Editor: Min
Chương 8: Mười ngón tay đan nhau – "Chỉ ba mươi giây thôi."
Một tập phim hoạt hình kết thúc, TV chuyển sang phần quảng cáo, tâm trạng của Dung Sơ cũng khôi phục hoàn toàn.
Cậu không biết Lục Kiệt còn muốn xem cái kênh thiếu nhi ngây ngô này nữa hay không, Dung Sơ vừa định tắt TV, đột nhiên tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Quay đầu nhìn lại, không biết Lục Kiệt đã đi vào phòng trong pha trà từ khi nào, lúc này còn cầm một cốc café bước tới chỗ cậu.
Dung Sơ theo phản xạ nhích mông sang một bên để nhường chỗ cho Lục Kiệt, có điều cậu đã ngồi đến sát mép sofa rồi, Lục Kiệt có ngồi xuống thì giữa hai người còn có thể nhét được thêm mấy Hứa Xuyên nữa.
Lục Kiệt nhướn mày, nhìn về phía TV.
Màn hình đột nhiên tối đen, phản chiếu gương mặt có hơi ngơ ngác của Dung Sơ.
Dung Sợ nhìn TV, rồi lại cúi đầu nhìn cái điều khiển trong tay mình, ngón tay vốn vẫn đang đặt trên nút tắt nguồn, kết quả khi Lục Kiệt vừa mới ngồi xuống, cậu đã vô tình ấn luôn vào nó
"Không xem nữa à?"
Lục Kiệt hình như cũng chẳng để tâm, anh tùy ý dựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm café lạnh.
Dung Sơ vội lắc đầu.
"Sao lại không xem nữa?"
Lục Kiệt giống như chẳng có việc gì để làm, cứ hỏi thêm.
Rõ ràng anh là người bật TV lên trước mà.
Dung Sơ nhìn thẳng về phía trước, bàn tay vẫn cầm chặt lấy điều khiển, dáng ngồi thẳng tắp, giọng nói lại không mấy chắc chắn: "Trẻ con quá ạ."
Làm giống như người mới nãy mặt mày nghiêm túc xem trọn vẹn một tập phim hoạt hình không phải là cậu vậy.
Dù sao Lục Kiệt cũng không thể nào biết được cậu đã tập trung chăm chú xem hết một tập phim 'Cừu vui vẻ'.
Lục Kiệt cười nhẹ, 'Đúng là trẻ con thật, chỉ có em bé mới thích xem thôi."
Dung Sơ vẫn ngồi yên bất động mà gật đầu.
Lục Kiệt từ tốn bảo: "Lại còn xem cực kì nghiêm túc, mắt không hề rời màn hình, ngồi yên hẳn mười phút liền."
Dung Sơ từ từ quay mặt sang, biểu cảm dần trở nên ngỡ ngàng.
"Sao lại nhìn tôi với vẻ mặt ấy?"
Lục Kiệt đặt cốc café lên bàn, anh quay sang dùng một tay khác chống một bên má, đôi môi mang theo ý cười nhàn nhạt, mặt đối mặt với Dung Sơ, "Tôi nào có nói em đâu."
Nhưng Dung Sơ có cảm giác anh đang nói mình.
Có điều nghĩ kĩ lại, Lục Kiệt đâu có rảnh rỗi đến mức ngó mình chằm chằm tới mười phút được.
Dung Sơ trấn tĩnh lại, gật gật đầu, rồi chuyển đề tài: "Thầy Lục, buổi chiều có sắp xếp gì không ạ?"
Nghe thấy hai chữ 'thầy Lục', Lục Kiệt khẽ nhướn mày, "Em muốn có sắp xếp gì?
Hẹn hò?
Nhưng mà gần đây tôi không tiện đến những nơi công cộng, chắc là có thể thử tập nắm tay, mười ngón đan nhau, em đã từng thử chưa?"
".......
Chưa từng ạ."
Dung Sơ nhớ tới hơi ấm khi nắm tay hôm nay, vành tai lại dần nóng lên, nhưng vẫn chầm chậm nhích lại gần Lục Kiệt, rồi đưa tay phải của mình ra.
Bàn tay của chàng trai ấy thon dài, nhưng không mịn màng, mà mang theo những vết chai mỏng, tuy vậy làn da lại rất trắng.
Hẳn là bẩm sinh đã trắng, không chỉ tay, mỗi một tấc da được lộ ra ngoài thì đều trắng hơn đại đa số những cậu trai khác.
Lục Kiệt khẽ cười: "Em xòe nắm tay ra."
Dung Sơ nhìn chằm chằm xuống đất, khẽ 'dạ' một tiếng rồi tách năm ngón tay mình ra, Lục Kiệt liền phủ bàn tay mình lên đó, từ từ luôn vào khe ngón tay của cậu, những khớp ngón tay cọ vào nhau, mười ngón đan xen.
Nơi da thịt chạm nhau mang đến một cảm giác ngứa ngáy tới kì lạ.
Dung Sơ cứ nhìn mãi vào đôi tay đang nắm chặt của hai người, các ngón tay dần dần dùng sức mà nắm lại.
Trông vậy càng giống như cậu đang nắm chặt lấy tay của Lục Kiệt.
"Đừng căng thẳng."
Lục Kiệt nhẹ nhàng trấn an.
Dung Sơ không hề căng thẳng, chẳng qua cậu quá ngại ngùng, vành tai cứ nóng bừng bừng.
"Chỉ ba mươi giây thôi."
Giọng Lục Kiệt ôn hòa, hỏi cậu: "Có thể nhìn tôi không?"
Dung Sơ ngẩng đầu, hàng mi run run, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Lục Kiệt.
Ánh nhìn của Lục Kiệt giống như một vòng xoáy, nơi đáy mắt không phải là tình yêu mơ màng hư ảo, mà là đường nét xinh đẹp của Dung Sơ, trong mứt anh nó tựa như bảo vật của biển cả.
Dung Sơ bị hút vào trong vòng xoáy ấy tới thất thần, trái tim đã loạn nhịp tới mức không thể đếm nổi.
Lục Kiệt bất ngờ buông tay, thu lại biểu cảm khi nãy, rồi vừa vỗ nhẹ lưng Dung Sơ giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ vừa cười nói: "Đã hết ba mươi giây, biểu hiện tốt lắm."
Chỉ là quá dễ xấu hổ.
Vành tai cùng gò má đã đỏ hồng lên rồi.
Không biết sau này mà hôn môi thì sẽ còn thẹn thùng tới mức nào nữa.
Lục Kiệt dùng ngón tay gõ nhẹ lên cổ tay Dung Sơ, "Sao em lại ngoan ngoãn nghe lời thế?"
Anh cười cười đáng dậy, "Chiều tôi vẫn còn công việc, em muốn làm gì cũng được."
Nói xong anh lại lần nữa cầm cốc café rồi đi lên tầng, để lại Dung Sơ vẫn còn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc của ban nãy.
Vài phút sau, Dung Sơ khẽ xoa chỗ da bị Lục Kiệt gõ vào, khuôn mặt lại bất giác đỏ lên.
......
Cậu ngoan ngoãn nghe lời chỗ nào chứ.
Dung Sơ hít sâu vào một hơi, quay trở về phòng mình.
Hành lý được đặt bên cạnh giường, căn phòng rất lớn, sạch sẽ và gọn gàng.
Dung Sơ không kìm lòng được mà ngả người xuống giường, thật sự muốn ngay lập tức đánh một giấc.
Đáng tiếc là không được.
Cậu nhìn đồng hồ, vẫn còn kịp mang một phần cơm trưa cho Dung Tinh.
Tuy là đã từ chối Dung Nguyên, nhưng Dung Nguyên nói đúng, cậu đã rất lâu rồi chưa đến thăm Dung Tinh.
Thân thể Dung Tinh không tốt, phải kiêng khem nhiều loại thức ăn, bình thường thì đều là do điều dưỡng thuê bên ngoài lo chuyện sinh hoạt.
Dung Sơ tới căn tin của bệnh viện mua một phần cơm trưa, trong lúc chờ đồ ăn cậu không khỏi cảm thán, đúng là bệnh viện lớn, ngay cả đồ ăn cũng cao cấp hơn rất nhiều so với bệnh viện trước đây mà Dung Tinh từng điều.
Trước khi đến cậu đã hỏi Hứa Xuyên số phòng bệnh, lần này không còn nằm ở phòng bệnh nhiều giường như trước nữa, mà là nằm ở một phòng bệnh đơn, điều kiện tốt hơn rất nhiều.
Chi phí thuốc men của quý này Hứa Xuyên nói đã trả thay cho cậu rồi, sẽ không khấu trừ vào tiền lương của cậu.
Dung Sơ gõ cửa phòng bệnh, Dung Tinh đang dựa vào đầu giường, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt gầy gò gần như chỉ còn lại xương.
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Dung Tinh mới chậm rãi quay lại nhìn, trong khoảnh khắc nhìn thấy Dung Sơ thì đôi mắt liền sáng rực.
Dung Sơ cười với em trai, "Sao lại ngạc nhiên thế kia?"
"Vì em vui mà!"
Dung Tinh nở nụ cười, cậu nhóc tự ngồi lên nhận hộp cơm trưa mà Dung Sơ đưa qua, không nói gì thêm, nhanh chóng ăn xong cơm, sau đó mong chờ nhìn chăm chú Dung Sơ.
Dung Sơ thì đang cúi đầu đọc tin nhắn.
Trên đường tới đây, cậu đã hỏi thăm mấy người bạn trong hội sinh viên, rằng gần đây có thể cho cậu mượn phòng nhạc cục được không.
Tính tình Dung Sơ rất tốt, lại đẹp trai, cho nên làm gì cũng tiện lợi hơn một chút.
Đối phương nói phải đợi tới cuối tuần.
Đương nhiên là Dung Sơ đồng ý.
Lời cậu nói với Mạnh Nhất Chu không phải là nói dối, cậu quả thật muốn hoàn thiện lại ca khúc ấy, muốn tự mình đàn hát nó.
Trả lời tin nhắn xong, cậu ngẩng đầu lên, Dung Tinh vừa vội vàng lại cẩn trọng mà hỏi cậu: "Anh ơi, sao tự nhiên anh lại chuyển viện cho em?"
Dung Tinh đã lén nhìn người tới làm thủ tục chuyển viện cho mình, là một người đàn ông xa lạ, nhóc không hề quen biết.
Dung Nguyên cũng đã nổi giận đùng đùng gọi điện tới cho mình, hỏi vì sao lại đột ngột chuyển viện.
Dung Tinh đã sớm biết là không thể nào là do Dung Nguyên làm, nhưng cậu nhóc lại không hiểu vì sao mà Dung Sơ lại bất ngờ sắp xếp để chuyển viện cho mình.
Trang thiết bị của bệnh viện này rất cao cấp, ngay cả giường bệnh này nằm cũng thoải mái hơn nhiều.
Điều đó nghĩa là viện phí chắc chắn là cũng đắt hơn nhiều.
Dung Sơ chớp mắt nhìn, giúp Dung Tinh đắp lại chăn cho ngay ngắn, "Ngủ không được thoải mái à?"
"Rất thoải mái ạ!"
Dung Sơ bật cười, "Thế nhóc con như em quản nhiều thế để làm gì?"
Dung Tinh biết rất rõ những khoản viện phí kia là ở đâu ra, ngoại trừ tiền sinh hoạt phí được mẹ cho, còn lại thì tất cả đều là tiền anh trai nhóc đi làm thêm mà có, nhóc cũng biết anh trai phải chịu áp lực lớn tới mức nào.
Dung Tinh trầm mặc chốc lát, "Anh ơi...."
Nhóc vừa chớp mắt một cái, Dung Sơ đã biết nhóc muốn nói cái gì, bèn vỗ một cái lên mu bàn tay nhóc, "Trong đầu em đang nghĩ linh tinh cái gì thế hả?
Anh trai em sẽ không đi làm mấy chuyện bậy bạ vi phạm pháp luật đâu..."
Dung Sơ nói tới đây thì khựng lại.
Vốn dĩ cậu không định kể chuyện kết hôn này cho người nhà của mình biết.
Dù sao cũng chỉ là kết hôn giả, đến lúc ấy không dễ để giải thích.
Hơn nữa với tính tình của Dung Nguyên, chẳng biết rồi ông ta sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Nhưng Dung Tinh thì khác.
Cậu cười với Dung Tinh, "Chỉ là anh đã gặp được một người rất tốt thôi."
Cậu thấy biết ơn Hứa Xuyên vì đã tìm tới mình.
"Anh, là người yêu anh ạ?
Là bạn trai hay bạn gái thế?"
Dung Tinh đã bệnh viện đã lâu, vẫn thường nghe được mấy cuộc trò chuyện của mọi người trong phòng bệnh, nhóc biết rằng nếu có ai chịu bỏ tiền vì một người khác, vậy chắc chắn đó là tình yêu.
Có điều cậu nhóc đã quên mất còn có một loại gọi là trao đổi lợi ích.
Dung Sơ dừng lại một thoáng, không dám nhìn thẳng vào mắt Dung Tinh, "Là bạn trai."
"Nhưng chúng ta cũng không thể cứ tiêu tiền của người ta mãi được."
Dung Sơ dém lại chăn cho cậu nhóc, "Không đâu, là anh ấy đã giới thiệu một công việc rất tốt cho anh, tiền lương cực kì cao, cao hơn rất nhiều so với tiền lương của những công việc trước đây anh từng làm."
Dung Tinh rất vui, nhưng một lát đã lại phiền muộn, "Anh, nếu anh ấy đối xử không tốt với anh!
Anh phải lập tức nghỉ việc luôn nhé!
Em ở đâu cũng được, có ở nhà cũng chẳng sao hết!"
Dung Sơ liên tục đồng ý.
"Nhưng mà anh yên tâm!
Em nhất định sẽ không nói cho lão già Dung Nguyên biết đâu!"
Dung Tinh son sắt thề thốt.
Dung Sơ cũng không ở lại chỗ Dung Tinh quá lâu.
Cậu nhóc luôn bị buồn ngủ, nói chuyện với anh trai chẳng được mấy câu đã lại bắt đầu thấy mệt mỏi buồn ngủ.
Lúc Dung Sơ rời đi, Dung Tinh đã say giấc.
Chiều nay Dung Sơ còn có hai tiết học, môn Lịch Sử Trung Cổ làm người ta đau đầu, một nửa số sinh viên trong lớp đã ngủ gà ngủ gật, một nửa còn lại thì rất hào hứng nghe.
Giảng viên của môn học này cũng không phải người quá cứng nhắc, Dung Sơ đã nghe trọn vẹn cả hai tiết, vừa chuẩn bị thu dọn đồ đạc, thì ở bên cạnh có mấy bạn nữ tiến đến hỏi mượn vở ghi chép của cậu.
Chữ của Dung Sơ rất đẹp, cậu lại là người tốt tính, ai hỏi mượn vở ghi thì cậu đều sẵn lòng cho mượn.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Trong số những người mượn vở có một cô bạn tóc xoăn đã nhịn không được mà hỏi: "Cậu thật sự đang yêu rồi à?"
Dung Sơ ngẩn ra, cậu nghĩ chắc họ đã thấy tấm ảnh chụp lén kia, nên liền gật đầu.
Cô bạn tóc xoăn thoáng lộ vẻ thất vọng, mà cô gái thì khẽ huých tay bạn mình, rồi nhỏ giọng thì thầm, "Tớ đã bảo cậu nên nói sớm một chút đi mà cậu còn không nghe."
Chắc cô ấy tưởng nói nhỏ vậy thì Dung Sơ sẽ không nghe thấy.
Nhưng Dung Sơ lại nghe được hết, cậu chỉ có thể làm như chẳng nghe thấy gì mà thôi.
Cậu không muốn cô bạn kia phải khó xử.
Cô bạn tóc xoăn ủ rũ tạm biệt Dung Sơ, đến cửa lớp thì mới ôm lấy hông bạn mình, "Nhưng mà cho dù tớ tỏ tình thì cậu ấy chắc cũng chẳng đồng ý đâu, tớ cảm thấy cậu ấy cứ giống như tiên tử ý, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể nào với tới được, ai ngờ cậu ấy lại có bạn trai chứ!
Nhưng mà bạn trai cậu ấy lại đẹp trai như Lục Kiệt thế kia, thôi thì tớ cũng đành chấp nhận vậy."
Dung Sơ, người đã nghe thấy trọn vẹn câu chuyện: ".........."
Trước đây cậu không hề nhận ra cô bạn tóc xoăn ấy thích mình.
Là do cậu quá thiếu nhạy bén sao?
Vẻ mặt Dung Sơ đầy vẻ nghi hoặc.
Có lẽ mấy cô gái đã nói chuyện hơi lớn, nên cũng bị người khác nghe thấy, đột nhiên trong lớp vang lên một giọng nam cười nhạo mấy tiếng, "Nhỡ đâu Dung Sơ là bán mình thì sao?"
Dung Sơ sửng sốt, cậu quay đầy lại, liền phát hiện người nói chính là Lưu Tử Văn, bạn cùng phòng cũ của mình.
Những người khác đều tỏ vẻ khó hiểu.
Lưu Tử Văn đi tới gần chỗ Dung Sơ, trong tay gã cầm điện thoại, không biết là đang mở cái gì, trông có vẻ rất hứng thú.
Lúc đến bên cạnh Dung Sơ, gã đưa điện thoại ra trước mặt cậu rồi chỉ vào màn hình, "Bị tao quay lại được rồi."
Lưu Tử Văn đắc ý, "Đây là đại gia nào thế?
Dùng bao nhiêu tiền để mua mày vậy?"
Dung Sơ cúi đầu xuống nhìn.
Trên điện thoại của Lưu Tử Văn đang phát đoạn video quay lại cảnh Dung Sơ lên xe của Lục Kiệt vào sáng nay.
Cậu nhìn kĩ một lát, phát hiện ra video này quay không rõ lắm, chỉ có thể nhận ra cậu, tuy là đã quay được người ngồi ở ghế lái, nhưng mà khó phân biệt được đó có phải là Lục Kiệt hay không.
Hồi năm nhất, Dung Sơ đã từng ở chung phòng kí túc xá với Lưu Tử Văn.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, gã cứ luôn nhắm vào cậu, gã khó chịu chuyện cậu về kí túc xá muộn, nhưng rõ ràng những người khác còn ngủ muộn hơn cả cậu, gã còn nói Dung Sơ không hòa đồng, chẳng bao giờ tham gia những buổi liên hoan cùng bọn họ.
Dung Sơ cảm thấy cái tên Lưu Tử Văn đó quá phiền phức, nên dứt khoát xin đổi phòng kí túc xá luôn.
Lưu Tử Văn còn chưa kịp cô lập cậu, thì gã đã bị cậu cô lập trước rồi.
Dung Sơ hiểu được ý ở trong câu nói của Lưu Tử Văn.
Nhưng lời Lưu Tử Văn nói cũng không hoàn toàn là sai, cậu làm hợp pháp, có kí hợp đồng đàng hoàng.
Dung Sơ ngẩng đầu lên, cực kì chân thành nhìn Lưu Tử Văn: "Cảm ơn cậu đã quan tâm tới tôi như vậy, thêm Wechat đi, lần sau cậu có thể gửi thẳng nó cho tôi, bạn trai tôi có lẽ sẽ thấy rất cảm ơn cậu vì đã quay lại được cuộc sống của bọn tôi đấy."
Lưu Tử Văn: "?"
Khuôn mặt của Lưu Tử Văn lập tức đỏ gay lên vì tức tối, gã giật phắt điện thoại lại.
Dung Sơ giơ sẵn mã QR ra trước mặt gã, "Bạn trai tôi đúng là rất giàu, anh ấy sẽ sẵn lòng trả lương cho cậu đấy."
Giọng điệu rõ ràng là cực kì chân thành, nhưng lại khiến Lưu Tử Văn cảm thấy như mình đang bị sỉ nhục.
Gã xoay người rời đi.
Đợi tới khi Lưu Tử Văn đi rồi, Dung Sơ mới ngồi xuống thở hắt ra một hơi, cậu đưa tay lên xoa xoa đôi tai đỏ ửng của mình, nghĩ ngợi một chút rồi gửi tin nhắn cho Hứa Xuyên.
-
Lục Kiệt xử lý xong xuôi hết công việc thì đã là nửa đêm.
Gần đây anh đang chọn kịch bản cho phim mới, gần như cả buổi tối đều ngồi đọc chúng.
Đoạn video kia quả thật đã gây ra tổn hại cho danh dự của anh, nhưng nó cũng không nghiêm trọng như lời Hứa Xuyên nói, hay nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến công việc của anh.
Anh muốn đóng phim gì thì đều do anh tự quyết định, danh tiếng và địa vị của anh vẫn còn đó, cho dù không ai chịu đầu tư, thì anh cũng có thể tự mình bỏ vốn ra để đầu tư.
Hiện tại tuy những người đang chất vấn anh vẫn còn rất nhiều, nhưng lời mời đóng phim được đưa tới cũng chẳng ít.
Chỉ có điều những nghệ sĩ trong studio của anh lại bởi vì chuyện này mà bị ảnh hưởng không nhỏ.
Lục Kiệt day day mi tâm rồi nhìn vào cốc café đã cạn, anh đi xuống, ngang qua tầng hai, vẫn tối om.
Lấy thêm café rồi quay về phòng, trên điện thoại đã có tin nhắn mới.
Lục Kiệt nhìn thoáng qua.
"Đây là xe của cậu phải không?"
Kèm theo đó là hai đoạn video.
Một đoạn là quay cảnh anh đến trường đón Dung Sơ đi đăng ký kết hon, một đoạn là quay ở trong lớp, có cả Dung Sơ trong đó.
Người đứng quay chắc ở rất gần, âm thanh được thu vào cực kì rõ ràng.
Dung Sơ chắc hẳn đã có mâu thuẫn với một bạn học cùng lớp, tên đó nổi giận đùng đùng, Dung Sơ thì ngược lại.
Vành tai đỏ ửng, hình như còn bởi vì căng thăng nên ngón tay bấu nhẹ lên ống tay áo, nhưng trên mặt cậu lại không lộ ra điều gì, thậm chí còn cực kì chân thành mà nói với đối phương: "Bạn trai tôi có lẽ sẽ thấy rất cảm ơn cậu vì đã quay lại được cuộc sống của bọn tôi đấy."
Một phút sau, bạn cùng lớp đã tranh cãi với Dung Sơ cũng rời đi, mà cậu thì ngồi xuống, xoa xoa bên tai đã đỏ ửng của mình.
Giống như đang hạ nhiệt cho đôi tai vậy.
Nhưng mà càng xoa thì càng đỏ, đối lập hẳn với làn da trắng mịn nơi cần cổ của cậu.
Đoạn video đến đó thì dừng lại.
Lục Kiệt khẽ cười một tiếng, rồi trả lời tin nhắn: "Là xe của tôi."
Người gửi tin nhắn cho Lục Kiệt là bạn thân từ hồi bé của anh, Lương Tốn, chắc là trước đây y đã từng thấy cái xe này ở nhà anh rồi.
Lục Kiệt vừa mới trả lời, Lương Tốn đã gọi điện thoại tới, vội vàng hỏi: "Cậu có bạn trai từ bao giờ thế?
Sao tôi lại không biết?"
Ngón tay của Lục Kiệt gõ gõ lên cốc café, "Làm sao mà cậu có được đoạn video đó?"
"Thì không phải là con em tôi hôm nay về nhà à?
Nó lướt tường tỏ tình trên diễn đàn trường thì thấy biển số xe trong quen quen nên đã tải video về, cả hai đoạn video này được đăng liền nhau."
"Em gái cậu học ở đại học X?"
Dung Sơ là sinh viên của đại học X.
Lương Tốn thầm chửi một cậu, "Tốt xấu gì thì cũng là lớn lên cùng nhau, thế mà cậu còn không biết nó học trường nào à?"
Lục Kiệt đáp: "Không biết."
Lương Tốn nhịn xuống: "Không nói tới chuyện đấy nữa, cậu có người yêu từ bao giờ?
Sao lại tìm được người ngoan thế hả, lại còn là sinh viên đại học, kém cậu bao nhiêu tuổi thế?....
Đây không phải là hợp đồng yêu đương gì đấy chứ?"
Lương Tốn nhớ lại mấy tin tức gần đây của Lục Kiệt.
Những kẻ đó đúng là to gan, tin đồn nào cũng dám bịa ra cho bằng được.
Nhưng giờ đúng lúc này Lục Kiệt lại đột nhiên có bạn trai, chẳng phải là quá trùng hợp rồi à.
Nhưng nếu đó thật sự là một hợp đồng, thì Lương Tốn vẫn nghĩ mãi không hiểu là để làm gì.
Có tác dụng gì với Lục Kiệt chứ?
Lương Tốn không nhịn được mà hỏi: "Sao cậu chẳng nói gì thế hả?"
Lục Kiệt tạm dừng video ở đoạn Dung Sơ đang xoa xoa tai mình, anh nhấp một ngụm café, "Không có gì, tôi đúng thật là rất cảm ơn bạn học của em ấy đã quay lại được cuộc sống của bọn tôi."
Hết chương 8.