Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
213577688-256-k283838.jpg

Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
Tác giả: conganh2422
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào một ngày trời không đẹp lắm.

Mình quyết định viết thêm bộ này.

Vẫn motip cũ.

Nhân vật hay chửi thề, vì tính mình cũng thế =)))

Huấn văn, đam mỹ.



đam​
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
1


Vương Gia Kỳ cậu - hận đời này không thể rửa sạch mối hận thù với thằng cha ở cùng nhà.

Hắn ta là một kẻ cuồng gym, lúc nào cũng ra vẻ lớn hơn cậu, mặc dù lớn thật, về mọi thứ.

Nhưng đó không phải lý do cậu ghét cay đắng hắn, mà có một nguyên nhân sâu xa.

Xa tới nổi chẳng thể tìm thấy lý do để mà ưng bản mặt hách dịch của hắn.

Bà ngoại Tâm, rất thích hắn, hắn tài giỏi, biết nhiều ngoại ngữ, giúp đỡ bà rất nhiều.

Nói một cách đúng, hắn đa năng.

Trong mắt cậu, hắn là thứ nhiều chuyện, hống hách, tự cao tự đại, luôn tự coi mình như trung tâm.

- Gia Kỳ , kêu anh Nhàn xuống ăn cơm.

- Nó có chân thì nó tự xuống.

- Cậu nằm dựa vào con gấu teddy trên sàn nhà trong phòng khách, gương mặt chăm chú vào tivi.

- Kêu anh Nhàn đàng hoàng, anh lớn hơn con đó.

- Bà ngoại chỉnh cậu.

Nhưng cậu không quan tâm, đôi mắt vẫn dán vào chiếc TV không dời.

- Xem ít thôi kẻo cận đó em.

Vừa nhắc đã thấy hắn, hắn vào phụ bà bưng cơm, nhưng mà bị bà ngoại đuổi ra.

Cậu ghét hắn, bà ngoại thương hắn nên không cho hắn làm gì ,nhưng hắn vẫn giúp bà ngoại.

Dọn xong bàn cơm, hắn đi ra, ngồi xuống cạnh cậu.

Chả hiểu hắn nghĩ gì, tự nhiên nhìn cậu mà mỉm cười.

Nhưng cậu không nhìn thấy nụ cười đó.

Gia Kỳ ghét bỏ cái con người ngồi gần mình, đi ra chỗ khác để ông đây coi phim hoạt hình.

- Mấy đứa vào ăn cơm đi.

Bữa ăn đối với cậu cực kỳ tẻ nhạt.

Thanh Nhàn gắp món nào, Gia Kỳ giành giựt món đó khỏi đôi đũa hắn.

Cậu muốn hắn thật ghét mình, rồi đấu tay đôi ra trò, hắn bỏ đi khỏi nơi này cho khuất mắt.

Khốn thật, hắn chỉ ăn cơm trắng, còn ra vẻ ăn rất ngon.

Bà ngoại nhìn hắn, song mắng cậu.

- Có thôi đi không, hai mươi hai tuổi đầu rồi, còn hành xử như thế.

Gia Kỳ bị mắng, chán chường chả thèm ăn cơm, cũng chả thèm nghe mắng tiếp, bỏ đi về phòng lấy đồ, anh chạy lại kéo tay cậu.

Đấy, nhìn hắn sơ mi thế, ai biết đằng sau đấy là một kẻ cuồng gym đâu.

Anh nắm lấy tay cậu, cố gắng giữ chặt nhưng vẫn nắm nhẹ nhàng hết sức có thể.

- Buông ra.

- Cậu vùng tay muốn thoát, nhưng sức cậu chẳng đáng làm đối thủ của hắn.

- Ghét anh đến vậy sao.

- Ờ.

- Không muốn ăn chung với anh?

- Biến hộ cái, phiền.

- Nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, mà gương mặt hắn chùng xuống như có chuyện gì đau buồn lắm cơ ấy.

Cậu nhấp môi muốn nói mà chẳng thốt thành tiếng.

Cuối cùng chỉ vươn mắt nhìn hắn về phòng.

Ừ, tâm trạng cậu dạo này có không tốt, mỗi lần quen em nào, dắt về nhà, gặp hắn với bà ngoại xong, hôm sau nhắn tin chia tay.

Cậu tức ghê lắm.

Cho nên lần này rút kinh nghiệm, chẳng thèm dắt về nhà nữa, mà là cậu chẳng thèm về nhà, dù gì thì bà ngoại ở nhà cũng có thằng cha đó lo.

Thế đấy, chẳng hiểu vì sao, hôm sau lại chia tay!

Còn nói cái gì mà.

" Anh rất tốt, em rất tiếc..

" Còn bonus cho cậu thêm cái ánh nhìn đồng cảm, nhìn cậu lo lắng.

Rồi, chấp nhận, số cậu có duyên nhưng không có phận vậy.

Cậu quen một bé khác, bé dắt cậu về nhà mình.

- Con tốt nghiệp đại học gì, loại gì hả con?

- Con không học đại học.

- Gia đình bác xưa giờ đều chỉ chấp nhận những người có học thức đàng hoàng.

- Rồi nhìn cậu như vẻ phạm tội gì đó khủng khiếp lắm.

Thế là lén lút qua lại, nhà bên kia tìm đến tận bà ngoại cậu, còn nói bà ngoại cậu không ra gì mới dạy đứa cháu bám đuôi, theo dõi con nhà họ như thế.

À ha, nói cậu thì được, chứ đừng có mà xúc phạm đến bà ngoại cậu như thế.

Thế là hai vợ chồng mỗi người một đấm, bà vợ lao vào tấn công cậu luôn, cậu giựt tóc bả, bả cáu người cậu.

Nếu không có hắn thì chắc cậu chết thì cũng đội mồ sống dậy mà hành cho bả tả tơi.

- Gia đình văn hóa cơ.

Thì ra văn hóa là thích đánh người, còn tưởng ghê gớm lắm.

- Bà ta điên lắm, cậu cũng điên chứ, mồm miệng cậu vẫn hoạt động mạnh mẽ.

Đó là lần đầu tiên cậu chủ động chia tay.

Phứt sạch quan hệ với mấy loại người đó.

Nghĩ lại cũng lạ thật, từ cái hôm cậu bị bà ta cấu đó, hắn cứ ra vẻ như có lỗi với cậu.

- Tối khoá cửa cẩn thận, không về đâu.

- Cậu đẩy xe ra, xách đồ đi.

Nơi cậu ở cách xa trung tâm thành phố, nhưng thuộc dạng đang phát triển.

- Tao nói mày, có phải lại chia tay nữa không.

- Gia Kỳ ngồi uống bia, thằng An chạy tới ngồi uống cùng.

Tâm trạng của cậu đang rối như cục bùi nhùi, cậu chả hiểu nổi bản thân mình bị chứng bệnh gì.

- Ờ, bố sẽ cạo đầu đi tu.

Lần này thằng An không nói nữa, nhưng mà nó phụt cười.

Ai cũng nhìn vào bàn cậu.

Cậu vội bịt miệng nó lại.

- Mịa, mày không thấy ai cũng nhìn à, im hộ bố.

- Nhân viên cả quán sẽ cười vào bản mặt mày đấy, bị đá thôi mà.

- Thằng An thân thiết vỗ vai.

- Đời người phải trải qua sóng gió chứ.

Chả biết nó an ủi hay đang chăm chọc cậu nữa.

Cậu nhắp thêm ngụm bia.

- Hay mày hẹn hò với tao đi.

- Mày điên rồi....

Thằng An há hốc mồm, muốn vỗ cho Gia Kỳ tỉnh lắm.

Cái tên mặt than kia lại đến rồi, cậu đã gặp chuyện phiền muộn thì hắn lại càng là người phiền hơn.

- Chào anh Nguyên.

- Thằng An nhanh trí tháo cái tay của Gia Kỳ đang víu vào người mình, nhanh chóng giải thích rõ ràng, nào là chuyện Gia Kỳ bị đá, bởi vì hắn ta là người thân thiết nhất với bà ngoại Tâm và cũng là người mà An kính nể.

- Gia Kỳ ngủ rồi.

Hay là đêm nay anh cho Gia Kỳ ở lại đây ngủ.

- Muộn rồi, không tiện phiền em.

- Anh nhẹ nhàng đỡ cậu từ người Nhất An.

Ôm trọn vào lòng.

Cái gì mà muộn với chả không, rõ ràng anh đến đây chỉ để đón cậu ta về.

Còn thằng An sau khi vứt bỏ cục nợ kia thì thở nhẹ, tưởng chừng như ánh mắt của anh Nguyên muốn bắn vào mình.

- Hay là mình tưởng tượng nhỉ?

- An nói thầm trong miệng, xong đi làm việc.

Hắn ta đưa cậu đi về, để cậu nằm băng ghế sau.

Suốt đoạn đường về, hắn lại nhìn vào gương để nhìn cậu.

Cậu ngủ đến nữa đêm thì thức giấc, miệng khô khốc.

Căn phòng tối ôm, cậu mò kiếm điện thoại.

Quái.

Đụng phải vật gì giống như xác người thế.

Mò mẫm một hồi lại cảm thấy cái xác ý nắm tay mình.

Cậu hoảng hồn.

- Em cần gì à?

Hắn bật đèn.

Cổ họng cậu chẳng nói thành lời, đành gật đầu.

Mắt cậu hơi nhắm lại vì chưa kịp thích ứng với ánh sáng, đại não cũng hơi mơ màng.

Hắn đưa chai nước cho cậu, uống giữa chừng nhưng vì nuốt gấp quá mà ho sặc sụa, hại hắn vỗ lưng cho cậu.

- Từ từ, anh không giành với em đâu.

- Giành cái quần què...

Mắt Gia Kỳ sắc lẻm nhìn Thanh Nhàn.

Quả như cậu dự đoán, gương mặt hắn biến sắc.

Hắn nhìn chằm cậu rồi thở dài, đóng nắp chai nước lại rồi để xuống bàn.

- Em có cần gì thì gọi anh.

Chán thật, còn tưởng hắn cãi tay đôi với cậu.

Cậu nghĩ hắn lớn hơn cậu có vài tháng chứ nhiêu, cứ thích xưng anh xưng em.

Nhưng thật ra là hắn hơn cậu rất nhiều tuổi, chỉ vì vẻ bề ngoài trẻ trung của hắn và cả hắn cũng không bắt bẻ cậu, nên cậu cứ ngang ngược.

Cậu mở điện thoại ra đánh game.

Phát hiện ra bây giờ đã gần sáng.

Vừa mới vào trận thì hắn ta gõ cửa.

- Tối rồi, em ngủ đi.

- Thích làm gì mặc tôi, quản được chắc?

- Nghe lời...

Cậu bỏ ngoài tai lời của hắn.

Hắn tiến tới giường, còn ghé sát gương mặt vào mặt cậu, hơi thở ấm áp phả vào gương mặt cậu.

Tay hắn giựt lấy điện thoại vào trận dang dở.

- Tạm thời tịch thu, lo ngủ ngoan.

Cậu muốn đánh hắn ta lắm, nhưng vì trong người còn men rượu, đi được là may chứ nói gì việc vung đấm.

Huống hồ hắn ta dân gym.... nhìn cái cơ thể ấy đi, gớm chết.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
2. Hoá ngu ngơ


Cho mềnh lảm nhảm chút nhé =)) chuyện là bữa lỡ đăng xuất wattpad, xong đăng nhập lại không được mọi ngừi ạ.

——

Xung quanh tối đen như mực, chỉ chừa lại ánh đèn từ chiếc xe.

Cho dù thế, cũng không sáng được bao nhiêu, cũng chẳng đánh tan đi được đêm tối.

- Nghe lời tao nhắm mắt lại.

Sau này đừng có làm phiền tao nữa.

Người phụ nữ ăn mặc nóng bỏng, ánh mắt không có chút thương cảm nào ra lệnh cho đứa nhóc chừng 4 tuổi.

Đứa bé ấy gật đầu, đối lập với người phụ nữ nóng bỏng ăn mặc sang chảnh, trang sức đầy người kia thì người của thằng nhóc nhếch nhác hơn, quần áo xộc xệch, thân hình gầy gò.

Sau đó là tiếng bước chân đầy lạnh lùng và xa cách, đứa bé ấy cảm nhận được sự hắt hủi từ chính mẹ ruột của mình, nó biết rằng tiếng bước chân ấy ngày càng xa và người phụ nữ ấy sẽ không trở lại, nhưng đứa bé ấy vẫn nghe lời người phụ nữ kia, vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt, hai hàng mắt đứa nhỏ chảy dài như không có điểm kết thúc, cho đến tiếng khi người phụ nữ kia dần xa.

Ngày Thanh Nhàn phát hiện đứa bé ấy bất tỉnh ở ngoài nghĩa trang, anh cõng nó trên lưng, chạy cả một quãng đường dài để đưa nó vào viện, người đứa bé thì sốt cao, còn anh cứ mãi gọi tên.

Gia Kỳ...

Gia Kỳ...

Trước khi đứa bé ấy đi đến thế gian này, thì mẹ của nó đã phá thai vô số lần.

Đứa bé ấy, đã phải dũng cảm chiến đấu một cách kiên cường để có thể được nhìn thấy trọn vẹn màu sắc của cuộc sống.

—————

Vương Gia Kỳ tỉnh giấc với người mồ hôi nhễ nhại, cho dù có qua bao năm thì ký ức vẫn còn in đậm.

Ký ức là thứ để nhớ, để hồi tưởng và hoài niệm lại những thứ đẹp đẽ, nhưng đối với cậu, đó là khoảng thời gian ám ảnh và u uất nhất, cho dù muốn quên nhưng nó vẫn bám riết lấy.

Chẳng biết từ lúc nào, cảm nhận được hốc mắt của mình có chút ướt át, cả mảng gối đã ướt.

Căn phòng còn lại nguồn ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp màng giữa ban trưa.

Theo tìm thức cậu mò điện thoại xem mấy giờ, thế nhưng điện thoại của cậu đã bị hắn ta lấy mất.

Gia Kỳ không muốn ngủ nữa, xuống bật máy tính lên đánh game.

Cậu vô thức nhớ tới hắn,mỗi lần cậu đánh game tới khuya thì hắn ta sẽ mò qua phòng cậu và lải nhãi rất nhiều.

Hắn ta quả thực rất phiền, cậu làm gì cũng ngăn cấm.

Gia Kỳ cắm đầu chơi game cho đến khi bà ngoại gõ cửa phòng kêu cậu xuống ăn trưa.

Đi xuống thì thấy hắn ta mới vừa đi dạy về, cả người mồ hôi.

- Ê

- Này

- Nhàn chóa.

- Gia Kỳ chửi thề một tiếng, hắn biết rõ là kêu hắn, mà còn làm ra dáng vẻ không nghe không biết.

- Không được chửi anh nghe, người ta hơn con nhiều tuổi đấy, gọi anh Nhàn đàng hoàng đi con.

- Bà ngoại nhiều lần nhắc nhở, nhưng Gia Kỳ cứ bật chế độ tay này nghe tai kia thoát.

Thành ra chỉ có những người thân mới chịu được tính hỗn láo của cậu.

Từ lúc phát hiện cậu ở ngoài nghĩa trang bất tỉnh, Gia Kỳ được đưa vào bệnh viện, hằng ngày cũng chỉ có bà ngoại và Thanh Nhàn chăm sóc.

Nhưng từ đó tính tình trở nên ù lỳ, hay gắt gỏng, cũng rất dễ bạo lực.

Các trường học đều xếp cậu vào lớp chót, các thầy cô e ngại nhận dạy cậu.

Cũng vì thế, Gia Kỳ trở thành đối tượng bị công kích.

Thanh Nhàn ngồi đối mặt, cậu ghét hắn vì lúc nào cũng bày ra cái vẻ mặt đểu giả đó, ai biết hắn đằng sau rất khốn nạn.

- Bốn mắt.

- Hả?

Em nói gì cơ?

Gia Kỳ nhịn lại câu chửi thề.

Rõ ràng hắn biết cậu muốn nói gì, còn làm ra vẻ như mình không biết gì.

- Điện thoại.

Hắn thích chọc cho cậu tức lên.

Xong rồi hắn sẽ mỉm cười.

- Lát lên phòng anh đưa.

Ăn xong, bà ngoại ra vườn, hắn rửa bát, cậu coi TV đợi hắn.

Sỡ dĩ chia tay bạn gái thì đáng lẽ cậu phải buồn lắm, nhưng cậu lại thấy khác, thấy rảnh rỗi hơn thì phải.

Hắn rửa xong, đi ra đứng sát cậu, nắm góc áo của Gia Kỳ chùi tay.

- Má, điên hả.

- Muốn không lấy điện thoại nữa?

Phòng của hắn gọn gàng, so với phòng cậu khác một trời, bàn làm việc toàn sách tiếng nước ngoài, trên bàn để ảnh chụp chung giữa cậu và hắn.

Phòng hắn rất thú vị, dàn máy còn xịn hơn cả cậu, có cả ipad mới, cậu mới đầu chỉ định cầm xem thôi, màn hình nền hiện lên vẫn là tấm ảnh chụp chung giữa cậu và hắn.

Gia Kỳ muốn tôn trọng riêng tư hắn, nhưng vẫn ngứa tay lướt Facebook, quả là nhàm chán, không như Facebook của cậu, ảnh gái đa số, còn Facebook của hắn toàn là các bài viết học thuật, cậu nhìn mà mí mắt muốn cụp xuống.

Cậu ngã người trên giường.

Giường của hắn có mùi dễ chịu, hôm qua ngủ quá ít với buổi sáng cậu căng mắt ra chơi máy tính nên giờ muốn ngủ.

Thanh Nhàn tắm xong, bước ra thì nhìn thấy cậu nhóc nằm sấp ngủ, tay còn ôm cái ipad của anh.

Anh thu hết hình ảnh cậu nhóc đang ngủ vào ánh mắt, mỉm cười.

Thanh Nhàn ngồi dịch văn bản, thi thoảng cứ ngó mắt ngắm nhìn người kia.

Anh cố gắng gõ bàn phím nhẹ nhất có thể, sợ rằng mình đánh thức Gia Kỳ.

Thằng nhóc nào đấy thì rất biết cách chiếm tiện nghi của anh.

Cả người làm giường anh xốc xổ, còn có mấy cuốn sách để lộn xộn trên giường.

Anh biết rõ là cậu vì tò mò nên mới mở sách ra, nhưng rất nhanh chóng vứt đi vì cậu đọc không hiểu.

- Ngốc ạ.

Còn nhiều điều em chưa hiểu lắm.

Ngay cả anh cũng không thể hiểu.

- Anh nói khẽ.

Cuộc đời là câu hỏi, còn câu trả lời chính là thứ anh đang phải cố gắng.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
3. Bạn thân nay hơi lạ


Gia Kỳ ngủ đến giờ trưa, thức dậy thì cơm trưa Thanh Nhàn cũng đã làm xong, cậu vừa mở mắt dậy là đâm đầu vào chiếc ipad của hắn.

Từ một chiếc ipad có những ứng dụng được phân loại gọn gàng, cậu tải thêm mớ game về, cứ chơi game này chán thì lại tải game khác.

Kệ đi, đồ của hắn trước sau thì cũng là của cậu thôi...

Ngẵm lại từ trước đến giờ, hắn cho cậu rất nhiều món.

Cậu muốn giành món nào là như rằng món đó sẽ vào tay, Gia Kỳ vô cùng đắc ý.

- Gia Kỳ, xuống ăn cơm.

- Hắn lên mở cửa phòng, Gia Kỳ chán ghét, vì sao hắn không gõ cửa.

Nhưng rõ ràng đây là phòng của hắn, thứ cậu đang cầm kia là ipad của hắn, thứ cậu đang nằm kia là giường của hắn, thứ cậu đang gác chân lên kia là gối của hắn, thứ cậu đang đắp lên người là chăn của hắn.

Khắp nơi đều có hình bóng hắn.

Nhưng Gia Kỳ tồi tệ nào có để ý.

- BẬN.

- Em không định xuống ăn cơm hả?

- KHÔNG ĂN.

Gia Kỳ đáp xong thì bật dậy đi về phòng, cậu chợt nhớ ra hôm nay là ngày thằng bạn thân của cậu về nước, cậu phải nhanh chóng ra sân bay đón thằng bạn.

Hắn nhìn thấy cậu bước đi, tay cậu thì bấm điện thoại, mặt thì dán chầm vào màn hình.

Thanh Nhàn xuống dưới bàn ăn ngồi đợi, mãi chẳng thấy Gia Kỳ xuống.

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, anh thấy Gia Kỳ ăn mặc sạch sẽ, người chải chuốc nước hoa.

- Em đi đâu thế?

- Đi ra...

- Gia Kỳ xém nữa buộc miệng nói cho hắn.

- Sao tui phải trả lời?

Thanh Nhàn bày ra vẻ mặt em không nói cũng không sao, anh biết hết cả rồi.

Làm cho cậu thấy khó chịu muốn chết đi.

- Đi đón bạn.

- Kệ bạn đi, ăn cơm trước đã.

- Không.

- Sao tui phải nghe ông, không ăn cơm đó rồi sao?

Hắn không nói gì nữa, cậu đi ra bắt xe.

____

Sân bay đông người muốn chết, nãy giờ cậu gọi thằng bạn mấy cuộc mà nó chả thèm nghe máy, Gia Kỳ thầm nghĩ chắc điện thoại nó hết pin thôi.

- Ê, tao đây nè Kỳ.

Nhìn theo nơi phát ra âm thanh, cậu thấy được thằng bạn của mình ăn mặc như một ngôi sao điện ảnh, áo khoác blazer, bên trong là lớp voan trắng mỏng mà không có phần áo sơ mi.

- Tao còn tưởng mày đi đóng phim, mày ăn cơm chưa?

- Vẫn chưa.

Mày đi đến đây có một mình hả.

- Gia Kỳ thấy Gia Khánh cứ láo lia mắt như tìm ai đấy.

- Không, hai mình.

Vẻ mặt của tên bạn thân hào hứng lên.

- Anh ấy đâu vậy mày.

- Ngoài xe.

- Đi lên xe nhanh đi, tao muốn về nhà mày ăn cơm.

Gia Kỳ thấy lạ, cơm ngoài đường không ngon à mà cứ nhất quyết về kia có ngợp ngạt không, nhất là cái bản mặt đen như than của tên chóa Thanh Nhàn khi cậu bước ra khỏi nhà.

Đứng đợi xe, Gia Kỳ lấy mấy viên kẹo ra.

Cậu bóc vỏ ra, ngậm kẹo vị trái cây, vị chua chua ngọt ngọt hoà vào miệng làm cậu thoải mái muốn chết.

Tài xế rất nhanh đã đến, Giai Khánh mở cửa trước, nhưng người mà mình mong đợi lại không phải là người mong đợi!

Gia Kỳ thấy cái mặt của Gia Khánh xụ xuống, cậu lập tức hỏi.

- Sao đấy, tuột huyết áp à.

- Anh ấy đâu?

- Gia Khánh hỏi.

- Thì đó, anh này nãy chở tao ra sân bay.

Mày muốn xin số à.

Gia Khánh cạn lời, bực tức nói kháy.

- Đúng là không trông đợi gì ở mày, tao hỏi anh Nhàn đâu, không phải hỏi ông tài xế, mày bị trường đình chỉ quá lâu rồi phải không.

Anh tài xế nghe thế thì xuống mở cửa xe mời Gia Kỳ lên, sau đó hắn lên xe.

Gia Khánh lên ghế trước ngồi.

Anh tài xế mới 30 tuổi lại bị kêu là ông này ông nọ, anh vô cùng bực tức, hơn nữa anh lại cảm thấy không thích Giai Khánh, quá cao ngạo.

Không như em trai Gia Kỳ kia, chỉ cần nhìn mặt cậu là anh lại thấy dễ chịu.

- Anh để kẹo trong ngăn, em ăn nữa không.

- Dứt lời, anh tài xế đẹp trai còn lấy thêm cho cậu cái bánh vị xoài.

- Qùa cho em, không lấy thêm tiền.

Gia Kỳ cười lên nhận lấy, lộ ra một bên đồng tiền, một bên đồng điếu trên mặt.

- Thenk kiu anh.

- Việc học em có thể học từ từ, đường quá áp lực bản thân phải chạy theo thành tích.

Nhà anh ép anh học để về quản công ty gia đình, anh thì chịu không nổi áp lực nên cãi nhau một trận to.

Cuối cùng anh lái xe, công việc không quá áp lực nhưng cũng đủ nuôi sống anh.

Gia Kỳ không hiểu.

Anh tài xế đang cố gắng an ủi cậu vì câu nói của thằng Gia Khánh kia sao.

Cậu nhìn anh một cái.

- Cho anh phương thức liên hệ của em đi, sau gọi anh anh giảm cho 50%.

- Được.

- Gia Kỳ gật đầu.

Anh tài xế mỉm cười rồi bắt đầu tập trung lái xe.

- Bà ngoại vẫn khoẻ chứ?

- Khoẻ.

- Ừ, tao có mua ít trà cho bà ngoại mày.

- Mua làm gì, mày cũng như người trong nhà.

Về đến nhà, cậu vẫy tay tạm biệt tài xế, sau đó xách phụ vali thằng Khánh xuống, hắn ta đứng trước cửa khoanh tay nhìn cậu.

- Chỉ biết trơ 4 con mắt ra nhìn, không thấy đường phụ à.

- Chào anh Nhàn.

Gia Khánh rạng rỡ.

Thế mà lại mặc đồ trùng màu với anh.

Gia Khánh chưa mừng được bao lâu, thấy anh vào phòng, thay bộ đồ khác.

Anh mặc một cái áo polo trắng giống Gia Kỳ.

Gia Kỳ thấy lạ.

Cảm xúc của thằng Khánh cũng trở nên lạ.

- Anh mới thay đồ hả.

- Thằng Khánh hỏi Thanh Nhàn.

- Áo anh vừa dính bẩn nên thay.

Sao thế?

Vương Gia Kỳ hả hê, hắn ta lúc nào cũng quần áo tươm tắc, đúng là công tử bột, dơ một tí đã chịu không nổi.

- Nhà mày có gì ăn không, tao nhịn đói hơn 10 tiếng rồi, đói muốn xỉu.

- Bốn mắt.

Dọn đồ cho thằng Khánh ăn đi.

- Em ra bàn ngồi đợi anh tí, để anh hâm nóng lại đã.

Thanh Nhàn vào nhà bếp.

Lúc ra trên tay đã xách 2 dĩa đồ ăn.

Thằng Khánh vào phụ, còn Gia Kỳ ra bàn trước.

Rất nhanh anh đã dọn ra một bàn đồ ăn.

Trước mắt Gia Kỳ là dĩa cơm được nặn thành đầu chú chim cánh cụt dễ thương với trứng cuộn, kế tiếp là dĩa bông cải vàng, măng tây xào thịt bò, đùi gà chiên bơ tỏi, salad cà chua bi và một canh bí đỏ.

Anh múc cơm trắng cho Giai Khánh.

Giai Khánh lẳng lặn nhìn anh.

Thanh Nhàn ngồi kế bên Gia Kỳ, anh mỉm cười lịch sự với bạn của cậu.

- Ăn cơm thôi.

Cậu ngồi trên xe ăn hơn chục cây kẹo mút, nên giờ có hơi lạc miệng, chỉ muốn ăn kẹo, không muốn ăn cơm.

Thanh Nhàn múc cơm đưa lên tận miệng cậu, Gia Kỳ lắc đầu không ăn.

- Nó ăn kẹo của anh tài xế no rồi, anh đừng ép nó ăn.

- Giai Khánh chua chát - Cơm này do anh nấu hết hả, vất vả cho anh rồi.

- Không vất vả.

- Sao thế?

Hay là ăn cùng với Giai Khánh nên vui vẻ không biết mệt.

- Gia Kỳ thắc mắt hỏi.

- Kỳ, ăn cơm.

- Anh múc cơm chim cánh cụt lên đưa cho cậu.

Cậu tiếp nhận muỗng cơm, chán ghét nói.

- Cơm gì toàn rau thôi thế.

Nhìn ớn chết đi được.

- Con gái bây giờ thích con trai cao, mà ăn rau vô sẽ cao lên.

Hơn nữa em phải biết quý trọng đồ ăn, thời anh còn bé không có được bữa cơm như này đâu...

Tới giờ của Thanh Nhàn nhiều lời, cậu không muốn nghe lải nhải nên lấy đũa hất rau.

Gia Khánh châm biếm.

- Tay mày bị sao thế.

- Có sao đâu.

Hỏi chi?

Hắn đút cho cậu ăn được một nữa, cậu no rồi, lắc đầu không muốn ăn nữa.

Gia Khánh thấy Thanh Nhàn ăn nốt phần cơm bỏ thừa của Gia Kỳ, mặt cũng tái nhợt hơn.

Cậu bận cầm ipad của hắn chơi game, không hơi đâu rảnh nhìn sắc mặt của Gia Khánh.

- Để em rửa phụ anh nhé.

- Gia Khánh mở lời.

- Ừ.

Thế phiền em.

- Anh gật đầu.

Thanh Nhàn đồng ý xong liền vứt đống chén đó cho Gia Khánh rửa.

- Sao để người ta rửa thế.

Lãnh khốc vô tình thế.

Anh nhìn cậu.

- Em muốn thử sự lãnh khốc của anh không.

Bạn thân cậu run tay, làm rơi một cái đĩa.

Gia Khánh nhanh chóng nhặt lên, vết mảnh cắt vào tay, Gia Khánh suýt xoa một tiếng.

Thanh Nhàn chạy vào.

- Để đó anh dọn.

- Dạ.

Cảm ơn anh.

- Không có gì.

Em dọn không sạch mắc công Gia Kỳ dậm vào.

Gia Kỳ thấy mặt của Gia Khánh tái nhợt.

- Ui giời ơi, má đàn ông con trai đết gì mới bị thương có xíu đã tím tái mặt mày thế.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
4. người cậu có bệnh rồi


Gia Khánh ra ngoài phòng khách ngồi bệt xuống con gấu teddy.

Hắn ta đem hộp sơ cứu vứt đó cho Gia Khánh tự xử lý.

- Chậc chậc, mày sắp thành Dương Quá rồi.

Gia Khánh liếc xéo Gia Kỳ, tỏ ý kêu cậu ngậm miệng.

- Làm sao đấy?

Mày sợ không gặp được Tiểu Long Nữ hay gì?

Thấy Gia Khánh không thèm để ý đến mình nữa, cậu tiếp tục chơi ipad của Thanh Nhàn.

- Anh có phiền không ạ, em có vài công việc cần nhờ anh trợ giúp.

Hắn đang bận ngồi gõ chữ, không thèm nhìn lấy mặt của Gia Khánh, hững hờ đáp một chữ ừ.

- Thôi má, mày điên rồi à, người ta trăm công ngàn việc đấy, để người ta yên đi.

- Lâu lắm rồi em mới về nước, nhà em có tổ chức tiệc, ba em hiện đang cần thông dịch viên cho công việc sắp tới, nên em có đề xuất anh với ba em.

Nên ba em muốn gặp anh lắm.

Hi vọng anh sẽ đi.

Gia Khánh cũng xem được là một con người thông minh, khi câu nói không có lấy một chữ nào đụng đến tiền bạc.

Có lẽ Gia Khánh sợ Thanh Nhàn khó chịu.

- Được.

Không biết sao nhưng khi nghe tiếng được của Thanh Nhàn, lòng Gia Kỳ lại thấy thất vọng.

Thất vọng quái gì, hắn ta đi thì cậu đỡ chướng tai gai mắt.

-Em yên tâm.

Anh không đi luôn đâu.

-Thanh Nhàn xoa đầu Gia Kỳ.

- Cút luôn cũng được.

- Cậu ôm ipad của hắn bỏ đi lên phòng, trước khi đi còn liếc Thanh Nhàn một cái.

Cậu làm ra vẻ không quan tâm hắn, nhưng lúc lên phòng lại hối hận rồi.

Hắn thế mà đi thật, hắn thế mà không quan tâm cậu.

Gia Khánh lăn qua lăn lại trên chiếc giường, muốn ngủ nhưng ngủ không được.

Hắn phải đi kiếm tiền, đó là công việc của hắn, hên hết hắn còn có nhiều bằng cấp, có danh tiếng nên được nhiều người hợp tác.

Cậu thất vọng cái gì cơ chứ.

Rõ ràng là cơm hắn làm có bỏ thuốc độc.

Ăn xong thấy khó chịu vô cùng.

Gia Khánh nhắn tin đến, nội dung là Gia Khánh phải về nhà gặp bố mẹ.

Không kịp tạm biệt cậu.

Y còn nói rằng anh Nhàn sẽ đưa Y về nhà, sẵn gặp bố mẹ bàn công việc luôn.

Nghe cứ như thông báo đem Thanh Nhàn về nhà ra mắt, cậu lại khó chịu nữa rồi.

Thanh Nhàn không nói một lời gì hết mà đã đi rồi.

Nghe thấy tiếng xe trước nhà, cậu bật dậy, vén một xíu góc rèm nhìn ra phía trước cổng.

Thế mà hắn lại lái xe hơi đưa Gia Khánh đi, thế lúc nãy cậu ra sân bay sao hắn không đưa cậu đi.

Gia Kỳ tức vô cùng.

Thế rồi cậu lại cắm đầu vào game, game xong lại ngủ, ngủ dậy rồi lại game, điện thoại thì tắt chuông thông báo.

Đến tối, do tắt chuông điện thoại nên cậu không thấy tin nhắn của thằng An.

Đến khi cậu thấy rồi.

Cậu vẫn làm ngơ.

Mặc kệ Nhất An có kêu gào, gọi điện bao nhiêu cuộc, Gia Khánh giả vờ máy bận, không nghe thấy.

Chưa bao giờ cậu ghét tiếng nhạc chuông đến nhường này.

Bỗng có một số lạ gọi đến, ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại trượt tay nhấn nghe.

- "Gia Kỳ."

- Giọng nói này, chỉ cần cậu còn tồn tại thì không bao giờ nhầm được, thế mà Thanh Nhàn lại gọi đến cho cậu.

Tuy sống cùng nhà bao nhiêu năm, nhưng cậu không lưu số hắn, cũng không thuộc số hắn.

Nhưng mà hắn ta đi chung với Gia Khánh, cậu không nên làm phiền thời gian của hắn.

- " Nay anh về trễ, xin lỗi vì đã nói với em muộn, anh có đặt cơm cho em và nhờ thằng An đem qua, em nhớ phải nghe lời anh và phải ăn.

Xong việc anh sẽ về liền "

Gia Kỳ nghe xong không trả lời hắn, cúp thẳng máy một cái rẹt.

"Nghe lời cái tổ cha nhà ông đấy, tại sao tui phải nghe ông."

Gia Kỳ soạn tin nhưng không gửi.

Rõ ràng nhà không có hắn mới vui chừng nào, ăn vặt thỏa thích, còn có thể chơi game mở loa ngoài ầm đùng, muốn chơi bao lâu cũng được không bị hắn cấm cản.

- GIAAAA KYYYYYỲ - Tiếng kêu gào vô vọng của thằng An trước nhà lan rộng cả một vùng trời.

Cậu không thể nào không mở cửa cho nó.

- Con mịa mày, mày muốn chết thì ra nghĩa địa.

Tìm đến tao làm gì.

- Tổ tông của tao ơi, tao không tìm đến mày thì tao chết không toàn thây đấy.

Anh Nguyên có dặn tao đem đồ ăn đến cho mày, dặn tao phải giám sát mày ăn.

- Giám ông nội mày.

Nhắc đến hắn thì cậu vẫn còn cay cú, liếc Nhất An.

- Tao không ăn.

- Mày muốn tìm đường chết thì tìm một mình đi, đừng kéo tao theo được không tổ tông của tao ơi.

Dù gì anh Nguyên cũng không nỡ giết mày.

Chỉ có tao là thiệt thôi.

Rõ ràng hắn ta đi làm công chuyện, mà sao lòng cậu lại thấy khó chịu thế này, chắc là vì dạo này cậu hơi nhàn rỗi vì chia tay hết với mấy cô bạn gái rồi/

Chắc chắn là thế rồi.

Cậu nhận lấy hộp cơm mà mặt cau có.

- Xong rồi đấy, mày về đi.

Bộ quán vắng lắm à?

Hay mày không có việc gì làm?

Nhất An đi về, cậu vứt hộp cơm vào một xó, cởi đồ đi tắm.

Cho đến khi nghe tiếng xe về là thì màn đêm đã tối như mực, cậu chỉ nghĩ, sao hắn không cút đi theo thằng Gia Khánh luôn đi, về làm gì cho chướng mắt.

Thanh Nhàn về đến nhà thì lại thấy lạ, căn nhà tối om, dưới sàn nhà cũng bày bừa hơn mấy món đồ, không cần nhìn cũng biết của Gia Kỳ vứt lung tung.

- Gia Kỳ.

- Thanh Nhàn vừa kêu vừa gõ cửa.

Đáp lại lời của anh chỉ là một mảnh im vắng.

Thế là anh lập tức chạy lên phòng lấy chìa khoá phòng ngủ của cậu, xung quanh căn nhà bây giờ đã được thắp sáng bởi ánh đèn, thoát khỏi không khí âm u khi nãy, chỉ có căn phòng ngủ, người kia trùm kín mít không lộ một góc nào ra.

Thanh Nhàn chắc chắn thằng nhóc này chưa ngủ, là đang dỗi anh.

- Gia Kỳ.

- Gớm, còn vuốt tóc cậu nữa.

- Anh biết em đang dỗi anh.

- Em có muốn đánh anh hay ghét anh cũng được, nhưng xin em đừng im lặng được không?

- Mệt ông ghê, tui muốn đi ngủ, cút đi.- Không chịu nổi cái phiền, Gia Kỳ phải lên tiếng.

- Anh có nhờ Nhất An đưa cơm qua, em ăn chưa?

- Ăn rồi.

- Mau cút đi.

- Thật không?

Gia Kỳ không gật đầu, cũng không trả lời, cậu giả vờ chết.

- Cơm dứa xào có vừa ăn không?

- Có.

- Cậu trả lời dõng dạc.

- Canh gà lá giang có ngon không?

Ngon cái mịa nhà ông, tui có ăn đâu mà hỏi.

- Rất vừa miệng.

Mệt, hỏi lằm hỏi lốn vậy, đi ra đi, tui muốn ngủ.

Bởi vì Gia Kỳ không có đối mặt với Thanh Nhàn, nên không thấy gương mặt Thanh Nhàn đen tới cỡ nào.

Thanh Nhàn mở tung thùng rác trong phòng cậu, đúng như anh nghĩ, toàn là vỏ kẹo mút.

Anh mới đi có một chút mà Gia Kỳ đã ăn tới từng này.

- Anh tới đếm ba, còn không chịu đứng dậy đi ăn cơm thì đừng trách anh ra tay.

- Nãy ăn no rồi, không muốn ăn nữa.

-Một.

Còn không đợi đếm tới hai, Thanh Nhàn đã đi lại gần cái cục bông đang cuộn tròn ấy mà vác lên.

- Ngoan, đi xuống ăn cơm.

Gia Kỳ vùng vẫy nhưng chẳng thể nào thoát nổi, đành để cho hắn ôm đến bàn ăn.

Sao ông không đi với thằng đó luôn đi, còn về làm gì!!!

Gia Kỳ ngày thường thì có ghét Thanh Nhàn thật, nhưng mà thấy Thanh Nhàn thân mật với thằng Gia Khánh thì trong lòng cậu lại thấy khó chịu.

- Anh mới đi có tí mà đã nhớ anh rồi hả?

Thanh Nhàn múc cơm ra, bởi vì không nỡ để cậu đợi cơm mà anh đã phải ghé quán cơm gia truyền nổi tiếng của thành phố để mua cho cậu.

Thế mà cậu lại vứt xó và nói dối là đã ăn rồi.

Gia Kỳ có thói quen ăn rất xấu, hay bỏ mứa cơm, bởi vì khi cậu còn nhỏ, Thanh Nhàn hay đút cơm cho Gia Kỳ, cứ thế mà phần cơm bỏ mứa của cậu luôn được Thanh Nhàn ăn.

Mặc dù bà ngoại có hay góp ý cái tật xấu này nhưng vì Thanh Nhàn không nói gì nên cậu cũng mặc kệ.

Ăn xong thì cậu ngồi chơi tại bàn ăn, Thanh Nhàn đi rửa bát, thông báo điện thoại hiện lên, cậu lén nhìn, cũng hơi tò mò không biết hắn có bạn gái hay chưa, không biết đứa con gái nào xui xẻo lại gặp được hắn vậy.

Thế mà tin nhắn là một số không được lưu, Gia Kỳ nhìn thấy Thanh Nhàn đang rửa bát, liền lén vào điện thoại anh.

" Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều vì đã đưa em về, em rất vui vì đã được gặp anh ạ"

" Anh chấp nhận kết bạn facebook với em đi."

Gia Kỳ nhấp vào message của anh, đọc tin nhắn đang nằm trong khu vực chờ.

Cậu nhận ra đó là Gia Khánh.

" Ngày mai nhà em có tổ chức một buổi tiệc nhỏ, cũng là sinh nhật em, anh nhớ đến nhé, ba mẹ em hôm nay vô cùng thích anh.

Còn nữa, anh thấy em nên lựa bộ nào để mặc đây.

Anh nhớ đến sớm nhé.

Em mong chờ anh ạ."

Thằng này rõ thông minh, kêu hắn đến sớm có khác gì không cho người ta sự lựa chọn là đến và không đi không?

Gia Kỳ nhìn thấy bạn thân của mình gửi mấy icon sến rện, cậu còn tưởng thằng này là con gái nữa cơ chứ.

Nhìn tin nhắn này có khác gì mấy đứa bạn gái cũ của cậu nhắn đâu.

Cậu còn muốn đọc thêm nữa nhưng thấy Thanh Nhàn đi ra nên vội tắt điện thoại, đặt xuống như chưa có chuyện gì.

Thanh Nhàn đem cho cậu một dĩa trái cây, cậu thích ăn ngọt nên trong dĩa toàn là trái cây ngọt, hắn còn tận tâm đến nỗi đã tách hết hột ra cho cậu.

Cậu thầm nghĩ bữa nào phải đòi ăn thanh long mới được.

Gia Kỳ cầm lấy điện thoại chụp ảnh dĩa trái cây, up lên facebook chê bai.

" Hôm nay trái cây ngọt, nhưng mà anh chỉ muốn dành sự ngọt ngào duy nhất này cho em"

Mấy cô gái hãy mau đến hốt sự ngọt ngào này đi!

Gia Kỳ cười thầm trong lòng.

Hắn ngồi xuống bên cạnh cậu, mở điện thoại ra đọc tin nhắn.

Cha nội này không sợ cậu đọc hết tin nhắn hay gì mà cố tình mở sáng màn hình điện thoại lên.

- Sao không trả lời đi?

- Hửm, sợ em giận.

Giận cái con vợ nhà ông đó!

- Bốn mắt.

- Thấy thằng Khánh như thế nào?

Có phải học giỏi không?

Có phải rất đẹp trai không?

Nhà thằng Khánh vừa giàu, nó còn vừa giỏi, khỏi phải nói trên facebook nó toàn là bình luận của mấy cô gái thôi.

- 10 giờ rồi, nhanh tắt game lên phòng đi ngủ.

Hắn đã thay cặp kính mới, gọng vàng.

Cậu chột dạ, rõ ràng hai người trẻ như nhau, nhưng hắn ta cứ như ông già, mới 10 giờ mà bắt cậu đi ngủ, có phải chê cậu phiền nên đuổi cậu đi không.

Là hắn ta muốn để không gian riêng để nói chuyện với Gia Khánh.

Cậu là người thừa.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
5. Không muốn đi học


- Gia Kỳ, dậy đi.

Phàm trên đời này cậu ghét nhất là việc mình đang ngủ ngon mà có người đánh thức mình dậy.

Nhưng mà cũng một phần tại đêm qua cậu thức khuya quá nên giờ mắt vẫn không mở lên nổi.

- Cái gì?

- Thức dậy đi ăn sáng.

- Không ăn.

- Gia Kỳ mơ màng, mắt không mở.

- Một là thức dậy ra ăn sáng, hai là ăn đòn - Thanh Nhàn từ vị trí cửa đã bước đến trước giường, hắn khoanh tay nhìn cậu.

Mới sáng mà ai đã chọc hắn hung dữ vậy.

Cái con người của hắn á hả, vui thì dễ tính cực kỳ, mà cọc lên cái thì hung dữ không ai bằng.

Cả người còn đô con, một đống cơ bắp thù lù thế kia.

Cậu mà không dậy thì có khi nào hắn nắm đầu cậu rồi quay như dế không.

Thế là Gia - không tỉnh táo vì đêm qua khó ngủ - Kỳ liền bật dậy, rõ ràng đầu óc mơ màng nhưng cơ thể vẫn phản ứng nhanh lẹ.

Nhưng mà cơ thể phản ứng nhanh quá cũng có cái hại, Gia Kỳ vừa lật chăn ra thì mới chợt nhớ lúc mình ngủ chỉ mặc áo với quần lót, không có mặc quần đàng hoàng.

Cậu vội lấy chăn che lại, hơi ngượng ngùng.

Đều là đàn ông với nhau cả, còn ngại cái gì?

Chẳng lẽ cậu bị lây cái tính công chúa của thằng Gia Khánh kia hay sao ta?

Gia Kỳ vứt bỏ cái suy nghĩ đó rồi bước xuống giường mặc quần.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt Thanh Nhàn không hề rời khỏi cậu.

Mịa bà nhà nó, làm da gà da vịt cậu thi đua nhau nổi lên.

Gia Kỳ liếc Thanh Nhàn thì thấy Thanh Nhàn đang nhìn điện thoại, tâm trạng hắn bỗng dưng trở nên vui vẻ.

Chắc có lẽ hôm nay sắp được đi hú hí riêng với thằng Gia Khánh nên mới vui như vậy.

Rõ ràng thái độ của hắn ở với cậu chưa bao giờ vui như vậy.

Nhưng có lẽ Gia Kỳ không thể nào biết rằng, lý do Thanh Nhàn trở nên vui như vậy không hề liên quan tí nào đến Gia Khánh.

Mà là hắn đã đã xong xui thủ tục cho cậu đi học lại.

Cậu cùng hắn xuống lầu ăn sáng, bà ngoại đi du lịch vẫn chưa về.

Thành ra bầu không khí trên bàn ăn vô cùng ngượng ngùng.

- Ăn xong qua phòng anh lấy sách để anh chở lên trường đi học lại.

Hôm nay em có 2 lớp, một lớp toán cao cấp, một lớp anh văn sơ cấp.

Đồng phục anh cũng đã ủi ngay ngắn.

Gia Kỳ tròn xoe mắt, không rõ trong cậu là cảm xúc gì, nhưng dường như hai chữ đi học lại đối với cậu là vấn đề nhức nhối không thể nhắc đến.

- Không đi.

- Tại sao không đi học?

- Không muốn đi.

- Gia Kỳ chọc đũa vào bát phở, cả nữa tiếng cậu cũng chỉ nhai xong mấy miếng thịt bò, cả tô như còn y nguyên.

- Không nhưng nhị gì hết, ăn cho nghiêm túc, xong lên thay đồ đi học.

- Học không hiểu, không vui gì hết, không đi.

- Gia Kỳ bỉu môi, giọng nói nhỏ xuống, cả đầu cuối xuống làm như cả thế giới đang bắt nạt một thằng nhóc chưa dính mùi đời như cậu đây.

Thấy cậu cứ chòng chọc dô tô phở mà không chịu ăn, hắn nhắc tay gấp bỏ lên muỗng, đút cho cậu.

Rõ ràng là không thể thay đổi được ý định của tên này.

Gia Kỳ càng thất vọng, tại sao tên này cứ luôn đáng ghét như vậy.

Hắn ta cứ an ổn nước sông không phạm nước giếng thì không được sao.

Cậu tránh né muỗng ăn, gương mặt lộ rõ vẻ ương bướng.

- Ăn vào, em mới chưa ăn được bao nhiêu.

- Nhắn nhẹ nhàng nhìn cậu.

- No rồi.

Gia Kỳ rõ ràng nói dối, cậu chỉ đang dở tính ương bướng của mình thôi, Thanh Nhàn không muốn vạch trần, nên đành thở dài.

- Cả con gái cũng không ai ăn ít như em.

Rõ ràng là hắn muốn chửi cậu là con gì chứ không phải con người đúng không!

Không có bà ngoại ở đây, không ai cứu được cậu ra khỏi tay tên kia đáng ghét được hết.

Gia Kỳ ấm ức muốn chết.

Thế là hắn đút cậu ăn được nửa tô.

Gia Kỳ đẩy tô qua chỗ hắn, tỏ ý không muốn ăn nữa.

Lần này Thanh Nhàn không ép cậu ăn nữa, hắn lặng lẽ ăn sạch tô của cậu.

Thanh Nhàn đưa cho cậu một cái thẻ để vào cổng trường, trên đó còn có ghi bờ, pờ rồ gì ấy, cậu không biết đọc, cũng không hiểu nghĩa.

Chắc do cái thời mà cậu còn đi học, câu hăng hái trả bài lại cho giáo viên nhiều quá.

Nói về công việc của Thanh Nhàn, thì Gia Kỳ thông qua bà ngoại mới biết hắn dạy tiếng anh, dạy bất cứ mọi nơi, trong trường, dạy online, dịch thuật, bla bla, nhưng phàm trên đời cái gì liên quan đến tiếng anh thì cậu đều ghét hết.

Có lẽ vì hắn làm giáo viên nên đôi lúc nhìn mặt hắn hơi nghiêm túc, nghĩ lại cậu cũng tức, ở nhà chứ có phải cái trường học đâu mà thể hiện cái uy quyền ở đây.

Ăn xong rồi cậu lẳng lặng lên phòng nằm.

Xem như cái câu nói đi học lại của hắn là trò đùa.

Không quá 5 phút, hắn rửa xong chén, lên phòng cậu gõ cửa.

Gia Kỳ giả điếc.

Nhưng mà hắn không có vẻ là buông tha cho cậu, Gia Kỳ cảm thấy có khi cánh cửa này bị hắn gõ lủng luôn ấy chứ.

- Đừng có gõ nữa, phiền quá.

Gia Kỳ mở tủ quần áo thì thấy trong tủ đã treo thêm mấy bộ đồng phục được ủi phẳng phiu.

Rõ ràng xung quanh cậu cái gì cũng phiền phức, trường đại học của cậu do cái tên kia đăng ký cho, có bao nhiêu cái trường, mà hắn lại đăng ký đến cái trường nghìn năm giữ gìn truyền thống gì đó, cho nên bắt sinh viên và cả giáo viên phải mặc đồng phục.

Học phí ở trường này cũng rõ cao, thế nhưng chuyện đóng tiền học và cả chuyện đăng ký môn đều tới tay Thanh Nhàn.

Từ thời cấp dưới cũng thế, chuyện trường học hay cả những lần mời phụ huynh lên giải quyết, đều là Thanh Nhàn.

Nhìn cái đồng phục sơ mi sọc xanh quần xám kia, Gia Kỳ lại nhớ ngoại rồi.

Không muốn đi học đâu.

Gia Kỳ thừ người 10 phút, Thanh Nhàn không nhiều lời nữa, bước thẳng người vào phòng cậu.

Thanh Nhàn hắn ta đã thay đồ xong, áo sơ mi trắng tay dài được hắn xắn lên, nguyên cánh tay hắn chỗ nào cũng có gân, cả bàn tay cũng thon dài.

Gia Kỳ nghĩ, nếu bây giờ hắn ta thông báo cậu không cần phải đi học nữa, thì có lẽ cậu sẽ thấy hắn đẹp trai.

Còn hắn ép cậu đi học hả, hắn chính là người xấu nhất trên thế gian này.

Thanh Nhàn nhìn chằm cậu, Gia Kỳ đành phải lấy bộ đồng phục kia, chui vô nhà vệ sinh thay đồ.

Gia Kỳ thay đồ xong, hắn đã sắp xong balo cho cậu, balo mang bình nước, tập sách, một hộp bút, để vài cái bánh, thẻ sinh viên, thẻ thông hành của hắn.

Hắn mang xuống xe, khởi động xe để xe mát hơn trước khi cậu vào.

Thanh Nhàn ra khỏi xe đứng chờ cậu, chỉ thấy một cậu nhóc mặt bí xị mở cửa sau xe, Thanh Nhàn chặn lại, nhét cậu vào ghế trước, cài dây cho cậu xong hắn mới đi vòng qua ngồi ghế lái đến trường.

Chiếc Mercedes bắt đầu lăn bánh, cũng lăn trong người Gia Kỳ vài nỗi nhàm chán.

Trên xe có để sẵn bánh, cả một hộp nho.

Gia Kỳ sau khi xử lý một hộp nho xong thì có hơi buồn ngủ.

Ăn bữa chính có tý đã kêu no, thế nhưng có đồ ăn vặt một cái là dạ dày cậu bắt đầu không có đáy liền.

- Hơn 1 tiếng nữa mới tới trường, em tranh thủ ngủ tí đi.

Thanh Nhàn bật nhạc lên, tiếng nhạc du dương nên nhanh chóng Gia Kỳ chìm vào giấc ngủ.

Gia Kỳ ngủ say, trong cơn mơ cậu thấy có ai sờ mặt cậu, còn có một bờ môi ấm áp chạm vào trán cậu.

Đến nơi, Thanh Nhàn nhẹ giọng kêu cậu dậy.

- 30 phút nữa.

- Cậu dùng giọng say ngủ nài nỉ.

- Dậy.

Hắn xoa đầu Gia Kỳ, Gia Kỳ chợt tỉnh, bước ra rồi đóng rầm cửa.

Tiếng động không nhỏ, xung quanh cậu có nhiều vị giảng viên đều ngước mắt nhìn qua.

Gia Kỳ ngượng ngùng, nhưng cậu không biết điều họ nhìn chính là cậu thế mà bước ra từ xe của Nguyên Thanh Nhàn, họ nhìn cậu rồi nghĩ, thì ra cái vẻ người sống chớ lại gần, chớ đụng chuyện đáng sợ kia của Thanh Nhàn lại yêu chiều đứa em trai tinh nghịch kia.

- Phòng học em ở lầu 8, khu B, phòng 806.

Học ngoan.

Thanh Nhàn đưa balo cho cậu, hắn mỉm cười xoa đầu Gia Kỳ.

Hình như hắn xem cậu như cái nùi giẻ vậy, sơ hở là xoa tóc cậu cho rối tung lên.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
6. Đi học có vui không


Lên thêm một con hàng gia trưởng ngầm, ảnh chiều chứ ảnh hổng có hiền.

____________________________________________________________________

Lâu rồi Gia Kỳ mới bước đến trường, nhìn ngôi trường mới mà quen, quen mà lạ này mà Gia Kỳ thấy bực hết cả mình.

Lứa bạn học của cậu năm hai hết rồi, mà cậu bây giờ mới bắt đầu lại từ đầu.

Tất cả tại ai, tại Thanh Nhàn hết.

Cứ muốn đối nghịch với Gia Kỳ cậu đây.

Gia Kỳ đi dạo trường rồi tìm một ghế đá ngồi xuống, có phải hắn nhét bom đạn vào balo không mà khiến cậu đeo nặng muốn chết, sắp xệ cả vai rồi.

Cộng thêm trường ở đây quá rộng, đa số cả sinh viên và giảng viên khi dô khuôn viên trường đều di chuyển bằng xe đạp.

Cậu ngồi đấy mặc kệ cho thông báo vào lớp.

Sinh viên đã vào lớp bớt nên sân trường trở nên trống trải hẵn, trước mặt là bờ sông xanh có cây cầu nhỏ bắt ngang, làn gió mát, hàng cây xanh rì rào bên tai khiến Gia Kỳ muốn nhảy xuống tắm sông liền, nhưng đây là trường học nên khiến cậu có chút nhàm chán.

Cậu mở balo xem Thanh Nhàn bỏ vào những gì, vài quyển sách, vài quyển sổ để ghi chép, còn có một tờ giấy in lịch học, hơn nữa còn in một dòng chữ to đùng " KHÔNG ĐƯỢC NGHỈ HỌC KHÔNG LÝ DO".

Cậu cứ thích nghỉ đó, Gia Kỳ một khi đã muốn nghỉ học thì cậu bịa lý do nào cũng hợp lý.

Cả giáo viên cấp 3 biết cậu rõ ràng là bịa nhưng vẫn phải dung túng cho cậu.

Cậu lấy điện thoại ra nằm dưới ghế chơi game đến khi chuông tan, 11h30 đã đến.

Cho dù cậu có bị đình chỉ học lâu cỡ nào, nhưng thời gian tan lớp cậu vẫn nhớ rõ.

Một bóng hình xuất hiện trước mặt cậu.

Thanh Nhàn dừng chiếc xe đạp, Gia Kỳ ngước nhìn.

Đôi chân dài được bao phủ bởi chiếc quần tây, áo sơ mi hắn mặc là loại dài tay được xắn cao lên tới khuỷu, Gia Kỳ ngơ ngác mất vài giây, nếu bỏ khuyết điểm hắn là người cậu ghét ra thì hắn có rất nhiều ưu điểm, hắn còn đẹp nữa, cả vóc dáng cũng quyến rũ vô cùng.

- Lên xe anh chở em đi ăn trưa.

Bởi vì xe đạp của hắn là xe địa hình nên không có giỏ xe để đồ, cậu xách balo lên, hắn nhanh chóng lấy rồi đeo trước ngực, Gia Kỳ leo lên ghế sau xe, cậu biết kiểu dáng xe này sẽ không gắn sẵn yên sau xe đạp.

Thế mà xe hắn lại có, chắc là gắn để chở cô nào rồi.

- Vịn anh chắc vào kẻo ngã.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại nhắc bàn tay víu vào hai bên hông áo sơ mi hắn.

Hắn bắt đầu đạp xe, cậu lén lút vò cho áo hắn nhăn nhúm.

Bởi vì hắn kỹ tính, cho nên nếu thấy áo nhăn nhúm chắc chắn sẽ bực bội.

Gia Kỳ cười thầm.

Mãi lo suy nghĩ chuyện xấu mà cậu không để ý Thanh Nhàn thắng gấp, cả người cậu đập vào tấm lưng vững chải trước mặt, cả mồ hôi lốm đốm trên mặt cậu cũng in hẳn vào áo của Thanh Nhàn.

Suốt cả đoạn đường hắn chở cậu, đơn nhiên thu hút nhiều ánh mắt của người xung quanh, Gia Kỳ ngại muốn chết.

Cậu vùi ánh mắt vô hồn vào tấm lưng hắn.

Rõ ràng là đô con muốn chết, mà khoác bộ áo vào trông hắn ốm ốm gầy gầy cao cao.

Chung quy lại đối với Gia Kỳ, Thanh Nhàn chỉ có 1 chữ, xấu.

Không phải vì hắn xấu thật, hắn vô cùng đẹp, cậu cũng ước ao có được cơ thể như hắn.

Hắn vô cùng cao, cũng vô số lần cậu cao huyết áp với hắn.

Chính vì cậu không vừa mắt hắn, nên những ưu điểm của hắn chỉ là cái nền.

Hắn dắt cậu lên khu phòng giáo viên, trường ở đây học phí cao nên giáo viên cũng được đãi ngộ rất tốt, giáo viên có phòng riêng và khu họp chung theo từng khoa.

Mỗi văn phòng riêng đều có nơi nghỉ ngơi, trước giờ cậu chưa từng vào đây bởi vì thời gian rảnh, cậu đều đi net hoặc đi la cà với lũ bạn.

Văn phòng của hắn trồng nhiều cây, không gian tuy nhỏ nhưng mà nhìn trông vẫn rất hài hòa, trên bàn vốn để tài liệu sổ sách thì đã được dọn sạch, thay vào đó là vài bịch đồ ăn.

Là hắn mới đặt mua, là cơm canh từ nhà hàng nổi tiếng.

Nhưng Gia Kỳ nào quan tâm giá cả, cậu chỉ muốn vào phòng hắn nằm chơi game một tí.

Hắn lấy khăn ướt lau sạch tay cậu, ngồi xuống bày biện thức ăn ra.

2 mặn, 1 rau, 1 canh.

Nhưng Gia Kỳ nào muốn ăn, cậu vẫn còn no vì nuốt cả chùm nho hồi trên xe.

Thấy Gia Kỳ bước lại mở cánh cửa phòng nghỉ, Thanh Nhàn cau mày.

- Em đi lại đây ăn cơm.

- Ăn trước đi.

Chưa đói.

- Không, lại đây.

Gia Kỳ bực mình.

Sao mà hắn ta phiền dữ vậy.

Thấy Gia Kỳ có vẻ nghe lỗ tai này lọt qua lỗ tai kia.

Thanh Nhàn bắt đầu đếm.

Anh còn không hiểu cậu sao.

Nếu trước giờ cứ dễ khuất phục trước cậu thế kia, thì bây giờ cậu đã trở thành cái thi thể trơ xương kia rồi.

Cái tật kén ăn này chỉ có Thanh Nhàn mới trị được Gia Kỳ.

- Một...

Quy tắc đếm số luôn thành công.

Cậu hậm hực ngồi xuống.

Ghế được kê kế bên hắn, cậu kéo ghế nhích ra xa thì bị tay hắn giữ lại, thậm chí hắn còn kéo chiếc ghế của cậu đến gần hắn hơn.

Gia Kỳ là một đứa thích đăng ảnh lên mạng, cực kì thích chụp hình mọi thứ, thế nên cậu chụp chẹt bàn cơm cũng hơn 10 phút, ấy thế mà Thanh Nhàn vẫn kiên nhẫn đợi cậu.

Chụp nhiều là một chuyện, ăn nhiều không mới là một chuyện khác.

Cơm trong chén cậu xới bớt ra một nữa, rõ ràng hắn múc cho cậu không phải là cơm, là một cái núi hình chén cơm mới đúng.

Thanh Nhàn lại nhíu mày, ánh mắt hắn hơi híp lại dưới tròng kính gọng vàng.

Cái tên khùng này, sơ hở là nhăn mặt.

Trong bữa cơm, hắn cứ liên tục gấp đồ ăn cho cậu.

Cậu lại đẩy đồ ăn lại về chỗ cũ.

Cái thói quen xấu này, cũng chỉ có Thanh Nhàn chịu đựng mà không nhắc nhở cậu.

Thử đồ ăn mà gắp ra xong rồi thảy về chỗ cũ đi, người ta không ụp cái dĩa lên đầu Gia Kỳ là may.

Gia Kỳ đang chăm chú vào bộ phim trên điện thoại, vừa ăn vừa xem nên tiến độ ăn rất chậm.

Hắn nâng tay bấm dừng điện thoại cậu.

Gia Kỳ ngước lên nhìn hắn.

- Buổi đầu học môn Toán cao cấp em thấy như thế nào?

- Khó, chán, không hiểu.

Hắn mỉm cười.

- Toán không khó, chỉ cần em cố gắng tập trung một tí, giải bài đầy đủ.

Nữa rồi đó, tới giờ xàm của hắn.

Gia Kỳ muốn bịt tai lại.

Thử làm một kẻ học dốt như cậu đi, rồi có mà ngồi đó nói đạo lý.

Cuộc sống có quy luật của riêng nó, khi bạn càng sợ thứ gì, thì thứ đó càng dễ xảy ra với bạn hơn.

Gia Kỳ sợ nhất là tiếng anh.

Trong khi cậu ghét cay ghét đắng tiếng anh thì tên đáng ghét đó lại rất giỏi tiếng anh, cũng biết thêm nhiều thứ tiếng, bạn thân cậu là thằng Gia Khánh cũng giỏi ngoại ngữ, đến cả những đứa làm trong quán ăn cũng biết ít nhất một thứ tiếng ngoại ngữ.

Chỉ có cậu không biết tiếng gì ngoài tiếng mẹ đẻ, cậu còn giỏi nhất là tiếng chửi thề.

Thầy cô mà Gia Kỳ từng gặp đều rất có tâm dạy, không chê cậu dốt, không chê cậu hiểu chậm, nhưng tính tình Gia Kỳ biếng nhác, thích đi la cà, không chịu học hành, nên thành ra có tâm dạy nhưng không thấy bóng dáng cậu ngồi học.

Dạo gần đây bởi vì cậu thường xuyên la cà ở mấy quán nhậu nhiều hơn, nên Thanh Nhàn cùng với bà ngoại đều thống nhất bắt cậu phải đi học.

Đó chính là lý do, bị đình chỉ chưa kịp làm gì đã bị bắt trở lại trường học.

Gia Kỳ khi còn nhỏ thân thể rất yếu đuối, rất hay ốm vặt, hơn nữa do uống rượu bia quá nhiều mà cậu còn bị thêm bệnh về dạ dày.

Cắt tiền tiêu vặt thì cậu nhịn ăn nhịn uống để tiền đi chơi với đám bạn.

Thanh Nhàn tập gym, cơ bắp đồ sộ thế nhưng mà hắn rất hiền, chỉ mồm với Gia Kỳ mà chưa bao giờ động thủ.

Chính vì thế mà Gia Kỳ rất nhờn, Thanh Nhàn bất lực nhưng vẫn quản cậu rất nghiêm trong việc ăn uống.

Hắn dài dòng còn hơn con gái.

Gia Kỳ cảm nhận Thanh Nhàn còn phiền hơn tất cả các cô bạn gái cũ của cậu gom lại đặt cùng một chỗ.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
7. Thương cho roll royce cho vọt


Trên đời này, làm gì có chuyện có thể giấu được chuyện xấu mãi mãi.

Muốn người khác không biết trừ khi mình không làm.

Gia Kỳ nào ngờ có 1 ngày bản thân bị nghiệp quật nhanh như vậy

Nguyên Thanh Nhàn đang từ trạng thái vui vẻ, sau khi xem điện thoại xong gương mặt hắn chuyển sang đen kịt.

- Hôm nay cô dạy toán dạy em về nội dung gì vậy, có thể kể anh nghe được không?

Gia Kỳ còn đang chăm chú vào bộ phim trên điện thoại, giả bộ gắt gỏng.

- Thì ba cái xác xuất thống kê chứ gì.

- Cô dạy dạy em tên gì?

- Lan Anh hay Hồng Anh gì đó.

Ai mà nhớ nổi.

Thanh Nhàn im lặng vài giây, bỗng nhiên hỏi tiếp.

- Hôm nay trong lớp học em ngồi ở chỗ nào?

- Ngồi chỗ nào kệ đi, hỏi quài phiền quá, im đi.

Câu trả lời của cậu đơn nhiên là ngồi ghế đá ngoài sân trường rồi, có vô lớp đâu mà biết hình dạng cô giáo ra sao.

- Rất tiếc anh phải thông báo cho em biết, hôm nay người dạy toán của lớp em là thầy giáo chứ không phải cô giáo.

Thầy em tên là Quốc Bảo.

LAN ANH HỒNG ANH LÀ AI?

Nói dứt câu, Nguyên Thanh Nhàn đưa thẳng cái điện thoại vào mặt cậu, như cái cách mà hắn ném thẳng cái ảnh vào lòng tự trọng của 1 đứa trẻ khi bị phát hiện nói dối.

Đây là hình ảnh chụp lớp học, các sinh viên ngồi làm bài, tấm thứ hai là danh sách điểm danh.

Trên tấm ảnh không hề có cậu, danh sách điểm danh cũng không hề ghi nhận cậu có đi học.

Không khí trong phòng bỗng chốc lạnh hơn, Gia Kỳ vẫn còn mạnh miệng.

- Tên là do quên thôi, với lại lúc điểm danh thì tui đi vệ sinh mà.

Do ông thầy chứ do...

Gia Kỳ nhận thấy bầu không khí không ổn nên vừa bao biện vừa đứng dậy vọt lẹ, cậu vừa vọt thì hắn bật dậy nắm lấy cánh tay kéo mạnh cậu đứng sát bờ tường.

- Em có biết điểm giới hạn của anh là gì không?

Hắn chỉ dùng 1 tay để nắm lấy cánh tay cậu, bàn tay hắn siết chặt khiến Gia Kỳ cảm thấy đau.

Cậu vùng vằng muốn thoát ra.

- Buông ra coi.

- Gia Kỳ muốn khóc huhuhu tới nơi, ở trường tên Nhàn kia cứ như một người mà cậu không hề quen biết vậy.

Cái không khí lạnh lùng ngợp thở này giống y hệt cái lúc mà hắn ngồi trên bàn ăn, nghe tin cậu khoe mẽ có bạn gái mới với bà ngoại vậy.

- ĐỨNG CHO NGAY NGẮN.

- Thanh Nhàn bỗng quát lớn, Gia Kỳ giựt cả mình.

Gia Kỳ không chịu đâu, hắn hung dữ với cậu, hắn nạt nộ cậu, cậu muốn về nhà.

- Khoanh tay lại, đứng úp mặt vào tường.

Gia Kỳ nghe thấy hắn xem mình như trẻ con thế thì vàng vùng vẫy hơn, lực siết của Thanh Nhàn cũng trở nên mạnh hơn.

Anh biết Gia Kỳ đang bực bội vì bị bắt trúng mánh khóe, cái bực bội cộng với cái sĩ diện, và cả sự dễ dãi của anh từ xưa đến giờ khiến con hàng này được nước lấn tới, nói dối riết thì quen thói nên hôm nay anh quyết sẽ xử con hàng này ra trò.

Gia Kỳ vùng vẫy, lấy cả thân mình đập vào người Thanh Nhàn.

Thanh Nhàn phát cáu, rõ ràng người sai là Gia Kỳ, cậu còn chướng lên với anh.

Thanh Nhàn vươn tay nắm lấy lưng quần và xách lên cao khiến quần cậu dính sát vào thân người, và sau đó hắn vung tay cho cậu 5 cái tát liên tiếp.

Mông Gia Kỳ đau nhói sau 5 cái tát mạnh mẽ ấy, bàn tay hắn cứ như 1 cây thước sắt dí vào mông cậu không trượt phát nào.

Sau cú đánh ấy, Gia Kỳ thôi vùng vẫy, cậu đang còn sốc, sốc vì đau, sốc vì hắn thế mà lại ra tay với cậu.

Cậu thôi vùng vẫy, hắn thôi kẹp chặt cậu.

Gia Kỳ được thả, ngay lập tức xoa mông.

Hắn tập gym, bàn tay ấy bao nhiêu sức lực, thế mà lại dùng lên người cậu, Gia Kỳ vô cùng tức tưởi.

Đánh Gia Kỳ, lòng bàn tay Thanh Nhàn cũng trở nên đỏ rực, nóng rát.

Thế nhưng hôm nay anh quyết tâm không mềm lòng, anh đã chiều cậu quá nhiều, anh đã buông thả cho cậu một khoảng thời gian vì anh nghĩ, Gia Kỳ bị tổn thương lòng, anh không muốn thế giới lại chà đạp tàn nhẫn lên vết thương âm ỉ ấy của Gia Kỳ.

Nhưng hôm nay anh chắc một điều, con hàng này cần được dạy dỗ.

Một lần tha thì thêm một lần nhờn.

1 lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng, hôm nay không có con rắn nào ở đây, chỉ có cây roi cắn mông Gia Kỳ.

- Đứng khoanh tay, úp mặt 30 phút, bình tâm lại và tự chất vấn lương tâm, trả lời tại sao hôm nay lại trốn học, tại sao lại nói dối anh?

Có phải nói dối riết em quen thói không?

Có phải anh dễ quá rồi em trèo lên đầu anh không?

Gia Kỳ mím môi, vẻ mặt trông cực kỳ bướng bỉnh, cậu quyết tâm cách ly khoảng cách và gương mặt anh nên sải 1 bước chân thật dài đứng vào chỗ khác.

Thanh Nhàn nào hỏi, đó là câu khẳng định của Thanh Nhàn.

- Tại sao thì đứng đây rồi, còn hỏi tại sao.

Anh cười lạnh, đến lúc bản thân gặp nguy hiểm rồi còn cứng miệng được, để coi hôm nay miệng em bé này cứng hay là cây roi của anh cứng hơn.

Trong góc phòng có một chậu trúc phát tài cao hơn 1m, trong lúc Thanh Nhàn cắt nó xuống thì trông thấy Gia Kỳ vọt ra trước cửa.

- ĐỨNG LẠI.

HÔM NAY EM MÀ NGON BƯỚC RA KHỎI CỬA, THÌ ĐỪNG TRÁCH TẠI SAO RƯỢU MỜI KHÔNG UỐNG LẠI UỐNG RƯỢU PHẠT.

Gia Kỳ lại muốn khóc huhuhu tập 2, rõ ràng bây giờ hắn đang phạt cậu, làm gì có rượu mời nào.

Mà trên đời này rượu uống vào thì đắng với cay chứ làm gì có rượu nào uống vào là đau mông đâu.

Gia Kỳ khựng người, lưng đổ mồ hôi thấm cả vạt áo.

- MỘT.

- HAI.

- B..

- Thanh Nhàn chưa kịp đếm tròn số thì Gia Kỳ đã nhanh chân vọt lại chỗ cũ.

Anh cười nhẹ, biết cậu nhóc kia không nhìn mặt anh nên anh không đóng vẻ mặt nghiêm nghị.

Lòng chợt nghĩ thì ra con hàng này còn biết sợ anh.
 
Đem Tình Yêu Khắc Vào Tim
8


Thanh Nhàn cầm 2 cây trúc phát tài tiến lại bàn, anh tước bớt lá, lộ ra thân cây dẻo dai, nuôi em Gia Kỳ từ lúc còn thơ ngây đến lúc một tay em dắt hai cô bạn gái, anh chưa quất em bé một cây nào, lắm lúc Gia Kỳ không ngoan, chứng lên thì quậy nhưng anh vẫn chịu đựng vì xót em bé, nhưng hôm nay anh nhận ra, một điều nhịn là chín bé Gia Kỳ trèo lên đầu, ở nhà khó xử lý vì có bà ngoại thương Gia Kỳ.

Ở trên trường không có ai cản anh, thêm bối cảnh giáo dục quá là hợp lý cho việc anh quất Gia Kỳ.

Còn lý do anh cắt hai cây trúc phát tài hả, quýnh gãy cây này thì còn có cây kia quýnh tiếp.

Con hàng kia từ lúc anh nạt cho thì ngoan ngoãn đứng 1 chỗ hơn hẳn, anh cứ hiền hiền rồi nhờn.

Đến lúc ai đóng vai ác thì bày ra vẻ mặt uất ức.

- Em biết lý do tại sao bị đòn không?

Từ lúc nào thì Thanh Nhàn đã cầm cây đứng sau lưng Gia Kỳ, cậu len lén nhìn.

Vẻ mặt hắn vẫn như thế, trông cứ như cậu ăn hết của cải của hắn và hắn lúc nào cũng sẵn sàng bổ nhào vào cắn xé cậu vậy.

- Mồm đâu?

- Kèm theo là một ánh nhìn sắt bén.

- Tr..trốn học.

- Ai trốn học?

Anh trốn, bà hàng xóm trốn?

Lan Anh trốn, Hồng Anh trốn?

Dứt câu, anh vút thẳng cây vào mông Gia Kỳ.

Gia Kỳ hưởng trọn tình yêu thương ấm áp của Thanh Nhàn giành cho cậu, cậu uốn éo đưa tay ra xoa.

Một lần lỡ lời, mà hắn cứ nhắc lại tên Lan Anh Hồng Anh làm gì, Gia Kỳ vừa tức vừa cảm thấy mông qúa đau, cậu xít xoa.

- E..m emm trốn.

- Khoanh cái tay lại.

Anh đã cho xoa chưa?

Bây giờ cái tay xoa bao nhiêu lần, mông chịu bấy nhiêu cây.

Gia Kỳ ngượng đỏ mặt, cái tay cứ nhấp nháy riết mà không biết để đâu, ở đời cậu chưa bao giờ gặp nhục nhã như vậy.

Không xoa hắn cũng đánh, xoa hắn cũng đánh.

Công bằng đâu, huhuhu cậu muốn về nhà, không có đi học đi hiết gì nữa.

Thấy cậu mãi chần chừ, Thanh Nhàn quất tiếp cho một cây.

Cái đau cứ như mới mà in vào mông Gia Kỳ, Gia Kỳ biết sợ rồi, không dám xoa nên cái chân cũng mạnh dạn hơn, uốn éo đủ kiểu.

Thật ra thì đánh em bé hai cây, Thanh Nhàn cũng xót lắm rồi, muốn quăng cái cây mà ôm lấy Gia Kỳ dỗ dành.

Thế nhưng đó cũng chỉ là những dòng suy nghĩ, anh biết Gia Kỳ là dạng bướng vô cùng, chừng nào còn không phục là còn cố chấp.

- Bây giờ tội này bao nhiêu cây?

Gia Kỳ mãi không trả lời, anh tiếp lời.

- 20 cây nhé?

Cậu không nhìn Thanh Nhàn, lắc đầu tỏ ra không đồng ý.

Gia Kỳ trưng mỗi cái ót ra, tiết kiệm vẻ mặt với anh, anh biết em bé này đang dỗi rồi, rõ ràng tự mình phạm lỗi mà cứ làm như anh là kẻ có lỗi.

Cái cảm giác bị tra hỏi số roi cứ y như phạm nhân đứng trước bục của tòa án, cậu uất ức không thôi, rõ ràng nghỉ học có 1 buổi, mà hắn coi cậu như kẻ phạm tội trời, còn đánh cậu tơi bời.

Gia Kỳ muốn chạy về khóc với bà ngoại.

Cậu thề sẽ mãi mãi ghét Thanh Nhàn.

Không bao giờ chơi với Thanh Nhàn nữa.

Cậu sẽ không bao giờ qua phòng Thanh Nhàn nữa, hắn cũng đừng hòng bước vào phòng cậu.

- Em nên nhớ cho kĩ ngày hôm nay.

Sau này mà còn dám cúp học nữa thì ăn đòn nghe chưa.

Anh kéo Gia Kỳ ra đối mặt với mình, thấy từ lúc nào mắt cậu đã đỏ hoe, hai dòng nước mắt chảy dài, anh biết ngay mà, bình thường thì em bé này rất hay nhiều lời, hôm nào mà không nói chuyện là biết đang dỗi.

Rốt cuộc thì Thanh Nhàn cũng không nỡ dùng cây trúc phát tài đánh Gia Kỳ, anh chuyển sang bộp bằng tay.

Thanh Nhàn ôm Gia Kỳ vào người, cậu gục mặt xuống bờ vai hắn mà lau nước mắt.

Một tay hắn siết chặt bờ lưng cậu vào người hắn, một tay hắn động thủ.

Mỗi lần hắn xuống tay là tiếng hức của cậu càng to hơn, nước mắt cũng thấm đẫm cả bờ vai Thanh Nhàn.

Từ cây chuyển sang bộp bằng tay, nhưng đối với Gia Kỳ cũng không khác mấy, hắn tập gym đó, vỗ phát nào cậu muốn đầu thai kiếp đó.

Mới có vài cái tát vào mông, Gia Kỳ đã đau không chịu nổi, nhón chân muốn thoát, bàn tay vùng vẩy che mông.

Nhưng cậu nào thoát được sự kèm cặp của Thanh Nhàn, cậu che chỗ nào hắn đánh bên mông khác.

Cái đau dồn dập một chỗ khiến Gia Kỳ càng khóc thương tâm hơn.

Cậu buông tay không dám che nữa, bàn tay của hắn quá to, một lần động thủ là in cả bàn tay vào cánh mông cậu.

- Còn 5 cái cuối, đây là tự em gieo gió gặt bão.

Gia Kỳ gào khóc, gió cmn chứ gió, cậu gặt được diêm vương thì đúng hơn.

Bình thường hắn dịu dàng nhẹ nhàng bao nhiêu, hôm nay thiếu điều muốn đánh chết cậu, thiếu điều đánh cho cậu trùng sinh gặp hệ thống.

Đánh xong, Thanh Nhàn vẫn giữ tư thế ôm cậu, chỉ khác là hắn dịu dàng xoa đầu cậu, rồi chuyển sang xoa lưng, sau đó xoa mông Gia Kỳ.

Mông Gia Kỳ sau khi trải qua cuộc thế chiến thứ hai thì tê rát, như có ngọn lửa đang đốt dưới mông cậu.

- Hôm nay anh mới xử tội trốn học thôi đấy, còn cái tội hỗn với anh, em thái độ với anh thì anh tha cho đấy.

Thanh Nhàn trông cảnh Gia Kỳ đưa tay lau nước mắt thì cả lòng thấy tràn ngập sự đáng yêu, anh xuống nước nói chuyện rồi mà Gia Kỳ vẫn dỗi không thèm nhìn mặt anh, anh bật cười, em bé Gia Kỳ vẫn như thời xưa, cái thời anh phải chạy theo sau dỗ cả buổi.

Thanh Nhàn tâm lý, biết Gia Kỳ đang đang mông nên ra lệnh cho cậu úp mặt vào tường kiểm điểm tiếp.

Gia Kỳ rơi nước mắt như suối.

Đánh người ta đã rồi, vừa mới xoa có một tí đã phạt tiếp.

Gia Kỳ đứng khóc thút thít được 10 phút, Thanh Nhàn lại xót em bé nên lại ôm Gia Kỳ vào lòng, vỗ nhẹ lưng xin lỗi.

- Anh xin lỗi, không đau không đau nữa, nín khóc đi nhé.

Anh sai rồi, bé cưng đừng giận nữa nhé.

Còn hơn nữa tiếng nữa vào tiết học rồi, em muốn để mấy bạn thấy em khóc hả.

- Ôi trời, em bé nhà ai đáng yêu thế, nín khóc rồi anh mua trà sữa cho nhé.

Gia Kỳ đưa tay ôm anh chặt hơn, anh biết cậu nhóc này bớt dỗi rồi.

Thanh Nhàn cười bất đắt dĩ, người làm sai là Gia Kỳ, người dỗi cũng là Gia Kỳ.

Nhưng trước mặt anh, anh mong Gia Kỳ cứ mãi việc làm em bé, việc ngoài kia, cứ để anh lo.
 
Back
Top Bottom