16 năm trước, năm Chu Tĩnh Dạ 8 tuổi (tức 2 năm sau khi Tạ tướng quân bị xử trảm)...
Tại sân đình gần hồ sen...
" Bái kiến Phương Dung hoàng hậu...
"
" A, tỷ đừng làm vậy.
Trời ơi, tỷ cứ coi ta như muội muội ruột là được đừng khách sáo quá "
" Hm, hoàng hậu làm vậy ta cũng không khách sáo nữa "
" Ngồi đi, đây là trà mà Tạ phi mới tặng ta đó, tỷ ấy vẫn nhớ vị trà ta thích.
Chiêu nghi, tỷ cũng nếm đi "
" Cảm ơn hoàng hậu, nhưng ta chưa khát lắm người uống trước đi "
" Ừm, mà nhắc mới nhớ, cũng sắp tới sinh nhật của Tĩnh Lăng rồi, thấy thằng bé thích đọc sách với làm thơ nên ta gửi tỷ nghiên mực quý, cọ cùng vài tập thơ cổ.
Mong tỷ gửi lại cho Đại hoàng tử nhé "
" Hoàng hậu không cần phải vậy đâu, thằng bé chỉ là hơn người ta một chút thôi "
" Sao nói vậy được, vốn dĩ Chu Tĩnh Lăng sẽ trở thành thái tử mà "
" ...
Nghe nói dạo này Dung cơ thường bắt nạt người, cô ta có làm gì quá quắt không?
"
" À... kh... không có gì đâu, chỉ là tin đồn thôi, tỷ đừng để tâm...
" - nói rồi người uống một ngụm trà để bầu không khí bớt ngượng
" ...
"
* Hừ!
Uống cho hết đi, đừng lãng phí độc của ta... *
" ...
Ư...
Khụ khụ!
" - Phương Dung đột nhiên ho dữ dội
" A!
H... hoàng hậu!
Người!
"
" Có chuyện gì...!
Mau gọi thái y!
Nhanh lên!
Hoàng hậu ngất rồi!
"
" Hư...
ư...
ức...
"
* Ngất rồi thì chắc không sống được lâu đâu, chỉ cần muộn vài phút thì sẽ không thể mở mắt được nữa... *
Chính điện...
" Cái gì?
Hoàng hậu bị đầu độc?
"
" Bẩm Thánh thượng, theo lời kể của người hầu thì chiều nay giờ Mùi tại sân đình gần hồ sen, hoàng hậu nương nương cùng Chiêu nghi uống trà chiều ở đó đột nhiên hoàng hậu ho ra máu.
Đã gọi thái y tới và chẩn đoán là trúng độc trong trà ạ "
" !!?
"
Tiếng chân người dội gấp trên nền đá trắng.
Dưới mái ngói lưu ly rực nắng, bóng áo long bào vương vàng xẹt qua hành lang như một tia chớp giữa trời quang.
Chu Thiệu Dương lao đến, không mang theo đoàn tùy tùng nào, chỉ có tiếng gọi thất thanh trong lồng ngực như muốn vỡ tung:
" Phương Dung!
Hoàng hậu đâu rồi?... !!!
"
Khi cửa điện bật mở, mùi thuốc bắc hăng hắc và hương đàn nhạt nhòa đập thẳng vào người hắn.
Trên giường ngọc, một bóng người nằm yên như đang ngủ.
Rèm lụa rũ xuống như màn sương mỏng che đi ánh nhìn nhân gian.
Dưới bệ, cung nữ thân cận của hoàng hậu quỳ sụp, hai tay bấu lấy vạt áo, nước mắt chảy ròng, môi run run chẳng thốt nổi lời nào.
" Hoàng hậu... hư... hức...
"
Một thái y già, râu bạc, tay vẫn còn dính vết máu sẫm, chắp tay cúi đầu.
Hắn không quỳ.
Không tránh né.
Nhưng cả người như đã già thêm mấy chục tuổi chỉ sau một khắc.
Ánh mắt của Thánh thượng sắc như dao, giọng khàn đặc, rít lên:
" Ngươi đúng đó làm gì?
Tình trạng nàng ấy sao rồi?
"
Thái y nhìn thẳng vào mắt bệ hạ, ánh mắt trĩu nặng như đè cả trời xuống vai:
" Hoàng hậu nương nương...
đã ngừng thở rồi...
"
Một câu.
Tám từ.
Nhẹ như gió thoảng — nhưng đánh sập cả thế giới trong phút chốc.
Gió bên ngoài vẫn thổi, nhưng trong điện... tất cả đều chết lặng.
Chỉ còn lại một tiếng "Phương Dung..." nghẹn trong cổ họng Thánh thượng, run rẩy như tiếng gọi lạc vào cõi vô thanh.
Hắn bước chậm lại.
Từng bước.
Mỗi bước như có ai lấy móng tay cào lên tim.
Hắn quỳ xuống.
Không ai dám ngăn.
Tay run rẩy vén màn lụa.
" A Dung...
"
Gương mặt nàng vẫn đẹp.
Đẹp như thể chỉ mới thiếp đi trong giấc ngủ mùa hạ.
Nhưng đôi môi tím nhợt, làn da lạnh buốt.
Hương thơm quen thuộc đã biến mất.
Chỉ còn lại mùi tàn úa của một đoá hoa bị giẫm lên bởi số mệnh.
Thiệu Dương đưa tay chạm vào gò má nàng.
Lạnh.
Lạnh hơn cả lòng hắn những ngày chưa gặp nàng.
" Nàng bảo sẽ ở bên trẫm đến già mà...
"
" Phương Dung... nàng gạt trẫm rồi...
"
Tiếng nức nghẹn bật ra như xé toạc từ cổ họng.
Không phải tiếng của một hoàng đế.
Mà là tiếng của một người đàn ông đã mất đi duy nhất điều khiến hắn còn giống một con người.
Lệ lặng lẽ rơi.
Nhưng không ai dám nhìn.
Không ai dám thở.
Chỉ có trăng ngoài cửa sổ là dám soi rõ một đế vương quỳ rạp bên cạnh người con gái hắn yêu nhất đời... mà không thể gọi nàng dậy thêm một lần nào nữa.
" Ng... người đâu chuyện ngày hôm nay, nhất định phải giữ im lặng, không được truyền ra ngoài.
Kẻ nào dám trái lệnh, lập tức phạt nặng cho trẫm!
"
" Dạ "
" Còn nữa, sai người truyền tin này đến Tĩnh Dạ, để thằng bé còn chuẩn bị tang lễ với trẫm "
Tin dữ truyền đến điện Lăng Tuyền khi Tĩnh Dạ đang đọc sách.
Một nội thị hốt hoảng quỳ sụp, mặt cắt không còn giọt máu:
" Tứ điện hạ... hoàng hậu nương nương...
đã...
đã quy tiên...!
"
Cây bút trong tay Tĩnh Dạ dừng lại giữa không trung.
Không rơi.
Không gãy.
Chỉ là... không viết tiếp được nữa.
Hắn ngẩng đầu chậm rãi.
Ánh mắt vẫn bình tĩnh, không kinh hoàng, không hoảng hốt.
Nhưng sống lưng đã cứng đờ.
" Ngươi nói cái gì?
"
" Nương nương... bị đầu độc.
Thái y nói đã ngừng thở.
Hoàng thượng... vẫn chưa đứng dậy từ bên giường người...
"
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Ngay cả tiếng gió luồn qua song cửa cũng không dám len vào.
Tĩnh Dạ không thốt một lời.
Hắn chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Ngoài kia, nắng vẫn rót đầy vườn.
Nhưng trong mắt hắn, tất cả đã trở thành màu tang trắng.
Một cơn gió mạnh vụt qua.
Tấm rèm lụa phất lên, đập vào gương mặt hắn—lạnh.
Giây tiếp theo...
"Rầm!"
Cây bút trên án thư bị bóp gãy.
Mực văng ra, loang thành một vệt dài như máu đổ.
Tĩnh Dạ không khóc.
Nhưng đôi mắt ấy... sâu đến mức như sắp hút cả bầu trời vào hố đen.
* Mẫu hậu... tại sao lại là người? *
* Ai... lại dám giết người của ta? *
" Lập tức tới điện Huyền Vân...
"
Giọng hắn vẫn đều.
Nhưng trong từng chữ, là băng giá quét qua vạn dặm... báo hiệu một cơn bão sắp tới trong cõi lòng lặng im suốt bao năm qua.
Cánh cửa điện mở ra.
Một đứa trẻ tám tuổi, khoác áo choàng mỏng màu khói lam, bước vào.
Bước chân nhỏ nhẹ nhưng vững vàng lạ thường—như thể nó hiểu rằng, nếu mình run rẩy, thì cả thế giới trong nó sẽ đổ sụp theo.
Chu Tĩnh Dạ đứng trước giường ngọc.
Không ai gọi hắn.
Không ai dắt tay hắn lại gần.
Nhưng hắn tự biết đường đi.
Tựa như... trái tim non nớt kia đã biết rất rõ: người hắn yêu nhất đời này...
đã nằm đó.
Trên giường, Phương Dung hoàng hậu nằm yên.
Tóc vẫn chải gọn, khăn phủ ngực còn thêu hoa lan, nhưng làn môi tím lại nói lên sự thật không ai dám nói thành lời: nàng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Tĩnh Dạ không khóc.
Hắn chỉ nhìn.
Nhìn thật lâu.
Mắt đen thẫm như đêm mưa, nhìn xuyên qua cả những nếp gấp của khăn liệm, xuyên qua từng nếp mi thanh tú đã khép lại vĩnh viễn.
Bé con ấy đưa tay ra.
Rất khẽ.
Rất run.
Ngón tay nhỏ chạm vào đầu ngón tay mẹ, lạnh buốt.
Lạnh đến mức hắn giật mình rụt lại.
Nhưng không phải vì sợ—mà vì trái tim hắn, lần đầu tiên biết thế nào là vĩnh viễn không còn nữa.
" Mẫu hậu...
"
Một tiếng gọi bật ra.
Nhẹ.
Mềm.
Như sương đọng đầu cành.
Rồi vỡ tan.
Không ai biết, đứa bé ấy đã đứng bao lâu.
Chỉ biết, khi nội thị tiến lại dìu nó ra ngoài, thì bàn tay áo hắn đã bị vò nhăn lại đến mức rách chỉ.
Và ánh mắt nó—từ nay đã không còn là ánh mắt của một đứa trẻ.
Kể từ hôm ấy, trong cung không ai còn nghe Tĩnh Dạ nhắc đến chữ mẫu hậu.
Nhưng ai cũng biết: từ ngày hôm đó trở đi, trong lòng đứa bé ấy, đã chôn một người—và đào một nấm mộ.
Sáng hôm sau, trời đổ mưa khi tin tức cuối cùng được mang đến trước ngự án.
Chu Thiệu Dương ngồi lặng trong điện Càn Chính.
Trước mặt là tấu chương dày cộm, dấu niêm đỏ tươi còn chưa khô.
Ánh nến cháy xém mép giấy, nhưng không ai dám bước tới dập.
Gương mặt vua không biểu cảm.
Nhưng tay siết chặt đến mức khớp ngón trắng bệch.
Một câu.
Chỉ một câu trong bản điều tra—như xé toạc vết thương vừa đóng vảy.
" Trà hoàng hậu dùng... là quà của Tạ phi nương nương tặng hôm trước.
Trà có tẩm bột hoa ngũ độc, phát tác chậm.
Người đã tận tay mang tới... chính là Tạ phi cùng với người hầu thân cận của người "
Không cần ai nói nữa.
Không cần chờ thêm bằng chứng.
Hắn hiểu.
Tạ phi...
Tạ Vân Cơ—em gái của Tạ tướng quân, người đã bị xử trảm vì tội mưu phản hai năm trước, giữa cơn hỗn loạn và lời buộc tội chưa từng có dịp phân minh.
Cũng chính là bạn từ nhỏ của hắn và Phương Dung, người từng lớn lên bên nhau giữa vườn mai cung Thừa Thiên, từng cùng hắn trèo cây, cùng Phương Dung thắt bím tóc cho cung nữ.
Người từng dõng dạc nói:
" Chu Thiệu Dương!
Huynh không được cưới Phương Dung, ta sẽ là người ở bên cạnh muội ấy suốt đời, huynh đừng hòng cướp!
"
Giờ đây... lại chính là kẻ hạ độc.
Đêm mưa tàn tạ.
Điện Càn Chính không còn thánh khí, chỉ còn nỗi đau lặng câm.
Chu Thiệu Dương đứng dậy.
Gót giày nện xuống nền đá, từng bước như chém vào gió.
" Truyền Tạ phi... lập tức áp giải đến điện Phụng Từ để thẩm vấn trước trẫm "
" Lập tức niêm phong cung Tạ phi.
Người liên quan, không được rời khỏi hoàng cung nửa bước "
Giọng hắn trầm như đá nghiền, không giận, không hét, nhưng khiến cả cung điện lạnh đi một bậc.
Tại phủ Lục...
Trong phòng, một cậu bé mặt không đổi sắc, ngồi trước mặt cha mình
Gió nổi.
Ánh trăng sáng phản chiếu đôi mắt trống rỗng như vực sâu.
Tạ Vân Trầm
Con ruột Tạ tướng quân.
Gọi Tạ Phi là cô cô.
Người từng bị cả Tĩnh Dương xem như kẻ tội đồ mang họ Tạ—nhưng lại được Lục tướng quân bạn của cha cậu cứu
Đêm hôm đó, Lục tướng quân chạy vội đến phòng con trai nuôi
" Phong Nhi, cô cô của con... bị kết tội đầu độc hoàng hậu rồi "
Khâm Phong đứng dậy, chậm rãi đặt bút lông xuống.
Tay trái hơi run.
Nhưng ánh mắt thì tuyệt nhiên không.
" Cha, người... nói gì vậy?
"
" Haizzz...
"
" Cái gì?...
"
" Thật ra lúc nhận tin này ta cũng rất sốc, nhưng... hoàng hậu nương nương đã mất rồi, từ 1 ngày trước.
Ngày mai sẽ làm tang rồi, Tạ phi không sao cả, chỉ bị đày vào lãnh cung thôi "
"Không thể nào..."
- Cậu lẩm bẩm, giọng khản đặc, như không nhận ra mình đang nói.
"Cô cô... sao có thể..."
Nhưng đôi mắt Lục Chiêu Viễn đầy áy náy, chẳng chứa chút nghi ngờ.
Đó không còn là lời đồn.
Đó là định đoạt.
Lãnh cung – nơi mà một người bước vào, gần như chẳng bao giờ bước ra.
Cả thế gian đột nhiên lặng câm.
Những hồi ức ùa về như thác đổ.
2 năm trước, cậu đứng giữa quảng trường bên cạnh Lục tướng quân.
Nhỏ bé, lẻ loi, trong mắt vẫn còn hình ảnh cha mẹ ngăn cậu ra ngoài.
Trước mắt là cha mẹ — quỳ giữa pháp trường, áo trắng đẫm máu.
Tội danh được tuyên đọc: Mưu phản.
" Cha ta không phản quốc... mẹ ta không hại ai cả...
" Cậu từng gào đến khản cổ, nước mắt chan máu.
Nhưng chẳng ai tin.
Ai cũng quay lưng.
Ai cũng im lặng.
Cô cô là người duy nhất giữ lấy tay cậu, ôm cậu vào lòng, che gió che sương, thề sẽ bảo vệ cậu bằng cả mạng sống.
Và giờ đây... người đó, cũng bị giam vào bóng tối.
"Là tại con sao?"
- Khâm Phong ngồi bệt xuống, hai vai run lên.
Cậu cố nuốt nước mắt, nhưng giọng đã vỡ òa.
" Tại con còn sống, nên cô cô mới khổ như thế?
Cha mẹ đã vì con mà ngã xuống, còn con thì... vẫn sống, vẫn thở...
Có đáng không?
"
Tiếng lá cây vẫn xào xạc ngoài sân.
Trái ngược hoàn toàn với cơn giông nổi lên trong lòng người.
Giọt nước mắt đầu tiên lăn xuống.
Rồi giọt thứ hai.
Đến khi cậu không còn đếm được.
Một đứa trẻ đã mất cha mẹ vì lời buộc tội, và giờ đây, mất luôn người cuối cùng gọi là " gia đình ".
Lục Khâm Phong không gào, không hét.
Cậu chỉ khóc, lặng lẽ, như cỏ cúi đầu khi mưa rơi.
Cô cô từng nói: " Vân Trầm, có một ngày, con sẽ phải mạnh mẽ lên.
Không để ai trong chúng ta gục ngã nữa "
Cậu bây giờ không còn là đứa trẻ 6 tuổi năm nào.
Nhưng trái tim ấy vẫn nứt toác, vẫn bé nhỏ quá giữa sóng gió của hoàng triều.
Gió lại thổi.
Một chiếc lá úa bay vào rồi rơi xuống, đậu vào tay cậu.
Lạnh như số phận.
Hôm sau, đám tang của Trần Phương Dung hoàng hậu...
Trời đổ mưa từ sáng sớm, một cơn mưa dai dẳng và lạnh buốt, như thể đất trời cũng biết tiếc thương cho một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn vừa khuất bóng.
Khắp hoàng cung bao phủ một màu trắng tang thương.
Gió lùa qua hiên điện, mang theo tiếng trống tang chậm rãi từng hồi từng hồi, nhấn nhá vào tim người nỗi xót xa không thể gọi thành tên.
Chiếc quan quách gỗ trầm hương được phủ lụa trắng, xung quanh kết đầy hoa sen trắng muốt — loài hoa mà hoàng hậu Phương Dung sinh thời yêu thích.
Làn hương trầm mờ ảo phủ lên mọi thứ, như tấm màn sương khóc thương cho bậc mẫu nghi thiên hạ bạc mệnh.
Tĩnh Dạ mặc áo tang gấm trắng, thêu chỉ xám tro.
Đứa trẻ tám tuổi đứng bên linh cữu, đôi mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt lệ nào.
Đôi môi mím chặt, bàn tay nhỏ nắm cứng lấy vạt áo phụ hoàng — Chu Thiệu Dương, đấng thiên tử, người đang quỳ lặng lẽ trước linh vị của người vợ đã khuất.
" Con đừng khóc " - hắn từng bảo nó khi mọi chuyện xảy ra.
Nhưng giờ đây, ánh mắt vị vua cũng rã rời, rỗng không, như cả tâm can đã bị móc đi cùng hơi thở cuối cùng của Phương Dung.
Phía xa, các công chúa, hoàng tử đồng loạt quỳ gối, đầu cúi thấp.
Nhưng trong đám đông phủ phục ấy, có người thật lòng đau thương, có kẻ lại chỉ lặng lẽ quan sát, môi mấp máy những lời cầu siêu giả tạo.
Đặc biệt, không ai thấy bóng dáng Tạ phi — người đã bị đày vào lãnh cung chỉ 1 hôm trước, sau khi phát hiện vụ trà độc khiến hoàng hậu Phương Dung lìa đời giữa một đêm thu.
Một thị nữ già vừa dâng nhang, vừa thì thầm:
" Hoàng hậu mất trong tịch mịch... không lời trăn trối... chẳng kịp gặp hoàng thượng lần cuối...
"
Tĩnh Dạ nghe hết.
Tai cậu bé nhỏ mà đau như bị cào xé.
Mẫu hậu cậu – người thường ôm cậu vào lòng và bảo rằng:
" Dạ nhi là ánh sáng cuối cùng của mẫu hậu " – giờ chỉ còn là một thân xác nằm lạnh dưới lớp lụa tang kia.
Ngự y dập đầu máu chảy trên nền đá:
" Vi thần bất tài, không cứu được nương nương... nhưng độc kia—độc kia là...
"
Tiếng trống tang át đi tất cả.
Không ai muốn nghe thêm nữa.
Triều đình cần sự im lặng.
Và sự thật, đôi khi không có chỗ trong chốn hoàng cung này.
Tĩnh Dạ cúi đầu, ngón tay nhỏ xíu lần tìm sợi dây buộc bên cổ tay — vật duy nhất mẫu hậu để lại: một chuỗi ngọc phỉ thúy có khắc hai chữ " Tĩnh Dạ " mờ nhòe ở mặt sau.
Ngày hôm ấy, Tĩnh Dạ không khóc.
Không phải vì cậu không buồn.
Mà vì cậu đã hứa với mẹ:
"Dạ nhi sẽ mạnh mẽ.
Mẫu hậu yên tâm."
Nhưng ai cũng thấy, từ hôm ấy trở đi, ánh mắt Tĩnh Dạ vĩnh viễn không còn hồn nhiên nữa.
Hoàng Vũ
Đăng lúc 14 : 10, ngày 13/7