Chương 98: Đồng hành cùng thần linh【18】- "Ngài từng nói... ngài sẽ..."
Đàm Gian được Ross dẫn dắt, đi dọc theo hành lang dài, tiến về phía cánh cửa lớn sơn đỏ cổ kính cuối tầng.
Tòa thành chủ phủ mang dáng vẻ cũ kỹ như từ thế kỷ trước, nhưng cách bài trí xung quanh lại toát lên sự xa hoa dát vàng khảm bạc.
Ánh đèn pha lê vàng rực rỡ rủ xuống, phủ lên khách viếng một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Trong sự trịnh trọng quá mức của lối trang trí, lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo và nặng nề khó tả.
Đàm Gian chỉ tò mò nhìn quanh một chút, rồi lại cúi đầu đi sát theo sau Ross.
Vị cảnh sát trẻ theo thói quen sờ lên vai tìm chiếc đai da vốn dùng để gắn vũ khí, nhưng sau khi sờ trúng khoảng không, ánh mắt anh ta dần trầm xuống.
Đàm Gian suốt quãng đường đều cúi thấp đầu, sợ rằng nếu vô tình thấy điều gì không nên thấy, sẽ bị "diệt khẩu" tại chỗ.
Suốt chặng đường, em chỉ biết "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim".
Bàn chân đạp lên thảm mềm, phát ra những âm thanh sột soạt khẽ khàng.
Không lâu sau, cánh cửa lớn màu đồng cổ viền vàng hiện ra trước mắt.
Ngón tay đeo găng đen của Ross chạm vào cánh cửa lạnh lẽo, "két" một tiếng, cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra một khe hẹp.
"Xin mời."
Ross hơi cúi người, đẩy cánh cửa giúp em.
Đàm Gian đứng tại chỗ, luống cuống vài giây, rồi mới rụt rè đẩy cửa bước vào.
Ánh sáng trong phòng còn mờ hơn bên ngoài, trong môi trường mờ tối ấy, Đàm Gian lờ mờ nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế cao màu đỏ.
Không giống như hình ảnh vị thành chủ to lớn và đáng sợ mà em tưởng tượng.
Người đàn ông ấy sở hữu một gương mặt xinh đẹp đến mức gây chú ý.
Đôi mắt dài hơi xếch lên, mái tóc dài suôn mượt xõa xuống vai, trên mắt phải còn đeo một chiếc kính gọng bạc chỉ một bên.
Khi đến gần hơn, Đàm Gian mới thấy ở đuôi mắt người ấy có một nốt ruồi lệ nhạt màu.
Vị thành chủ của thành phố ngầm này trông cực kỳ trẻ, trên người mặc một bộ lễ phục cổ điển cầu kỳ, ngón tay thon dài đang nhàn nhã nâng tách trà nhấp một ngụm.
Đàm Gian cụp mi, từng bước nhỏ tiến lại gần người đàn ông ấy.
Dường như nhận ra sự lúng túng của em, người đàn ông bật cười khẽ, khẽ ngẩng đầu lên, giọng nói ôn hòa dịu dàng vô cùng.
"Thật xin lỗi, chỉ có thể tiếp đón ngài bằng những thứ đơn sơ thế này."
"Thần linh đại nhân, xin hãy lại gần một chút."
Khóe miệng anh ta khẽ cong lên, ánh mắt xanh lục bảo nhìn sang mang theo sóng nước dịu dàng như có thể làm người khác chìm đắm.
Anh ta đứng dậy, bàn tay thon dài khẽ nắm lấy lưng ghế, kéo ra chiếc ghế gần mình nhất cho em ngồi.
Đàm Gian vẫn cúi gằm mặt, nghe thấy người ta gọi thì ngoan ngoãn ngồi xuống.
Hai chiếc ghế đặt rất gần nhau, gần đến mức em có thể ngửi thấy mùi hương cam dịu thoảng từ người anh ta.
Ban đầu, em tưởng thành chủ gọi mình đến để tra hỏi, giống như thẩm vấn tội phạm, không nói được gì là ăn đòn ngay.
Thế nhưng người đàn ông ấy lại chẳng làm gì cả, chỉ rót cho em một tách trà, giọng nói dịu dàng như gió xuân.
"Ta không biết ngài thích loại bánh ngọt nào, nên đã chuẩn bị tất cả mỗi loại một ít cho ngài."
Bàn tay lạnh lẽo to lớn đặt lên mu bàn tay em, hàng mi dài của người đàn ông khẽ cụp, ánh mắt vẫn lấp lánh ý cười.
"Xin ngài đừng sợ ta..."
"Ta chỉ muốn bảo vệ ngài thôi."
Chiếc bánh kem được trang trí dâu tây và sô cô la được người đàn ông đưa đến trước mặt em.
Giọng nói của anh ta thành khẩn, dịu dàng, khiến trái tim vốn đang căng thẳng của Đàm Gian cũng dịu đi phần nào.
Dưới ánh nhìn chăm chú của người đàn ông, em cầm chiếc nĩa bạc lên, cẩn thận xiên lấy miếng sô cô la trên cùng.
"Ngon không?"
Đàm Gian đang nhai sô cô la, nhẹ nhàng gật đầu.
"Ngọt lắm à?"
"Vâng, ngon lắm, cảm ơn ngài."
"Ta có thể nếm thử được không?"
Câu hỏi ấy vừa bất ngờ vừa kỳ lạ, trên bàn vẫn còn rất nhiều bánh mà.
Đàm Gian bị hỏi đến mơ hồ, ngước mắt nhìn anh ta đầy khó hiểu.
Đến mức quên mất trong miệng mình vẫn còn một miếng sô cô la chưa nuốt hết.
Ngay lúc ấy, bàn tay lạnh lẽo của người kia chạm vào má em, khuôn mặt tinh xảo áp sát lại gần.
Khi Đàm Gian còn chưa kịp phản ứng, đôi môi mát lạnh đã áp lên môi em, cắn lấy nửa miếng sô cô la còn lại đã hơi tan chảy.
Tựa như sợ đường dính vào khắp nơi, đầu lưỡi của anh ta lướt qua khóe môi, và không thể tránh khỏi, chạm lên viên môi nhỏ mềm mại của Đàm Gian.
Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.
Đàm Gian hoảng hốt giật mình, nhanh chóng ngả người về sau, cả người dán sát vào lưng ghế.
Người đàn ông vẫn điềm nhiên ngồi lại chỗ cũ.
Anh ta hơi nheo mắt, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, có vẻ rất hài lòng.
Chuyển chủ đề rất tự nhiên, người đàn ông nghiêng đầu, mái tóc dài khẽ lay động.
"Quên mất chưa giới thiệu."
"Ta là thành chủ của thành phố ngầm – Trình Phong Tuệ."
Trình Phong Tuệ vẫn mỉm cười, nhìn thấy ánh mắt nhạt màu của Đàm Gian mở to ra, anh ta khẽ bật cười.
"Ta đã xem livestream của ngài rồi."
"Rất đẹp... chỗ nào cũng thật tuyệt vời."
Giọng anh ta khẽ nhấn nhá đầy hứng thú.
"Cảm giác rất chân thực."
"Khi ta xem, có cảm giác như ngài thật sự đang ở ngay trước mặt ta, dang hai chân ra...
để ta ngắm đôi tất chân xinh đẹp của ngài."
Trình Phong Tuệ dừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
Đàm Gian nhớ đến buổi livestream hôm qua, rõ ràng bản thân rất nghiêm túc, vậy mà bị người đàn ông này dùng giọng điệu mập mờ nói ra lại khiến em cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên.
Nghĩ đến chuyện hắn ở trong phòng livestream suốt mà không nói ra thân phận, lại còn giấu em, trêu đùa như với kẻ ngốc, còn trói em đưa về phòng, Đàm Gian cảm thấy ấm ức không thôi.
Em ngẩng đầu, hung hăng lườm Trình Phong Tuệ một cái.
Anh ta chỉ cười bất đắc dĩ, lại còn trêu:
"Hôm qua chính ngài nói, nếu gặp ta thì sẽ làm nũng... cầu xin ta đấy."
Nhắc đến đây, Đàm Gian càng tức hơn.
Nhưng ngay giây sau, một bàn tay tái nhợt chợt đặt lên mu bàn tay em.
Vị thành chủ đột ngột cúi người, đặt lên lòng bàn tay em một nụ hôn nhẹ như lông vũ.
"Xin lỗi, thần linh đại nhân."
"Ta không cố tình lừa ngài."
Ngẩng đầu lên, Trình Phong Tuệ cụp mi, trông có phần đáng thương.
Trong đôi mắt xanh lục ánh lên chút nước lấp lánh.
"Những tín đồ bên cạnh ngài, hình như không thích ta lắm...
Cũng không hoan nghênh ta gia nhập giáo hội..."
"Ta sợ nếu tiết lộ thân phận sẽ khiến ngài khó xử."
"Đừng trách bọn họ đó, là lỗi của ta."
Cơn giận đang dâng trào của Đàm Gian chợt bị nghẹn lại.
Em luôn cảm thấy có gì đó sai sai... nhưng Trình Phong Tuệ lại quá chân thành, quá tội nghiệp.
Cứ như thật sự đang lo cho giáo hội của em vậy.
Đàm Gian tròn mắt ngơ ngác, nhìn dáng vẻ đáng thương của anh ta, liền theo phản xạ đáp nhỏ:
"Không... không sao."
Trình Phong Tuệ lập tức ngẩng đầu, đôi mắt xanh lục nhấp nháy, khen ngợi bằng giọng chân thành:
"Ngài thật sự là một vị thần bao dung nhất!"
Đàm Gian bị khen đến đỏ mặt, ngón tay lúng túng bấu lấy vạt áo, lúc này mới nhớ ra chính sự.
"Trình...
Phong Tuệ, tại sao ngài lại bắt ta đến phủ thành chủ?"
Đàm Gian cau mày, nhớ lại vụ án trước đó.
"Còn cả chuyện về các phù thủy trong thành ngầm, là thế nào?"
Nghe câu hỏi của em, nụ cười nhàn nhạt của Trình Phong Tuệ dần thu lại, khuôn mặt xinh đẹp trở nên nghiêm túc hơn.
"Những chuyện trước đó, Đại Thiên Sứ Angelo chắc cũng đã nói với ngài rồi."
"Thành ngầm có một cuộn da dê ghi chép về Cổ Thần, trong đó mô tả cách mà cư dân nơi đây cử hành nghi lễ để trở thành thần linh."
【Chúc mừng ký chủ nhận được manh mối nhiệm vụ nhánh liên quan đến phù thủy ở thành ngầm!】
【Nghi lễ tế thần của Đại Phù Thủy: Cuộn da dê cổ ghi lại cách đoạt lấy quyền năng thần thánh.
Xin hãy tiếp tục điều tra để khám phá toàn bộ sự thật!】
Tiếng thông báo hệ thống đột ngột vang lên khiến Đàm Gian cứng đờ sống lưng, em ngẩng đầu, nhìn Trình Phong Tuệ chằm chằm.
"Bước cuối cùng của nghi lễ... là hiến tế thần linh."
Anh ta nhìn Đàm Gian, gật đầu cười khổ.
"Thật không may, ngài đã bị chọn."
"Nhưng chúng ta đã thông báo với các thần ở thành trên về tung tích của phù thủy.
Trong thời gian này, xin ngài yên tâm tạm trú ở đây.
Đợi bắt được kẻ đó, chúng tôi sẽ liên hệ với thượng thần và đưa ngài trở lại thành trên."