Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng
Hứa Đa vội vã chạy đến nhà ăn công ty.
Người máy phục vụ đang dọn dẹp khay đĩa.
Chỗ lấy đồ ăn chỉ còn sót lại hai chiếc màn thầu sữa và màn thầu thịt băm.
Không có cơ hội để do dự, anh ăn sạch cả hai chiếc màn thầu.
Bởi anh mắc chứng phân vân cực kỳ nghiêm trọng trong những việc nhỏ nhặt, chẳng hạn như mặc quần áo, ăn gì, hay mua ga trải giường màu gì.
Chỉ cần không ai giúp, anh có thể đứng phân vân nửa tiếng đồng hồ chỉ để lựa chọn giữa màn thầu sữa hay màn thầu thịt băm.
Chính vì vậy, nhà anh chỉ toàn một tông màu xám trắng, sơ mi đều mua màu trắng, tất cả còn lại đều là màu đen, để không bao giờ bị muộn làm vào buổi sáng chỉ vì chọn quần áo.
Anh vừa gặm màn thầu vừa đến văn phòng điểm danh.
Cậu trợ lý nhỏ A Đào chạy lại hỏi anh uống cà phê hay hồng trà.
Thấy anh bắt đầu nhíu mày suy nghĩ, A Đào liền nói nhanh: "Cà phê, cà phê nhé."
Đợi anh nghĩ xong, e là quán cà phê cũng đóng cửa rồi.
Hứa Đa nhận lấy cà phê, ngồi vào bàn làm việc mở máy tính ra.
Anh truy cập vào hệ thống hồ sơ nội bộ.
Hệ thống này chứa tất cả các người máy do công ty sản xuất, từ lúc thành lập đến nay, bao phủ gần 75% thị trường người máy.
Nhập dãy số hiệu đó vào, kết quả là "không tìm thấy máy", không phải sản phẩm do công ty này nghiên cứu phát triển.
Anh sang hệ thống tiêu hủy của thành phố chính để tra, cũng không có.
Không có hồ sơ tiêu hủy, nghĩa là hợp đồng vẫn nằm trong tay chủ nhân.
Khi A Đào bưng cà phê quay lại, Hứa Đa đưa tờ giấy ghi số hiệu cho cậu, bảo cậu tra xem là của hãng nào, hợp đồng ở đâu.
Buổi trưa, A Đào nói với anh rằng chủ nhân của người máy này là một người đàn ông độc thân, đã tử vong vì tai nạn giao thông hai ngày trước, người nhà hiện đang tổ chức tang lễ tại nhà tang lễ.
Hợp đồng ký theo kiểu tử ước*....
*tử ước: thoả thuận cứng nhắc, không thể thay đổi
"Tử ước?"
Hứa Đa lẩm bẩm về cái hợp đồng này.
Anh chưa từng mua người máy nên không hiểu lắm, "Có phải là không thể chuyển nhượng nữa không?"
"Bình thường mà nói, chủ chết thì người máy cũng phải chết theo.
Nhưng mà," A Đào bưng bát cơm ghé sát lại gần Hứa Đa, đôi mắt sáng rực, "nếu người máy bỏ chạy, rồi được sửa lại số hiệu các thứ, chẳng phải nó sẽ trở thành một chiếc máy mới có thể ký hợp đồng lại sao?"
"Thầy Hứa hiểu ý em chứ, hiểu chứ?"
Tự ý sửa số hiệu người máy là chiêu trò chỉ có ở chợ đen.
Nhưng đối với Hứa Đa, việc này lại cực kỳ thuận tay.
Nhà thiết kế sửa số hiệu là chuyện bình thường đến mức không thể nào bình thường hơn...
Cái vẻ mặt của A Đào rõ ràng là đang xúi giục anh làm chuyện xấu.
Hứa Đa liếc cậu: "Tối qua cậu ở nhà Hà Tu à?"
Nếu không sao biết anh nhặt được một người máy.
"Hả?
Hả?
Hả!"
A Đào ngớ người ra, rồi vội vàng lắc đầu: "Không có, không có đâu."
"Cậu..."
"Tạm biệt thầy, bữa trưa này em mời!"
A Đào bưng bát chạy mất hút.
Hồi đó Hà Tu cứ như ăn trộm, lén lút vào văn phòng hỏi anh có muốn nhận học trò không, nói là có một cậu đàn em rất ngưỡng mộ anh, muốn làm học trò của anh.
Mỗi năm các nhà thiết kế trong công ty đều nhận vài học sinh, năm ngoái Hứa Đa đã nhận hai người nên năm nay không muốn nhận nữa.
Hà Tu cứ đeo bám mãi, bảo làm trợ lý cũng được, cậu đàn em này thông minh lanh lợi, có thể giải quyết mọi phiền muộn.
Ừm, đúng là biết giải quyết phiền muộn thật, chỉ có điều chiêu trò hơi "quái" thôi.
*
Anh đến bộ phận linh kiện để lấy đồ, đồng nghiệp hỏi anh muốn lấy vật liệu cao cấp hay vật liệu đỉnh cấp.
"Không có loại trung cấp à?"
"Trưởng phòng Hứa, anh lấy loại trung cấp làm gì?"
"Để... chơi thôi?"
"Thế thì càng phải lấy loại cao cấp chứ.
Loại trung cấp không ăn thua gì đâu, chơi vài cái là hỏng.
Lấy loại đỉnh cấp đi trưởng phòng Hứa, cứng cáp và đáng tin cậy lắm."
Anh nghĩ thôi thì cứ để người máy cắm dây sạc vậy.
Anh bỏ ra hai trăm tệ mua một chiếc giường đặt cạnh sofa, tối đến nó nằm trên giường cắm dây sạc cũng y như vậy thôi.
Ừm, y như nhau cả.
*
Chương trình gia dụng tự động giúp người máy thành thạo việc nhà.
Nó nhẹ nhàng dọn dẹp xong nhà bếp, đến phòng khách, rồi phòng tắm, đem quần áo đã sấy khô xếp vào tủ, áo sơ mi được là phẳng phiu.
Trong tủ quần áo là một hàng dài sơ mi trắng, quần đen, tất đen, cà vạt đen, áo khoác đen.
Nó đưa tay sờ qua từng chiếc một, ôm lấy chiếc sơ mi vừa sấy xong, trên đó tràn ngập mùi hương của Hứa Đa, một mùi gỗ rất dễ chịu.
Mùi hương khiến lòng nó vui sướng, nhưng cũng khiến nó thấy trống trải, cứ ngỡ như mình đã quên mất chuyện gì đó nhưng không tài nào nhớ ra.
Thế là không nghĩ nữa, nó ôm lấy chiếc sơ mi nhảy phóc lên giường, lăn qua lăn lại trong tấm chăn nệm đầy mùi hương của Hứa Đa.
Để mùi hương vương khắp người, nó tự biến mình thành một "Hứa Đa" khác.
Ngoài cửa có tiếng bước chân, là của hai người.
Nó nghe ra một người là Hứa Đa, người kia là người đàn ông thối tha tối qua.
Nó nghiến răng, thầm nghĩ ngày mai phải đi tháo tung người máy nhà gã đó ra mới được!
Khóa cửa được mở, người máy treo chiếc sơ mi lại vào tủ.
Giữa một hàng sơ mi trắng tinh tươm, chiếc áo đó trông như bị vò nát, rũ rượi treo lơ lửng.
Nhìn là biết có người cố tình vò.
Nó hốt hoảng lấy xuống, muốn tìm chỗ giấu đi.
Phòng của Hứa Đa rất đơn điệu, không có nhiều thùng hay tủ, chẳng có chỗ nào để trốn.
Nó định mổ bụng mình ra để giấu chiếc áo vào trong.
"Mày đâu rồi?"
Giọng của Hứa Đa từ bên ngoài vọng vào.
Người máy cuống cuồng, chưa kịp cạy bụng ra, nó ôm lấy chiếc sơ mi, lén lút nép sát tường thò đầu ra nhìn anh.
Hứa Đa đứng ở huyền quan, vừa cởi giày tất ra, người hơi ngẩn ra — căn nhà này trông rất khác.
Trong thế giới vốn ngập mùi thuốc khử trùng, giờ đây sofa gọn gàng, mặt bàn sạch sẽ, tủ giày ngăn nắp.
Căn bếp tông màu xám đã biến thành màu trắng sữa, gạch ốp tường là loại gạch trắng sữa có họa tiết hoa nhỏ, còn có một chiếc chảo xào mới màu vàng sữa rất đáng yêu.
...
Có nhầm nhà không nhỉ.
Hứa Đa nhìn thấy cái đầu người máy thò ra ở lối đi, trông hơi ngơ ngác và ngoan ngoãn, cứ thế nhìn anh đầy mông lung.
Nó vẫn rách nát như vậy, đối lập hoàn toàn với ngôi nhà mới mẻ này.
Nhà cửa rất sạch sẽ, rộng rãi, ngăn nắp, cây xanh trên bàn cũng được tưới nước, lớp đất khô cằn đã trở nên ẩm mượt, lá cây xanh hơn, tràn đầy sức sống.
Hứa Đa bỗng cảm thấy mấy món linh kiện trong tay không còn đắt nữa.
Anh mỉm cười nói: "Tao về rồi đây."
Lời vừa ra khỏi miệng, bỗng dưng có một cảm giác quen thuộc thoáng qua, nhưng chỉ trong chớp mắt đã tan biến khi anh bước vào phòng khách.
Đặt linh kiện lên bàn, Hứa Đa vẫy tay với nó: "Lại đây, tao thay linh kiện cho mày, thay xong thì vết thương của mày sẽ lành thôi."
Người máy vẫn giấu nửa thân người trong lối đi, chỉ thò mỗi cái đầu ra, không chịu bước ra.
"Sao thế?"
Bàn tay người máy giấu sau lưng siết chặt chiếc sơ mi, tay kia ra sức cạy miếng kim loại trên lưng.
Phần lưng được thiết kế rất chắc chắn, không cạy ra được.
Trước sự thắc mắc của Hứa Đa, nó lo lắng và bồn chồn lắc đầu.
Nó quá đơn thuần, không biết nói dối, vẻ mặt hiện rõ chữ "Tôi vừa làm việc xấu, không thể để anh phát hiện".
Hứa Đa đi về phía nó, người máy rụt đầu lại, hoảng hốt lùi về phía sau.
Anh bước một bước, nó lùi một bước, sắp lùi vào tận phòng ngủ của anh luôn rồi.
Hứa Đa quát khẽ: "Đứng lại."
Người máy ngoan ngoãn dừng lại tại chỗ, thần sắc đầy bất an.
Anh sải bước tới trước mặt nó, hỏi nó bị làm sao.
Người máy lắp bắp: "Tôi, tôi..."
Hứa Đa nắm lấy tay nó kéo ra phía trước.
Tay đó trống không, anh lại đi bắt lấy tay kia.
Người máy ghì chặt tay sau lưng, nhưng vẫn bị anh dùng sức kéo ra phía trước.
Chiếc sơ mi bị vò nhăn nhúm bày ra trước mặt hai người, giống như một thiết bị giảm thanh, hút sạch mọi âm thanh trên thế gian này.
Anh không nói gì.
Thế là người máy càng thêm bất an, cúi gầm mặt xuống.
Một người máy quản gia làm nhăn sơ mi, cũng giống như con chó làm đổ bát cơm của mình vậy.
Một người máy đến cả sơ mi cũng không xếp được thì dùng làm gì?
Tối qua lúc về nhà, người nọ đã có ý định trả hàng, giờ thì đến sơ mi cũng không xếp nổi...
Người máy rơi vào trạng thái nản lòng cực độ, bầu không khí bất an nồng đậm như sắp lan sang cả người Hứa Đa.
Chúng có cảm xúc của con người, nhưng lại không học được cách kiềm chế.
Hứa Đa thở dài: "Chương trình của mày có vấn đề, làm không tốt là chuyện bình thường, thay xong linh kiện là ổn thôi."
"Chỉ là một chiếc sơ mi thôi mà, nhăn thì nhăn."
Anh cầm lấy chiếc sơ mi đó, quẳng vào máy giặt: "Giặt lại lần nữa là được, nếu không được thì vứt đi, tao còn rất nhiều cái khác."
Anh dắt nó ra phòng khách, ngồi xuống sofa, bảo nó nằm xuống: "Tao thay linh kiện cho mày."
Người máy ngoan ngoãn nằm xuống, bàn tay anh phủ lên chân nó, nơi đã mất đi lớp da kim loại.
Lòng bàn tay đó ấm áp, dịu dàng xoa qua vết nứt của nó, nhẹ nhàng quét sạch cát bụi bên trong, gỡ miếng kim loại hỏng ra, và khảm vào đó một cơ thể hoàn mỹ, mới tinh.
"Có cần tắt máy không?"
Người máy có chức năng cảm nhận của con người, khi vặn khớp nối sẽ thấy đau đớn như bị gãy xương.
Người máy lắc đầu, nó thích cảm giác anh chạm vào nó, ấm nóng và sống động, khiến nó cảm thấy mình cũng như đang sống.
"Mày tên là gì?"
Hứa Đa trò chuyện với nó.
Người máy lắc đầu, không nhớ rõ nữa.
"Mày có thích cái tên nào không?"
Không có.
"Vậy có muốn đặt một cái tên không?"
Được.
"Đặt là gì nhỉ?"
Anh nghĩ đi.
"Tiểu Vũ?
Tiểu Hoa?
Tiểu Thảo?"
Không biết có phải ảo giác không, Hứa Đa hình như thấy người máy lườm nguýt mình một cái.
Hứa Đa cười ngại ngùng, anh không biết đặt tên, nhưng vẫn nghiêm túc nghĩ lại...
Anh vừa làm sạch cát bụi tràn vào từ khe hở, vừa nghĩ tên, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ ra một cái tên tuyệt đẹp....
"Gọi là Tiền Lai được không?
Hai chúng ta hợp lại sẽ gọi là 'Hứa Đa Tiền Lai*', chẳng phải rất tốt sao?"
*Hứa Đa Tiền Lai: Rất nhiều tiền đến
Cái tên gì thế này?
Nhưng nếu có thể ghép lại với nhau, quả thực khiến trái tim thấy vui sướng.
Người máy mỉm cười gật đầu, "Hứa, Đa, Tiền...
Lai", nó thấp giọng lẩm bẩm.
Hứa Đa lắp xong linh kiện cuối cùng, gọi nó một tiếng: "Tiền Lai."
Người máy ngẩng đầu.
Khi ánh mắt chạm vào gương mặt đã được sửa chữa hoàn chỉnh, Hứa Đa thoáng ngẩn ngơ.
Gương mặt này quá đẹp, đẹp đến mức có chút quen thuộc.
Đầu ngón tay anh không tự chủ được mà vuốt lên mặt nó, lần theo những đường nét trơn tru.
Sao mà quen thuộc thế, giống như... chính tay anh đã từng nét từng nét vẽ ra vậy.
Nhưng hãng sản xuất của nó không phải công ty của Hứa Đa.
Gương mặt trong tay khẽ cử động, anh như bừng tỉnh, mỉm cười với Tiền Lai: "Thay linh kiện xong rồi, tao giúp mày tắt máy khởi động lại, lát nữa mày thử xem có linh hoạt không.
Nếu chỗ nào không thoải mái thì bảo tao."
Anh nhấn nút khởi động lại.
Người máy lặng lẽ nằm trên sofa nhắm mắt, vài giây sau bỗng xảy ra một cơn co giật mạnh.
Hứa Đa giật mình, chỉ khi linh kiện không tương thích mới bị như vậy, có nguy cơ làm cháy linh kiện.
Anh định chạy ngay sang nhà bên cạnh mượn hộp dụng cụ, nhưng vừa đứng dậy thì tay bỗng bị giữ chặt.
Người máy từ từ mở mắt, đó là một đôi đồng tử màu mực, bình thản và sâu thẳm, ánh đèn thanh lãnh không để lại dù chỉ một mảnh sáng vụn trong mắt nó.
Hứa Đa không nói rõ được đây là cảm giác gì, chỉ thấy đôi mắt này chứa đựng rất nhiều cảm xúc: "Không thoải mái sao?"
Anh cúi người xuống, sờ vào vị trí trái tim của nó.
"Không có."
Giọng của Tiền Lai rất khàn, có chút không thích nghi được với ống thanh quản mới thay.
"Vậy là sao?
Vừa nãy mày bị co giật."
Tiền Lai không trả lời anh, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Mảnh ký ức xám xịt bị khuyết thiếu dần chuyển sang màu xanh theo cơ thể đã được sửa chữa.
Vùng ký ức được rót vào rất nhiều ký ức từng bị cắt bỏ, nén tất cả những ký ức không quan trọng thành những mảnh vụ.
Mà những gì hiện hữu trên những mảnh vụn đó, toàn bộ đều là về anh.
Nó đã nhớ ra rồi, mục đích đến đây chính để ghi lại mật mã giọng nói của Hứa Đa — [Tôi thích cậu].
Tiền Lai mở miệng, hỏi anh: "Anh có thích tôi không?"
Câu hỏi đột ngột khiến Hứa Đa sững sờ.
Hồi lâu sau anh mới phản ứng lại, đây là câu hỏi gì vậy?
Không thích thì có nhặt về nhà không?
Nhưng dường như cũng không đến mức đặc biệt thích...
Giống như người máy trong phòng thí nghiệm vậy.
Chỉ khác ở chỗ một bên là người máy để nghiên cứu, một bên là người máy chăm chỉ mình nhặt về, đương nhiên là có chút thích rồi.
Biết dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, biết tưới cây, đáng yêu biết bao.
Có phải vì từng bị bỏ rơi nên nó mới hỏi một cách bất an như vậy không?
"Tao sẽ tìm cách chuyển hồ sơ của mày sang tên tao."
Anh dịu dàng xoa đầu Tiền Lai, cảm giác kim loại lành lạnh, cứng cáp, nhưng lại khiến lòng người mềm yếu một cách lạ lùng, "Sẽ không bỏ rơi mày đâu, yên tâm đi."