"Này."
"Sao?"
Nguyên đứng trước bàn của Mộc.
"Cô chủ nhiệm muốn tôi kèm cậu học."
Mộc hơi ngẩn ra nhưng nghĩ nhanh thì đúng là trong thời gian nửa năm trở lại đây, học lực của cô đã đi xuống kha khá.
Thay vì để Ninh, lớp phó học tập kèm học thì cô chủ nhiệm chọn Nguyên, người xếp thứ 2 sau Ninh?
Mộc vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh gần cửa sổ, nhích sang trái, đủ để Nguyên ngồi ở đầu bàn.
Chiếc bàn vốn có bốn người ngồi giờ trở nên "ấm áp" hơn.
Có một vấn đề là...
Trừ môn vật lí thì môn nào Nguyên cũng gật gù ngủ.
Mộc chỉ biết chống cằm nghe giảng, thi thoảng ghi chép, cô không thể tải nhiều kiến thức cùng một lúc, lúc này có thể hiểu nhưng lúc sau đã có thể quên ngay.
Một học sinh mới chuyển tới nửa năm, cũng từ một lớp chọn của một trường khác tới, lại không thể theo kịp mật độ kiến thức ở ngôi trường này, Mộc có chút ngợp thở.
Mộc nhận ra nhà mới của Nguyên gần nhà mới của mình, cô chỉ thở dài.
Cho dù có cùng một khu dân cư, xuất phát điểm đã khác nhau thì làm sao có thể nói chuyện một cách thấu hiểu lẫn nhau được cơ chứ.
"Lí do vì sao lại tới muộn?"
Thầy giáo hỏi.
"Em có chút việc ạ."
Nói sao nhỉ?
Mộc vừa đi chơi, mùi đồ ăn chiên rán ám chặt lấy từng sợi vải đấy thôi.
"Mộc học thuộc đi em."
Thầy giáo nhắc nhở.
"Vâng."
Mộc nộp giấy chép phạt của mình cho thầy, những kiến thức khó hiểu nhưng vì chép quá nhiều nên cô nhớ khá rõ ràng.
"Cứ nhớ đi, làm bài tập nhiều, em sẽ hiểu ra thôi."
"Vâng."
Mộc trở về chỗ, Nguyên ngồi vào sau, tiếp tục làm bài tập ôn luyện.
Nửa năm trời sau đó, số câu Nguyên và Mộc nói với nhau chỉ vừa tròn mười câu.
Đến khi điểm của Mộc tiến bộ rõ ràng, Nguyên trở lại chỗ cũ.
Bàn của Mộc lại quay về con số bốn người.
Thỉnh thoảng, Mộc lại nhìn sang bên trái một cách vô thức, chỗ cũ mà Nguyên từng ngồi nhưng cô chỉ nhìn thấy khung cảnh ở ngoài sân.
"Đi thôi."
Giang khoác tay Mộc kéo đi.
Giang là bạn cùng bàn, ngồi bên phải Mộc.
Mỗi giờ ra chơi.
Vài tháng sau, Quỳnh ôm lấy Mộc, lặng lẽ khóc.
Cô thấy khó hiểu, quay sang nhìn Thương, bạn thân của mình.
"Nguyên và Linh rời nhóm.
Đại khái là Linh thấy bị bỏ rơi.
Nguyên chỉ khích để Linh rời rồi tiện thể rời nhóm thôi."
Mặt cô đanh lại.
Phiền nhỉ?
Mộc chơi với tất cả mọi người nhưng chỉ ở một mức độ nào đó.
Không như Nguyên, vui vẻ và thân thiết quá mức như thiếu thốn tình cảm.
Mộc không thích sự sướt mướt và ảm đạm mà bản thân cảm nhận được từ Nguyên.
Có phần thái quá, Mộc từng nghĩ vậy.
Bi ai?
Cô không chắc mình có gọi đúng cảm nhận này từ Nguyên hay không?
Cảm giác vừa ghét vừa thích Nguyên.
Thích vì cả hai có chút điểm chung có thể nói chuyện được.
Ghét vì sự lố quá đà của Nguyên thi thoảng lại là trầm mặc tiêu cực.
Cả năm lớp 12, ngoài học hành và chơi bời thì Mộc đặc biệt nhạy cảm với những chuyện xảy ra.
Giống như dù thời gian có gấp rút nhưng luôn có một khoảng lặng để Mộc nghĩ về Nguyên, những hành động và cảm xúc cậu thể hiện.
"Nguyên và Linh thích nhau."
Thương nói.
"Không tính giấu giếm hả?"
Mộc hỏi.
"Ai biết."
Làm gì khó coi vậy không biết?
Mộc chớp mắt to tròn nhìn hai người họ.
Hóa ra đến cuối cùng họ không đến với nhau.
Vì sao Mộc biết?
Đó là chuyện của sau này.
Hiện tại, Mộc đã 25 tuổi rồi.
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy!
Mộc đứng tựa lưng vào ban công phòng khách sạn, tầng 4, nhìn xuống dưới.
Biển Nha Trang không hợp với cô.
Thành phố này vốn không phải trốn để phát triển cũng chẳng thể tìm nổi thứ mà Mộc muốn có được.
!!!
Nguyên?
Mộc mở to mắt, nhìn xuống, người con trai mà ba năm rồi cô chưa gặp lại, xuất hiện ngay trong tầm mắt cô.
Cô đã chửi thề.
Nguyên đi cùng một nhóm người nước ngoài.
"Phải rồi."
Mộc rời mắt, ngửa mặt lên trời, ngắm nhìn chiều tàn, sắc cam phủ lên trán, lên đầu mũi.
"Hey!
That girl!
Yes!
You!"
Mộc hướng mắt về phía phát ra tiếng gọi.
Cô biết người ta gọi mình vì dáng đứng như muốn ngã xuống khỏi ban công khiến ai đó chú ý ấy mà.
"Huh?"
Kèm điệu cau mày khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt bất cần.
"That's dangerous.
Be careful!"
Mộc nhìn thấy chàng trai đó đi cùng Nguyên, sự khó chịu tích tụ, cô xoay người, tựa tay vào ban công, người rướn về phía trước, vén lọn tóc mai đang bay theo gió biển ra sau vành tai.
"Fuck off!"
Mộc nhìn Nguyên.
Cả đám người quay sang, nhìn Nguyên.
Ai cũng biết Mộc đang chửi Nguyên, thậm chí cả anh bạn vừa nhắc Mộc cũng biết cô đang khó chịu với người bạn cùng nhóm của mình.
Brrr...
Mộc nhấc máy.
"Hey, let's go!"
"'Kay."
Mộc nhìn xuống Nguyên, nhìn rất lâu rồi mới đi.
"Người quen của mày à?"
"Không."
Nguyên nhún vai.
Tính cùng đám bạn đi rồi lại nhìn thấy một đám người khác, có hai cô gái châu Á vô cùng xinh đẹp, giống người nổi tiếng, đi hướng ngược lại.
Một trong số đó có một người đặc biệt cao, cũng có khuôn mặt nổi bật hơn hẳn.
"Lit!
Come on, babe!"