Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Đệ tam Thế Chiến: Phần 1: Binh chủng Tăng-Thiết giáp: Quyển 2

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404472735-256-k6223.jpg

Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Tác giả: Soviet_Katri
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nên bắt đầu đọc từ chương 7 trở đi.

Mấy chương đầu tôi viết dở quá.

Tóm tắt:

Câu chuyện theo chân Xxx( cuối truyện, tên nhân vật sẽ được tiết lộ)-1 vị chỉ huy trẻ của lực lượng Tăng-thiết giáp, thuộc lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam, từ lúc bắt đầu thế chiến 3 cho tới khi hết truyện (🤣)

Chú ý:

-Truyện rất kén người đọc.

Bạn có muốn xem tiếp hay không thì đó là do bạn tự chọn.

-Chống chỉ định: 3 que, Me Tây, chống cộng, tư bản cực đoan, nói chung là mấy thằng phản động, hết.



war​
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 127: Trận Dunkirk-Phần 1: Lệnh hoãn binh (1)


Thứ 2, ngày 9 tháng 9 năm 2041.

Vùng Thượng Pháp.

Xã Dunkirk, Quận Dunkirk, tỉnh Nord.

7:00 phút sáng, tại 1 căn nhà may mắn còn nguyên vẹn.

...........

Hôm nay là 1 ngày tuyệt vời.

Tôi ngồi trong phòng làm việc của mình, tất nhiên là đã dọn dẹp từ 1 căn nhà còn nguyên vẹn, xé gói Lipton chanh đường, đổ vào cốc nước nóng.

Tôi cuộn vỏ lại, và khuấy đều nó lên.

Khi tan hết, tôi mở hộp cấp đông, lấy vài viên đá, bỏ vào cốc.

Đợi 1 lúc, tôi đưa tay ra chạm thử...

Mát lạnh.

Thế là, tôi đưa cốc ngồi lên cái ghế, ngẩng cao đầu mà ngắm bầu trời xanh biếc, những cơn gió biển nhè nhẹ và từng tia nắng chói chan chiếu thẳng xuống mặt đất.

Thế là phòng tuyến Maginot đã sụp đổ.

Kéo theo đó chính là sự sụp đổ hoàn toàn của 2 chiến trường phía Bắc và chiến trường phía Đông, tức là khu vực Maginot và tiệm cận phía Đông của Vùng Đại Đông (khu vực giáp với Đức), kéo theo sự tan rã của 9 triệu quân, khiến Cụm TDQ Bắc bị xoá sổ.

Còn 3 Cụm TDQ còn lại, gồm Cụm TDQ Tây Bắc, Đông và Đông Nam bị thiệt hại nề.

Tổng lực lượng còn lại chỉ còn khoảng 5,7 triệu quân.

Theo như những gì tôi được biết, Cụm TDQ Tây Bắc rút chạy về Dunkirk, nhưng bị 2 PDQ số 1 và 2 bao vây chặt tại Dunkirk.

Cụm TDQ Đông thì rút về Paris cố thủ.

Còn Cụm TDQ Đông Nam thiệt hại nặng nhất, được di tản về Normandy để vừa bảo vệ nơi đây, vừa phục hồi quân số.

Và 2 nơi đó cũng là mục tiêu quan trọng của chúng tôi.

Paris vừa là thủ đô của Pháp, vừa là Bộ Tổng tham mưu tiền phương của Nato.

Còn Normandy là khu vực giáp biển cuối cùng mà bọn Nato còn giữ được, là nơi tiếp viện giữa Anh và Pháp.

Còn về phần chúng tôi, sau khi trận Maginot kết thúc, Sư đoàn xe tăng cận vệ Warsaw Germaniya số 48 được rút khỏi biên chế của PDQ Warsaw số 4, thay vào là Sư đoàn cơ giới Tiệp Khắc số 712.

Và cả sư đoàn được nghỉ ngơi, nhân tiện nhận tiếp viện và tăng trợ quân số.

Còn về Sư đoàn, thì như khi kết thúc mọi cuộc chiến, chúng tôi đều được xét duyệt khen thưởng.

Đầu tiên, Sư đoàn xe tăng Warsaw Xô Viết số 388 được nâng thêm phiên hiệu "Cận vệ" và được Stavka phong tặng danh hiệu "Sư đoàn Saratov" (Saratov là thành phố mà sư 388 đóng quân trước chiến tranh).

Nhưng người ta thích gọi là "Sư đoàn tốc chiến" hơn.

Ừ thì đó vốn là phong cách đánh của anh Pugachov mà.

Người Nga nhưng mùi Đức lắm.

Thứ hai, các anh em trong ban tham mưu sư đoàn, gồm anh Pugachov- Sư đoàn trưởng, được thăng lên Thiếu tướng, còn kèm theo một lá thư chúc mừng từ Mikhail Tereshkov- Tổng Tư lệnh Warsaw (Thằng chó Mikhail mà ổng hay chửi đấy!); Itsuka Katakana- Chính ủy Sư đoàn, thăng lên Đại tá, được cử về Quân ủy Trung ương để đào tạo.

Tuy nhiên, cô viết đơn xin hoãn, tiếp tục ở lại cho đến khi kết thúc việc giải phóng Pháp.

Còn Muller và Katakov cũng được thăng lên Thượng tá.

Còn cậu ta-Anatov, được anh Pugachov viết thư đề xuất lên Ban tham mưu Quân đoàn để trao thưởng cho hành động dũng cảm của mình.

Và cậu ta được trao thưởng: Huân chương Vệ quốc Vĩ đại hạng Nhất, Huân chương Surovov hạng Hai, Huân chương Kutuzov hạng Hai, Huân chương Dũng cảm hạng Nhất, Huân chương Vì sự nghiệp bảo vệ Tổ Quốc hạng Nhất.

Được phong cấp danh dự lên Đại tá, và được Tổng bí thư trao tặng danh hiệu Anh hùng Liên bang Xô Viết.

Và tôi, thì...

Tôi cũng được phong tặng các huân chương như Anatov.

Tuy nhiên, tôi không được thăng cấp.

Đây là hình phạt cho việc xử lí Claire, không thông qua thẩm tra.

Tuy vẫn giữ chức Tham mưu Sư đoàn, đương nhiên là theo cấp bậc thì ngang bằng với Katakana, nhưng theo quân hàm thì tôi là cấp dưới.

Ôi, Suka blyat!

Tóm lại, đây là 1 phần thưởng rất xứng đáng mà.

Chúng tôi là lực lượng tiên phong đi đầu khi tiến hành chiến dịch, và cũng lực lượng cuối cùng chốt hạ ổ kháng cự cuối cùng tại Maginot, Sư đoàn 45 Nato.

Còn lỗ hổng Tư lệnh Sư đoàn bỏ trống sau khi Anatov ra đi, anh Pugachov đã viết đơn xin từ chối nhận người điều chuyển.

Còn Katakana thì thật tội nghiệp, vì 1/3 công việc Sư đoàn bị khênh sang cho cô.

Nhưng chắc tôi còn tội nghiệp hơn, vì không những phải tiếp nhận 1/3 công việc kia, mà toàn bộ công việc nội bộ của Sư đoàn hoàn toàn không có ai gánh vác (thực ra thì tôi giao 1 nửa cho Muller, vừa nhẹ việc, vừa huấn luyện cho thằng nhóc tiếp quản vị trí này).

Hiện tại, Sư đoàn xe tăng cận vệ Warsaw Xô Viết số 388, sau khi hồi phục đầy đủ quân số tại München, lập tức bị điều chuyển thẳng tới PDQ Warsaw số 1, làm nhiệm vụ đột kích chiến lược.

...............

-Khà!

Ngon như thuở đầu!

Nhấp xong ngụm trà Lipton, tôi đứng dậy, khoác chiếc áo giáp, rồi đi họp tại Ban Tham mưu Sư đoàn...

Còn tiếp...

--------------------

Phần của tác giả.

Nếu như trong 2 tuần kể từ thông báo này, chương mới không được cập nhật, thì mọi người cứ hiểu rằng, tôi không thể nào đăng truyện được nữa.

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 128: Trận Dunkirk-Phần 1: Lệnh hoãn binh (2).


10 giờ tối.

Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa, trong cái lều dã chiến.

Tôi chỉnh chong đèn, rọi xuống tấm bản đồ.

Rất nhiều mũi tên đỏ chĩa vào các đoạn bán cầu màu xanh lam đậm.

Không sai, đây chính là bản đồ kế hoạch tác chiến của chúng tôi.

Và những đoạn bán cầu màu xanh lam kia chính là các lớp phòng tuyến của quân Nato.

Và giờ, tôi đang nhìn nó rất chăm chú.

Từng cung đường, từng mũi tên tác chiến, từng điểm chiến lược, in dần, đóng ván chặt vào não tôi.

Đúng thế.

Tôi đang nhìn nó lần cuối, lưu trữ trọn vẹn tất cả vào trong não của mình.

Rồi, khi chắn chắn rằng không còn gì phải ghi nhớ nữa, tôi liền thò tay vào túi, móc chiếc bật lửa xăng có khắc hoạ tiết sao vàng.

Rồi tôi xoay đá lửa.

Những tia kim loại bị đốt nóng đỏ, rồi bay vào trong bấc lửa.

Ngọn lửa mạnh mẽ bùng lên, cháy đỏ rực.

Rồi tôi chìa tấm bản đồ vào ngọn lửa.

Nhanh chóng, ngọn lửa nóng khủng khiếp bắt vào, liếm khắp tờ giấy.

Rồi, tôi thả chúng xuống nền nhà.

Khi thành tro, tôi giơ chân, giẫm giẫm, ghiền cho nát hẳn.

Biết tại sao không?

Bởi vì trong cuộc chiến tranh này, kể cả người thân cận mình nhất, cũng có thể là gián điệp.

Không đề phòng, người chịu thiệt ắt là bản thân mình.

"Đâm dao sau lưng"- câu khuyên mà tổ tiên xưa để lại khó sai lắm.

Khi đảm bảo rằng tấm bản đồ đó chỉ còn ở trong đầu của tôi, thì tôi mới chịu tắt đèn đi ngủ.

.....................

Chủ nhật, ngày 15 tháng 9 năm 2041.

5 giờ sáng.

Tôi thức dậy bởi tiếng kẻng hiệu hằng ngày.

Tôi đi đánh răng, rửa sạch mặt, rồi nhận gói ăn theo ngày cấp ở kho nhu phẩm sư đoàn, ăn cơm.

Xong mọi việc, tôi cầm theo tài liệu, bỏ lên khoang sau chiếc BMP-3M, rồi vào xe, nổ máy, chạy đi.

Hôm nay là ngày chuẩn bị cuối cùng cho chiến dịch đột kích Dunkirk.

7:25 phút sáng.

Tôi đã tới doanh trại của Lữ đoàn xe tăng cận vệ Warsaw Germaniya số 48.

Tới trước cửa doanh trại, tôi xuống xe, xuất trình giấy tờ, rồi đọc cả mật khẩu nữa.

Đùa à?

Bắt người lập mật khẩu đọc mật khẩu thì hơi sai đấy (thực ra thì 2 năm trước đúng là có lần tôi quên mật khẩu thật, báo hại cấp trên phải tổ chức xét nghiệm ADN để cứu tôi🐡).

Sau khi nhận được cái gật đầu của cậu lính gác, tôi lên xe, đi vào trong doanh trại.

Hôm nay là ngày đẹp trời.

Bình yên trước cơn bão lớn.

Cũng là ngày cuối cùng để chuẩn bị lực lượng cho đợt tổng tấn công Dunkirk.

Hi vọng mọi người đã chuẩn bị xong.

____________

Tôi dừng xe, gửi nhờ cậu lính gác trông giùm.

Rồi đi kiếm nhóc Muller.

Theo như những gì tôi nhớ, thì cậu nhóc này thường xuất hiện ở lều của Ban tham mưu Lữ đoàn, hoặc là ở kho vật tư quân đoàn.

Mà kho vật tư quân đoàn lại khá gần với chỗ tôi đang đứng, nên tôi quyết định sẽ tới đấy trước.

Quả nhiên.

Từ xa, tôi đã thấy Muller đang cầm chìa khoá, tra vào ổ khoá của kho hậu cần.

Tôi còn chưa kịp gọi thì cậu ta quay đầu, nhìn thấy tôi, gọi:

-A!

Anh Vlad!

Em tưởng anh đang ở chỗ thằng Katakov!

Huh?

-Нети.

Nhóc nên nhớ là Sư đoàn trưởng điều anh sang bên này đấy!

Vụ này được quyết định từ mấy bữa trước rồi!

Nhóc quên à?

-À, em quên thật!

Xin lỗi chỉ huy!

-Mà này, cậu nên nhớ là Katakana-san kia không biết tiếng Đức đâu.

Khó giao tiếp lắm đấy.

Tôi biết thì dễ hơn.

-Vâng, cái đấy thì đúng.

Trong Lữ đoàn mình, ít người hiểu rõ tiếng Nga lắm.

Nếu như mà họ không hiểu rõ lệnh thì chết!

Tôi gật đầu:

-Đúng vậy.

Đây là đại kị lớn nhất đấy!

Nhưng tôi nhớ ra 1 điều khác, hỏi Muller:

-Này, Muller.

Cậu lại tiếp tục tra xét kho hậu cần à?

-Vâng.

Việc đảm bảo hậu cần đầy đủ luôn là điều quan trọng nhất trước khi triển khai 1 chiến dịch lớn, nhất là trong những vụ quan trọng như này!

Quả thật.

Nhiều người hay nghĩ rằng, chiến lược, chiến thuật luôn là điều quan trọng.

Đúng.

Chiến lược, chiến thuật quan trọng là đúng.

Nhưng các ông từng hỏi rằng, chiến lược, chiến thuật muốn thành, phải cần gì?

Ừm.

Chính là "Hậu cần".

Không nhờ hậu cần, vật tư đâu để đánh nhau?

--------------------

Phần của tác giả:

Xin là xin vĩnh biệt cụ!!!!!!!!!😰

2 môn dưới trung bình 😭😭😭

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 129: Trận Dunkirk-Phần 1: Lệnh hoãn binh (3).


Trong khi tôi đang mải suy nghĩ, thì Muller bảo với tôi 1 chuyện làm tôi sốc:

-Mà này, anh có nghe tin đồn dạo gần đây của thằng Katakov chưa anh?

-Katakov á?

Nó làm sao cơ?

-Em nghe nói mấy cậu tiểu đoàn trưởng bên lữ 434 rằng nó thích Katakana-san thì phải...

Tôi giật mình, hỏi lại:

-Thật không?

Thằng nhóc gật đầu:

-Ja, chuẩn trăm phần trăm.

Chỉ huy, nghe khó tin, nhỉ?

-Ừm.

Khó tin thật.

-Vâng.

Anh cứ để ý là thấy.

Thằng Katakov lúc nào cũng nghe lệnh chính ủy răm rắp.

Ừm...

Hừm...

Nghĩ lại, đúng là dạo này nhóc kia hay ở cạnh Katakana thật.

Lại còn nghe lời cậu ta hơn cả tôi nữa.

Bộ nó là phi công chuyển nghề hay gì mà lại dám cưỡi bà chằn đó? (Bật mí nhé:

Sau này đúng là cưỡi được thật, nhưng mà là cậu ta bị Katakana cưỡi thì đúng hơn🐡)

-Mà thôi, bỏ đi.

Cậu cứ đi kiểm tra kho hậu cần đi.

Tôi đi thị sát đây!

-Rõ!

Tôi quay lưng rời đi.

Thích thú, rảnh rỗi, nên tôi đi xem mọi người làm việc, nhể?

Bắt đầu từ bên nhà bếp.

Ờm...

Thì...

Họ đang đi nhặt rau mùi.

Tôi ghé đầu, cúi xuống xem.

-Này các cậu!

-Oh mein Gott!!!

Cậu từ đâu chui ra đấy!

-Không có gì đâu.

Mọi người không cần quan tâm lắm đâu.

À mà mọi người đang làm gì đó?

-Cậu không thấy à?

Chúng tôi đang nhặt rau mùi.

-Thế bữa trưa hôm nay có món gì vậy?

-À, canh thịt bằm khoai tây, xúc xích Đức rán, bánh mì Ba Lan.

-Ô!

Ngon thế?

Sao nay lại có bánh mì Ba Lan thế?

-Tại Sư đoàn trưởng lệnh cho anh em hậu cần bên cơ giới Ba Lan 72 chuyển cho chúng tôi lô bánh mì.

Đổi lại thì chúng tôi cũng đổi cho họ lô xúc xích bò đó!

Ài chà!

Chẹp!

Nghĩ tới mà thèm😋.

-Nghe vui nhỉ?

Hay để tôi duyệt cho quân ta thêm mấy lọ pate, nhé?

Mấy cậu anh nuôi giật mình, quay lại nhìn tôi, hỏi:

-Cậu là gì mà đòi quản chuyện hậu cần?

Tôi nhoẻn cười, chỉ tay vào ngực mình, nói:

-Mấy cậu nhìn vào ngực áo tôi là biết ngay hà!

Nghe xong, họ chăm chú vào ngực áo tôi.

4 chữ "Tham mưu Sư đoàn" được viết bằng song ngữ Nga-Đức dưới biển tên của tôi làm họ sợ hãi, giật nảy lên.

-Tham...

Tham mưu!!!

Sao ngài lại ở chỗ chúng tôi?!

Hình như...

Tôi làm hơi quá rồi thì phải?

-A, ja!

Các cậu cứ bình tĩnh!

Không sao, không sao đâu!

Các cậu cư tiếp tục đi!

Tôi sẽ bảo Sư đoàn trưởng duyệt lô pate trong kho hậu cần Sư đoàn tới mọi người.

Cứ tiếp tục đi!

-R-Rõ!

Sau đó, họ ngồi lại, rồi tiếp tục nhặt rau mùi.

Sau đó, tôi cầm bộ điện đài cầm tay, gọi cho anh Pugachov:

-Alua!

Anh Pugachov hả?

-Ừm.

Sao vậy?

Cậu lại nhờ tôi chuyện gì?

-Anh có thê duyệt cấp cho binh sĩ Sư đoàn lô pate được không?

Bọn họ đnag làm bánh mì.

Bánh mì mà không có pate thì ăn chán lắm!

-Ngán cũng phải chịu!

Chiến tranh đâu phải thời bình đâu mà cậu đòi xơi thêm pate?

-Nhưng mà đêm nay toàn quân xuất chiến, thì ít chút anh cũng phải cho họ ăn lần cuối chứ?

Sau 1 lúc yên ắng không động tĩnh, thì anh Pugachov bảo tôi:

-Thôi được.

Nể mặt cậu giải quyết chồng giấy tờ khi tôi đi họp mấy hôm trước, anh sẽ duyệt.

Tôi gật đầu, mừng rỡ:

-Được!

Vậy anh cấp nốt cho cả buổi nữa.

Em sẽ ở lữ 48 để chấn chỉnh đội ngũ.

-Vậy thì tốt.

Chúc may mắn, Vladinov.

-Vâng, vậy chào anh!

Tít tít tít!!!

Bộ điện đài cầm tay vang tiếng báo ngắt máy.

Tôi quay vào, bảo với mấy anh nuôi:

-Thế là xong rồi đấy!

Tầm 1 tiếng nữa là xe pate tới rồi.

Lúc đấy các cậu nhớ ra chuyển chúng vào nhá!

Họ gật đầu như trống bỏi:

-Rõ!

Còn tiếp...

--------------------------

Phần của tác giả:

Gutten Morgen!!!

Soviet_Katri đây!!!

Sorry mọi người nhé!

Hiện tại, Wattpad điện thoại đang bị lỗi, nên tôi đang xài máy tính của nhà trường để đăng chương mới.

Khổ quá mà!!!

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 130: Trận Dunkirk-Phần 1: Lệnh hoãn binh (4).


Sau đó, tôi đi ra gian chính, gặp tay phụ trách nhà ăn - Đại úy Friedrich Hopper.

"Bộp!"

Tôi vỗ vai cậu ta.

Hopper giật mình, nhảy tưng lên:

-Oh mein Gott!!!

Ai đấy!

Tôi cười, trả lời:

-Kha kha!

Là tui nè!

Cậu ta quay đầu, khi thấy nụ cười hơi "dâm dê, biến thái" của tôi, cậu ta liền nhảy thêm phát nữa, nhảy khỏi chỗ tôi, rồi vuốt ngực:

-Tham mưu!

Đồ quỷ tha ma bắt!

May là tôi không bị bệnh tim đấy!

Không là tôi bỏ mạng vì cái nụ cười ma quỷ của anh rồi!

Tôi dửng dưng, đáp lại:

-Thế anh nghĩ người bị bệnh tim có cơ hội ở đây à?

-Ừ nhỉ, quên thật!

Anh nói tôi mới nhớ ra!

Mà thủ trưởng, anh đi kiếm tôi làm gì?

Tôi trả lời:

-Này, Hopper!

Tôi liên lạc với ban tham mưu sư đoàn rồi đấy!

Sư đoàn trưởng đã phê chuẩn cho chúng ta 2 lô pate để trưa với tối nay cấp dưỡng cho anh em lữ đoàn ta.

Tầm khoảng tiếng nữa là họ đến.

Công việc hôm nay nhiều lắm, đội hậu cần nuôi cơm các cậu làm không kịp đâu.

Nên là này, cậu liên lạc với Muller để cậu ấy cấp cho anh 1 tiểu đoàn đến hỗ trợ dỡ hàng.

Vậy nhé!

-Thế anh có dặn dò gì không?

-Cậu bảo với Muller là mở kho hậu cần, kháo thêm cho mỗi lính 1 túi ăn quân đội loại 1 buổi, rồi cấp cùng luôn với suất ăn tối.

Ăn nhiều, no bụng, căng sức thì họ mới chiến đấu được!

-Tuân lệnh!

-Vậy nhé!

Có gì thì cứ bảo tham mưu ra lệnh!

-Rõ!

Sau đó, tôi đi ra khỏi nhà ăn, tiếp tục tới chỗ cậu bên Tăng-Thiết giáp.

Hiện tại, thì họ đang tiến hành kiểm tra và bảo trì xe tăng.

Có người đang cọ rửa nòng pháo và nội thất trong xe.

Người thì tiến hành kiểm tra các thiết bị điện tử, tra soát lỗi phần mềm.

Người thì tiến hành kiểm tra chất lượng nòng pháo qua bài bắn nút sồi (cho nút sồi vào trong nòng pháo, rót 1 ít nước vào trong nòng và khai hoả).

Một số xe khác thì kíp lái của nó dùng cần cẩu nâng động cơ lên.

Có lẽ là họ đang tiến hành sửa chữa, thay thế các phần hỏng hóc trong động cơ.

Hoặc cũng có thể là nó bị hao mòn quá mức, buộc phải thay thế bằng động cơ mới.

Toàn là UTD-1250, UTD-1500, và GTD-1500 và V-92SM (1180hp).

Còn xe của tôi, nhớ không lầm, là 12N360B 1550 mã lực, cao cấp hơn, bền bỉ hơn.

Khi đến khu vực để xe của tôi, tôi thấy chiếc T-24B sơn số 6756 đang nằm ở đó, còn mấy tay kíp lái xe của tôi như Simon, Lugwid, Leon, Paul lại không thấy đâu.

Ơ hay nhỉ?

Mấy lũ này!

Tôi quyết định nhảy xuống hầm, rồi leo lên xe, trèo lên tháp pháo.

Khi tôi cúi người tính mở của khoang tháp pháo, thì...

-Cạnh!

Boong!!!

Đột ngột, cửa khoang mở ra, bật mạnh rồi va vào cằm của tôi.

Xong rồi tôi mất ý thức, chẳng biết cái mô tê chi rứa á!

11 giờ trưa.

Tôi bật dậy.

-Ui cha má rứa ơi!

Đau thế!

Cằm đau quá!

Cả người tôi ê ẩm, nhức nhối.

Tôi nhìn ra xung quanh.

2 bên tôi, mỗi bên có 2 ông tướng trong kíp lái đang ngồi chầu.

Và Leon lên tiếng trước:

-Chỉ huy, cậu có làm sao không?

Tôi chửi:

-Không sao mới là lạ ấy!

Ôi trời ơi!

Các cậu tính ám sát tôi hay gì?

Leon lắc đầu lia lịa:

-Không, không chỉ huy ơi!

Chúng tôi...

Chúng tôi...

-Thôi bỏ đi.

Các cậu kể cho tôi nghe, rốt cuộc thì chuyện gì xảy ra?

Tại sao tôi lại thành ra thế này?...

Không ai đáp lại...

Im lặng 1 lúc lâu, Leon mới nói tiếp:

-Thưa đồng chí Tham mưu.

Thực ra thì hôm nay chúng tôi không có mặt là vì phòng Tula vừa gửi cho chúng tôi bản cập nhật 2.0 của bé Nina.

Vậy nên cả bọn chúng tôi vào trong xe, vừa để kiểm tra các tính năng mới của em ấy, vừa tiến hành sửa lỗi.

Lúc ấy, tại chúng tôi nghe thấy tiếng chân trên nóc xe.

Nghĩ chỉ huy đến nên tôi mở cửa ra đón anh vào.

Dè đâu nó đập vào cằm của cậu, rồi cậu lại chấn động nên ngất xỉu, ngã lăn từ tháp pháo xuống đất.

(Mấy ông đừng ngạc nhiên, vì cả đám kíp lái không có ai có vợ hay bạn gái, nên Nina nghiễm nhiên biến thành Waifu của cả bọn🐡)

Còn tiếp...

---------------------

Phần của tác giả.

Àu hú!!!!!!!!!!!!

WATTPAD HỒI PHỤC RỒI!

NGON!!!!!!!!!!!!!

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 131: Trận Dunkirk-Phần 1: Lệnh hoãn binh (5).


Ôi giời ơi là giời đất ơi!!!

Thế mà lại thế!!!

Suýt tí nữa là ngỏm thật rồi!!!

Tôi thốt lên:

-Oh mein Gott!!!

Các cậu...

Vậy bác sĩ có bảo tôi làm sao không?

Leon đáp lại:

-Thưa Tham mưu, bác sĩ bảo cậu không bị làm sao cả.

Cái áo chống đạn đã hấp thụ hết chấn động khi cậu ngã xuống.

Nói chung chỉ là chấn động sọ não nhẹ và chấn thương 1 chút phần mềm.

Đến chiều là đỡ.

Tôi thở dài, lắc đầu:

-Thôi, thế là may rồi.

Tôi mà gãy tay chân, không tham gia vào chiến dịch đợt này thì các cậu cứ liệu hồn với Sư đoàn trưởng, cả với Chính ủy nữa!

Khi nghe thấy tôi nhắc đến Sư đoàn trưởng, cả lũ bắt đầu vã mồ hôi.

Nhưng khi nghe thấy chữ Chính ủy, thì cả bọn liền tái mặt, run cầm cập, trông già đi cả chục tuổi.

Hai tay họ ôm chặt đũng quần.

Chắc là tại huyền thoại của bà chằn này quá cháy.

Nào là bắn vỡ ấm chén của 1 tên lính cần vụ khi hắn lên cơn muốn sàm sỡ cô (Hắn đã ngỏm vì quá đau, mà cũng mất máu quá nhiều).

Hay thẳng tay tiễn 12 thằng lính Nato bị tóm sống khi biết rằng những người lính Warsaw bị đơn vị bọn chúng bắt được đều bị bọn chúng giết hại dã man.

Nói thẳng, ai mà bị cô ta ngắm trúng, thì chỉ có 2 kết cục: 1 là chết, 2 là thành thái giám🐡

Nhìn bọn họ sợ sệt thế, tôi cũng thấy mình làm hơi quá.

Mà giờ phát cơm sắp tới rồi.

Thế là tôi tháo cầu vai và biển tên, đưa cho Leon:

-Này, Leon, cầm lấy.

Cậu đem món này đi để lãnh giùm tôi phần cơm trưa.

Chứ giờ tôi đã như này rồi thì tôi làm sao đi lĩnh cơm nữa?

Leon cùng mọi người đứng dậy, và đưa tay chào:

-Đã rõ!

Rồi cả đám rời đi.

Nhưng tôi gọi với:

-Này, Leon!

Cậu ta ngoái đầu lại.

Tôi nói tiếp:

-Này nhá!

Cấm các cậu sờ đến phần ăn của tôi, rõ chưa!

Tôi mà thấy mất miếng nào thì các cậu liệu hồn!!!

Cái tội ăn cắp trà Lipton của tôi, tôi chưa xử đâu!!!

Cậu ta đáp lại:

-Tuân...

Tuân lệnh!...

Rồi tất cả dần rời đi.

Tôi ngồi thẫn thờ, nhìn xung quanh.

Trời thật đẹp, và thật bình yên.

***

5 giờ chiều.

Mặt trời đang dần lặn.

Bầu trời dần tối.

Tôi cũng chuẩn bị màn gối, và nghỉ ngơi, để lúc tấn công sẽ không bị mệt.

....

12 giờ đêm.

Союз нерушимый республики свободный...

Tiếng báo thức vang lên giữa đêm.

Tôi thức dậy.

Ahhh!!!

Đau thế!!!

Cái cằm của tôi đau khủng khiếp.

Cái đầu tôi cũng hơi chếch choáng.

Dư chấn từ phát sáng nay vẫn còn.

Tôi mở bình nước, đổ nước tạt vào mặt.

Tôi tỉnh hẳn, rồi dậy, thu xếp màn gối, bỏ vào trong balo.

Rồi tôi đi ra ngoài, vươn vai, mặc quần áo dã chiến, và tới lều của nhóc Muller.

Vào trong, vẫn tối om.

Âu cũng là chuyện bình thường.

Hôm nay tôi buộc phải dậy sớm mà.

Tôi bật đèn lên.

Ánh sáng bao trùm cả chiếc lều.

Stefan thấy chói chang, liền bật dậy.

Thằng nhóc ngơ ngác, nhưng khi thấy tôi đứng ở cửa lều, liền hỏi:

-Anh Vlad à?

Tôi đáp lại thằng bé:

-Ừm.

-Em tưởng anh còn ngủ tiếp chứ?

-Không, nhóc ạ.

Trước khi tới đây, anh đã nhận được mật lệnh của Sư đoàn trưởng, lệnh rằng đẩy giờ tiến công sớm hơn 1 tiếng.

Thằng bé ngạc nhiên, hỏi tôi:

-Mật lệnh?

Tôi gật đầu:

-Đúng thế.

-Vậy bên nào ra lệnh thế ạ?

Là Quân đoàn, Tập đoàn hay Phương diện quân?

Tôi lắc đầu, hướng ra phía ngoài:

-Tất cả đều sai, nhóc ạ.

Là Stavka ra lệnh vào hôm qua.

Muller nghe tới đây, rời giường rồi rửa mặt.

Tôi hỏi Muller:

-Muller này.

Em biết còi hiệu ở đâu không?

Thằng bé đáp:

-Nút còi ở trên bàn, anh ạ.

Rồi tôi đến bàn làm việc.

Trên đó có để bộ điều khiển còi tín hiệu.

Tôi ấn nút tập trung chuẩn bị.

Kéo sau đó là những tiếng còi ầm ĩ rung động cả trời đất.

Những chiếc lều của lính Sư đoàn dần bật sáng.

Tôi cảm thấy những tiếng chửi ầm ĩ của mấy anh lính vì Muller nhấn chuông gọi họ dậy sớm.

Tội họ thật.

Nhưng tìm mấy lão trên Stavka mà chửi ý!

Tôi vô tội!!!😭

...

2 giờ 50 phút.

Tôi lên xe, trèo vào phía bên trong.

Thiết bị đã bật sẵn, nhưng màn hình vẫn chưa bật.

Thôi kệ, chẳng sao cả.

Tí nữa bật sau.

Tôi mở điện đài, gạt nút toàn quân, rồi bắt đầu phổ biến kế hoạch:

-Toàn quân chú ý!

Nhiệm vụ của chúng ta là!...

Reng reng reng!!!

Tiếng chuông của điện đài cắt lời tôi.

Tôi nhíu mày.

Thế quái nào?

Ai gọi mình giờ này?

Tôi tắt chế độ phát toàn quân, rồi nhấc máy:

-Alua?

Ai đó?

Có tiếng đáp lại tôi:

-Alua, Vladinov phải không?

Tôi đáp lại:

-Vâng!

Anh Pugachov trả lời:

-Bên Stavka có mật lệnh khẩn cấp!

Tôi không hiểu

-Mật lệnh khẩn cấp?

-Ừ, rất khẩn cấp!

-Nội dung là gì?

-Yêu cầu hoãn binh, không xuất quân.

Mật lệnh này kéo dài đến khi có lệnh mới!

-Rõ!

Rụp!

Điện đài dập máy.

Tôi mở lại điện đài, phát toàn quân:

-Toàn quân nghe rõ!

Lệnh mới nhất của Stavka: Tạm ngừng tiến quân, sẵn sàng đến khi có lệnh mới!

Rồi tôi dập điện đài.

Và tôi thầm chửi: "Chết tiệt!

Chết tiệt thật!

Tại sao không tấn công?

Tại sao lại tạm dừng?

Đây rõ ràng là cơ hội vàng mà?

Chuyện gì đây?

Các ông đang nghĩ cái quái gì thế, Stavka???"

Tôi thở dài, cam chịu...

Còn tiếp...

------------------

Phần của tác giả:

Hallo!

Tôi trở lại roài đây!

Ka kha kha kha kha!

Đám Nato sắp bị chơi 1 vố lớn rồi!

Tất cả bọn nó bị lừa bởi 1 ả đàn bà, nghe hay thật!

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 132: Trận Dunkirk-Phần 2: Chiến dịch Save (1).


Pov: Thằng kể chuyện (chính là tôi, tác giả Soviet_Katri)

Thực ra thì, Stavka không muốn như thế.

Họ cũng rất lưỡng lự khi chọn lựa tấn công hay không.

Tuy nhiên, điệp viên cao cấp của KGB, mang mật danh "Kolusov" mang tin khẩn cấp về một chiến dịch giải cứu liên quân Nato mang mật danh "Save" về cho Stavka, nên Đại bản doanh quyết định ngừng tiến quân...

________________

Pov: Nato

________________

Ngày 8 tháng 9 năm 2041.

Phường Bắc Kanata, Tp.

Ottawa, Tỉnh Ontario, Canada

Trụ sở chính của Bộ Tổng Tham mưu Nato.

Hội trường Trung tâm.

Hôm nay là 1 ngày bình thường như bao ngày khác.

Nhưng lại có những người không bình thường tụ tập ở đây.

Họ tập trung để bàn luận với nhau về số phận của Cụm TDQ Tây Bắc đang bị bao vây ở Dunkerque.

...................

9 giờ 18 phút sáng.

-Thưa các vị.

Như mọi người đã biết từ trước, hôm nay chúng ta tổ chức họp khẩn cấp ở đây để họp bàn một chuyện vô cùng hệ trọng!

Một người đàn ông đứng ở trên bậc chủ toạ trong phòng hội nghị.

Ông ta là Franklin Earshaw - Tướng 5 sao thuộc Bộ Chiến tranh của Mỹ (Cà khịa về vụ ông Trump đổi tên BQP Mĩ thành Bộ Chiến tranh), và cũng là Tổng Tư lệnh lực lượng Liên quân Nato.

Có người đứng dậy hỏi:

-Thưa ông, việc mà ông muốn nói tới là gì?

-Hừm...

Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc giải cứu cho hơn 500 ngàn quân của Cụm TDQ Tây Bắc.

Họ đang bị bọn Warsaw bao vây chặt tại Dunkerque!

-Ông muốn làm 1 chiến dịch Dynamo thứ 2 ư?

-Chính xác!

Những khu vực chúng ta còn giữ được đang thiếu lực lượng phòng thủ trầm trọng!

Trong khi lực lượng bị bao vây lại có vị trí rất phù hợp đưa quân tới ứng cứu...

Chưa kể đến, địch đang tạm ngừng tiến quân để tiến hành củng cố lại đội hình, ổn định lại các tuyến vận tải hậu cần.

Đây là thời điểm vàng để tất cả chúng ta hoạt động, như khi ngày trước chúng ta cũng từng thành công đưa 300 ngàn quân về Anh trong Chiến dịch Dynamo năm 1940.

-Thế ngài không sợ bọn Warsaw mang tàu chiến tới tấn công sao?

-Tôi nghĩ là không.

Mà có cũng chẳng hề gì.

Chúng ta sẽ điều năm hạm đội đến để bảo vệ.

-Được.

Chúng tôi hiểu rồi...

Vậy lực lượng cụ thể ra sao?

-Ta sẽ điều động Hạm đội Bắc Đại Tây Dương, Nam Đại Tây Dương, Hạm đội Bắc Cực của Mĩ; Hạm đội 3 của Anh và Hạm đội 1 của Tây Ban Nha.

Đồng thời, hoán cải các tàu chiến cũ thành các tàu cứu hộ!

Khi Franklin nói xong, có người phát biểu:

-Tôi đề xuất thế này: Chúng ta chia quân hộ tống và tàu cứu trợ thành 5 đoàn, với mỗi đoàn khoảng 200 tàu.

Nghe xong lời đề xuất, Franklin gật đầu:

-Tôi tán thành.

Đồng thời, chúng ta cần điều thêm Tập đoàn Không quân số 3 của Anh để bảo vệ khỏi quân địch tập kích.

Việc này, giao cho anh, Tướng John Meyer.

-Rõ!

-Vậy cứ thế mà triển khai...

Chúng ta sẽ xuất quân sau 5 ngày nữa.

Cứ thế mà làm.

-Tuân lệnh!...

______________

Pov: Thằng kể chuyện.

Cuộc họp đã kết thúc.

Bộ Tổng Tham mưu NATO đã thống nhất với nhau về một chiến dịch giải cứu Cụm TDQ Tây Bắc đang bị vây ở Dunkerque, đưa về khu vực Normandy để thay thế Cụm TDQ Đông Nam bị điều về Paris.

Còn Cụm TDQ Đông giải tán để phân quân ra củng cố toàn bộ đội hình phòng thủ đang rệu rã dưới những đòn đánh trời giáng, như sự trả thù của quân Warsaw với cái tuyến phòng thủ chó chết của Nato.

Đây vốn là một kế hoạch rất hay, rất xuất sắc.

Nếu như...

1 người phụ nữ xuất hiện, và phá tan ước mơ của của những kẻ đầu não của Nato...

Còn tiếp...

------------------

Phần của tác giả.

Sorry mọi người!

Hôm qua nhà tôi bị lỗi dây điện, nên không đăng được!

E he he!

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 133: Trận Dunkirk-Phần 2: Chiến dịch Save (2).


Pov: Thằng kể chuyện (Next🐡)

_____________

Sau khi cuộc họp kết thúc.

Một người phụ nữ rời khỏi phòng họp.

Trong đầu cô ta đang suy nghĩ về cách làm sao để có thể truyền tin mật cấp này tới KGB.

Đúng.

Đúng vậy.

Cô ta không phải ai khác, mà chính là mật vụ "Kolusov" thuộc ban tình báo quốc tế của Uỷ ban An ninh Quốc gia Liên bang Xô Viết.

______

Tên thật của cô ta là Maria Manlinovskaya, quốc tịch Belorussiya Xô Viết, người gốc Anh.

Thực tế, cô ta vốn là một cô bé bị bỏ rơi tại Tây Đức.

Trong sự kiện thống nhất nước Đức, cô bị lưu lạc từ Đức, sang Ba Lan, rồi tới Belarussiya Xô Viết.

Nhờ thầy tu của 1 nhà thờ gần đó phát hiện cô bé ấy bất tỉnh dưới 1 gốc cây, và cô bé được đưa tới Cục Bảo vệ trẻ em.

Họ đưa cô tới 1 trại trẻ mồ côi, nhưng đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài.

Thực tế, đó chính là trại huấn luyện điệp viên ngoại quốc của KGB.

Và trong số 36 đứa trẻ trong trại, cô là đứa thể hiện thực lực mạnh nhất.

Khi khoá đào tạo điệp viên kết thúc, cả 36 người được đưa ra ngoại quốc, vào trong các "gia đình" tại quốc gia mục tiêu.

Còn Maria, cô ta được đưa trở về cố hương, Vương quốc Anh.

Cô được sắp xếp dưới thận phận là trẻ mồ côi được nhận nuôi trong một gia đình giàu có tại Lon Don, thực tế là 2 điệp viên điều tra dân sự được KGB cài vào Anh, dưới một cái tên-thân phận mới: Alice Tenson.

Dưới sự dạy dỗ của 2 điệp viên chuyên nghiệp, cộn cán, lâu năm, cô dần trưởng thành, và thi đỗ vào Học viện Quân sự Hoàng gia Anh.

Và nhờ vào thành tích xuất sắc, cô cùng 20 người đồng khoá, được cử đi du học tại Học viện Quân sự West Point - học viện quân sự tốt nhất khối Nato.

Sau khi tốt nghiệp, cô được cử làm sĩ quan trong Lữ đoàn xe tăng Nato số 4, và dần thăng tiến nhờ tài năng tham mưu - chỉ huy xuất sắc.

Xét trên những thành tích cô đạt được, Bộ Tổng Tham mưu tối cao Nato đã tuyển dụng cô làm nhân viên của bộ.

Kể từ lúc đó trở đi, cô đã nhờ cha mẹ nuôi móc nối với tổ chức, tạo thành 1 đường dây tình báo đơn tuyến tên Z-10.

Thông qua nó, cô dần tuồn đi những tài liệu tối mật mà cô thu thập được cho KGB.

Mã số gián điệp: X91787.

Mật danh: "Kolusov"

Nguyên do: Dùng mật danh là tên đàn ông để đánh lừa suy nghĩ của phản gián Nato về giới tính của cô.

Cấp bậc: Tướng 3 sao, giữ chức Phó Tư lệnh lực lượng Nato; Trung tướng, giữ chức Trưởng ban đường dây tình báo đơn tuyến Z-10.

_______

Nửa đêm...

Tại kí túc xá nữ của Bộ Tổng Tham mưu Nato.

Maria mở chiếc két sắt của mình ra.

Trong đó, là cả một đống tiền mặt mệnh giá 500 đô la Mĩ, 1 chiếc điện thoại IPhone cũ, cùng rất nhiều vàng bạc và trong sức.

Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài.

Trong đống trang sức đó, cô cầm 1 cái hộp nhỏ.

Trong chiếc hộp, là một đồng xu 5 đô la Mĩ cũ.

Cô cầm đồng xu, chạm lên trần két.

Từ đó, một lọ nhỏ rơi xuống.

Cô bắt lấy, mở hộp.

Trong đó là 1 chiếc chìa khoá.

Cô dùng chìa khoá, chọc vào 1 nơi.

Cái nắp đậy dưới sàn bung ra, để lộ 1 cái ổ khoá.

Cô tra chìa, vặn mở.

Cách cửa bí mật mở ra.

Trong đó là bộ phát tín hiệu tầm siêu xa do KGB chế tạo.

Cô lôi chúng ra khỏi tủ, lắp ắc quy vào, rồi lắp bộ phát sóng.

Lắp xong, cô cầm lấy dây ăng ten, thả xuống tầng dưới.

Làm xong, cô vào trong, bật máy lên, và bắt đầu nhập báo cáo:

"Báo cáo các chỉ huy.

Kolusov đã lấy được một thông tin vô cùng quan trọng: Vào ngày 15 tháng 9 năm 2041, đám Nato đã tổ chức họp bàn về chiến dịch giải cứu tàn dư của Cụm TDQ Tây Bắc đang cố thủ tại Dunkirk, mang mật danh "Save".

Bọn chúng sẽ triển khai chiến dịch sau 5 ngày nữa, với lực lượng là 5 đoàn, mỗi đoàn được 1 hạm đội bảo vệ, tổng cộng là 100 thuyền mỗi đoàn.

Đây là thông tin tối mật, cần đưa ngay cho Stavka.

Kolusov xin gửi lời chào quyết thắng tới Tổ quốc Xô Viết.

Kí tên: Kolusov.

"

Viết xong, cô nhấn xác nhận.

Ngay lập tức, chúng được máy phát tiến hành mã hoá, ròi đảo lộn các kí tự theo trật tự đã được lập trình.

Hoàn tất, cô nhấn nút gửi.

Những đoạn mật mã biến thành sóng vô tuyến, đi thẳng tới ăng ten nhận sóng của trụ sở Phân cục Tình báo đối ngoại của KGB.

Phát sóng hoàn tất xong, máy ngay lập tức tắt nguồn.

Trong lúc đó, Maria đã chuẩn bị hoàn tất.

Cô đeo găng tay, cầm tấm vải thấm cồn lau sạch sẽ dấu vân tay, gỡ hết bộ phát sóng, rồi cất vào bên trong, ngụy trang lại tất cả về hiện trạng ban đầu.

Làm xong, cô dọn dẹp nốt mấy thứ còn lại, rồi lên giường đi ngủ.

___________

00:30 phút sáng.

Rầm!

Lạch cạch!!!

Những tiếng động làm rung chuyển cả toà nhà vang lên...

Một nữ thư kí sống tại tầng 2 bị bắt đi, lí do là vì đám phản gián Nato bắt được tín hiệu của sóng điện báo.

Nhưng nữ thư kí kia vô tội.

Tên gián điệp thật sự, đang ôm gối ngủ ngon lành ở phía trên tầng kia.

___________

*Bật mí: Bộ dây phát sóng của máy phát sóng này, chỉ có phần đầu là có thể phát tín hiệu.

Vậy nên, Kolusov đã chăng đầu dây xuống dưới tầng 2.

Đám phản gián Nato bắt được sóng tại tầng 2, nên mới đưa quân tới tầng 2 để bắt người.

.............

-------------------

Phần của tác giả:

Quay ra Seia Swimsuit rồi!

Uraaaaa!!!!!!!!
 
Đệ Tam Thế Chiến: Phần 1: Binh Chủng Tăng-Thiết Giáp: Quyển 2
Chương 134: Trận Dunkirk-Phần 2: Chiến dịch Save (3).


Pov: Warsaw.

_____________

10 giờ sáng, ngày 9 tháng 9 năm 2041.

Tôi là một người lính liên lạc, làm việc cho Ban tình báo Đối ngoại của KGB.

Công việc của tôi khá đơn giản và nhàn rỗi.

Chỉ cần ngồi vắt vẻo trên ghế, quan sát tình trạng của bộ thu tín hiệu để phát hiện các điệp viên gửi thông tin về.

Sau khi nhận được được đoạn mã, tôi sẽ in ra, rồi mang lên cho thượng tầng, để họ xếp lại mã, rồi gửi tới Stavka để dịch mã, rồi gửi tới cho người đứng đầu.

Hôm nay rảnh rang thật.

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Tôi ngồi đến phát ngán.

10:35 phút sáng.

Tiếng máy thu tín hiệu vang lên tít tít.

Tôi chợt tỉnh, rồi nhấn nút in mã.

Sau khi in xong 4 bản mật mã, tôi xem kĩ.

Ở dòng cuối của bản số 4, có kí bí danh: "Kolusov".

Là trung tướng Kolusov!

Dù tin tình báo mà người này gửi về không nhiều, nhưng lần nào gửi, nghe nói luôn là các thông tin trọng đại.

Vậy nên, sau khi giao canh cho đồng nghiệp cùng ca.

Không chần chừ, tôi liền dốc toàn lực, chạy thẳng lên tầng 5 - văn phòng của Trưởng Ban tình báo Đối ngoại.

Đến nơi, tôi đạp tung cửa, bật cả cửa lề.

Cấp trên đang viết báo cáo, khi nghe thấy tiếng động lớn, và thấy cánh cửa bị đạp bay, liền trừng mắt nhìn tôi.

Nhưng tôi không để tâm, liền nói:

-Báo cáo chỉ huy: Đây là mật mã thượng khẩn, do đồng chi Kolusov gửi tới!

Cấp trên đập bàn, hỏi tôi:

-Kolusov?

Cậu không đùa tôi đấy chứ?

-Báo cáo: Không!

Thực sự là đồng chia ấy đã gửi nó tới!

-Đâu?

Đưa ngay!

-Rõ!

Sau đó, tôi đưa tập niêm phong cho cấp trên.

Nhận lấy, mở nó ra xem xét.

Khi nhìn thấy kí hiệu "Kolusov" quen thuộc trong tờ cuối cùng, ông liền bảo tôi:

-Chuyện cái cửa, tôi không trách nữa.

Cậu đi đi.

Hôm nay cậu nhận 500 rúp ở phòng phát lương.

Đừng tiết lộ chuyện này cho ai.

-Rõ!

Sau đó, tôi rời đi.

Còn những việc còn lại, là do cấp cao quyết định.

.................

Cùng ngày hôm đó, tại Tp.

Warsaw, thủ đô nước Cộng hòa Nhân dân Ba Lan.

Trong toà nhà Bộ Tổng Tư lệnh tối cao của Quân đội Nhân dân thuộc khối Warsaw, tại văn phòng cao nhất, chính là văn phòng của Tổng Tư lệnh lực lượng Warsaw.

Ngồi trong phòng, trên chiếc ghế nhựa đơn giản, là một người đàn ông già dặn.

Khuôn mặt ông nhăn nheo lại.

Đôi mắt ông híp lại, chăm chăm nhìn thứ trên tay ông.

Và trên đó, là báo cáo mặt trận được các Phương diện quân gửi về.

Đúng.

Ông ta chính là "Thằng chó Mikhail" mà Pugachov từng nhắc tới.

Ông ấy chính là Nguyên soái Mikhail Illych Tereshkov, Tổng Tư lệnh lực lượng Warsaw.

-Cốc cốc!

-Ai đó, vào đi!

-Rõ!

Sau đó, của phòng mởi ra.

Một người khác, mà cũng không lạ lẫm lắm, bước vào bên trong.

-Hửm?

Cậu Benikov?

Sao cậu lại tới đây?

-Báo cáo nguyên soái, tôi có việc cần phải trình bày.

-Được, nói nhanh!

Sau đó, người tên Benikov dưa cho vị Nguyên soái bản dịch của mật mã.

Khi đọc xong, ông ấy sầm mặt, thả vào trong cốc nước, dằm vụn chúng ra.

-Benikov!

-Báo cáo, có mặt!

-Nghe đây: Mọi chuyện ngày hôm nay, xoá hết, không nhớ gì nữa.

Cậu mà dám nói chuyện này ra, thì cái mạng của cậu còn khó giữ, chứ đừng nói đến việc còn giữ cái ghế Giám đốc của KGB được hay không!

-Rõ!

Sau đó, người kia rời đi, đóng lại cửa phòng.

Còn Tereshkov, ông ấy nhấc điện đài lên, và liên lạc:

-Alua?

Tham mưu Mặt trận Tây Âu, phải không?

Tôi ra lệnh: Điều Hạm đội Baltic, Hạm đội Biển Bắc, Hạm đội Bắc Âu, Hạm đội biển Đen xuất quân đến vịnh England ngay lập tức!

Hạm đội biển Đen tới eo Brilanta chặn bọn Tây Ban Nha lại!

Xuất quân trong vòng 5 ngày, đến khu vực chỉ định!

-Rõ!

-Tiếp tục: Yêu cầu Phương diện quân số 1 và số 2 hủy bỏ chiến dịch tấn công tàn quân của Cụm TDQ Tây Bắc!

-Rõ!

Còn yêu cầu gì không ạ?

-Còn.

Điều động ngay Tập đoàn không quân Tiêm kích hỗn hợp số 7 tới Amsterdam và 2 quân đoàn Không kích số 3 và số 5 tới Groningen ngay lập tức!

Ngoài ra, cử Tập đoàn quân Pháo binh cận vệ Warsaw Xô Viết số 15 tới Dunkirk ngay!

-Tuân lệnh!

-Làm mọi việc thật âm thầm!

Không để kẻ địch biết kế hoạch đã lộ!

-Rõ!...

Sau đó, ông ấy dập máy, nhíu mày lại.

Ông vẫn không hiểu tại sao quân Nato vẫn tiếp tục sa vào bài học đó thêm lần nữa.

Còn tiếp...

-------------------

Phần của tác giả.

Đúng là số may, he he he 🤣

Tác giả.

Soviet_Katri.
 
Back
Top Bottom