Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [GL] Ngày Mưa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
263150029-256-k846460.jpg

[Gl] Ngày Mưa
Tác giả: toewefn
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đây là một câu chuyện về tảng băng lạnh và mặt trời nhỏ

...

- Sao trên đời lại có người vô dụng như em chứ?

- Chỉ tại cô chưa khám phá ra được mặt "có dụng" của em thôi...

...



studentxteacher​
 
[Gl] Ngày Mưa
#1: An Nhã


Thứ bảy, trời đẹp.

Có vài thứ khó hiểu lắm, ví dụ như...

Cho tận đến hôm nay An Nhã vẫn không hiểu, bằng một cách thần kỳ nào đó, bạn ấy lại ngồi trong nhà của chủ nhiệm.

Kể ra thì cũng dài lắm, lại phải nói bắt đầu từ những ngày đầu của học kỳ 2, trường bỗng đổi giáo viên dạy anh.

---

- Em ngồi dậy.

- Em không có... ngủ ..

An Nhã lắp ba lắp bắp, làm cậu bạn thân An Nhiên ngồi cạnh thở dài.

- Chỉ biết lý do.

- Xin lỗi ạaa, lần sau không dám nữa

- Cứ việc thử thêm lần nữa, nếu em muốn xem sức chịu đựng của tôi tới đâu.

Trên bục giảng cao chưa đến nửa mét kia, có một con người cao hơn mét bảy, khí chất cao ngạo xinh đẹp đang nhìn xuống.

Tuy vậy, cô ấy thật sự rất đẹp.

Dương Tuyết bất quá chỉ là hơi... cục súc và "lạnh lẽo" một tí?

- Cái con nhỏ này, tao đã nói đừng có ngủ, hay rồi, bả ghim mày rồi.

An Nhiên giọng mỉa mai nói với An Nhã.

- Bả ghim tao sẵn rồi, chắc giờ còn hơn...

- Haha.

Mà, vụ chỗ ở sao rồi?

- Ai biết, tao cứ mặc kệ, dù sao tao cũng chưa có lãnh lương, chắc nghỉ luôn quá

- Thiệt luôn?

Mày tính đợi bà chủ nhà khóa cửa phòng trọ, đá mày ra mới chịu đóng tiền hả con

- Biết sao giờ, tao còn tiền đâu.

- Lúc chuyển từ trường quốc tế trên thành phố A về đây, đứa nào mạnh miệng nói với papa mama là: Con không cần tiền của ba mẹ, con sẽ tự làm thêm nuôi sống bản thân, con sẽ tự lập?

Tự lập ghê, chưa thấy đứa nào con nhà giàu như mày mà không có tiền đóng trọ hahaha

- Ê, tại lúc đó tao thật sự muốn tự lập mà, nè, nếu muốn cản sao lúc đó mày hông cản đi, đứa nào nói sẽ ủng hộ tao hết mình rồi chuyển trường theo tao hả?

Hảaa?

- Ê ê...

Âm thanh có hơi lớn một tí, chẳng may kinh động tới con người đang vô tình đi ngang qua chỗ 2 đứa.

- Hay quá ta, nói chuyện riêng công khai luôn.

Cô cười lạnh.

- Dạ xin lỗi cô...

...

Một ngày rất mệt.

Dù gì đi nữa thì trường hiện tại của An Nhã vẫn được xem là rất tốt.

Trường rộng, cơ sở vật chất rất hiện đại, nhưng mà so với thành phố A thật sự có chút khác biệt.

Nhưng nếu ai thích yên bình, chắc chắn sẽ thích nơi này hơn.

Nói chung trường ổn lắm, giáo viên nào có chủ nhiệm lớp thì có hẳn phòng làm việc riêng cơ mà.

An Nhã rất thích nơi này.

Duy chỉ có một điều đau đầu, là điểm số môn Anh của nó rất tệ.

Từ sau khi đổi giáo viên càng tệ hơn, chính vì vậy, nó được lên phòng của chủ nhiệm mới hầu như mỗi ngày luôn.

Giả như hôm nay, bạn ấy lại chọc Dương Tuyết, nên lại được "mời" lên nói chuyện.

- À thì... dạ...

Haha

An Nhã e dè một chút, hầu như mỗi khi lên cái phòng này là không có gì tốt, đến cái không khí còn u ám thế này mà huhu.

- Vui lắm hay sao mà cười

- Dạ hông...

- Em lên đây nhiều tới mức giáo viên khác bảo em là học trò cưng của tôi.

"Ai mà suy nghĩ thiểu năng vậy trời"

- Dạ...

Thật ra thì em cũng đâu có muốn lên, tại cô cứ bắt em lên

- Cái gì cơ?

Em không phạm lỗi thì tôi bắt lên làm chi?

- Huhuhu, chủ nhiệm à, đâu phải có mình em phạm lỗi đâu, sao cô phạt có mỗi em vậy???

- Không thấy tụi nó quét sân trường dưới kia hả

An Nhã giật mình nhìn xuống cửa sổ.

Eo ơi, trời nắng 40 độ như vầy mà chủ nhiệm nỡ lòng nào bắt cả đám ở dưới kia quét sân vậy?

Tính ra mình còn may mắn phết, ít ra phòng này có máy lạnh...

- Vậy cô có việc gì giao cho em vậy ạ?

- Thấy đống giấy báo họp phụ huynh kia không, của tổng cộng 10 lớp trong khối.

Chữ đẹp mà, ghi hết đi

- D-dạ???

Hả?????

Nhiều lắm luôn á cô, sao em làm hết được...

- Cầm bút hay cầm chổi?

- Dạ thôi cô, em làm mà - An Nhã xanh mặt - Cho em hỏi sổ tên ở đâu...

...

- Alo

- Alo, ê hẹn nhau ra Meow Coffee mà bay màu luôn vậy em ( ̄Д ̄)- Giọng An Nhiên vang bên đầu dây bên kia

- Bà Tuyết, bả bắt tao làm công chuyện, tới giờ này mới xong (T-T ).

Sao nãy mày cũng nói chuyện mà không bị phạt?!?

- Ăn ở cả thôi nhóc ạ, thôi ra lẹ đi

- Ngồi đó đi, ra liền.

An Nhã tắt điện thoại, bước vào bãi giữ xe đạp, trời nóng thiệt sự luôn.

---
 
[Gl] Ngày Mưa
#2: An Nhã và con của bạn mẹ


- Yo yo yo, bố mày tới rồi đây!!!

An Nhã khí thế ngồi xuống đối diện An Nhiên.

- Kêu nước chưa?

- An Nhiên cười

- Rồi, trà đào, như mọi khi hehe

Nước được bưng ra, lúc này An Nhiên mặt nghiêm trọng nói với An Nhã.

- Tao lo cho mày thiệt á, nãy đi ngang dãy trọ của mày thấy bà chủ mặt ghê lắm, như kiểu đang sắp ăn tươi thịt người ta tới nơi á

- Bởi vậy mới ra đây, nãy tao tính về thay đồ mà thấy bả xong hết hồn bay ra đây luôn

- Hay mày gọi papa xin ứng tiền trước đi, tao nghĩ là ông ấy cũng niệm tình cha con mà giúp mày thôi

- Hổng được!!

Papa tao là người cứng nhắc như nào mày biết mà, lúc đi tao đã hùng hồn tuyên bố vậy rồi, giờ lại chìa tay xin tiền, thế nào ổng cũng:" Á à cuối cùng bé Nhã cũng chịu thua rồi cơ à hehehe"

"Cứng nhắc dữ chưa má???"

- An Nhiên kì thị nghĩ.

- Thế giờ sao?

Mày cũng đâu đu mãi ở đây được

- Tao gọi mama

- Rồi khác gì gọi papa?

- Khác chứ, mama tao tốt hơn nhiều, thế nào cũng tìm ra được cách gì đó mà không chọc tao tức điên lên như ổng

"Có đứa vậy luôn hả trời?"

- An Nhiên

...

- Alo mama?

- Bé Nhã, sao vậy con?

Sao lâu rồi không gọi, papa nhớ con lắm đó!

- Dạ, thì thật ra là, con đang sống cũng tốt ạ, với cả làm việc cũng bận nên không gọi về được...

- Tội con tui, thôi có gì thì cứ quay về đây, papa mama nuôi

- Dạ khôngggg, ý con không phải vậy!!!

- Vậy con gọi về có việc gì?

- Dạ... thật ra là con đang hơi túng... với cả tới kỳ đóng tiền nhà rồi, bà chủ đuổi con đi luôn rồi...

- Không tốt hả?

Chỗ nhà trọ đó vừa hẹp vừa bẩn, lại còn lấy tiền đắt, càng tốt, con dọn ra chỗ khác ở luôn đi

- Nố nố ý con chỉ là muốn mượn mama chút tiền thôi, chứ dọn ra rồi con ở đâu, mấy nhà trọ với ký túc xá gần trường hết phòng cả rồi...

- Cái đó mama tính cho con từ lâu rồi

Mẹ An Nhã cười thần bí.

"Sao mình có linh cảm không lành ta..."

- Mama có một người bạn rất tốt, con gái của cô ấy cũng trưởng thành rồi, có công việc ổn định ở thành phố, trùng hợp cũng gần chỗ con, hay là...

- KHÔNG ĐƯỢC!

- An Nhã cắt lời - Mama à, con không quen ở chung với người lạ đâu, vả lại rất phiền người ta

- Có gì mà ngại, dù sao bạn của mama cũng lo cho đứa con gái lớn đó, một thân một mình sống giữa thành phố, đã đề nghị mama nói với con vụ này lâu rồi, tại mama quên...

- Nhưng mà cũng phải có tiền à

- Nếu con đồng ý chuyển nhà thì mama tự khắc sẽ lo vụ tiền nông cho con, vì có thể chuyển trực tuyến, mama kiểm soát được.

Còn không thì con cứ ở đó mà từ từ đợi bị đá mông ra khỏi nhà trọ đi, rồi lang thang khắp nơi như một người vô gia cư, ôi thê thảm quá...

- Được rồi mà trời - An Nhã chịu thua - Con...

Con đi xem thử, nếu không thích hay cái chị đó đáng sợ quá thì con không ở đâu nhaaa!!!

- Được, mama gửi địa chỉ cho con~

---

- Đi dọc theo bờ sông...

Qua cầu...

Đi thẳng theo đường công viên khoảng 3 mét...

Rồi dừng lại.

Nó dừng lại, ngó vào Google maps mama gửi thì đúng là ở đây rồi.

- Quao, chung cư này bự dữ!!!!

An Nhã phấn khích hét lớn, có cửa hàng tiện lợi, công viên, và quan trọng là cả sân chơi trẻ em nữa~

Cô nhóc đã lớn già đầu vẫn mang tâm hồn trẻ thơ...

- À đúng rồi, bây giờ gọi điện cho số điện thoại mama gửi sẽ có người đến đón mình phải không nhỉ?

Đã bấm số nhưng nó vẫn chưa dám nhấn gọi.

"Hồi hộp quá, không biết chủ nhà tương lai là người thế nào.

Có khi nào là một chị gái xinh đẹp dịu dàng rất mlem mlem không ư ư??

Hay là một bà cô mặt mày dữ tợn hung hăng thích soi mói người khác(ŏ﹏ŏ)?!?"

Nghĩ đến đây, tay cũng run run, cổ họng nuốt nước bọt đánh ực một tiếng.

- Alo?

-...

- Alo?

Ai vậy?

- Ahhh dạ dạ...

Dạ chào chị, em... em là người... người mà đến đây xin ở nhờ, à không đến ở cùng... mẹ em bảo vậy ạ...

"Trời má đã bảo bình tĩnh rồi mà, mình nói cái gì lộn xộn hết lên vậy nè(*﹏*)" - An Nhã

- À, con gái của cô Phương hả?

Em đang ở đâu đấy?

- Dạ... em đang đứng trước cửa chung cư đây ạ...

- Được rồi, tôi cũng đang ở nhà, tôi xuống rước em

- Dạ phiền chị ạ(^~^😉

...

Phù, cũng không đáng sợ như mình nghĩ.

Nhưng cái giọng này, sao nghe quen thế không biết.

- Nè!

Nghe tiếng gọi, An Nhã đang đứng đưa lưng với chung cư, khẽ xoay người lại.

Bốn mắt chạm nhau.

Đứng hình.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, bỗng nhiên An Nhã thấy ớn lạnh.

- ÁAAA, SAO LẠI LÀ CÔ?!!?!

- CÁI GÌ HẢ?

CÂU ĐÓ TÔI HỎI MỚI ĐÚNG, EM SAO LẠI Ở ĐÂY?!?

- EM TỚI XEM NHÀ!!

- HẠ ÂM LƯỢNG XUỐNG COIII!!!

Sau một hồi thở, An Nhã hoàn hồn lại.

Không phải chứ, sao lại gặp chủ nhiệm ở đây?

Oan gia ngõ cụt mà!!

- Em...

Em tới xem nhà chứ bộ!

- Em mà cũng-

- Cái gì chứ?

Có người cho em ở chung mà, cô không tin em gọi cô xem!

Bấm máy, tiếng chuông bỗng vang lên bên điện thoại người kia làm cả hai đứng hình.

Nè nè, không phải chứ?!?
 
[Gl] Ngày Mưa
#3: An Nhã và sự khởi đầu


Hoảng loạn tắt điện thoại, An Nhã nhìn chủ nhiệm bằng đôi mắt hãi hùng.

Không xong thiệt rồi...

- Haha, thì ra là em đó hả, làm tôi còn tưởng có cô bé ngoan hiền nào đến ở chứ

- Cái gì chứ??

Em cũng ngoan mà...*càng về sau giọng càng nhỏ*

- Ngoan đến nỗi ngày nào không viết kiểm điểm là ăn cơm không ngon ha?

- Có đâu...

Cơ mà hông ngờ cô lại đồng ý ở chung với người khác đó.

- Nhìn tôi giống loại người đáng sợ khó gần lắm hay gì?

- Dạ hông giốngggg , haha...

"Không giống mới lạ á!!!"

- Nhã

- Lên xem nhà đi, nói nhiều quá...

...

Cánh cửa được mở ra, An Nhã cẩn trọng quan sát chứ không dám bước vào quá sâu.

Tông chủ đạo trong nhà là màu trắng, cũng khá rộng, hơi đơn giản một tí, bất quá lại hợp gu với An Nhã vô cùng.

- Thích không?

An Nhã gật đầu.

- Dạ, em thích cách trang trí này lắm luôn!

Nghe thấy An Nhã có gu thẩm mỹ giống mình, khóe môi Dương Tuyết hơi giương lên, thiện cảm với đứa nhóc này cũng tăng lên một tí.

- Ở tốt không?

- Dạ...

Có lẽ là tốt

Bất quá An Nhã không được lựa chọn, nếu nói là không, ngoài việc không có chỗ ở ra, khẳng định sẽ làm cho chủ nhiệm không vui nha!!

Nên dù có hơi sợ khi nghĩ về tương lai ở cùng chủ nhiệm, An Nhã cũng chỉ có thể cắn răng đồng ý.

- Vậy mai lập tức dọn vào ở đi

Dương Tuyết thuộc tuýp người hành động.

- Nhanh vậy???

- Sao?

Không muốn?

- Dạ hông phải...

Chỉ là thấy hơi đường đột...

- Tôi là chủ nhà không thấy đường đột thì thôi, em ý kiến cái gì?

- Dạ...

Vậy được, em về dọn đồ, sáng mai sẽ tới...

...

- Chết tao rồi, chết chắc luôn!!!!!

- An Nhã sợ hãi gọi điện cho An Nhiên

- Hử?

Hôm qua bảo hôm nay đi coi nhà với chị gái nào mà?

Sao, chị đó đẹp không?

- Mày còn gặp rồi nữa kìa...

- Gặp rồi?

Ai?

- Chính là cái "chị" mỗi ngày đều bắt tao lên phòng ngồi uống trà.

An Nhiên đang uống nước, lập tức phun ra.

- Phụt...

Cô Tuyết á????

- Tao thật sự thê thảm lắm luôn trời ơi cao xanh ngó xuống mà coiii

- Hahahahahahahahaha, vui thế!

- Vui cái đầu mày, tao rất đau khổ, bả còn kêu ngày mai dọn vô ở liền

- Tốt quá còn gì, trừ việc hơi đáng sợ ra, được sống chung với một người xinh đẹp như cô Tuyết chẳng phải tốt sao~

An Nhiên mỉa mai đến không thể mỉa mai hơn.

- Tao không thèm!!!

Nhưng không có sự lựa chọn...

- Số phận đã an bài, ta chúc hai con răng long đầu bạ...

- CÂM MIỆNG!!!!

- Coi bé Nhã tức giận kìa ~

- Không nói chuyện với mày nữa.

An Nhã tắt điện thoại, mới bị bà chủ nhà chửi cho một trận khi mới về tới, giờ đang nằm trên giường.

Nghĩ đến ngày mai phải ở cùng con người đáng sợ đó, lòng liền rét run.

Huhu số mình thật khổ, mama cũng thật ác đi, sao lại có bạn bè như vậy chứ!?!

...

Nhã: (〒﹏〒)

Nhiên: Làm gì mặt mày ghê vậy mày?

Từ lúc vào tiết Anh đến giờ, mặt nó luôn không dám nhìn thẳng chủ nhiệm, không phải vì không làm bài tập hay không thuộc bài (dù là thế thật).

Một chút nữa thôi, cuộc sống yên bình tự do tự tại của nó sẽ bị xáo trộn, đáng lo nha.

Nghĩ vậy nên mắt nó cũng không dám trên người Dương Tuyết mà nhìn quá 5 giây.

- Đừng hỏi, đừng hỏi gì hết...

- Có cần phải sợ tới vậy không trời?

- Mày không phải tao, mày không hiểu!!!!!

An Nhiên bất lực chỉ biết ngồi cười cười.

Quả nhiên khi hết tiết Anh, cũng là tiết cuối cùng của buổi sáng, lúc An Nhã đang hớt ha hớt hãi muốn bỏ chạy lẹ thì chủ nhiệm vẫn nhanh hơn ẻm một bước.

- Trưa nay đến?

- Giọng rất nhẹ, cũng không có vẻ gì đe dọa, nhưng từ miệng của chủ nhiệm cũng như qua tai của An Nhã mà nói lại mang một sự lạnh lẽo, khiến bạn Nhã run người.

- Dạ, về thay đồ xong em sẽ đến

- Ừ.

Lúc chủ nhiệm đã đi mất rồi, An Nhã có thể nói xém chút nữa là khóc rồi a.

"Ở chung nhà với cô ấy thôi mà, có cần phải sợ dữ vậy không??"

- An Nhiên thầm nghĩ.

----

Khoảng 2 tiếng sau, An Nhã quả nhiên xuất hiện ở nhà Dương lão sư.

Sau hơn khoảng 1 tiếng nữa, việc thu xếp nơi ở mới cũng được xem là khá ổn.

- Xin lỗi, nhà chỉ còn phòng sách là trống thôi.

- Dạ không sao, em cũng không quan trọng vấn đề đó lắm!

Kỳ thật phòng sách cũng khá thoáng, có cửa sổ, giữa phòng có một cái bàn to, còn có một cái giường nhỏ, vậy đã là rất tốt rồi, trừ việc quá nhiều sách làm An Nhã hơi chóng mặt.

- Cứ tự nhiên đi, mọi thứ cứ như ở nhà em là được

- Dạ

An Nhã đi ra ngoài, khẽ ngó vào căn phòng đang mở trông khá là xịn xò kia.

- Cái phòng đó em không được vào!

Cũng không được nhìn - chủ nhiệm bất mãn nói, đó là phòng của ta nha, ai cho ngươi nhìn.

- Sao cô bảo tự nhiên như ở nhà?!?

- Cũng phải tuân theo một vài điều luật cơ bản chứ, nhập gia tùy tục mà

Dương Tuyết nhún vai.

- Luật?

Em không biết ở nhà còn phải có luật, ai rảnh mà đặt chứ?

- Ý kiến hả?

- Dương Tuyết nheo đôi mắt xinh đẹp lại

Thoáng thấy khuôn mặt An Nhã nhăn lại, Dương Tuyết bỗng thấy rất buồn cười.

- Một vài điều cơ bản thôi, không quá khắt khe đâu.

Còn nếu sợ, cứ hỏi tôi trước là được rồi.

- Cô, em mở tủ lạnh được không?

- Cái đó thì cứ tự nhiên, cả phòng bếp nữa.

Dù sao tôi cũng không dùng đến.

An Nhã ngờ ngợ ra điều gì, nhưng vẫn hỏi lại.

- Cô không nấu ăn à?

- Không thích, hầu như tôi đều ăn bên ngoài.

An Nhã nhìn vào nhà bếp, khẳng định chính là chủ nhiệm không phải không thích nấu, là không biết nấu a.

- Ăn ngoài không tốt đâu cô,em biết nấu, hay là có gì em nấu rồi nấu luôn cho cô nha?

An Nhã mới không phải dạng con nhà giàu không đụng tay vào việc nhà.

Ít nhất nó có đam mê mãnh liệt với nhà bếp, trình nấu ăn cũng rất khá.

- Tùy em, miễn đừng đốt nhà

Dù sao chủ nhiệm thật sự cũng không thích ăn ngoài cho lắm, nhưng bởi vì không biết nấu, thật sự không biết luôn, ngay cả trứng chiên cũng có vị dở tệ, từ đó liền không nấu ăn nữa, dù sao nhà cô không có gì ngoài điều kiện, nên cũng không thành vấn đề.

Bây giờ bỗng nhiên có một đứa nhóc đến ở chung, bảo nó nấu cho mình ăn cũng tốt, bất quá cô không đặt quá nhiều niềm tin vào An Nhã.

- Cô ăn trưa chưa?

- Vẫn chưa

- Vậy em xuống cửa hàng tiện lợi mua chút nguyên liệu, lên nấu cô ăn ngay nhé?

Cô có kiêng kỵ món gì không?

Sau một hồi nói chuyện, An Nhã mới bước khỏi nhà, bấm thang máy.

Kỳ thật chủ nhiệm cũng không quá đáng sợ như mình nghĩ a
 
[Gl] Ngày Mưa
#4: An Nhã và anh phi công của nữ vương (!)


- Sao cô, vị được không?

An Nhã sốt ruột hỏi, cứ sợ là không vừa miệng nữ vương này, đáng sợ quá đi mất!!

- Cũng được

- Cũng được thôi ạ?

- Tiêu chuẩn của tôi vậy là cao lắm rồi

- Hơ...

Một buổi như vậy, cũng xem như yên bình trôi qua...

-----------

- Là lá la~

An Nhã của chúng ta đang tung tăng ở siêu thị để mua một số nhu yếu phẩm như sữa tắm, dầu gội...v.v...

- Chắc mình phải đi làm thêm kiếm tiền thôi, chứ tiền mama cho vẫn theo tiêu chí "tiết kiệm" quá.

Với cả khỏi gặp mặt cổ mỗi ngày nữa...

Ai đó đâu biết sẽ hối hận vì quyết định này trong tương lai đâu, hẳn là không muốn gặp chủ nhiệm cơ đấy...

Mua đồ xong, An Nhã ra khỏi siêu thị, ghé vào một trung tâm mua sắm.

Miệng thì nói không có tiền mà khoái lượn lờ mấy chỗ này lắm.

Từ xa, tự nhiên thấy ai đó quen quen.

Ủa cô Tuyết kìa, đi với anh nào đẹp trai vậy?

Không hiểu vì cớ gì, bạn ấy nhập vai điệp viên bám đuôi, theo sau hai người kia.

- Thích cái nào thì lấy đi, tôi trả tiền cho

Chủ nhiệm tay bấm điện thoại, bảo với cậu con trai kia.

- Dạ...

Ối trời ơi, cô Tuyết nhìn vậy mà bao nuôi phi công kìa!!!

Omg shock quá...

Vì quá sợ, bạn ấy bật mode tàng hình biến mất vào hư vô... (Đại khái là sợ quá nên chạy về nhà)

- Đi với em một bữa mà chị ngộ ghê á, toàn bấm với bấm thôi - Dương Hạo Văn cau mày nhìn Dương Tuyết

- Con trai 19 tuổi rồi làm như con nít, bắt chị họ dẫn đi mua đồ, chưa đuổi đi là may.

- Ơ?

Tại em mới về nước muốn đi mua chút đồ thôi, tại không quen ai mới nhờ chị chứ bộ

- Biết vậy thì mua lẹ đi, phiền ghê gớm luôn, ai mà gặp tưởng tôi bao nuôi cậu nữa thì mệt

Ở một nơi nào đó, có một người đang hắt xì một cái.

----

Cửa lạch cạch mở ra, Dương Tuyết bước vào.

- Cô về ạ...

An Nhã chột dạ chào, chắc cô không thấy mình đâu đúng không???

- Ờ.

Nóng quá thì bật máy lạnh đi

Bỏ lại một câu, cô đi tắm.

An Nhã ngơ ngác, phát hiện ra trán mình đầy mồ hôi.

Hic căng thẳng quá nó vậy đó, chứ trời cũng không nóng quá đâu a...

- Không sao không sao, bình tĩnh đi Nhã, cổ hông thấy mày đâu...

Tự trấn tĩnh một lát, An Nhã tắt TV vào làm bữa tối.

Vậy là lại một ngày rồi à?

------

Cũng thời gian đó, Dương Hạo Văn đang lang thang ở ngoài đường lớn.

- Trời ơi định vị sai hả, lạc mẹ rồi...

Huhu ác thiệt chứ.

Mới về nước được 2 ngày, ngày đầu ngựa ngựa báo chủ chung cư mình phải ở khách sạn 5 sao nên chưa về, thì khách sạn hết phòng phải ra nhà trọ, hôm nay thì đi mua đồ bị bà chị chê phiền, bả còn bỏ đi giữa chừng nữa chứ.

Giờ thì muốn về chung cư cũng đi lạc, số tui sao mà nó khổ dữ vậy nè...

Đang hoang mang không biết làm sao thì một cánh tay vỗ lên vai làm anh giật thót.

- Tha cho tui đi tui mới về nước không có tiền đâu mà....

- Anh ơi, em không có phải ăn cướp, em thấy hình như anh đi lạc nên mới lại hỏi thôi à!

Sau khi hoàn hồn, Hạo Văn trấn tĩnh nhìn An Nhiên, muốn kiếm cái quần đội dễ sợ.

Cậu thì vẫn nhìn anh, thấy anh có vẻ ổn rồi mới lên tiếng.

- Anh đi lạc đúng không ạ?

- Vâ...vâng... tôi vừa về nước không bao lâu, cho hỏi chung cư YY ở đâu vậy?

- À, gần đây lắm, nó bị bức tường này ngăn ra nên định vị không đúng đâu, anh quẹo vào hẻm này đi xíu là tới à, cũng gần nhà em, em dẫn anh đi.

- Cảm... cảm ơn...

Hai người bắt đầu đi, Hạo Văn nhìn con người đang đi trước mình, tay cầm vài túi đồ, chắc vừa mua ở cửa hàng tiện lợi.

Cảm giác an toàn ghê gớm.

- Tôi tên Hạo Văn, 19 tuổi.

Còn cậu?

- Em là An Nhiên, 17 tuổi.

- Sao cậu lại biết tôi đi lạc vậy?

- Thì có ai 8 giờ tối đứng giữa đường nhìn qua nhìn lại đâu

Quê là quê là quê chúng mình wuee nhiều...

Qua trên dưới 5 phút, hai người đã đứng dưới chung cư YY.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm nha, tôi mới về đây không có nhiều bạn, tôi có thể xin số điện thoại của cậu không?

- Tất nhiên ạ!

Sau đó, An Nhiên tạm biệt Hạo Văn để về nhà.

"Tui sẽ không nói vì thấy anh đẹp trai tính chạy lại xin info nhưng tự dưng thấy cái định vị trên tay anh mới biết anh bị lạc đâu"

------

Hiện tại deadline của tui nhiều quá mọi người ạ, nhưng không sao, miễn mọi người hóng tui vẫn sẽ ra chap.

Tích cực cmt tui sẽ ra sớm nè, yêuuu

(~ ̄³ ̄)~
 
[Gl] Ngày Mưa
#5: An Nhã và mùi hương


Chủ nhiệm tỉnh dậy, đã gần 7h sáng rồi, phải dậy chuẩn bị đi dạy.

Sau khi vệ sinh cá nhân, bước vào phòng bếp, có vài đĩa gì đó được đậy lại, có dán một tờ note: Hi cô, chắc cô định ăn sáng ở ngoài, nhưng mà không tốt đâu, em làm cho em sẵn làm cho cô luôn nè, cô ăn nhá!

Cô mở mấy cái vung đậy ra, là trứng chần, cháo trắng, và vài món ăn kèm khác.

Khóe miệng chủ nhiệm hơi cong lên một tí, thiện cảm với An Nhã cũng tăng theo, một chút thôi.

---

- Đuối quá đi à, muốn ngủ ghê...

An Nhã nói.

- Tiết bả mà mày dám ngủ là tiêu đời he

An Nhiên đáp lời.

- Mệt mày quá đi...

Dù không muốn nhưng An Nhã vẫn phải ngồi thẳng dậy, vẫn chưa muốn chết...

Chủ nhiệm bước vào.

Lại một tiết.

Hôm nay đã là tuần thứ hai ở nhà chủ nhiệm rồi, mọi thứ có vẻ vẫn suôn sẻ lắm.

An Nhã nhận ra Dương Tuyết cũng không đáng sợ như mình nghĩ.

Chiều nay không có đi học, An Nhã quyết định làm bánh.

Tuần sau là sinh nhật An Nhiên rồi, cậu bạn hảo ngọt lắm.

Hôm nọ có thấy cái clip dạy làm bánh trên Youtube nhìn cũng ok quá trời nên hôm nay thử luôn.

Nhà cô Tuyết cũng đầy đủ thiết bị nhà bếp hiện đại, đôi lúc An Nhã cũng thắc mắc cô không biết nấu mà lắp đặt chi cho lắm vậy ta?

Nhưng thôi quên đi, giờ vào thử lò nướng...

- Ờm, bột, có.

Kem tươi, có luôn.

Trứng gà, hôm qua cô mua về luộc còn dư...

Cạch.

Cửa mở, chủ nhiệm về.

- Làm gì đó?

Chủ nhiệm cởi giày bước vào nhà, nghe tiếng lẩm bấm trong nhà bếp nên nghía vào chút.

Ra là đang làm đồ ăn à.

- Dạ?

Em đang làm bánh kem mini á

- Ghê vậy?

Biết làm bánh kem luôn???

- Dạ đang trong quá trình thử nghiệm thôi à

- Mà tự nhiên đi làm bánh kem vậy, sinh nhật em hả?

- Đâu, sinh nhật em còn lâu.

Em làm bánh cho Nhiên á

- Ờ, mong bạn Nhiên không bị đầu độc

Nói rồi chủ nhiệm đi về phòng mình chuẩn bị tắm.

Để lại An Nhã vẻ mặt bất mãn ngập tràn.

Cô hông tin em!!!

Nhờ có cái động lực "không mấy là tốt đẹp" này mà An Nhã làm tốt hơn dự tính một tí, kết hợp thêm với tài năng làm bếp sẵn có của mình, một cái bánh khá xịn đã ra đời.

*Để cái ảnh cho mọi người dễ tưởng tượng hen:

Chủ nhiệm tắm xong bước vào bếp xem bạn ấy làm tới đâu rồi.

- Xong rồi á hả?

- Dạ, bản thử nghiệm thành công xuất sắc luôn cô

- Học hành thì không giỏi, mấy cái này thì hay lắm

Là khen hay chê trời???

- Làm xong rồi đi siêu thị đi nha, hết đồ ăn rồi

- Dạ ok, mà chiều nay cô không dạy hả, sao cô về sớm vậy?

- Không, họp tổ bộ môn có một xíu thôi, về sớm

- Vậy mà bắt tui đi mua đồ một mình đó trời

Không biết suy nghĩ gì mà chủ nhiệm bảo chờ chút rồi đi vào phòng.

An Nhã ngớ người một lúc, rồi cũng hoàn hồn lạch bạch chạy vô thay đồ.

Xong hết cũng là chuyện của 30 phút sau.

Ra thì thấy cô đang ngồi trên sofa bấm điện thoại.

Mà cô tính đi đâu mà thay đồ rồi ta.

- Đi

- Đi đâu ạ?

- Siêu thị, tôi đi với em.

- Hả?

Thiệt luôn hả cô?

- Ừ, dù sao tôi cũng rảnh buổi chiều, coi như rảnh rỗi kiếm chuyện làm đi.

Chủ nhiệm bước ra cửa, rồi đứng khoanh tay dựa vào tường.

- Rồi có đi không?

Đứng ngơ đó làm gì?

- Dạ dạ ra liền

Sao tui hối hận quá trời ơi, giờ sao thấy áp lực vậy nè???

---

Chẳng hiểu bằng cách nào mà một giáo viên như cổ lại giàu dữ vậy trời?

Ở chung cư cao cấp không nói đi, cả xe cũng là xe hơi xịn.

Bộ trường mình trả lương hời lắm hả ta?

Mà đâu, mấy bà cô khác cũng dạy ở đây mà cũng bình thường thôi mà?

Nhưng rất nhanh, suy nghĩ đó bị tống ra khỏi đầu khi An Nhã an vị trên chỗ ngồi trên xe.

Mát quá à...

Siêu thị nói xa không xa nói gần không gần.

Bởi vì siêu thị cô đi cũng là loại xa xỉ, nên không phân bố đại trà như những siêu thị khác.

Thật ra An Nhã đến đây số lần đếm được trên đầu ngón tay, tính trong năm nay thì chưa đến lần nào.

Lý do thì cần gì phải nói, NGHÈO!!!

Thấy không khí cứ im lặng ngượng ngượng thế nào ấy, phải kiếm cái gì nói mới được.

- À...

Sao tự nhiên hôm nay cô muốn đi siêu thị vậy?

Chủ nhiệm vẫn nhìn thẳng phía trước, miệng trả lời.

- Nãy nói rồi mà, hết đồ ăn rồi

- À hahaha...

Ơi là trời...

- Hồi hôm qua nghe đâu lớp mình bạn A với bạn B cãi nhau lớn lắm hả?

- À cái đó hả.

Chời ơi bạn A kiếm chuyện trước á cô, bạn nói vầy nè...

Có chuyện để nói, không khí cũng dễ chịu hơn hẳn.

Cứ một người hỏi, một người nói, bằng một cách thần kỳ nào đó lại vô cùng hòa hợp.

Đèn đỏ.

Chủ nhiệm dừng lại, quay qua nhìn An Nhã, thấy bạn ấy hơi run run.

- Lạnh hả?

Chỉnh cái máy lạnh chỗ em đi

- Dạ?

Cái trên này hả cô, nhiều nút quá bấm cái nào???

Ghét nhất mấy cái thiết bị hiện đại mà mình không biết sử dụng á!

Không báo trước, cô nghiêng người qua An Nhã chỉnh máy hộ bán ấy.

An Nhã đơ nhẹ.

"Bộ bình thường cô thơm vậy hả trời?

Má chết tiệt thiệt chứ, mình thích ngửi hương mà bỏ quên mất một mỹ hương ngay trước mắt.

Ahhhh!!!

Mê muội quá trời ơi"

Cắt đứt dòng suy nghĩ đó.

Dương Tuyết quay về chỗ cũ.

An Nhã luyến tiếc mùi hương, theo bản năng nghiêng mặt về phía cô.

- Sao vậy?

- Hả?

Dạ không... em... cảm ơn ạ..!

Chủ nhiệm cười nhẹ, nhóc này ngáo ngáo cũng dễ thương...

May rằng cô không biết An Nhã lúc nãy lấy mình ra để "thưởng thức"...

Cứ như vậy, một người miên man hồi tưởng khoảnh khắc vừa nãy, một người tập trung lái xe.

Rất nhanh đã đến siêu thị.

---------------------------------

Yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#6: An Nhã và sự chờ đợi


Bước vào siêu thị, An Nhã cảm khái hừ một cái.

Rộng a.

Vắng, cực vắng, nếu không phải vì mấy cái giá tiền trên trời kia thì đây chắc chắn trở thành chỗ trú nóng cho mấy bạn sinh viên gần đây, sạch, đẹp, so với siêu thị thì chỗ này giống khách sạn có trưng bày đồ hơn.

An Nhã đưa Dương Tuyết một tờ giấy.

- Em liệt kê những thứ cần mua rồi nè

- Kỹ càng dữ ha

- Hình thức thôi à, nhưng cô khen thì em nhận

Không nhanh không chậm, Dương Tuyết và bạn học Nhã đi nhanh lên tầng thực phẩm.

Có đồ ăn trước mấy cái kia tính sau...

Ở đấy tầm nửa tiếng, hai người lại di chuyển lên tầng khác.

Đang đi thì cô có điện thoại.

- Alo...

ừm...

được rồi tới ngay

Rồi quay qua nói với An Nhã

- Xin lỗi nha, tôi có chút việc, em tự mua nha

- Ơ... cô bảo đi siêu thị với em mà...

- Xin lỗi mà, hôm khác tôi bù cho

Nói rồi cô đi về hướng thang máy, bỏ lại bạn ấy ngơ ngác đứng đó.

Cô đi rồi, chỗ này đã vắng càng thêm vắng.

Bởi vậy mấy nhân viên cứ chăm chú nhìn mình làm An Nhã ngượng ngượng sao ấy.

Mua một vài đồ cần cho cô rồi phi thẳng ra tính tiền đi về luôn.

Ra khỏi đó rồi thì bạn ấy quyết định đi tới siêu thị mini mua ít đồ ăn vặt và nước ngọt cho mình.

Nhưng tự nhiên thấy cái gì đó sai sai.

"Ủa chết mịa, rồi đi bằng cái gì???"

Lúc nãy đi với cô mà, giờ cô đi mất tiêu rồi.

Không mua mà về thẳng nhà thì còn xa hơn mấy lần.

Đã vậy trời còn nắng, đi bộ về kiểu này chắc trúng nắng bệnh luôn quá.

Nghĩ đi nghĩ lại, An Nhã lấy điện thoại ra gọi An Nhiên.

- Alo

- Alo, Nhã đây.

Anh em tốt ơi, tao đang đứng dưới trời nắng 90 độ và đang ở xa nhà quá trời, giờ tao không về được.

Cứu!!!

Cứu gấp!

- 90 độ luôn hả?

Mà mày đang ở đâu

- Siêu thị XX, nóng chết người

- Kiếm chỗ ngồi đi, 5 phút tao qua liền

Thế là bạn An Nhã định kiếm quán cafe nào đó ngồi.

Nhưng xung quanh cái siêu thị đắt tiền này cũng toàn mấy quán đắt tiền.

Starbucks?

Thôi dẹp đi, ngồi dưới bậc thềm siêu thị đợi còn tốt hơn.

Trên dưới 15 phút, An Nhiên dừng trước mặt An Nhã với chiếc xe đạp điện của mình.

15 phút này là cực hình đối với bạn Nhã.

- Uhuhu cứu tinh đã tới rồi

- Lên xe đi em

An Nhã ngồi lên xe, An Nhiên bắt đầu lướt.

Dù trời vẫn nóng nhưng chuyển động có gió đỡ hơn nhiều.

- Sao mày ở đó vậy?

- Đi mua đồ với cô Tuyết á, xong cô có việc cái bỏ tao ở đó luôn

- U là trời, bả ác dị?

- Đâu, cô có việc mà, chắc quên mất tao luôn

- Ủa gì vậy má?

Tự dưng bữa nay bày đặt bênh bả nữa chời

- Đâu có đâu.

Mà cô cũng dễ thương á

- Tao cảm giác xấu lắm mày ạ, có vẻ sau này mày sẽ đau khổ con à

- Đưa tao tới Ministop tao mua đồ tí nha!!

- Ò

---

Sau khi mua xong, An Nhiên chở An Nhã về lại chung cư.

- Cảm ơn người anh em, tao đi lên đây, bữa sau bao mày uống nước

- Bảo trọng he, tao đi á

Chào nhau xong, An Nhã vào chung cư bấm thang máy lên lầu.

- Ủa cửa khóa rồi?

Cô chưa về hả trời?

An Nhã đè lên đè xuống tay nắm cửa thêm mấy cái, nhưng không mở được thì vẫn là không được thôi.

"Có xu dữ vậy hông ಥ‿ಥ, tui làm gì có đem theo chìa khóa dự phòng đâu"

Rồi giờ sao, ôm đống đồ ngồi trước cửa chờ hay gì??

Gọi cô!

*bíp bíp*

- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc không nhấc máy, vui lòng để lại lời nhắn sau...

Đã bỏ tui lại còn cúp điện thoại tui??

Thiệt tình vậy luôn hả trời??

Đâu cam tâm đâu, An Nhã đâu phải là loại dễ dãi cho qua mọi thứ một cách êm đẹp nhẹ nhàng, ức chế là phải làm ầm lên cho người ta biết.

Nhưng xét lại, đây vẫn là cô a, vẫn là nhịn một chút, nhưng cũng không im được.

"Ê cái bà kia...|"

Thôi thôi, nhắn vậy cô về là tới công chuyện.

"Cô ơi, em quên mang chìa khóa rồi, cô về lẹ đi huhu"

"Em không muốn phiền cô đâu, nhưng mà đi nắng về giờ mệt quá à, cô về được không cô?"

Than thở đáng thương 3 phần nói quá 7 phần thật tình.

Mệt thật ấy...

Tắt điện thoại rồi ngồi xuống trước cửa chờ, máy lạnh ở ngay bên trong nhưng lại chẳng thể vào để bật, thật là cảm giác mà!

...

Ở một diễn biến khác, sau khi nhận cuộc gọi từ siêu thị, Dương Tuyết một phát hướng thẳng về nhà mình.

Vừa bước vào, cô liền thấy ngột ngạt, cảm giác cứ bức bối sao sao ấy.

- Mẹ, chuyện gì mà gọi con về gấp vậy?

Cũng hơi chột dạ bỏ An Nhã ở lại siêu thị.

- Ngồi đi, lâu không gặp mà tính con vẫn vậy à.

Lần này dẫn về để báo con một tiếng tối nay nhà của chú Quốc, bạn ba con có tổ chức tiệc, mời gia đình mình ấy mà

- Chú Quốc?

Thì ba mẹ cứ đi, liên quan gì con đâu?

- À thì... thật ra con trai chú cũng lớn rồi mà vẫn chưa có vợ, mà con thì cũng đến tuổi...

Nói tới đây cô cũng đủ hiểu mẹ cô nói về cái gì rồi.

- Mẹ lại muốn con xem mắt?

Mẹ ơi, con đã nói biết bao nhiêu lần rồi, tình cảm phải đúng lúc chứ, khi nào đến thì đến, mẹ cứ bắt con yêu làm gì?

- Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi

*bíp bíp bíp*

Giờ này mà ai gọi vậy, chủ nhiệm không thèm nhìn vội tắt điện thoại.

- Thứ nhất, con nhắc lại con không muốn bị sắp đặt, việc con đi dạy học thay vì ở nhà ăn bám tài sản ba mẹ đã cho thấy việc đó rồi.

Thứ hai, việc nào có thể nói trên điện thoại thì đừng bắt con về tận nhà như này, con bận lắm

Nói rồi cô cầm túi xách đi ra ngoài.

Bực ghê, không biết bực vì gia đình hay bực vì đang đi với An Nhã tự nhiên bị làm phiền...

Mẹ của cô cố nói với ra:

- Dù sao cũng ráng tới tối nay, ba con lỡ hứa với người ta rồi!

Chủ nhiệm vừa bước đi vừa nheo mắt lại.

Tức điên mất...

Ngồi yên vị vào xe, lúc này mới mở điện thoại lên.

...

Bíp bíp.

- Dạ alo

- Đang ở đâu đó?

- Trước cửa nhà ạ, em ngồi nãy giờ rồi

- ...

- ...

- ...

- Alo cô ơi...?

- Cầm điện thoại xuống bảo vệ cho tôi nói chuyện

An Nhã hớt ha hớt hải bấm thang máy đi xuống dưới.

Ông nội tui cũng hông dám để cô đợi nữa.

Sau một lúc nói chuyện, anh bảo vệ dắt An Nhã lên trên, dùng chìa khóa riêng của bảo vệ để mở cửa cho ẻm.

Xong xuôi hết mới đi xuống.

"Sao cứ có cảm giác mình như mấy đứa nhóc tiểu học vậy..."

Đi vào nhà, An Nhã lập tức mở điều hòa lên.

Đi rửa mặt, thay đồ, rồi ra sofa nằm.

Ôi trời ơi thiên đường là đây!!

Tự dưng An Nhã thấy biết ơn chủ nhiệm ghê gớm, dù bị hành đứng ngoài chờ gần cả tiếng, nên đứng dậy đi vô trong gọt táo cho cô ăn yayy

Sau một lúc khá lâu sau đó, cô mở cửa ra, cởi giày rồi bước vào phòng khách, thấy An Nhã đang nằm trên sofa chơi game.

- Học không lo học...

Xời, mới về là la người ta rồi.

Thôi kệ, vì cô đẹp nên em tha thứ vậy.

An Nhã ngồi dậy.

- Cô về rồi hả?

Em có gọt táo cho cô á, cô...

- Lát nhớ phơi quần áo giúp tôi nha, tôi mệt quá đi nghỉ đây

Vừa dứt câu thì cánh cửa trong phòng chủ nhiệm cũng đóng lại.

Bỏ lại An Nhã ở ngoài.

- Ơ.........

Hơi buồn vì bị bơ, mà thôi, chắc cô mệt thật, tội ghê.

Thế là bạn ấy lại tung tăng đi phơi đồ.

--------------------------------

Tối nay giao thừa rồi, tặng quà cho mấy emiu đó!!

Sắp có drama rồi mấy bợn, ráng nhấm nháp những chap nhẹ nhàng này đi 🙂))

P/s: nói nghe cho nguy hiểm vậy thôi chứ thật ra cũng không có gì đâu.

Thôi quên đi, năm mới vui vẻ he!

VOTE cho kui nha, yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#7: An Nhã và một ngày xui gần chết


Trường học, sáng.

Tiết anh, và An Nhã lại bắt đầu buồn ngủ.

Cơ mà có cho tiền nó cũng không dám ngủ, biết người đứng trên kia là ai không, sợ bị thủ tiêu.

Cuối cùng hết tiết thì cũng là giờ ra chơi, bé Nhã chuẩn bị đi chơi tung tăng là lá la~

- Nhóc, rảnh không?

Giọng nói của chủ nhiệm.

- Dạ?

Hả?

Cô gọi em á hả?

- Chứ ai?

- À dạ dạ, có gì hông cô?

- Có mới kêu chứ, xuống phòng giáo viên lấy tài liệu cho lớp

"Sao là em??

Lớp trưởng lớp phó rảnh quá trời kìa cô!!!"

Nghĩ là nghĩ vậy...

- Vâng vâng, đi ngay ạ

Chủ nhiệm cũng xuống phòng giáo viên, nên tự dưng thành đi chung.

- Tối ăn gì, tôi mua

- Ớ?

Cô không thích ăn đồ em nấu hả???

- Không hẳn.

Tại tôi có việc ăn tối ở ngoài, ăn gì tôi mua về luôn, đỡ phải nấu

- À, nhưng mà "không hẳn" là sao...

- Thì là cũng được

Sao nhóc này hỏi lắm vậy?

- Đâu, tại mấy món không hợp với cô hay sao á, cô thích ăn gì mốt em làm!!

Không cam tâm nha...

Dương Tuyết nhìn An Nhã, cười mỉm một cái rồi ngước thẳng lên đi tiếp.

Bạn học Nhã đứng hình.

Ô mai gót luôn á pà.

Ủa alo???

Tự nhiên cười???

Mắc cái gì đẹp vậy???

Ủa???

Chân thì vẫn đi mà hồn thì trên mây.

Phía sau hai người, cách một đoạn.

- Ô?

Ngọt ngào ghê ha?

-----

- An Nhã ơi, bạn rảnh hông á??

An Nhã đang nằm gục đầu xuống bàn ngủ, mới hết tiết văn, một tiết mà như kéo dài vô tận vậy á trời, mãi mới tới giờ ra chơi.

Ai đó gọi làm bé nó ngồi dậy.

À, tưởng ai, bạn lớp phó

- Có gì không á?

- Không gì, tại mình muốn xuống căn tin á, mà không ai đi chung hết, tính rủ bạn đi chung(⌒‿⌒)

- À oke, tui đang rảnh

Thế thì đi chung thôi cũng không ảnh hưởng gì lắm, dù sao mình cũng tính xuống mua chai nước.

Trên đường đi bạn An Nhã đã kịp check lại trí nhớ.

Lớp phó, tên là A Song, học rất giỏi, đặc biệt là tiếng Anh, cái môn mình ghét cay ghét đắng.

Trên đường đi lướt ngang phòng giáo viên, dù chỉ nhìn lướt qua nhưng An Nhã thừa sức xác định vị trí của con người đáng sợ kia, trời ban vẻ mặt xinh đẹp đó mà sao không ban cho sự tốt bụng hả trời???

Tất nhiên, chủ nhiệm cũng nhìn thấy An Nhã.

Ủa nhóc này với lớp phó thân nhau hồi nào vậy ta?

Đúng là khó hiểu

- Mình xong rồi

Lớp phó bước ra từ đám đông, đi về phía An Nhã.

Uầy, tưởng gì, thì ra là mua kem

- Ớ, bạn cũng thích vị này hả, kem dâu trường mình siêu đỉnh

- Đúng ời, matcha cũng ngon á

- Yep yep, nhưng mà tui vẫn thích dâu hơn

- Cầm giúp tui tí đi

Nói rồi bạn lớp phó đi ngược vô trong căn tin, chừng vài giây sau trở ra với thêm một cái muỗng.

- Ăn chung đi

- Sao được!!

Của bạn mua mà

- Hổng sao, coi như công sức bạn đi xuống với tui

- Uầy, vậy thôi không khách sáo

Nhận lấy cái muỗng từ trong tay bạn lớp phó, An Nhã bắt đầu ăn chung hộp kem với bạn ấy.

Mà nói thì nói, dù sao của người ta, An Nhã ăn tầm vài ba muỗng là lắc đầu ngừng lại, rồi vứt cái muỗng rồi.

Nhưng bạn lớp phó thì vẫn điềm nhiên cầm hộp kem đi thẳng vào lớp.

An Nhã cũng khô g để ý nhiều, ngồi vào chỗ chuẩn bị ngủ tiếp.

A Song đi theo tới chỗ của An Nhã luôn, rồi ngồi xuống kế bên, để hộp kem lên bàn.

Đang ngồi thì một bạn nào đó chạy lại ghé sát tai bạn lớp phó nói gì đó.

Lớp phó quay sang An Nhã

- Ê tui về chỗ lấy đồ cái nha

- Ò...

Đi đâu thì đi liên quan gì tui mà báo chi vậy trời

An Nhã đáp rồi quay ra nhìn cửa sổ, nên không nhận ra vẻ mặt lúc này của bạn lớp phó.

Môi bạn ấy nhếch lên để lộ một nụ cười, rồi bạn ấy quay về chỗ của mình.

Một luồng sát khí xộc thẳng vào lớp học, từ cửa lớp, một giọng nói the thé chói tai hét ầm lên

- EM KIA, AI CHO ĂN TRONG LỚP HẢ?

An Nhã vẫn nhìn cửa sổ, mấy chuyện này thường xuyên mà, dù sao cũng chả phải mình...

- CÁI EM KIA, NÓI CÓ NGHE KHÔNG??

An Nhã lúc này mới quay đầu nhìn ra, đứa nào xui vậy bị bà giám thị bắt.

Ủa nhưng mà, sao bả nhìn mình?

Cô giám thị lăm lăm chỗ bạn An Nhã bước thẳng tới, cầm cây thước quất lên tay của bạn ấy.

- ĐÃ ĂN TRONG LỚP CÒN BẮT GỌI HAI BA LẦN?

Bả vừa nói vừa chỉ vào hộp kem trên bàn

- Nhưng cái này đâu phải của em đâu cô??

- GIỜ THÍCH CÃI KHÔNG??

Mắt giám thị trợn lên, ghép chung với gương mặt hung hăng trời sinh của bả làm nguyên khuôn mặt càng dữ tợn.

- Em không có cãi...

Nhưng mà không phải của em!

- NHỎ NÀY?!?

CHÚT HẾT GIỜ LÊN PHÒNG GIÁM THỊ GẶP TÔI, KHÔNG NÓI NHIỀU!!

ĐEM CÁI HỘP NÀY ĐI QUĂNG, NHANH

Nói rồi bả giận dữ đi ra khỏi lớp, trên đường đi còn chửi chửi vài câu gì đó.

An Nhã tức giận nhìn qua lớp phó.

Thấy bạn ấy đang tỏ vẻ hối lỗi, nhưng ý cười trong mắt kia là gì?

Có miệng ăn không có miệng nhận à??

Chả lẽ lúc nãy khai nó ra?

An Nhã cầm hộp kem bước ra khỏi lớp, quăng vào sọt rác, quay lưng lại thì gặp An Nhiên.

- Gì vậy mày, tao mới đi ăn, vừa vào lớp thấy tụi nó nói mày quá trời luôn

- Ai biết đâu, nhỏ Song ăn kem để trên bàn tao, bà giám thị vô nói của tao, chửi quá trời, đánh tay nữa nè

- Trời má mất nết vậy.

Sao mày không nói bả

- Nói là không phải của tao rồi, mà bả có nghe đâu, toàn cãi ngang, mẹ nó

- Thôi kệ đi mày, chút bao mày trà sữa

---

Hết tiết cuối cùng, bạn nghĩ An Nhã sẽ lên phòng giám thị sao?

Không đâu, nó chạy thẳng về nhà rồi trốn vào phòng sách ngủ, kệ mẹ bả, làm gì thì làm, dù sao nó cũng không có lỗi.

Và bà giám thị dĩ nhiên cũng không để yên, bả báo với chủ nhiệm.

Dương Tuyết nghe được tin này hơi nhíu mày, tối về hỏi nhóc đó vậy.

Cái kết của bạn Nhã sẽ thế nào đây?

-------------------------

F1 ở nhà nên nhàn rỗi ghê mọi người ạ 🙂))

VOTE nha
 
[Gl] Ngày Mưa
GTNV


Dù là trễ rồi, nhưng giờ tau sẽ đưa ra model của các nhân vật nha.

Để mọi người dễ tưởng tượng ó

- An Nhã: 1m62

- Dương Tuyết: 1m71

- An Nhiên: 1m67

- Hạo Văn : 1m78

- A Song: 1m64

- Tiêu Thần: 1m65

- Giám đốc Lương: 1m79

- Nguyên Vy: 1m69

Và một số nhân vật khác...

---

Mảng các nhân vật hiện tại, nếu có phát sinh thêm tau sẽ bổ sung tại đây luôn nha (để lỡ sau này có new char mọi người quay lại đây để xem tạo mẫu he)

P/s: au tạo nhân vật trên picrew á, nét là của bạn "gurae" nha
 
[Gl] Ngày Mưa
#8: An Nhã và một ngày sầu đời


Chỉ định nhắm mắt là vậy, thế mà An Nhã lại ngủ đến tận 6h kém.

Lúc mở mắt, trời đã bắt đầu tối rồi.

Với tay lên bật đèn, bạn ấy hơi nheo mắt vì chói.

- Chời đất ơi ngủ có 15p mà tối luôn??

Đi ra ngoài, bật đèn phòng khách, An Nhã hơi ngạc nhiên, mà sau đó lại thấy mình không nên ngạc nhiên.

Giờ này cô chưa về á?

Mới đi siêu thị hôm trước mà giờ lại hết đồ ăn nữa rồi, giờ sao, thôi xuống siêu thị mini ở dưới chung cư mua vậy.

An Nhã đến trước tủ, trên đó có một cái hộp nhỏ.

Trong đó là tiền mà bạn ấy và chủ nhiệm thoả thuận tiêu dùng vào sinh hoạt chung, thường chỉ dùng khi đi siêu thị, mua đồ ăn.

Quy ước này giúp tiện hơn với cả thoải mái, tự nhiên hơn nên cả hai đều rất tán thành, vì vậy mà cái hộp bé bé kia đã trở thành "vật chung"

(xin lỗi, không liên quan nhưng tui nhớ tới cái câu gì mà "Duyên này thì giữ vật này của chung" trong Truyện Kiều á 🙂))

Lấy tiền, chuẩn bị đi thì nghe tiếng chốt cửa mở.

- Á, chào cô, sao trễ vậy cô?

- Ừ, họp, đuối...

Từ khi sống chung, bạn ấy phát hiện được nhiều thứ của chủ nhiệm lắm.

Dù rất chuyên nghiệp trong công việc, nhưng với những thứ khác thì cô siêu siêu lười, có vài hôm cô lười đến mức chả muốn mở miệng.

Có mở miệng thì cũng nói được vài chữ, làm bạn ấy phải vắt óc lắm mới hiểu được Dương Tuyết đang muốn truyền đạt điều gì.

Nhờ vậy mà trình độ "Dịch tiếng cô" được nâng cao một cách rõ rệt.

Ví như lúc này, chỉ với ba chữ "ừ, họp, đuối", An Nhã sẽ hiểu rằng "Ừ, hôm nay họp ở trường, đuối muốn chết"

Đang tính rủ cô đi mua đồ, mà thôi, cô đang hơi cọc thì phải, tránh xa vậy...

- Nhà hết nguyên liệu rồi, em đi mua tí, chờ chút em về liền

Dương Tuyết gật gật đầu, rồi đi thẳng vào nhà tắm, cô cần ngâm nước nóng để thư giãn, hôm nay thật sự rất mệt, sáng thì nghe người ta khiếu nại về bạn ấy, chiều thì họp hơn cả tiếng, muốn người ta chết sớm hay sao vậy.

...

Sau khi An Nhã về đến nhà cũng không cảm nhận được không khí kì quái xuất phát từ chủ nhiệm đang ngồi trên sofa bấm điện thoại kia.

Bạn ấy tung tăng vào bếp, tự dưng thấy yêu đời.

Dương Tuyết bỏ điện thoại xuống, nhìn về phía An Nhã, cảm thấy "tâm sự" trước khi ăn cũng chả tốt đẹp gì, thôi lát cũng được...

Một lát sau, đầu bếp An Nhã đã xong sứ mệnh của mình.

- Cô ơi, qua ăn tối nà

Dương Tuyết đi qua ngồi xuống, ăn bằng một tốc độ nhanh nhất có thể, rồi bỏ lại một câu "Ăn xong vào phòng tôi" rồi trở về phòng mình.

An Nhã đang vui vẻ ăn thì bỗng khựng lại, nhìn bóng lưng của Dương Tuyết ở xa.

Lúc này bạn ấy mới cảm thấy có gì đó sai sai, sao hôm nay cô không nói gì hết vậy, bình thường cô ít nói chuyện nhưng cũng đâu tới mức vậy, hình như là đang... giận?

Giận ai?

Chết, chỉ có thể là mình!

An Nhã rùng mình nhớ đến chuyện lúc sáng, không phải lỗi của mình, mình nói sự thật cho cô chắc cũng không có gì đến nỗi đâu...

Ăn xong, dọn, rửa, vừa làm vừa hoang mang lo sợ về tương lai...

Đứng trước cửa phòng hồi lâu vẫn chưa dám vào.

Sau 7749 phút đấu tranh tư tưởng, bạn ấy hít sâu.

Kệ, sớm cũng chết muộn cũng chết, ra đi sớm bớt đau khổ vậy...

"Cộc cộc"

- Cô ơi, em vào nha

Dứt lời, An Nhã đẩy cửa vào.

Dù ở đây lâu rồi nhưng lần đầu mới bước vào phòng của chủ nhiệm.

Bình thường cùng lắm là đi lướt qua thôi, còn được thấy rõ ràng hết như này vẫn là lần đầu, và cũng có thể rất lâu sau mới được thấy nữa.

Tone màu chủ đạo vẫn là trắng, chủ nhiệm thích màu trắng ghê, à đâu, màu đen nữa, đi dạy toàn cả cây đen, thi thoảng mới có màu, chắc cho đỡ nhạt.

Có thể nói, căn phòng này quá ngăn nắp rồi, nhưng cái đáng để ý nhất vẫn là cái tủ sách kia.

Khiếp, dùng cả cái phòng kia để chứa sách mà vẫn còn hả??

Dương Tuyết đang trên bàn làm việc, laptop đang mở nhưng toàn tiếng Anh, bạn ấy chả hiểu gì hết, chưa kịp định hình thì chủ nhiệm đã dừng tay, xoay người lại đối diện mình.

- Ngồi đi

Dương Tuyết chỉ tay vào cái ghế đệm đằng sau.

An Nhã ngồi xuống.

"Ét o étttt"

- Sáng nay em làm gì?

- Dạ...

Thì...

đi học như bình thường thôi ạ-

- Đừng giả ngơ, em biết tôi đang nói cái gì.

"Chết rồi mặt cô căng quó"

- Em...

- Ăn trong lớp, bị bắt rồi đứng trả treo với giám thị, rồi người ta gọi lên phòng quản lý học sinh thì bỏ về?

- Không phải vậy đâu cô.

Em không có ăn, cái đó không phải của em

- Không của em thì của ai?

Dương Tuyết nhướn mày hỏi ngược lại, hôm nay lớn tiếng với cả tôi???

- Đúng là nó trên bàn em, nhưng mà bạn Song để lên mà

- Tự dưng khi không bạn lại để lên bàn em?

- Em nói thật mà!

Bực rồi nha, đến chủ nhiệm mà cũng không tin mình.

À không, dễ gì cô tin mình, dù gì đó giờ cổ cũng có ưa mình đâu.

Tự mình nghĩ cổ tốt này kia thôi, ngu ghê...

- Rồi, cứ cho lời em nói là thật đi.

Vậy tại sao không lên phòng giám thị?

An Nhã chột dạ cắn môi, cái đó thì...

- Tại... tại em không có lỗi mà cô kia cứ bắt ép...

- Nên chống đối?

- Không phải mà!!

- Hành động vậy rõ là xem thường cán bộ của trường rồi còn gì?

Thích bị kỉ luật lắm rồi đúng không?

Dương Tuyết thở dài hỏi.

An Nhã càng lúc càng chột dạ.

Dù lúc đầu mình đúng nhưng thật sự hành động tùy hứng quá rồi, lúc đó đâu nghĩ đến hậu quả...

- Em... em...

Mặt cô làm bạn ấy sợ quá à.

- Cô ơi đừng giận, em xin lỗi...

- Vấn đề không phải là tôi có giận hay không, em có hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề không vậy?

Lúc làm sao không suy nghĩ?

An Nhã tái mét rồi, không phải sợ kỉ luật, chẳng hiểu tại sao nhưng ẻm sợ ngữ điệu khiển trách nghiêm khắc này của chủ nhiệm hơn.

Dù bình thường bị la nhiều nhưng lần này cô bất mãn với mình thật, chẳng hiểu sao khó chịu quá.

Dương Tuyết định giáo huấn thêm một tí, lần này hành động của bạn ấy cực kỳ sai, nhưng nhìn dáng vẻ cúi gằm mặt của An Nhã, chủ nhiệm dừng lại, chỉ hơi hơi nhíu mày rồi thở mạnh một cái.

- Ngày mai lên phòng giám thị xin lỗi.

Chắc chắn em sẽ viết kiểm điểm, hoặc tệ hơn, chả biết.

Nhưng thà nhận lỗi trước, đỡ hơn đợi người ta lên tận lớp tìm.

Đi ngủ đi

- Dạ...

Ra khỏi phòng Dương Tuyết, An Nhã tự dưng buồn ghê gớm

Không hiểu sao nhưng, bị bà giám thị chửi rủa còn đỡ hơn nghe giọng chủ nhiệm trách mắng gấp trăm lần...

-------------------------------

Chill đi, sắp tới rảnh, sẽ ra chap sớm thôi.

Yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#9: An Nhã và lớp phó


Cả đêm trằn trọc hoài không ngủ được, An Nhã rất rất cọc nha.

Càng nhiều hơn là khó hiểu, nhỏ lớp phó tự dưng làm vậy?

Không là ai khác mà lại là mình?

Như kiểu lên kế hoạch từ trước vậy á, càng nghĩ càng thấy có vấn đề

Cô thì không nghe mình nói, chỉ chăm chăm vào việc mình chống đối cán bộ trường, mà cho là có nghe chắc cô cũng chả bao giờ tin mình.

Nói chung là dù thế nào cũng thấy khó chịu, An Nhã bật điện thoại nhắn tin cho An Nhiên tâm sự, đến tận 3h sáng mới tắt đi.

...

Sáng dậy, nói cho hay chứ thật ra chỉ mới có 7h hơn thôi, hôm nay bạn ấy học buổi chiều, chả hiểu vì lý do gì lại đi thức sớm.

Đi ra phòng khách, như dự liệu, cô Tuyết đi dạy mất tiêu rồi, còn có mình ở nhà thôi.

Ăn sáng vội rồi phi ra ngoài, trong này toàn kí ức đau buồn thôi, ra ngoài đi dạo mấy cái nhà sách còn vui hơn.

---

Sau khi lượn lờ 7749 vòng, mua vài ba quyển truyện tranh, An Nhã về nhà thay đồ chuẩn bị lên trường luôn, nhất định chiều nay phải làm cho rõ ràng.

Vừa ngồi xuống chỗ, bạn đầu bàn đã quay xuống nói với An Nhã.

- Lớp phó kêu Nhã khi nào vô thì lên văn phòng Đoàn gặp nhỏ á

- Chi vậy?

- Tui đâu biết, nhỏ kêu tui nhắn vậy thôi rồi đi rồi

- Ò ok, cảm ơn nha

Tốt, ta chưa tìm ngươi ngươi đã chủ động tìm ta!

...

Đứng trước cửa văn phòng Đoàn, An Nhã nhìn vào.

Lớp phó đang làm giấy gì đó trong góc với vài đứa khác, thấy An Nhã thì quay qua nói vài câu với tụi kia rồi đi ra cửa

- Có gì không?

- An Nhã nhíu mày

- Ra chỗ nào yên tĩnh hơn đi

Vừa nói A Song vừa đi về hướng phía sau khu bán trú, ở đó chỉ đơn giản là một khu đất trống.

Hơi nghi hoặc nhưng An Nhã vẫn quyết định đi theo.

Khờ quá đi mất.

Khi ra đến đó, An Nhã hơi ngạc nhiên khi thấy ở đó còn hai đứa lớp khác đang ngồi bấm điện thoại, nhìn sơ qua thì hình như tụi nó và nhỏ lớp phó quen nhau.

An Nhã nhíu mày càng chặt.

- Nói cái gì mà phải ra đây?

Hai đứa kia thấy An Nhã và A Song, tắt điện thoại rồi đứng lên.

- An Nhã đoán thử xem - A Song mỉm cười

- Xin lỗi vụ hôm qua?

Đột nhiên nhỏ lớp phó và hai đứa kia bật cười.

Sau khi cười xong nhỏ mới nhìn bạn ấy.

- Xin lỗi?

Mày có thấy ai cố tình hại mày xong rồi đi xin lỗi không?

Bạn ấy mở to mắt, tụi này vô liêm sỉ tới cỡ nào vậy?

- Ngu, bị hại mà còn tưởng người ta vô ý à?

- A Song nhếch mép nói tiếp

- Mắc gì làm vậy?

- An Nhã cố gắng nhịn hết sức có thể

- Cái đó phải hỏi mày

Rồi nhỏ tiến tới gần An Nhã.

- Tao cảnh cáo nhé, tránh xa cô Tuyết ra

- Mắc gì tao phải tránh cô?

Nhỏ lớp phó đột nhiên tối sầm mặt, gằn giọng.

- Mẹ nó, nói đéo hiểu à?!

Tao nhắc lại: tránh xa cô Tuyết ra, không thì lần sau không đơn giản là lên phòng giám thị đâu nhé

An Nhã nhìn cả đám dữ tợn quát nạt mình, mới ngờ ngợ nhận ra cái gì đó.

Ánh mắt của nhỏ lúc nhìn cô mình đã thấy rất lạ rồi, ồ... ra là vậy

- Vậy nếu tao nói không thì sao nè?

Tụi kia nhìn An Nhã, nhỏ lớp phó còn giơ tay lên định đánh nhưng An Nhã đã kịp chụp lại.

- Chả có lý do gì tao phải nghe tụi mày, giờ muốn đánh không?

Phòng bán trú tụi nó còn đang ngủ, tao la lên một cái coi hình tượng học sinh ngoan của mày có còn không nhé.

Nhỏ lớp phó càng điên, tính lấy tay kia đánh nhưng hai đứa đằng sau có vẻ vẫn còn tỉnh táo, liền kéo nhỏ ra sau.

- Thôi mày, nhỏ này từ từ xử, có người đang ngủ gần đây á.

An Nhã đẩy lớp phó ra, cười khinh.

- Sao?

Tao thích cái gì tao làm, đéo phải việc của tụi mày, thích cô thì tự mà đi giành đi, đi làm mấy trò bẩn...

Nói rồi nhân lúc tụi kia đang giữ nhỏ lớp phó lại, bạn ấy xoay người rời đi.

Đi được đến cầu thang mới tựa vào tường thở gấp.

Trời ơi làm sợ hết hồn à, nãy miệng cứng vậy thôi chứ tim muốn rớt ra ngoài rồi nè, huhu...

- Làm gì ở đây?

Cái giọng lạnh lẽo này chỉ có một người thôi, An Nhã giật thót quay qua nhìn.

- Dạ???

À...

Nóng quá nên ra đây đứng ạ-

- Nóng?

Tôi thấy bình thường mà

Ủa, trời có miếng nắng nào đâu mà nóng, nhìn nhóc này cũng có tí mồ hôi nào đâu, lạ ghê

- Dạ, haha...

- Đi xin lỗi chưa?

- Hể-

- Hể cái gì?

Vậy là chưa?

- Em đang chuẩn bị đi đây, em đi liền nèeee

Vừa nói bạn ấy vừa chạy đi, chủ nhiệm ơi người ta sắp rớt tim rồi, hông ôm an ủi thì thôi còn làm áp lực hơn nữa huhuhu....

-----------------------
 
[Gl] Ngày Mưa
#10: An Nhã và một ngày đáng yêu


Trở về nhà sau một ngày chẳng mấy là yên bình.

Hồi nãy lên phòng giám thị bị giáo huấn thêm một trận, rồi viết kiểm điểm, đã vậy còn làm vệ sinh sân trường.

Tàn nhẫn thật chứ...

Giờ cũng sắp tối rồi á, sao chủ nhiệm chưa về ta.

Nhớ rõ ràng hôm qua cô nói là hôm nay đâu có họp gì đâu, cứ bỏ người ta ở nhà, buồn lắm chứ bộ

Cơm thì mình nấu từ hồi sáng rồi, chờ cô về rồi hâm lại ăn thôi.

Chén cũng rửa xong, đồ cũng giặt phơi hết rồi, giờ chán gần chết.

Lăn qua lăn lại trên cái sofa ngoài phòng khách một lúc, An Nhã lấy điện thoại ra.

Chơi game vậy.

Trên dưới một tiếng đồng hồ, cánh cửa ting ting được mở mật khẩu, rồi lạch cạch mở ra.

- Suốt ngày chỉ biết chơi...

Vừa cởi giày, Dương Tuyết đưa mắt nhìn cái thân hình nhỏ nhỏ nằm trên sofa.

An Nhã tắt điện thoại, ngồi dậy đi về phía chủ nhiệm, đi đâu à?

Đi xếp giày a, chả biết từ khi nào việc này thành thói quen luôn rồi.

- Tại em chán quá thôi, chờ cô về đâu có gì làm đâu

Chủ nhiệm nhìn bạn ấy, không hiểu sao tự dưng có một cảm giác lạ lẫm, có người chờ mình về cơ à, cái này gọi là cảm giác gia đình ha?

- Sao không ăn tối trước đi?

- Thôi, ăn một mình đâu có vui.

Mà sao cô về trễ vậy?

Đón lấy cái áo khoác từ tay chủ nhiệm, An Nhã cẩn thận phủi sạch một vài hạt bụi nhỏ bám trên đó, rồi treo lên giá.

- Mới tìm được một quán cafe nhìn hay lắm nên ghé vào.

Cô ngồi xuống sofa, ngồi nghỉ chút rồi đi tắm a.

Bạn ấy rót cho chủ nhiệm ly nước ấm, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

- Cô thích uống cafe ạ?

- Cũng không sai, nhưng cái chính là tôi hứng thú với mấy chỗ trang trí đẹp

- Đi một mình ạ?

- Ừ

- Èo, không cô đơn ạ?

- Không, quen rồi thì thấy bình thường

- Ai mà bắt em đi đâu đó một mình chắc em khóc luôn á

- Không đi một mình thì đi với ai?

- Bạn ạ?

Có khi nào chủ nhiệm đáng sợ quá nên không có bạn không???

- Họ bận lắm

- Vậy rủ em nèeee

Nói xong tự dưng An Nhã khựng lại.

Chetme tính nghĩ thôi sao vọt miệng nói ra luôn vậy nè, con ngu, ai đó kiếm chỗ cho tui đi trốn đi, huhu chủ nhiệm từ chối là cái chắc, mịeeeeeee

- Rồi lỡ tôi đi lúc em đang học rồi sao?

- Cúp ạ

- ...

ĐCM SAO CỨ NÓI RA SUY NGHĨ TRONG ĐẦU VẬY???

F*CKKK

Chủ nhiệm đứng hình vài giây, rồi nở nụ cười - một nụ cười nguy hiểm

- Ồ?

- EM GIỠN THÔI CÔ ƠI HUHUHU KHÔNG DÁM CÚP ĐÂUU#₫&₫-+)+₫-

- Nếu rảnh thì mai đi chung

An Nhã chớp chớp mắt.

Ủa?

Ủa?

Vậy là đồng ý á hả??

Ủa?

Hôm nay chủ nhiệm bị gì vậy trời?

Ủa ủa ủa?

Dương Tuyết nhìn An Nhã ngây người, cũng đoán được đại khái nhóc này nghĩ gì.

Ngốc.

- Mai đợi tôi trước cổng đi.

Mà thôi, đi lại trước tiệm photo cách trường một tí đi

Sợ người ta thấy nói này nọ thì không hay.

- ...

Dạ?

Điều duy nhất có thể đoán được ở chủ nhiệm là không thể đoán được gì cả.

Cười lắc đầu, cô bỏ lại An Nhã rồi đi về phòng, đi tắm a.

An Nhã đứng hình x2.

ĐỪNG CÓ CƯỜI NỮA, CÁI ĐỒ XINH ĐẸP ĐÁNG GHÉTTTT

---

Cả ngày học hôm nay, An Nhã chẳng tập trung được chút nào.

Trong đầu toàn là suy nghĩ về buổi cafe chiều nay thôi.

Vậy có tính là mình với chủ nhiệm thân nhau không ta?

Chắc cổ cô đơn quá thôi, chứ như mình làm sao được thân với cô a, đừng nghĩ lung tung nữa...

Dù là thế nào, An Nhã cũng thừa nhận, dường như dạo này mình càng lúc càng để ý chủ nhiệm rồi.

Tại sao vậy nhỉ?

Thấy bạn ấy cứ ngồi ngẩn ngơ An Nhiên cũng không muốn làm phiền, cứ để nó mơ đi vậy.

Rất nhanh liền qua mấy tiết học.

An Nhã cứ cảm thấy nhỏ lớp phó cứ liếc liếc mình.

Hừ, liếc đi, lòi mắt ra luôn cũng được, đang ở trường làm gì được nhau?

Bất quá bạn ấy vẫn vô thức rùng mình một cái.

Thấy ghê quá...

Hết giờ, An Nhã lập tức chạy ra ngoài.

Hôm nay chủ nhiệm nói là đón, nên lúc đi học bạn ấy nhờ An Nhiên chở đến chứ không chạy xe đạp điện như bình thường

Giờ chạy nhanh xuống dưới, để cô chờ thì không tốt đâu.

Ở chỗ hẹn tầm vài phút, chiếc ô tô quen thuộc xuất hiện, mở cửa xe rồi ngồi xuống.

Éc, hôm nay không có tiết nên không thấy chủ nhiệm, giờ mới nhìn nè.

Vẫn là màu đen, nhưng mà, sao hôm nay nhìn cô cuốn quá vậyyyy.

Hình như hôm nào cũng cuốn...

- Học vui không?

- Dạ cũng... vui?

Hông hề nha, nãy kiểm tra đột xuất làm rén gần chết, hên là vẫn tai qua nạn khỏi, tạ ơn trời.

Cũng không nói gì thêm, cả hai cứ yên lặng một lúc lâu như vậy.

An Nhã nhìn ra cửa sổ, hôm nay trời tối nhanh quá, mới có năm giờ mà mặt trời lặn đâu mất tiêu luôn rồi.

Cách một lớp kính, An Nhã nhìn thấy rất nhiều thứ khá bình thường nhưng lại khá thú vị.

Con người, cây cối, các toà nhà.

Đôi khi nếu rảnh cũng nên dừng lại vài phút ngắm nhìn chúng đi a.

Chủ nhiệm dừng xe trước một quán cafe không lớn không nhỏ, nhưng khoảng sân của nó chiếm rất nhiều diện tích nên chiếc xe yêu quý của chủ nhiệm có nơi nương tựa rồi.

Đỗ xe xong xuôi, cả hai xuống xe.

- Nhìn xịn quá đi à

- Phải không?

Nơi tôi thích dĩ nhiên phải xịn rồi.

Bước vào, không gian khá thoáng, có máy lạnh a.

Hình như hơi vắng, nhìn tổng quát chỉ có khoảng 3 người khác trừ đi bạn ấy và cô.

Bất quá lại tốt, vì cả Dương Tuyết và An Nhã đều ghét chỗ đông người.

Cách trang trí cũng rất hợp mắt, đơn giản mà tinh tế, lấy chủ đề chắc là hoa khô hả?

Xét về gu thẩm mỹ, bạn ấy và chủ nhiệm hợp nhau 99/100.

Nên chỉ cần chủ nhiệm chọn, An Nhã liền khẳng định mình chắc chắn sẽ mê.

Và lần này đã chứng minh quan điểm đó cực kỳ đúng.

- Gọi đi, hôm nay tôi khao em

- U mai gót cô là tiên nữ giáng trần đúng không???

Sau đó An Nhã đi tìm chỗ ngồi, chủ nhiệm chọn xong và thanh toán thì cũng đi theo.

Một góc nhỏ có thể quan sát cả quán, lựa chọn tốt, Dương Tuyết thầm nghĩ trong lòng.

- Em hỏi cái này được hông?

- Gì?

- Sao tự nhiên cô lại cho em đi chung vậy

Chủ nhiệm chớp chớp mắt nhìn bạn ấy.

- À thì... kiểu... tại em thấy cô giống người thích một mình á... kiểu em tò mò thôi chứ hổng có ý gì đâu...

- Tự dưng nổi hứng vậy thôi

Dương Tuyết lơ đãng đáp, ai mà biết tại sao.

Nhưng mà hình như nhóc này nghĩ hơi sai rồi, dù cho hay làm mọi thứ một mình, thì ai lại thích cảm giác cô đơn hả trời??

Nước được đem ra, An Nhã mở to mắt nhìn ly nước siêu đẹp trước mặt.

Đồ uống thôi có cần hình thức dữ vậy không trời?

Nhưng mà, ừ thì, tui thích á...

Nhưng biểu cảm của An Nhã, chủ nhiệm tự dưng thấy buồn cười.

- Sao vậy?

- Dạ hông, tại nó đẹp á

- Vậy thôi á hả?

- Hông cô, cái này gọi là hài lòng.

Tại có một lần em đi cái chỗ kia, nước siêu đắt, nhưng mà lúc bưng ra em muốn khóc luôn.

Chưa bàn tới mùi vị, cái bề ngoài làm em thất vọng kinh khủng.

Từ đó em thề không bao giờ quay lại chỗ đó nữa.

Vừa kể, An Nhã vừa nhăn mặt khi nhớ lại ký ức đau thương kia, gần cả trăm cành chứ ít gì, tuyệt vọng luôn.

Chủ nhiệm ồ một tiếng, công nhận cuộc đời nhóc này xui ghê ha, gặp toàn cái gì không à.

Bỗng nhiên Dương Tuyết nhìn chằm chằm vào ly nước của An Nhã.

- Gì dạ cô?

- Không, tôi đang tự hỏi của tôi ngon hơn hay của em ngon hơn

- Uầy, cô muốn thử hông?

Vừa nói An Nhã vừa đẩy ly nước của mình qua phía chủ nhiệm.

Dương Tuyết hài lòng lấy ống hút của mình cho vào ly của An Nhã.

Khoảnh khắc cô cúi người xuống uống, An Nhã nghe đầu nổ oanh một tiếng.

Bình tĩnh bình tĩnh, đâu phải lần đầu mày thấy vẻ quyến rũ của cô đâu.

Ơi là trời uống nước mà cũng toát ra vẻ chéc chì nữa là sao nhỉ?

Chết rồi chết rồi, kì lạ quá đi....

- Của tôi vẫn hơn.

Sau một hồi thử nghiệm, chủ nhiệm rút ra kết luận.

An Nhã bừng tỉnh sau cơn mê muội.

- Hể???

Của em ngon mà?

- Ừ, nhưng của tôi ngon hơn

- Em không tin, cho em thử của cô đi

- Không cho

- Ớ?

Nãy em cho cô của em mà?

- Đó là em cam tâm tình nguyện

- Cô ăn giannnnn

Cứ như vậy, An Nhã và Dương Tuyết trải qua một buổi chiều thật tốt.

Rất nhiều câu chuyện, rất nhiều tiếng cười, và rất nhiều cảm giác mới lạ.

Hình như nhóc này cũng đáng yêu phết a!

Hình như chủ nhiệm cũng không quá lạnh lùng như mình nghĩ...

...

-----------------------

Nằm hông ngủ được nên viết tiếp truyện luôn nè.

Ai đó cmt cho tui biết vẫn còn người hóng bộ này đi, flop quá khóc á ༎ຶ‿༎ຶ

Vote nhe, yêuuuuuu
 
[Gl] Ngày Mưa
#11: An Nhã nên lo sợ đi là vừa 🙂


Cuối cùng cũng đến chủ nhật.

Cả một tuần chiến đấu với mấy môn tự nhiên làm An Nhã có cảm giác như mình sắp chết đến nơi rồi.

Những môn xã hội đối với bạn ấy dễ thở hơn nhiều, vì dù sao văn và các môn liên quan khả năng thuộc-hiểu của An Nhã khá tốt.

Tiếng Anh không tính, tiếng Anh đối với nó không phải quá khó, nhưng mà cũng không dễ.

Nói chung là không thích!!

[Ngoài lề: Riêng author cực thích môn ín lịt nha(ㆁωㆁ), với historie:>]

Nhắc tiếng Anh mới nhớ, tuần sau có bài kiểm tra định kỳ.

Hình như là thứ ba...?

Chết rồi chưa học gì hết.

Mà thôi, từ từ học cũng được.

Mới sáng sớm mà lo gì.

Đúng vậy, đây là sáng sớm.

An Nhã chỉ mới vừa tỉnh dậy thôi.

Không biết ông thần nào nhập mà mới tinh mơ đã nghĩ đến việc học, mà, nghĩ là một chuyện, có học thật hay không lại là một chuyện khác.

Sau khi vệ sinh cá nhân, bạn ấy ra khỏi phòng sách.

- Cửa sổ mở òi kìa, cô dậy rồi hả ta?

Dù là bình thường phải lên lớp thì Dương Tuyết cũng rất ít khi dậy sớm hơn An Nhã (tại ai đó có nhiệm vụ làm đồ ăn sáng mà🙂))).

Còn ngày nghỉ thì dĩ nhiên chuyện đó càng khó xảy ra, vì vậy việc cô đã dậy làm An Nhã hơi ngạc nhiên đôi chút.

- Ủa rồi cô đâu (._.)???

Ủa kì vậy?

Đi vòng vòng khắp nhà rồi mà chả thấy cô đâu, không lẽ cô đi mua đồ hả ta...

Nhắn hỏi thử vậy.

"Cô ơi"

"Cô đâu rồi.-.?"

"Em dậy gòi nè mà hông thấy cô đâu hết"

Chờ tầm 2 phút vẫn chưa hiện "seen".

- Xùy, cho người ta ăn bơ miết vậy:<

Thôi kệ, cũng không phải lần đầu.

Có khi nào cô trả lời tin nhắn mình nhanh đâu, bị bơ riết cũng sắp quen rồi a....

Hôm nay cũng không có hứng nấu, thôi ra ngoài ăn vậy.

- Alo Nhiên, đói quá, đi ăn với tao không?

- Ok em, đợi đó tao qua liền.

------

- Hôm nay đến đây thôi, tan họp nha mọi người!

Họp họp họp suốt ngày họp.

Có mấy cái chuyên đề nói tới nói lui miết không chán á?

Chủ nhiệm rất bực bội, bình thường mấy cuộc họp như này cô sẽ kệ, không đi, ai làm gì làm, tự nhiên tinh thần trách nhiệm nổi lên.

Nhưng mà mơ đi, không có lần sau đâu.

Ra khỏi phòng họp, Dương Tuyết có chút tò mò, nhóc kia dậy chưa nhỉ?

Dậy rồi mà không thấy mình thì sẽ có biểu cảm thế nào ta...

Vừa nghĩ vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, có tin nhắn mới sao không biết ta?

À, mình bật chế độ im lặng mà.

"Họp ở trường"

"Ăn gì chưa?"

Định trả lời câu đầu thôi, nhưng năng lực kì bí nào đó thúc đẩy nên nhắn thêm câu sau.

Cùng lúc đó, An Nhã đang ăn hủ tiếu với An Nhiên ở một tiệm quen, nhận được tin nhắn lập tức mở lên.

N: Dạ òii, cô ăn chưa?

T: Chưa, đói muốn chết nè

N: Sao không ăn đi cô

T: Họp sớm, mới ra

N: Dạ, vậy kiếm đồ ăn liền đi nhaa, đừng bỏ bữa sáng bị bệnh á!!

Xem xong, chủ nhiệm nở nụ cười rồi tắt điện thoại.

Mấy giáo viên còn đứng buôn chuyện gần đó đều tròn mắt nhìn nhau, nhìn lộn hả ta, hôm nay tảng băng biết cười kìa?!?!

Bất quá nụ cười đó lập tức tắt đi trong 3 giây, đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía bọn họ.

Tất cả rùng mình, chắc hồi nãy nhìn nhầm, chắc chắn là nhìn nhầm luôn, đôi mắt ở Bắc Cực đó mới đúng là Dương lão sư.

Dương Tuyết phát mệt với mấy người này, cái gì cũng soi mói cho được.

Thôi, ra lấy xe về vậy.

- Chị Tuyết ơi!!!

Chủ nhiệm nghiêng đầu nhìn về sau.

Tiêu Thần, giáo viên ngữ văn, nhỏ hơn mình một tuổi, bạn lúc nhỏ do khi ấy ở gần nhà.

Vì một lý do gì đấy mà cứ bám lấy mình từ lúc nhỏ đến tận bây giờ.

- Sao?

- Chị về hả?

- Ừ, đang định về

- Cho em đi nhờ xe với, hôm nay xe em hư rồi

- Vậy sáng đến đây bằng cách nào?

- Em đi Grab, nhưng mà giờ hết tiền rồi

Chủ nhiệm thở dài, "được" một tiếng rồi đi thẳng xuống nhà xe, Tiêu Thần vui vẻ theo sau.

Thật ra tiền vẫn còn...

Nhưng mà muốn đi với crush aaa.

Thích chị ấy từ nhỏ tới tận bây giờ, học sư phạm cũng vì chị, làm rất nhiều chuyện chỉ mong chị cảm nhận được tình cảm của mình, nhưng tại sao chỉ cứ trưng ra bộ dáng thờ ơ xa cách vậy.

Sau mấy tuần trăn trở quyết tâm uncrush thất bại thì Tiêu Thần quyết định lần này sẽ tiến công, không chấp nhận đứng phía sau lưng người ta nữa, muốn đứng cạnh người ta cơ

Sau khi đã yên vị, Tiêu Thần bắt đầu luống cuống không thôi.

U là chời crush ngồi kế bên tui kìa, õmg góc nghiêng xinh quá điiiii, muốn ôm một cái quáaaa, không được, phải bình tĩnh bình tĩnh, không thì người ta chạy mất.

Trái với vẻ phấn khích của Tiêu Thần, Dương Tuyết thầm chau mày trong lòng.

Hừ, định đi ăn mà tự nhiên...

Bất quá chủ nhiệm vẫn toàn tâm toàn ý đưa người bạn thuở nhỏ này về nhà, dù sao cả hai gia đình cũng thân, bỏ người ta giữa trời nắng như này ác quá.

Rất nhiều suy nghĩ khác nhau, chung quy chủ nhiệm vẫn không thích cảm giác này.

Chạy nhanh chút để đưa Tiêu Thần về nhà.

Vậy mà ai đó lại bắt đầu ảo tưởng, chắc có mình nên chị ấy vui quá nên vô thức tăng tốc phải không...

Sau khi đã đến nơi, chào tạm biệt các thứ, Tiêu Thần vui vẻ đến mức suýt chút nữa hét lên.

Còn Dương Tuyết quay xe chạy thẳng về nhà, ăn uống gì nữa, hết hứng rồi.

---

Mở cửa đi vào, An Nhã đang ngồi xem TV.

- Cô về ạaaaa

Chủ nhiệm gật gật đầu, chuẩn bị về phòng nằm.

Nhưng An Nhã thấy có gì đó không đúng, sao mặt mày cô xanh xao mệt mỏi vậy?

- Cô, cô ăn sáng chưa á?

Chủ nhiệm lắc đầu.

- Sao lại không ăn??

Tự thấy âm lượng của bản thân hơi cao, bạn ấy hạ thấp xuống.

- Đồ ăn ở ngoài không hợp khẩu vị cô ạ?

Lười giải thích lý do chính, nhưng mà lý do nhóc nói cũng không sai, thì gật đầu vậy.

- Vậy chờ em chút, em nấu cho

- Không cần đâu, một bữa thôi không chết đâu

- Có đó!!!

Âm lượng lại hơi cao, lần này thì chủ nhiệm để ý rồi nha.

- Cô vào thay đồ đi, chờ em chút thôi à nhanh lắm, cô thay đồ ra là có đồ ăn liền.

Đừng có bỏ bữa, trễ chút cũng phải ăn

Vừa nói An Nhã vừa chạy tọt vào bếp.

Cái con người này thích triết lý người ta lắm, mà bản thân thì lại không lo cho tốt, thiệt tình...

Dương Tuyết đứng nhìn An Nhã một lúc, lại nở nụ cười, đáng tiếc ai đó đang loay hoay trong bếp không nhìn thấy mỹ cảnh này a.

Thôi thì hôm nay nghe nhóc một lần vậy...

Từ lúc gặp bạn ấy, hình như chủ nhiệm cười nhiều hơn thì phải.

----------------------------------

Cmt đi năn nỉ á huhu, cmt là động lực để tui ra chap sớm đó chờiiii

Xin một vote nha!

Chúc một ngày tốt lành, yewwwww

-----------------------------------

.

.

.

Lại là chuyên mục ngoài lề đây🙂

Hôm nay hổng có gì để khoe hết, chỉ muốn nói là nếu bạn chưa từng được trò chuyện với người ta lúc nửa đêm thì xin lỗi, chúng ta không cùng đẳng cấp 🙂))
 
[Gl] Ngày Mưa
#12: An Nhã và mối bận tâm


- Tự dưng lo cho tôi quá ha?

Thay đồ xong trở ra, vẫn chưa có đồ ăn.

Bất quá chủ nhiệm không trách, người ta có lòng ai lại nỡ tạt một gáo nước lạnh chứ.

Huống hồ nhóc đó còn đang loay hoay trong bếp kìa, nhìn sơ cũng thấy có lòng.

- Cái gì chứ?

Em lúc nào chả lo cho cô, tại cô hổng quan tâm thôi

Chủ nhiệm nhướn mày, trời, nhóc nói như chuyện này là hiển nhiên vậy.

An Nhã nói rồi mới thấy không đúng lắm.

Sao lời mình nói nghe như vợ bé đang làm nũng với chồng vậy?!?

Bưng ra một phần ốp la, kèm theo bánh mì và salad để trước mặt chủ nhiệm.

Hừ, tấm lòng của người ta đó, ăn ngon miệng vào.

- Cảm ơn

Lần đầu nghe chủ nhiệm nói cảm ơn đó trời.

Công nhận lúc không tức giận cô dễ thương kinh khủnggg

An Nhã cười, rồi vào trong thay đồ, sau khi đi ra chủ nhiệm vẫn chưa dùng bữa xong.

- Đi đâu vậy?

- Em đi xem phim với bạn á

- Ò

Xùy, thì ra làm bữa sáng cho nhanh là để đi chơi a.

Còn tưởng nhóc lo cho tôi cơ đấy.

Làm nhanh tại sợ bà đói thôi bà ơi, nghĩ chi ác vậy, ý tốt của người ta đàng hoàng.

- Ăn từ từ thôi nha cô, em đi chút rồi về làm bữa trưa liền

- Cứ đi chơi đi, tôi có phải con nít đâu mà phải chờ em về mới được ăn cơm?

Dương Tuyết không cho là đúng nói.

An Nhã tròn mắt, người ta lo cho cô thôi, có cần phải hiểu sai ý dữ vậy không.

Bạn ấy chỉ đành cười gượng rồi đi ra cửa.

---

- Hello, ở đây ở đây!

Thấy An Nhã đi thẳng từ cổng chính vào siêu thị, An Nhiên gọi, chắc hẳn là nó gửi xe rồi nhể.

Đứng cạnh cậu là một người con trai khá cao, đứng từ xa An Nhã chỉ đánh giá được vậy.

Khi lại gần mới ngỡ ngàng.

Đây...

đây không phải là cha nội phi công của chủ nhiệm sao???

Wtf sao cha nội này lại ở đây?

- À...

- À quên giới thiệu, này là anh Hạo Văn, bạn mới của tao.

Ảnh ở nước ngoài mới về chưa bao lâu á nên tao rủ ảnh đi chơi cho biết này biết kia

Cái quần què gì vậy?!

Cô Tuyết quen trai ngoại luôn hả?!

Nhưng mà sao ông này lại quen biết thằng bạn thân mình???

Wtf cái dỳ dẫyyy???

Hàng nghìn câu hỏi hiện ra trong đầu, cuối cùng đều bị An Nhã đè xuống.

- Chào anh

- Chào em, bé Nhã đúng không, anh có nghe Nhiên nói

- Dạ, anh tự nhiên hoy hổng cần câu nệ quá đâu.

Em dễ gần lắm

Thấy An Nhã nhiệt tình như vậy, Hạo Văn cảm thấy thả lỏng được đôi chút.

- Rồi đi, lên tầng 4, rạp chiếu phim ở trển á

Tao nhắm ông này rồi nhaaa, hông có cướp bồ của bạn nha mạiiii

Nhận được ánh mắt kì lạ của An Nhiên, An Nhã chỉ biết cười trừ.

Mém tí nữa là quên mất cô có chủ rồi...

Dạo này cô dễ thương quá làm mình nghĩ lung tung.

Vẫn nên bỏ đi thì hơn.

---

Sau khi xem phim, An Nhã cảm thấy không ấn tượng gì cho lắm, trong khi đó hai tên con trai kia thì lại cảm động các thứ, thiếu điều sắp khóc đến nơi rồi, chả hiểu nổi.

- Ể, giờ đi ăn nha, tao biết một quán lẩu mới mở rẻ mà ngon lắm

- Anh ok á, nhưng chờ chút anh đi vệ sinh cái nha

Sau khi anh đi, An Nhã mặt nghiêm túc nhìn An Nhiên.

- Nói, làm sao mày quen ổng?

- Trời ban lương duyên để bạn mày thoát ế

- Mày biết ổng là ai không vậy?

Nhiên: Sao tự nhiên mày quan tâm dữ vậy, bình thường chuyện tình cảm của tao mày đâu có để ý dữ vậy đâu.

Hay là mày...

- Bớt điên đi má!!

Mày có nghĩ, lỡ mà ổng có bồ rồi thì sao không?

- Không có nha, tao hỏi rồi, ảnh bảo không có

- Cái- ổng nói gì là mày tin vậy hả?

- Thì...

Tự dưng nói dối tao chi, nhìn mặt ảnh hiền vl ra ấy

- Trông mặt mà bắt hình dong, hừ, nông cạn

- Anh xong rồi nè

Sực tỉnh quay sang, Hạo Văn đã ra từ lúc nào.

- Hai đứa đang nói gì vui dạ?

- Dạ không có gì đâu anh, à, vậy mình đi ăn lẩu ha?

- Mày với anh Văn đi đi, tao có việc ùi

An Nhã kiếm cớ đánh bài chuồn.

An Nhiên nhếch mép nói nhỏ với An Nhã.

- Về nấu cơm cho mỹ nữ khó ở nhà mày phải không?

An Nhã liếc An Nhiên một cái, quay sang chào Hạo Văn rồi ra lấy xe về.

- Vậy thôi mình đi anh ới, thú thật là em thích đi riêng với anh hơn hehe

- À...

---

- Cô ơi em về rồi nà!!

- ...

Chủ nhiệm đang gọt táo trong bếp.

Cởi bỏ áo khoác ngoài, rửa mặt xong, An Nhã tiến về phía bếp, kéo chiếc ghế cạnh chủ nhiệm ra rồi ngồi xuống.

- Trưa nay cô muốn ăn gì?

- Tùy

- Vậy cô muốn ăn liền chưa em làm?

- Mới ăn sáng đây, có phải lợn đâu mà ăn liên tiếp thế

Từ nãy giờ nói mà chủ nhiệm chả thèm nhìn mình một cái.

Cái gì vậy chứ, đừng nói là đang giận nha, mình có làm gì sai đâu???

- À, không- không thì thôi để lát nữa vậy

- ...

An Nhã hơi lo lo.

Im lặng một lúc thì bạn ấy lên tiếng.

- Cô ơi...

Dương Tuyết quay sang nhìn, bằng một ánh mắt không mấy thiện cảm - ánh mắt "có việc gì nói lẹ"

- Cô giận em hả?

- Không

Chưa suy nghĩ đã đáp, rõ là giận rồi.

- Tại phim đó còn có một tuần là gỡ xuống rồi nên em mới đi coi thôi, chứ em thích ở nhà với cô hơn mà...

Ai dè phim dở ẹc, hừ, biết vậy ở nhà nói chuyện với cô rồi.

- Tôi không giận, em không cần giải thích

Tại sao lại giận??

Có đánh chết Dương Tuyết cũng không nhận mình đang giận.

- Dạ rồi, không giận cũng đừng không quan tâm em.

Cô vậy, em buồn á..

Đón lấy quả táo từ tay Dương Tuyết, An Nhã gọt tiếp.

Chủ nhiệm cũng không phải dạng thích hơn thua, thấy ai đó cũng có thành ý vậy thì thôi.

- Phim hay không?

- Dở lắm cô, tốn thời gian đi xem bộ phim nhảm

- Vậy à...

- Dạ!

Cái ông nam chính...

Biết rõ là không nên nhưng rốt cuộc vẫn theo bản năng mà muốn gần cô ấy.

Thôi thì cứ tận hưởng đi, những việc khác để sau tính vậy...

--------------

Quá siêng năng up chap đúng không, tau nghĩ tau nên nhận được lời khen đó fufu (ꈍᴗꈍ)
 
[Gl] Ngày Mưa
#13: An Nhã và "Cô không tin em?"


Ở lớp.

Tiết sinh hoạt chủ nhiệm, nhưng An Nhã không vui.

Một chút cũng không vui!!

Dù đã biết là ban cán sự sẽ phải tương tác với chủ nhiệm, nhưng từ khi biết nhỏ lớp phó có tình cảm với cô, nhìn thấy nó đứng bên cô tự nhiên chướng mắt ngang.

Giả như lúc này, tụi cán sự đang vây quanh bàn giáo viên để bàn về văn nghệ.

Dĩ nhiên chỗ cạnh cô là của nhỏ lớp phó.

Khỏi nói cũng biết nó dùng ánh mắt để hăm doạ tụi kia khỏi tranh giành chỗ tốt.

- Dạ, ý kiến của lớp là vầy, lớp mình sẽ tham gia hai tiết mục, một là song ca, hai là nhảy tập thể.

Về song ca thì cần thêm vài bạn chơi nhạc cụ, còn về nhảy thì bọn em hiện tại đã có vài người, nhưng mà cô cho phép em chọn thêm vài người nữa để tham gia nha cô?

Ý kiến của lớp cơ đấy.

Hay ý kiến của cá nhân của nhỏ rồi bắt người ta nghe theo, hừ.

- Ừ, vậy giao vụ này cho em nha

Dương Tuyết chỉ đơn giản là muốn hoàn thành vụ này một cách đơn giản và chuyên nghiệp nhất nên giao cho bạn lớp phó là hợp lý rồi, bạn giỏi về mấy vụ này mà.

Nhưng trong mắt A Song cùng An Nhã mà nói có quá nhiều khác biệt.

Cô tin tưởng mình kìa, nhất định là rất tin tưởng mới giao cho mình nhiệm vụ quan trọng như này, mình yêu cô mất thôi huhu - Song

Tin tưởng nhỏ đó quá ha?

Thích nó hay gì, mà, lúc bình thường có bao giờ nói chuyện nhỏ nhẹ vậy với mình đâu??

Đúng là...

- Nhã

Đại khái thì cả hai đều hiểu sai ý của người ta rồi mấy má ơi...

Chủ nhiệm giao 15 phút còn lại của tiết sinh hoạt cho ban cán sự tuyển chọn, còn mình thì đi về.

Hết năng lượng cho hôm nay rồi a...

An Nhã bĩu môi, không có cô thì tiết này cũng có ý nghĩa gì đâu, ngủ vậy.

Văng vẳng bên tai là giọng nói của tụi ban cán sự.

Nói đúng hơn là của thằng lớp trưởng "bù nhìn" và nhỏ lớp phó phụ hoạ, với lâu lâu thêm mấy đứa khác chen vào, An Nhã chẳng để ý đâu, cho đến khi tên mình vang lên.

- Bạn An Nhã?

An Nhã ngước dậy, là nhỏ lớp phó.

- Gì?

- Bạn vào đội nhảy nha?

Với một giọng hết sức là giả trân.

An Nhã dựng hết tóc gáy, từ sau khi biết mặt thật của nhỏ này thì biết thừa nó là đứa hai mặt, giả tạo và đáng sợ.

- Không, mình đâu có khiếu nhảy-

- À, bạn không vào cũng không sao.

Tại kiểu đầu năm tới giờ có vài người chả tham gia phong trào nào hết, chả đóng góp được gì cho lớp mà vẫn dửng dưng ra đấy cơ.

A Song nói bóng gió làm khối đứa giật thót, tất cả đều hướng ánh mắt về An Nhã như một lời cầu cứu.

Cái- mé tụi này, bị hù có mấy câu là chĩa hết mũi súng về phía mình?!?

Nhưng mà... trách thì, trách mình tốt bụng quá đi...

- Rồi rồi khỏi nói quá, tham gia thì tham gia

- Ok, vậy là cần 2 bạn nữa nha

Nhỏ lớp phó nhếch mép.

- Êy tui tự nguyện tham gia được không?

An Nhiên là người đầu tiên nhận ra sự bất ổn.

Con nhỏ này rõ ràng đang tính làm gì đó với bạn mình, nhất định luôn.

Thế là cậu xung phong, có mình ở cạnh An Nhã sẽ tốt hơn.

- Không được đâu, bạn Nhiên hát tốt lắm nên chắc chắn một vé bên song ca sẽ là của bạn, đừng lo, vậy cũng là đóng góp cho lớp mà

Tính chơi cứu bồ hả?

Mơ đi cưng, cho đứa thân với con Nhã mà còn khôn như mày vào để phá đám tao hay gì??

- Mẹ nó...

- An Nhiên làu bàu

- Không sao đâu mày, lâu lâu tao một mình chút không sao đâu

An Nhã tưởng rằng cậu bạn lo lắng vì sợ mình cô đơn, nhưng không sao, dù không thân nhưng mình cũng hoà nhập tốt lắm mà...

- Không, không phải vậy.

Nhã, nghe tao nói, trong lúc tập tránh xung đột, nhất là với nhỏ Song, tao cảm giác nó bắt mày đi vì có âm mưu gì với mày á

Nghe vậy An Nhã có hơi sợ, nhưng mà cũng hơi khó hiểu

- Ờ thì, tao chưa hiểu mày nói gì cho lắm...

- Tóm lại nhỏ đó không ưa mày.

Nên là cứ nghe tao đi, biết chưa?

Thấy mặt An Nhiên rất nghiêm túc, An Nhã đành gật đầu trấn an.

- Rồi rồi

---

Sau vài ngày, đã đến buổi tập đầu tiên.

An Nhã thật sự rất khó chịu.

Không chỉ riêng An Nhã, một số thành viên "thấp cổ bé họng" của lớp cũng rất bất mãn.

- Nhỏ này, ngu hả??

Nói đéo hiểu à, có một động tác mà lệch nhịp miết vậy?!?

Là A Song.

Nó tự phong cho mình chức leader, rồi hướng dẫn mọi người.

Đáng ra là nên vậy...

Nhưng những gì nhỏ làm chỉ là chỉ dẫn sơ qua rồi bắt cả đám làm lại, tụi chơi chung với nó thì làm lại dễ dàng, có cảm giác như cả bọn đã tập trước ở đâu đó.

Nhưng những người còn lại thì dĩ nhiên là chả hiểu gì, làm sai là điều tất yếu.

Và những gì nhận được chỉ là cơn mắng chửi thậm tệ từ nhỏ, thậm chí là xúc phạm.

Ví như lúc này, nhỏ đang công kích một bạn nào đó chỉ vì một lỗi tí tẹo.

- Tại...

Bạn không nói rõ-

- RÕ MẸ GÌ?!

NGU THÌ CÂM.

TOÀN LŨ ÓC LỢN MÀ THÍCH GÂN MỒM LÊN CÃI

- Nè, đủ lắm rồi nha

A Song quay sang, là An Nhã.

- Ồ, xem ai đang nói kìa, đứa sai nhịp nhiều nhất đang cố làm anh hùng cơ à

- Không liên quan, có gì thì cũng chả phải lý do để sỉ nhục người ta vậy

- Sao?

Muốn thể hiện cái gì đây?

Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, cả bọn đều im lặng theo dõi chả ai dám lên tiếng.

- Chả thể hiện gì hết, nói sự thật.

Làm qua một lần rồi bắt người ta làm lại ngay lập tức thì ai mà làm được?!

Tưởng toàn thiên tài hay gì??

Tất cả những bạn kia đều thầm vỗ tay trong lòng với An Nhã.

- Vậy mà vẫn có nhiều người làm được đó thôi, ngu thì câm chứ đừng có ở đó tỏ vẻ

- Vậy hả?

Cả đám chơi chung mà, ai biết có tập trước không

- Ý mày nói là tụi tao tự tạo nhóm rồi tỏ ra hay ho hả??!!

Vừa nói, A Song vừa xô người An Nhã khiến bạn ấy mất thăng bằng lùi lại vài bước.

- Ê, nói gì thì nói không động tay động chân nha!

Sao, trúng tim đen nên nhột hả??

Càng lúc càng nghiêm trọng.

Nhỏ lớp phó thầm cười trong lòng, trúng kế rồi nha.

Nhỏ tiếp tục nói khích An Nhã.

- Mấy đứa ngu như mày tao thấy nhiều rồi, nhưng vừa ngu vừa thích thể hiện như này thì mới lần đầu thấy đó.

Tay chân quờ quạng như mấy con vịt vậy đó mà tưởng dancer chuyên nghiệp à?

Con vịt nhảy gớm nhất đang cố bảo vệ mấy con vịt còn lại nè mọi người

- Câm đi...

- Hả?

Nói gì đéo nghe, nói to lên, con vịt vô giáo dục, có ba mẹ dạy không đấy?

À, cả nhà vịt nhỉ?

Tụi của nhỏ lớp phó cười cười phụ hoạ.

- MẸ MÀY CON CHÓ, NÓI GÌ HẢ?!?

An Nhã mất kiểm soát đẩy nhỏ lớp phó một cái, so với lúc nhỏ đẩy mình thì rõ ràng nhẹ hơn, nhưng nhỏ lại ngã nhào ra đất.

Là té thật hay giả bộ đấy?

- Em làm gì vậy hả??

Nghe giọng, An Nhã hoảng hốt quay lưng lại.

Là chủ nhiệm.

- Hồi nãy thấy bạn Nhã bắt đầu lớn tiếng chửi thề là em đã sợ đi gọi cô liền rồi, ai ngờ bạn ấy dùng bạo lực nữa...

Là đồng bọn của nhỏ lớp phó.

Chết, lúc nãy nó chạy đi mà mình không để ý, nó giữ chân cô đến ngay lúc mình mất bình tĩnh thì cô mới xuất hiện.

- Không có!

Bạn nói khích em trước nên em mới vậy mà

- Em chỉ bảo bạn nên cố gắng để theo kịp mọi người, nhưng mà bạn nghĩ em đang chê bạn này kia nên mới vậy thôi cô ơi, tại em không biết dùng từ ấy...

- Mẹ, chó này nói dối không???!!!

- Đủ rồi đó!

An Nhã sực tỉnh quay sang Dương Tuyết.

Sao cô lại nhìn em nhiều vậy?

- Cô, không phải đâu, nhỏ này nói dối!

Rõ ràng là nó phỉ báng người khác trước, rõ ràng-

- Tôi không biết trước đó xảy ra việc gì.

Tôi chỉ biết tôi đã tận mắt thấy em đẩy ngã bạn, rồi tận tai nghe em chửi bạn, còn gì để nói không?

- Em...

Nhìn sang nhỏ lớp phó đang cười, còn những đứa xung quanh biết chuyện mà vì sợ liên lụy nên chọn im lặng đứng nhìn.

Cơn giận vừa giảm thì nay lại tăng lên

- Cô không tin em?

- Em xin lỗi bạn ngay

- Cô không tin em đúng không??

- Đừng làm tôi thất vọng về em thêm.

An Nhã đứng hình.

Vì một câu nói mà toàn bộ niềm tin đều bị đánh gục.

Đột nhiên bật cười, An Nhã vác balo chạy thẳng ra nhà xe lấy xe rồi chạy nhanh ra khỏi trường.

Dương Tuyết nhìn theo bạn ấy, suy nghĩ gì đó.

A Song thuận thế kéo tay Dương Tuyết.

- Cô ơi...

Đừng nghĩ về nó nữa, nghĩ về em đi nè.

Mà, bây giờ hình ảnh của nó trong mắt cô chắc chỉ là một đứa hung hăng, ngang ngược, vô lý thôi.

Xem như lần này thành công lớn rồi, sau vụ này mua chuộc mấy đứa ở đây là trót lọt luôn.

Dương Tuyết hoàn hồn đỡ A Song dậy, nhưng tâm trí vốn không đặt ở đây.

- Không sao chứ?

- Dạ không, té nhẹ xíu thôi à

- Vậy cứ tập tiếp đi, tôi về phòng giáo viên

- Nhưng mà bạn Nhã...

- Cứ tập trước đi, khi nào bạn quay lại thì chỉ bạn.

Còn nếu không thì thôi

- Dạ

...

Tại một nơi nào đó, có một người thật sự rất ấm ức

----------------------------------------

Không có gì để nói, vẫn chờ cmt;-;

À, nhớ vote nhoeeee
 
[Gl] Ngày Mưa
#14: An Nhã và chủ nhiệm, đây là cãi nhau sao??


Nhớ lúc nãy đang thư giãn hai tiết trống ở phòng thì một đứa hớt ha hớt hải chạy lên báo có chuyện xảy ra.

Thật là...

Đến nơi lại thấy người gây chuyện là nhóc kia, thật là, em cứ mang lại đủ chuyện rắc rối cho tôi là sao vậy??

Nhưng cái làm Dương Tuyết tức giận nhất chính là thái độ không biết nhận sai của An Nhã (Thì có sai đâu mà nhận 🙂)).

Lần này nhất quyết không mềm lòng với bạn ấy nữa, càng hạ giọng bạn ấy càng hư thôi.

Vì lẽ đó, chủ nhiệm quyết định mặc kệ An Nhã.

---

Chạy vô định một hồi, An Nhã dừng lại.

Vừa buồn bực, vừa ấm ức.

Tại sao, tại sao cô không tin em chứ?

Nghe em nói một chút cũng không được sao?

Người bây giờ có thể hiểu nỗi lòng của bạn ấy chỉ có An Nhiên.

- Alo?

Sao vậy mày?

- Có chuyện rồi mày ạ...

- Hả??

Mày đang ở đâu?

- Ngoài đường, cái đường trước ngã ba gần nhà mày ấy

- Quẹo vô luôn đi, tao đang ở nhà.

Vào đây rồi nói chuyện

...

Sau khi dựng xe trong sân nhà An Nhiên, An Nhã theo cậu vào phòng khách.

- Vô đi, cô giúp việc hôm nay không có tới, nhà có mình tao thôi.

À đâu, có anh Hạo Văn nữa nè.

An Nhã ngồi xuống ghế, đối diện là Hạo Văn đang đọc sách.

Thấy bạn ấy, anh liền bỏ sách xuống rồi chào.

- Rồi sao, chuyện gì?

- Hồi nãy...

Sau khi nghe hết mọi chuyện, An Nhiên tức đến mức nắm tay thành quyền

- Mẹ nó.

Rồi cổ không tin mày à?

- Có bao giờ tin đâu...

Hạo Văn đột nhiên vỗ nhẹ vai An Nhã.

- Anh biết người ngoài không nên xen vào nhưng mà-

- Dạ hông hông - An Nhã xua tay - Em kể có anh luôn tức là em không xem anh là người ngoài đâu.

Mà nhỏ đó vốn trước đó nó đã không ưa gì em rồi...

An Nhiên quay sang kể với Hạo Văn về vụ ăn kem lần trước.

- Nếu mà đúng như em nói thì thật sự lần này chị họ hơi cực đoan quá rồi...

- Dạ.

Cơ mà, chị họ là ai ạ?

An Nhiên cười.

- Là cô Tuyết của mày đó

- HẢ?!?

Wtf??

Chị họ hả?

Vậy là, kiểu, họ hàng, chị em?!?

Vậy đó giờ mình hiểu nhầm hả trời đất ơi???

Nhưng những việc đó giờ phút này có ý nghĩa gì đâu.

- Mà thôi việc đó để sau.

Quan trọng là bây giờ chắc cô ghét em lắm luôn ấy

- Không có đâu mà, chị ấy hơi nghiêm khắc vậy thôi chứ không phải người không có tình cảm đâu

An Nhiên nhăn mặt.

- Không biết sao chứ thấy lần này bị hiểu lầm cay thật.

Trước đó tao đã bảo mày tránh xung đột với tụi nó rồi mà không nghe

- Ai biết đâu.

Giờ rồi sao về nhà đây mày

- Thì mày cứ về thôi?

- Không chịu!

Không muốn!

Không muốn chạm mặt cô đâu a.

Nhưng mà thật ra cũng có chút muốn...

- Rồi, vậy tạm thời ở đây bữa nay đi, tao còn phòng sách trống á.

- Mé, lại phòng sách...

- Hả?

- Không gì, cảm ơn anh em huhu

Nghĩ một lúc, An Nhã lại nói

- Nhưng mà, tao lại muốn gặp cô

- Gì zậy má??

Vừa muốn vừa không, gì mâu thuẫn vậy?

- Hông biết đâuuuu

- Rồi, cứ ở đây qua tối nay, sáng mai về thử coi thái độ cổ như nào rồi tính tiếp

- Yaaa, yêu emmm

...

Đã quá nửa đêm, rất nhiều dòng suy nghĩ chạy qua khiến An Nhã trằn trọc.

Cô một chút cũng không nhớ tới mình sao?

Mình ra ngoài cả buổi, đến tối cũng không về mà một tin nhắn cũng không có.

Hay là vốn dĩ ngay từ đầu mình chả là cái gì với cô hết, ừ, đúng là vậy mà.

Dù biết là vậy, nhưng một chút quan tâm và tin tưởng cũng không dành cho em được ư...?

Miên man suy nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, là đắm trong nỗi buồn đến khi say giấc...

---

Hôm nay là chủ nhật.

Sáng nay rất trong lành, nhưng An Nhã chả có tâm trạng gì để ngắm nhìn cả.

Mục đích bên ngoài khi quay về là để lấy vài bộ đồ, nhưng thật ra mục đích chính là về xem chủ nhiệm thế nào.

Bất quá về rồi bạn ấy lại hối hận.

Hình như đến sớm quá rồi, chắc giờ này chủ nhiệm vẫn chưa dậy đâu, có vào cũng chả gặp.

Nhưng mà đã lỡ rồi, đã phóng lao thì đành theo lao thôi.

Bấm mật khẩu đẩy cửa vào, nằm ngoài dự tính, chủ nhiệm đang ngồi trên sofa, tay cầm ly cafe, nhìn thẳng ra chỗ bạn ấy, có cảm giác như cô biết chắc chắn bạn ấy sẽ về và đang chờ.

Theo bình thường, An Nhã sẽ chào cô bằng một nụ cười siêu rực rỡ, nhưng khi nhớ lại ánh mắt của cô ngày hôm qua, An Nhã quyết định làm lơ, đi thẳng về phòng lấy đồ.

- Đứng lại đó.

Đây là mệnh lệnh.

Dù bất đắc dĩ nhưng chân An Nhã không nhấc lên được dù chỉ là một tí.

Nhưng chỉ đứng đó, một chút cũng không thèm nói, đúng hơn là ngay cả nhìn chủ nhiệm cũng không thèm!

- Thái độ em như vậy là sao?

Có lẽ đây là lần đầu An Nhã đối với chủ nhiệm như vậy đi.

An Nhã xoay người đối diện trực tiếp với Dương Tuyết.

Chủ nhiệm bỏ ly cafe xuống bàn, khoanh tay nhìn bạn ấy.

- Từ lúc nào em có tâm lý chống đối như vậy?

Lại nữa, đây là lần thứ bao nhiêu cô nói em chống đối rồi chứ?

- Nếu về vụ hôm qua, em không cảm thấy mình sai ở đâu hết.

Trái ngược là cô, cô chỉ nghe họ nói, cô có bao giờ nghe em nói chưa?

- Đến bây giờ mà em vẫn ngoan cố như vậy?

Một câu xin lỗi khó đến như vậy hay sao?

Lần nào em cũng gây chuyện nhưng chẳng khi nào biết nhận lỗi hết!

- Lúc nào em sai em sẽ nhận, còn đằng này em chẳng làm gì sai cả, cô cứ một mực bảo em nhận về một lỗi mà em không phạm thì em biết làm sao bây giờ?

Thất vọng đến cùng cực, chính là tâm trạng của Dương Tuyết lúc này.

- Em như vậy thì tôi không còn gì để nói với em cả

- Cô tin em một lần không được hay sao?

- Không.

Dương Tuyết lạnh lùng như vậy làm An Nhã hoàn toàn sững sờ.

An Nhã cảm thấy lòng mình sắp vỡ ra làm đôi rồi.

Người mình quan tâm nhất một chút cũng không tin mình.

- Tại sao lúc nào cô cũng không tin em vậy?

- Sao em chưa bao giờ tự xem lại vì sao người khác không thể tin em?

Câu nói đó đã khiến trái tim bạn ấy hoàn toàn gục ngã rồi.

- À, ra là vậy, được thôi.

Cô không tin, em cũng chẳng cần.

Câu cuối gần như là tuyệt vọng.

Bạn ấy bỏ chạy nhanh ra khỏi cửa.

Văng vẳng bên tai là lời cô ấy khẳng định một chút cũng không tin mình.

---

An Nhiên nhìn An Nhã.

Từ lúc trở về là nó cứ đờ đờ ra như vậy, có khóc không đấy?

Biết vậy kêu ở nhà cho rồi, về đó chi không biết...

- Thôi mày, một thời gian nữa là ổn thôi à

- ...

- Không sao đâu mà

- ...

- ĐM MÀY BỊ SAO VẬY?

MÀY VẬY CŨNG CÓ ÍCH GÌ ĐÂU?

LÀM NHƯ BẢ SẼ QUAN TÂM ĐẾN MÀY ẤY

- Ờ, mày nói đúng

An Nhiên giật mình vì sự "tỉnh ngộ" nhanh chóng của An Nhã.

Nên mừng hay sợ đây trời...

- Thôi, kiếm chuyện làm là quên ngay.

À, nhớ lúc trước mày nhờ tao hỏi vụ làm thêm ở quán cafe không?

- Nhớ

- Yah, người ta nói tuần sau bắt đầu á.

Công việc mày vừa thích vừa có tiền, đàn guitar cho buổi diễn của quán mỗi thứ ba và thứ sáu hàng tuần~

- U là trờii, sao không nói sớm!!

- Người ta mới báo tao hồi nãy màa

- Duyệt hơn nửa tháng trước mà giờ mới được đi làm chính thức đó

- Ủa mà, tao có thấy mày tập đàn bao giờ đâu?

- Yên tâm, cái chị hát chính á, là người quen của tao, hồi trước qua nhà tao hát hoài.

Tụi tao chọn cái bài mà tụi tao thường hát với nhau nhiều nhất, quen tay nên không cần tập đâu hehe

- Đù, zip zậy ba

- Tao còn tính tập lại, mà cây đàn đang ở trong cái thùng, đang ở nhà cô Tuyết, thôi dẹp mẹ đi

An Nhiên cười trừ.

- Rồi chiều nay có tính đi học không?

- Méo.

Tụi kia khó ưa chết mẹ, thêm hai tiết anh nữa.

Không học!

- Để chiều nay tao lên coi thái độ tụi kia, mất dạy quá là tao xử đẹp

- Chỉ có em tốt với tôi thôi~

- Chê

...

---

- Lớp trưởng đem sổ đầu bài lên đây tôi kí, mất công lát hết tiết quên nữa.

Sau khi vào lớp và an vị, Dương Tuyết nói.

Nhận được sổ và kí tên, tiếp theo là ghi ô vắng.

- Hôm nay vắng ai?

- Bạn An Nhã ạ

Bút của Dương Tuyết khẽ động.

Quả nhiên là nghỉ à.

An Nhiên dành cả tiết đó để quan sát chủ nhiệm.

Vẫn như bình thường, thờ ơ với mọi thứ, thậm chí còn không nhìn đến chỗ của An Nhã dù chỉ là một lần.

Là cô quá giỏi che giấu cảm xúc hay là vốn dĩ không quan tâm?

An Nhiên không biết, cũng chẳng hơi đâu tìm hiểu con người này.

Những gì cậu biết chỉ là sự vô cảm và lạnh lẽo người này mang lại.

Cậu không hiểu vì sao An Nhã lại thích người này, càng không hiểu vì sao mỗi khi nhắc đến Dương Tuyết, đến cả Hạo Văn cũng lắc đầu rằng "anh không biết", ngay cả với người nhà cũng...?

Rốt cuộc thì cô có bao nhiêu bí ẩn vậy?

Rốt cuộc cô ghét An Nhã đến mức nào?

Kì thật chủ nhiệm không hề thể hiện ra bất kì cảm xúc nào với chuyện vừa rồi.

Hoặc ít nhất là cô biểu hiện như vậy.

Không một ai biết cô ấy nghĩ gì.

...

Kết thúc tiết này cũng là ra chơi, Dương Tuyết quay trở về phòng giáo viên riêng của mình.

Trên đường đi có hai nữ sinh nào đó cứ theo sau lưng.

Nhạy cảm như chủ nhiệm làm sao không biết, nên ở một góc hành lang khá vắng, cô dừng lại.

- Theo dõi giáo viên không tốt đâu.

Hai bạn kia chết đứng.

Cả hai nhìn nhau rồi luống cuống.

Sau một hồi thảo luận bằng mắt, một trong hai bạn bước ra.

- Cô, tụi em có chuyện này muốn nói.

Dương Tuyết bước lại gần.

- Ừ?

- Thậ... thật ra... chuyện hôm trước khô... không phải lỗi của An Nhã đâu cô...

Chủ nhiệm vẫn đang nghe.

- Thật... thật ra lúc đó người gây sự trước là bạn Song đó cô, bạn ấy đẩy bạn Nhã trước, còn nói nhiều lời lẽ xúc phạm danh dự và gia đình bạn Nhã nữa

- Không chỉ riêng bạn Nhã đâu cô, bạn ấy xúc phạm hết tất cả mọi người ở đó luôn, nên bạn Nhã mới đứng ra nói, ai ngờ bị vậy...

- Bạn còn lại tiếp lời

Sau khi nghe tường thuật, mắt chủ nhiệm khẽ động.

- Tại sao đến bây giờ hai em mới nói?

Mặt Dương Tuyết lạnh đi vài phần.

- Dạ tại... tại, tụi em sợ... bị liên lụy...

Chủ nhiệm như vậy làm người ta sợ quá đi huhuhu.

- Ồ?

Vậy tại sao hôm nay lại nói ra?

- Dạ tại... tại vì bạn Nhã bị vậy một phần là vì tụi em, mà bây giờ thấy bạn bị oan mà lại im vậy thì...

Thì hèn quá.

Im lặng một lúc lâu, chủ nhiệm quay lưng bỏ đi

- Về lớp đi

Hai bạn kia ngơ ngác đứng đó, sau khi hoàn hồn mới kéo nhau về.

Nhận hối lộ của A Song rồi nhưng thật sự rất bứt rứt, sự dằn vặt cứ như vậy tăng lên nên cả hai quyết định nói ra, kệ, sao thì sao.

Quay trở về phòng, ngã lưng xuống ghế, chủ nhiệm lúc này bỗng nhớ lại hôm qua.

Có phải mình hơi... quá đáng rồi không?

Bật điện thoại lên gọi cho An Nhã, sau một hồi nhạc chuông và giọng nói "thuê bao..." của tổng đài, căn phòng liền rơi vào im lặng.

Vang bên tai chủ nhiệm chỉ là câu hỏi "cô tin em một lần không được sao?" của bạn ấy.

Hình như mình chưa từng tín nhiệm nhóc đi, dù nhóc ấy chưa từng làm gì để mình mất lòng tin cả.

Chuông điện thoại reo lên, Dương Tuyết nhấn nút nghe vì cứ ngỡ là bạn ấy gọi lại.

Nhưng hình như không phải rồi...

- Alo, là em đây

- Hạo Văn?

- Tối nay chị rảnh không, ra ngoài ăn với em đi

- Cũng được.

Ra ngoài ăn cũng tốt, dù sao ở nhà cũng chẳng vui vẻ gì.

- Nhà hàng YY, tối nay dẹp hết kèo đi, sau khi ăn thì uống rượu với tôi

- Dạ?

- Tôi bao.

- Á, okkk

- Bù lại, cậu làm tài xế

- Xời, chuyện, chốt vậy đi

---

- Uầy, đầy rồi yaaa

Hừ, tự dưng hết pin đang lúc chơi game, thật quá đáng, sạc từ chiều giờ.

An Nhã bật nguồn điện thoại lên, thấy một cuộc gọi nhỡ từ chủ nhiệm.

- Cái coằn coè gì đây?

Gọi để bảo mình đi xin lỗi tụi kia nữa á?

Méo nhé!!!

Nổi cơn thịnh nộ một mình, An Nhã quăng điện thoại mà đi ngủ luôn.

...

Trong lúc đó, ai đó đã say lắm rồi, về đến nhà quá mệt nên cũng ngã vào giường ngay lập tức.

Câu chuyện lập tức bị quên đi, ít nhất là, trong đêm nay...

-------------------------------

Đừng ai hỏi vì sao Văn ca ca lại ở cùng Nhiên bảo bảo nhiều thế :> mấy người thừa biết tại sao màa:>

Dramu nhỏ nhỏ gắn kết tình củm của hai bé vậy thôi trùi ưiii, tôi yêu hai bả vãi ò mà, yên tâm :3

Nếu để ý bạn sẽ thấy số từ của chap này nhiều hơn hẳn các chap vừa qua.

Đó là một sự nỗ lực rất đáng được ghi nhận đó huhu.

Hãy khen tôi bằng cách vote đi meow meow

Nhớ vote đoá, yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#15: An Nhã và chủ nhiệm - tạnh mưa


Thứ ba, trời trong.

Dành cả ngày để đi dạo phố cũng không tệ.

An Nhã ghé vào một vài cửa hàng quần áo.

Dù sao chiều nay cũng đi làm ngày đầu á, chỉn chu một chút cũng đâu có sao~

Sau khi đã mua được thứ mình muốn, bạn ấy tấp ngay vào một quán trà sữa bé bé xinh xinh trên đường.

- Em uống gì?

- Cho em một trà đào size M ạ, em cảm ơn

Đang ngồi tận hưởng thì điện thoại báo có tin nhắn.

"Chiều nay lên trường."

"Đi sớm hơn giờ học nửa tiếng."

"Đừng trễ."

Cả ba tin nhắn đều đến từ cùng một người, khỏi nói cũng biết ai rồi ha.

An Nhã hoảng loạn nhìn tin nhắn.

Có nên trả lời không?

Nếu không thì cổ sẽ nghĩ mình là đứa xấc xược mất lịch sự á.

Còn nếu có thì trả lời cái gì mới được?

Cơ mà- mình đang chiến tranh lạnh với cổ thì mắc gì phải quan tâm??

Ừ, chuẩn!

Kệ, bơ đi, xem như chưa coi, cô nói gì là em phải nghe theo chắc, đâu ra, đâu ra cái nết ngang ngược zậy???

Vẫn là An Nhã nhưng 3 tiếng sau đó, hớt ha hớt hải đạp xe lên trường.

Dù mặc đồng phục và đeo cặp theo nhưng bất quá chỉ để qua mắt bảo vệ và không bị nổi bật giữa đám học sinh, chứ thực chất chả có lấy một cuốn sách trong cặp.

Nó lên đây chỉ đơn giản muốn biết chủ nhiệm có ý gì.

Chủ nhiệm không giống loại người sẽ gọi mình đến chỉ để dạy dỗ một trận, hẳn là có nguyên do gì đó khác.

Vì cái nguyên do chưa xác định đó, bằng một cách thần kỳ nào đó, bản thân đã tiến thẳng đến trường trước khi bạn ấy kịp động não để nghĩ "Tại sao mình phải đi nhể?"

Phòng riêng của Dương Tuyết bạn ấy còn lạ gì nữa, nhưng lần này cảm giác khác hẳn.

Rồi, để xem cô tính làm gì.

Có khi nào đang định đuổi học mình luôn không?!?

Đứng một lát, An Nhã gõ ba cái lên cửa rồi bước vào.

Cảnh trước mắt khiến bạn ấy sững lại vài giây.

Đứng đó là nhỏ lớp phó và vài đứa nữa, là tụi chơi chung kiêm sai vặt của nhỏ.

Đặc điểm chung là tất cả đều đang cúi mặt xuống, và đều đang hướng về cùng một người - Dương Tuyết đang ngồi trên ghế.

- Mình xin lỗi, sau này mình sẽ không như vậy nữa!

Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, nhỏ lớp phó quay sang la to rồi chạy ra ngoài, tụi kia cũng đồng loạt làm y vậy.

Sau khi tất cả đều chạy ra ngoài, An Nhã vẫn đứng chết trân tại chỗ.

Cái méo gì vừa xảy ra với cuộc đời tui vậy???

Ai có thể giải thích cho tui được không?

Hôm nay tụi này uống lộn thuốc hả, hay mới té đập đầu ở đâu?

An Nhã khó hiểu nhìn chủ nhiệm thì phát hiện, cô ấy đang nhìn mình.

Đôi mắt đó khiến người ta không biết được cô đang nghĩ cái gì.

Ít nhất cũng phải cho tui biết chuyện gì đang xảy ra chứ?!

Đúng, An Nhã đang chờ chủ nhiệm giải thích cho mình.

Nhưng đáp lại bạn ấy chỉ là ánh nhìn nửa như muốn cười nửa lại không.

Vẫn còn đang giận cô nên bạn ấy cũng im lặng.

Cứ nhìn nhau như vậy trong khoảng vài phút.

- Chuyện gì vậy...

ạ?

Cuối cùng, An Nhã là người mở miệng trước.

Chủ nhiệm hơi hạ xuống khoé miệng, mắt hơi nheo lại.

Gì vậy trời, bộ mình hỏi không đúng câu cổ muốn hả?

Cổ đang... thất vọng hả?

- Làm rõ mọi chuyện thôi.

Năm chữ.

Không hơn không kém.

Nhớ về những gì vừa qua, đột nhiên An Nhã cảm thấy rất khó chịu.

Như vậy là giải thích rồi đó hả?

Tự dưng bị oan rồi chỉ cần câu "làm rõ mọi chuyện" của cô là xong à?

Hiểu nhầm người ta mà một câu xin lỗi cũng không có, thật quá đáng.

- Vậy là cô biết việc xảy ra hôm đó không liên quan đến em rồi đúng không ạ?

- Em đẩy bạn ngã là sự thật.

Chút hi vọng vừa nhen nhóm lên lại vụt tắt.

Đến cuối cùng vẫn là chỉ trích mình!

- Được, là em sai.

Em xin lỗi.

Hết chuyện rồi đúng không, em xin phép về.

An Nhã quay lưng bỏ đi.

- Khoan...

Bạn ấy nhìn lại, ít nhất cũng phải vậy chứ-

- Mai đi học lại đi, không có lý do để nghỉ thì đừng để lớp bị trừ điểm thi đua.

Hoàn toàn tức giận, bạn ấy không trả lời mà chạy ra khỏi cửa luôn.

Thật sự không còn gì để nói với cô nữa.

Vừa chạy vừa ấm ức.

Ít nhiều gì Dương Tuyết cũng đã minh oan giúp An Nhã, nhớ về khuôn mặt khó coi của nhỏ lớp phó và đồng bọn hồi nãy cũng biết bị cô Tuyết gây áp lực.

Dù sao cô cũng điều tra kĩ, dù lý do bắt nguồn có phải vì mình không thì cô cũng giúp mình nhiều rồi, nên cơn giận sớm đã giảm đi rất nhiều.

Phần còn lại chỉ đơn giản là dỗi vì cách nói chuyện cộc lốc đầy tính giáo huấn của cô thôi.

-

Quay trở lại phòng, chủ nhiệm nhìn theo bóng lưng của bạn ấy.

Bộ mình nói gì làm nhóc đó không vui hả ta?

Mình giúp nhóc đó minh oan rồi mà?

Còn bắt mấy đứa kia xin lỗi nữa, sao nhìn nhóc vẫn cọc nhỉ?

Bộ nhóc đó còn mong chờ cái gì khác từ mình nữa à?

Giới trẻ ngày nay thật là.

Với chủ nhiệm, tìm hiểu về nội bộ chung của lớp không quá khó khăn.

Hiểu sơ sơ về các bè phái và lãnh đạo, sau đó chia riêng từng đứa hỏi là tất cả mọi thứ đều lộ.

Với tâm lý không chuẩn bị trước và sự ép cung (đáng sợ x99999) của Dương Tuyết thì không một đứa nào không khai ra.

Bạn lớp phó được gọi đến cuối cùng, trước đó đã ngờ ngợ tụi sai vặt có gì đó kì kì rồi.

Đến khi đối mặt với những câu hỏi của chủ nhiệm, nhỏ mới biết mọi thứ đã bại lộ hết.

Nhỏ vẫn cố gắng ngụy biện đến cùng, nhưng nhỏ quên mất mình đang đối diện với ai.

Sau 15 phút, chủ nhiệm gọi tất cả những đứa từng bị ép cung đến phòng - nơi mà nhỏ lớp phó lúc đầu kiên quyết giả vờ ngoan ngoãn, giờ đây mặt tái mét không dám ngước đầu lên.

Chủ nhiệm đã nói những gì?

Không một ai biết...

Quả thật chủ nhiệm cũng làm rất nhiều việc rồi.

----

Chiều.

An Nhã đã chuẩn bị mọi thứ rất tốt cho ngày đi diễn đầu tiên.

Outfit, tóc, mùi hương, tất cả đều ổn áp.

Khi đến nơi, chào hỏi mọi người và được hướng dẫn nhiều thứ.

Cuối cùng, An Nhã cầm trên tay cây đàn guitar của quán.

Hàng xịn nha~

Lên dây, bắt đầu dợt thử.

Có một vài lỗi phát sinh như hát nhanh hơn nhạc, beat chưa đều... nhưng phần lớn đều là lỗi nhỏ, sau một lúc chỉ dẫn nhau và rút kinh nghiệm thì mọi thứ đã ok.

- Được rồi, mọi người đi chuẩn bị cho chút nữa diễn chính thức đi nha!

Đi đâu thì cũng tập trung ở đây trong 45 phút nữa nha.

An Nhã có chút lo lắng, nhưng cũng có chút gì đó hào hứng.

Vui mà a~

...

Một lúc lâu sau, buổi diễn chính thức bắt đầu.

Mọi thứ suôn sẻ hơn dự tính rất nhiều.

An Nhã hoàn toàn nhập tâm vào bài hát, vì bạn ấy thật sự hứng thú với âm nhạc.

Khả năng cảm âm cũng rất tuyệt vời.

Màn trình diễn kết thúc, tất cả mọi người trong quán đều đồng loạt vỗ tay.

An Nhã lần đầu tiên cảm thấy vui đến vậy, kiểu như là, tài năng được công nhận.

- Mọi người làm tốt lắm!!

Sau hậu trường, anh quản lý đã vỗ tay rất to.

- Nhã mới ngày đầu mà được vậy là giỏi lắm luôn rồi ó, cố gắng phát huy nhe emmm!

- Dạ

Vì đây được tính theo ngày, nên An Nhã ngay lập tức được chuyển khoản số tiền lương.

Cảm giác tự mình làm ra tiền thật sự rất khó tả.

Hạnh phúc quá đi!!!!!!

Bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên.

"Hay đó"

An Nhã hoảng hốt, chủ nhiệm ư?

Chủ nhiệm nghe mình đàn ư?

Chủ nhiệm đang ở đây à?

N: Cô đang ở đây ạ???

T: Ừ.

Ra đây

An Nhã tắt điện thoại.

- Thật ngại quá mọi người, em ra ngoài nói chuyện một lát

- Wow, người yêu tới ủng hộ ngày đầu làm việc hả, đúng là tuổi trẻ~

- Ahhhhhh người quen vô tình bắt gặp thôi anh ơi!!!

Vừa nói An Nhã vừa chạy ra ngoài.

Anh quản lý nhìn theo, ôi cái thái độ này, nhất định có gian tình!

...

Lúc nãy mình nhìn xuống khán giả không thấy cô, nên chắc chắn cô không ngồi ở khu vực gần sân khấu (sân khấu mini á mọi người, mấy cái sàn nhỏ nhỏ trong mấy quán cafe á).

Với tính cách của cô nữa thì chỉ có thể là chỗ đó thôi.

Đi vào một góc khuất sau chậu cây to, với hướng nhìn chéo là sân khấu, quả nhiên An Nhã tìm thấy chủ nhiệm.

- Ghê vậy, không cần nói cũng tìm được tôi

- Dạ...

Cô đẹp, nhưng em vẫn dỗi!

Kì thực là trùng hợp thôi.

Trùng hợp hôm nay cô muốn đi cafe.

Trùng hợp cô chọn ngay quán này.

Trùng hợp đây lại là ngày đầu tiên An Nhã diễn.

Trùng hợp cô lại xem được màn biểu diễn siêu nghệ của bé nhà.

Mọi sự chỉ là trùng hợp thôi.

Thấy An Nhã không nói chuyện, Dương Tuyết thở dài.

Nhiều chuyện trùng hợp, thì tức là ý trời rồi còn gì.

Có lẽ mình biết nhóc này muốn gì rồi...

- Xin lỗi.

An Nhã giật mình ngước mặt lên.

Mình có nghe nhầm không?

Cô mới nói là... xin lỗi??

Cái gì?

Xin lỗi hả?

Ai xin lỗi cơ?

Chủ nhiệm á?!

Ớ ơ ơ ơ ơ?

Trái đất hình vuông ư?

Biển màu xanh lá cây đúng chưa???

Thấy khuôn mặt lúc trắng lúc đen của An Nhã, Dương Tuyết thật sự khó hiểu.

Nhóc này lại nghĩ cái gì linh tinh rồi...

- Cô nói gì cô?

- Em có nghe, đừng có hỏi lại.

- Nhưng em muốn nghe lại màaa

- Không.

- Đi màaaa

- Không.

Như vậy là... hoà nhau rồi?

An Nhã kéo ghế ngồi trước mặt Dương Tuyết, bỗng nhiên nhân viên đặt xuống ly trà đào, dù chủ nhiệm đã có thức uống rồi.

An Nhã nhìn Dương Tuyết, chủ nhiệm gật đầu.

- Ỏ sao cô biết em thích đào zậy

- Đâu biết đâu, tại lần trước đi chung em gọi món này

- Xùy...

Bất quá An Nhã vui, chủ nhiệm lại bao mình uống nước là lá la~

- Em có về lại đội nhảy không?

- KHÔNG!

Có chết cũng không tập chung với mấy đứa khó ưa tráo trở đó đâu!!

Chủ nhiệm nhếch môi.

Tôi cũng thừa biết em sẽ không về rồi.

- Vậy hay là, vô đội hát đi.

- Ew, em hát cũng tạm thôi, không học qua thanh nhạc nên giọng trung bình thôi cô ơi

- Nãy tôi có thấy em đàn mà, ổn lắm.

Tôi đâu bắt em hát, em chơi nhạc cụ là được rồi.

- Ồ?

- Bên đội đó còn thiếu người mà, em vào đó chơi đàn đi.

Vậy vẫn là tham gia phong trào lớp nên sẽ không bị nói này nói kia, đã vậy còn tránh được những người em ghét.

An Nhã ồ thêm một tiếng.

Như kiểu vừa phát hiện ra điều gì diệu kì lắm.

Bạn ấy giơ ngón cái lên.

- Cô đỉnh quá đi!

- Dĩ nhiên.

- Mặc dù đôi lúc cô hơi xấu tính...

Dương Tuyết nhìn vẻ mặt bất mãn của bạn ấy, biết bạn ấy vẫn còn đang dỗi, dù phần dỗi ấy không đáng kể chút nào.

Nếu là bình thường, chủ nhiệm sẽ trưng ra đôi mắt đáng sợ để An Nhã ngậm miệng.

Nhưng hôm nay hơi khác một chút, chủ nhiệm chống cằm nhìn bạn ấy, lại hơi cười cười.

Chiều em ấy một lần vậy...

An Nhã nhìn thấy vẻ mặt đó, cảm giác tim vừa đập chậm một nhịp.

Chẳng biết ai thôi thúc mà tiếp tục nói.

- Ý em là, cô chẳng bao giờ tin em.

Em đã bảo là em không lừa cô còn gì...

Cô... xấu tính lắm luôn!!

- Tôi sẽ xem đó là lời khen nhá

- Đó không phải lời khen!

Em hông thích cô vậy đâu!!

- Cảm ơn~

- Hông có khen màaaa

Lần này, An Nhã thắng.

Nhưng đấu lý với sự ngang ngược của chủ nhiệm, bạn ấy thua (sml).

----------------------

Ai còn thức không?

Hay đang đọc vào buổi sáng đếy?

Đọc lúc nào cũng được a, chỉ xin một vote và một cmt thoyy, để có động lực ra chap tiếp nào.

Ai có gì muốn nói về chuyện tềnh của cp chính, hoặc muốn thêm hint của cp phụ, hoặc có ý tưởng gì khác thì cứ quăng hết vào cmt nhoa, yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#16: An Nhã và bài kiểm tra


Kể từ sau lần đó, lớp phó gần như không kiếm chuyện với An Nhã nữa.

Cuộc sống cũng nhờ vậy mà dễ thở hơn nhiều.

Tựa như hôm nay, trời trong lắm luôn, yêu đời quá~

Nhưng mà, mát mẻ thì lại buồn ngủ...

Đây là tiết toán, cái môn mà An Nhã ghét cay ghét đắng.

Mà đã không ưa thì học làm gì, ngủ cho khoẻ.

Vừa reng chuông chuyển tiết là bạn ấy đã gục mặt xuống ngủ rồi, một chút năng lượng cũng không có.

Hơn nữa thầy dạy toán dễ lắm, thầy chả bao giờ lớn tiếng với học sinh nên dù không ưa môn này, An Nhã vẫn cho thầy 10 điểm.

Thật đáng tiếc, hôm nay An Nhã chết chắc rồi...

Giáo viên bước vào, cả lớp đứng lên chào rồi ngồi xuống.

Dĩ nhiên là bạn ấy vẫn đang ngủ.

- Thầy của các em hôm nay đi họp trên bộ, tôi sẽ dạy thay hôm nay

Vừa ngồi xuống đã bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán của mọi người.

- Ủa ai vậy mày?

- Gì, không biết hả?

Bả là chủ nhiệm lớp kế bên á, nghe đâu dữ với gắt lắm ba

- Một tuần thôi mà năm đứa bị lên văn phòng vì bả rồi á...

-...

An Nhiên lo lắng gọi An Nhã dậy.

- Dậy đi mày, hôm nay không ngủ được

An Nhã hừ nhẹ một tiếng rồi quay mặt sang bên kia ngủ tiếp.

- Trời ơi mày-

Chưa kịp nói dứt câu, một luồng khí ớn lạnh bao trùm xung quanh khiến An Nhiên thầm kêu không ổn.

Cô xuống rồi.

"Chết chắc rồi..."

- An Nhiên hoảng loạn lấy tay lay An Nhã liên tục

Tự dưng bị lay liên hồi, có hơi quạu nhưng An Nhã vẫn ngồi dậy nhìn, định mở miệng chửi thì thấy người trước mắt đang nhìn mình với đôi mắt không mấy thiện cảm.

- Ủa ai vậy mày?

- An Nhã thì thầm với An Nhiên

- Giáo viên dạy thế.

Khó lắm.

Vì đang nói bằng giọng chỉ hai đứa nghe nên An Nhiên không thể nói gì nhiều.

An Nhã sau khi load thông tin, bắt đầu ngớ người, miệng lắp bắp.

- Cô...

- Mới tiết 2 thôi đã vậy?

Em thiếu ngủ lắm à?

- Dạ không ạ...

- Đừng để tôi thấy lần thứ hai

Nói rồi cô quay về bàn giáo viên, chuẩn bị cho tiết dạy.

An Nhã mệt mỏi cố gắng ngồi thẳng lên, nhưng mà buồn ngủ quá.

Cơn buồn ngủ cứ kéo đến làm bạn ấy không thể tập trung được.

- Lên bảng làm câu c cho tôi.

Cái em ngủ đầu giờ ban nãy ấy

An Nhã đơ tập hai, ủa gì vậy?

Tại sao lại là tui huhuhu????

Nhìn qua An Nhiên, cậu đẩy nhẹ tập qua cho An Nhã.

Vừa liếc xuống thì...

- Nhìn bài bạn đấy à?!

Muốn 0 điểm vô sổ không?

An Nhiên nhìn An Nhã bằng đôi mắt "Xin lỗi anh em, tao bó tay rồi".

An Nhã đành cam chịu số phận mà lết xác lên.

Đứng ngớ một lúc vẫn chưa viết được một chữ.

Toang rồi trời ạ, câu này học hồi nào vậy...

- Sao?

Làm được không?

- Dạ... không...

- Đem tập lên đây tôi xem làm được tới đâu rồi

Ể?????

Chết rồi, mình đã làm câu nào đâu!?

Trời ơi lười làm chi để giờ mang hoạ vậy nè...

An Nhã hối hận đến mức muốn quỳ xuống cầu xin cô tha mạng rồi.

Cô mở tập ra, như dự đoán, sắc mặt cô trầm xuống.

- Em đi học để làm gì?

Vào tiết thì ngủ, bài thì không làm?

- Em xin lỗi...

- Tương lai mình mà không biết lo, sau này làm được cái gì?

Muốn trở thành gánh nặng cho xã hội chắc??

Nhìn mấy trang trước toàn để trống là biết chả làm được tích sự gì rồi.

- Em biết là mình sai nhưng cô cũng không nên nói vậy.

Cô đứng hình, cả lớp đứng hình.

- Em nói gì?

- Là giáo viên thì cô không nên nói học sinh như vậy chứ ạ.

- Hay quá nhỉ?

Trả treo nữa, tôi nói không đúng sao?

Tập thì bài được bài mất, mà có làm thì cũng sai.

Học hành như thế còn đứng đây cãi tay đôi với giáo viên.

Thứ học sinh gì thế này?!

Thấy tình hình căng thẳng An Nhã sực tỉnh.

Đúng thật là... chết tiệt, rõ ràng là mình sai mà?

Tự nhiên lòng tự ái nổi lên nên mới cãi lại vài câu, bây giờ mới nhận ra hình như lớn chuyện rồi, nhìn tụi trong lớp sợ hãi nhìn mình là biết.

Trong số đó còn có một vài ánh mắt phấn khích (nhỏ lớp phó chẳng hạn).

Nhưng câu "thứ học sinh gì thế này" làm bạn ấy không thể chịu được.

Đã lỡ miệng rồi thì cũng chẳng ngừng được, dù lý trí bảo là dừng lại, dừng lại đi nhưng lời nói thì không cách nào ngưng được.

- Em có làm được gì có ích hay không phải do em quyết định chứ?

Cô là người ngoài sao lại nói em như vậy được?

- Con nhỏ này?!?

- Cô không tin khả năng của em?

Được thôi, em sẽ cho cô thấy chỉ cần em muốn em sẽ làm được mọi thứ.

Bài kiểm tra đánh giá năng lực tiếp theo, môn toán em sẽ lấy nhất khối.

Khuôn mặt quả quyết, giọng nói cứng rắn.

Nếu ai đó nhìn thấy An Nhã trong khoảnh khắc này chắc chắn đều tin tưởng tất cả lời bạn ấy.

Tất nhiên chỉ là một giây thôi.

Sau một giây đó, bỗng phát ra tiếng cười nhỏ từ dưới lớp.

Rồi dần dần thành tiếng cười to, rồi tất cả đều cười.

An Nhiên lo lắng nhìn An Nhã, con nhỏ này bị khùng rồi trời ạ...

A Song nhìn An Nhã.

Con nhỏ tự cao tự đại này?!

Ngay cả mình còn chưa chắc có thể lọt vào top 3 mà nó đòi leo lên nhất?

Truyện cười hài nhất thế giới hay gì?

- Em nhìn phản ứng của lớp em đi.

Những người học chung lớp với em, ngày ngày quan sát nên biết thực lực của em.

Phản ứng vừa rồi cũng thay cho lời nói "bớt vọng tưởng đi" rồi đó

An Nhã nhìn mọi người, rồi quay lại nhìn cô.

Khẳng định một câu chắc nịch

- Em có thể!

Tất cả ngừng cười, nhưng không một ai có mặt hiện tại tin An Nhã sẽ làm được.

- Được, tôi chờ xem

Ngay lúc đó, tiếng chuông hết tiết reo lên.

Cô kia lấy cặp sách rồi ra khỏi lớp, theo như tên trên tập thì cô nhóc này tên là An Nhã, mấy cháu bây giờ thật là...

An Nhã quay về chỗ ngồi.

Đập vào mắt ẻm là khuôn mặt tức giận của An Nhiên.

- Đm mày khùng hả??

Nói khùng nói điên cái gì vậy??

- Sao...

Sao vậy?

- Mày điên rồi?!

- Thì... thì cố gắng là được thô-

- Thử nghĩ nhé, lớp mình toàn mấy đứa giỏi toán, nhưng chỉ có duy nhất ba đứa lọt nổi vào top 10.

Còn mày, một đứa có thể nói là dốt đặc lại đòi nhảy vào top 1??

Mày có biết chuyện này bất khả thi cỡ nào không???

- Tại... nãy cô đó khích tao...

- Dù cổ nói hơi khó nghe chút nhưng cổ có nói gì sai đâu?

Mày im lặng và nhịn một chút thì không được à??

Lúc nào cũng vậy, cái miệng hại cái thân.

An Nhã lúc này chợt nhận ra bản thân ấu trĩ đến mức nào.

- Huhuhu mày giúp tao với, giờ phải làm sao đây...

- Ai biết?!

Tao kệ mày đó

- Thôi màaaaa, dù gì cũng lỡ nói rồi.

Vậy thì cố hết sức mà làm thôi, Nhiên, mày cũng trong top mà đúng không, giúp tao điiiiiii

- Tao chỉ top 6 thôi, sao giúp được bạn "top 1" đây?

- Đừng có nói vậy mà!!!!!!

An Nhiên định nói thêm vài câu nhưng nhìn An Nhã có vẻ như sắp khóc tới nơi rồi a...

- Đi xin lỗi cô đi, bảo là em lỡ miệng thôi - Cậu vỗ vai An Nhã

- Nhưng mà tao đâu biết cổ ở đâu đâu huhu

- Mai có tiết sinh hoạt chủ nhiệm nên chắc cổ ở lớp kế bên á, mai nhớ xin lỗi người ta đàng hoàng.

Chỉ được cái nói cho vui miệng chứ chả bao giờ nghĩ tới hậu quả

- Rồi...

---

Trở về nhà, An Nhã đang nấu gì đó trong bếp.

Dương Tuyết bước vào bếp.

- Ê nhóc

- Dạ?

- Hồi chiều tiết toán-

- Chời đất ơi tới tai cô luôn rồi hả??

Tiếng xấu đồn xa thật mà...

Chủ nhiệm nhìn An Nhã.

- Ờ thì, nói thật nhé, khi biết được em nói câu đó, nếu là bình thường tôi sẽ ủng hộ em lắm...

- (≧▽≦) Ỏ~

- Nhưng với tư cách là chủ nhiệm của em thì tôi hoàn toàn không tin em một chút nào🙂

10 điểm thẳng thắn!

An Nhã tổn thương sâu sắc, dù biết là vô lý nhưng không ai tin mình luôn hả trời???

- (ಥ‿ಥ) Tới cô mà cũng nói vậy là sao huhu

- Thì ý là, tôi cũng không định dập tắt hy vọng của em, chỉ muốn em tỉnh mộng sớm thôi, để lúc đội quần thật thì em đỡ bỡ ngỡ.

Cái con người tàn nhẫn này?!

Sao cô có thể nói ra lời nói đau lòng một cách lưu loát như vậy được chứ...

Thấy bạn ấy ỉu xìu như cọng bún chủ nhiệm cảm thấy mắc cười ghê.

Quay lưng đi về phòng.

- 99% thất bại rồi, nhưng nếu em làm được tôi tặng em một món quà chịu không a...

Ngay khi cô vừa dứt câu, An Nhã lập tức quay người lại, nhưng chủ nhiệm đã đi khuất rồi.

Bạn ấy nói to.

- CÔ HỨA RỒI Á NHAAAAA

---

"An Nhiên"

"Mình đã suy nghĩ nghiêm túc.

Mình sẽ cố gắng hết sức để đạt được kết quả mình mong muốn, dù cho có khó khăn gian khổ đến mức nào."

"Mong bạn có thể giúp đỡ mình!

Ngày mai mình sẽ chăm chỉ luyện đề, hãy tin tưởng và hỗ trợ mình nhé!"

An Nhiên nhìn dòng tin nhắn.

Dụi mắt.

Nhìn lại tin nhắn.

Dụi mắt lần 2.

- (ʘ言ʘ) Cái dỳ zậy trời?!?

Tự nhiên trang trọng dữ vậy?

Phải Nhã không?

Bị giật điện thoại rồi à...

Đêm hôm đó, An Nhiên mất ngủ do bị hoảng loạn.

---

Hôm sau.

Thầy toán sau khi bị khiếu nại các thứ, đang ngồi ngơ ngẩn trong phòng giáo viên riêng, chợt có tiếng gõ cửa.

- Thầy ơi thầy!

Thầy ớiiiii

Thầy mở cửa.

Ơ, bạn An Nhã đây mà?

Thầy chưa kịp tìm em để trách mà em tự mò đến kiếm thầy rồi à.

Lần này phải la một trận để em ấy biết cố gắng mới được hừ hừ.

- Thầy có chuyện này cần nói với em-

- Từ từ đi thầy có gì nói sau, bây giờ em có chuyện quan trọng hơn nè

- (˘・_・˘) Hả?

Ờ cũng được...

Có chuyện gì?

- Thầy làm ơn, giảng lại cho em chương này đi ạ

- Hả?

Thầy ngơ ngác nhìn An Nhã.

Bỗng bạn ấy chắp tay trên đầu.

- Em biết là trước đây em lo ra nên bỏ lỡ nhiều kiến thức, bắt thầy giảng lại hết thì thật khó khăn, em đã cố gắng chọn ra chương em ngu nhất mới hỏi thầy đó huhu, thầy làm ơn giúp em đi màaaa

- À không, ý thầy không phải vậy, chỉ là...

Thầy hít một hơi.

- Chỉ là thầy bị cảm động muahuhu, lần đầu tiên trong lịch sử đi dạy có học sinh đến nhờ thầy giảng lại bài á

- Vầnggg, thầy làm ơn giúp em

- Được!

Hãy cố gắng lên!!

- Dạ!!!!!

Suốt giờ ra chơi hôm đó, và cả vài ngày sau nữa, An Nhã đều đến đây để bù lại những kiến thức căn bản mà mình bỏ lỡ bấy lâu nay.

Ở nhà, bạn ấy cũng ở trong phòng sách làm bài tập liên tục.

Ban đầu vẫn còn hơi khó khăn, nhưng về sau thì... cũng khó khăn luôn🙂))

Chỉ mới lấy lại căn bản nên muốn làm lưu loát hết tất cả các dạng đề đâu phải là dễ...

Sau tuần đầu tiên miệt mài, kết hợp với một ít tư chất có sẵn, cuối cùng An Nhã đã nắm được phần căn bản.

Từ những tuần sau, tối nào bạn ấy cũng video call với An Nhiên để cậu giảng lại những dạng sẽ ra và những cách giải thông dụng cho các dạng đó.

An Nhã gần như đặt tất cả tâm tư vào đó, đây là lần đầu ẻm nghiêm túc như vậy đó.

...

Cạch.

Dương Tuyết lấy một chai sữa rồi đóng tủ lạnh lại, cuối cùng cũng làm xong mấy cái chuyên đề của tổ bộ môn rồi a, tập trung quá nên chả quan tâm gì, giờ cũng quá nửa đêm rồi.

Liếc ngang phòng sách, vẫn còn sáng đèn.

Nhóc đó chưa ngủ à?

Chủ nhiệm bước đến căn phòng không hề đóng cửa đó và ngó vào một chút.

- Ê ra rồi nè, 3589 đúng không??

- Cái gì vậy má??

Tam giác moẹ gì bự zậy???

Mày tính kiểu gì ghê dữ?

- Ủa...

- Ủa cái khỉ.

Mà thôi tối rồi ngủ đi, mai tiếp mày

- Thêm tí nữa đi mày

- Má ơi nãy giờ 4 tiếng mấy rồi đó, mai còn lên trường nữa mày.

Vừa vừa phải phải thôi, bố mày đi ngủ, tạm biệt.

Màn hình tắt.

An Nhã gãi đầu, không có An Nhiên thì tự thân vận động chứ sao.

Ráng giải lại bài này thêm lần nữa rồi mai hỏi nó đúng không vậy...

- Chưa ngủ à?

An Nhã giật mình quay lại, là chủ nhiệm.

- Dạ chưa...

Holy sheet, cô mặc váy ngủ kìa má ơi.

Cứuuuuuu.

Không được không được, không được tà răm như vậy.

Bình tĩnh nào, bình tĩnh...

- Ngủ đi.

Học là tốt nhưng cũng phải biết cân bằng sức khoẻ chứ.

- Dạ, ngủ liền.

Lời chủ nhiệm nói mà, làm sao dám trái.

An Nhã tắt đèn bàn.

- Công nhận cô đó hay ghê, khiến nhóc lười như em mà cũng phải siêng lên

- Dạ?

Cô nói là... cô toán dạy thay hôm bữa á hả?

- Ừm

- Cũng một phần ạ...

- Một phần?

Bộ không phải vì lời quyết chiến với cổ nên em mới siêng lên hả.

An Nhã lắc đầu.

- Không ạ, tại cô hứa nếu em làm được sẽ tặng em quà mà.

Dương Tuyết sững người, nhớ lại hình như là mình có nói thật.

Tức là vì lời nói bâng quơ của mình mà em ấy mới...

- (。•̀ᴗ-) Cô yên tâm đi!

Em sẽ cố gắng hết sức mà, không khiến cô phải thất vọng đâu!!

- Được.

Nhớ ôn đều tất cả các môn, đừng quá tập trung vào toán rồi mấy môn kia điểm thấy ghê.

Chủ nhiệm vô thức đưa tay xoa đầu An Nhã một cái.

Rồi trở về phòng.

An Nhã nằm xuống giường, tự nhủ ngày mai phải cố gắng hơn nữa.

---

Chuyện gì tới cũng sẽ tới, sau trên dưới 3 tuần, kì kiểm tra đánh giá năng lực cũng đã đến.

Vì để làm quen nên cả ba khối lớp đều phải kiểm tra.

Khối của An Nhã nhẹ nhàng hơn các anh chị cuối cấp nên chỉ có toán văn anh thôi.

Sau kì kiểm tra khoảng một tuần, bảng kết quả đã được dán.

An Nhã sợ hãi đến bảng xếp hạng của môn toán.

Bao nhiêu sự cố gắng đều chờ đến ngày hôm nay...

- Không sao đâu mày, bình tĩnh đi

An Nhiên tuy nói vậy nhưng cậu cũng run thay cho An Nhã.

Đứng trước bảng, từ từ ngẩng đầu lên.

Hạng 1, không phải tên mình...

Hạng 2, 3, 4, 5 cũng...

Không, trong top 10 hoàn toàn không có tên mình!

- Nhã...

An Nhiên lo lắng quay sang nhìn.

Cậu được hạng 4.

Nhưng cậu chả hơi đâu mà ăn mừng khi thấy bạn thân nhất đang cúi gằm mặt như vậy.

- Nè...

Mười...

Mười bốn...

- An Nhã chỉ tay lên, mặt thoáng trầm xuống

- Vậy...

Vậy là cao lắm rồi ớ!

Khối có tới mấy trăm học sinh mà-

- Ừ haha, tao không sao.

Tao mừng còn không hết nữa là, lần đầu được hạng cao vậy á.

Đi, xuống căn tin tao bao mày uống nước để cảm ơn đã kèm cặp tao!

An Nhiên nhìn An Nhã.

Biết rõ bạn ấy chỉ đang cố tỏ ra vui vẻ thôi, làm bạn lâu như vậy lẽ nào mình không hiểu nó sao...

Cậu không có cách nào khác chỉ đành thuận theo sự vui vẻ giả vờ đó thôi...

---

Về đến nhà, An Nhã lập tức quay về phòng sách.

Nói không buồn là nói dối.

Dù biết mình đặt mục tiêu quá xa vời, nhưng hiểu rõ và chấp nhận là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đã nỗ lực đến vậy...

Chuyện này không buồn đến mức khiến bạn ấy bật khóc, nhưng vẫn là buồn a... ra ngoài xem TV cho vơi sầu vậy

Hôm nay chủ nhiệm về sớm, bước vào trong phòng khách thì thấy An Nhã đang ngồi trên ghế sofa.

Kết quả dĩ nhiên là cô biết rồi.

Rửa mặt xong, cô bước ra ngồi xuống ghế kế bên An Nhã.

Bạn ấy tắt TV.

- Đúng như cô nói luôn, em dốt quá nên dù đã cố gắng cũng thất bại mất tiêu rồi...

- Ừ...

- Giá mà trước đó em không lười biếng.

- Giờ cũng không muộn đâu.

An Nhã quay sang nhìn chủ nhiệm, phát hiện cô đang lấy từ túi xách ra một chiếc hộp nhỏ, rồi đẩy đến trước mặt mình.

- Cái này là...?

- Quà cho sự cố gắng của em.

- Ể?!

Em cứ tưởng được hạng nhất mới...

- Tôi mua từ lúc em bắt đầu rồi.

An Nhã ngơ một lúc, đột nhiên cảm thấy tim rung động.

Hoá ra cảm giác được trân trọng công sức là thế này.

- Uhuhu, cô làm em cảm động khóc luôn òi nè

- Mở ra coi thích không.

An Nhã mở hộp, là một chiếc vòng tay bằng bạc thiết kế theo phong cách đơn giản nhưng lại rất tinh tế, trên đó có khắc chữ "Good luck".

- Cô... tặng em thật ạ?

- Thích không?

- Dạ có, thích lắm luôn.

Cảm ơn cô nhiều

Chủ nhiệm mỉm cười.

- Cái cô kia lúc nãy nói là cổ cũng rất bất ngờ, và xin lỗi vì đã xem thường em.

- Ể?

Tưởng cổ sẽ cười vô mặt em vì chỉ giỏi bốc phét chứ.

- Ngốc.

Có giáo viên nào lại vậy đâu.

Họ lớn tiếng chỉ vì muốn em tốt hơn thôi

- Dạ...

- Mai nhớ đi xin lỗi với cảm ơn cổ đàng hoàng đó

- Dạ, nghe cô hết

--------------------------

Đừng bảo toii ra chap lâu, người ta bị bí ý tưởng mà (thật ra ý tưởng thì đầy nhưng cái nết lười diễn nó thành văn ấy🙂))

Cứ ra chap đêm muộn như vầy chắc quỷ ám luôn quá🙂

Vote với comment nhoe, tui sẽ rep tất cả mọi người, yêu
 
[Gl] Ngày Mưa
#17: An Nhã và buổi biểu diễn đêm cắm trại (1)


- Ây dô mấy bạn cute, tui đã tới rồi đây!!

An Nhã vui vẻ chạy vào phòng tập nhạc sau khi đã trễ 15 phút.

- Vui quá ha, trễ miết vậy má?

An Nhiên nhìn bạn ấy bằng ánh mắt kì thị.

- Cho xin lỗi đi mà

- Không sao đâu á, vô đi vô đi.

Giờ dợt lại lần cuối nhe - Bạn chơi piano cười

Vì chưa đầy một tiếng nữa là đến vòng sơ tuyển.

Các tiết mục nhảy và múa thì được vào thẳng vòng sau, nhưng các tiết mục hát thì phải qua vòng loại trước đã.

An Nhã hầu như chẳng lo lắng vì những người trong đội này rất tuyệt, là những người có tài và phối hợp ăn ý.

Nhưng lo lắng một chút vẫn là khó tránh khỏi a.

---

Ba ngày sau...

Buổi sáng siêu siêu mát mẻ.

Dương Tuyết ra khỏi phòng, thấy đồ ăn đã xong hết rồi và bạn ấy thì đang chuẩn bị đi.

- Sớm vậy?

Bình thường nhóc đã dậy sớm rồi mà hôm nay còn sớm hơn nữa hả?!

- Dạ thì, lên sớm coi kết quả chứ ở nhà em bị bồn chồn í

- Kết quả sơ tuyển ấy hả?

Chủ nhiệm quên mất vụ đó luôn

- Dạ

- Ừ, vậy đi đi

- Dạ bái bai cô, lát gặp!!

Nói rồi bạn ấy chạy ra khỏi cửa.

Dương Tuyết ngơ ngơ, thấy hơi áy náy với tụi nhỏ.

Hôm nọ tụi nó sơ tuyển cũng không đi xem, giờ có kết quả cũng không biết...

Cơ mà suy nghĩ đó trôi qua nhanh như một cơn gió, với lý do cực kỳ hợp lý là "mình bận trăm công nghìn việc" thì chủ nhiệm lập tức quẳng việc đó ra sau đầu.

Cảm giác tội lỗi không thể trú ngụ trong một người không cảm thấy mình ác được...

Dương Tuyết ăn xong quay về phòng, sực nhớ ra gì đó, bật điện thoại lên.

À, là bảng kết quả trên nhóm của trường.

Biết vậy kêu nhóc đó ở lại mình nói cho nghe, đỡ tốn công lết xác lên trường sớm.

Mà cũng không sao, thôi kệ...

...

- Vô vòng trong rồi á cô ơi!!!

Ra chơi, An Nhã vui vẻ thông báo khi chạy từ ngoài vào phòng giáo viên của chủ nhiệm.

Dương Tuyết đang viết gì đó ngẩng đầu lên

- Ừ, tôi biết rồi

- Hể, cô nhận tin sớm vậy?

Hình ảnh nhỏ lớp phó hiện lên trong đầu ẻm, có phải nhỏ khó ưa đó báo không vậy trời!?

Nhanh hơn mình một bước luôn, grừ

(ಠ益ಠ)

- Thầy hiệu phó gửi

Dương Tuyết thản nhiên nói.

- À ra vậy :>>

Éc, hiểu nhầm...

- Rồi chạy tới đây chỉ để nói vậy thôi hả?

Chủ nhiệm nhìn bạn ấy.

Bạn ấy gật gật đầu, nghĩ nghĩ, rồi lại lắc đầu.

- À hông hông, đưa cô giấy thông báo cắm trại nữa nèe

- Phải không?

Chủ nhiệm nhận lấy giấy từ tay bạn ấy, dạo này nhóc tích cực dữ

Mà thật ra không nhận tin nhắn thì cô cũng thừa biết sẽ vào vòng trong.

Chưa bàn tới năng lực, giám khảo cũng là thầy cô, ít nhiều cũng sẽ nể mặt của con người có tiếng nói nhất nhì trường này.

Lớp của cô mà rớt ngay vòng gửi xe được sao?

Mà nói vậy cũng không có nghĩa Dương Tuyết nghi ngờ năng lực của "các cháu" đâu, phần nhiều cũng là do cả team làm tốt nữa.

- Ồ, tổ chức chung kết rồi trao giải ngay đêm cắm trại luôn nè cô?

Nãy lấy giấy chạy lẹ qua đây chưa đọc.

Giờ đưa cô rồi đứng kế bên đọc ké.

- Ừ, năm nay trường sáng tạo ghê...

- Dương Tuyết gật gù

- Cô cô cô, nếu được giải thì có thưởng gì không??

Dương Tuyết nhíu mày nhìn bạn ấy, bọn trẻ ngày nay toàn đòi quà thế nhỉ?

Nhưng cả bọn cũng bỏ công sức không ít nên mình cũng nên khích lệ nhỉ.

- Không được giải cũng thưởng mà.

Chút hỏi mấy bạn thích ăn gì đi, hôm đó tôi đãi

An Nhã nghe đến đồ ăn liền cười tít mắt.

Rồi đột nhiên khựng lại.

- Hông phải...

Là em kìa

- Em thì sao?

- Dương Tuyết chớp mắt thật chậm

- Ý em là em á, một mình em, không gộp chung với cả team đâu.

Là em ấy, chỉ riêng em thôi

Vừa nói, An Nhã vừa chỉ tay vào mình.

Chủ nhiệm nhìn An Nhã.

Ngưng lại một chút, cô bỏ bút trên tay xuống, đứng dậy.

Ngồi thì không sao chứ đứng lên cô cao hơn bạn ấy cả cái đầu, An Nhã thầm kêu thán trong lòng.

Hôm nay cô Tuyết bức người quá huhu, bộ mình nói gì sai hả??

Dương Tuyết tiến lại gần An Nhã làm ẻm theo bản năng lùi lại vài bước.

Khi đứng trước mặt An Nhã, chủ nhiệm cười nhẹ một cái.

Tim An Nhã hẫng một nhịp, từ nhịp đó mà bắt đầu đập loạn xạ không điều khiển được.

Khoảnh khắc đó, An Nhã thật sâu thật sâu cảm thấy rung động...

Nhưng rồi rất nhanh, chủ nhiệm lướt qua An Nhã và đi tới tủ sách ở đằng sau.

Écc, lấy giáo án thôi mà làm người ta hết hồn à!!

Còn tưởng (bở)...

- Muốn sao?

Chủ nhiệm nói mà không quay người lại.

An Nhã load một chút, mới hiểu cô đang hỏi mình muốn quà gì.

Cô rộng rãi dữ!?

- Hừm để xem... em chưa nghĩ ra nữa...

- Không nghĩ ra thì để tôi tự tặng.

Một món quà tinh thần.

- Quà tinh thần là sao ạ?

An Nhã ngờ vực hỏi.

Đáp lại chỉ là một bàn tay xoa trên đầu.

- Nhiều chuyện...

Bạn ấy ngước lên, cảm thấy đây chính là khoảnh khắc chủ nhiệm dịu dàng nhất.

Ước gì cô cứ vậy hoài hoài ha

Dương Tuyết quay lại bàn làm việc, khôi phục bộ dáng nghiêm túc thường ngày.

Tự nhiên đến mức An Nhã tự hỏi vài phút vừa rồi có phải là ảo giác hay không?

- Em về lớp nhaaa

- Ừ, về đi

An Nhã rời khỏi phòng với một nụ cười mãn nguyện.

Quay lại mạch suy nghĩ chính, ăn lẩu hay đồ nướng đây~

------

Vài ngày sau đó là xuất phát ngày cắm trại.

Bắt đầu đi từ sáng sớm kìa.

Dĩ nhiên An Nhã đi xe dành cho học sinh của trường.

Giáo viên cũng có xe, nhưng cái tảng băng kia bỏ lại một câu "Tôi có xe" rồi tự lái một mình luôn.

Tất nhiên là không một ai dám ý kiến.

Đáng lẽ chủ nhiệm muốn ở nhà luôn ấy, mà nhóc kia một hai đòi mình phải đi để xem buổi biểu diễn.

"Cô mà không đi em khóc bảy ngày bảy đêm cho cô coiiiii" - Dương Tuyết nhớ lại lời nói của An Nhã, phiền dễ sợ.

Thôi thì đi, không nhóc đó khóc thật thì nhìn mình giống vai ác lắm.

Nhưng đến tối mới diễn lận mà, từ sáng đến chiều toàn các hoạt động chơi bời tham quan.

Vừa nắng vừa mệt, Dương Tuyết một chút cũng không thấy hứng thú.

Vì vậy cô quyết định tới chiều mới đi, và An Nhã cũng chỉ có thể thoả hiệp.

Dù sao thì không có cô cũng bung xoã được hơn a.

Cả ngày hôm đó An Nhã, An Nhiên và những người khác chơi rất hết mình, thiếu điều gọi con quỷ ham chơi lên để bảo nó nhường chức.

Giờ đã là 5 giờ chiều, 5 giờ rưỡi sẽ bắt đầu chung kết.

Theo thứ tự thì lớp của An Nhã diễn thứ 17, không quá đầu cũng không quá cuối.

- Nhìn gì hoài vậy mày?

An Nhiên vỗ vai An Nhã khi bạn ấy liên tục nhìn ra chỗ giữ xe.

- Cô chưa tới nữa mày

- Thì tới trễ xíu thôi, mày biết cô thích trì hoãn mà.

Còn lâu mới tới tụi mình, kịp hết á

- Mong vậy...

- Thôi, đi vô chuẩn bị với mọi người mày

- Ò

Nói rồi cả hai đi vào trong nhà thi đấu được trường chuẩn bị riêng cho cuộc thi này.

...

Tiếng vỗ tay vang lên, đã kết thúc tiết mục thứ 9, bóng dáng chủ nhiệm vẫn chưa xuất hiện.

An Nhã thấp thỏm ở khán đài, kiềm chế để không gọi cho cô.

Giữ giá đi Nhã ơi, không thể để cô biết mình quan tâm được!!!!

- Đây ồn quá, tao ra ngoài chút nha

An Nhã quay sang nói với An Nhiên

- Gì?

Sắp tới tụi mình rồi mà đi đâu

- Còn lâu chán, toàn mấy bài nhảy không, ít nhất cũng 20 phút nữa.

Tao ra xíu à

- Vậy đi đi, về lẹ nhe mày

- Biết rồi

Nói rồi An Nhã luồn ra cửa, rồi ra ngoài.

Dù vẫn còn âm thanh nhưng cường độ đã giảm đi rất nhiều rồi, cảm giác thoải mái hơn nhiều luôn.

Bạn ấy đi bộ dọc theo bãi cỏ, miệng ngân nga một giai điệu không tên.

Chuông điện thoại vang lên, An Nhã lấy ra, là chủ nhiệm.

- Alo cô?

- Alo, tôi tới rồi, đang ở đâu đó?

- Á, cô đang ở đâu á??

- Nhà xe

- Cô ở đó đi em qua liền!

Nói rồi bạn ấy tắt điện thoại, chân chạy thoăn thoắt qua nhà xe.

Đảo mắt vòng quanh, rồi dừng lại ở bóng hình quen thuộc.

- Cô cô cô!!

- An Nhã vẫy tay

Vẫn là outfit sơ mi trắng, khoác ngoài và quần đen, nhưng hôm nay chủ nhiệm nhìn hiền hoà quá à.

Cô đi qua chỗ bạn ấy

- Chỉ tôi chỗ được rồi, tội gì chạy ra luôn vậy?

- Hì hì

- Vào trong thôi

An Nhã quay lưng định dẫn cô vào, rồi ngẫm lại thấy không nên, chủ nhiệm hình như không thích tiếng ồn cho lắm.

- Chút đi cô, giờ đang bài nhảy ồn lắm á

- Vậy hả, vậy cũng được

Thế là cả hai cùng nhau ra băng ghế gần đó ngồi.

Ngồi xuống rồi An Nhã mới thấy ngượng ngượng, ở riêng với chủ nhiệm không ổn chút nào, không khí cứ ái muội sao sao á.

- Sao em lại ra ngoài sống một mình vậy?

Dương Tuyết đột nhiên hỏi.

Nếu xét về điều kiện, bạn ấy hoàn toàn có thể ở cùng gia đình, hà cớ phải ở cách xa họ tới vậy, đều là những thành phố lớn thôi mà?

- Em không muốn ỷ lại vào gia đình

An Nhã nhìn biểu cảm ngạc nhiên của chủ nhiệm, khẽ thở dài.

Cũng đúng, ai nghe việc này cũng nói bạn ấy ra vẻ trưởng thành thì có.

Không ai hiểu bạn ấy hết

- Thật ra, nói đúng hơn là, em cảm thấy em không nên ở nhà...

Cả ngày ba chỉ đi làm thôi, có mấy lần đi công tác tận 3 4 tuần.

Mẹ thì cũng chẳng khá hơn, ngày nào cũng tận tối mịt mới về.

Em không phải trách họ hay gì đâu, dù sao thì cả hai đều rất thương em mà.

Nhưng mà, cảm giác phải chờ đợi trong chính căn nhà của mình khó chịu lắm.

Em không biết nói sao, chỉ là em không muốn.

Ít ra khi ở ngoài, em sẽ không phải đoán xem hôm nay ba có về không hay hôm nay mẹ làm đến mấy giờ...

An Nhã nói xong, quay sang nhìn chủ nhiệm.

Cô ấy đang nhìn mình.

- Hiếm khi nghe em trải lòng ha?

- Hả????

- Cười cười quài mà cũng suy tư dữ

- Cũng không hẳn là suy tư, tại sự ích kỷ của riêng em thôi...

An Nhã nhìn xuống chân, thấy hơi hối hận.

Mình bỏ ra ngoài vì suy nghĩ trẻ con như vậy có... tệ quá không?

Dương Tuyết ngẩng đầu nhìn trời

- Không sao đâu, nghĩ cho bản thân cũng đâu có gì sai

An Nhã khẽ đung đưa chân.

Chủ nhiệm nói tiếp.

- Ra ngoài sống tự lập cũng không hẳn là không tốt mà

- Cô cũng thấy em bỏ đi là đúng phớ hơm??

- Không nhé!

Dương Tuyết gõ đầu An Nhã một cái làm bạn ấy kêu lên một tiếng.

Sao cô ngang ngược quá zậy???

- Tôi bảo không xấu cũng không có nghĩa là tốt đâu.

Độc lập tuy có mặt tốt nhưng em có nghĩ tới rủi ro chưa?

Biết bao nhiêu thứ nguy hiểm không biết được ở ngoài này, còn...

- Nhưng ít nhất em gặp được cô mà.

Chủ nhiệm dừng lại, nhìn bạn ấy.

Một cảm giác không tên khẽ len lỏi qua.

- Nịnh tôi cũng không giúp tôi đồng tình với em đâu

- Hehe

Cả hai đứng dậy và cùng trở vào nhà thi đấu.

Đó là một buổi nói chuyện rất đỗi bình thường mà...

...

Còn hai tiết mục nữa là đến, nhưng điều không may đã xảy ra.

Khi An Nhã bước vào phía sau sân khấu chuẩn bị cùng An Nhiên, cả bọn đang đứng thành vòng tròn quanh chỗ để nhạc cụ.

- Gì đứng đó hết vậy?

- An Nhã cười cười đi lại

Nhưng có vẻ sắc mặt mọi người không tốt lắm.

- Chuyện này...

- Bạn chơi trống nhìn An Nhã

Sau khi đến gần, An Nhã mới thấy rõ.

Đàn guitar của bạn ấy đã đứt hết toàn bộ dây rồi.

---------------------------------------

Đoán xem chuyện gì nào :>>
 
[Gl] Ngày Mưa
Ngoại truyện 1 - Chuỗi ngày bất lực của An Nhã


Trước khi vào, chào mừng các bạn đến với "Ngoại truyện"

Đây là nơi ghi lại những khoảnh khắc thường nhật nếu chủ nhiệm và bạn Nhã về chung một nhà.

Dễ thương không?

Đáng đọc không?

Bạn có thích nó không?

Ai biết, thử đi 🙂)

Phần 1 sẽ bắt đầu với 4 mẩu truyện ngắn nè

-------------------------------------

#1 - Nhẫn giấy

An Nhã mới học được cách làm nhẫn giấy hình con mèo trên Youtube.

Ngay lập tức bạn ấy lôi giấy và kéo ra.

Loay hoay gần 20 phút, tada, bạn ấy làm được rồi.

Rồi cầm bút lên, vẽ mặt mèo nào!!

Giờ đem nhẫn đi đeo cho chủ nhiệm thôi~

- Cô ơi cô

- Ừ?

- Em có cái này hay lắm nè, cô đưa tay đây đi!

- Hở?

Hông

- (ಠoಠ) Hể?

Tại sao????

- Tại nhìn em mờ ám quá

- Hông hề nha, đưa tay đây đi màa

- Hông

- Aaaaaaaaa, bảo yêu mình rồi không tin mình

- Tôi có nói yêu em hồi nào hả 🙂?

- Ủa 🙂?

"🙂"

- Ủa cô?

Cái gì cũng làm rồi giờ bảo hông yêu?

Là sao??

LÀ SAO?!

ỦA????

Chiếc nhẫn rơi vào quên lãng, câu chuyện đi theo một chiều hướng khác...

***

#2 - Cắn

An Nhã đang quạu.

Chủ nhiệm đi họp cả buổi sáng, giờ về lại nghe điện thoại tiếp, gần cả tiếng mới tắt.

- Cô, em là luver* của cô mà đúng không?

*/lover 👎: bé pồ, mà tại bạn tác giả thích ghi vậy á/

- Ừ, rồi sao

- Vậy mắc gì cô nói chuyện với mấy người đó còn nhiều hơn nói chuyện với em vậy?

- Bận mà, phiền quá

- (⁰Д ⁰) Phiền?

Cô nói em phiền???

Chời ơi cô làm em buồn quá đi à, bực quáaaaa

- Thì bực đi 🙂))

- Em cắn cô bây giờ!

An Nhã nói xong lập tức điếng người.

Thấy bà, lỡ miệng rồi...

- Ồ?

- Em đùa thôi đùa thôi cô ưiii, em nào dám...

- Nhưng tôi thì dám đó

- ÁAAAAAAA ĐAU EM CÔ ƠI EM XIN LỖI XIN LỖI MÀ HUHUHU

***

#3 - Nắm tay

An Nhã đang muốn được nắm tay.

- Có cách nào để đề nghị cô nắm tay mà hông bị ô dề không mày?

An Nhã hỏi An Nhiên.

- Mày nói là tay em lạnh quá đi, cần một bàn tay ấm áp để sưởi ấm

- Ew, nghe sến chết mịa

- Còn không thì mày nói, ỏo tay em trống trãi quá aa

- Nghe sến hơn cái nãy nữa ;-;

- Zậy mày trét mực vô tay rồi bắt cô lau giùm luôn đi.

Hứ, cái gì cũng chê hết á!

- Hoy đừng dỗi mà, ê...

.

Sau giờ học, An Nhã đến phòng giáo viên của chủ nhiệm.

- Sao không về đi?

- Chờ cô về chung ạ :>

Dương Tuyết cười, tự nhiên dễ cưng vậy.

Sau khi dọn tài liệu, cô cầm túi xách lên, hất đầu ra ngoài ý bảo chúng ta về thôi.

Nhớ tới lời chỉ dạy của "sư phụ" Nhiên, An Nhã hít sâu.

- Cô ơi em lạnh

- Sao mà lạnh?

- Hồi nãy trên lớp bật máy lạnh thấp quá í

- Sao không bảo mấy bạn tăng nhiệt độ lên?

- Thì... mà thôi cũng lỡ rồi, giờ tay em lạnh quá à

- Tôi có bao tay chống nắng nè, đeo cho bớt lạnh không?

An Nhã đơ nhẹ.

Sao cô có thể nói ra câu kỳ cục đó với vẻ mặt thản nhiên được vậy??

Ẻm lắc đầu lia lịa.

- Dạ thôi dạ thôi, chút nó tự ấm lên vậy...

Đi được thêm một đoạn xuống cầu thang, An Nhã không cam tâm.

- Cô ơi, cô có thấy tay em trống trãi quá không ạ?

Lần này cô dừng lại nhìn bàn tay đang đưa lên của An Nhã.

Bạn ấy cười thầm, sắp thành công rồi...

- Ừ trống thật, đeo thêm cái đồng hồ đi

Đơ tập hai.

Hiểu theo nghĩa đó cũng được nữa hả?!?

- Hông, cô...

Dương Tuyết đi tiếp.

An Nhã đứng đằng sau bất mãn, hổng lẽ phải trét mực lên tay thiệt hả trời...

Chủ nhiệm quay lại nhìn An Nhã, cười nhẹ một cái.

Thật ra nhìn mấy cái hành động kỳ quái nãy giờ cũng biết nhóc này muốn gì rồi.

Cô đưa tay ra.

- Lại đây.

An Nhã đang u sầu bỗng bừng tỉnh, rồi từ từ rạng rỡ chạy tới nắm tay chủ nhiệm.

- Ỏoooo hôm nay cô đáng yêu quá xá!!

- 30 giây...

- Dạ?

- Em được nắm tay 30 giây, còn 19 giây đó

- Hả???????

***

#4 - Nửa đêm

Chủ nhật.

Hôm nay chủ nhiệm phải về nhà gia đình để dự sinh nhật mẹ, rồi ở lại đó một đêm.

Bây giờ là nửa đêm và cô mới có thời gian nhắn tin với bạn ấy.

"Ở nhà vui không?"

"Hông vuii, nhớ cô quá huhu

(╥﹏╥)"

"Mai tôi về rồi còn gì."

"Hông có cô ở nhà hổng có gì làm hết á, chánnnnnnnn"

"Chơi game đi, hôm nay không có tôi chắc ôm máy chơi sáng chiều luôn rồi."

"Thì chơi cả ngày cũng chán mà"

"Vậy đi ngủ đi."

"Dạ hoyyy, hông ngủ đâu"

"Tôi có cái này hay lắm nè, không ngủ thì coi thử không?"

"Dạ cóooooooo"

An Nhã nằm trên giường, lăn lóc chờ.

Tới khi điện thoại "ting" một tiếng, bạn ấy vội vàng bật dậy mở lên xem.

(・∀・)???

Đó là khuôn mặt bạn ấy khi xem thứ mà chủ nhiệm gửi.

Bài phát biểu của Steve Jobs.

Bằng.

Tiếng.

Anh

Kèm theo đó là tin nhắn:

"Bật sub lên rồi dựa vào đó dịch ra đi.

Mai về tôi check cho"

"Dịch sai câu nào thì chuẩn bị tâm lý đi."

Và chủ nhiệm đi ngủ, bỏ mặc con người đang hoảng loạn ở nhà.

Lúc đó là 1 giờ sáng.

--------------------------------------

Làm ơn comment đi mà, viết siêu tâm huyết mà ít (thậm chí là không ai) bình luận, bạn tác giả bị tủi thân nên lâu ra chap á mọi người :')))

Mọi người thích mẩu truyện nào nhất (và nêu tại sao thì càng tốt)?

Mọi người thích kiểu ngoại truyện này hông?

Cho bạn tác giả biết với nhaaaaa
 
Back
Top Bottom