Tạ Kỳ đối với Tần Dịch Chi thi triển tuyệt kỹ thất truyền đã lâu, cưỡng ép khép mắt, tim trong lồng ngực mảnh khảnh kia đập dồn dập, nhanh đến mức như muốn vọt thẳng lên cổ họng.
Cậu cảm nhận được hàng mi của Tần Dịch Chi chạm vào lòng bàn tay, mang theo một cảm giác ngứa ngáy rất khẽ mà kỳ lạ; không thể phủ nhận, cậu thật sự đã bị dọa sợ.
Dù thế nào đi nữa, cậu cũng không ngờ Tần Dịch Chi lại mở mắt vào đúng lúc này.
Tần Dịch Chi tỉnh rồi ư???
Trong lòng cậu dâng lên nỗi hoang mang xen lẫn bất an, đã tỉnh rồi, vậy vì sao anh không nói chuyện?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, câu trả lời cũng tự nhiên hiện ra, nằm liệt suốt nửa năm, cho dù tỉnh lại, dây thanh quản cũng không thể lập tức hoạt động.
Vì thế không nói được, ngược lại lại là chuyện rất bình thường.
Giống như đôi mắt ở trong bóng tối quá lâu, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể tiếp nhận dù chỉ một chút ánh sáng, nếu không sẽ bị tổn thương; các cơ quan cơ thể khi đã không sử dụng trong thời gian dài, muốn hoạt động trở lại, vốn dĩ là một quá trình lâu dài.
Vậy mà anh lại tỉnh nhanh đến thế...
Trong cơn hoảng loạn, Tạ Kỳ còn xen lẫn rất nhiều tiếc nuối, chưa tới nửa tháng, thậm chí còn chưa hết nửa tháng của một tháng, anh đã tỉnh rồi sao?
Quả nhiên tiền khó kiếm, kiếm được cũng khó tiêu.
Tạ Kỳ nuốt khan một cái.
Thực ra cậu đã mơ hồ có dự cảm Tần Dịch Chi sắp tỉnh, nhưng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Bàn tay cậu thậm chí còn chưa dám rút về, đầu óc xoay chuyển điên cuồng, tìm cách nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí.
Nhưng nghĩ mãi, cậu vẫn thấy nói gì cũng vô ích.
Đến nước này rồi, cũng chẳng cần thiết phải hòa hoãn với Tần Dịch Chi nữa, bởi vì anh căn bản không hề quen biết cậu.
Hơn nữa, người thực vật vừa tỉnh, đầu óc chắc chắn cũng không thể vận hành trơn tru như người bình thường, có khi còn rất khó hiểu được lời cậu nói.
Nghĩ đến đây, Tạ Kỳ bỗng thấy bất lực và chán nản.
Lại nghĩ thêm, Tần Dịch Chi tỉnh sớm như vậy, e rằng hai mươi vạn lấy từ Diêu Văn Châu cũng phải trả lại, nhưng số tiền ấy cậu đã dùng rồi...
Khó xử, thật sự quá khó xử!
Tạ Kỳ mím môi, giữa mày mang theo mấy phần lo lắng.
Cậu chậm rãi thu tay lại, ánh mắt ghim chặt lên gương mặt Tần Dịch Chi.
Đôi mắt kia vẫn đang ở trạng thái bị cậu cưỡng chế "tắt nguồn", không hề có ý định mở ra lần nữa, biểu cảm lạnh nhạt bình thản, hoàn toàn không để tâm đến sự hoảng hốt hay lời nói của cậu.
Tim Tạ Kỳ vẫn đập rất nhanh, giọng hơi khàn đi, cổ họng bị cảm xúc căng thẳng hun khô: "...Anh tỉnh rồi sao?
Chồng?"
Cậu còn cố ý gọi Tần Dịch Chi là "chồng", thử kích thích phản ứng của anh để nhanh chóng xác nhận rốt cuộc anh đã tỉnh hay chưa.
Trước đây ở nhà, Tạ Kỳ cũng đã tìm hiểu đôi chút về người thực vật, biết rằng có người dù ở trạng thái ấy vẫn có thể trở mình, nằm trên giường nhắm mắt mà tay chân linh hoạt mò tới quả lựu bên cạnh ăn, ăn xong còn biết nhổ hạt lựu ra.
Cho nên... rất có khả năng việc Tần Dịch Chi mở mắt, cũng chỉ là hoạt động bình thường của một người thực vật.
Mang theo sự kỳ vọng ấy, Tạ Kỳ chăm chú nhìn Tần Dịch Chi, nhưng anh không mở mắt thêm lần nào, chỉ im lặng đáp lại câu hỏi của cậu.
Tạ Kỳ do dự một chút, lấy hết can đảm vạch mí mắt Tần Dịch Chi ra, bật đèn pin trên điện thoại, chiếu thẳng vào mắt anh, đồng tử đen sâu thẳm kia vẫn như thường lệ, chậm rãi co lại.
Tạ Kỳ thở phào một hơi.
Quả nhiên là thế, quá tốt rồi, anh chưa tỉnh.
Nhắc lại lần nữa, Tần Dịch Chi chỉ khi nằm trên giường mới là ông chồng tốt của cậu.
Dù có tàn nhẫn, nhưng đó là sự thật.
Thành thật mà nói, cậu không dám tưởng tượng nếu Tần Dịch Chi tỉnh táo hoàn toàn, anh sẽ đối xử với cậu như thế nào.
Chưa tỉnh thật sự quá tốt.
Tạ Kỳ lùi ra, chỉnh lại góc chăn cho anh.
Ánh mắt vừa xoay đi, lại thấy mí mắt Tần Dịch Chi run rẩy, cực kỳ khó khăn mở ra một khe nhỏ, mà khe ấy còn đang từ từ mở rộng, lộ ra nửa con ngươi đen kịt.
Vì dưới cổ được kê thêm hai chiếc gối, đầu anh ở vị trí cao, vừa vặn dùng một tư thế từ trên cao nhìn xuống, lạnh lẽo và thờ ơ, dõi mắt nhìn Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ: "......"
Không phải chứ... cảnh này cũng quá dọa người rồi.
Cậu cố trấn tĩnh, lại đưa tay lên, khép mắt Tần Dịch Chi lần nữa, nhẹ giọng dỗ dành: "Chồng ngoan, đừng mở mắt nhé, mở mắt không tốt cho cơ thể đâu.
Lần này tôi giúp anh khép lại, lần sau không được nữa, nghe chưa."
Giọng cậu vốn rất dễ nghe, lại có độ nhận diện cao.
Bình thường cậu chỉ nói chuyện nhiều với bạn bè và người thân, không phải kiểu thích mở miệng, nhưng một khi đã nói, luôn khiến người khác cảm thấy dễ chịu, tai mắt như được gột rửa.
Lúc này lại hạ giọng dỗ dành, thanh âm càng trong trẻo, tựa dòng suối nhỏ uốn lượn giữa rừng sâu.
Ở một mức độ nào đó, quả thật mang theo sức mạnh an ủi.
Sau khi cậu nói xong câu ấy, Tần Dịch Chi quả nhiên không mở mắt thêm lần nào nữa.
Tạ Kỳ luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ, chờ rất lâu, xác nhận Tần Dịch Chi không còn mở mắt, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng.
Thật ra người thực vật mở mắt thì cậu cũng không để tâm, đổi thành người khác, phản ứng của cậu chắc chắn sẽ không lớn như vậy.
Nhưng Tần Dịch Chi... chỉ riêng ánh nhìn kia thôi, bất kể có ý thức hay không, khi đôi mắt đen ấy nhìn chằm chằm vào cậu, thực sự khiến lòng cậu dâng lên một nỗi sợ mơ hồ.
Tần Dịch Chi mở mắt, chuyện này đã thuộc phạm trù phim kinh dị rồi!
Đổi lại là người khác, phản ứng của cậu chắc chắn sẽ không lớn đến vậy.
Tần Dịch Chi tuy nhìn gương mặt gầy gò, nhưng khung xương và dung mạo tuấn tú bày ra ở đó, nền tảng thật sự quá tốt; chỉ cần nhìn diện mạo thôi, cũng đã đủ để Tạ Kỳ đoán được phần nào tính cách của anh.
Bởi vì ngoại hình kỳ thực có quan hệ rất lớn với biểu cảm tích lũy qua năm tháng, người thường xuyên mỉm cười, đường nét cơ mặt sẽ tự nhiên tạo cho người khác cảm giác thân thiện.
Còn gương mặt của Tần Dịch Chi, rõ ràng là đã quen với việc không biểu cảm, lạnh lùng mà xa cách.
Kiểu người như vậy, một khi mở mắt, cho dù ánh nhìn trống rỗng, cũng sẽ khiến Tạ Kỳ sinh ra cảm giác bị soi xét, kèm theo bồn chồn và hoảng hốt.
Dù cảm xúc của Tạ Kỳ có ổn định đến đâu, thì lúc này cậu cũng chỉ mới mười tám tuổi, vẫn là học sinh cấp ba, làm sao có thể dưới ánh nhìn ấy mà vẫn thản nhiên tự tại được.
Huống chi cậu còn mang theo tâm lý có tật, không có cách nào đối diện với ánh mắt của Tần Dịch Chi.
Sau này, chỉ cần Tần Dịch Chi mở mắt, cậu nhất định sẽ kịp thời cho anh "tắt nguồn cưỡng chế"!
Nhưng rồi Tạ Kỳ chợt nghĩ, có phải nên chụp một tấm ảnh gửi cho Diêu Văn Châu không?
Ít nhiều gì cũng có thể an ủi tâm trạng của bà.
Tạ Kỳ hơi nhíu mày, vì quá hoảng loạn nên quên mất chuyện này, đến giờ mới nhớ ra.
Cậu nhìn gương mặt Tần Dịch Chi kỹ thêm một lúc, bất lực nghĩ rằng, sau này chắc vẫn còn cơ hội.
Tạ Kỳ đứng dậy, rời khỏi phòng bệnh.
Chỉ là sau khi cậu đi, mí mắt của Tần Dịch Chi lại bắt đầu run rẩy, khó khăn hé mở thêm một chút.
Hơi thở của anh trở nên nặng nề, các ngón tay dùng sức, ấn lên chăn thành năm vết lõm sâu.
Trong ống truyền, dòng máu đỏ sẫm dâng vọt lên, mu bàn tay cũng thấm ra máu tươi, nhưng Tần Dịch Chi dường như không cảm nhận được đau đớn.
Môi anh khẽ động, khóe môi kéo căng cơ thịt, hai má dường như cũng có thêm chút huyết sắc.
Đôi mắt anh đã hoàn toàn mở ra, nhưng cặp mắt đen kịt ấy vẫn không có lấy một tia sáng, như một hố đen có thể nuốt chửng mọi ánh sáng.
Tình trạng này không kéo dài quá lâu, rất nhanh mí mắt anh lại trở nên nặng nề, chậm rãi rủ xuống, khép lại lần nữa.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Thứ Hai lại phải đi học.
Mấy ngày nay thời tiết ấm lên rõ rệt, đến trưa Tạ Kỳ cũng không cần mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc hoodie xanh mỏng, vẫn còn thấy hơi nóng.
Cậu đem tiền quyên góp do trường tổ chức trả lại cho giáo viên chủ nhiệm, thầy chủ nhiệm còn hơi ngạc nhiên: "Sao tiền này lại phải trả?
Không cần trả mà, trong này còn có cả tiền quyên góp cho thầy Hầu."
Thầy cũng biết mấy lời đồn đại lan truyền trong học sinh, nhưng vẫn có chút tin tưởng cơ bản đối với Tạ Kỳ, nên mới thấy lạ khi cậu muốn trả lại tiền, liền hỏi thêm một câu.
Tạ Kỳ trả lời: "Em mượn được tiền rồi, tiền đủ dùng, quyên góp không cần nữa thì đương nhiên phải trả."
Thầy chủ nhiệm nói: "Nhưng tình trạng của thầy Hầu nghiêm trọng như vậy, cần tiền không ít đâu?"
Tạ Kỳ mặt không đổi sắc: "Đúng là cần nhiều, nhưng bố ruột em là phú nhị đại."
Thầy chủ nhiệm: "......"
"Cho nên em đi tìm ông ấy xin tiền, đủ để đóng viện phí rồi."
Tạ Kỳ nói.
Thầy chủ nhiệm khô khan đáp: "Vậy được, để thầy xem trả lại tiền quyên góp cho các bạn."
Tạ Kỳ: "Vâng, cảm ơn thầy.
Nhưng em muốn hỏi thêm về công việc của thầy Hầu..."
Cậu còn chưa nói xong, thầy chủ nhiệm đã ngắt lời, nói: "Cái này em không cần lo, chúng tôi đã họp rồi, nhà trường sẽ không cho thầy Hầu nghỉ việc, đợi thầy ấy khỏe lại thì có thể đi làm bất cứ lúc nào.
Ừm, chỉ là không hưởng lương thôi."
Vậy là được rồi.
Tạ Kỳ thở phào một hơi, vội nói: "Cảm ơn thầy."
Ít nhất thì công việc của thầy Hầu cũng giữ được.
Lương giáo viên cấp ba không cao, nhiều lắm cũng chỉ sáu bảy nghìn, nhưng thưởng cuối năm khá cao, còn có tiền thưởng tính theo đầu học sinh trong lớp, mỗi người năm mươi tệ, lớp hơn năm mươi học sinh, mỗi học kỳ cũng thêm được hai ba nghìn.
Lại còn nghỉ hè nghỉ đông hưởng lương, nói thật thì công việc của thầy Hầu vẫn khá ổn, tan làm sớm, thời gian nghỉ cũng nhiều.
Tính thời gian thì khoảng thứ Tư hoặc thứ Năm thầy Hầu có thể tỉnh lại, vì sau phẫu thuật tình trạng ổn định, hôm qua đã được chuyển sang phòng bệnh thường rồi.
Lúc này thầy Hầu và Khương Tư Ninh đã có thể ở cùng một khoa, một phòng bệnh.
Mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tốt, nhưng khi Tạ Kỳ nghĩ đến cảnh Tần Dịch Chi mở mắt, trong lòng lại thấy không yên.
Cứ có cảm giác số tiền này e rằng cũng không kiếm được bao lâu nữa.
Chỉ mong ít nhất có thể trụ qua tháng này, để cậu chắc chắn cầm trọn tiền của tháng.
Nói thêm mấy câu với thầy chủ nhiệm, thầy nhắc tới chuyện tin đồn, nói: "Nhà trường đã cho mấy bạn học đó một hình thức xử phạt, em thấy như vậy được không?"
Tạ Kỳ "à" một tiếng, chẳng lẽ cậu còn có thể thấy không được sao?
Chuyện này đối với cậu ảnh hưởng không lớn, chỉ là thấy khó chịu, cậu nói: "Được, em không có ý kiến."
Chỉ cần họ đừng tới trêu chọc cậu nữa là được.
Tạ Kỳ trở lại lớp, buổi sáng họp lớp, thầy chủ nhiệm đã gọi mấy người như Triệu Nghị lên bục làm kiểm điểm, tiện thể xin lỗi Tạ Kỳ.
Tạ Kỳ cũng chỉ cười cười, coi như tha thứ.
Dù ánh mắt bọn họ vẫn không phục, còn lẩm bẩm gì đó, nhưng dưới sự trấn áp của thầy chủ nhiệm thì đều rất ngoan.
Trước đây Tạ Kỳ đã biết có một số người vô cớ ghét mình, nhìn mình không vừa mắt, nhưng cậu lười để ý.
Ít nhất trong chuyện kết bạn, Tạ Kỳ thực ra rất chậm nhiệt, rất khó để ai đó trở thành bạn của cậu.
Phạm Thanh Việt và Lý Tư Văn có thể làm bạn với cậu, cũng là vì năm mười ba tuổi cậu chuyển lên trường cấp hai trong thành phố, học cùng lớp với họ, nhà lại gần, có chủ đề nói chuyện, bắt được nhịp của nhau, hợp tính.
Dù vậy, Tạ Kỳ cũng phải mất bốn năm mới thật sự coi họ là bạn, có thể đùa giỡn trước mặt họ, bộc lộ suy nghĩ của mình.
Chiều tan học, Lý Tư Văn cũng muốn đi thăm bố mẹ Tạ Kỳ cùng, Tạ Kỳ không từ chối.
Vì lưng vẫn còn đau, nên cậu thuận lý thành chương sai Phạm Thanh Việt chở mình tới bệnh viện, dù sao Phạm Thanh Việt còn có cái xe điện nhỏ.
Nhà Tạ Kỳ gần trường nên không có xe điện, bình thường cũng không dùng tới.
Còn Khương Tư Ninh đi làm chỉ cần ngồi xe buýt là đến, càng không cần mua.
Phạm Thanh Việt nghe cậu nói lưng còn đau, nhịn không được mà than thở: "Mày còn trẻ thế này mà lưng đã yếu vậy rồi, sau này có bạn gái thì làm sao chịu nổi?"
Tạ Kỳ: "Nói năng cho cẩn thận, tao bây giờ là người có gia đình, có chồng rồi."
Phạm Thanh Việt không ngờ cậu lại nghiêm túc nói ra câu đó, không khỏi cuống lên: "...Không phải chứ, đều là anh em với nhau, mày cũng đừng diễn trước mặt tao.
Mày thật sự định làm vợ cho cái ông chồng thực vật đó?
Mày đâu phải gay!
Nếu mày là gay thì chẳng phải đã sớm thích tao rồi, mà mày có đâu."
Tạ Kỳ: "......"
Cậu có chút cạn lời: "Mày có hiểu lầm gì về bản thân mình không?
Cho dù tao có là gay, tao cũng chẳng thèm để mắt tới mày, người không cao bằng tao, khẩu khí thì lại lớn thật đấy."
Phạm Thanh Việt nói: "Mày biết cái gì, nghe nói cái giới đó không nhìn chiều cao, mà nhìn cái kia kìa."
"Cái kia là cái gì?
Mày đang nói cái gì thế?"
"Đệt, chữ đó nói ra tùy tiện được à?
Mày tự hiểu là được rồi, tao kiểu này trong cái giới đó rất được hoan nghênh đấy."
Tạ Kỳ: "......"
Tạ Kỳ: "Được được được, mày được hoan nghênh nhất."
Đèn giao thông chuyển sang đỏ, Phạm Thanh Việt dừng xe, lải nhải nói: "Mày còn chưa trả lời tao, mày thật sự định làm vợ cho cái người thực vật kia à?
Mày mới mười tám tuổi thôi, bọn họ nghĩ gì vậy?
Không hợp lý mà, nhà họ giàu thế kia, không thể tìm một người cùng độ tuổi sao?
Bây giờ người ham tiền nhiều lắm, chẳng thèm để ý đàn ông có phải người thực vật hay không đâu."
Tạ Kỳ không lên tiếng, Phạm Thanh Việt nói: "Kỳ Tử, nói gì đi chứ."
Lúc này Tạ Kỳ mới mở miệng: "Thực ra, hôm qua mẹ chồng tăng tiền sinh hoạt hàng tháng cho tao lên bốn mươi vạn."
"Cái gì?!?!?!!!"
Giọng Phạm Thanh Việt lập tức vỡ cao, những người xung quanh đang chờ đèn xanh cũng không nhịn được quay đầu nhìn bọn họ.
Tạ Kỳ quay mặt đi, hạ giọng nói: "Nói nhỏ thôi, đi cùng mày ra ngoài lúc nào tao cũng sợ mất mặt."
Phạm Thanh Việt lúc này mới hạ giọng, run run hỏi: "Một tháng, bốn mươi vạn?
Thật hay giả vậy?"
Tạ Kỳ: "Thật."
Phạm Thanh Việt: "......"
Phạm Thanh Việt kính cẩn nói: "Nghĩa phụ, vừa rồi là con lỗ mãng, bà nội làm vậy nhất định có đạo lý của bà.
Chồng mày tuy là người thực vật, nhưng đây chẳng phải là cuộc hôn nhân mà ai cũng mơ ước sao?
Nhà chồng có tiền, chồng là người thực vật, một tháng bốn mươi vạn, trời ơi, mơ tao cũng không dám mơ đẹp thế này."
Tạ Kỳ: "."
Phạm Thanh Việt nói: "Tao ủng hộ mày làm gay, nói thật đấy, một tháng cho nhiều như vậy, mày đúng là nên sinh cho nhà họ một cặp long phụng, nếu không cầm tiền cũng thấy phỏng tay."
À, Tạ Kỳ nghĩ, cậu cảm thấy tiền này phỏng tay, quả thật cũng có nguyên nhân như vậy, công sức bỏ ra đã hoàn toàn không thể tương xứng với thù lao nhận được.
Tuy cầm tiền thì vui vẻ và có cảm giác an toàn, nhưng khi bình tĩnh lại, trong lòng lại thật sự bất an, giống như chân luôn đạp trên mây, lơ lửng, mãi không chạm được đất, cảm giác ấy quá không vững vàng.
Cậu đúng là rất thiếu tiền, cũng đúng là rất yêu tiền, thật sự quá mâu thuẫn.
Muốn có thể an tâm nhận số tiền này, cậu buộc phải cố gắng làm thêm nhiều việc thực chất, hoặc là... xác nhận quan hệ hôn nhân giữa cậu và Tần Dịch Chi.
Ơ... không phải chứ, sao vòng đi vòng lại lại quay về chỗ này?
Trong lòng Tạ Kỳ khẽ giật một cái, một giọng nói vang lên trong đầu: Chuyện này cũng nằm trong tính toán của Diêu Văn Châu sao?
Tạ Kỳ nghi ngờ mình nghĩ quá nhiều, nhưng Diêu Văn Châu vừa bị cậu từ chối chuyện gặp bố mẹ, liền đề nghị tăng tiền, chẳng lẽ đây không phải... một cuộc chiến tâm lý hay sao?
Không đến mức đó chứ.
Tạ Kỳ nghĩ đến phong cách hành sự có phần ngây thơ ngốc nghếch của Diêu Văn Châu, trong lòng lại không mấy tin tưởng.
Nhưng lại có một giọng nói khác vang lên từ sâu trong lòng: Nói thật, cho dù Diêu Văn Châu hành sự có tùy tiện ngây thơ đến đâu, bà ấy rốt cuộc cũng có một đứa con trai hai mươi sáu tuổi, là một người mẹ, một người phụ nữ trung niên, số muối bà ăn bao năm nay còn nhiều hơn số gạo trắng cậu ăn, thật sự có thể là ngây thơ ngốc nghếch sao?
Tạ Kỳ: "......"
Lúc này cậu mới hậu tri hậu giác cảm nhận được tiền này không dễ lấy, thật sự không dễ lấy, thậm chí căn bản là không nên lấy.
Phạm Thanh Việt vẫn còn líu lo: "Nếu mày thật sự không được thì để tao lên thay, tao sẵn sàng vì tiền mà làm 0, đến lúc đó chúng ta chia ba bảy, tao ba mày bảy nhé."
Tạ Kỳ hoàn hồn, không nhịn được cười một tiếng: "Vậy thì mày đúng là có nghĩa khí."
Phạm Thanh Việt nói: "Đương nhiên, mày là anh em ruột của tao mà."
Tạ Kỳ: "Hả?
Không phải cha con sao?"
Phạm Thanh Việt: "Ha ha ha ha ha, quan hệ của chúng ta gọi là có thể tiến có thể lùi, tiến thì cha con, lùi thì anh em~"
Tạ Kỳ cười, nhưng cười cười rồi lại không cười nổi nữa.
Cậu nghĩ đến việc trả lại hai mươi vạn này.
Ban đầu nói rõ là hai mươi vạn, cũng đã ký hợp đồng, ít nhất còn có thể xem như quan hệ thuê mướn, vậy hai mươi vạn dư ra này, cậu lấy lý do gì để nhận?
Một khoản tiền lớn như vậy đè xuống, rất có thể là muốn khiến cậu bất an trong lòng, chủ động thỏa hiệp.
Tạ Kỳ bắt đầu thấy bực bội, tiền này không chỉ phỏng tay, mà còn mang ý định muốn trói chặt cậu.
Mà tất cả những điều này đều là vì Diêu Văn Châu muốn thay Tần Dịch Chi giữ chặt cậu lại, sợ cậu thay lòng đổi dạ, nhưng nguy hiểm hơn là, quan hệ giữa cậu và Tần Dịch Chi vốn dĩ là do cậu bịa ra, là giả dối!
Liên hoàn cước, cậu tự tay đánh mình rơi xuống hố sâu.
Đến lúc này cậu mới mơ hồ hiểu ra vì sao Diêu Văn Châu lại muốn gặp bố mẹ cậu.
Trong tình huống mẹ ruột và cha dượng đều đang nằm viện, mà vẫn yêu cầu gặp mặt, yêu cầu này vốn đã rất không hợp lý rồi, ai lại đi gặp thông gia trong hoàn cảnh như thế?
Có khi nào... căn bản không phải là "gặp thông gia", mà là muốn một giá mua đứt...?
Tạ Kỳ: "......"
Cậu vội vàng dừng suy nghĩ lại, sao cậu có thể càng nghĩ càng thấy Diêu Văn Châu xấu xa như vậy, không thể nghĩ nữa, nghĩ thêm là ảnh hưởng đến tình cảm mất.
Sắp tới phòng bệnh của Khương Tư Ninh rồi, cậu thu lại suy nghĩ, nhưng trong lòng nặng trĩu, tâm trạng cũng có phần uể oải.
Ngược lại, tinh thần của Khương Tư Ninh tốt hơn nhiều, vì Hầu Lập Nông đã chuyển sang phòng bệnh của bà, tuy toàn thân bó bột, nhưng có thể chuyển sang phòng thường, chứng tỏ không có vấn đề gì lớn, tình trạng cơ thể đã ổn định.
Lý Tư Văn và Phạm Thanh Việt chào Khương Tư Ninh, bà cười nói: "Hôm nay mấy đứa đều tới à, này, trên bàn có trái cây, cứ ăn tự nhiên."
Lúc này Tạ Kỳ mới để ý trên bàn cạnh giường có một giỏ hoa lớn, bèn hỏi: "Ai tới thăm mẹ vậy?"
Khương Tư Ninh nói: "Đồng nghiệp của mẹ đó, chiều nay cô ấy qua thăm mẹ."
Tạ Kỳ ngồi xuống, cầm dao gọt hoa quả gọt táo, Phạm Thanh Việt nói: "Ôi chao, không cần gọt cho tao đâu, tao ăn cả vỏ, đừng khách sáo."
Tạ Kỳ: "Tao gọt cho mẹ tao ăn."
Khương Tư Ninh "à" một tiếng, nói: "Không cần đâu, mẹ vừa ăn tối rồi."
"Ơ, mẹ con vừa đi à?"
Lý Tư Văn nói, "Con còn định chở bà ấy về."
Mọi người trò chuyện, nhưng Tạ Kỳ hoàn toàn không có tâm trạng nghe, tìm cớ rời đi.
Mắt đau, cậu dựa vào hành lang bệnh viện, nhỏ thuốc nhỏ mắt.
Đến lúc này, Tạ Kỳ mới phát hiện bên cạnh mình chẳng có lấy một người để giãi bày tâm sự.
Khương Tư Ninh thì không được, chuyện này cậu không muốn để bà biết; Lý Tư Văn và Phạm Thanh Việt cũng không được, tuy là bạn bè rất thân, nhưng dường như vẫn chưa đến mức đó.
Bực bội.
Thế nhưng phiền phức lại nối tiếp phiền phức, buổi tối lúc Tạ Kỳ về nhà, ngay trước cửa nhà mình lại thấy một chiếc Bentley Flying Spur.
Ban đầu cậu không mấy để tâm, dù sao khu này cũng xem như khu nhà gần trường, người có tiền không ít.
Cậu định vòng qua chiếc xe để về nhà, thì cửa kính ghế sau của chiếc Bentley hạ xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc, gọi: "Kỳ Kỳ."
Tạ Kỳ khựng lại, quay đầu nhìn, thấy gương mặt của chú Vương.
Dưới ánh nhìn của cậu, ông mở cửa xe bước xuống, đi tới trước mặt cậu, nói: "Con nên về nhà rồi, bố con rất nhớ con."
Tạ Kỳ: "Ông ta sao có thể nhớ con, là cần dùng đến con nên mới nhớ thì có?"
Chú Vương hơi lúng túng nói: "Chuyện đó thì đúng là vậy, cũng không giấu con, dù sao chú cũng nhìn con lớn lên.
Bây giờ Tạ gia thực sự gặp chút rắc rối, muốn liên hôn với Vân gia.
Vân gia có ba cậu con trai, hai người trong số đó hồi nhỏ từng chơi với con đó.
Biết gốc biết rễ, con qua đó thật ra cũng không tệ."
Tạ Kỳ: "......"
Lần này cậu nhìn chú Vương rất nghiêm túc, rất kỹ, rồi đột nhiên cười một tiếng: "Không ngờ chú lại đến làm thuyết khách."
Chú Vương cũng đã có tuổi, phải ngoài năm mươi rồi.
Khi Tạ Kỳ bắt đầu nhớ được mọi chuyện, ông đã làm việc ở nhà họ Tạ, đảm nhiệm chức quản gia, đôi tay rất khéo, từng dùng gỗ làm cho cậu những món đồ chơi gỗ, còn tinh xảo đẹp đẽ hơn cả đồ mua ở cửa hàng đồ chơi cao cấp bên ngoài.
Khi ấy, tình cảm giữa Tạ Kỳ và ông thật ra rất tốt.
Thời gian trước gặp lại cũng còn cảm giác thân thiết, nhưng lúc này Tạ Kỳ mới phát hiện, cảnh còn người mất, có những người đã sớm thay đổi.
Chú Vương qua cơn lúng túng, ngược lại thẳng thắn hơn: "Thật ra năm đó con không nên theo mẹ con.
Con quá ngốc, có người sinh ra đã ở quý tộc, có người sinh ra đã là trâu ngựa, đạo lý này con lớn từng này rồi hẳn phải hiểu.
Con bỏ Tạ gia, theo người mẹ tay trắng, sau này cuộc sống cùng lắm cũng chỉ là đi làm thuê cho người khác.
Bây giờ con quay về Tạ gia để kế thừa gia nghiệp đã không thực tế nữa, em trai con tuy còn nhỏ, nhưng bố con vẫn đang độ tuổi sung sức, còn có thể chống đỡ nhiều năm.
Con đường tốt nhất của con bây giờ chính là gả đi, sau này vẫn có thể sống cuộc sống gấm vóc lụa là, như vậy không tốt sao?"
Tạ Kỳ: "......"
Mặc dù trước đó cậu từng dõng dạc nói rằng một thằng đàn ông đi làm vợ người khác quả thực là trò cười lớn của thiên hạ, nhưng đến bước này rồi, dường như cũng không khó chấp nhận đến thế.
Quan trọng hơn là, chồng cậu là người thực vật, căn bản không cần phải chung sống, chuyện này chẳng phải quá mỹ mãn sao.
Tạ Kỳ có chút bùi ngùi, hóa ra ranh giới cuối cùng của con người chính là từng bước từng bước rơi xuống như vậy.
Nghĩ đến đây, tâm cảnh của cậu lại trở nên thản nhiên rộng mở.
Cậu cười lên, nơi khóe môi lộ ra lúm đồng tiền mờ mờ, rõ ràng là gương mặt thiên về lạnh lẽo, lúc này lại mang theo một vẻ ngọt ngào như gió xuân phả mặt: "Xin lỗi chú Vương, chú đến muộn một bước rồi, con đã đính hôn."
Chú Vương sững người: "Chú thật sự là vì tốt cho con, con không cần phải lừa chú như vậy."
Tạ Kỳ nhàn nhạt nói: "Con nói thật.
Bên đó cho con 20 vạn.
Không phải nói chứ, con còn khá được hoan nghênh đấy."
Chú Vương thất thanh: "Sao có thể?
Con làm vậy cũng quá qua loa rồi!"
Tạ Kỳ: "Không còn cách nào khác, ai bảo con thiếu tiền."
Chú Vương kích động hẳn lên, lồng ngực phập phồng dữ dội: "Sao con có thể rẻ mạt như vậy?
Chỉ vì 20 vạn?
Con có biết nếu con liên hôn với Vân gia, có thể mang lại cho Tạ gia bao nhiêu lợi ích không?
Con chỉ vì 20 vạn thôi sao?"
Sắc mặt Tạ Kỳ lạnh xuống: "...Rẻ mạt?
Hóa ra các người đều coi con là hàng hóa à.
Con liên hôn với nhà họ Vân, lợi ích mang lại cho nhà họ Tạ, có rơi vào tay con không?
Cho dù là 20 vạn, ít ra cũng là của riêng con.
Đâu giống Tạ Đới, giàu như vậy mà tiền nuôi con cũng không chịu chi, đòi 30 vạn chỉ cho 10 vạn.
Ông ta còn là thương nhân, vậy mà chẳng có chút tinh thần hợp tác nào, lại còn muốn con thực hiện thỏa thuận, đây chẳng phải là tiêu chuẩn kép sao?"
Chú Vương tức đến mức ngực phập phồng dữ dội: "Sao con có thể nói chuyện như vậy?
Ai coi con là hàng hóa?
Chú cũng là vì tốt cho con!
Con xem sau khi con theo mẹ con rời đi, mức sống của con có phải tụt dốc không?
Khi đó mẹ con còn có thể dùng tiền của bố con cho con học đủ loại lớp năng khiếu, ly hôn rồi bà ấy còn có thể cho con đi học lớp gì nữa không?
Có thể cho con nền giáo dục tốt nhất không?
Con đi liên hôn với Vân gia cũng đâu phải bỏ học!
Vân Dực từ nhỏ đã thích con, cậu ta nhất định sẽ đối xử tốt với con, con muốn gì cậu ta cũng cho, con còn có gì không hài lòng?"
Tạ Kỳ: "...Hóa ra là Vân Dực à?
Hồi nhỏ con hay đánh cậu ta, vậy mà cậu ta còn thích con sao, có máu M sao?
Thật ra cũng không cần tìm con, tùy tiện tìm người nào quất cậu ta vài roi là được, làm phức tạp thế làm gì."
Chú Vương: "......"
Tạ Kỳ: "Thôi được rồi, chú về đi.
Ngày mai con còn phải đi thăm chồng con, bây giờ con là người có chồng, các người cũng đừng đến làm phiền con nữa."
Nói xong, Tạ Kỳ liền vào trong tòa nhà.
Chú Vương đứng tại chỗ rất lâu, mới không cam lòng gọi điện cho Tạ Đới, đem toàn bộ những gì Tạ Kỳ nói thuật lại đúng sự thật.
Lúc này Tạ Đới vẫn cao ngạo như cũ: "Có gì khó đâu, tìm người đàn ông đã đính hôn với nó, ép thoái hôn, Tạ Kỳ chẳng phải sẽ ngoan ngoãn quay về sao.
Khương Tư Ninh mấy năm nay đúng là sống càng ngày càng thụt lùi, vì tiền thuốc men của một thằng mặt trắng mà bán con trai, hừ, con trai của tôi, cô ta vì 20 vạn mà bán đi, đầu chỉ để nuôi tóc."
Chú Vương nói: "Vâng, tôi mấy ngày tới sẽ tra một chút."
Tạ Đới: "Không vội, Vân Dực thằng nhóc đó tuy không tệ, nhưng nhà khác cũng có ý.
Không ngờ thằng con trai này của tôi lại khá được đàn ông yêu thích."
Chú Vương đáp một tiếng: "Tiên sinh yên tâm, tôi sẽ xử lý ổn thỏa."
Tạ Kỳ về đến nhà mới nhớ ra còn mười vạn chưa trả, nhưng bị chú Vương nói như vậy, trong lòng cậu lại không muốn trả nữa.
Tiền nuôi con tính theo mức thấp nhất mỗi tháng 2000, bảy năm Tạ Đới ít nhất cũng phải đưa ra 16 vạn, kết quả là một xu cũng không cho.
Nhưng không trả thì lại sợ Tạ Đới trở mặt kiện cậu.
Ừm, cậu có thể kiện ngược lại ông ta tội không trả tiền nuôi con không?
Tạ Kỳ không rành mấy chuyện này, nhưng đoán chừng cũng phải để Khương Tư Ninh ra mặt... mà tính cách của Khương Tư Ninh, thôi, không ép bà nữa.
Tạ Kỳ nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thấy trả thì hơn, không để lại nhược điểm, bèn nhắn tin cho chú Vương hỏi số tài khoản, tự mình chuyển tiền trả lại nhà họ Tạ.
Chú Vương không trả lời, Tạ Kỳ chờ một lúc, lười chờ nữa, thích cho thì cho, cậu còn chẳng muốn trả ấy chứ = =
Tạ Kỳ làm xong đống bài tập thì cũng đã bảy tám giờ tối.
Cậu mệt đến rã rời, năm lớp mười hai vốn dĩ là giai đoạn tiêu hao não lực khủng khiếp, mắt cậu lại phải dùng liên tục trong thời gian dài, cảm giác mệt mỏi chồng chất còn nặng nề hơn người khác rất nhiều.
Rửa mặt súc miệng xong, cậu nấu cho mình một tô mì, ăn xong thì rửa bát đũa cất gọn, còn chưa kịp lau khô tay đã định đi tắm.
Nhưng nhìn thấy trong nhà lại bắt đầu phủ bụi, trong lòng cậu bỗng khó chịu.
Tạ Kỳ là người ưa sạch sẽ, hoàn toàn không chịu nổi, đành kéo thân thể mệt mỏi lê lết lau đại hai lượt sàn nhà, rồi mới tắm rửa xong ngã thẳng lên giường ngủ.
Trước khi ngủ, trong cơn mơ màng, cậu nghĩ tới chuyện hai mươi vạn kia phải trả thế nào.
Diêu Văn Châu nhìn thì có vẻ tùy hứng, lời bà nói lại mềm mại như nước nhưng tựa một bức tường, không cho người ta bao nhiêu chỗ để phản kháng hay từ chối, hơn nữa... những lời bà thốt ra, đầy ắp sự lo lắng, lại chân thành đến vậy.
Tựa như một người mẹ không thể chê trách, còn cậu là đứa con của bà, chỉ có thể vui vẻ tiếp nhận tất cả những điều tốt đẹp ấy.
Tạ Kỳ chưa nghĩ ra manh mối gì, liền chìm vào giấc ngủ.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Vài ngày sau, thầy Hầu tỉnh lại, nhưng vẫn chưa nói được, chỉ có thể mở đôi mắt đầy tia máu, toàn thân không nhúc nhích được.
Tạ Kỳ đến thăm, nghe trong cổ họng thầy phát ra tiếng khò khè không thành lời, liền trấn an: "Không sao đâu, thầy chỉ bị ảnh hưởng tới dây thanh quản, không nghiêm trọng, sẽ hồi phục."
Khương Tư Ninh đứng bên cạnh cũng nói theo: "Thầy Hầu, thầy mau khỏe lại đi, hai chúng ta phải bắt đầu trả nợ rồi, nợ nhiều lắm."
"Không phải," Tạ Kỳ không vui nói với bà: "Mẹ nói với thầy ấy mấy chuyện này làm gì, cố tình khiến thầy ấy khó chịu à?"
Khương Tư Ninh: "...Mẹ đâu có, mẹ chỉ nghĩ là, thầy biết rồi thì trong tiềm thức cũng sẽ thúc đẩy vết thương mau lành hơn, đó là sức mạnh của ý thức, mẹ đọc sách thấy thế."
Tạ Kỳ: "...Đừng đọc mấy sách linh tinh này nữa, tiềm thức mà hữu dụng thì sao chúng ta không giàu lên?
Sao con người còn chết?
Con người chết đi, là vì họ không muốn sống nữa à?"
Khương Tư Ninh: "Thôi được rồi, vậy mẹ sai."
Tạ Kỳ nghiêm túc cảnh cáo: "Mẹ đừng nói mấy chuyện này trước mặt thầy ấy nữa, để thầy ấy yên tâm dưỡng bệnh, khỏe lại rồi, những thứ khác đều là thứ yếu."
Khương Tư Ninh: "...Được được được, mẹ nghe con."
Tạ Kỳ không nhịn được thở dài: "Thầy ấy như vậy ít nhất cũng phải nằm một hai tháng, nhưng vết thương của mẹ nhẹ hơn nhiều, ở thêm một tháng nữa là có thể xuất viện rồi."
Khương Tư Ninh giả bộ nhẹ nhàng nói: "Thật ra nghĩ kỹ thì mẹ kiếm thêm một công việc bán thời gian cùng loại, mỗi tháng được khoảng hai vạn, hơn một năm là trả xong, cũng đâu có nhiều lắm."
Tạ Kỳ: "Thôi đi, chân mẹ như vậy không chịu nổi mệt mỏi đâu."
Nói tới đây, cậu cũng chẳng muốn nói thêm nữa.
Xương bị thương là phiền nhất, ít nhất phải ba tháng mới dưỡng cho xương lành hẳn không để lại di chứng, Khương Tư Ninh xuất viện rồi còn phải ở nhà tĩnh dưỡng thêm hai tháng.
Hiện giờ hai người cùng nằm viện, mỗi ngày chi phí khoảng hai nghìn, phần lớn đều đổ vào thầy Hầu, tình trạng thầy ấy khá hơn chút thì chi phí về sau sẽ không nhiều nữa, nhưng muốn dưỡng hẳn, không nửa năm thì khó mà nói trước.
Thôi vậy, một đồng tiền làm khó anh hùng, cho dù... cho dù bị trói chặt thì cậu cũng nhận.
Tạ Kỳ nghĩ thông như vậy, lòng liền yên ổn hơn.
Cảm thấy để Khương Tư Ninh biết cũng chẳng sao.
Nhưng trên lý trí, cậu vẫn dự định kéo dài thêm một thời gian.
Tạ Kỳ lại thuê cho thầy Hầu một nam hộ công, tiện hỗ trợ sinh hoạt cá nhân, nhưng vì hiện tại thầy Hầu gần như không cử động được, hộ công chịu nhận việc rất ít, cuối cùng Tạ Kỳ cắn răng nâng tiền lương lên bảy nghìn mới có người đồng ý.
Chi tiêu lớn như vậy, nhà không có mỏ vàng thật sự không trụ nổi, chỉ riêng tiền hộ công đã là một khoản khổng lồ.
Thôi, Tạ Kỳ nghĩ, cậu còn chạy trốn cái gì nữa, cho dù Tần Dịch Chi tỉnh lại muốn xử lý cậu, cậu cũng có cách, dù sao bà chủ của cậu là Diêu Văn Châu, mà Diêu Văn Châu lại là mẹ ruột của Tần Dịch Chi, trời sinh đã đè anh một đầu, làm tròn số thì cũng coi như cậu đè Tần Dịch Chi một đầu, căn bản không cần sợ anh.
Cắn răng gả luôn cho xong, nhanh chóng sang nước khác đăng ký kết hôn, là người thực vật cũng không sao, tìm người đại diện ký thay, tên ghi là Tần Dịch Chi, hôn nhân vẫn có hiệu lực.
Tạ Kỳ tự làm cho mình một tràng xây dựng tâm lý, trong lòng lập tức thông suốt hẳn ra.
Chỉ là mấy ngày nay Diêu Văn Châu dường như rất bận, không qua đây, Tạ Kỳ cũng không có cơ hội tìm bà nói chuyện.
Đến phòng bệnh của Tần Dịch Chi, Tạ Kỳ ngồi ngẩn người một lúc, cuối cùng vẫn tự cổ vũ bản thân hồi lâu mới chấn chỉnh lại tinh thần, cúi xuống định hôn Tần Dịch Chi, môi sắp chạm vào má anh thì trong tầm mắt liếc thấy Tần Dịch Chi lại mở mắt, đôi mắt ấy đen kịt, nhìn thẳng không chớp, khiến người ta sợ hãi.
Nhưng Tạ Kỳ đã quen rồi, mí mắt còn chẳng động, giơ tay lên cưỡng ép cho mắt anh tắt máy.
Sau đó, một nụ hôn rơi xuống má Tần Dịch Chi, một cái chưa đủ, phải một trăm cái, công trình lớn, cậu giống như gà con mổ thóc, liên tiếp mổ mười mấy cái, vừa mổ vừa lẩm bẩm như niệm chú: "Chồng ơi mau tỉnh đi, chồng mau tỉnh lại đi."
Hôn hai ba chục cái, Tạ Kỳ mệt rồi, chủ yếu là lưng còn âm ỉ đau, không thể cúi người lâu, liền ngồi về ghế nghỉ một chút, nhưng tay vừa rút ra thì đã thấy mí mắt Tần Dịch Chi lại bật mở, nhìn chằm chằm vào cậu.
Tạ Kỳ: "...Chồng ơi đừng mở mắt nữa, em sợ."
Miệng nói vậy, biểu cảm cậu lại rất bình thản, giơ tay lên cưỡng ép cho mắt anh tắt máy lần nữa, khép mắt xong rút tay ra, đôi mắt kia lại bật mở.
Trên mặt Tạ Kỳ lộ ra vẻ nghi hoặc nhàn nhạt: "Sao thế này?
Hỏng rồi à?"
Cậu vừa nói vừa như sửa ti vi, vỗ mấy cái lên trán Tần Dịch Chi.
Tần Dịch Chi: "......"
Tạ Kỳ nói: "Giờ xem lại nào."
Nói xong, cậu cẩn thận dùng tay vuốt từ trên xuống dưới, đẩy mí mắt Tần Dịch Chi khép lại, cưỡng ép tắt máy.
Tắt máy xong, cậu không lập tức rút tay, mà đợi một lúc, rồi mới đột ngột rút tay về, thấy mí mắt Tần Dịch Chi vẫn khép, liền thở phào: "Quả nhiên là hỏng rồi, chồng xấu, may mà tôi là thợ sửa chữa giỏi đấy."
Tần Dịch Chi: "......"
Lời Tạ Kỳ vừa dứt, liền thấy mắt Tần Dịch Chi "xoẹt" một cái mở to, mà Tạ Kỳ lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện, lần này anh mở mắt khác hẳn trước đây, đôi đồng tử tuy vẫn trầm tối, nhưng mơ hồ đã có ánh sáng, những cảm xúc kín đáo lưu chuyển bên trong, khiến đôi mắt ấy trở nên sinh động hơn nhiều.
Tạ Kỳ: "......"
Hơi thở cậu bỗng chốc ngưng trệ, toàn thân cứng đờ, động tác móc điện thoại từ túi ra chậm như quay phim chậm, cậu bật đèn pin, chĩa thẳng vào mắt Tần Dịch Chi, mà đôi đồng tử kia vừa gặp ánh sáng đã lập tức co rút thành một điểm nhỏ.
Tạ Kỳ: "............"
Cậu bật dậy, lùi liền mấy bước, cả người dán sát vào tường, gương mặt trắng mịn xinh đẹp đỏ bừng từng tầng, lắp bắp: "Anh anh anh...!!"
Tần Dịch Chi... anh tỉnh rồi!!!!!!!!!
A a a a a a a a a!!!!!
Cứu mạng!
Vừa rồi cậu đã làm cái quái gì vậy?!!
Vỗ trán anh, hỏng rồi, chồng xấu, may mà tôi là thợ sửa chữa giỏi đấy ~
Cậu chậm rãi cúi đầu nhìn sàn nhà, vì sao ở đây không có một khe nứt nào, để cậu chui xuống.