Chương 1: Chuông đồng ngừng kêu, lửa xanh say sưa nhảy múa
edit bởi kẹo dẻo chíp chíp
"Xin chào, cho cháu hỏi vách núi Bất Chu đi đường nào thế?"
"Vách núi nào?
Tôi không biết vách núi Bất Chu gì đâu, chỗ chúng tôi chỉ có mỗi vách núi Lạn Quả Tử thôi."
"Cũng được ạ."
"Thế cậu tiếp tục đi về hướng tây, chính là cái vách núi cao nhất kia kìa."
"Dạ, cảm ơn."
Sau khi tách ra, người phụ nữ nhà nông đeo gùi sau lưng vẫn liên tục quay đầu nhìn người trẻ tuổi vừa nãy bắt chuyện với bà.
Chỗ rừng sâu núi thẳm của bọn họ hiếm khi thấy người ngoài, một mặt là nơi xa xôi địa hình nguy hiểm, mặt khác quan trọng hơn là vài năm trước có nhóm dân phượt đến đây leo núi hoang, kết quả sau khi vào núi không một người nào trở ra, mọi tin tức đều mất tăm mất tích, đội cứu nạn phong toả núi điều tra bảy ngày bảy đêm mới tìm thấy thi thể của bảy người kia, nghe nói lúc tìm ra ngay cả hình dạng thi thể cũng nát bét, chẳng thể ghép lại hoàn chỉnh, cũng không biết là bị dã thú gặm nhấm hay là gặp phải kiếp nạn gì khác.
Khi ấy chuyện này vô cùng ầm ĩ, khiến cho lòng người hoang mang, khu vực này vốn dĩ dân cư thưa thớt, về sau còn trở thành cái gọi là "đất dữ", lại càng không có người nào dám đến gần.
Hơn nữa, dãy núi cũng quả thực cổ quái, đặc biệt là ban đêm, tiếng dã thú với gió núi liên tục hoà vào nhau, gào khóc thảm thiết cực kỳ âm u đáng sợ, dù là ngày hè, gió thổi cũng khiến cả người phát run, người không tin tà đi vào trong núi luôn ngoài ý muốn chết một cách kỳ lạ, về lâu về dài ngay cả những người bản địa sinh ra và lớn lên như bọn họ cũng chỉ dám đi đi lại lại xung quanh, chỉ có những người không sợ chết vì để thu hút lượt xem mới cắm đầu cắm cổ đi sâu vào trong.
Vách núi Lạn Quả Tử mà tên nhóc lúc nãy hỏi là vùng trung tâm của rừng núi này, cực kỳ nguy hiểm, người phụ nữ nhà nông biết cậu muốn vào trong tìm, về tình về lý cũng nên khuyên một hai câu, nhưng...
Nhớ đến đôi mắt vừa nhìn thấy, người phụ nữ nhà nông không khỏi sợ run người.
Bà không nhịn được lại quay đầu nhìn.
Hôm nay trời âm u, lúc chạng vạng tối, trời trở nên mịt mờ, vạn vật dường như đều biến thành màu đen xám.
Đường lên núi tĩnh mịch ngoằn ngoèo, người trẻ tuổi ban nãy lướt qua bà đã không thấy bóng dáng đâu, đằng sau lưng trống không, chỉ còn lại cây khô và đá vụn.
Một cơn gió núi mát mẻ rít qua, cuốn cành khô lá héo lên khắp núi.
Người phụ nữ nhà nông lạnh thấu xương, cơ thể run lẩy bẩy, lo lắng quay người lại, vội vàng cúi đầu đi ra ngoài núi.
......
Phù Tang cúi đầu giẫm lên con đường núi gồ ghề không bằng phẳng đi sâu vào trong, kim chỉ nam của linh bàn bằng đồng trên tay từ từ chuyển động tìm kiếm phương hướng.
Tây.
Quả thật nên đi tiếp về hướng Tây.
Phù Tang cất đĩa đồng, ngẩng đầu nhìn con đường phía trước.
Tóc của cậu quá dài có hơi che mắt, nhưng không thể giấu được màu mắt khác với người thường——Mắt phải màu đen tuyền giống y hệt người bình thường, mắt trái lại chứa màu đỏ sẫm giống như máu rơi vào trong con ngươi rồi loang ra.
Vách núi Lạn Quả Tử lúc nãy người phụ nữ nhà nông chỉ cho cậu chính là ở phía trước, vách núi nhúng vào trong chân trời xám xịt giống như một con dao cùn đen nhám.
Phù Tang nhăn mũi, mùi ngửi trong không khí đục ngầu hơn bình thường, hơi cau mày:
"'Thế' ở đây tệ quá."
"Rè...
Thế mà em còn đòi đi?
Bảo em...
Rè...
đợi chị mấy ngày em... không muốn cơ."
Trong tai nghe truyền đến giọng của Hoắc Vi, tín hiệu không tốt, lời cô nói cũng bị gián đoạn.
"Gọi chị đến để làm đồ ăn cao cấp hay là diễn giả đường cùng?"
Giọng nói Phù Tang lạnh dần, nhấc chân đá đá dăm chặn đường.
Khu này gọi là Khe Núi Đen, đất sao tên vậy, màu sắc đá núi ở đây rất đậm, hơn nữa trong núi sương mù bao phủ, khiến mọi thứ lọc ra một lớp màu đen xám kỳ dị.
"Leng keng——"
Lại một trận gió nhẹ thổi qua, vài xâu chuông đồng tiền xu treo trên eo của Phù Tang va chạm vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh.
Sức gió như này cùng lắm chỉ có thể làm vạt áo hời hợt lay động, những phụ kiện trên người cậu vốn dĩ cũng sẽ không do gió mà lay động, có thể khiến chúng nó phát ra tiếng chỉ có một thứ——Minh tức.
Thường được gọi là âm khí.
"Tam Hựu, em đừng có mà nói kiểu đấy.
Chị đây dù có gà thì cũng là một Linh Sư đứng đắn, tiểu quỷ bình thường còn không đến gần được chị, hiểu chưa?"
Tín hiệu đột nhiên lại tốt, nghe lời nói của Hoắc Vi, Phù Tang hơi nhướn mày, giọng nói lạnh nhạt, không hề có cảm tình:
"Oa, danh hiệu mạnh mẽ quá, thật sự khiến người khác ngưỡng mộ."
"Cút cút cút, Bất Nhi, vách núi Bất Chu bên em rốt cuộc nguy hiểm cỡ nào vậy, tiền khóc hồn khóc suốt cả chặng đường đấy à.
Chị nghe thôi cũng thấy ồn rồi.
Em nhất định phải tìm người này à?
"..."
Phù Tang không trả lời, chỉ cụp mắt liếc qua.
Quả thật như Hoắc Vi nói, chuông đồng với tiền xu trên eo cậu chưa từng yên lặng, càng đi vào trong thì chúng nó lắc càng mạnh.
Hơn nữa phản hồi từ pháp khí mang đến rất mãnh liệt, đồng nghĩa với việc thứ bẩn thỉu ở nơi này vô cùng nhiều.
Bị minh tức ở mức độ này bao bọc, người bình thường rất dễ lạc đường, dần dần bị minh tức tách số mệnh đi đến cái chết, nhưng Phù Tang không sợ.
Vì cậu là một Linh Sư.
Một Linh Sư không nhìn thấy minh linh.
Linh Sư chính là người độ.
Nghề này được truyền lại qua các thế hệ, tổ sư gia khai sáng chia năng lực của bản thân thành ba đạo, tâm đạo độ nhân, linh đạo độ yêu, minh đạo độ quỷ.
Ba đạo mỗi đạo có tiêu chuẩn riêng.
Tiêu chuẩn minh đạo Phù Tang tu luyện là thấp nhất, phát triển cũng mạnh mẽ nhất, nhưng dù tiêu chuẩn có thấp cũng phải thoả mãn một điều kiện——Có thể nhìn thấy minh linh.
Minh linh tức là ma quỷ mà người đời thường nói, có thể nhìn thấy, cảm nhận được quỷ, mới có thể chạm vào chúng nó, từ đó thu phục hoá độ.
Đối với Linh Sư minh đạo mà nói, người bình thường không nhìn thấy được minh linh có thể đánh đồng với rác rưởi, nhưng Phù Tang lại hơi khác một chút——Thiên phú của cậu rất cao, linh lực bản thân và năng lực cảm nhận minh tức cực kỳ mạnh, sư môn luôn có người tiếc thay cho cậu, nói nếu đổi đôi mắt cho cậu, nhiều nhất năm năm đỉnh kim tự tháp minh đạo chắc chắn có tên của cậu, đáng tiếc, đáng tiếc.
Không nhìn thấy quỷ thì không độ được quỷ, không độ được quỷ thì không làm được Linh Sư, Phù Tang chính là một tên nửa mùa như vậy, bản lĩnh đầy mình nhưng không có đất dụng võ, chỉ đành lặng lẽ bước vào thế giới bình thường làm một người bình thường.
Người bình thường có cách sống của người bình thường, Phù Tang không biết nên chỉ đành đi học, học rồi lại học học lên đến tận thạc sĩ, sắp tốt nghiệp nên phải bắt đầu suy nghĩ luận văn của mình.
Hôm nay cậu vì luận văn thạc sĩ của mình mà đến đây.
Chuyên ngành Phù Tang học là chuyên ngành lịch sử, theo sự hướng dẫn của thầy chủ yếu nghiên cứu hai thời Tuyên và Lễ, đề tài luận văn tốt nghiệp nghiên cứu về Thích Trường Anh - một danh tướng triều Lễ.
Thích Trường Anh tuổi nhỏ thành danh, nhiều lần lập chiến công hiển hách cho triều Lễ, qua đời khi còn trẻ.
Nguyên nhân cái chết của hắn trong lịch sử che đậy mập mờ, đến nay vẫn là bí ẩn chưa được giải đáp, chỉ có dã sử ghi lại, hắn chết ở một chỗ gọi là "vách núi Bất Chu".
Phù Tang rất hứng thú với người này, hồi đó chọn học lịch sử, một là vì chuyên ngành khá hợp, hai là vì Thích Trường Anh.
Rốt cuộc Thích Trường Anh chết như thế nào, có thật sự chết ở vách núi Bất Chu không, tất cả điều này đã là quá khứ gần một nghìn năm trước, sớm đã không có cách nào truy cứu.
Đương nhiên điều này chỉ dành cho người bình thường.
Đối với Linh Sư mà nói, muốn chứng minh tính xác thật của vách núi Bất Chu rất đơn giản, đó là tự mình đến vách núi Bất Chu một chuyến, thử xem chỗ này có minh tức thuộc về Thích Trường Anh hay không.
Hàng nghìn năm, vật đổi sao dời, cây cỏ sẽ mục nát, non sông sẽ biến mất, nhưng dấu vết sinh mệnh từng tồn tại sẽ không bao giờ đổi thay.
Chỉ là sự nồng đậm hỗn loạn minh khí ở nơi này vượt xa dự đoán Phù Tang, nếu cứ tìm từng cái một thì thứ cậu đối mặt có lẽ sẽ là một công trình thế kỷ.
Đi dọc theo con đường núi dưới chân chính là vách núi Lạn Quả Tử, trên vách núi không có gì hết, chỉ có vài cành cây khô, thêm vào đó là từng dãy đá núi sắc nhọn như răng cưa, được sương trắng tô điểm thêm, nhìn qua giống như yêu tinh đang giương nanh múa vuốt.
Phù Tang giẫm đá dăm đi đến bên vách núi, lại lần nữa lấy linh bàn từ trong túi vải mang theo.
Kim chỉ nam hình chữ S trên linh bàn lắc lư một lúc, từ từ chỉ về vách đá.
Phù Tang thò đầu nhìn xuống phía dưới.
Thung lũng bên dưới một làn sương mù mờ ảo tối đen như mực, không nhìn rõ được cái gì, điều duy nhất có thể xác định là minh tức phía dưới cực kỳ nồng đậm, mức độ đậm đặc gấp mấy lần các vùng xung quanh, e rằng đây chính là ngọn nguồn âm khí của toàn bộ cánh rừng này.
"Dưới vách núi chắc hẳn có 'phược'."
Phù Tang hơi nheo mắt lại.
Linh hồn chết oan tích tụ một nơi không thể giải thoát, thì gọi là 'phược'.
"Mạnh không?"
Hoắc Vi hỏi.
"Không biết, xuống xem thử đã."
Thân là Linh Sư, dù cho không nhìn thấy minh linh thì trừ tà trừ ác cũng là trách nhiệm vốn có.
Phược ở mức độ này đã đến tình trạng đe doạ cuộc sống hàng ngày của những người dân xung quanh, ngay cả khi cậu không giải quyết được, ghi lại rồi quay về báo cho gia tộc cũng được.
Này chẳng phải vì Phù Tang phẩm hạnh cao quý quan tâm chúng sinh, chỉ đơn thuần là vì báo án với kết án đều có tiền công, vụ án càng lớn tiền thưởng càng cao, một phược khá là mạnh, tiền thưởng báo án ít nhất cũng phải năm chữ số, nếu có thể lấy được, chi phí sinh hoạt mấy tháng sau liền không cần lo nữa.
Có tiền làm động lực, Phù Tang quan sát địa hình xung quanh.
Đồng thời, Hoắc Vi căng thẳng hỏi ở trong tai nghe:
"Em, chẳng phải em ở trên vách núi sao, sao em lại đi xuống rồi?"
Phù Tang không trả lời.
Thế là Hoắc Vi càng ngày càng hoảng hốt.
"Trời ơi, đợi đã nào——Không phải chứ, em lại muốn?!"
Vách núi Lạn Quả Tử là một vách đá rất cao và hiểm trở, không có đường xuống, trừ phi quay lại con đường ban đầu, từ bên ngoài đi vòng từng chút từng chút một xuống đáy thung lũng.
Quá chậm, hiệu quả quá thấp.
Phù Tàn cất linh bàn, từ trên eo gỡ xuống một xâu trang sức đeo vào ngón tay phải.
Đó là năm chiếc nhẫn xâu lại bằng dây đỏ, dưới mỗi chiếc nhẫn lại xâu ba đồng tiền xu.
Đeo pháp khí vào tay, ánh đỏ chớp loé, Phù Tang giơ tay kết ấn, tiền xu theo động tác của cậu va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, từng đợt bùa chú màu đỏ thẫm bay ra, nhập vào ngực Phù Tang.
Đợi bùa đảo ngược hoà nhập vào tâm mạch, Phù Tang bước lùi mấy bước, trong tiếng sợ hãi la hét ngăn cản của Hoắc Vi, đột ngột tăng tốc về phía trước giẫm lên mép vách đá nhảy xuống dưới.
Lực hấp dẫn mang theo Phù Tang rơi thẳng xuống thung lũng, Phù Tang không hề giãy giụa.
Cậu khép hờ đôi mắt, cảm nhận gió thổi qua tai và qua những sợi tóc lúc rơi xuống, cùng với cảm giác mất trọng lực mãnh liệt như sắp nuốt chửng lấy linh hồn cậu.
Nếu không xảy ra điều ngoài ý muốn, mấy giây sau cậu sẽ rơi xuống đáy, đập thành một bãi thịt nát.
Thế cũng chả sao, đợi mười phút sau bùa đảo ngược cậu hạ lên bản thân có tác dụng, xương thịt vỡ nát đều sẽ liền lại lần nữa.
Quá trình đau khổ khá dài, nhưng so với việc đi đường vòng rất xa, cách cậu dùng rõ ràng nhanh gọn hơn.
Phù Tang nhắm mắt lại, ý định ban đầu là chuẩn bị hưởng thụ quá trình, nhưng ngay giây sau, cậu đột nhiên cảm thấy có điều lạ, đột ngột mở mắt ra!
Gió không đúng!
Thay vì nói là gió, không bằng nói cậu cảm nhận được một lực hút rất mạnh, đang dẫn cậu hướng sang vách đá.
Trời sắp vào đêm, chiều tà ảm đạm, cát đá bụi bặm bay lên không trung theo gió, đá phiến sắc nhọn cọ qua cánh tay Phù Tang, cắt rách áo khoác và làn da của cậu, hiện ra một đường máu mỏng.
Không có lửa làm sao có khói, nơi này âm khí rất nặng, có minh linh cực kỳ mạnh mẽ chiếm giữ quấy phá tại đây cũng không phải là không có khả năng.
Nhưng bản thân Phù Tang không nhìn thấy minh linh, không nhìn thấy thì không thể thiết lập kết nối với minh linh, bọn họ cũng không thể thẳng thừng làm hại ảnh hưởng lẫn nhau.
Thế hiện tại lại là...
"Ầm——!"
Chưa suy nghĩ xong, Phù Tang đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn.
Bụi đá khắp nơi, vách đá sâu thẳm bỗng nhiên nổ ra một nơi, cơn gió kỳ quái không ngừng lôi kéo Phù Tang, đúng là muốn đưa cậu sang chỗ đó!
Nhận ra được điều này, Phù Tang lập tức giơ tay, năm sợi Quỷ Huyết Triền đồng loạt dính chặt trên mặt đất.
Ý định ban đầu của cậu là mượn Quỷ Huyết Triền ổn định cơ thể mình, ai mà ngờ gió tà kia lại dùng lực, mặt đất mà Quỷ Huyết Triền dính chặt vậy mà cả mảnh đất bị thổi lên, Phù Tang lập tức mất đi chỗ mượn lực, bị gió ác cuốn vào trong hang động đen kịt, nhẹ nhàng bay như mảnh giấy vụn.
Phù Tang chỉ thấy trước mắt trời đất quay cuồng, vô số đá bụi bùn đất dính lên người cậu, khiến cậu đập mạnh xuống mặt đất.
"Alo...
Rè...
Tam Hựu...
Rè...
Em không sao..."
"Khụ..."
Phù Tang bị chôn dưới vô số vật nặng, ho sặc sụa hai tiếng, từ từ đứng dậy.
Bùn đất ở trên mái tóc và người cậu rơi xuống, lại giơ lên một mảng bụi.
Cuộc gọi hoàn toàn mất tín hiệu, Phù Tang đành lấy tai nghe bỏ vào trong túi.
Khi giơ tay cảm nhận được một cơn đau dữ dội, lúc này cậu mới nhận ra hình như cánh tay có một luồng ấm nóng chảy qua.
Cậu cúi đầu, nhìn thấy dưới áo khoác dài tay của mình có vết máu từ từ chảy xuống, từ mu bàn tay xương và mạch máu nhô lên chảy đến các đốt ngón tay rõ ràng, lại tích tụ từ đầu ngón tay rơi xuống từng giọt.
"Leng keng——"
Phù Tang sửng sốt.
Cậu nghe thấy một âm thanh quen thuộc biết bao.
Đó là tiếng vang đặc trưng của tiền xu khi làm pháp khí.
Nhưng trong hang động một vùng đen kịt, Phù Tang không nhìn thấy thứ gì.
Cậu hơi nheo mắt, theo tiếng ngồi xổm xuống, móc điện thoại mở đèn pin chiếu sáng.
Ánh sáng của thiết bị điện tử chọc thủng bóng tối, Phù Tang lúc này mới phát hiện trước người mình thế mà lại vắt ngang mấy sợi dây đỏ, đúng là tiền xu treo trên dây đỏ vừa nãy phát ra âm thanh.
Phù Tang nhẹ nhàng cầm tiền xu đó lên, cẩn thận xem xét.
Tiền xu này đã hơi có tuổi, bên trên han rỉ loang lổ, còn có giọt máu lúc nãy cậu rơi xuống.
Phù Tang hơi nhíu mày, đang muốn lấy ống tay áo lau sạch vết máu của mình trên tiền xu, nhưng tiền xu lại run lên, trong nháy mắt dưới đầu ngón tay đột nhiên bừng lên một ánh lửa xanh lam, cậu hơi ngẩn người, lập tức buông tay lùi về sau mấy bước.
Lửa lạnh màu xanh lam theo từng sợi dây đỏ lan ra, nhanh chóng chia bóng tối ra thành mấy vệt lửa.
Khi ngọn lửa bùng cháy, tiền xu chuông đồng và bùa chú treo trên dây đỏ rung động không ngừng, trong không gian không lớn vang vọng tiếng ong ong của pháp khí chấn động linh hồn.
Đỏ xanh đan xen, trong hang động gió tà đột ngột nổi lên, Phù Tang lùi về sau nửa bước, mượn ánh lửa nhanh chóng quét mắt qua cách bố trí những sợi dây đỏ kia.
Đây là phong ấn.
Phù Tang gần như kết luận ngay lập tức.
Chuông đồng ngừng kêu, lửa xanh say sưa nhảy múa.
Dây đỏ kéo theo chuông đồng và bùa chú cùng lúc rung động, tiếng chuông vang dội khắp không gian dường như lờ mờ có tiếng ngân nga khàn nhỏ bao quanh.
Cháy lên là lửa thanh quỷ, vang lên là tiền khóc hồn, kêu lên là lệnh trấn vọng.
Trận pháp phong ấn giấu ở trong vách núi Lạn Quả Tử bình thường này là Thất Canh Đề Huyết Ngục chỉ từng xuất hiện trong sách cổ.
——Ở đây, thế mà lại trấn áp một con Xích Tà cấp bảy.
Tác giả có lời muốn nói:
Hẹ hẹ hẹ halu mọi người lại gặp mặt rồi nha!
Lần này là câu chuyện về Tam Hựu với Anh Anh!
Hư cấu!
Tất cả mọi thứ có liên quan đến phong thuỷ huyền học, cấp bậc ma quỷ, còn có mấy cái pháp thuật tập tục lộn xà lộn xộn gì đó xuất hiện trong câu chuyện này đều là nói linh tinh nói linh tinh nói linh tinh, đừng coi là thật đấyyy!