Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT/ĐM] NGƯỜI MÁY MÀ TÔI NHẶT VỀ PHẢN BỘI RỒI

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405784542-256-k815660.jpg

[Edit/Đm] Người Máy Mà Tôi Nhặt Về Phản Bội Rồi
Tác giả: banhcrepesaurieng
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 捡来的机器人叛变了

Hán Việt: Kiểm lai đích cơ khí nhân bạn biến liễu

Tác giả: Lưỡng Oản Thuỷ

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt văn, Tinh tế, Cường cường, Chủ thụ, Tương sát tương ái

Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Bản edit chỉ được đăng tải ở Wattpad



đammỹ​
 
[Edit/Đm] Người Máy Mà Tôi Nhặt Về Phản Bội Rồi
Giới thiệu


Người máy mà tôi nhặt về phản bội rồi

Tác giả: Lưỡng Oản Thuỷ

Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

***

Giới thiệu:

Hứa Đa là "trâu ngựa" tại một công ty người máy, sáng đi tối về từ 9 giờ sáng đến 10 giờ đêm.

Mục tiêu cuộc đời của anh là kiếm đủ tiền để sớm nghỉ hưu, vì vậy anh không nuôi loại người máy tốn kém, cũng chẳng sắm sửa đồ đạc giá trị, bữa tối chỉ ăn một đĩa sủi cảo tám tệ.

Thế rồi vào một ngày mưa tầm tã, anh nhìn thấy một người máy đang ngồi xổm dưới tán lá rộng để trú mưa.

Người máy to lớn là thế, chiếc lá nhỏ nhoi chẳng thể che nổi thân hình rách nát của nó, nước mưa chảy cả vào bảng điện, sắp sửa làm nó chập cháy đến nơi.

Hứa Đa mủi lòng, cởi chiếc áo khoác choàng lên người nó để che mưa.

Nào ngờ cái áo choàng ấy lại khiến anh bị người máy này bám chặt lấy.

Đôi mắt mô phỏng của nó phủ một tầng nước, trông vừa mềm yếu vừa đáng thương, cứ thế nhìn anh chằm chằm đầy mong đợi.

Hứa Đa lại không chút tiền đồ mà mủi lòng, thế là anh dắt nó về nhà, sửa sang lại cơ thể và sạc điện cho nó.

Người máy này vừa ngoan vừa hiểu chuyện, nó nấu cơm, giặt giũ, tưới cây, dọn dẹp nhà cửa sạch bong kin kít.

Hứa Đa thầm nghĩ, sau này có một người máy ngoan thế này để dưỡng già xem chừng cuộc sống cũng không tệ.

Ai dè, người máy ngoan ngoãn ấy đột nhiên "phản bội", nó ấn anh xuống bàn và hỏi: "Ngôn ngữ PHP và ngôn ngữ ASP, anh thích cái nào hơn?"

"Nếu thật sự phải chọn, có lẽ tôi thích ASP hơn...?"

"Anh không thích tôi sao?"

"..."

"Dựa theo thống kê thông tin về nhân loại, thời gian trung bình của con người là 2 tiếng.

Nói 'Tôi thích cậu' đi, rồi tôi sẽ thả anh ra."

Hứa Đa bàng hoàng quay đầu lại: "...

Thời... gian... trung... bình... không... phải... chỉ... có... một... phút... thôi... sao?"

"..."

***

Tags: Cường cường, giả tưởng, tương ái tương sát, lãng mạn, ngọt ngào, bối cảnh tương lai, cốt truyện hư cấu

Câu tóm tắt: Tương ái tương sát (aka Yêu nhau lắm cắn nhau đau🙂)))

Lập ý: Tình yêu ích kỷ

*****

Sầu Riêng: Hố mới nè cả nhà.

Như mọi người đã biết thì mình vừa đọc vừa edit, không hề biết gì về cốt truyện và tình tiết về sau, nên là xưng hô giữa các nhân vật đều là do cảm nhận chủ quan của mình thôi, nếu về sau có gì khác thì mình sẽ sửa lại.

Mình cũng lười lắm, không có lịch đăng chương cụ thể, rảnh lúc nào thì lúc đấy có chương😞😞😞.

Hên là bộ này cũng ngắn, thấy tác giả hoàn ở chương 45 thôi (hiện vẫn chưa thấy có phiên ngoại gì).

Đây là bộ hiện đại đầu tiên mình edit, có gì sai sót các bạn thông cảm cho mình nhé🥰
 
[Edit/Đm] Người Máy Mà Tôi Nhặt Về Phản Bội Rồi
Chương 1: Người máy


Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Cơn mưa mùa hè đến bất chợt và chẳng hề báo trước.

Khi Hứa Đa bước ra khỏi cổng công ty, bầu trời trên kia là những dải mây xanh đen lốm đốm.

Những màn hình lớn trên các tòa cao ốc đang phát quảng cáo về người máy, ánh đèn ngũ sắc rực rỡ lướt qua trên đỉnh đầu.

Vừa đi qua một con phố, mưa lớn đã ập xuống như trút nước, ào ào làm người ta ướt sũng như chuột lột.

Mọi người đều chạy, vừa chạy vừa chửi rủa.

Hứa Đa cũng chạy theo, nhà anh cách công ty không xa, chỉ hai con phố là tới.

Bên cạnh bồn hoa có một bóng người đang ngồi xổm.

Dưới cơn mưa lớn và ánh đèn màu sặc sỡ, bóng dáng ấy hiện lên mờ nhạt, không nhìn rõ.

Anh liếc mắt một cái rồi định chạy vụt qua.

Cái bóng đó quay người lại, nó quay hơi chậm, từng nhịp một giống như một chiếc máy tính già nua đang cố đọc dữ liệu từ thùng rác trước khi nghỉ hưu.

Khi Hứa Đa chạy đến bên cạnh, cuối cùng nó cũng quay hẳn lại, là một người máy.

Điều đầu tiên Hứa Đa chú ý không phải là biểu tượng chức năng của nó, mà là khuôn mặt rách nát, để lộ đủ loại dây điện và bảng mạch bên dưới lớp vỏ kim loại.

Nó ngồi xổm ở đó tránh mưa, nép mình dưới những phiến lá rộng của khóm trúc trong bồn hoa, đầu vùi xuống, thân mình co lại.

Nước mưa từ lá lớn xối thẳng xuống lưng nó, giống như người ta đang xả nước rửa cua xanh vậy.

Người máy ở thời đại này đã cập nhật không biết bao nhiêu thế hệ, khả năng chống nước đã đạt đến mức cực hạn, nhưng con này thì không.

Nó hỏng hóc quá nặng nề, nước mưa sẽ nương theo khuôn mặt, cổ, ngực, bụng bị rách toác mà chảy vào trong cơ thể, len lỏi không sót một khe hở nào để thiêu cháy dây điện, khiến nó hoàn toàn bị chập mạch.

Hứa Đa chạy lướt qua nó.

Người máy ngồi đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh.

Bóng dáng anh nhanh chóng bị màn mưa dày đặc che khuất, không còn nhìn thấy, cũng chẳng còn nghe thấy tiếng bước chân nữa.

Nó cúi đầu, vùi mình dưới tán lá rộng, tiếp tục tránh mưa.

Trong bộ thu nhận mô phỏng màng nhĩ con người dày đặc tiếng mưa: tiếng mưa đập vào lá rộng, tiếng mưa gieo xuống đất....

Những âm thanh ấy trộn lẫn vào nhau dệt nên một tiếng nổ vang rền như trái tim nứt vỡ.

Bỗng dưng, có một chiếc áo khoác đắp lên người nó, che kín hoàn toàn cái đầu đang vùi dưới tán lá.

Người kia đã quay lại.

"Phía trước có cái đình, mày qua đó mà tránh mưa.

To xác thế này, một cái lá sao che hết được."

Anh vỗ vào lưng nó, che chắn kỹ càng vài chỗ bảng mạch quan trọng.

Người máy chậm chạp ngẩng đầu, ánh mắt tập trung vào anh.

Cơn mưa đầu hạ đến mạnh mà lạnh.

Anh cởi áo khoác ra, chỉ còn lại một chiếc sơ mi mỏng manh bị mưa dầm dề dính chặt vào người, hiện rõ đường nét lồng ngực.

Anh xoa xoa cánh tay, đã cảm thấy lạnh rồi, vội vàng chỉ về phía trước: "Đằng kia, đi đi.

Tao đi đây."

Nói rồi, anh xoay người chạy mất.

Lần này người máy có chút gấp gáp đứng dậy, thân hình không vững, loạng choạng tại chỗ, suýt chút nữa làm rơi chiếc áo khoác trên người.

Nó siết chặt lấy áo khoác, quấn kỹ thân mình, chậm chạp đuổi theo hướng anh chạy.

Khớp gối kim loại kêu kẽo kẹt trong mưa lớn như thể đã rỉ sét.

Cơn mưa đầu hạ đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Hứa Đa vừa chuẩn bị vào khu chung cư thì mưa ào một cái rồi tạnh hẳn.

Tiệm sủi cảo bên cạnh bốc khói nghi ngút làm bụng anh đánh trống liên hồi.

Bước chân rẽ hướng chạy sang tiệm sủi cảo, anh phân vân gần mười phút giữa sủi cảo chay, sủi cảo nhân thịt, sủi cảo hấp và sủi cảo chiên.

Ông chủ bỗng nhiên "ơ" một tiếng: "Người máy nhà ai đi lạc đây?"

Hứa Đa quay đầu, liền nhìn thấy người máy rách nát kia đang đội chiếc áo khoác của anh, từng bước từng bước, chậm chạp như một bé con đang dẫm kiến mà đi tới.

Trông nó vừa lấm la lấm lét vừa ngây ngô, nước từ áo khoác trên người nó nhỏ tong tỏng xuống đất.

Vì rách nát nên trông nó gầy trơ xương kim loại.

Hứa Đa nghĩ sủi cảo chiên chắc chắn cứng đến mẻ răng, có khi còn bị cháy, thế là anh gọi một phần sủi cảo hấp nhân trứng thịt.

Ông chủ cười hì hì thả sủi cảo vào nồi: "Hôm nay chọn nhanh hơn mọi khi nhỉ."

"Đói rồi mà."

Anh trả tiền, đứng ngoài cửa không vào tiệm, sợ người ướt sũng sẽ làm bẩn bên trong.

Người máy đội áo khoác đứng bên lề đường.

Cách nhau khoảng năm mét, Hứa Đa có thể cảm nhận được người máy ấy đang nhìn mình.

Anh cúi đầu chơi trò chơi nhỏ trên điện thoại, nhất quyết không quay đầu lại.

Theo được đến tận đây thì chắc chắn là định bám lấy anh rồi.

Anh sẽ không nuôi bất kỳ người máy nào đâu, tốn tiền tốn điện.

Mặc dù người máy có nhiều lợi ích, nhưng bình thường anh rất ít khi ở nhà, phần lớn thời gian là ở công ty tăng ca.

Đàn ông độc thân ở một mình, nằm ngang nằm dọc thế nào tùy thích, chẳng cần đến người máy làm gì.

Thời đại này, ngọn lửa chiến tranh giữa người máy và con người ngày càng gay gắt.

Con người cảm thấy người máy cướp mất thị trường của họ, kêu gọi biến người máy thành sắt vụn tống vào lò luyện nơi chúng sinh ra.

Còn người máy thì ngày càng giống người, sở hữu trí tuệ, nhận thức, lý trí, cơ thể và tuổi thọ cao cấp hơn con người nhưng lại bị bóc lột như nô lệ.

Chúng lại kêu gọi sự sống nên được kế thừa bởi người máy có trí tuệ cao hơn, con người mới là nô lệ của chúng.

Ở khu vực thành phố chính, người máy có chứng chỉ hành nghề hợp pháp, con người đang ở giai đoạn hưởng thụ.

Còn ở những thành phố xa xôi ngoài thành phố chính, chiến tranh giữa người và người máy đã bùng nổ mấy chục năm rồi.

Cuộc chiến này sớm muộn gì cũng sẽ lan tới đây.

Một người máy rách nát thế này xuất hiện ở khu trung tâm, chắc là nhà nào đó không muốn nuôi nữa, trong lúc mang đi tiêu hủy thì xảy ra sự cố nên nó bỏ trốn.

Hứa Đa không muốn rước rắc rối vào thân, giả vờ tập trung chơi game.

Ông chủ: "Vẫn mang về chứ?"

Sủi cảo chiên lúc mới ra lò là thơm nhất, nhưng sủi cảo hấp và sủi cảo luộc thì sao cũng được.

Hứa Đa xách hộp sủi cảo đi về phía cổng khu chung cư.

Vừa nhấc chân, người máy đứng bên lề đường lập tức khởi động, đi theo.

Anh đi hai bước, nó đi một bước, vẫn là cái kiểu vội vã, hốt hoảng, phải dùng rất nhiều sức mới theo kịp một bước, các linh kiện trên người va vào nhau kêu leng keng, hỏng hóc có vẻ nặng, không dễ sửa.

Anh tăng tốc độ, người máy cũng tăng tốc theo.

Hai cái chân kim loại gầy guộc vì không nhịp nhàng mà suýt tự làm mình vấp ngã.

Hứa Đa đi phía trước chỉ nghe thấy tiếng va chạm suốt dọc đường.

Tiếng linh kiện va vào nhau, tiếng chân người máy va xuống đất, tiếng người máy đâm sầm vào cổng khu chung cư.

Cổng chung cư là loại tự động cảm ứng cư dân để đóng mở.

Hứa Đa đi nhanh vài bước vào trong, cửa tự động khép lại.

Người máy vội vội vàng vàng chạy tới nhưng không kịp, đâm thẳng vào cánh cửa đang đóng.

Hứa Đa quay đầu nhìn nó, nó bị đâm đến choáng váng, thân hình lảo đảo, tay bám vào khung cửa, ngơ ngác nhìn anh qua lớp kính.

Hứa Đa nhận ra khả năng nhận thức của người máy này rất mạnh, mô phỏng hoàn toàn gần như cảm giác của con người.

Gia đình mua người máy này lúc đầu chắc chắn đã tốn bộn tiền, chỉ là không biết tại sao lại không cần nó nữa.

Nó hết choáng, dùng ánh mắt tội nghiệp ấy nhìn chằm chằm vào anh.

Ánh đèn lạnh lẽo trên khung cửa rơi vào con ngươi mô phỏng con người của nó, ánh lên một vùng nước long lanh.

Cả người rách nát lại còn ướt sũng, trông giống hệt một con chó hoang.

Nó cứ nhìn anh như vậy, như đang đợi được cho ăn.

Không cho ăn chắc nó chết đói mất.

Hứa Đa hỏi nó: "Biết ăn cơm không?"

Người máy ngơ ngác gật đầu.

Thế thì tốt, sau này anh có thể mua hết tất cả các loại sủi cảo mình muốn ăn, ăn không hết thì cho nó ăn, không cần mỗi lần đều phải phân vân nữa.

Anh có thể ăn hai cái loại này, hai cái loại kia.

Sướng.

Hứa Đa mở cửa, còn chưa kịp bảo nó vào, người máy đã nhanh chóng lách qua khe cửa đang từ từ mở ra, sáp lại gần Hứa Đa, dán chặt lấy anh.

Qua lớp quần áo ướt đẫm, nó khẽ khàng móc lấy ngón tay anh, ánh nước trong mắt nó lập tức biến thành nụ cười rạng rỡ như sao sa.

Trước khi Hứa Đa kịp cảm nhận điều đó, nó đã móc lấy túi sủi cảo: "Giúp... giúp... cầm..."

Dây thanh quản của nó đã bị hỏng, giọng nói phát ra khàn đặc và rè.

Tim Hứa Đa bỗng chùng xuống, hỏng đến mức này, phí sửa chữa...

Trời sập rồi...

Có lẽ người máy cảm nhận được ý định "trả hàng" của anh, bàn tay kia túm lấy vạt áo sơ mi đang lùng bùng của anh, siết thật chặt, lẽo đẽo đi theo sau.

Anh bước một bước, nó bước một bước, khoảng cách một bước vừa khéo để mũi chân nó dán sát vào gót chân anh.

Thỉnh thoảng Hứa Đa quay đầu lại thì suýt chút nữa đâm vào trán nó.

"Haizz, thôi vậy..."

Có thể tự sửa, linh kiện các thứ thì lấy ở công ty với giá rẻ.

Chưa bao giờ Hứa Đa cảm thấy may mắn vì mình đang làm việc ở nhà máy thiết kế người máy như lúc này.

Trong thời đại người máy đang ở giai đoạn thoái trào mà vẫn vào nhà máy người máy làm việc, kể ra cũng thú vị.

Lúc mở cửa vào nhà, Hứa Đa chợt nhận ra một vấn đề——

"Mày là người máy quản gia đúng không?"

Cái nhìn của anh đầy vẻ căng thẳng.

Người máy khựng lại một chút, khẽ gật đầu một cái.

Nó gật nhẹ đến mức nếu Hứa Đa không nhìn chằm chằm vào nó thì đã không nhận ra.

Hứa Đa thở phào nhẹ nhõm, tất cả các chương trình gốc của người máy đều thiết lập cấm nói dối, bất kể lời nói dối nào.

"Vào đi.

Sủi cảo chắc bị dính rồi, cứ để đó đã, tao đi tắm rồi ra chiên lại, mày cứ tự tìm chỗ mà nghỉ đi."

Anh đẩy cửa, tháo giày, vứt đôi tất ướt sũng ra, vừa cởi cúc áo sơ mi vừa đi vào trong.

Người máy đứng ở cửa, ngơ ngẩn nhìn ngôi nhà này.

Nhà không lớn, tràn ngập hơi thở cuộc sống của người kia.

Trên sofa có áo khoác và cà vạt vứt lung tung.

Cửa nhà có đôi giày đã đi qua nhưng chưa được xếp gọn và đôi tất anh vừa tháo ra.

Trên sàn nhà loang lổ một vòng nước.

Rác chưa được xử lý.

Bát đũa trong bếp vẫn bày trên bàn chưa cho vào máy rửa...

Cây xanh trên bàn đã khô héo từ lâu vì không được tưới nước...

Tiếng nước trong phòng tắm ào ào.

Người máy cởi chiếc áo khoác đang nhỏ nước trên người ra, bước lớn vào trong nhà.

Nó tưới nước cho cây, thu gom quần áo trên sofa cho vào máy giặt, cho bát đũa vào máy rửa.

Sau đó nó đứng trong bếp, trầm ngâm nhìn vào công thức sủi cảo chiên mà nó tìm kiếm được.

Vài phút sau, nó vặn lửa, đổ dầu, thả sủi cảo vào.

Sủi cảo nằm sát bên nhau, giống như những bức ảnh tìm được trên mạng, đáng yêu và ngoan ngoãn xếp cùng một chỗ.

Nước nóng dội từ đỉnh đầu xuống, Hứa Đa đang tắm rất thoải mái thì chợt nghe bên ngoài truyền đến một tiếng "bùng", cái gì đó nổ tung.

Anh ngẩn người, chưa kịp phản ứng, tưởng là đồ nhà ai đó bị rơi.

Ngay sau đó là một chuỗi tiếng lách cách loảng xoảng, nghe động tĩnh này có vẻ như là ở ngay ngoài phòng tắm, hình như là từ bếp nhà anh...

Hứa Đa hốt hoảng lao ra, liền thấy bếp đang bốc hỏa, người máy rách nát kia đang chân tay luống cuống dập lửa, vừa xả nước vừa dùng chậu đậy lửa.

Hứa Đa vội vàng kích hoạt chương trình chữa cháy.

Một làn sương trắng từ trần bếp hạ xuống, nhanh chóng dập tắt đám lửa.

Tường bếp, bệ bếp, xoong nồi, máy rửa bát... một mảng đen ngòm.

"Rốt cuộc mày đã làm cái gì vậy...?"

Người máy lo lắng không yên, cọ cọ mấy ngón chân vào nhau, cúi đầu, lí nhí: "Chiên... chiên... sủi cảo."

Cổ họng hỏng nặng, giọng nói rè đến mức không rõ chữ.

Hứa Đa nhìn chằm chằm vào cái nồi bị nổ thủng một lỗ, nhíu chặt mày: "Mày thực sự là người máy quản gia sao?"

Ngay sau lời anh nói, người máy đối diện lấy tốc độ sét đánh không kịp bịt tai tự đổ một dòng nước vào bụng mình.

Giây tiếp theo, cơ thể người máy "xèo xèo" hai tiếng, trong bụng lóe lên một tia lửa, giống như đốt pháo hoa "bùng" một cái rồi nổ tung, sau đó khói đen bốc lên.

Người máy co giật hai cái, cháy chập mạch chết máy luôn.

Hứa Đa: "..."

*****

Sầu Riêng: Hiện tại sẽ dùng "nó" để chỉ người máy, xưng hô của Hứa Đa đối với người máy sẽ là tao - mày nhé, vì hiện tại hai người chưa có gì với nhau và cũng vì bạn công là người máy nữa.

Sau này hai người có tiến triển rồi thì mình sẽ thay đổi.
 
[Edit/Đm] Người Máy Mà Tôi Nhặt Về Phản Bội Rồi
Chương 2: Hôm nay đã học được cách chiên há cảo chưa?


Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Hứa Đa mặc vội quần áo, gấp gáp chạy sang nhà hàng xóm mượn thiết bị sửa chữa.

Hà Tu là đồng nghiệp của Hứa Đa, đẩy hộp dụng cụ, lăng xăng đi theo anh về nhà: "Mua người máy rồi à?

Không phải bảo cả đời không dùng sao, rốt cuộc vẫn không chịu nổi cám dỗ nhỉ...

Có phải người máy tình nhân không, để tôi xem nào..."

Hứa Đa nghiêng người bước qua một bên, để hắn nhìn cho thật rõ.

Hà Tu ngẩn người: "Hành hạ nhau đến mức này cơ à?"

"Phải đấy, suýt nữa thì cháy trụi nửa căn nhà rồi."

"Chậc...

Phiền phức thật, hỏng nặng thế này cơ mà."

Hà Tu tay chân nhanh nhẹn mở hộp dụng cụ, ngồi xổm dưới đất bắt đầu tu sửa cho người máy.

Hứa Đa lật xem nhãn mác trên cổ người máy.

Thông thường, tính năng của người máy sẽ được ghi rõ trên cổ, nhìn một cái là biết ngay loại gì.

Ngặt nỗi người máy này lại không có, lúc nhặt được thì trời quá tối lại mưa to nên không nhìn kỹ, giờ lật tìm mới thấy đúng là không có thật.

Hà Tu vừa vùi đầu sửa chữa vừa hỏi: "Loại gì thế?

Tôi sửa người máy không đến vạn thì cũng vài nghìn con rồi, thế mà nhìn không ra tên này thuộc chủng loại nào."

Hứa Đa bảo là người máy quản gia.

Hà Tu: "Mua ở đâu đấy?

Nhà bếp nổ thành thế kia mà không được bảo hành sửa chữa à?"

Hứa Đa: "Nhặt đấy.

Mai đến công ty kiểm tra chủ cũ một chút, rồi chuyển nó sang tên tôi."

Hà Tu chậc lưỡi lạ lùng: "Cái loại quản gia này mà cậu cũng dám nhặt về dùng."

"Có gì mà không dám, không có gì mà một cái cờ lê của tôi không xử lý được."

Hứa Đa cầm cờ lê gõ gõ lên người người máy để kiểm tra.

"Được rồi được rồi."

Hà Tu giật lấy cái cờ lê, đuổi anh đi: "Vừa tăng ca xong phải không?

Đi ăn cơm đi."

Hứa Đa khác với họ.

Họ là thợ sửa chữa, tuy là thợ cấp cao chuyên làm những việc tinh vi mà người máy không làm được, nhưng so với một nhà thiết kế như Hứa Đa thì vẫn kém xa.

Hứa Đa là nhân viên nghiên cứu.

Công ty muốn loại người máy nào, anh nghiên cứu ra loại đó, muốn kiểu gì thì có kiểu nấy, chỉ cần một cây bút, một tờ giấy và một cái máy tính là có thể tạo ra hàng nghìn hàng vạn người máy.

Hứa Đa gọi đồ ăn ngoài.

Khi đồ ăn được giao tới, Hà Tu đã sửa sơ qua cho người máy, đẩy nó vào góc tường cắm dây sạc: "Trên người thiếu linh kiện, tạm thời thế này đã, đợi mai kiếm ít đồ rồi về lắp bù vào là xong."

Nguồn điện vừa nối, người máy kêu "zi zi" rồi khởi động.

Nó nhìn thấy bên cạnh Hứa Đa có một người đàn ông lạ mặt ngồi đó, liền muốn xông tới, ánh mắt u ám.

Dây nguồn giữa nó và bức tường bị kéo căng thành một đường thẳng tắp.

Hứa Đa vội bảo nó đừng cử động lung tung, vừa mới sửa xong đừng để lại bị sập nguồn: "Tao gọi đồ ăn rồi, mày nghỉ ngơi trước đi."

Lúc này người máy mới phát hiện trên bàn trước mặt họ có thịt xiên nướng và hai lon bia.

Hứa Đa không ăn sủi cảo rán nữa, anh muốn ăn đồ nướng.

Trong mắt người máy ánh lên tia nước, nhìn chằm chằm hai người trước bàn với vẻ u uất như thể bị phản bội.

Hà Tu cười hì hì: "Mày thiếu linh kiện, chương trình không ổn định, chẳng nấu được món gì ra hồn đâu, đừng có làm loạn nữa.

Tí nữa cháy sạch nhà, mày tính cõng trưởng phòng của chúng ta ra ngủ gầm cầu à?

Ước chừng chưa đi được đến cầu thì mày đã sập nguồn rồi."

Người máy nhìn hắn, dưới những giọt nước mắt chực trào là đầy rẫy sát cơ.

"Thôi thôi, bận rộn nãy giờ cũng đói rồi, mau ăn đi."

Hứa Đa nhét hai xiên thịt vào tay Hà Tu.

Anh thật sự sợ Hà Tu nói thêm vài câu nữa là người máy này sẽ khóc mất.

Ai đời lại vừa lên tiếng đã bảo người ta vô dụng cơ chứ.

Người máy chậm chạp lết về góc tường, quay người đi, để lại cái lưng đối diện với Hứa Đa.

Hứa Đa biết ngay mà, người máy nghe lời Hà Tu nói xong chắc hẳn trong lòng khó chịu lắm.

Người nó thì rách nát, linh kiện thiếu hụt, miếng kim loại trên hai chân cũng rơi mất, gầy gò co rúm trong góc tường, trông vừa đáng thương vừa bất lực.

Hứa Đa giục Hà Tu ăn nhanh rồi về.

Đã hai giờ sáng rồi, mai còn phải đi làm nữa.

Họ ngồi ăn ở đó, người máy thì âm thầm cạy bụng mình ra, lôi hết dây mạch bên trong.

Nó vừa tìm kiếm chương trình chuyển đổi kiểu mẫu, muốn tự biến mình thành một người máy quản gia toàn năng.

Nó cứ ngỡ lên mạng tìm hướng dẫn làm sủi cảo rán rồi làm theo là được.

Nhưng rồi, dầu, nước và sủi cảo cùng lúc nổ tung trong chảo, tia dầu bắn tung tóe lên người, đau đau lắm.

Nó bật chế độ phòng ngự, ngăn cách các tia dầu ra ngoài, không đau nữa, nhưng cứ thấy có gì đó sai sai —— chẳng lẽ mỗi người máy quản gia đều phải bật chế độ phòng ngự suốt thời gian dài sao?

Thế chúng nó bật cả ngày hay chỉ bật lúc nấu ăn?

Đang suy nghĩ, chảo dầu trước mặt bỗng bùng cháy, "uỳnh" một cái lửa tạt thẳng vào mặt nó.

Chế độ phòng ngự đã ngăn cách hơi nóng và dầu sôi, nhưng trần bếp thì bắt lửa rồi.

Nó vội vàng bưng chậu nước lạnh dội xuống, lửa càng cháy to hơn, nó úp cả chậu lẫn nước lên chảo.

Sau đó một tiếng "đùng" vang dội, cái chậu bị hất bay, chảo cũng nát bấy, cả căn bếp chìm trong biển lửa.

Người máy quản gia thực sự nên làm... thế nào...

Bên kia đã ăn xong, Hà Tu đẩy hộp dụng cụ đi về.

Hứa Đa vứt rác vào máy xử lý, thấy người máy vẫn co ro trong góc tường, không nỡ lòng nào liền bước tới xoa xoa sau gáy nó: "Được rồi, giờ mày đang bị thương, chương trình nấu nướng không ổn định, đợi lành lặn rồi hãy nấu tiếp nhé."

Anh vừa ăn đồ nướng xong nên tay rất ấm, không lạnh lẽo như lúc ở dưới mưa.

Người máy hai tay ôm chặt đống dây nhợ rơi ra từ bụng, gật đầu thật chậm, thật chậm —— nhất định phải nhanh chóng biến mình thành người máy quản gia mới được.

Hứa Đa ngáp một cái: "Tao đi ngủ đây, có cần tao tắt máy giúp mày không?"

Người máy lắc đầu.

Hứa Đa bèn đi vào phòng.

Cửa phòng ngủ đóng lại.

Người máy đứng đó nghe ngóng hồi lâu, nghe thấy tiếng anh nằm xuống giường, tiếng chăn bị lật lên rồi đắp lại.

Nó ngồi thụp xuống, đem đống đồ lôi ra từ bụng chất đống dưới đất, rồi tháo bảng điện ở ngực, tháo cổ, mở nắp hộp sọ.

Nó ngồi đó, tháo chỗ này, gỡ chỗ kia, tự rã mình thành một đống linh kiện, rồi lại lắp chỗ này, ráp chỗ kia, tự biến mình thành một khối máy móc nát bươm mới.

Khi Hứa Đa tỉnh dậy, nhìn thấy một người máy đứng trong phòng khách nhà mình thì có chút chưa kịp phản ứng.

Khi đã định thần lại, anh cảm thấy người máy này có gì đó không đúng lắm, đợi đến khi rửa mặt xong, tỉnh táo lại nhìn kỹ, thì dường như lại chẳng có gì sai sót.

Điểm bất thường duy nhất là ở thời đại này rồi, người máy hầu như không còn gì để nâng cấp hay đổi mới nữa, vậy mà người máy này vẫn dùng dây sạc điện.

Anh rút dây điện ra: "Đứng cả đêm mệt lắm đúng không?

Hôm nào tao đi kiếm cái buồng sạc về, mày cứ nằm vào trong đó, vừa ngủ vừa sạc."

Đôi mắt của người máy sáng rực lên, gật đầu, hăm hở muốn lết vào bếp.

Nó đã tự lắp ráp mình thành người máy quản gia rồi.

Trước khi anh thức dậy, nó đã học được cách làm 308 món bữa sáng, giờ chính là lúc để thực nghiệm.

Nó nhất định phải để anh được ăn một bữa sáng ngon lành mỹ vị.

Hứa Đa kéo nó lại: "Lát nữa tao gọi người đến sửa bếp, tối về sẽ thay linh kiện cho mày, sửa xong rồi hãy làm, không vội."

Anh vừa mặc áo khoác vừa nói: "Tao đến căng tin công ty ăn, chắc vẫn kịp đợt bữa sáng cuối cùng."

Người máy lộ rõ vẻ mất hứng, nó chán chường bẻ bẻ ngón tay mình.

Đêm qua nó đã chỉnh độ linh hoạt và dẻo dai của mười đầu ngón tay này tăng thêm mười cấp, không chỉ có thể thái cà rốt thành lát mỏng mà còn có thể làm được việc khác nữa.

"Số hiệu của mày là bao nhiêu, cho tao xem nào."

Người lập tức cảnh giác nhìn anh chằm chằm.

Hứa Đa không để ý đến ánh mắt đó, anh đang bận đi tất: "Tao đến văn phòng kiểm tra xem hợp đồng của mày ở đâu, để chuyển nó về dưới tên tao."

Ồ...

Người máy cạy miếng kim loại dưới cổ ra, đưa cho anh xem.

"Mã số giới thiệu..."

Không phải số hiệu của người máy quản gia.

Người máy căng thẳng bóp chặt miếng kim loại, rụt rè nói: "Đã...

đã sửa qua rồi..."

Hứa Đa: "Đã điều chỉnh lại chủng loại à?"

Người mát gật đầu một cái.

Hứa Đa: "Lúc trước là loại gì?"

Hai mắt người máy mờ mịt, ngây ngô nhìn anh.

Rõ ràng chính nó cũng không biết trước đây mình là loại người máy nào.

Hứa Đa giúp nó lắp miếng kim loại lại chỗ cũ, xoa xoa cổ nó, nói không sao, không nhớ ra thì thôi, để anh đi tra là biết ngay.

Anh đi rồi, dặn nó ngoan ngoãn ở nhà, lát nữa mở cửa cho người đến sửa bếp.

Người máy tiễn anh ra tận thang máy, nhìn thang máy xuống đến tầng một mới quay người về nhà.

Nó ngồi lên chiếc ghế sofa mà đêm qua Hứa Đa đã ngồi, lại tháo cái đầu của mình ra.

Mổ đầu ra, lấy khối lưu trữ ký ức bên trong.

Một khối hình bầu dục trong suốt, bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh lam, đó là hiện thân của ký ức.

Ký ức càng nhiều, chất lỏng màu lam càng đầy.

Khối này của nó gần như đầy ắp, nhưng có một nửa mảng ký ức lại có màu xám xịt, đại diện cho việc ký ức bị mất.

Nó nhìn hồi lâu cũng không nhớ ra những ký ức đó là gì.

Người máy lắc lắc khối ký ức, mắt hoa lên, những mảng màu rực rỡ nhảy qua nhảy lại.

Nó tìm thấy khối ký ức về kiểu mẫu trước đây của cỗ máy này, ngón tay bóp lấy mảng màu xanh nhỏ xíu đó, định xóa sạch đi nhưng lại không nỡ, cuối cùng vẫn nhét trở lại, lắp đầu vào cổ, nghe hai tiếng "rắc rắc" vặn lại cho ngay ngắn.

Trong không khí thoang thoảng mùi thịt nướng, còn có mùi hôi của người đàn ông lạ mặt kia.

Nó chán ghét chun mũi lại, tìm quanh nhà một lượt nhưng không thấy máy khử trùng.

Nó đập cửa nhà hàng xóm, người mở cửa là một người máy quản gia đang đeo tạp dề, trong túi trước tạp dề treo vài chai nước khử trùng.

"Mượn."

Người máy vươn tay ra lấy.

Người máy quản gia kia né người đi, giận dữ bảo nó thật vô lễ, định đóng cửa lại.

Người máy một tay đập lên cửa, cánh cửa lập tức rung lên bần bật.

Một phút sau, nó đã mổ bụng người máy quản gia kia ra, lấy thêm nhiều dụng cụ vệ sinh bên trong.

Tất cả gói ghém mang về nhà, chỉ để lại người máy quản gia nọ nằm dưới đất khóc thút thít.

Nước khử trùng cộng với dung dịch sát khuẩn xịt xịt xịt, diệt diệt diệt vào chỗ người đàn ông lạ kia đã ngồi.

Khử sạch mọi mùi vị cho đến khi chỉ còn lại mùi nước sát khuẩn nồng nặc, nó mới lột tấm bọc sofa ném vào máy giặt giặt hai lần, rồi khử trùng ở nhiệt độ cao thêm ba lần nữa.

Buổi trưa, thợ sửa bếp là bịt mũi đi vào, buồn nôn đi ra.

Mùi nước sát khuẩn còn nồng hơn cả ở bệnh viện.

Người máy vui vẻ rồi, mang nước khử trùng đi trả cho hàng xóm.

Người máy quản gia nọ vẫn còn nằm dưới đất.

Đối với chúng nó, việc bị mổ bụng đồng nghĩa với hỏng hóc, nếu chủ nhân không mang đi sửa thì không thể tự khỏi được.

Nó khóc đến khàn cả giọng, thấy kẻ thủ ác đi tới, những giọt nước mắt đã cạn lại cố nặn ra thêm vài giọt, toàn thân run rẩy, muốn trốn vào trong nhà nhưng không cử động được.

Chúng không có chương trình tự sửa chữa, chỉ có thể đợi chủ nhân mang đi sửa, mà chủ của nó lúc này đang đi làm.

Người máy hồ nghi nghiêng đầu: "Mới mổ bụng một cái đã hỏng rồi à?

Ngươi để nước khử trùng trong bụng, bình thường không dùng sao?"

*người máy với nhau mình để xưng hô ta - ngươi nhé

"Có dùng..."

"Dùng thế nào?"

"Ấn nút... lấy ra..."

Chúng có chương trình, có nút bấm, khi dùng thì bụng sẽ tự động đóng mở, chứ không phải kiểu bị dùng sức mạnh cường bạo cạy ra, quật ngã xuống đất rồi mổ bụng một cách dã man thế này...

Nó không kìm được mà run sợ, sợ tên kia lại cưỡng ép bẻ gãy thêm linh kiện nào đó của mình.

Nhét nước khử trùng vào bụng nó, có mượn có trả, người máy giúp nó khép lại lớp da bụng, nói: "Có mượn có trả, lần sau lại cho ta mượn tiếp nhé."

Đồ thần kinh!

Người máy quản gia sau khi được "sửa" xong liền chạy trối chết, chẳng thèm quan tâm chai nước khử trùng trả lại là chai không, có cần thiết phải trả hay không.

Nó khóa chặt cửa, thu mình vào buồng sạc, trốn biệt.
 
[Edit/Đm] Người Máy Mà Tôi Nhặt Về Phản Bội Rồi
Chương 3: Trưởng phòng Hứa, lấy loại đỉnh cấp, cứng cáp và đáng tin cậy nhất đi


Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Hứa Đa vội vã chạy đến nhà ăn công ty.

Người máy phục vụ đang dọn dẹp khay đĩa.

Chỗ lấy đồ ăn chỉ còn sót lại hai chiếc màn thầu sữa và màn thầu thịt băm.

Không có cơ hội để do dự, anh ăn sạch cả hai chiếc màn thầu.

Bởi anh mắc chứng phân vân cực kỳ nghiêm trọng trong những việc nhỏ nhặt, chẳng hạn như mặc quần áo, ăn gì, hay mua ga trải giường màu gì.

Chỉ cần không ai giúp, anh có thể đứng phân vân nửa tiếng đồng hồ chỉ để lựa chọn giữa màn thầu sữa hay màn thầu thịt băm.

Chính vì vậy, nhà anh chỉ toàn một tông màu xám trắng, sơ mi đều mua màu trắng, tất cả còn lại đều là màu đen, để không bao giờ bị muộn làm vào buổi sáng chỉ vì chọn quần áo.

Anh vừa gặm màn thầu vừa đến văn phòng điểm danh.

Cậu trợ lý nhỏ A Đào chạy lại hỏi anh uống cà phê hay hồng trà.

Thấy anh bắt đầu nhíu mày suy nghĩ, A Đào liền nói nhanh: "Cà phê, cà phê nhé."

Đợi anh nghĩ xong, e là quán cà phê cũng đóng cửa rồi.

Hứa Đa nhận lấy cà phê, ngồi vào bàn làm việc mở máy tính ra.

Anh truy cập vào hệ thống hồ sơ nội bộ.

Hệ thống này chứa tất cả các người máy do công ty sản xuất, từ lúc thành lập đến nay, bao phủ gần 75% thị trường người máy.

Nhập dãy số hiệu đó vào, kết quả là "không tìm thấy máy", không phải sản phẩm do công ty này nghiên cứu phát triển.

Anh sang hệ thống tiêu hủy của thành phố chính để tra, cũng không có.

Không có hồ sơ tiêu hủy, nghĩa là hợp đồng vẫn nằm trong tay chủ nhân.

Khi A Đào bưng cà phê quay lại, Hứa Đa đưa tờ giấy ghi số hiệu cho cậu, bảo cậu tra xem là của hãng nào, hợp đồng ở đâu.

Buổi trưa, A Đào nói với anh rằng chủ nhân của người máy này là một người đàn ông độc thân, đã tử vong vì tai nạn giao thông hai ngày trước, người nhà hiện đang tổ chức tang lễ tại nhà tang lễ.

Hợp đồng ký theo kiểu tử ước*....

*tử ước: thoả thuận cứng nhắc, không thể thay đổi

"Tử ước?"

Hứa Đa lẩm bẩm về cái hợp đồng này.

Anh chưa từng mua người máy nên không hiểu lắm, "Có phải là không thể chuyển nhượng nữa không?"

"Bình thường mà nói, chủ chết thì người máy cũng phải chết theo.

Nhưng mà," A Đào bưng bát cơm ghé sát lại gần Hứa Đa, đôi mắt sáng rực, "nếu người máy bỏ chạy, rồi được sửa lại số hiệu các thứ, chẳng phải nó sẽ trở thành một chiếc máy mới có thể ký hợp đồng lại sao?"

"Thầy Hứa hiểu ý em chứ, hiểu chứ?"

Tự ý sửa số hiệu người máy là chiêu trò chỉ có ở chợ đen.

Nhưng đối với Hứa Đa, việc này lại cực kỳ thuận tay.

Nhà thiết kế sửa số hiệu là chuyện bình thường đến mức không thể nào bình thường hơn...

Cái vẻ mặt của A Đào rõ ràng là đang xúi giục anh làm chuyện xấu.

Hứa Đa liếc cậu: "Tối qua cậu ở nhà Hà Tu à?"

Nếu không sao biết anh nhặt được một người máy.

"Hả?

Hả?

Hả!"

A Đào ngớ người ra, rồi vội vàng lắc đầu: "Không có, không có đâu."

"Cậu..."

"Tạm biệt thầy, bữa trưa này em mời!"

A Đào bưng bát chạy mất hút.

Hồi đó Hà Tu cứ như ăn trộm, lén lút vào văn phòng hỏi anh có muốn nhận học trò không, nói là có một cậu đàn em rất ngưỡng mộ anh, muốn làm học trò của anh.

Mỗi năm các nhà thiết kế trong công ty đều nhận vài học sinh, năm ngoái Hứa Đa đã nhận hai người nên năm nay không muốn nhận nữa.

Hà Tu cứ đeo bám mãi, bảo làm trợ lý cũng được, cậu đàn em này thông minh lanh lợi, có thể giải quyết mọi phiền muộn.

Ừm, đúng là biết giải quyết phiền muộn thật, chỉ có điều chiêu trò hơi "quái" thôi.

*

Anh đến bộ phận linh kiện để lấy đồ, đồng nghiệp hỏi anh muốn lấy vật liệu cao cấp hay vật liệu đỉnh cấp.

"Không có loại trung cấp à?"

"Trưởng phòng Hứa, anh lấy loại trung cấp làm gì?"

"Để... chơi thôi?"

"Thế thì càng phải lấy loại cao cấp chứ.

Loại trung cấp không ăn thua gì đâu, chơi vài cái là hỏng.

Lấy loại đỉnh cấp đi trưởng phòng Hứa, cứng cáp và đáng tin cậy lắm."

Anh nghĩ thôi thì cứ để người máy cắm dây sạc vậy.

Anh bỏ ra hai trăm tệ mua một chiếc giường đặt cạnh sofa, tối đến nó nằm trên giường cắm dây sạc cũng y như vậy thôi.

Ừm, y như nhau cả.

*

Chương trình gia dụng tự động giúp người máy thành thạo việc nhà.

Nó nhẹ nhàng dọn dẹp xong nhà bếp, đến phòng khách, rồi phòng tắm, đem quần áo đã sấy khô xếp vào tủ, áo sơ mi được là phẳng phiu.

Trong tủ quần áo là một hàng dài sơ mi trắng, quần đen, tất đen, cà vạt đen, áo khoác đen.

Nó đưa tay sờ qua từng chiếc một, ôm lấy chiếc sơ mi vừa sấy xong, trên đó tràn ngập mùi hương của Hứa Đa, một mùi gỗ rất dễ chịu.

Mùi hương khiến lòng nó vui sướng, nhưng cũng khiến nó thấy trống trải, cứ ngỡ như mình đã quên mất chuyện gì đó nhưng không tài nào nhớ ra.

Thế là không nghĩ nữa, nó ôm lấy chiếc sơ mi nhảy phóc lên giường, lăn qua lăn lại trong tấm chăn nệm đầy mùi hương của Hứa Đa.

Để mùi hương vương khắp người, nó tự biến mình thành một "Hứa Đa" khác.

Ngoài cửa có tiếng bước chân, là của hai người.

Nó nghe ra một người là Hứa Đa, người kia là người đàn ông thối tha tối qua.

Nó nghiến răng, thầm nghĩ ngày mai phải đi tháo tung người máy nhà gã đó ra mới được!

Khóa cửa được mở, người máy treo chiếc sơ mi lại vào tủ.

Giữa một hàng sơ mi trắng tinh tươm, chiếc áo đó trông như bị vò nát, rũ rượi treo lơ lửng.

Nhìn là biết có người cố tình vò.

Nó hốt hoảng lấy xuống, muốn tìm chỗ giấu đi.

Phòng của Hứa Đa rất đơn điệu, không có nhiều thùng hay tủ, chẳng có chỗ nào để trốn.

Nó định mổ bụng mình ra để giấu chiếc áo vào trong.

"Mày đâu rồi?"

Giọng của Hứa Đa từ bên ngoài vọng vào.

Người máy cuống cuồng, chưa kịp cạy bụng ra, nó ôm lấy chiếc sơ mi, lén lút nép sát tường thò đầu ra nhìn anh.

Hứa Đa đứng ở huyền quan, vừa cởi giày tất ra, người hơi ngẩn ra — căn nhà này trông rất khác.

Trong thế giới vốn ngập mùi thuốc khử trùng, giờ đây sofa gọn gàng, mặt bàn sạch sẽ, tủ giày ngăn nắp.

Căn bếp tông màu xám đã biến thành màu trắng sữa, gạch ốp tường là loại gạch trắng sữa có họa tiết hoa nhỏ, còn có một chiếc chảo xào mới màu vàng sữa rất đáng yêu.

...

Có nhầm nhà không nhỉ.

Hứa Đa nhìn thấy cái đầu người máy thò ra ở lối đi, trông hơi ngơ ngác và ngoan ngoãn, cứ thế nhìn anh đầy mông lung.

Nó vẫn rách nát như vậy, đối lập hoàn toàn với ngôi nhà mới mẻ này.

Nhà cửa rất sạch sẽ, rộng rãi, ngăn nắp, cây xanh trên bàn cũng được tưới nước, lớp đất khô cằn đã trở nên ẩm mượt, lá cây xanh hơn, tràn đầy sức sống.

Hứa Đa bỗng cảm thấy mấy món linh kiện trong tay không còn đắt nữa.

Anh mỉm cười nói: "Tao về rồi đây."

Lời vừa ra khỏi miệng, bỗng dưng có một cảm giác quen thuộc thoáng qua, nhưng chỉ trong chớp mắt đã tan biến khi anh bước vào phòng khách.

Đặt linh kiện lên bàn, Hứa Đa vẫy tay với nó: "Lại đây, tao thay linh kiện cho mày, thay xong thì vết thương của mày sẽ lành thôi."

Người máy vẫn giấu nửa thân người trong lối đi, chỉ thò mỗi cái đầu ra, không chịu bước ra.

"Sao thế?"

Bàn tay người máy giấu sau lưng siết chặt chiếc sơ mi, tay kia ra sức cạy miếng kim loại trên lưng.

Phần lưng được thiết kế rất chắc chắn, không cạy ra được.

Trước sự thắc mắc của Hứa Đa, nó lo lắng và bồn chồn lắc đầu.

Nó quá đơn thuần, không biết nói dối, vẻ mặt hiện rõ chữ "Tôi vừa làm việc xấu, không thể để anh phát hiện".

Hứa Đa đi về phía nó, người máy rụt đầu lại, hoảng hốt lùi về phía sau.

Anh bước một bước, nó lùi một bước, sắp lùi vào tận phòng ngủ của anh luôn rồi.

Hứa Đa quát khẽ: "Đứng lại."

Người máy ngoan ngoãn dừng lại tại chỗ, thần sắc đầy bất an.

Anh sải bước tới trước mặt nó, hỏi nó bị làm sao.

Người máy lắp bắp: "Tôi, tôi..."

Hứa Đa nắm lấy tay nó kéo ra phía trước.

Tay đó trống không, anh lại đi bắt lấy tay kia.

Người máy ghì chặt tay sau lưng, nhưng vẫn bị anh dùng sức kéo ra phía trước.

Chiếc sơ mi bị vò nhăn nhúm bày ra trước mặt hai người, giống như một thiết bị giảm thanh, hút sạch mọi âm thanh trên thế gian này.

Anh không nói gì.

Thế là người máy càng thêm bất an, cúi gầm mặt xuống.

Một người máy quản gia làm nhăn sơ mi, cũng giống như con chó làm đổ bát cơm của mình vậy.

Một người máy đến cả sơ mi cũng không xếp được thì dùng làm gì?

Tối qua lúc về nhà, người nọ đã có ý định trả hàng, giờ thì đến sơ mi cũng không xếp nổi...

Người máy rơi vào trạng thái nản lòng cực độ, bầu không khí bất an nồng đậm như sắp lan sang cả người Hứa Đa.

Chúng có cảm xúc của con người, nhưng lại không học được cách kiềm chế.

Hứa Đa thở dài: "Chương trình của mày có vấn đề, làm không tốt là chuyện bình thường, thay xong linh kiện là ổn thôi."

"Chỉ là một chiếc sơ mi thôi mà, nhăn thì nhăn."

Anh cầm lấy chiếc sơ mi đó, quẳng vào máy giặt: "Giặt lại lần nữa là được, nếu không được thì vứt đi, tao còn rất nhiều cái khác."

Anh dắt nó ra phòng khách, ngồi xuống sofa, bảo nó nằm xuống: "Tao thay linh kiện cho mày."

Người máy ngoan ngoãn nằm xuống, bàn tay anh phủ lên chân nó, nơi đã mất đi lớp da kim loại.

Lòng bàn tay đó ấm áp, dịu dàng xoa qua vết nứt của nó, nhẹ nhàng quét sạch cát bụi bên trong, gỡ miếng kim loại hỏng ra, và khảm vào đó một cơ thể hoàn mỹ, mới tinh.

"Có cần tắt máy không?"

Người máy có chức năng cảm nhận của con người, khi vặn khớp nối sẽ thấy đau đớn như bị gãy xương.

Người máy lắc đầu, nó thích cảm giác anh chạm vào nó, ấm nóng và sống động, khiến nó cảm thấy mình cũng như đang sống.

"Mày tên là gì?"

Hứa Đa trò chuyện với nó.

Người máy lắc đầu, không nhớ rõ nữa.

"Mày có thích cái tên nào không?"

Không có.

"Vậy có muốn đặt một cái tên không?"

Được.

"Đặt là gì nhỉ?"

Anh nghĩ đi.

"Tiểu Vũ?

Tiểu Hoa?

Tiểu Thảo?"

Không biết có phải ảo giác không, Hứa Đa hình như thấy người máy lườm nguýt mình một cái.

Hứa Đa cười ngại ngùng, anh không biết đặt tên, nhưng vẫn nghiêm túc nghĩ lại...

Anh vừa làm sạch cát bụi tràn vào từ khe hở, vừa nghĩ tên, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái tên tuyệt đẹp....

"Gọi là Tiền Lai được không?

Hai chúng ta hợp lại sẽ gọi là 'Hứa Đa Tiền Lai*', chẳng phải rất tốt sao?"

*Hứa Đa Tiền Lai: Rất nhiều tiền đến

Cái tên gì thế này?

Nhưng nếu có thể ghép lại với nhau, quả thực khiến trái tim thấy vui sướng.

Người máy mỉm cười gật đầu, "Hứa, Đa, Tiền...

Lai", nó thấp giọng lẩm bẩm.

Hứa Đa lắp xong linh kiện cuối cùng, gọi nó một tiếng: "Tiền Lai."

Người máy ngẩng đầu.

Khi ánh mắt chạm vào gương mặt đã được sửa chữa hoàn chỉnh, Hứa Đa thoáng ngẩn ngơ.

Gương mặt này quá đẹp, đẹp đến mức có chút quen thuộc.

Đầu ngón tay anh không tự chủ được mà vuốt lên mặt nó, lần theo những đường nét trơn tru.

Sao mà quen thuộc thế, giống như... chính tay anh đã từng nét từng nét vẽ ra vậy.

Nhưng hãng sản xuất của nó không phải công ty của Hứa Đa.

Gương mặt trong tay khẽ cử động, anh như bừng tỉnh, mỉm cười với Tiền Lai: "Thay linh kiện xong rồi, tao giúp mày tắt máy khởi động lại, lát nữa mày thử xem có linh hoạt không.

Nếu chỗ nào không thoải mái thì bảo tao."

Anh nhấn nút khởi động lại.

Người máy lặng lẽ nằm trên sofa nhắm mắt, vài giây sau bỗng xảy ra một cơn co giật mạnh.

Hứa Đa giật mình, chỉ khi linh kiện không tương thích mới bị như vậy, có nguy cơ làm cháy linh kiện.

Anh định chạy ngay sang nhà bên cạnh mượn hộp dụng cụ, nhưng vừa đứng dậy thì tay bỗng bị giữ chặt.

Người máy từ từ mở mắt, đó là một đôi đồng tử màu mực, bình thản và sâu thẳm, ánh đèn thanh lãnh không để lại dù chỉ một mảnh sáng vụn trong mắt nó.

Hứa Đa không nói rõ được đây là cảm giác gì, chỉ thấy đôi mắt này chứa đựng rất nhiều cảm xúc: "Không thoải mái sao?"

Anh cúi người xuống, sờ vào vị trí trái tim của nó.

"Không có."

Giọng của Tiền Lai rất khàn, có chút không thích nghi được với ống thanh quản mới thay.

"Vậy là sao?

Vừa nãy mày bị co giật."

Tiền Lai không trả lời anh, chỉ nhìn anh chằm chằm.

Mảnh ký ức xám xịt bị khuyết thiếu dần chuyển sang màu xanh theo cơ thể đã được sửa chữa.

Vùng ký ức được rót vào rất nhiều ký ức từng bị cắt bỏ, nén tất cả những ký ức không quan trọng thành những mảnh vụ.

Mà những gì hiện hữu trên những mảnh vụn đó, toàn bộ đều là về anh.

Nó đã nhớ ra rồi, mục đích đến đây chính để ghi lại mật mã giọng nói của Hứa Đa — [Tôi thích cậu].

Tiền Lai mở miệng, hỏi anh: "Anh có thích tôi không?"

Câu hỏi đột ngột khiến Hứa Đa sững sờ.

Hồi lâu sau anh mới phản ứng lại, đây là câu hỏi gì vậy?

Không thích thì có nhặt về nhà không?

Nhưng dường như cũng không đến mức đặc biệt thích...

Giống như người máy trong phòng thí nghiệm vậy.

Chỉ khác ở chỗ một bên là người máy để nghiên cứu, một bên là người máy chăm chỉ mình nhặt về, đương nhiên là có chút thích rồi.

Biết dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, biết tưới cây, đáng yêu biết bao.

Có phải vì từng bị bỏ rơi nên nó mới hỏi một cách bất an như vậy không?

"Tao sẽ tìm cách chuyển hồ sơ của mày sang tên tao."

Anh dịu dàng xoa đầu Tiền Lai, cảm giác kim loại lành lạnh, cứng cáp, nhưng lại khiến lòng người mềm yếu một cách lạ lùng, "Sẽ không bỏ rơi mày đâu, yên tâm đi."
 
Back
Top Bottom