[1.4] Chương 4: 35 tuổi bị chuyển vận vào xã hội, linh hoạt làm nghề, nghề chính là bày quán bán đồ ăn vặt, nghề phụ là chạy Java, Python, thiết kế hệ thống, kiểm thử tích hợp hóa......
***
Hôm sau.
Giản Vân Lam đặt sẵn báo thức, đúng 7 giờ là bò dậy, rồi trèo lên xe ba gác đi chợ nhập hàng.
"Cậu chủ, cậu hà tất phải tự đi chợ, chúng ta trực tiếp bao cả khu chợ để cậu thoải mái lựa chọn là tốt rồi."
Quản gia chân thành kiến nghị.
Giản Vân Lam: "......"
"Không được."
Quản gia không hiểu gì cả!
Làm chủ quán ăn vặt, một trong số lạc thú lớn chính là anh có thể đứng giữa chợ, dùng 'hoả nhãn kim tinh' chọn ra những nguyên liệu tươi ngon mới mẻ, nấu nướng thành những hương vị làm thực khách muốn ngừng mà không được.
Giản Vân Lam quyết định mỗi hai ngày lại đổi một loại nhân thịt của hoành thánh, tối nay vẫn là nhân thịt lợn.
Nhưng hôm nay sẽ không làm nhân thịt lợn trộn ngô, anh muốn chọn ra thịt lợn chắc nhất tốt nhất, chỉ dùng hành hoa làm gia vị, thể hiện vị ngon tuyệt hảo của chính miếng thịt.
Chất lượng của thịt lợn rất quan trọng.
Sau khi vào chợ, Giản Vân Lam dạo qua một vòng, cuối cùng dừng chân tại một sạp hàng:
"Thịt lợn bao tiền một cân (*) thế?"
(* 斤 (cân): 1 cân của Trung Quốc tương ứng với 0,5 kg nha, nên là từ sau tôi sẽ tự động nhân đôi số liệu lên để đúng với cân của Việt Nam mình nhé)
Thịt lợn chân trước được bày trên sạp màu đỏ trắng đan xen, lớp lang rõ ràng, thịt mỡ rộng cỡ 2 - 3 ngón tay màu trắng sáng, nhiều xương tủy lại còn rất trong; Giản Vân Lam duỗi tay nhấn nhẹ một cái, thịt lợn cực kì co dãn, rất nhanh đã trở về trạng thái ban đầu.
Không hổ là nguyên liệu được Hệ thống Thần Bếp phân loại thành hạng "Tốt".
Hôm qua anh không đủ thời gian, tìm khắp chợ mà chỉ tìm ra thịt heo hạng Bình thường để làm nhân, song nhờ tay nghề max cấp của anh nên vẫn nấu được phần thịt đó thành món cực ngon.
Không biết thịt lợn hạng "Tốt" sẽ tặng anh bất ngờ gì đây?
"30 đồng (~ 111.000 VND) một cân, toàn là thịt lợn tốt nhất được nhà nông nuôi tự nhiên hết."
Chủ sạp xoa tay, trên mặt treo lên nụ cười giản dị, tuy thấy Giản Vân Lam ăn mặc đẹp đẽ đắt đỏ nhưng cũng không vì thế mà chặt chém.
Giản Vân Lam hài lòng gật đầu:
"Được, tôi muốn mua hết."
Chủ sạp thầm cả kinh, mua nhiều vậy?!
Đây chính là lượng thịt đủ cho gia đình bình thường ăn tận hơn 10 ngày đấy.
Chất đống thịt lợn đã mua lên xe ba gác, Giản Vân Lam lại lượn lờ cả chợ mua hành, gừng, tỏi.
Đang định rời đi, Giản Vân Lam bỗng nghe thấy tiếng một bác gái: "Ai đi ngang dạo qua dừng coi chút nghen!
Tương ớt nhà tui tự làm đây, thơm phức, bao ngon!"
Tương ớt?
Giản Vân Lam dừng bước.
Anh nhìn về hướng đó, thấy tương ớt bác cầm trong tay thế mà được bao phủ trong một vầng sáng tím nhạt lờ mờ!
Tương ớt đó được Hệ thống Thần Bếp phân loại thành hạng 'Ưu tú'!
Anh lập tức quay đầu xe, đỗ lại trước sạp của bác gái: "Tương ớt bao tiền một bình thế ạ?"
Bác gái mặc quần áo mộc mạc, tóc xám trắng, nhưng cả người toát lên khí chất cực kỳ dịu dàng và điềm tĩnh, ánh mắt mạnh mẽ.
Nhìn bác khá lạc quẻ so với bầu không khí ồn ào và to tiếng trong chợ.
"20 đồng (~ 74.000 VND) một bình."
Bác nói, ánh mắt mong ngóng, "Cậu mua nhiều chút sẽ được giảm giá đó."
Khẩu vị dân thành phố Z ưa nhạt, thích vị mặn ngọt đan xen, tương ớt của bác hơi bị ế.
Bán 3 ngày ở đây mà chỉ bán được tổng cộng 2 bình.
Con trai bác gái học tại Kinh Đại mà cũng phải ra ngoài vừa học vừa làm, gần đây tài chính nhà họ có hơi eo hẹp, kiếm được một chút cũng tính một chút.
Nhìn Giản Vân Lam có vẻ đang suy tư, bác dốc hết can đảm chào hàng:
"Toàn là hàng nhà tui tự làm......"
Giản Vân Lam: "Cháu mua hết."
"Mai cô còn bán không ạ?
Một tuần này cô bán bao nhiêu tương ớt, cháu sẽ mua bấy nhiêu."
Dứt lời, anh lập tức cực kỳ dứt khoát chuyển tiền qua.
Bác gái: "!!!"
Bác cực kỳ kinh ngạc.
Mua hết!
Chi mạnh tay thật đấy!
Lần mua bán này đã giúp bác giải lửa sém lông mày.
Bác gái vui vẻ ra mặt, vừa chất hàng lên xe giúp Giản Vân Lam vừa nói:
"Cậu chủ, mai cậu cũng mua đúng không?
Hay là cậu để lại địa chỉ để tui đưa thẳng đến nhà cậu cho, đỡ cho cậu phải đi một chuyến."
Giản Vân Lam gật đầu: "Cũng được.
Vậy cô kết bạn WeChat với cháu đi."
Bác gái nhanh nhẹn gửi lời mời kết bạn WeChat, avatar là ảnh chụp chung của bác với con trai, tên người dùng là 'Ninh Mộng Liên'.
Giản Vân Lam chấp nhận kết bạn, đồng thời sửa ghi chú cho đối phương thành:
【(Tương ớt chất lượng Tốt) Cô Ninh】.
Phòng live ở Vạn Giới.
Trong phòng live của Giản Vân Lam, khu bình luận quét qua rất nhiều chuỗi chấm hỏi.
【???】
【??????】
【......
Không phải chứ, người anh em】
【Mẹ nó, cậu đang trêu tôi à!
Mẹ Ninh cứ thế mà gặp được cậu ta?
Còn kết bạn WeChat?......
Kết quả cậu ta chỉ muốn mua tương ớt của người ta?!】
【Thậm chí avatar WeChat của mẹ Ninh là ảnh chụp chung với Ninh Sanh nữa, rõ ràng thế rồi mà cậu ta còn không thèm nhấn mở (đỡ trán bất lực cười khổ)】
Ninh Sanh sinh ra trong gia đình đơn thân, từ nhỏ đã được Ninh Mộng Liên một mình nuôi nấng lớn lên.
Hai mẹ con sống rất khổ nhưng nâng đỡ lẫn nhau, giúp cuộc sống ngày càng tốt hơn.
Không hề khoa trương khi nói, Ninh Mộng Liên là người quan trọng nhất trong đời Ninh Sanh.
Trong 《Cố Chấp Độc Chiếm》, một trong những tiết điểm mấu chốt khiến thụ chính quyết liệt hoàn toàn với công chính, cốt truyện không thể cứu lại được nữa chính là việc Ninh Mộng Liên bất ngờ qua đời.
Khi xảy ra sự cố, Ninh Sanh đang bị Cố Hành Chu giam tại biệt thự nhà họ Cố, không thể chạy đến gặp mẹ lần cuối.
Sau khi vũ trụ 《Cố Chấp Độc Chiếm》 được mở ra, đón nhiều lượt người khiêu chiến như vậy, có người luôn cố gắng tìm kiếm Ninh Mộng Liên để cứu bác khỏi sự cố không mong muốn, từ đó sửa lại cốt truyện.
Nhưng do 《Cố Chấp Độc Chiếm》 là truyện drama điển hình xoay quanh hai người công và thụ, nội dung về Ninh Mộng Liên trong truyện phần lớn chỉ được nhắc sơ qua trong hồi ức của Ninh Sanh, bởi vậy mãi vẫn chưa có ai thành công.
Người khiêu chiến khác thì có thử dán thông báo tìm người ở nơi xảy ra sự việc, đi các khu dân cư xung quanh hỏi từng nhà, thậm chí đến hỏi thăm ở công ty giúp việc theo chuỗi mà mẹ Ninh công tác, nhưng đều bất lực trở về.
Ai mà ngờ lúc cốt truyện bắt đầu, bác lại bán tương ớt ở chợ chứ!
Mà ai lại ngờ được Giản Vân Lam, người khiêu chiến may mắn gặp được Ninh Mộng Liên đầu tiên, thế mà, thật sự, chỉ muốn mua tương ớt của bác......
Chuyện này làm người khiêu chiến khác sao mà chịu nổi!
.
Sau khi quay về biệt thự, vì còn sớm nên Giản Vân Lam ngủ nướng lại.
3 giờ chiều, anh rời giường xử lý nguyên liệu.
Nhân vật chính hôm nay vẫn là thịt lợn hạng Tốt.
Giản Vân Lam tự băm nhân, tới khi tay cảm thấy miếng thịt mịn màng, không còn bị lợn cợn nữa thì thêm gia vị, đánh một lòng trắng trứng đổ vào trộn để vị càng mềm tươi.
Về phần nước lèo, hôm nay anh hầm nước lèo từ xương lợn.
Xương ống lợn cho vào nồi nước lạnh để chần qua, rồi thả vào dầu nóng, rán đến khi hơi ngả vàng, đổ vào thêm nước sôi, đại hồi, lá nguyệt quế, nhục quế.
Đun chậm bằng lửa nhỏ trong 3 tiếng, nước dùng hiện màu trắng sữa đặc sệt, mùi thơm bay ra từ lỗ thông hơi trên nắp nồi đất.
Ngoài nước lèo, anh còn mua được tương ớt từ chỗ bác Ninh nên chuẩn bị thêm một phần dầu ớt làm đồ trộn, thực khách có thể tự chọn muốn ăn theo kiểu nào.
Toàn bộ đã sửa soạn xong, 6 giờ rưỡi, Giản Vân Lam đúng giờ lái xe ba gác rời khỏi biệt thự.
......
6 giờ 50 phút, Lý Minh Hi, Lý Vân và Đàm Đình Đình đã chờ tại cổng Nam.
Ngoài ra, xung quanh còn có le ve 5 - 6 sinh viên chờ ở vị trí Giản Vân Lam bày quán hôm qua.
Lý Vân và Đàm Đình Đình có vẻ rất kích động, cứ mãi thì thầm trao đổi gì đó:
"Hôm nay cậu ăn mấy phần?"
"Có 2 loại thì mỗi loại 3 phần đi, cậu thì sao."
"Kiểu gì tớ cũng phải mua mỗi loại 5 phần rồi, he he, mong là đừng bị giới hạn số lượng mua."
Lý Minh Hi không thể hiểu được sự nhiệt tình của hai cô gái.
Dù sao thì hôm nay anh ta chỉ là tới cùng Lý Vân, mua được hoành thánh cho Lý Vân rồi thì anh ta phải về Phòng Máy tính ngay.
Số liệu của anh ta còn chưa chạy được đâu.
Dân cày code bọn họ là vậy, chỉ cần số liệu chưa chạy được thì ăn gì cũng không ngon, cho dù là sơn hào hải vị hay Mãn Hán toàn tịch, vào miệng anh ta cũng nhạt nhẽo vô vị.
Càng khỏi nói là một quán ăn vặt ven đường.
Vì em gái Lý Vân là một kẻ ham ăn nên Lý Minh Hi đã chạy cùng cô đến từng nơi gọi là 'điểm check-in ẩm thực phải ăn' khắp trong thành phố, trước kia còn từng xếp hàng 3 tiếng liền tại một cửa hàng lâu đời trăm năm nào đó, hoành thánh của quán ăn cũng bình thường, chất thịt hơi mềm hơn xíu, còn những cái khác thì không khác gì đồ ship.
Hoành thánh?
Có ngon nữa thì có thể đến mức độ nào chứ.
Lý Minh Hi chờ thấy chán quá, không nhịn được lấy ra một cuốn sổ nhỏ viết viết vẽ vẽ, tự hỏi về đống số liệu của mình.
"Ấy, ảnh tới rồi ảnh tới rồi!"
Lý Vân hưng phấn gọi to.
Quả nhiên, đồng hồ vừa điểm 7 giờ, bóng dáng Giản Vân Lam lái xe ba gác đã xuất hiện từ trong đám người.
Mấy sinh viên đang chờ khác cũng hấp tấp xúm xít tới:
"Anh chủ, anh đúng giờ quá!"
"Hôm qua em xếp hàng lâu lắm í, cuối cùng đến lượt em thì hết sạch, em về khóc suốt đêm......"
"Hôm nay cũng có hai loại ạ?
Cho em mỗi loại một phần với!"
Thấy đã có khách đợi mình từ lâu, Giản Vân Lam vô cùng cảm động.
Anh mới bày quán một ngày thôi mà đã có khách quen rồi kìa.
Giản Vân Lam dựng xe chắc chắn, đun nóng nước dùng xương ống lợn rồi bắc nồi khác lên đun sôi nước để nấu hoành thánh.
Nồi đất nấu nước dùng xương ống lợn, vị tươi chỉ có ở canh xương hầm từ từ lan tỏa, cộng thêm chút mùi thơm từ hành, gừng và đại hồi, mang đến một chút ấm áp trong trời thu se se.
Thơm quá đi!
Chỉ trong nháy mắt đó, ngoại trừ 7, 8 sinh viên đã chờ ở đây từ trước thì lại có thêm 5, 6 người qua đường bị mùi thơm thu hút tới, bắt đầu xếp hàng ở phía trước quán.
Giản Vân Lam nói:
"Hôm nay cũng là giới hạn 100 phần, có hai loại."
"Loại thứ nhất là hoành thánh chan nước lèo, loại thứ hai là hoành thánh trộn dầu ớt cay."
"Bắt đầu từ hôm nay, mỗi người chỉ được mua tối đa 2 phần, xin mọi người thông cảm cho."
Hệ thống Thần Bếp quy định mỗi ngày chỉ được bán 100 phần, mà thấy có thực khách đã xếp hàng rất lâu rồi lại không ăn được, Giản Vân Lam tan nát cõi lòng, do đó quyết định kể từ hôm nay sẽ bắt đầu siết số lượng mua hàng.
Làm vậy thì ít ra sẽ có nhiều người được ăn món ngon hơn.
—— Quả nhiên bị giới hạn lượng mua!
Lý Vân thầm nghĩ nguy hiểm thật, may mà cô dẫn anh trai đến.
Dù sao thì anh cô không thèm hoành thánh, có mua cũng sẽ cho cô hết, vậy thì một mình cô có thể ăn tận 4 phần!
Lý Vân sốt sắng nói:
"Anh chủ, cho em nước lèo và dầu ớt mỗi loại một phần!"
"Được."
Giản Vân Lam lưu loát cho 20 chiếc hoành thánh vào nồi luộc.
Đàm Đình Đình cũng mua mỗi loại một phần.
Không bao lâu sau, hàng dài đã đến lượt Lý Minh Hi.
Tiếng nói chuyện xung quanh ồn ào, rất nhiều người chụm đầu tán gẫu về hoành thánh, cái gì mà nước hầm xương, cái gì mà dầu ớt...... làm anh ta thấy hơi bực.
Chẳng phải chỉ là hoành thánh thôi à, có khoa trương quá không vậy?
"Chủ quán, tôi muốn một phần chan nước hầm xương."
Lý Minh Hi viết công thức vào sổ, cũng không ngẩng đầu lên, hỏi, "Bao nhiêu tiền?"
Giản Vân Lam trả lời: "30."
"Bao nhiêu?!"
Lý Minh Hi suýt nữa nghi ngờ tai mình, "30 đồng một phần hoành thánh á, sao không ăn ——" cướp đi?
Thật sự trần đời chưa thấy bao giờ, cửa hàng lâu đời trăm năm mà Lý Minh Hi từng đến cùng Lý Vân kia cũng mới bán một phần 15 đồng (~ 55.500 VND) thôi đấy.
Dù mùi nước hầm xương ngửi rất thơm, hoành thánh trông cũng nho nhỏ xinh xắn, cơ mà một phần ít tí thế này sao mà đáng giá tận 30 được?!
Lý Minh Hi bắt đầu hoài nghi trong đây có bỏ gì kỳ lạ vào không.
Lý Vân bắn vài ánh mắt cho anh ta, ý bảo anh ta cứ mua đi, cô sẽ trả tiền.
Bấy giờ Lý Minh Hi mới hậm hực chuyển khoản thanh toán.
"Được rồi, hoành thánh cần nấu trong 5 phút, cậu sang bên cạnh chờ một lát nhé."
Giản Vân Lam nháy mắt.
Lý Minh Hi đứng sang bên cạnh, vẫn cứ cúi đầu nhìn vào sổ.
Anh ta làm thế nào cũng không nghĩ ra được cách giải cho vấn đề này.
Bài tập lần này là viết một hệ thống quản lý phiên bản (*) có thể lưu trữ các phiên bản, truy vết nguồn gốc, hợp nhất... các văn kiện lịch sử khác nhau, là một trong những bài tập lớn khó nhất năm nay.
(* 版本控制系统 (hệ thống quản lý phiên bản - version control system (VCS): là hệ thống phần mềm cho phép ghi lại, theo dõi, quản lý và kiểm soát các thay đổi đối với tài liệu, mã nguồn, dữ liệu dự án theo thời gian, giúp nhiều người cùng làm việc trên cùng một dự án mà vẫn đảm bảo tính toàn vẹn, truy vết và khả năng khôi phục lại các phiên bản trước đó khi cần - theo Viện FMIT)
Lý Minh Hi đang tắc ở một lệnh gọi là "hợp nhất" trong hệ thống này.
Phải làm sao mới có thể tự động dẫn ra được một văn kiện con được hợp nhất từ hai văn kiện mẹ ban đầu đây?
Anh ta đã thử vài loại cấu trúc số liệu rồi mà vẫn chưa thể chạy được chức năng này một cách hoàn hảo.
Đang suy ngẫm thì một giọng nói trong trẻo và mềm mại truyền đến.
"Quý khách, hoành thánh của cậu đã xong."
Giản Vân Lam đưa phần hoành thành đã được gói cẩn thận cho Lý Minh Hi, liếc thấy nội dung trong sổ anh ta bèn thuận miệng nói:
"Với hệ thống này, đừng nên dùng cây nhị phân (*), hay cậu thử duyệt đồ thị (**) xem."
(* 二叉树 (cây nhị phân - binary tree): là một cấu trúc dữ liệu phân cấp, phi tuyến tính, được sử dụng rất phổ biến trong khoa học máy tính, với đặc trưng là mỗi nút (node) trong cây chỉ có thể có tối đa hai nút con (child node).
Để biết thêm chi tiết, hãy đọc ở đây:
https://interdata.vn/blog/cay-nhi-phan-la-gi/)
(** gốc là 能遍历的图 (tạm dịch: đồ thị có thể duyệt), ám chỉ việc áp dụng các thuật toán duyệt (như DFS – Depth-First Search, BFS – Breadth-First Search) vào một đồ thị.
Để biết thêm chi tiết, đọc về "Duyệt đồ thị" ở đây nhé:
https://vallicon.com/post/kỹ-thuật-duyệt-đồ-thị-(graph-traversal)-xea6Ymwz7Al)
Lý Minh Hi: "?"
Anh ta vừa định bảo 'Vớ vẩn'.
Nhưng đợi đã, nhìn kỹ thì......
Lý Minh Hi cúi đầu vẽ sơ đồ khái niệm ra sổ, bắt đầu ngẫm nghĩ.
Trán tuôn ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu.
Câu mà Giản Vân Lam thuận miệng nói vừa rồi giống như hai bàn tay lớn, gạt hết toàn bộ mây mù che trước mắt anh ta mấy ngày qua.
Anh ta lập tức nhận ra điểm then chốt, cũng bất ngờ hiểu rõ nên sửa theo hướng nào.
Ba ngày, anh ta đã kẹt ở vấn đề này suốt ba ngày!
Mà một câu của chủ quán ăn vặt, lại lập tức nói rõ hướng giải quyết cho anh ta.
Cao thủ!
"Chủ quán, anh...... là ai vậy?"
Lý Minh Hi không nhịn được hỏi.
Tư duy thông thấu này, vốn tri thức thần kỳ này.
Chủ quán này không phải người bình thường đâu!
Giản Vân Lam khẽ mỉm cười: "Tôi chỉ là một chủ quán ăn vặt bình thường thôi."
Kiếp trước anh từng tốt nghiệp một trường Đại học cực xịn, cũng như gõ code tại tập đoàn nào đó suốt bao nhiêu năm.
Nhưng, đó đều đã là quá khứ.
Hiện tại, anh là chủ quán ăn vặt, mỗi ngày đều trôi qua vô cùng vui vẻ.
Nhìn Giản Vân Lam quay về với quán ăn vặt, thành thạo lại bắt đầu luộc hoành thánh, vớt hoành thánh, rưới nước chấm, trong lòng Lý Minh Hi bỗng trồi lên nỗi bi thương như môi hở răng lạnh:
Đây là đường thoát cuối cùng cho dân cày code ư!
Anh ta nhớ đến cái joke nổi tiếng trên mạng nọ.
'35 tuổi bị chuyển vận vào xã hội, linh hoạt làm nghề, nghề chính là bày quán bán đồ ăn vặt, nghề phụ là chạy Java, Python, thiết kế hệ thống, kiểm thử tích hợp hóa......'
Lý Minh Hi: "......"
Lắc đầu, đuổi hết mấy cái suy nghĩ kia ra khỏi não.
Bụng truyền đến một tràng tiếng 'ục ục'.
—— Cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề đã quanh quẩn trong lòng hồi lâu, Lý Minh Hi lại cảm thấy có hơi đói.
Mà đúng lúc này, một mùi hương thơm nồng tươi ngon xộc vào cánh mũi.
Lý Minh Hi cúi đầu, phát hiện mùi hương đó đến từ cái bát trong tay.
Nước dùng xương ống lợn đậm đà được hầm chậm, nhuốm màu trắng ngà nhè nhẹ, tinh hoa từ xương tủy đều đã hòa tan trong nước dùng, cùng một lớp mỡ trong thích mắt nổi lên mặt nước.
Trong bát nước lèo màu sữa, từng chiếc hoành thánh nhỏ bé xinh xắn chìm chìm nổi nổi, dưới sự điểm xuyết của hành hoa trông càng hấp dẫn hơn.
Vì ngày nào cũng phải vắt óc chuyện số liệu nên suốt 3 ngày 3 đêm rồi anh ta chưa có được một bữa cơm hẳn hoi, chỉ tạm bợ bằng mấy miếng bánh mì.
Lúc này vấn đề bỗng được giải quyết, cơn đói khát tới muộn từ những ngày trước đột ngột đánh úp lại.
Anh ta nhìn hoành thánh chan nước lèo trong tay.
......
Trông, ngon quá.
Lý Minh Hi nuốt nước bọt, không tự chủ được múc một thìa nước lèo đưa vào miệng.
Nước lèo vừa sánh mịn vừa đậm đà chảy xuôi qua đầu lưỡi, hơi nóng, nhưng trong buổi tối mùa thu này thì rất vừa vặn.
Phần nước dùng được đun nhỏ lửa kia tươi ngon cùng cực, toàn bộ collagen trong tủy xương ống đều hòa vào nước dùng, cùng với vị ngọt vừa phải của nước thịt.
Lớp mỡ thơm nức càng làm dậy mùi hương của cả bát nước lèo hơn.
Ngon, ngon quá!
Lý Minh Hi thậm chí có hơi muốn òa khóc, đây là mỹ vị không gì sánh kịp trong thế gian, làm anh ta nhớ tới bát tô canh xương mà bà nội hầm suốt một đêm khi còn nhỏ ở nông thôn, khi húp vào miệng cũng mang đến cảm giác chữa lành như vậy, tươi ngon như vậy.
Không biết hoành thánh này có vị thế nào.
Mặc kệ độ nóng, Lý Minh Hi xúc một chiếc hoành thánh kèm nước lèo đưa vào miệng.
Lý Minh Hi: "Vờ lờ!"
Vỏ hoành thánh rất mỏng mà lại dai, vừa bị răng cắn đứt thì nước và mỡ trong nhân thịt đầy đặn, đậm đà trào ra hết, còn khá nóng.
Chỉ với một miếng là anh ta đã biết, nhân thịt của phần hoành thánh này chắc chắn đã được làm từ nguyên liệu tốt nhất.
Thịt lợn trong đây không phải thịt được làm sạch sẵn mà vẫn có mùi mỡ, bóng nhẫy, tươi mới cực kỳ.
Mỡ lợn dồi dào đi cùng canh xương thơm thuần chảy vào miệng, vị rất nồng đậm.
Mà phần thịt lại không quá nhớp nháp, thuộc kiểu nửa nạc nửa mỡ.
Khi nhai, người ta có thể nếm được vị ngon của canh xương, vị thơm của dầu mỡ, vị tươi của thịt lợn, và cả chút giòn giòn vui miệng của hành hoa......
Làm người ta ăn bao nhiêu cũng không thấy ngán.
Lý Minh Hi đói lả suốt 3 ngày, bấy giờ, tất cả mỏi mệt đều được một bát hoành thánh nho nhỏ nọ xoa dịu, vị giác được thỏa mãn hoàn toàn.
Chờ đến khi tỉnh táo lại, cả một bát hoành thánh đã trôi hết xuống dạ dày, ngay cả nước lèo cũng được anh ta húp sạch.
Lý Vân: "Anh!"
Lý Vân đã ăn hết hai phần mình mua, cô vừa đi qua định ăn phần mà Lý Minh Hi mua thì đã thấy anh ta đang cầm thìa, cẩn thận húp nốt chút nước lèo còn sót trong bát.
Mà trong cái bát sạch bách đó, đừng nói hoành thánh, một mẩu hành còn không thấy đâu nữa là.
"Chẳng phải anh bảo là anh không thèm hoành thánh sao?"
Lý Vân chực khóc.
Hoành thánh của cô.
Hoành thánh đến bên miệng, cứ thế mà bay mất rồi!
Tình anh em một mẹ đẻ ra của bọn họ, trước mặt bát hoành thánh này, thế mà không chịu nổi một đòn!