Lưu ý: tớ vẫn muốn nhắc lại lần nữa, thật sự bộ này thụ khóc rất rất nhiều luôn, đúng kiểu công chúa hạt đậu á các mom, đụng tí là có thể rớt nước mắt, nên mom nào thấy khó chịu thì next qua nhé.
***
"Hậu Hải lý" không phải là Hậu Hải, cũng chẳng có biển nào ở đó.
"Hậu Hải lý" là khu ổ chuột lớn nhất giữa lòng Vũ Hán, hình thành từ bao giờ thì không ai rõ, mãi đến năm 2016 thì bị giải tỏa.
Năm 2016, tại Bắc Kinh, cách Vũ Hán khoảng 1.225 km, Đào Tiểu Hàn nhìn thấy tin tức về việc Hậu Hải Lý bị phá bỏ.
Cậu quên sạch lời hứa không bao giờ gặp lại nhau mà Chu Thành Bắc từng nói.
Đào Tiểu Hàn ném hết công việc sang một bên, mua vé máy bay thẳng sớm nhất cất cánh lúc 1 giờ chiều, hạ cánh lúc 3 giờ 30, tổng cộng hai tiếng rưỡi, vé máy bay 1.380 tệ.
Chuyến bay không tốn bao nhiêu thời gian, mà với Đào Tiểu Hàn thì cũng chẳng phải đắt đỏ gì, bớt một bữa tụ tập với bạn bè là đủ cho một chuyến khứ hồi.
Nếu nói việc quay về Vũ Hán là một quyết định bốc đồng trong lúc đầu óc cậu không được tỉnh táo, thì trên đường từ sân bay Thiên Hà đi về Hậu Hải Lý, cơn "sốt" của Đào Tiểu Hàn đã dần dần hạ xuống.
Cậu vừa định mở miệng bảo tài xế quay đầu lại sân bay thì tài xế đã nói trước:
"Cậu à, chỗ này quay đầu bất tiện lắm.
Tôi thả cậu ở lề đường nhé, đi bộ qua cầu vượt là tới, bên kia đường chính là nơi cậu muốn đến."
Hai thế giới được nối với nhau bằng đúng một cây cầu vượt, bên này là phồn hoa của siêu đô thị, đi hết cầu lại tới vùng hoang tàn đổ nát của một khu đô thị bị xóa sổ.
Cầu vượt giống như một đường chia lạnh lùng, tách đôi hai cảnh tượng đối lập dù chúng đứng sát nhau đến vậy.
Khẩu hiệu "Khu Hậu Hải hoan nghênh bạn" được in trên tấm bảng làm bằng nhôm, dựng ngay cạnh vạch kẻ đường cho người đi bộ dưới chân cầu vượt.
Nền xanh, chữ trắng.
Cái gọi là cổng vào khu cộng đồng thực ra chỉ là một phạm vi mơ hồ, cánh cổng đặt cho có hình thức, trạm an ninh bị bỏ hoang, thanh chắn xe chưa từng được vận hành ngày nào.
Người dân ở khu Hậu Hải đều hiểu Hậu Hải không phải một "khu dân cư" đúng nghĩa, mà là một dạng văn minh, thứ văn minh của những khu làng trong lòng thành phố dần trở nên lạc hậu sau bước chân của thời đại.
Những người lao động tha hương từ khắp nơi, những nhân vật nhỏ bé ở tầng đáy của xã hội tụ lại nơi đây để dựng lên mái nhà của mình.
Không cần quản lý, không cần bảo vệ, sự nghèo khó chính là giấy thông hành chung của họ.
Khu Hậu Hải trong ký ức vốn luôn đông đúc, ồn ào, lộn xộn, nhưng dường như đã trở nên lạnh lẽo, tiêu điều chỉ sau một đêm.
Từng cánh cửa tiệm đóng chặt, bên trên quét một chữ "dỡ" lớn màu đỏ.
Trên những ô cửa sổ của các căn nhà tự xây cũ nát treo đầy biểu ngữ "Đối mặt với hiện thực, mau giao nhà, chần chừ đến cuối cùng chỉ còn giấc mộng hư vô" và "Đi sớm thì hưởng lợi, đi muộn chẳng được gì".
Giữa những bức tường gãy vụn và mái nhà đổ nát, người ta còn lờ mờ thấy được bóng dáng của một nền văn minh đang dần biến mất.
May mà việc giải tỏa không diễn ra cùng một lúc, những khu gần đường lớn bị tháo dỡ trước, đi dọc các con hẻm mới tiến sâu vào Hậu Hải, sau khi đi qua đường hầm vẫn còn một khu vực may mắn còn sót lại.
Vùng này thực ra là nơi bẩn thỉu và lộn xộn nhất, những căn nhà tự xây dày đặc và bừa bãi, không theo trật tự nào.
Nhiều con hẻm chật đến mức hai người phải đi sát cạnh nhau, gặp người đi ngược chiều còn phải né sang một bên.
Nếu đi vào bằng xe điện hay xe máy nhỏ thì đúng là thử thách kỹ năng lái của người khác mà.
Những tòa nhà san sát, chồng lên nhau như nếp nhăn trên gương mặt người già, xiêu vẹo che hết ánh sáng trời, trong hẻm thiếu sáng, trời tối là phải bật đèn pin mới đi được.
Lúc đi qua đường hầm, Đào Tiểu Hàn không thể kìm nổi, lòng cậu bỗng dâng lên nỗi nhớ dữ dội về Chu Thành Bắc.
Vừa nãy khi đi chỗ đó, vũng nước bẩn lâu năm đã làm dơ đôi giày thể thao ba nghìn tệ của Đào Tiểu Hàn.
Cậu cảm thấy cực kỳ oan ức, quyết định đổ hết trách nhiệm cho Chu Thành Bắc, nhất định khi gặp anh, cậu phải bắt anh lau sạch giày cho mình.
Khi Đào Tiểu Hàn đến đây khá tùy tiện, vẫn mặc bộ đồ sáng nay ở công ty: áo sơ mi trắng được là thẳng tắp, quần tây hàng hiệu cầu kì, nhìn trông thì nghiêm chỉnh nhưng hơi có phần giả tạo, tận đến lúc ra khỏi nhà cậu mới nhớ thay đôi giày thể thao trắng cho tiện di chuyển.
Dù đã dính khá nhiều bùn bẩn, tổng thể bộ trang phục của cậu vẫn hoàn toàn lạc lõng giữa những ông già mặc áo ba lỗ, đi dép lê trong khu Hậu Hải.
Đào Tiểu Hàn là một trong số ít con trai mang ngoại hình tinh tế, xinh đẹp.
Cậu có một khuôn mặt thanh tú, làn da trắng mịn, hoàn toàn đối lập với những gã đàn ông thô ráp lăn lộn ở Hậu Hải Lý, nên suốt đoạn đường đi khó tránh khỏi những ánh nhìn đầy săm soi và tò mò.
Chu Thành Bắc lái xe máy rẽ ra từ một con hẻm, từ xa đã nhìn thấy một gương mặt không thuộc về Hậu Hải.
Đôi môi nhỏ hơi bĩu lên, hàng lông mày nhíu lại nhưng đẹp đến mức khiến tim người ta lỡ nhịp.
Đào Tiểu Hàn cũng nhận ra anh, cậu dừng bước từ xa, ngay tại lối ra của đường hầm, đầu óc trống rỗng một lúc lâu, nét mặt ngơ ngác đầy vẻ khó hiểu.
Mãi tới khi xe máy tiến lại gần, cậu mới thu hồi biểu cảm, mở to đôi mắt nhìn anh với vẻ thương tâm, trông vừa mong manh vừa đáng yêu.
Chiếc xe máy không hề dừng lại, cũng giống những người ở khu Hậu Hải trước đó nhìn cậu, người trên xe chỉ liếc cậu một cái như không quen biết, rồi thu ánh mắt về, phóng xe lướt qua trước mặt cậu.
"Chu..."
Lời của Đào Tiểu Hàn nghẹn cứng trong cổ họng.
Mãi một lát sau, đến khi kịp phản ứng lại, cậu mới bật lên một tiếng thật lớn, hét về phía bóng lưng đang đi xa:
"Chu Thành Bắc!"
Đào Tiểu Hàn, chúng ta đã chia tay rồi.
Đào Tiểu Hàn, chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.
"Chu Thành Bắc!"
Đào Tiểu Hàn chẳng còn để ý gì đến cảnh lội qua cái hầm tối tăm khi nãy, giẫm lên con đường ổ gà lồi lõm mà quay phắt lại, đuổi theo chiếc xe máy đang dần khuất xa khỏi tầm mắt cậu.
Nhưng mọi chuyện lại không như cậu tưởng.
Chiếc xe máy đã dừng lại ngay khi cậu gọi tiếng "Chu Thành Bắc" đầu tiên.
Âm thanh mà Đào Tiểu Hàn gắng sức hét lên bị ném bật vào khoảng trống trần trụi của đường hầm, dội đi dội lại, như tiếng than vãn của một kẻ thất tình.
"Chu...
Chu Thành Bắc..."
Đào Tiểu Hàn mới chạy được hai bước, thấy chiếc xe máy dừng lại cách mình chừng năm mét, bóng lưng quen thuộc ngồi trên xe khiến giọng cậu hơi nghẹn lại.
Cậu lại lảo đảo bước thêm hai bước, nhưng không dám tới gần nữa.
Đường hầm không dài, Chu Thành Bắc quay đầu xe lại, vài giây sau đã dừng trước mặt cậu, tắt máy.
"Tới đây làm gì?"
Chu Thành Bắc chống hai chân xuống đất, hai tay giữ lấy đầu xe, ánh mắt xa cách nhìn cậu.
Chu Thành Bắc rất đẹp trai, nhưng cái đẹp ấy hoàn toàn khác với Đào Tiểu Hàn.
Anh cao lớn hơn hẳn, đường nét trên mặt sắc lạnh, góc cạnh rõ ràng.
Khi nhìn người khác, trong mắt anh luôn ẩn giấu điều gì đó, những điều ấy chính là dấu vết bị mài mòn mà năm tháng để lại, Đào Tiểu Hàn lại chưa đủ trải nghiệm để hiểu nổi.
Khoảnh khắc bị Chu Thành Bắc nhìn chằm chằm, Đào Tiểu Hàn bỗng mất hết can đảm lúc nãy, chỉ còn lại vẻ thất thần như một cô vợ nhỏ tội nghiệp.
"Lúc nãy sao anh không để ý đến em?"
Đào Tiểu Hàn mím môi, hàng mi dài rủ xuống làn da trắng mịn.
"Lúc chia tay cậu đã nói gì?"
Chu Thành Bắc hỏi, giọng không nóng không lạnh, không có cảm xúc, cũng chẳng rõ là thích hay ghét.
"Không nhớ nữa."
Đào Tiểu Hàn yếu ớt nói, nắm chặt tay thành nắm đấm, "Bao lâu rồi, ai còn nhớ nữa chứ."
"Lâu là bao lâu?"
Chu Thành Bắc lập tức hỏi ngược lại cậu.
"Bốn năm rưỡi...
à không..."
Đào Tiểu Hàn chợt nhớ ra, vội sửa lại, "Sắp năm năm rồi, bốn năm năm gì đó, lâu quá rồi, ai mà nhớ được chứ."
Chu Thành Bắc liếc cậu một cái, rồi tiếp tục chủ đề vừa nãy: "Tại sao lại quay về đây?"
"Công ty bố em trúng thầu ở đây, dự án sẽ bắt đầu ngay sau khi khu Hậu Hải được giải tỏa."
Đào Tiểu Hàn dùng kịch bản để sẵn trong đầu mà cậu chuẩn bị từ trước, nói: "Em là người phụ trách dự án, đến khảo sát thực địa."
Hồi đó khi cậu chuẩn bị những lời này, tin đồn về việc giải tỏa khu Hậu Hải vẫn chỉ là tin đồn mà mọi người chuyền tai nhau thôi.
"Khảo sát xong thì về sớm đi, trời tối ở đây ánh sáng kém lắm."
Nhìn thấy chiếc xe máy sắp rời đi, Đào Tiểu Hàn liền nắm lấy cánh tay Chu Thành Bắc, bất chấp tất cả nói: "Chu Thành Bắc, anh rõ ràng đã chuyển nhà từ lâu rồi, sao còn quay lại đây?"
Khi Đào Tiểu Hàn thốt ra câu này, trên khuôn mặt vốn không có cảm xúc gì của Chu Thành Bắc mới xuất hiện một chút biến động rất nhỏ, như thể bị nói trúng tim đen, lại như vừa bị ai đó bắt quả tang.
Chu Thành Bắc không đáp, chỉ nhìn cậu, đôi mày khẽ nhíu lại.
Mỗi lần Chu Thành Bắc nhíu mày, đều là muốn nói Đào Tiểu Hàn không hiểu chuyện.
Đào Tiểu Hàn chẳng còn chút sĩ diện nào nữa, mắt cậu đỏ hoe, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống không ngừng.
Cậu vừa khóc vừa dùng mu bàn tay lau đi, nhưng càng lau nước mắt càng chảy nhiều hơn, tầm mắt mờ đi vì nước, cậu không còn dám nhìn thẳng vào mắt Chu Thành Bắc nữa.
"Anh bảo chúng ta đừng gặp lại nhau nữa, cũng bảo em đừng đến tìm anh...
Em nhớ, em đều nhớ hết.
Em biết em là đứa không hiểu chuyện, biết mình chỉ mang rắc rối cho anh..."
Đào Tiểu Hàn nghẹn ngào, giọng run đến gần như khóc nấc lên, "Em biết, em biết anh không còn yêu em nữa rồi."
Khi Đào Tiểu Hàn khóc, Chu Thành Bắc chỉ ngồi trên xe máy bình tĩnh nhìn cậu, như thể những giọt nước mắt của cậu chẳng liên quan gì đến anh.
Phía trên đường hầm có tiếng tàu chạy qua, ồn đến mức lấn át cả tiếng nức nở của Đào Tiểu Hàn, cho tới khi ấy Chu Thành Bắc mới hạ bớt đôi mày nhíu chặt của mình.
Sau khi đoàn tàu rời đi, đường hầm lại trở về sự im lặng chết chóc.
Công trình phá dỡ Hậu Hải vẫn đang được tiến hành, hầu như mọi nhà đã rời đi gần hết, những ai còn sót lại cũng sẽ sớm chuyển đi, con đường hầm ngày thường vốn nhộn nhịp, xe nọ va xe kia giờ yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nức nở của Đào Tiểu Hàn.
Thật ra, Đào Tiểu Hàn không khóc lâu, cũng không tỏ ra oán trách hay than vãn, chỉ là khi nói chuyện thì liên tục nghẹn ngào, một câu phải nói đi nói lại mấy lần mới trọn vẹn.
Có lẽ nước mắt của cậu đã phát huy tác dụng, cuối cùng Chu Thành Bắc đưa cho cậu một địa chỉ, bảo cậu tối nay tám giờ đến đó đợi.
"Làm sao em biết anh không lừa em, có khi chỉ là bịa đại một lý do cho xong chuyện với em thôi."
Đào Tiểu Hàn hít mũi, nói lí nhí không rõ lời.
"Tôi từng lừa cậu à?"
Giọng điệu Chu Thành Bắc vô cùng bình tĩnh, kiên nhẫn nói từng từ một.
"Chưa... chưa từng."
Cảm xúc vừa rồi quá dữ dội khiến cơ thể Đào Tiểu Hàn còn run rẩy, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
"Bây giờ tôi còn việc ở cửa hàng, nếu cậu rảnh thật thì tối chúng ta nói tiếp được không?"
Chu Thành Bắc nói như là muốn hỏi ý kiến của cậu, nhưng thực ra không hề cho Đào Tiểu Hàn có cơ hội lựa chọn.
Đào Tiểu Hàn không còn lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng Chu Thành Bắc, nếu anh thật sự định bỏ rơi cậu, cậu cũng đành chấp nhận.
"Cửa hàng của anh ở đâu?"
Đào Tiểu Hàn chuyển từ cánh tay Chu Thành Bắc sang nắm lấy tay lái xe, lén lút dịch nửa người về phía trước xe máy, muốn chắn đường Chu Thành Bắc phòng trường hợp anh đột nhiên phóng đi mất.
"Đào Tiểu Hàn, chúng ta đã chia tay rồi."
Chu Thành Bắc ngồi trên xe, vươn tay ra kéo tay Đào Tiểu Hàn rời khỏi xe máy, khiến cậu như một đứa trẻ không nghe lời, bị bắt phạt đứng bên cạnh anh.
"Em biết mà, em cũng không có ý gì đâu!"
Đào Tiểu Hàn bĩu môi nói.
"Anh đừng nghĩ em vẫn còn thích anh hay gì cả, lần này em quay lại thật sự là vì dự án công ty, chỉ là tình cờ gặp anh thôi, gặp lại bạn cũ, hàn huyên đôi câu mà cũng không được sao?"
"Được."
Chu Thành Bắc vặn ga khởi động xe, nói: "Vậy tối gặp lại."
"Tối nay anh nhất định phải đến gặp em, không được bỏ rơi bạn cũ đâu, người không giữ chữ tín làm ăn sẽ thua lỗ lớn đấy."
Khi Đào Tiểu Hàn giậm chân nói câu này, trông cậu y hệt dáng vẻ lúc mười mấy tuổi, kiêu ngạo, bướng bỉnh, ngang ngược, nhưng thực ra bên trong lại là người mềm yếu nhất.
Câu "sau này em sẽ kiếm thật nhiều tiền cho anh tiêu" cũng chính là lời của Đào Tiểu Hàn từng nói hồi mười mấy tuổi.
Chu Thành Bắc không hề có ý định gặp lại Đào Tiểu Hàn, địa chỉ cũng chỉ chọn bừa một chỗ gần sân bay, hi vọng cậu sẽ bỏ cuộc mà quay về Bắc Kinh, đừng trở lại tìm anh nữa.
Xe máy chạy được chừng mười mét, anh bỗng nghe phía sau Đào Tiểu Hàn hét lên gì đó.
"Chu Thành Bắc, thật ra em đã không còn thích anh nữa từ lâu rồi!"
Xe không dừng, Chu Thành Bắc vẫn nhìn chằm chằm con đường phía trước.
Chẳng mấy chốc, anh lại nghe Đào Tiểu Hàn hét lên, lần này còn lớn hơn lúc nãy, vọng ra từ phía sau lưng:
"Em đã có bạn trai rồi, sau này sẽ sang Anh kết hôn!"
Đúng tám giờ tối, Chu Thành Bắc xuất hiện đúng giờ tại một quán cà phê gần sân bay.
Anh không uống cà phê, cũng hiếm khi lui tới những chỗ như thế này, anh chỉ từng đến đây vài lần để gửi đồ nên biết xung quanh có một quán cà phê như vậy.
Quán mở cửa 24/24, máy lạnh đầy đủ, an ninh tốt, rất thích hợp để chờ người.
(Các mom đi qua nhớ để lại một sao tiếp sức cho tui ra chương mới nhé.)