Sau khi nói chuyện điện thoại với cục trưởng Lý xong, Kỳ Thiệu cúi đầu nhìn di động, chín giờ rồi.
Hắn chậm rãi đi bộ xuống tầng, khoá cửa quán lại.
Hôm nay, lúc hắn trở về cửa quán không khoá, thế mà Lộ Dương đã về rồi, chậc, đúng là trẻ con, đến cái cửa cũng không biết khoá.
Trên bàn trà, ly nước muối hắn để đó trước khi đi gần như còn nguyên, có lẽ nhóc con kia chỉ nể tình uống có một hớp.
Hắn cầm ly nước muối lên, đi ra phía sau quầy bar đổ nước trong đó đi, rồi bỏ cái ly vào bồn cẩn thận rửa sạch.
Những bong bóng trắng không ngừng sinh ra, lớn dần rồi vỡ tan trên tay hắn.
Đồng Giang phân tích không sai, bọn họ không ngửi thấy thứ yêu khí kia, chỉ có thể do ba nguyên nhân, thứ nhất, con yêu quái kia mạnh hơn họ nên mới có thể thoát khỏi họ, thứ hai, nó là bán yêu, thứ ba, nó vốn không phải yêu, không biết đã lợi dụng ai, lấy yêu độc từ đâu để... giết người.
Hôm nay cái kim bạc được lấy ra từ chân sau của mèo nhỏ càng chứng tỏ khả năng của suy đoán này khá lớn, yêu độc bị mang ra buôn bán, hoặc có lẽ là... có yêu quái bị một vài người hoặc yêu quái khác khống chế.
Vì yêu độc có mối liên hệ chặt chẽ với tuổi thọ của yêu quái, thế nên không một yêu quái nào vì tiền mà đi buôn bán tính mạng của chính mình.
Hơn nữa con yêu quái kia vừa hấp thụ tinh khí trên cơ thể con người, vừa điên cuồng dùng yêu độc giết chết con người, điểm này quá mâu thuẫn.
Hơn nữa, Lộ Dương nói cậu có thể ngửi thấy yêu khí, cũng tìm được rất nhiều thi thể bị yêu quái giết hại phía dưới biệt thự.
Rốt cuộc con yêu quái này là cái thứ gì, đến giờ hắn vẫn chưa có chút manh mối nào cả.
Kỳ Thiệu rửa ly xong, lau tay khô ráo mới chậm rãi lên tầng.
Đầu tiên hắn tới bên giường nhìn một chút, mèo nhỏ vùi mình trong chăn lớn mềm mại, chỉ lộ ra hai cái tai nhỏ, có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân hắn đi tới, hai cái tai nhỏ còn vẩy vẩy.
Nhưng mèo nhỏ không hề tỉnh, thậm chí Kỳ Thiệu có thể nghe thấy tiếng ngáy nho nhỏ của nó nữa.
Hắn không nhịn được, dùng đầu ngón tay lay lay tai nó.
Tai mèo nhỏ có lông tơ nhìn qua trông mềm mại, mượt mà, còn khá mũm mĩm, hắn chậm rãi cúi đầu chạm nhẹ môi lên tai nó một cái.
Lộ Dương ngủ rất thoải mái, nằm trên chiếc giường siêu lớn, còn rất mềm mại, chỉ tội có thứ gì đó cứ nghịch tai cậu mãi.
Tai mèo khá là mẫn cảm, bị sờ mó một hồi như thế làm cậu nhanh chóng thấy có gì đó không đúng lắm, híp mắt ló đầu ra khỏi chăn thám thính tình hình.
Vừa mới ló đầu ra ngoài đã phát hiện ra điều không đúng, một thứ gì đó hơi cứng chống lên mặt cậu, Lộ Dương nheo mắt nhìn một lúc mới nhận ra thứ đó là mũi của Kỳ Thiệu.
Kỳ Thiệu cúi đầu cười nhìn mèo nhỏ đột nhiên thò đầu ra, đôi mắt tròn xoe hiển nhiên vẫn còn đang ngái ngủ, căn bản là chưa tỉnh táo, hắn suy nghĩ một chút, nét cười trên khoé miệng càng sâu hơn: "Định đánh lén tao đúng không?"
Lộ Dương còn chưa kịp phản ứng lại, đầu Kỳ Thiệu đã ép xuống, thậm chí cậu còn chưa cả kịp giơ vuốt nhỏ ra khỏi chăn, đã cảm nhận được miệng mình bị một thứ mềm mại chạm vào.
Đậu má.
Tôi mèo méo meo mèo meo meo meo!
A a a a a a Kỳ Thiệu, cái tên cầm thú này, ngay cả mèo cũng không chịu buông tha!
Không đợi mèo nhỏ phản ứng lại, Kỳ Thiệu lập tức đứng dậy, bật cười nhìn mèo nhỏ đang nổi điên.
"Méo!"
Lộ Dương bò ra khỏi chăn, vồ lấy bàn tay Kỳ Thiệu đặt trên giường, há miệng cắn không thương tiếc.
Đậu má, mả cha anh!
Hiện giờ trong đầu cậu toàn là hình ảnh khuôn mặt Kỳ Thiệu phóng to, tức giận đến nỗi lông trên người dựng cả lên.
"Đại Hắc, thương lượng với mày một chuyện."
Kỳ Thiệu mặc nó cắn ngón tay của mình, thản nhiên bảo: "
Sau này mày cứ cắn tao một cái, tao sẽ hôn mày một phát nhé."
Biến thái!
Lưu manh!
Cầm thú!
Lộ Dương cắn mạnh hơn nữa, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ, uy hiếp ai kia.
"Ôi."
Kỳ Thiệu dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai cúi đầu hôn mèo nhỏ thêm một cái nữa.
A a a a!
Thấy hắn không biết xấu hổ đến thế, Lộ Dương giận đến mức đầu óc muốn nổ tung, hàm răng không chịu nhả ra, dùng hết sức cắn một cái thật mạnh.
"Rắc" một tiếng, âm thanh này khiến toàn thân Lộ Dương cứng lại.
Hình như nó từ... trong miệng cậu truyền tới thì phải?
Răng của cậu... lung lay rồi ư?
"Úi!"
Kỳ Thiệu cũng nghe thấy âm thanh này, hắn vội vã ôm mèo nhỏ còn đang sửng sốt lên, giữ lấy hàm dưới, mở miệng nó ra.
"Meo..."
Lộ Dương không nhúc nhích mặc hắn nhìn, cậu cũng muốn biết răng mình sao rồi.
"Ôi."
Kỳ Thiệu cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên cái răng rõ ràng đã lung lay kia một cái, có chút bất đắc dĩ than nhẹ: "Tổ tông ơi, mày nghiêm túc quá rồi đấy, không đánh được thì quay qua cắn, sao nào, mày có thù oán gì với mấy cái răng của mình à?"
"Meo..."
Lộ Dương trợn tròn mắt không buồn di chuyển, răng cậu đau quá đi mất.
Không biết có phải vì bản tính tồn tại trong cơ thể cậu sau khi biến về bản thể đang lớn dần hay không, cậu đã không thể khống chế được bản thân mình nữa rồi.
Ham ngủ, mẫn cảm, dễ tức giận, không thích vận động, còn rất sợ đau nữa.
Đau quá, đau quá đi, đau quá đi mất.
Ôi răng cậu.
"Ôi."
Kỳ Thiệu thấy mèo nhỏ trong ngực mình không động đậy, đôi mắt to tròn mới đó đã ngập nước, tựa như khối đá hổ phách ngâm trong nước vậy, nhìn trông nhỏ bé, đáng thương vô cùng: "Tổ tông bé nhỏ, mày đừng có khóc."
Khóc mả cha anh, tôi đây cóc thèm khóc.
Lộ Dương cố gắng ép nước mắt xuống, nhảy khỏi lồng ngực Kỳ Thiệu, dúi đầu vào chăn, không thèm nhúc nhích.
Răng đau quá đi mất.
Kỳ Thiệu nhìn mèo nhỏ chổng mông về phía mình có chút dở khóc dở cười, hắn không giống người bình thường, da thịt trên tay không phải thứ mà một con mèo nhỏ có thể cắn rách được.
"Đại Hắc, mày đói chưa?"
Kỳ Thiệu vuốt ve đuôi nó, khẽ hỏi.
Phắn đi.
Lộ Dương không thèm để ý Kỳ Thiệu nữa, bây giờ cậu đang tính đến chuyện đợi đêm xuống sẽ bỏ trốn, sau đó từ chức, vứt tiền lương, đập quán, oánh người!
Cậu chẳng thiết tha gì nữa.
"Đừng khóc nữa mà."
Kỳ Thiệu dùng đầu ngón tay quấn lấy đuôi nó, dỗ dành: "Tao đi làm cá cho mày ăn nhé?"
Lượn đi.
Không ăn.
Lộ Dương dùng chân sau đạp mạnh về sau mấy cái, ra hiệu hắn lượn đi xa cậu một chút.
Nhưng Kỳ Thiệu lại dùng sóng não quanh co, ngoằn nghèo của mình để lý giải sóng não cũng quanh co không kém của đối phương.
Lý giải xong hắn đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Hắn không biết Đại Hắc thích ăn cái gì, cứ chọn cá chắc chắn không sai.
Cá sống thái lát, cá nhỏ chiên giòn, còn có cả cháo cá dinh dưỡng nữa.
Mùi hương quyến rũ xuyên qua chăn xông vào mũi Lộ Dương khiến răng cậu như không còn đau nữa.
Hứ, thèm vào.
Cậu mới không thèm ăn cá chiên giòn do cái tên điên kia nấu.
Ăn vào sẽ bệnh mất.
"Ăn chậm thôi nào."
Kỳ Thiệu nhẹ nhàng vuốt ve mèo nhỏ đang gần như vùi đầu vào đĩa đồ ăn.
Chớ có sờ!
Lộ Dương bớt chút thì giờ tung móng vuốt ra, bộp một tiếng đập thẳng lên bàn tay đang sờ mó mình của hắn.
"Tính nết chó ghê."
Kỳ Thiệu kéo đĩa nhỏ về phía mình.
Gần như ngay lúc ấy đầu Lộ Dương cũng di chuyển theo cái đĩa, đầu thì đi nhưng chân còn chưa kịp đi về phía trước, tư thế này của cậu nhìn thế nào cũng thấy rất ngốc, nhưng cậu không khống chế được bản thân trước sự mê hoặc của món cá chiên giòn, vàng óng trước mắt.
"Mèo ngốc."
Kỳ Thiệu dùng đầu ngón tay hơi nhấc đĩa lên, hỏi mèo nhỏ: "Đừng ăn thêm nữa, răng mày còn chưa khỏe đâu, uống chút cháo nhé?"
Không uống.
Chỉ muốn ăn cá nhỏ chiên giòn thôi.
Lộ Dương dùng hai chân đè lên giữ đĩa lại, cái đầu nhỏ vội vã ngậm lấy mấy miếng cá.
"Cháo có cá đấy."
Kỳ Thiệu bổ sung thêm.
Uống.
Không nói nhiều.
Lộ Dương nhìn hắn meo một tiếng, nhưng hai cái chân đè trên đĩa cá chiên vẫn chưa chịu buông.
"Được rồi."
Kỳ Thiệu đứng dậy đi về phía nhà bếp, không quên bỏ lại một câu: "Cho mày no chết."
Cho dù anh có chết no thì tôi cũng sẽ không, Lộ Dương nhìn bóng lưng hắn lườm một cái, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào ăn.
Răng tuy đau, nhưng cá rất thơm.
Cá nhỏ có thể coi như nữ thần trong mắt cậu, nữ thần được bỏ vào chảo dầu chiên giòn, vàng óng.
"Uống trước một nửa thôi, nửa còn lại sáng sớm mai dậy uống nốt."
Kỳ Thiệu đặt cái bát trên tay lên bàn, còn không quên cằn nhằn: "Buổi tối ăn quá nhiều rất dễ mập, trước đây tao từng nuôi một con mèo, cuối cùng nuôi mập đến nỗi đi ba bước thở mười phút, khí quản cũng bị ép lại, khò khè mãi mới thở được."
Tốc độ ăn cá nhỏ của Lộ Dương chậm lại, Kỳ Thiệu từng nuôi một con mèo khác ư?
Không biết tại sao khi nghe thấy Kỳ Thiệu nói hắn từng nuôi một con mèo khác, còn dùng loại giọng điệu hoài niệm về con mèo ấy để nói chuyện với mình, lửa giận đột nhiên bốc lên trong lòng cậu.
"Sao lại không ăn nữa rồi?"
Kỳ Thiệu giơ tay vuốt ve tai nó.
Lộ Dương không biết mình bị làm sao, buồn rầu giơ móng vuốt, ôm bát trực tiếp xoay người, đưa mông về phía hắn.
Cháo trong bát còn bốc hơi nóng, cậu kề mặt sát miệng bát, hướng mắt về phía hơi nóng bốc lên.
Cháo trong bát không quá nóng, có lẽ Kỳ Thiệu biết mèo không thể ăn quá những thứ quá nóng, nên đã xử lý qua.
Tại sao Kỳ Thiệu lại biết mèo không thể ăn mấy thứ quá nóng, có lẽ là vì trước đây hắn từng nuôi một con mèo.
Con mèo đó còn rất béo, đi ba bước thở mười phút, sắp lăn được đến nơi rồi mà còn gọi là mèo sao?
Là heo thì có!
Cậu đẹp lắm mà, Lộ Dương nghiêng đầu nhìn cái chân xinh xinh của mình một cái, lại nhìn tới bộ vuốt sắc bén giấu trong nệm thịt thêm một chút.
Nhìn đi!
Đẹp biết bao nhiêu!
Con mèo mập kia có bộ vuốt sáng bóng, sắc nhọn như cậu không?
"Móng vuốt dài thế."
Kỳ Thiệu cũng tới gần nhìn một cái, bảo: "Cơm nước xong tao độ lại giúp mày."
"..."
Lộ Dương dùng đuôi vả vào mặt hắn một cái thầm chửi.
Ngu thế.
Sau khi chậm chạp liếm xong bát cháo, Lộ Dương thấy hơi buồn ngủ.
Cậu dứt khoát nhảy khỏi bàn, tung tăng trèo lên trên giường.
"Chân mày không đau nữa hả?"
Kỳ Thiệu có chút sốt sắng chạy theo mèo nhỏ đến bên giường.
Nghe vậy, Lộ Dương duỗi dài cái chân sau được quấn băng trắng đến trước mặt hắn như đang bảo.
Nhìn đi, ổn rồi.
Không đau nữa.
Dưới hình thái mèo, vết thương của cậu rất mau lành.
Cho dù Lộ Dương cảm thấy việc duỗi thẳng một chân ra như thế trông rất đần, nhưng cậu vẫn không nhịn được muốn khoe khoang.
Khoe cái chân xinh một chút!
Thấy Kỳ Thiệu cầm điện thoại di động giơ về phía mình, lý trí Lộ Dương nhanh chóng quay lại, thu chân về.
"Ui, duỗi lại lần nữa xem nào."
Kỳ Thiệu cầm điện thoại, quay về phía mèo nhỏ chụp liền mấy tấm, tấm nào cũng chụp rất gần, khuôn mặt nhỏ nhắn của mèo nhỏ to cỡ lòng bàn tay, đôi mắt to tròn gần như chiếm một nửa khuôn mặt.
Đứa ngu mới duỗi thêm lần nữa.
Lộ Dương không nói gì rúc đầu vào trong chăn, chậm rãi chui mình vào trong, sau đó tự coi mình thành cái bánh, nằm im không nhúc nhích.
Vừa nằm trong chăn, cậu đã muốn ngủ.
Bên ngoài tiếng Kỳ Thiệu thu dọn đồ đạc liên tục truyền đến quấy nhiễu, không cho cậu vào giấc.
Phiền chết mất!
Cậu giơ chân che tai mình lại.
Lúc đang mơ mơ màng màng ngủ, cậu có cảm giác chăn trên người mình bị xốc lên.
Làm cái gì thế!
Lộ Dương thiếu kiên nhẫn nhìn Kỳ Thiệu đang xốc chăn của mình lên.
"Để tao tắm cho mày."
Kỳ Thiệu xách mèo nhỏ lên.
Tắm á?
Tắm á!
Nửa đêm nữa hôm tắm em gái anh thì có!
Đồ điên!
Lộ Dương giãy giụa, bốn chân đạp lung tung, nhưng bất đắc dĩ thay sức tay Kỳ Thiệu quá lớn, suôn sẻ mang cậu đi đến phòng tắm.
Kỳ Thiệu quấn chặt cái chân sau bị thương của mèo nhỏ lại, như vậy là có thể chạm nước được rồi, ngay khi hắn đặt mèo nhỏ vào chậu rửa mặt có chút nước, điện thoại ở phòng khách chợt vang lên, tiếng chuông của bộ điện thoại này rất đặc biệt, chỉ khi gặp phải tình huống vô cùng khẩn cấp Ninh Tĩnh mới gọi vào bộ điện thoại đó tìm hắn.
Hắn đặt mèo nhỏ lên trên khăn tắm rồi đi ra ngoài, trước khi đi ra còn đóng cửa phòng tắm lại, tốc độ của nhóc mèo này quá nhanh, đợi lát nữa lên chỉ sợ không thấy nó đâu nữa.
Lộ Dương lắc tung lông trên đầu, nước trên đó văng ra tứ tung, đúng là điên mà.
Cậu ngồi trên khăn tắm càng nghĩ càng giận, càng giận đầu càng nóng, cậu còn cho rằng bản thân giận quá nên mới toả nhiệt như thế.
Nhưng đến khi cơ thể ngày một nóng, cậu mới thấy có điều gì đó sai sai.
Moá, cậu sẽ không bị Kỳ Thiệu làm cho tức đến nỗi nổ tung đấy chứ.
Ngay giây tiếp theo, đồ vật trong phòng tắm đột nhiên thu nhỏ lại trước mắt cậu.
Không, không đúng.
Không phải phòng tắm thu nhỏ lại, mà là cậu to ra.
Cậu biến trở về đến rồi!
Nhưng Lộ Dương còn chưa kịp vui mừng, đã bị chuyện cơ thể trần truồng không mảnh vải che thân khiến cho sững sờ tại chỗ.
Làm sao bây giờ?
Lỡ như lúc này Kỳ Thiệu đi vào, cậu sẽ trở thành biến thái mất.
Lộ Dương cúi đầu nhìn bàn chân trần của mình tiếp xúc với nên gạch men đen, hơi lạnh.
Cậu lùi về phía bồn tắm sau tấm rèm, khuôn mặt sầu não nghĩ xem nên làm thế nào để biến thân trở lại.
Biến thành mèo, biến thành mèo, biến thành mèo!
Bên ngoài tiếng Kỳ Thiệu nói chuyện điện thoại dần biến mất, tiếng bước chân chậm rãi áp sát phòng tắm.
Đệt!
Kỳ Thiệu lấy tay đẩy cửa ra, trong phòng tắm sương khói lượn lờ khiến mắt hắn hoa lên, hoa đến nỗi vừa rồi hình như hắn đã thấy một bóng người.
"Meo ~" Lộ Dương thò đầu ra từ phía sau tấm rèm trước bồn tắm.
Kỳ Thiệu bước tới ôm mèo nhỏ từ dưới đất lên, hơi ngờ ngợ nhìn bồn tắm phía sau tấm rèm.
Không có ai hết.
"Meo ~" Lộ Dương lại kêu một tiếng, vừa rồi có lẽ Kỳ Thiệu không nhìn thấy cậu, nhưng bản thân cậu cũng không chắc lắm.
"Đại Hắc."
Kỳ Thiệu giơ mèo nhỏ lên trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nó hỏi: "Mày vừa thành tinh đấy à?"
Tôi vừa meo meo đó thôi!
Lộ Dương bị câu nói của hắn doạ cho sợ đến nỗi ria mép dựng cả lên.