Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Đối Lập

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405421113-256-k32895.jpg

Đối Lập
Tác giả: A--N--H
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thứ chúng ta nhìn thấy chỉ là một nửa sự thật.

Có yếu tố LGBTQ+



đốilập​
 
Đối Lập
Chương 1. Tạm biệt và xin chào


"Này."

"Sao?"

Nguyên đứng trước bàn của Mộc.

"Cô chủ nhiệm muốn tôi kèm cậu học."

Mộc hơi ngẩn ra nhưng nghĩ nhanh thì đúng là trong thời gian nửa năm trở lại đây, học lực của cô đã đi xuống kha khá.

Thay vì để Ninh, lớp phó học tập kèm học thì cô chủ nhiệm chọn Nguyên, người xếp thứ 2 sau Ninh?

Mộc vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh gần cửa sổ, nhích sang trái, đủ để Nguyên ngồi ở đầu bàn.

Chiếc bàn vốn có bốn người ngồi giờ trở nên "ấm áp" hơn.

Có một vấn đề là...

Trừ môn vật lí thì môn nào Nguyên cũng gật gù ngủ.

Mộc chỉ biết chống cằm nghe giảng, thi thoảng ghi chép, cô không thể tải nhiều kiến thức cùng một lúc, lúc này có thể hiểu nhưng lúc sau đã có thể quên ngay.

Một học sinh mới chuyển tới nửa năm, cũng từ một lớp chọn của một trường khác tới, lại không thể theo kịp mật độ kiến thức ở ngôi trường này, Mộc có chút ngợp thở.

Mộc nhận ra nhà mới của Nguyên gần nhà mới của mình, cô chỉ thở dài.

Cho dù có cùng một khu dân cư, xuất phát điểm đã khác nhau thì làm sao có thể nói chuyện một cách thấu hiểu lẫn nhau được cơ chứ.

"Lí do vì sao lại tới muộn?"

Thầy giáo hỏi.

"Em có chút việc ạ."

Nói sao nhỉ?

Mộc vừa đi chơi, mùi đồ ăn chiên rán ám chặt lấy từng sợi vải đấy thôi.

"Mộc học thuộc đi em."

Thầy giáo nhắc nhở.

"Vâng."

Mộc nộp giấy chép phạt của mình cho thầy, những kiến thức khó hiểu nhưng vì chép quá nhiều nên cô nhớ khá rõ ràng.

"Cứ nhớ đi, làm bài tập nhiều, em sẽ hiểu ra thôi."

"Vâng."

Mộc trở về chỗ, Nguyên ngồi vào sau, tiếp tục làm bài tập ôn luyện.

Nửa năm trời sau đó, số câu Nguyên và Mộc nói với nhau chỉ vừa tròn mười câu.

Đến khi điểm của Mộc tiến bộ rõ ràng, Nguyên trở lại chỗ cũ.

Bàn của Mộc lại quay về con số bốn người.

Thỉnh thoảng, Mộc lại nhìn sang bên trái một cách vô thức, chỗ cũ mà Nguyên từng ngồi nhưng cô chỉ nhìn thấy khung cảnh ở ngoài sân.

"Đi thôi."

Giang khoác tay Mộc kéo đi.

Giang là bạn cùng bàn, ngồi bên phải Mộc.

Mỗi giờ ra chơi.

Vài tháng sau, Quỳnh ôm lấy Mộc, lặng lẽ khóc.

Cô thấy khó hiểu, quay sang nhìn Thương, bạn thân của mình.

"Nguyên và Linh rời nhóm.

Đại khái là Linh thấy bị bỏ rơi.

Nguyên chỉ khích để Linh rời rồi tiện thể rời nhóm thôi."

Mặt cô đanh lại.

Phiền nhỉ?

Mộc chơi với tất cả mọi người nhưng chỉ ở một mức độ nào đó.

Không như Nguyên, vui vẻ và thân thiết quá mức như thiếu thốn tình cảm.

Mộc không thích sự sướt mướt và ảm đạm mà bản thân cảm nhận được từ Nguyên.

Có phần thái quá, Mộc từng nghĩ vậy.

Bi ai?

Cô không chắc mình có gọi đúng cảm nhận này từ Nguyên hay không?

Cảm giác vừa ghét vừa thích Nguyên.

Thích vì cả hai có chút điểm chung có thể nói chuyện được.

Ghét vì sự lố quá đà của Nguyên thi thoảng lại là trầm mặc tiêu cực.

Cả năm lớp 12, ngoài học hành và chơi bời thì Mộc đặc biệt nhạy cảm với những chuyện xảy ra.

Giống như dù thời gian có gấp rút nhưng luôn có một khoảng lặng để Mộc nghĩ về Nguyên, những hành động và cảm xúc cậu thể hiện.

"Nguyên và Linh thích nhau."

Thương nói.

"Không tính giấu giếm hả?"

Mộc hỏi.

"Ai biết."

Làm gì khó coi vậy không biết?

Mộc chớp mắt to tròn nhìn hai người họ.

Hóa ra đến cuối cùng họ không đến với nhau.

Vì sao Mộc biết?

Đó là chuyện của sau này.

Hiện tại, Mộc đã 25 tuổi rồi.

Thời gian trôi qua nhanh thật đấy!

Mộc đứng tựa lưng vào ban công phòng khách sạn, tầng 4, nhìn xuống dưới.

Biển Nha Trang không hợp với cô.

Thành phố này vốn không phải trốn để phát triển cũng chẳng thể tìm nổi thứ mà Mộc muốn có được.

!!!

Nguyên?

Mộc mở to mắt, nhìn xuống, người con trai mà ba năm rồi cô chưa gặp lại, xuất hiện ngay trong tầm mắt cô.

Cô đã chửi thề.

Nguyên đi cùng một nhóm người nước ngoài.

"Phải rồi."

Mộc rời mắt, ngửa mặt lên trời, ngắm nhìn chiều tàn, sắc cam phủ lên trán, lên đầu mũi.

"Hey!

That girl!

Yes!

You!"

Mộc hướng mắt về phía phát ra tiếng gọi.

Cô biết người ta gọi mình vì dáng đứng như muốn ngã xuống khỏi ban công khiến ai đó chú ý ấy mà.

"Huh?"

Kèm điệu cau mày khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt bất cần.

"That's dangerous.

Be careful!"

Mộc nhìn thấy chàng trai đó đi cùng Nguyên, sự khó chịu tích tụ, cô xoay người, tựa tay vào ban công, người rướn về phía trước, vén lọn tóc mai đang bay theo gió biển ra sau vành tai.

"Fuck off!"

Mộc nhìn Nguyên.

Cả đám người quay sang, nhìn Nguyên.

Ai cũng biết Mộc đang chửi Nguyên, thậm chí cả anh bạn vừa nhắc Mộc cũng biết cô đang khó chịu với người bạn cùng nhóm của mình.

Brrr...

Mộc nhấc máy.

"Hey, let's go!"

"'Kay."

Mộc nhìn xuống Nguyên, nhìn rất lâu rồi mới đi.

"Người quen của mày à?"

"Không."

Nguyên nhún vai.

Tính cùng đám bạn đi rồi lại nhìn thấy một đám người khác, có hai cô gái châu Á vô cùng xinh đẹp, giống người nổi tiếng, đi hướng ngược lại.

Một trong số đó có một người đặc biệt cao, cũng có khuôn mặt nổi bật hơn hẳn.

"Lit!

Come on, babe!"
 
Đối Lập
Chương 2. Có thật sự đáng không?


"So late, bro!"

Nguyên nhìn về phía cửa khách sạn.

"Em ngủ sâu vậy?"

"Một lúc thôi."

Đám bạn của Mộc tới bậc thềm cũng là lúc cô vừa ra khỏi cửa khách sạn.

Nguyên nhìn Mộc rất lâu cho tới khi anh bạn cao ráo được cậu để ý lúc nãy liếc mắt nhìn mình.

"Người quen của em à?"

"Người cũ của em."

"Oh my Litany!"

Cả đám bạn như phát rồ, cười ầm lên như thể muốn tất cả mọi người biết họ đang gây mất trật tự công cộng vậy.

"Is that really your ex!???"

Cả đám chỉ tay về phía Nguyên khiến đám bạn của cậu cũng nhìn cậu bằng con mắt khác.

"Thấy chưa!

Lúc cô ả "Fuck off" là tao nghi mày rồi, Leon!"

"Này thì không quen!"

Đám bạn của Nguyên nháo nhào lên.

Nhà gái đã nhìn nhà trai và đánh giá chú rể.

Đấy là lần vô tình gặp gần nhất của Mộc và Nguyên.

[Mộc]: Này

[Mộc]: Mới gặp người yêu cũ

Mộc nhắn tin cho Giang.

[Giang]: Thằng nào?

[Mộc]: Nguyên

[Giang]: Gì???

[Giang]: Ewww...

[Mộc]: Đi Nha Trang

[Giang]: Ewwwwwwww

[Mộc]: Thôi ngay chưa

[Giang]: *Giang đã gửi một nhãn dán con mèo nôn mửa*

[Mộc]: *Mộc đã gửi một nhãn dán con ếch xanh uống cà phê*

[Giang]: Không lò vi sóng, nghe chưa???

[Mộc]: *Mộc đã gửi một nhãn dán con mèo nôn mửa*

"Chủ nhật này, Mộc có kế hoạch gì chưa?"

"Em nghỉ ngơi và ngủ mà."

Mộc trả lời cấp trên của mình.

"Đối tác cũ, có con trai tầm tuổi em, mới về nước chơi mấy tháng.

Lâu rồi chưa ngắm phố phường, mà cuối tuần chị lỡ có cuộc họp lớp lần trước đã không đi rồi, em đi cùng bạn giúp chị nhé?!"

"..."

Mộc nghe tới đây đã thấy có điềm rồi.

Đến khi nhận được số điện thoại của người "con trai của đối tác cũ" ấy, thông tin hiện lên trên ứng dụng lại chính là người đó.

[Mộc]: Xin chào, tôi là Mộc.

Sếp tôi là chị Dung, đối tác của người thân của bạn.

Chị Dung đã nhờ tôi đưa cậu đi "giải ngố".

Tôi rảnh cả ngày mai, mọi khung giờ, mời cậu Nguyên đây chọn giờ hoàng đạo để tôi tới đón cậu nhé!?

[Nguyên]: *Đã xem 4 giờ trước*

[Mộc]: Tôi sẽ đón cậu vào 8 giờ sáng ở số 297 Nguyễn Cô** H**

[Mộc]: Không cần đi mang mũ đâu, tôi đi ô tô

Mộc tắt máy rồi đi ngủ, mặc cho sau đó là những thông báo dồn dập.

Vốn ngoài giờ làm của cô, những cuộc gọi hay thông tin từ người ngoài thì đều không quan trọng.

Tờ mờ sáng, Mộc tỉnh dậy xem thông báo dài dằng dặc nhưng chẳng có thông báo nào là của Nguyên.

Nguyên là vậy mà.

Nguyên có người mới, cuộc sống nhiều thứ phải lo toan hơn ở phía trước, người cũ không đáng chú ý là cô thì sao mà cậu ấy có thể để trong mắt.

Càng phũ phàng hơn, người nhắn cuối cùng năm ấy cũng là cô, nên bản thân cô cảm thấy con người kia thật sự đã không còn tình nghĩa nữa.

Cách sống và đối đáp của Nguyên đi ngược lại với của Mộc khiến cô thấy thật khó chấp nhận.

Chỉ từ việc có chút điểm chung tới khi có sự khác nhau rõ rệt và rồi đối lập tới mức không thể cứu vãn cũng chỉ chưa đầy nửa thập kỉ.

"Con đi đâu sáng sớm thế?"

"Con đi làm thêm ngoài giờ."

Mộc trả lời cuộc gọi của mẹ rồi tắt máy.

Một tiếng rồi hai tiếng sau đó, ngoài việc chơi được ba ván cờ thì cô còn nói chuyện với vài người bạn khác.

Đến trưa thì bụng réo, Mộc rủ Giang đi ăn.

Cô cùng Giang ngồi ở 297 Nguyễn Cô** H** nói chuyện phiếm tới chiều muộn.

"Năm đó, đau đớn thì có nhưng từ ngày rẽ sang hai hướng khác nhau, bọn tao lại càng ngược chiều."

"Sao tự dưng lại nhắc chuyện đó?"

"Hôm nay, sếp nhờ đưa con trai của đối tác cũ đi chơi.

Đoán xem, con trai của đối tác cũ là ai nào?"

"Nguyên à?"

"Ừ thì là Nguyên."

"..."

"Vậy thì làm được gì cơ chứ?"

"Không biết.

Dù sao thì vẫn chưa hết ngày hôm nay...

Tao tính..."

"Còn vậy nữa hả bà cố?"

Giang ngắt lời, cau mày.

"Được rồi.

Thôi đi."

Giang được người yêu đưa về đã là 8 giờ tối rồi.

"Buồn nhỉ?"

Chủ quán đi tới, đặt lên bàn hai cốc nước lọc.

"Không buồn."

"22 giờ quán đóng cửa cô nhé."

Mộc nhìn đăm đăm chiếc xe của mình, cô đã nghĩ tới việc ra về rất nhiều lần rồi nhưng cô suy nghĩ lại.

"Bản thân đã nhận lời của sếp, chả lẽ lại đi về nhỉ?"

23 giờ, quán dọn hết bàn ghế chỉ chừa lại chiếc ghế mà Mộc ngồi.

Chủ quán kéo ghế, ngồi cạnh cô.

"Em đợi ai à?"

"Vâng."

"Trời lạnh mà ngồi một mình có đáng không em?"

"Không đáng."

"Muộn rồi.

Về đi."

"0 giờ có được không anh?"

"Nhà anh mà.

Tới sáng mai cũng được."

"Vâng.

Em cảm ơn anh ạ."

Mộc mở điện thoại, còn 20 phần trăm pin.

"Người em đang chờ là người như thế nào?"

"Hiện tại, em không còn rõ nữa."

"Người ta...

Đối với em, có đáng không?"

Anh chủ quán hỏi tiếp.

"Không đáng."

Không đáng từ khi Nguyên không còn trả lời tin nhắn của cô nữa.

Lòng người lạnh lẽo mà.

Mặc dù chẳng hi vọng Nguyên sẽ tới nhưng cô mong rằng Nguyên sẽ tới, để cô biết rằng mối quan hệ của họ không phải từ người lạ trở thành mối quan hệ của những kẻ hận nhau.

Người lạ, bạn bè, người yêu, người cũ rồi trở về người lạ.

Cô ước là bản thân có thể tha thứ cho sự vô nghĩa ấy của Nguyên.

Cô không thể ghét người mình từng yêu nhưng cũng không chấp nhận rằng bản thân có một mối quan hệ đầy đau đớn như vậy.
 
Đối Lập
Chương 3. Muốn kết thúc cũng không xong


"Đến giờ rồi.

Về đi."

Chủ quán đứng dậy, nói với ý muốn đuổi Mộc rồi nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tối hẳn đi của cô, anh ta có phần nào khó chịu.

"Này, em tên gì?"

Anh ta lại ngồi xuống, thái độ thay đổi hẳn.

"Mộc."

"Tên đầy đủ?"

"Trần Linh Mộc."

"Tên đẹp thật!"

"..."

Mộc không có ý muốn tiếp tục nói chuyện với người lạ.

"Trần Duy Sâm."

"..."

Cô quay sang, nét mặt thay đổi nhanh khiến Sâm có chút bất ngờ.

"Anh muốn gì?"

"Xin lỗi vì đã nghe hai đứa nói chuyện chiều nay."

Ý anh ta là cô và Giang.

"Anh muốn biết thêm về em."

"Không được."

Mộc từ chối.

Hai năm rồi, cô không cho phép thêm một ai bước vào cuộc đời mình nữa.

"Bạn bè cũng không được sao?"

"..."

Mộc từ tốn đứng dậy.

Sâm chỉ lặng lẽ nhìn.

Điều gì đã khiến cô cẩn trọng đến thế?

"Vậy để anh tiễn em."

"..."

Cô nhướng mày, từ chỗ họ ngồi tới xe của cô cũng chỉ vỏn vẹn ba bước chân.

"Được rồi.

Tạm biệt nhé."

"Chào anh."

Mộc lái xe về tới cổng nhà nhưng nhớ ra, căn nhà này đã bán từ năm trước rồi.

Brrr...

[Giang]: Về chưa?

Mộc kéo phanh tay, trả lời tin nhắn.

[Mộc]: Sắp tới nhà rồi

[Giang]: Về cẩn thận đấy

Brrr...

Một tin nhắn từ Nguyên.

[Nguyên]: Mày đang ở đối diện à?

Mộc ngẩng lên khỏi điện thoại, không có ai nhưng khi nhìn sang bên, một bóng dáng cao đang đứng ở trước cổng một nhà khác.

Cảnh này quen thật đấy!?

Cô đành quay xe, thuận theo đường về rồi mới xuống xe.

"Sao mày lại ở đây?"

"Tao nghĩ nên tới gặp mày."

Nguyên trả lời.

Cảm giác khó gọi tên bỗng cuộn trào lên trong lồng ngực của cô.

Giống như đứng ở góc nhìn của người thứ ba để nhìn vào cả một ngày hôm nay và đồng cảm với cả hai người vậy.

"Hẹn là được mà."

Mộc nói.

"Làm như mày sẽ đồng ý gặp tao vậy..."

Cũng đúng.

Mộc nhún vai.

Giống như duyên vậy.

Cô không nghĩ thế.

Chỉ là khi cô nhận ra bản thân đã có một ngày mệt mỏi, trong vô thức, cô đã lái xe về ngôi nhà cũ này.

Và rồi sao?

Cô đã gặp Nguyên ở đây.

"Vào vấn đề nhé.

Mối quan hệ của chúng ta đã có khoảng cách đủ xa để bỏ lỡ nhiều giai đoạn trưởng thành của nhau rồi.

Tao nghĩ, dù sếp của mày có ý muốn tao và mày đến với nhau thì với cách suy nghĩ của mày, mày biết mà.

Tao không muốn quen mày lại một lần nào nữa."

"Ừa..."

"Tại sao tao lại thấy sự không hài lòng từ thái độ của mày vậy?"

"..."

Vì Mộc mệt mỏi đấy.

Vì đã cả ngày hôm nay, cô đã chờ đợi điều gì đó tích cực sẽ đến.

Nhưng đến cuối cùng, gặp được Nguyên rồi và cậu muốn kết thúc mối quan hệ của cả hai.

Lần trước là Mộc.

Lần này là Nguyên.

Có thể trở thành người lạ mà không ghét Nguyên, đó là điều mà Mộc mong muốn.

"Không hề."

Mộc mỉm cười.

Nụ cười ấy khiến Nguyên có chút ngạc nhiên vì so với những nụ cười thuộc về Mộc mà cậu biết, nó lại nhẹ nhàng và chứa sự chấp nhận không ngờ.

Mộc nói thật.

"Vậy tao về nhé."

Mộc chấp nhận nhanh như vậy vì vốn cô đã có đủ thời gian để đưa ra quyết định mà không muốn thay đổi.

Nguyên và Mộc mỗi người đi một hướng nhưng dù ngược chiều thì khu phố này như một bàn cờ, lối về nhà của Nguyên lại song song với đường mà Mộc về.

[Mộc]: Tao về rồi nhé

[Giang]: Sao à?

Mộc kể chuyện gặp Nguyên.

Hóa ra kể chuyện cũng là một cách nhìn lại.

Hóa ra phần nào đó trong cô đã nguôi ngoai từ bao giờ.

Hóa ra cả hai đã lựa chọn rời đi.

"Này...

Mộc...

Linh Mộc!"

"Dạ?"

Sếp gọi mà bây giờ cô mới tỉnh táo để thưa.

"Mơ ngủ hở?"

"Đâu ợ..."

"Vậy làm cái này cho chị đi."

"Dạ..."

"Chiều đi ngân hàng nhé!"

"Vâng..."

"Thật đấy?

Em có chuyện gì à?"

"Không ợ."

"Chiều chị cho nghỉ đó em.

Chiều đi đâu đó nghỉ ngơi thư giãn đi."

"Tháng này chị tăng lương cho em là được ợ."

"Hơ...

Cái con bé này..."

Cuối tuần, Mộc ngồi sau nhà, cầm que kem đã ăn một nửa, nhìn ra ngoài đường.

Cô đội chiếc mũ của chiếc áo khoác gió, mái tóc dài che gần hết cơ thể.

Mái tóc này cô đã nuôi hơn một năm rưỡi rồi.

"Có lẽ phải cắt đi thôi."

Mộc lẩm bẩm, cầm tóc nghịch, xoay xoay một cách chán nản.

"..."

Nguyên đi bộ thôi cũng có thể bắt gặp Mộc.

Cô cắn nốt miếng kem cuối cùng, vì đứng dậy nhanh quá mà cảm thấy váng đầu, loạng choạng suýt ngã.

Nguyên vô thức đưa tay ra muốn đỡ cô nhưng có bao giờ người con gái này cần chở che đâu.

Pff...

Cậu buột miệng cười nhưng lập tức che đi.

Đến cuối cùng, Mộc không cần người chăm sóc vẫn có thể từ cú ngã mà vững chân, đứng thẳng.

"Lại gặp nhau rồi."

Mộc cười như thể biết chắc duyên nợ của cả hai chưa trả hết, vén lọn tóc mai ra sau vành tai.

Hóa ra, đây là điều cô nhẫn nhịn chờ đợi sau một tuần.

Họ thì làm sao có thể thoát khỏi nhau cơ chứ?

Mối duyên này, tới khi học được bài học mới có thể rời đi một cách dứt khoát.

"..."

Làm gì ở đây vậy?

Nguyên có chút tò mò.

Đây chẳng phải sau một nhà hàng hay sao?

"Chị Mộc, có đơn này!"

Nhân viên của quán gọi vọng ra từ nhà trước.
 
Đối Lập
Chương 4. Yêu và ghét


"Tự làm đi em!"

Mộc đáp lớn.

"Anh nào đây chị?"

Một cậu thanh niên mặc áo của nhân viên giao hàng, hai tay xách hai túi rau cải lớn, tiến tới cạnh Nguyên.

Trông điệu bộ của cậu ấy chẳng mấy vui vẻ.

"Không biết.

Tự dưng bắt chuyện."

Mộc nhún vai, quay vào trong quán.

Chỉ còn hai người đứng đơ ra đó.

"Chỉ có hai lần tôi thấy anh mắt trống rỗng đó của chị.

Lần đầu là khi chị quyết định mở quán ăn này.

Lần thứ hai chính là lúc nãy, khi nhìn anh."

"Cậu là Phong?"

Em trai của Mộc.

Cậu ta không trả lời mà đáp lại bằng một câu khác.

"Anh hẳn là người khiến chị Mộc buồn rất nhiều."

Phong cau mày, dí sát mặt Nguyên, giọng điệu không hài lòng.

"Về đi."

"Này Lân, tiễn khách!"

Một cậu trai cao lớn chẳng kém Phong đi ra từ đầu quán.

Có một vấn đề.

Nguyên cũng chẳng muốn nán lại, cậu chỉ vô tình tới đây.

Ánh mắt mà cậu dành cho Phong có chút nể nhưng cũng có chút khó chịu.

"Khỏi cần tiễn."

Nguyên quay lại đường cũ, mở cửa một chiếc xe sang hãng Nhật nào đó rồi đi mất.

"Con Lexus đó ngon đấy chứ!"

"Em vào trong đi."

Phong cho túi rau vào tủ lạnh rồi khoác vai Lân ra đầu quán trông xe.

"Nhưng mà, nó đẹp quá!"

"Được rồi."

Phong vỗ vỗ vào lưng Lân, ý giục cậu mau trở lại vị trí làm việc.

Đã hơn một năm, chị gái cậu đã trở nên đáng sợ hơn rất nhiều.

Không phải vì Mộc xa cách mà vì chị ấy trở nên thân thiết và cư xử dịu dàng với tất cả mọi người.

"Nếu một ngày, chị có cơ hội thay đổi quá khứ, chị sẽ quay về một thời điểm nào?"

Cả nhà đang ăn thì Lân lên tiếng.

"..."

Không khí bỗng trở nên đặc quánh.

"Em nói gì vậy?"

Phong nhỏ nhẹ, dè dặt hỏi.

Cậu không biết vì sao em ấy lại ngỏ ý như vậy với chị gái của mình.

Nhưng cậu biết, Lân muốn giúp gì đó.

Mộc nhìn Lân như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

"Có chuyện gì sao?"

Mẹ hỏi.

"Chị không muốn quay lại."

Mộc từ tốn đáp.

"Chị biết em muốn giúp.

Chị cũng biết hai đứa đã trải qua những gì.

Chị còn biết cả khả năng thật sự của hai đứa."

Không khí không những nặng nề mà còn lạnh lẽo nữa.

"Chị cũng đã ở đó."

Phong và Lân nhìn nhau.

Mộc biết, không phải tự nhiên, hai đứa em trai của mình bỗng dưng thay đổi, trưởng thành chỉ sau một đêm.

Bí mật mà chúng giấu tất cả cũng chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.

Vì Mộc đã ở đó.

Vì không chỉ cô thay đổi mà còn có cả Phong và Lân nữa.

Người đầu tiên tới tương lai là Phong...

Nhưng cậu ở một tương lai mà Lân không tồn tại.

Sự bất ổn định trong tâm lí khiến khả năng tái tạo thực tại của Phong đã bộc phát.

Có một điều, cậu đã đưa Lân trưởng thành của cậu tới với thế giới mà cậu đang sống.

Một Lân quá hiểu cậu.

Một Lân yêu cậu và được cậu đáp lại.

Một Lân đã chia sẻ khả năng với cậu để giúp cậu đưa cả hai và mọi thứ trở lại theo lẽ tự nhiên.

Vậy Mộc đã ở đâu trong hành trình hỗn loạn ấy của cả hai?

Cô đã kẹt giữa những thực tại hỗn loạn mà Phong vô tình tạo ra.

Mộc chính là người đã xóa những thực tại ấy.

Cho tới khi Phong có thể tự chủ và đưa tất cả về thế giới cũ.

"Gửi quà của chị cho Dương nhé."

Mộc đưa một túi nhỏ cho Lân mang về cho anh trai.

Phong đưa Lân về nhà rồi ở lại đó một tuần.

...

"Này, Trần Linh Mộc!

Tại sao tôi lại gặp cô ở biển vào mùa đông nhỉ?"

Trần Duy Sâm vừa dừng lại ở đoạn sóng có thể chớm chạm tới đầu các ngón chân thì khi quay sang nhìn cô gái đứng cách bản thân 5 mét, anh thấy Trần Linh Mộc.

"..."

Mộc lập tức quay sang nhìn về hướng gọi tên của mình khiến anh ta giật mình.

Cô nhìn giờ trên điện thoại.

"Đây.

Đây.

Đây."

Cô nhún vai, bĩu môi, nhìn Sâm.

"Tôi đi luôn đây."

"Cô có việc à?"

Anh thấy Mộc dứt khoát đi như vậy thì vô thức đuổi theo.

"..."

"Tại sao cô không trả lời?"

"Tôi với anh là gì đâu."

À...

Rốt cuộc lại là vấn đề này.

"Vậy chúng ta bắt đầu từ làm bạn đi?"

"Không."

Mộc từ chối.

"Tại sao chứ?"

"Không vì sao cả."

"Trần Linh Mộc!"

"..."

"Tại sao vậy?"

"Này, Trần Duy Sâm..."

Mộc dừng lại ở đầu bậc thang, nét mặt không đổi.

"Tại sao sự khó chịu và ghét bỏ tôi viết rõ ràng trên mặt anh, anh lại muốn làm bạn với tôi nhỉ?"

"..."

Anh ta đứng ở cuối bậc thang, cát ở trong đôi dép xỏ ngón khiến bản thân khó chịu.

Tại sao Sâm lại tới đây nhỉ?

Vì bản thân vốn đã khó chịu từ trước rồi.

Anh tới đây để giải tỏa, ăn uống, nghỉ ngơi và... gái gú.

Khi Mộc đi, anh làm đúng những gì kế hoạch đã đề ra.

Cho tới khi gặp lại cô ở lịch trình cuối cùng.

Bàn của cô ngay cạnh bàn của Sâm.

"Phiền quá đấy!"

Ah...

Trần Duy Sâm nhìn thấy cảnh tượng gì thế kia?

Một cô gái chủ động tiến tới và môi chạm môi với Mộc?

Họ còn hôn sâu hơn nữa...

Gì nhỉ?

Đau mắt quá đi mất!

Đấy là cho tới khi người phụ nữ bên cạnh anh cũng chủ động kề sát môi...
 
Back
Top Bottom