Hộc.

Y có thể cảm nhận được khí lạnh trên lưỡi dao kia.

"Thái tử, ta......"

Sở Liễn cũng cười khẽ, nước mắt y tuôn như mưa, nhiều đến nỗi y cảm thấy mấy ngày qua mình đã khóc cạn nước mắt kiếp này, "Ta thật lòng muốn tốt cho ngươi......

Mong ngươi không bị kẻ khác ức hiếp, được bình an vô sự......

Ta không làm gì có lỗi với ngươi, sao ngươi lại ép ta, tại sao...... tại sao phải hèn hạ như vậy?"

Sở Hộc chỉ cúi đầu nắm tay y chứ không trả lời.

"Ta đối tốt với ngươi," dao găm sắc bén đâm vào bụng Sở Hộc, máu từ từ chảy xuống chỗ giao hợp của hai người, y thẫn thờ nhìn khuôn mặt mơ hồ của Sở Hộc, "Là để giết ngươi như vậy sao......"

Dường như Sở Hộc không cảm nhận được đau đớn, hắn ôm Sở Liễn chặt hơn khiến lưỡi dao đâm sâu vào bụng mình.

Máu tanh chảy xuống tay hắn, còn dính vào tay Sở Liễn.

Điều này khiến hắn vui vẻ, lại được thấy ca ca đau buồn vì mình, hắn buông tay ra, bôi máu mình lên mặt Sở Liễn rồi nói: "Đệ nghĩ mãi vẫn không biết nên làm thế nào, như vậy cũng rất tốt, hồi bé đệ luôn cảm thấy ca ca lương thiện thuần khiết, giờ thì tốt rồi, máu đệ vấy bẩn ca ca nhưng vẫn rất đẹp......

Sở Liễn, dù ca ca có thế nào cũng đẹp cả."

Hắn đứng thẳng lên, dao nhọn bị rút ra, hắn chảy máu ồ ạt mà vẫn còn sức bế Sở Liễn, dương vật đâm sâu vào lỗ nhỏ, bắn trong người ca ca thêm lần nữa.

Hắn nghe lời mẫu thân làm nhiều chuyện trái ý mình, cuối cùng nhịn không được lén chạy tới miếu này gặp Liễn ca của mình.

Hắn không tin thần Phật cho lắm, nhưng khi ngẩng đầu nhìn bức tượng vàng kia vẫn vô thức cầu khẩn.

Người đời chen nhau đến Phật đường quỳ lạy, tất nhiên đều có lòng tham.

Hắn quỳ trên bồ đoàn, nghe Sở Liễn thành kính tụng kinh, nghĩ thầm: Nếu cứ mãi như vậy......

Chỉ có hắn và Liễn ca thì tốt quá, hắn không cần quyền thế, không muốn nghĩ trăm phương ngàn kế đấu đá với kẻ khác, hắn chỉ cần Liễn ca nhớ mình, nhớ mình thật lâu mà thôi.

Hắn ngước nhìn tượng Phật kia, bỗng nhiên thất thần, dường như hắn đang đứng trên lầu cao, gió lạnh thấu xương thổi qua nhưng trong lòng hắn lại rất hạnh phúc, bởi vì Sở Liễn đứng cạnh mỉm cười gọi hắn là A Hộc, trong mắt tràn ngập tình ý dành cho hắn.

Dưới lầu nhà nhà thắp đèn.

Náo nhiệt là thế mà vẫn khiến lòng người tịch mịch.

-

Máu hòa với nước mắt mặn chát thấm ướt đôi môi khô khốc của Sở Liễn, y không ngờ Sở Hộc thật sự không tránh, cũng chẳng lên tiếng mà chỉ ôm y thật chặt không chịu buông tay.

Dao găm của y chĩa vào tim Sở Hộc, đệ đệ cầm cổ tay y, muốn y đâm thẳng vào chẳng chút do dự.

Y nghe thấy mình lẩm bẩm gọi A Hộc, đối phương nhếch môi cười rồi áp ngực vào lưỡi dao lóe sáng kia.

Máu nóng hổi đặc sệt.

Rất nhiều máu......

Vạt áo Sở Hộc mở rộng, ngọc bội trắng muốt trước ngực tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.

Đó là vật hộ thân Sở Liễn tặng cho hắn để sống lâu trăm tuổi.

Hắn buông tay ra, sức lực dần cạn kiệt, đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ nên nói câu cuối cùng với Sở Liễn: "Liễn ca ......

Ngày mai dạy đệ học Thông Giám nhé, A Hộc mệt quá, muốn ngủ một giấc......"

Ngày mai......

Ngày mai ca ca sẽ đi vào từ ngoài sân rồi dắt hắn đến nơi xa hơn......

-

Sở Liễn theo phản xạ nắm lấy cánh tay Sở Hộc, không muốn hắn ngã xuống.

Nhưng giờ trên người y cũng chẳng còn sức, đã không kéo được đối phương mà còn suýt ngã theo.

Y khàn giọng gọi tên Sở Hộc, nhưng tay chạm vào đâu cũng chỉ có máu tanh nóng.

Thấy Sở Hộc sắp ngã ngửa ra sau, y ôm eo đệ đệ, chợt cảm nhận được lưng mình bị đẩy mạnh làm y chới với, trong lòng hoảng hốt, bị đẩy xuống ao cùng với Sở Hộc.

......

Là yêu vật kia sao!?

Khi ngã xuống, Sở Liễn nhớ đến yêu vật luôn rình mò xem kịch kia nên ngoái đầu nhìn lại.

Tất nhiên là chẳng thấy gì.

Nhưng khi y nín thở, cứ tưởng nước ao sắp tràn vào mũi miệng thì bên dưới có một vật mềm mại nâng đỡ y.

Sương mù bốc lên mặt ao, nhìn như những đóa sen đen nở rộ.

Một đôi tay ấm áp ôm mặt y, muốn y cúi đầu nhìn dưới người mình.

"Nương tử sợ à?"

Người y đang ôm là Sở Hộc nhưng đôi mắt kia lại có màu vàng sẫm, nhìn vừa nguy hiểm lại vừa quyến rũ, "Đoạt xá phải chọn đúng thời điểm, phải lựa lúc hắn động tình, còn cần chút máu tươi của hắn nữa......"

"Nương tử có biết thứ gì dễ đạt được nhất nhưng lại hiếm có nhất không?"

Nam tử ôm y cười nói, "Là một trái tim bị tham vọng xấu xa bóp nát."
 
Back
Top Bottom