Không có tuyến xe bus chạy thẳng từ sân bay đến trường học, muốn đến trường học thì phải bắt hai tuyến xe.
Nhưng vì nghĩ đến Lý Quốc Hiền chắc chắn có chuyện gấp cần gặp, nên khi ra khỏi sân bay Đàm Trình bắt một chiếc taxi đến thẳng trường.
Tài xế taxi đã hơn 40 tuổi, tóc đã lấm tấm bạc hai bên thái dương, nói rất nhiều.
Đàm Trình vừa lên xe ngồi chưa nóng ghế, tài xế đã thao thao bất tuyệt trên trời dưới đất.
"Thì ra cậu học khảo cổ sao?"
Tài xế híp mắt nói.
"Ha, vừa vặn thằng con rể của tôi bỏ ra 50 ngàn tệ mua một đồ vật vào mấy ngày trước, nói là ly uống rượu từ thời Hán, gọi là cái gì tôi cũng không nhớ rõ.
Ấy, trong điện thoại tôi đúng lúc có tấm ảnh, cậu xem giúp tôi có phải là đồ thật không."
Vừa dứt lời, tài xế cũng không quan tấm đến cái gì là an toàn giao thông, vừa lái xe vừa loay hoay lấy điện thoại, bấm quẹt vài cái mở ảnh chụp.
"Cậu nhìn dùm tôi xem có phải đồ thật không?"
Chú tài xế nói vậy, Đàm Trình cũng không tiện từ chối, cậu cầm điện thoại nhìn tấm ảnh.
Theo như Đàm Trình biết, ly đồng từ thời Hán hiện giờ rất ít, trên thị trường đa số là hàng giả cổ mô phỏng lại, bỏ ra 50 ngàn tệ mua một món 10 ngàn là bị lừa rồi.
Nhưng mà, vừa nhìn thấy tấm ảnh, Đàm trình đẩy gọng kính trên sống mũi, nhìn tài xế nhỏ giọng nói.
"Thứ này được mua ở đâu ạ?"
"Ở đâu hả?
Thằng con rể của chú đi công tác ở Sơn Tây vô tình thấy, nhìn nó rất đẹp, người bán nói là từ thời nhà Hán, nhưng không ai tin, vì kiểu hoa văn này chưa từng thấy qua, nên chắc chắn là đồ giả.
Chỉ có mỗi thằng rể khù khờ như bị bỏ bùa mua về.... haiz... tôi nghĩ chắc bị lừa đứt đuôi rồi."
Đàm Trình quẹt điện thoại sang bức ảnh tiếp theo.
"Hoa văn này không phải của nhà Hán.
Bây giờ đem bán lại có khi còn không được giá 10 ngàn tệ."
Tài xế nghe Đàm Trình nói như thế thì không khỏi thất vọng.
"Ôi!
50 ngàn tệ kia coi như mất rồi..."
Đàm Trình lắc đầu rồi khẽ nhíu mày nói.
"Cái ly này giống với ly đồng thời Hán.
Nhưng nó lại không phải, từ tấm ảnh thì thấy cái ly không phải bị cố tình làm cũ, lớp oxy hóa dày, rỉ tự nhiên, rất tinh xảo, là ly đồng dạng cho các tầng lớp cao... ly này khoảng hơn 1000 năm tuổi, nhưng triều đại nào thì còn phải nhìn vật thật mới biết được..."
"Ngàn năm?!"
Tài xế kinh ngạc nói.
"Vậy sao lại không đáng giá?"
Đàm Trình nhìn tài xế không hiểu gì chỉ cười khẽ nhưng không giải thích nói.
"Mọi người cứ giữ gìn thận trọng, hiện tại bán không đáng giá, nhưng qua vài năm.... nó sẽ có giá rất lớn."
Đúng vậy, giá trị rất lớn.
Hoa văn trên ly hơi giống với hoa văn thời Hán, nhưng lại có một phần không giống, phần hoa văn đó lại giống với hoa văn nhạn chiết chi lưu hành thời Tùy Đường.
Hoa văn như thế Đàm Trình đến giờ chỉ thấy ở một nơi...
Đó là khu lăng mộ của vị hoàng đế bí ẩn đang được khai quật ở thôn Ninh Hóa kia...
Khu lăng mộ chôn dấu quá nhiều sự bí ẩn... cái ly này ở Sơn Tây, có khi nào ở Sơn Tây cũng có một khu lăng mộ cùng thời?
Nếu có thể liên hệ với người con rể này để hỏi cụ thể địa điểm mua chiếc ly này thì tốt quá.
Nghĩ đến đây, Đàm Trình hỏi một chút về chuyện cái ly, nhưng bác tài xế cũng không biết gì thêm ngoài những thông tin đã nói.
Không còn cách nào khác, Đàm Trình chỉ đành xin số điện thoại tài xế để tiện sau này hỏi chuyện xuất xứ cái ly.
Đàm Trình tán gẫu với tài xế một chút về các di tích văn hóa và ngành khảo cổ.
Một lúc sau, cậu quay mặt ra cửa sổ, nhìn ánh chiều tà đang dần lặn xuống phía tây, lấp ló qua những hàng cây ven đường và những ngôi sao sớm mới mọc.
Ngồi trong xe nhìn những ngôi sao nhấp nháy, vô cùng đẹp...
Chẳng hiểu vì sao, Đàm Trình đột nhiên nghĩ đến một câu nói của Giang Ba, "Thay vì lãng phí thời gian ngồi ngắm hoàng hôn, ngắm sao, sao không bỏ thời gian nghiên cứu ra được kết quả vui vẻ hơn nhiều so với cái việc ngắm trăng sao vô bổ đó."
Giang Ba đam mê khảo cổ học có tiếng, nhưng cũng có lẽ chính sự đam mê này đã giết chết anh ta.
Nghĩ đến thi thể của Giang Ba, Đàm Trình bỗng cảm thấy ớn lạnh, cậu không tin vào ma quỷ, bao nhiêu năm xem phim, đọc truyện kinh dị nhưng cậu cũng không cho rằng nó thật sự tồn tại.
Thậm chí sau khi tự mình trải qua, cậu cũng từng nghi ngờ Giang Ba là do Lâm Hoành Tinh giết, sau đó ngụy tạo chứng cứ nhằm đổ tội cho cậu...
Nhưng Đàm Trình cũng không thể nào giải thích được cái thế lực thần bí kia, rõ càng cảm giác bị bóp cổ rất chân thật, cậu đã suýt chết vì không thở được.
Đàm Trình cố gắng nhớ lại đêm hôm đó để tìm xem có chút dấu vết nào là do con người gây ra hay không, nhưng lại nghĩ đến đôi mắt của tử thi trong rừng... tim cậu đập dồn nhưng cậu lại không nhận ra.
Như bị thu hút, Đàm Trình chợt ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn, nhưng không biết từ khi nào, mặt trời biến thành một bánh xe đỏ như máu, lặn xuống phía chân một bức tường thành cũ ở phía xa.
Mái ngói đỏ được hoàng hôn nhuộm lên, tỏa ra một màu nâu tím bôi lên chân trời.
Những đám mây cũng được hoàng hôn nhuộm đỏ như máu...đỏ đến rợn người...
Nhìn chăm chú vào bức tường u ám và những đám mây đỏ màu máu, Đàm Trình kinh hoàng nhận ra, trên tường thành nằm la liệt những binh lính bị chặt đầu, máu chảy đầy mỗi khe hở trên tường, tụ lại thành một dòng nước xiết, dâng trào lên như muốn nhuộm đỏ cả thế gian......
đáy mắt Đàm Trình cũng đã đỏ ngầu một mảng...
"Này....cậu...cậu ơi!"
Đàm Trình bỗng bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra đầy da đầu.
Cảnh vừa nãy xuất hiện trước mắt là cái gì?!
Đàm Trình hoảng sợ nhìn hướng tường thành cổ ở Tây An, mây bị ánh mặt trời chiều thắm đỏ, rất an bình và đẹp đẽ, những người tản bộ nhàn nhã đi dọc hai bên đường, không có cái gì máu chảy thành sông...nhưng...
Đàm Trình không biết vì sao đáy lòng mình thoáng lên một chút bất an.
"Này cậu, cậu có sao không?
Tôi thấy cậu không ổn lắm..."
Tài xế đưa mắt về phía Đàm Trình đang thở dốc, xoay vô lăng nói.
"Có phải bị bệnh không, tôi đưa đến bệnh viện nhé!"
Đàm Trình cố gắng bình ổn lại nhịp thở, lắc đầu.
"Không sao đâu chú!"
Dừng một chút, cậu tiếp tục hỏi.
"Còn bao lâu sẽ đến nơi vậy ạ?"
"Bình thường thì mất khoảng tiếng rưỡi, nhưng tôi vừa quẹo vào đường tắt cho nên nhanh hơn 15 phút, chắc tầm 10 phút nữa cậu đến trường."
"Vâng."
Nhưng đã hơn 10 phút, gần đến nửa tiếng sau xe vẫn chưa đến được trường.
Đàm Trình nhíu mày hỏi lại tài xế.
"Đây có phải là đường tắt không vậy chú?"
Trong giọng của Đàm Trình mang một chút không vui làm tài xế hơi xấu hổ.
"Bình thường là như vậy, tôi đã đi qua hơn 100 lần rồi..."
"Vậy sao còn chưa tới ạ?"
"Tôi cũng không biết nữa, hình như đi nhầm đường."
Sợ Đàm Trình nghĩ mình cố tình chạy đường xa để thêm tiền, tài xế vội vàng nói thêm.
"Tôi tính tiền cậu dựa theo thời gian 1 giờ 15 phút thôi."
Nhìn trời đã bắt đầu sụp tối, Đàm Trình thở dài rồi cầm điện thoại mở bản đồ chỉ dẫn tài xế đi.
Qua vài ngã rẽ, khoảng 12 phút sau mới thấy được cổng trường.
Đàm Trình đưa tiền cho tài xế theo đồng hồ, nhưng tài xế chỉ lấy đúng giá tiền lúc đi bình thường.
Không cần nhìn đồng hồ cũng biết là đã hơn 8 giờ tối, Đàm Trình vội vàng chạy đến viện nghiên cứu nơi mà Lý Quốc Hiền đã nói.
Mở cửa vào phòng họp đã thấy các giáo sư và một vài sinh viên cùng tham gia ở khu lăng mộ Ninh Hóa đã ngồi đợi sẵn.
"Cuối cùng cũng tới, chúng tôi chờ mỗi mình cậu."
Trương Tuấn cất lời và đứng lên nhường ghế cho Đàm Trình, còn mình thì đi xuống hàng phía sau tìm một cái ghế khác ngồi.
"Xin lỗi, trên đường đi gặp chút sự cố."
"Được rồi, ngồi xuống trước đã."
Lý Quốc Hiền uống một ngụm trà trong bình giữ nhiệt rồi nói.
"Nếu như Đàm Trình tới rồi, vậy hãy để cậu ấy chính miệng kể lại chuyện đêm đó."
Thấy Lý Quốc Hiền dùng ánh mắt ra hiệu, Đàm Trình gật đầu rồi kể lại ngắn gọn chuyện đã phát sinh.
Sau khi kể xong, mọi người trong phòng đều rơi vào trầm mặc, Đàm Trình liếc nhìn biểu cảm của họ, đáy lòng không khỏi cười lạnh.
Ngoài trừ Trương Tuấn, Lý Quốc Hiền và hai bạn học khá thân trong khoa, thì những người còn lại hoặc là không tin ra mặt, hoặc ngồi bấm điện thoại như chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, còn lại thì nhíu chặt mày không nói chuyện, không biết đang suy nghĩ gì.
Đàm Trình xem biểu cảm của mọi người, thì Lý Quốc Hiền cũng vậy.
Ông nhìn được trong bụng mọi người đang nghĩ gì, thấy không ai nói lời nào, lúc sau Lý Quốc Hiền hỏi Đàm Trình.
"Cậu nói thật chứ?"
Đàm Trình vẫn luôn rất kính trọng Lý Quốc Hiền, cậu nghĩ mình cũng không cần phải thanh minh với đám người ở đây, nhưng với Lý Quốc Hiền thì cậu vẫn gật đầu.
"Tất cả đều là sự thật!"
Nghe Đàm Trình xác nhận, Lý Quốc Hiền cũng trầm ngâm hồi lâu rồi nói.
"Pháp y không tìm ra được nguyên nhân cái chết của Giang Ba, chỉ biết là do ngạt thở, nhưng lại không tìm được lý do... mà lúc đó, trong tay Giang Ba lại đang cầm một cái gương đồng."
"Gương đồng?"
Nghe đến đây, Đàm Trình bỗng nhiên nghĩ đến mảnh ngọc bội nắm chặt trong tay lúc ra khỏi ngôi mộ, nhịn không được hỏi.
"Gương đồng có ý nghĩa gì ạ?"
"Theo quan niệm xưa, gương đồng chôn cùng người chết nhằm để trấn áp yêu ma quỷ quái, nếu gương đồng bị ai đó soi, ma quỷ trong đó sẽ phá trấn mà ra."
"Đây chẳng qua chỉ là mê tín thôi, làm sao có thể tin được.
Thầy đừng nói là nói ma quỷ giết chết Giang Ba nha?"
Nhìn Ngô Hải vừa nói ra câu này, Đàm Trình cười nhạo một tiếng rồi nói.
"Câu quỷ quái hại chết Giang Ba là tôi nói, nãy giờ cậu lo bấm điện thoại nên nghe nhầm rồi."
Vừa dứt lời, Ngô Hải đã hét lên.
"Hừ, cậu nghĩ tôi muốn ngồi đây nghe cậu kể mấy chuyện ma quỷ sao?
Theo tôi thấy người đáng nghi nhất là cậu."
"Ngô Hải!"
Lý Quốc Hiền tức giận chỉ ra cửa.
"Không nghe thì đi ra ngoài cho tôi!"
Ngô Hải cũng là nghiên cứu sinh của Lý Quốc Hiền, bạn học của Đàm Trình, nhưng do cậu ưu tú nên được Lý Quốc Hiền ưu ái, làm cho Ngô Hải ngứa mắt đã lâu.
Mặc dù khó chịu đến mấy, cậu ta cũng không có khả năng chống đối với một trong những người đứng đầu trong ngành khảo cổ như Lý Quốc Hiền được.
"Hừ...!!!"
Hít một hơi thật sâu, Ngô Hải hậm hực ngồi xuống nói.
"Giáo sư à, không phải em cố tình, nhưng mà thầy thử hỏi mọi người trong phòng xem có bao nhiêu người tin lời Đàm Trình nói?
Yêu ma quỷ quái?
Chủ nhân ngôi mộ tức giận giết chết Giang Ba?
Nghe không thấy vô lý ư?"
Đàm Trình nhìn Ngô Hải mà không nói gì, bởi vì Ngô Hải nói không sai, không nói đến người chưa từng trải qua những việc như vậy.
Ngay cả cậu là người đã trải qua nhưng cũng hoài nghi đây có phải là do con người gây ra không?
Lý Quốc Hiền nhắm mắt thở dài nói.
"Có rất nhiều thứ không phải các cậu nghĩ nó không tồn tại là nó không tồn tại.
Thầy làm khảo cổ nhiều năm, các hiện tượng kỳ lạ nào mà chưa từng gặp qua..."
"Thật ra, lần họp này chỉ muốn hỏi ý mọi người về phương pháp khai quật, như mọi người cũng biết là tình hình tài chính hiện giờ không đủ... cái hầm kia... dù Giang Ba đã mất thì tôi cũng biết là cậu ấy đào.
Cậu ấy bất mãn với cách khai quật một của tôi đã lâu...
Giáo sư Lưu, thầy có ý kiến gì không?"
Lưu Minh phủi bụi trên ống tay áo, nheo mắt nói.
"Các khai quật của thầy Lý có thể bảo vệ được di tích và phòng chôn cất, nhưng mà... tình hình tài chính của chúng ta hiện tại không đủ để thực hiện theo cách đó..."
"Em đồng ý với ý kiến của thầy Lưu, hiện giờ vẫn chưa biết chủ nhân ngôi mộ là ai, nhà nước không tài trợ kinh phí, chúng ta rất khó tiến hành tiếp theo cách này, chỉ nội việc chuyển mấy viên đá cẩm thạch chặn cổng thôi mà chúng ta còn không đủ tiền thuê cần cẩu.
Quy mô khu mộ này rất lớn, hiện tại không sao, nhưng nếu như cứ tiếp tục như vậy, thời gian sau sợ là còn không đủ tiền chi cho lều bạt thì sao, chẳng lẽ để cho những cổ vật phải bị ngâm nước?"
"Đúng vậy a giáo sư, chúng ta nên xác định chủ nhân mộ thất trước, rồi chậm rãi khai quật tiếp cũng được."
Mọi người liên tục ý kiến khiến cho căn phòng nhộn nhịp hẳn lên.
Lý Quốc Hiền đưa mắt sang nhìn Đàm Trình vẫn luôn cúi thấp đầu hỏi.
"Đàm Trình, cậu nghĩ sao?
Cậu có nghĩ là nên xác định danh tính chủ nhân ngôi mộ trước không?"
Nghe được bốn chữ chủ nhân ngôi mộ, lòng Đàm Trình run rẩy, không hiểu vì sao lại nhớ đến cái tên khắc trên mảnh ngọc bội,
Túc Cảnh Mặc...
Có phải hay không là...
Cậu nhíu mày lắc đầu nói.
"Em không biết."
Không biết có thể tiếp tục khai quật được không, không biết thế lực quỷ ma có lại xuất hiện hay không...
"Thưa thầy, lúc nãy thầy có nói gương đồng có tác dụng trấn hồn, vậy còn ngọc bội thì sao?"
"Ngọc bội sao?"
"Vâng."
Lý Quốc Hiền nhìn Đàm Trình không có biểu cảm gì nhiều thì nói.
"Ngọc bội được người xưa quan niệm như một vật cầu nguyện bình an, trừ tà đuổi quỷ."
"Đuổi ma quỷ sao..."
Không biết nghĩ đến gì, ánh mắt của Đàm Trình trở nên lấp lánh.