Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🐱🐱🐱
Chú Trần tiễn khách xong, trên thiết bị đầu cuối lại nhận được tin nhắn của tướng quân bảo ông đến thư phòng.
Đôi mắt sắc lạnh của ông nhanh chóng bị sự xót xa thay thế, ông lập tức chạy vội lên lầu.
Cứ ngỡ sẽ nhìn thấy tướng quân sa sút tinh thần, nào ngờ tướng quân lại đang cầm cây trêu mèo để chơi với mèo trong thư phòng, dù vẫn còn chút lạnh nhạt nhưng không còn vẻ căng thẳng, nặng nề như lúc ở dưới lầu.
Phó Bạch mệt mỏi đến mức tủi thân, nhưng vẫn phải giả làm mèo để chơi cùng chủ nhân.
Thấy chú quản gia mặc lễ phục đuôi tôm bước vào, cậu liền kêu "meo" một tiếng trước, nhắc nhở vị chủ nhân đang càng chơi càng hăng của mình, cậu không muốn chơi với cái cây trêu mèo này đâu nhé, cậu chỉ muốn nằm ườn ra, tận hưởng niềm vui được người ta phục vụ, chứ không phải tự mình hì hục vận động để mua vui cho tên 'hót phân' này!
Hoắc Vân Sâm liếc nhìn chú Trần, nhưng không dừng việc vung vẩy cây trêu mèo, mà vừa chơi với mèo con vừa nói: "Chú Trần, chú đi xử lý chuyện hủy bỏ hôn ước giữa cháu và nhà họ Quý đi.
Cứ nói là do cháu đơn phương muốn hủy, không liên quan đến nhà họ Quý."
Thực ra lúc ở dưới lầu chú Trần đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tướng quân và nhà họ Quý rồi, lúc đó ông đã tức giận đến hai mắt tóe lửa, suýt chút nữa đã xông ra đánh người.
Khó khăn lắm mới nén được cơn giận, giờ nghe lời tướng quân, cơn tức lại bùng lên: "Tướng quân, ngài thật sự muốn hủy hôn theo ý của họ sao?
Dựa vào cái gì chứ!
Hồi đó chính họ cầu xin được đính hôn với ngài, tôi còn nhớ lúc đó ngày nào cậu Quý cũng chạy đến nhà lấy lòng ngài.
Không ngờ ngài vừa gặp chuyện, nhà họ lại nhanh chóng bỏ đá xuống giếng như vậy!"
Hoắc Vân Sâm không có biểu cảm gì, "Sau khi cháu gặp chuyện, những kẻ bỏ đá xuống giếng còn ít sao?
Chú Trần, đáng lẽ chú phải nghĩ đến ngày này từ lâu rồi chứ.
Hơn nữa, cháu cũng không hề thích Quý Nhiễm.
Hồi đó nếu không phải ông nội dùng sức khỏe để ép cháu, cháu cũng chẳng đồng ý đính hôn.
Bây giờ như vậy cũng tốt, không cần miễn cưỡng duy trì một mối quan hệ đáng ghét với người mình không thích."
"Nhưng cũng không cần chúng ta phải chịu ấm ức như vậy chứ!
Chuyện này ngài vốn chiếm ưu thế hơn, chỉ cần ngài không nhượng bộ, sớm muộn gì nhà họ Quý cũng sẽ lộ ra đuôi cáo, sẽ tự mình đề nghị hủy hôn trước.
Đến lúc đó, ít nhất dư luận cũng sẽ dạy cho họ một bài học."
"Không sao cả, chuyện của cháu không cần người ngoài phải kêu ca bất bình hay trút giận thay, cháu cũng không cần sự ủng hộ của dư luận."
Hoắc Vân Sâm thấy Tiểu Bạch không chơi cây trêu mèo nữa mà nằm ra đất nghỉ ngơi, anh liền đưa cây trêu mèo cho con robot bên cạnh, rồi cúi người dịu dàng bế Tiểu Bạch lên, "Chú đi làm đi, hãy nhanh chóng kết thúc chuyện này, cháu không muốn có bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Quý nữa."
Sống mũi chú Trần cay xè.
Tướng quân tốt như vậy, sao nhà họ Quý lại có thể chà đạp ngài ấy đến thế!
Chờ đến ngày đôi chân của tướng quân hồi phục, nhất định phải khiến bọn họ hối hận đến chết!
Nhưng ngay giây tiếp theo, ông lại nhớ đến lời của vị bác sĩ giỏi nhất Đế quốc nói rằng, đôi chân của tướng quân sẽ không bao giờ chữa khỏi được, lòng ông lại nguội lạnh như tro tàn.
Ông nghĩ, có lẽ cả đời này của tướng quân thật sự chỉ có thể như vậy mà thôi.
Chú Trần nhẹ nhàng khép cửa lại, vành mắt đã đỏ hoe.
Phó Bạch mệt đến mức toàn thân rã rời, nằm bẹp trên đùi Hoắc Vân Sâm, thề rằng sẽ không động đậy nữa, dù bị nghi ngờ bản năng cậu cũng không thèm cử động!
Hoắc Vân Sâm cảm nhận được sự mệt mỏi của chú mèo con, anh dùng hai ngón tay thon dài lay lay nó, ngạc nhiên nói: "Sao hôm nay thể lực của mày kém thế.
Trước đây chơi lâu hơn cũng không thấy mày mệt như vậy."
"Meo!" (Bây giờ tôi là linh hồn của người trưởng thành, tất nhiên là mệt rồi.)
"Có phải đói rồi không?"
Hoắc Vân Sâm búng tay với robot: "Đi pha một ly sữa dê."
"Vâng, chủ nhân."
Robot nhận lệnh rồi đi ra ngoài.
Phó Bạch vui vẻ vẫy đuôi, cuối cùng cũng cảm nhận được niềm hạnh phúc khi mình là chủ nhân, được người khác hầu hạ rồi.
Cậu vui vẻ kêu "meo meo" với Hoắc Vân Sâm.
Hoắc Vân Sâm nghe ra được niềm vui trong giọng nói của mèo con, tâm trạng cũng bị lây nhiễm theo, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
Quả nhiên trong xã hội này, chỉ có tình cảm giữa con người và động vật là thuần khiết nhất, bạn đối tốt với động vật, nó cũng sẽ đối tốt lại với bạn.
Sữa dê được pha xong, Hoắc Vân Sâm một tay nhấc gáy mèo con lên, một tay giữ bình sữa cho nó, để nó có thể dễ dàng uống sữa.
Trước đây khi cơ thể còn lành lặn, mỗi lần nghỉ phép về nhà, anh thường bận xử lý công việc.
Nhưng bây giờ chân đã tàn tật, bị đình chỉ công tác ở nhà, anh lại có nhiều thời gian hơn để tự mình chăm sóc chú mèo nhỏ này.
Phó Bạch được cho uống sữa mà có chút ngại ngùng.
Dù sao thì tuổi tâm lý của cậu cũng đã 20 rồi, lại còn ngậm núm vú bình sữa, thật sự là quá xấu hổ.
Nhưng sau khi uống vài ngụm sữa dê thơm ngon lạ thường, cậu liền ném hết những chuyện đó lên chín tầng mây.
Ngon thật, cũng không biết sữa dê này được chế biến thế nào mà còn ngon hơn cả loại cậu từng uống trước thời mạt thế.
"Ợ..."
Phó Bạch uống hơi nhiều, ợ một cái toàn mùi sữa.
Hoắc Vân Sâm dùng khăn giấy lau miệng cho cậu, lật cậu lại rồi vỗ nhẹ, "Mày càng ngày càng ngốc rồi, ăn no cũng không biết nhả ra."
"Ợ..." (Làm sao tôi biết được!
Lần đầu tiên làm mèo mà!)
Hoắc Vân Sâm: "Mèo ngốc."
"Ợ..." (Anh mới ngốc, cả nhà anh đều ngốc).
Chỉ tiếc là cậu không thể nói tiếng người, nếu không Phó Bạch chắc chắn sẽ dọa Hoắc Vân Sâm sợ chết khiếp.
Sau khi được vỗ cho hết ợ, Phó Bạch phát hiện cơ thể mèo này của mình có hơi buồn ngủ, cậu ngáp liên tiếp mấy cái, đôi mắt mèo chẳng mấy chốc đã trở nên ươn ướt, dáng vẻ khi nhìn người khác vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.
Hoắc Vân Sâm vui vẻ xoa đầu cậu: "Muốn ngủ rồi sao?
Vậy thì ngủ đi, anh ôm mày."
Dù người đàn ông này bị tàn tật ở chân, nhưng cơ thể anh lại toát ra cảm giác an toàn khó diễn tả.
Kiếp trước ở mạt thế, ngày nào Phó Bạch cũng nơm nớp lo sợ, sợ rằng mình vừa ngủ quên sẽ bị tang thi ăn thịt, vĩnh viễn không thể tỉnh lại được nữa.
Vì vậy, gần như ngày nào cậu cũng không có một giấc ngủ yên ổn.
Cuối cùng cậu chết trong một trận chiến với tang thi, thậm chí lúc đó cậu còn có cảm giác như được giải thoát.
Bây giờ xuyên đến một nơi an toàn thế này, lại còn có một người đàn ông mạnh mẽ chăm sóc mình, cậu cảm thấy vô cùng an tâm.
Cậu dụi dụi đầu vào bụng Hoắc Vân Sâm, thoải mái vươn bốn chân, ngủ say sưa.
Trong lúc cậu đang say ngủ, trên mạng Tinh Tế bùng nổ một trận sóng gió.
Nguyên nhân là do tài khoản chính thức của Hoắc Vân Sâm đã đăng tải thông báo hủy bỏ hôn ước với nhà họ Quý, trong từng câu chữ còn thể hiện rõ đây là do anh chủ động hủy hôn, không liên quan đến nhà họ Quý.
Ngay lập tức, hội fan quân đội của Hoắc Vân Sâm đồng loạt tan nát cõi lòng và tức giận chửi bới.
[Tướng quân, nếu ngài bị ép buộc xin hãy chớp mắt một cái để chúng tôi biết!]
[Tướng quân chắc chắn bị ép buộc, nhất định là tên Omega nhà họ Quý thấy tướng quân tàn tật nên mới ghét bỏ, ép ngài hủy hôn!]
[Loại người chỉ biết chung hưởng vinh hoa không thể cùng hoạn nạn này, tôi thấy nhiều lắm rồi!
Quý Nhiễm đúng là kiểu Omega hám lợi, nhất định là hắn ghét bỏ tướng quân vì chân tàn tật.]
[Phì, cút mẹ mày đi Quý Nhiễm, mày mới là kẻ không xứng với tướng quân.]
Có người chửi, tự nhiên cũng có người bênh vực.
[Đám fan của Hoắc Vân Sâm chửi khó nghe quá rồi đấy.
Ai mà chẳng muốn hướng tới điều tốt đẹp hơn?
Hoắc Vân Sâm tàn tật cả đời, chẳng lẽ còn muốn người ta hầu hạ anh ta cả đời sao?]
[Một Omega xinh đẹp như Quý Nhiễm, sao có thể để phí trên đống phân bò Hoắc Vân Sâm được.]
[Còn bảo là Alpha mạnh nhất Đế quốc chúng ta, tôi thấy là do truyền thông thổi phồng thì có.
Chẳng phải chỉ đánh một trận với tộc Trùng thôi sao, vậy mà lại khiến mình thành tàn phế, đúng là gà!]
[ĐM lầu trên, mày nói chuyện có chút lương tâm được không hả?
Tướng quân đã mang về cho Đế quốc chúng ta bao nhiêu vinh quang?
Nếu không có ngài ấy, có thể lấy lại tinh cầu Zark được không?
Nếu không có ngài ấy, liệu băng nhóm hải tặc Tinh tế Rondo có bị tiêu diệt sạch sẽ không?
Nếu không có ngài ấy, liệu Đế quốc chúng ta có thể tạo thành thế chân vạc với tộc Trùng và tộc Răng Nhọn sao?]
[Mẹ kiếp, lũ học sinh tiểu học này đừng có lên mạng nữa.
Đừng có lên mạng bôi nhọ danh dự của tướng quân!]
[Một đám anh hùng bàn phím rẻ tiền, lúc chiến tranh nên ném chúng mày ra đó, để tao xem lúc đó chúng mày lợi hại đến mức nào!]
[Sự yên bình mà chúng ta có được ngày hôm nay đều là do các quân nhân đi ngược ánh sáng vì chúng ta.
Các người có thể không ca tụng, nhưng tuyệt đối không được bôi nhọ!]
Cuộc tranh cãi mỗi lúc một gay gắt, tiếng chửi Quý Nhiễm và những người bênh vực cậu ta gần như ngang ngửa nhau.
Nhưng đây là trong tình huống nhà họ Quý đã thuê thủy quân để dẫn dắt dư luận mới có thể hòa nhau, nếu không thì Quý Nhiễm đã bị chửi cho sấp mặt rồi.
Quý Nhiễm là người không chịu được ấm ức, lướt xem bình luận trên mạng một hồi, hai mắt đỏ hoe, cuối cùng bật khóc: "Mẹ!
Mẹ xem đi!
Rõ ràng không phải con đề nghị hủy hôn, bọn họ có quyền gì mà mắng con như vậy chứ?!"
Tâm tư Hà Vân sâu hơn, nhìn xa hơn, bà ta ôm vai con trai, dịu dàng nói: "Đứa con ngốc của mẹ, tình hình được như bây giờ đã là nhà họ Quý chúng ta thắng rồi, con hiểu không?
Hoắc Vân Sâm là công thần của đất nước, lại đang ở thế yếu vì tàn tật.
Nếu lúc này nhà ta hủy hôn, thế nào cũng là lỗi của chúng ta.
Giờ trên mạng vẫn có người đứng về phía chúng ta, danh tiếng công ty không bị tổn hại đã là quá tốt rồi."
"Đúng vậy, mẹ con nói đúng đó."
Cha Quý kẹp điếu thuốc, gõ nhẹ, giọng đầy tính toán: "Bây giờ con đã là người tự do, cũng nên tìm một mối khác thôi.
Lần này nhà ta đúng là xui xẻo, vất vả lắm mới leo được lên đứa con xuất sắc nhất nhà họ Hoắc, không ngờ nó lại bị tàn tật suốt đời!"
Chỉ cần chân của Hoắc Vân Sâm có thể hồi phục, cho dù phải mất 3 - 4 năm, nhà họ Quý bọn họ cũng sẵn lòng chờ.
Kết quả Hoắc Vân Sâm lại bị tàn tật cả đời.
Điều này bảo ông làm sao có thể tiếp tục đặt cược vào anh ta được nữa?
Cha Quý sầu não rít một hơi thuốc, "May mà trước đây không làm căng với phe của Đại hoàng tử.
Nếu không, với việc con từng đính hôn với nhà họ Hoắc, chắc chắn đã không còn cơ hội kết giao với bọn họ.
Tuần sau là tiệc sinh nhật Đại hoàng tử, ta sẽ dẫn con đến, để con làm quen với những người bên đó."
Quý Nhiễm sụt sùi đáp, "Vâng ạ, nhưng cha phải tìm cho con một người không thua kém gì Hoắc Vân Sâm đấy nhé, nếu không con không thèm gả đâu.
Loại kém cỏi làm sao xứng với con!"
Cha Quý: "Yên tâm đi, con là đứa con duy nhất của cha, sao cha lại để con chịu thiệt thòi được?"
Đến tối, Hoắc lão gia vốn không thích lên mạng cũng đã biết chuyện cháu trai cả của mình hủy hôn.
Ông cụ đã 80 tuổi nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn.
Nghe tin này xong, ông tức giận đến mức một cước đá lật cả bàn trà trước mặt.
"Nhà họ Quý đúng là khinh người quá đáng, vậy mà lại dám ép cháu trai ta hủy hôn, bọn họ lấy tư cách gì chứ!"
Hoắc lão gia chống mạnh gậy xuống đất, giọng đầy phẫn nộ, "Đi, gọi điện bảo Vân Sâm về nhà chính ngay cho ta."
Chú quản gia liếc nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Lão gia, đã muộn lắm rồi, bây giờ thiếu gia đi lại bất tiện, tôi thấy có chuyện gì thì cứ để ngày mai hãy nói."
Hoắc lão gia nghe thấy mấy chữ "đi lại bất tiện", sắc mặt lập tức cứng lại, cơn giận bỗng chốc như quả bóng xì hơi, yếu ớt mà tan biến.
Ông chống gậy, uể oải ngồi xuống ghế sofa, thở dài não nề: "Hồi đó ta không nên ép Vân Sâm đính hôn với nhà họ Quý. không ngờ ta chọn kỹ thế mà vẫn chọn phải một kẻ hám lợi!
Vân Sâm chỉ bị thương chân ba tháng, nhà họ Quý đã vội vàng muốn hủy hôn."
Quản gia cũng rất tức giận.
Nhà họ Quý tưởng rằng họ làm rất kín đáo, nhưng người thông minh ai mà không nhìn ra được màn hủy hôn này rốt cuộc là thế nào?
Trước đó nhà họ Quý đã cho lan truyền tin tức rằng thiếu gia không xứng với Quý Nhiễm, nếu nhà họ Hoắc biết điều thì nên chủ động hủy hôn đi.
Đáng ghét!
Quá là thực dụng và giả dối!
"Lão gia, không phải chúng ta đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này từ trước rồi sao?
Ngài đừng suy nghĩ nhiều quá, phải bảo trọng sức khỏe."
Quản gia khuyên nhủ đầy chân thành.
Ông cụ khó chịu lau mặt, nặng nề thở dài: "Thôi thôi, tục ngữ nói hoạn nạn mới biết lòng người.
Sớm nhìn rõ bộ mặt thật của nhà họ Quý cũng tốt.
Nếu để đến lúc kết hôn rồi mới vỡ lẽ, chỉ sợ Omega nhà họ Quý cũng chẳng chịu an phận."
Ông phẩy phẩy tay với quản gia, nói tiếp: "Chú cứ gọi điện cho Vân Sâm đi, bảo nó ngày mai về đây một chuyến, cũng gọi cả nhà thằng hai, thằng ba về nữa.
Cả nhà đoàn tụ một bữa, đông vui một chút, để Vân Sâm đỡ buồn."
Phó Bạch không ngờ mình lại ngủ một giấc đến tận sáng hôm sau.
Khi tỉnh dậy, cậu đã không còn ở trong lòng tướng quân nữa, mà đang ở trong căn phòng dành cho mèo của mình.
Phó Bạch mơ màng nhìn mặt trời đang dần lên ngoài cửa sổ.
Sao mình lại ngủ lâu như vậy?
Trước đây chỉ khi dị năng bị tiêu hao quá độ cậu mới như thế này.
Lẽ nào... là dị năng của cậu đang tự phục hồi?
Phó Bạch vội giơ móng mèo lên thử dị năng, quả nhiên luồng sáng vàng đã rõ rệt hơn so với hôm qua, thời gian duy trì cũng đã vượt quá 1 phút.
Phó Bạch mừng rỡ vô cùng.
Xem ra đúng là dị năng đang tự phục hồi, hơn nữa tốc độ phục hồi cũng không chậm.
Cứ theo đà này thì chẳng bao lâu nữa cậu có thể sử dụng dị năng bình thường trở lại rồi.
Đến lúc đó, cậu nhất định phải chữa lành đôi chân của tướng quân!
Đối với những quân nhân bảo vệ quê hương đất nước, Phó Bạch luôn tôn trọng từ tận đáy lòng.
Anh hùng không nên kết thúc theo cách này, quá nặng nề.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng động, cậu vội vàng bò về lại ổ mèo, làm ra vẻ như vừa mới ngủ dậy.
Là chú Trần đi vào, trên tay bưng phần ăn sáng đặc chế cho mèo với sữa dê.
"Tiểu Bạch, cuối cùng cũng tỉnh rồi à?
Lần này con ngủ lâu thật, đây là lần đầu tiên ta thấy con ngủ say đến vậy đấy."
Ngửi thấy mùi thơm nức của bữa sáng, bụng Phó Bạch liền ục ục kêu vang, Bốn chiếc chân ngắn nhỏ xíu không nghe điều khiển mà lạch bạch lạch bạch chạy đến cạnh chú Trần, ngồi xổm dưới chân ông, ngước mặt lên, kêu hai tiếng đáng yêu: "Meo~"
Chú Trần bật cười, ngồi xuống đặt khay thức ăn trước mặt cậu: "Biết đói rồi chứ gì?
Xem lần sau con còn dám ngủ lâu như vậy nữa không."
Phó Bạch không rảnh để ý đến chú, cậu vùi đầu ăn lấy ăn để.
Tối qua không ăn gì, cậu đói đến hoa cả mắt.
Hơn nữa, bánh quy ngâm trong sữa dê này ngon ơi là ngon, còn ngon hơn cả bánh quy mà cậu ăn lúc còn là người nữa.
Điều này khiến Phó Bạch thở phào nhẹ nhõm, ít nhất đây không phải loại thức ăn khô cứng ngắc của mèo, nếu không thì cậu ăn cũng dở mà không ăn cũng chẳng xong.
Chú Trần yêu chiều nhìn cậu ăn, sau đó liếc nhìn thời gian trên thiết bị đầu cuối, rồi lẩm bẩm nói: "Con cứ ăn từ từ nhé, ta sẽ để robot số 1 vào chơi với con.
Lát nữa tướng quân phải về nhà chính, ta cũng phải đi theo, con ở nhà phải ngoan ngoãn đấy, biết chưa?"
Hả???
Phó Bạch lập tức ngẩng đầu lên, đám lông quanh miệng nhỏ dính đầy sữa, nhưng cậu không quan tâm được nhiều như vậy.
Chủ nhân và chú Trần ra ngoài chơi mà lại không cho cậu đi theo?
Sao được chứ!
Phó Bạch vội vàng giơ móng vuốt lên cào cào ống quần của chú Trần, "Meo!" (Con cũng muốn đi, cho con đi với, cho con đi với.)
Chú Trần ngạc nhiên một chút, nhìn phản ứng của Tiểu Bạch, không chắc chắn hỏi: "Tiểu Bạch, con... con vừa hiểu lời ta nói sao?"
Phó Bạch lập tức nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe đen láy đầy vẻ ngây thơ vô tội, "Meo~" (Con chỉ là một con mèo, sao có thể hiểu được?)
Chú Trần bị sự đáng yêu của Tiểu Bạch làm cho xiêu lòng, vui vẻ bật cười, "Ha ha, suýt nữa làm ta sợ đấy.
Vừa rồi ta còn tưởng con hiểu lời ta nói thật chứ."
Ông xoa đầu Tiểu Bạch rồi đứng dậy, "Con cứ ngoan ngoãn ăn đi nhé, ta đi chăm sóc tướng quân đây."
"Meo!" (Sao chú lại đi như vậy, chú không cho con đi theo à?)
Phó Bạch ngơ ngác nhìn chú Trần đi ra ngoài, một lúc sau, robot số 1 đi vào.
Không được!
Hôm nay mình nhất định không ở nhà với cái cục sắt này đâu, mình phải ra ngoài xem thế giới bên ngoài!
Phó Bạch chẳng buồn ăn nữa, hì hục nhấc đôi chân ngắn cũn chạy ra ngoài.
Robot phát hiện cậu rời khỏi tầm nhìn liền vội vàng đuổi theo: "Chủ nhân Tiểu Bạch, ngài định đi đâu vậy?"
Vừa ra đến cửa, cậu liền thấy Hoắc Vân Sâm đang điều khiển xe lăn rời khỏi phòng khách, bên ngoài đã có một chiếc xe hơi đỗ sẵn, cửa xe mở rộng, chú Trần đang đỡ anh lên xe.
Không xong rồi, tướng quân sắp đi mất rồi!
Phó Bạch cắm đầu cắm cổ lao tới, robot ở phía sau lo lắng đuổi theo, miệng không ngừng gọi tên cậu.
Hoắc Vân Sâm đang chuẩn bị lên xe thì nghe thấy tiếng động liền quay người lại, vừa đúng lúc nhìn thấy một cục bông trắng đang lao về phía mình.
Có vẻ như cục bông nhỏ này định nhảy lên đùi anh, nhưng bốn chân quá ngắn, lực bật không đủ, thế là trực tiếp đâm sầm vào ống chân anh.
Bộp!
Phó Bạch đau đến mức kêu "meo" một tiếng thảm thiết, cả thân hình mềm oặt ngã ngửa ra đất, bốn chân chổng trời.
Đôi mắt tròn xoe lập tức ngấn nước, ướt rượt như sắp khóc đến nơi.
Đau chết meo rồi!
Sao xương của tướng quân lại cứng vậy chứ!