Việc đi tìm bảo mẫu mới tạm thời gác lại.
"Gin, chở tôi một đoạn."
Edogawa Ranpo chẳng chút khách khí nào mà sai bảo Gin làm tài xế cho mình, đọc ra một chuỗi địa chỉ, nghe có chút quen tai, là khu vực gần nhà xuất bản.
"Dù sao thì thịt tên phản bội đó lúc nào chẳng được, cứ đưa tôi đến chỗ này trước đã.
Ranpo-sama sắp bị muộn rồi, nhanh lên nhanh lên!"
Đôi mắt xanh lục lạnh lẽo của Gin liếc xéo qua phía cậu.
Tên này dám hẹn gặp biên tập viên nhà xuất bản ngay trong lúc tổ chức đang có nhiệm vụ...
Hắn ta vốn đã sớm đoán trước được mục tiêu nhiệm vụ, định sẵn là sẽ từ chối, hơn nữa đã lường trước rằng hắn sẽ đồng ý.
Cái cảm giác hậu tri hậu giác nhận ra mình bị dắt mũi này khiến Gin đặc biệt khó chịu.
Theo thói quen, hắn định mở miệng quát Edogawa Ranpo cút xuống xe, nhưng nghĩ kỹ lại, hiện tại Ranpo đang tạm thời không có bảo mẫu, nếu đuổi xuống thật, không khéo tên này sẽ lạc đường đến mức chết đói ngoài đường mất.
Thế là hắn đành nuốt ngược mấy chữ định nói vào trong.
Hắn nhịn.
Gin lạnh mặt khởi động chiếc Porsche.
Tiếng động cơ gầm rú trầm thấp mà thanh thoát vang lên, hắn nhấn ga, chiếc xe lướt đi như bay trên mặt đường, lao nhanh về phía đích đến.
Tại quán cà phê gần nhà xuất bản, Taira Yuji đang lo lắng chờ đợi.
Vừa thoáng thấy bóng dáng chiếc xe quen thuộc, mắt hắn sáng rực lên, lập tức đứng bật dậy.
Hôm nay hắn có hẹn gặp thầy Edogawa Ranpo ký hợp đồng vào lúc hai giờ, nhưng giữa chừng thầy Ranpo có gửi email, nói rằng mình bị cuốn vào một vụ án mạng, phải ở lại hiện trường chờ lấy lời khai xong mới đi được, nên thời gian gặp mặt lùi lại nửa tiếng.
Dù câu chữ trong email viết rất bâng quơ, nhưng nội dung thật sự khiến người ta thót tim.
Thế mà có thể ở cùng một chỗ với kẻ sát nhân hung ác, lỡ như thầy Ranpo bị thương phải làm sao!
Đó sẽ là tổn thất của cả giới tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản mất!
Mà nói đi cũng phải nói lại, đúng là thầy Ranpo có khác.
Taira Yuji nhìn đồng hồ đeo tay, vừa vặn hai giờ rưỡi, thời gian chuẩn xác đến kinh ngạc.
Chẳng lẽ đây cũng là suy luận sao?
Edogawa Ranpo vừa bước xuống xe, chiếc Porsche đã chẳng thèm dừng lại lấy một giây mà phóng vút đi, khiến cậu loạng choạng suýt ngã.
Cậu cũng chẳng để tâm, từ xa đã thấy Taira Yuji đứng chờ ở cửa quán cà phê, bèn giơ tay chào một cái.
"Daira, đợi lâu rồi đúng không!"
"Họ của tôi là Taira... nhưng thầy Ranpo muốn gọi thế nào cũng được ạ!
Phiền thầy phải cất công đến đây thật là vất vả quá, vụ án mạng đó thầy không bị thương chứ?"
Edogawa Ranpo hững hờ "ồ" một tiếng, "Chẳng phải xong xuôi rồi sao?
Vụ án mạng đó chỉ là lấy lời khai thôi mà."
Taira Yuji dẫn đường đưa Edogawa Ranpo vào chỗ ngồi.
Hắn đã gọi món sẵn cũng dặn nhân viên phục vụ hễ khách đến là lên món ngay.
Đáng lẽ vào quán cà phê thì nên gọi hai tách cà phê mới đúng, nhưng cứ nghĩ đến tính cách trẻ con của Edogawa Ranpo, Taira Yuji theo bản năng cảm thấy cậu sẽ không thích những thứ đắng ngắt, vì vậy hắn chỉ gọi một ly soda chanh và bánh sandwich signature của quán.
Edogawa Ranpo – người nãy giờ chỉ mới ăn vài miếng bánh quy lót dạ – chẳng chút khách khí nhét sandwich vào miệng, vị ngon khiến mắt cậu sáng lên, không tiếc lời khen ngợi, "Daira, anh có gu đấy!
Cái sandwich này ăn siêu ngon!"
"Thầy quá khen rồi, sandwich của quán Poirot luôn là món nức tiếng mà.
Nếu thầy thích, lát nữa tôi sẽ mua thêm vài phần cho thầy mang về!"
"Vậy quyết định thế nhé!"
Thế là bữa sáng, bữa trưa và bữa tối ngày mai đều đã giải quyết.
Edogawa Ranpo cảm thấy Taira Yuji rất biết điều.
Sau khi đã ăn no uống say, cậu mới bắt đầu bàn vào việc chính.
Taira Yuji lấy ra từ trong cặp một cuốn tiểu thuyết, đưa cho Edogawa Ranpo.
"Thầy Ranpo, đây là bản in thử chuẩn bị xuất bản, khâu hiệu đính và dàn trang đều đã hoàn tất!
Mời thầy xem qua một lần nữa, có bất kỳ vấn đề gì thầy cứ nêu ra, tôi sẽ dốc toàn lực để điều chỉnh!"
Edogawa Ranpo nhận lấy cuốn sách giấy khá nặng tay.
Trên bìa in rõ mồn một tiêu : 《Vụ án giết người hàng loạt ở thị trấn Komono》.
Đây là một cái tên trực tiếp đến mức không giống phong cách của người Nhật cho lắm.
Taira Yuji từng khuyên cậu đổi tên nào bắt tai với phù hợp chất tiểu thuyết hơn, nhưng đều bị Edogawa Ranpo bác bỏ toàn bộ.
"Nếu không gọi bằng cái tên này, làm sao kẻ mà tôi đang tìm biết được người tôi tìm chính là hắn chứ."
-- Làm sao hắn có thể ăn ngon ngủ yên nổi, khi cứ bị bủa vây bởi thứ sát khí dai dẳng đày đọa ấy?
Edogawa Ranpo cười híp mắt, dùng cái lý do kỳ quặc này để thuyết phục Taira Yuji.
Thân là một biên tập viên, Taira Yuji có một đặc điểm chẳng biết nên gọi là ưu điểm hay không, hắn luôn gắn filter đối với những tác giả mà mình phụ trách.
Bất kể Edogawa Ranpo nói gì, hắn đều thấy rất có lý, thậm chí còn tự động giúp tìm lý do biện minh.
Taira Yuji nhớ lại cái kết mở ở cuối cuốn tiểu thuyết, bỗng ngộ ra.
"Hóa ra là vậy, là để phá vỡ 'bức tường thứ tư', kết nối tiểu thuyết với thực tế, kéo cả độc giả vào trong vụ án mưu sát đầy phong ba quỷ quyệt này!
Cách này thực sự đã đẩy yếu tố ly kỳ và rùng rợn lên một tầm cao mới!
Không hổ danh là thầy Ranpo!"
Taira Yuji hoàn toàn bị thuyết phục.
Vì thế phía nhà xuất bản đã có Taira Yuji lo liệu, cuối cùng thì trong tay Edogawa Ranpo đã là phiên bản hoàn toàn đúng theo ý muốn của cậu.
Edogawa Ranpo vuốt ve mặt giấy láng mịn, lật mở trang đầu tiên.
Tuy trên danh nghĩa đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, nhưng chỉ mình Edogawa Ranpo rõ nhất, thực chất, đây là một cuốn hồi ký.
Đó đã là những ký ức xa xăm đến mức sắp bị tổ chức nuốt chửng, những mảnh vỡ vụn vặt còn sót lại ghép lại với nhau, chính là nửa đời trước của người mang tên Edogawa Ranpo.
.
『 Tôi sinh ra tại một thị trấn nhỏ ở tỉnh Nagano, bố là một sĩ quan cảnh sát có tiếng trong vùng, mẹ là một bà nội trợ thầm lặng, chẳng khác gì hàng vạn gia đình khác ở Nhật Bản.
Năm tôi 8 tuổi, vì lý do công việc của bố, cả gia đình chuyển đến thị trấn Komono ở tỉnh Mie.
Đó là một nơi so với chỗ ở trước còn hẻo lánh hơn, hoang sơ hơn, giống như một thị trấn khép kín dừng lại ở thế kỷ trước.
Trong trấn này, chúng tôi là hộ dân ngoại lai duy nhất, lặng lẽ trú ngụ nơi rìa thị trấn, không hòa nhập cũng chẳng rời xa.
Trước năm 12 tuổi, cha mẹ đã bảo vệ tôi rất kỹ.
Ngay cả biến cố lớn như chuyển nhà cũng không mảy may ảnh hưởng đến tôi.
Tôi chưa từng đi học, cũng chưa từng nhận ra mình khác biệt so với bạn bè đồng trang lứa, vẫn là một cơ thể yếu ớt, tính cách ngang bướng khó chiều, luôn khiến người quanh mình phải bận lòng vì cái sự vụng về, chẳng thể tự lo liệu nổi việc gì.
Tôi biết rõ những điều đó, nhưng vì không có ai phản đối, nên tôi tự nhiên coi đó chỉ là những khiếm khuyết nhỏ không cần sửa chữa, tồn tại bình đẳng ở mỗi con người.
Tôi ghét các hoạt động ngoài trời, vì vậy thường xuyên ở lỳ trong nhà.
Đủ loại sách vở là món đồ chơi yêu thích của tôi, mẹ chính là người thầy, người bạn thân thiết nhất.
Bố mẹ thường chơi trò nhập vai với tôi.
Trò chơi này chỉ chia làm ba vai: Thám tử, Hung thủ và Nạn nhân.
Như một sự nuông chiều dành cho con trẻ, họ luôn nhường vai tốt cho tôi, còn vai xấu thì giữ lại cho mình.
Tôi vốn chẳng có khái niệm nhường nhịn ai bao giờ, nên đương nhiên không khách khí mà nhận lấy vai thám tử chính nghĩa.
Vai hung thủ và nạn nhân thì do bố và mẹ luân phiên đảm nhận.
Trò chơi thường bắt đầu từ một vụ án, do hung thủ và nạn nhân xây dựng bối cảnh cơ bản, sau đó thám tử sẽ lần lượt thẩm vấn, bổ sung chi tiết.
Ví dụ, hung thủ nói: Một người tên A chết trên sân thượng vây quanh bởi lưới sắt, hiện trường có một đống bàn ghế cũ bị vứt bỏ, một tháp nước cao 5 mét, và một chiếc rìu rỉ sét; nạn nhân A sẽ tiếp lời: Tôi là một nam sinh có thành tích ưu tú, gần đây phát hiện cô gái mình thích đang hẹn hò với thầy giáo.
Sau đó, thám tử có thể đưa ra kết luận: Thầy giáo hẹn A lên sân thượng, dùng rìu đánh ngất A, sau đó dùng dây thép buộc chiếc rìu vào người A, rồi xếp bàn ghế cũ thành thang để leo lên tháp nước, dìm chết A trong đó.
Chỉ cần là kết luận không chê vào đâu được, phù hợp logic thì đều được công nhận.
Thay vì gọi đây là trò chơi nhập vai, chi bằng gọi là trò chơi suy luận logic.
Những trò chơi kiểu này bây giờ nhìn lại tất nhiên là rất trẻ con, nhưng tôi lúc đó lại chơi không biết chán, cứ bám lấy họ đòi chơi cùng.
Vào cái ngày cái chết xảy đến, mọi thứ dường như chẳng có gì khác biệt.
Bố tôi – người đã tăng ca liên tục một tháng rưỡi – được nghỉ phép.
Ông nằm bẹp ở nhà ngủ ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư tỉnh dậy lại tinh thần minh mẫn.
Ông đưa mẹ đi siêu thị mua một đống nguyên liệu, có món thịt hamburger tôi thích, đưa tôi đi tiệm bánh mua đồ ăn vặt, đủ để tôi ăn trong nửa tháng.
Sau bữa trưa, chúng tôi lại chơi trò chơi đó, lần này đến lượt bố đóng vai hung thủ.
Bố đã đưa ra một bối cảnh vụ án mang bầu không khí kỳ dị đến gai người.
"Tôi thấy cảnh sát bao vây tòa nhà đó, dải băng cảnh báo vàng trắng ngăn cách những kẻ hiếu kỳ bất hạnh.
Họ khiêng cái xác đó ra.
Cái xác ngập trong một bồn tắm đầy bùn đất ẩm ướt.
Trong bồn tắm, lũ giun đất đang lúc nhúc, mang sắc nâu đồng như rỉ sét, giống như một bồn máu thối rữa tràn trề ra ngoài."
Mẹ đưa ra một hình tượng nạn nhân cực kỳ ghê tởm.
"Tôi sinh ra và lớn lên ở khu ổ chuột nước cống lộ thiên, cũng mục rữa như cái khu phố này vậy.
Tôi yêu sự lừa lọc, bạo lực, và ôm ấp mọi đồng tiền bất nghĩa.
Chỉ cần cho tôi tiền, cho tôi cái nguồn sống, cái thứ nước khoái lạc đó, tôi sẵn sàng làm mọi chuyện bẩn thỉu mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Một tháng trước, có kẻ bảo tôi đi quay một đoạn phim nhựa.
Tôi cầm lấy cả một thùng cuộn phim đó, chép miệng, rùng mình, nổi cả da gà."
"Tiền, tiền, tiền... gã nhà giàu đó đang đốt tiền, đã vậy thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối vụ làm ăn này cả."
"Đây là việc cuối cùng tôi làm trước khi chết."
Vụ án lần này họ xây dựng cực kỳ tỉ mỉ và cụ thể, cứ như thể đã nhìn thấy trước kết cục cuối cùng, khác hẳn với những trò chơi thường ngày.
Bố nhìn tôi, trong ánh mắt dường như có những tạp âm của sự bùi ngùi.
Tôi không hiểu sự khác lạ của bố đến từ đâu, chỉ thấy hứng thú với vụ án trong miệng ông.
Tư duy hợp lý, tưởng tượng táo bạo.
Mọi suy luận đều bắt nguồn từ hai thứ đó.
Với tư cách thám tử, tôi bổ sung thêm một vài chi tiết.
"Sau khi xác chết được phát hiện, hung thủ đang đứng ở hiện trường đứng xem, đây là hành vi quay lại hiện trường vụ án điển hình.
Từ mô tả tâm lý của hắn có thể thấy, hung thủ có thái độ tiêu cực với đám đông đứng xem, hắn dường như đặc biệt quan tâm đến cái bồn tắm đầy giun đất do chính tay mình tạo ra, giống như đang say sưa chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật của mình, lồng ghép vào đó những mường tượng."
"Thông thường mà nói, loại hung thủ này khó có khả năng quay lại hiện trường vì sợ hãi.
Chúng ta có thể giả định hắn thuộc loại nhân cách phản xã hội tự luyến, đây là một vụ mưu sát có tổ chức.
Lấy đó làm tiền đề để xem xét việc cuối cùng nạn nhân làm trước khi chết.
Có kẻ thuê hắn đi quay một đoạn phim, vì thế trả một khoản phí cùng một thùng phim đắt tiền."
"Một tên côn đồ hạ lưu, vì tiền chuyện gì cũng dám làm, cố ý đi thuê một kẻ như thế đi quay phim, có thể tưởng tượng kẻ thuê hắn chắc chắn không phải vì mục đích theo đuổi nghệ thuật điện ảnh.
Đây là một đoạn video rước họa sát thân, hoặc là, bản thân nạn nhân chính là nhân vật chính của bộ phim đó."
Tôi quan sát sắc mặt của bố, gần như chắc chắn mình đã chạm đến chân tướng, thế là đắc ý nhếch môi.
Đúng lúc này, bố lại lên tiếng.
Giọng điệu của tên hung thủ sống động như thật.
"Họ đào cái xác đó lên, một con mắt rơi ra khỏi hốc mắt, dây thần kinh thị giác như một sợi dây thun mất đi độ đàn hồi, rung nhẹ một cái rồi đứt phựt, những thớ thịt thối màu nâu sẫm dính chặt vào xương cốt, khoang bụng đã trống rỗng, đang nuôi dưỡng những con giun con.
Tôi tưởng tượng ra cảnh tượng đó, vừa say mê, lại vừa cảm thấy bi thương và phẫn hận vô ngùng, đến mức sắp rơi lệ."
"Chết tiệt, mẹ nó chứ.
Tác phẩm của tôi chưa hoàn thành đã phải chết non.
Đám cảnh sát chó chết đó!"
Mẹ để diễn càng giống với hình tượng của nạn nhân, cố tình gằn giọng.
"Tôi làm theo ý chủ thuê, mang theo thùng phim còn quý hơn cả vàng đó, gõ vang cánh cửa căn nhà.
Nhưng vừa bước chân vào phòng, tôi đã nôn thốc nôn tháo."
"Giống như miếng thịt lợn bị bỏ quên suốt ba tháng trong chiếc tủ lạnh ngắt điện giữa mùa hè, thối rữa, lên men, dòi bọ lúc nhúc, mang theo mùi hôi thối nồng nặc đến nghẹt thở xộc thẳng vào mặt tôi.
Mà giờ đây, trong cái mớ hỗn tạp đó, lại trộn lẫn thêm cả mùi chua loét từ bãi nôn của chính mình."
"Tôi lập tức lùi ra khỏi cửa, bịt chặt mũi, gắt gỏng quát, ê, có ai ở trong không!'"
"Chỉ cần vứt cái đống phim này cho tạm cho đứa nào, rồi dùng nắm đấm đe dọa bắt nó làm thay là xong.
Dù sao yêu cầu của chủ thuê cũng đơn giản đến thế, ai mà chẳng làm được, tôi đã nghĩ bụng."
"Nhưng căn phòng rõ ràng là trống không, tính toán của tôi đổ bể, đành phải tự mình ra tay."
"Chậu lớn, chậu nhỏ, xô, bể cá, bồn tắm, đập vào mắt tôi toàn là đủ loại vật dụng chứa đầy bùn đất, vậy mà chẳng thấy lấy một mầm xanh nào, thứ 'phân bón' này còn bốc mùi hôi thối cực kỳ, thật chẳng biết chủ nhân căn nhà này đang gieo trồng cái quái gì."
"Mà thôi, chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi chỉ việc dựng máy quay lên, cứ ba ngày lại thay phim mới một lần là có thể dễ dàng bỏ túi món tiền đó rồi."
"Tôi sẽ đi hút thuốc, uống rượu, tốt nhất là được ngả lưng ngủ một giấc trên ngực đàn bà, thế là đời viên mãn."
"Tôi nhẩm tính cách tiêu xài số tiền đó, lồng ngực khẽ rung lên vì tưởng tượng mà vui sướng.
Tôi dùng hai tờ giấy ăn nhét chặt lỗ mũi, chỉ dám há miệng thật to để thở.
Mùi hôi thối dẫu có vơi bớt, nhưng luồng không khí ô uế ấy vẫn cứ thế tràn thẳng vào phổi."
"Kinh quá, nhưng mà phải chịu thôi."
"Tôi chui vào phòng tắm chật hẹp -- nơi đáng lẽ ra là nơi dơ bẩn nhất lại thành chỗ sạch sẽ nhất tòa nhà này, rồi loay hoay với đống thiết bị camera đắt tiền, mấy cái chỉnh ánh sáng này nọ tôi chịu chết, cứ thế đi tới đi lui trước ống kính rồi quay lại kiểm tra xem hình ảnh có rõ nét không, sau khi xác nhận mọi thứ đã ổn thỏa, tôi sửa soạn rời đi."
"Trước khi đi, tôi còn chào tạm biệt cái thứ đồ mới mẻ này một lần cuối, ý muốn nói là: Ông chủ, nhìn xem, tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ ông giao rồi đấy nhé, nhớ thanh toán nốt tiền thù lao cho tôi."
"-- Đúng lúc này, từ cái lỗ đen ngòm tựa như kẽ răng sứt trên trần nhà, một vật đen kịt lao xuống, nặng trịch, nện hết lên người tôi!"
"Tôi ngã quỵ xuống ngay lập tức.
Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, cổ tôi đập trúng ngay vào thành bồn tắm cứng nhắc, phát ra một tiếng 'rắc' giòn tan đầy kinh hoàng."
"Tôi nghĩ, có lẽ mình đã chết vào chính khoảnh khắc đó."
Toàn thân tôi gần như run rẩy vì phấn khích.
Hình ảnh kẻ thủ ác cực độ hiện ra sống động trong tâm trí: sở thích kinh dị đến mức quái đản, bản năng tội phạm thiên bẩm được phô diễn, và cả cái tâm lý u ám ngập ngụa sự bẩn thỉu của hắn.
Trò chơi lần này có chi tiết quá đỗi phong phú, nhân vật được đắp nặn vô cùng rõ ràng.
Tôi cứ ngỡ mình đang thưởng thức một cuốn tiểu thuyết ngắn, hay đang xem một thước phim giật gân; thế nhưng ngay lúc tôi đang nghe đến độ mê mẩn, câu chuyện lại đột ngột khép lại.
"Sau đó thì sao?"
Tôi vội vàng hỏi.
Bố chỉ nói, "Dừng ở đây thôi, Ranpo."
Trò chơi bị bắt bỏ dở.
Hoặc là, bố cho rằng, tôi chỉ nên biết đến đây thôi.
Đó là một lời ám chỉ, một lời cảnh báo, là lời nhắn nhủ cuối cùng và cũng là tình thương của bố dành cho tôi, nhưng khi ấy tôi đã chẳng thể nhận ra.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi chỉ chạm đến phần vỏ ngoài mỏng tanh của lời dẫn dắt ấy .
Là một cảnh sát hình sự lừng danh, bố chưa bao giờ dễ dàng hé lộ những vụ án chưa được giải quyết.
Vậy nên, đây chắc chắn là một vụ án mạng đã được kết án.
Trong trò chơi thám tử khác thường này, tôi thấp thoáng thấy được những điểm dị thường ở bố, điều đó khiến tôi nhạy cảm nhận ra rằng: một âm mưu bí ẩn mà ngay cả bố cũng bất lực đã lặng lẽ cuốn lấy ông.
Nỗi bất an cuộn trào trong lòng, nó tựa như một bàn tay vô hình thôi thúc tôi phải hành động ngay lập tức.
Tôi tự nhủ, "Mày là một thám tử chính nghĩa cơ mà, sao có thể đột ngột dừng bước trên con đường tìm kiếm chân tướng chứ!"
——《Vụ án giết người hàng loạt ở thị trấn Komono》hồi 2』
Đôi lời lảm nhảm từ editor: Cuối cùng cũng thi xong TvT, tạm thời rảnh, nếu không có gì bất ngờ thì tuần 2 chương, sẽ đăng trong khoảng tối t5 đến chủ nhật _🙂3」∠)_