Biệt thự Ngôn gia tọa lạc trên một mảnh đất yên tĩnh trong thành phố.
Nhìn từ xa, kiến trúc kết hợp Trung - Tây, vừa tinh xảo vừa khí phái.
Lớp sơn ngoài màu xám kim loại toát ra vẻ đẹp đắt giá, xung quanh là những hàng cây cao vút; mùa hè thì tùng xanh tạo bóng râm, mùa đông thì hoa mai nở vươn mình trên tuyết.
Ngôn Tụng bước xuống xe, chìa khóa được tài xế trong nhà nhận lấy ngay.
Dọc đường đi, bất kể cậu đến chỗ nào, đều có người cung kính gọi: "Tiểu thiếu gia."
Ngôn Tụng để tay trong túi, khẽ gật đầu đáp lại.
Vào đến nhà, cách trang hoàng càng thêm tráng lệ huy hoàng.
Phòng khách chẳng khác gì Long Cung, từng món trang trí đều xa xỉ đến mức khó định giá, ngay cả một viên hạt châu trên đèn thủy tinh treo trần cũng đáng giá liên thành.
Bảo mẫu mở cửa, đưa dép lê cho Ngôn Tụng thay.
Cậu còn chưa đi được hai bước thì bên trong đã vọng ra giọng nói:
"Ồ, em trai thân ái của chị về rồi."
Người nói là một nữ sinh.
Cô mặc đồ trung tính, tóc đen dài xõa lệch qua một bên, không có chút thẹn thùng của nữ sinh mà là dáng vẻ ngầu và soái, từng bước tiến về phía Ngôn Tụng.
"Ai là em trai của mày, không bắt mày gọi anh là đã tốt lắm rồi."
Ngôn Tụng khó chịu liếc cô một cái.
Ngôn Ca: "..."
Không sai.
Ngôn Ca và Ngôn Tụng là một cặp song sinh long phụng.
Còn ai là anh ai là em, hai đứa tranh từ nhỏ tới lớn, đến giờ vẫn còn cãi nhau.
"Ca tụng ca tụng, phải có ca rồi mới có tụng, biết chưa."
Câu này Ngôn Tụng nghe từ nhỏ đến mức tai mọc kén rồi.
Cậu chẳng buồn để ý, tùy tiện "Ờ" một tiếng, sau đó đẩy Ngôn Ca sang bên.
"Đừng chắn đường, cảm ơn."
Hai người vẫn ấu trĩ như ngày trước.
Ngôn Ca lập tức giơ một chân đạp lên tường, chắn ngang đường Ngôn Tụng.
"Kêu chị một tiếng chị gái, chị sẽ tránh ra."
Đây là chiêu thức mà hồi nhỏ Ngôn Ca hay dùng.
Hồi đó hai người cao ngang nhau, Ngôn Tụng đúng thật khó mà nhảy qua được.
Nhưng lần này Ngôn Ca lại quên mất sự chênh lệch chiều cao hiện tại.
Ngôn Tụng thậm chí không cần nhấc chân cao, trực tiếp bước qua.
Đi qua rồi còn không quên châm chọc: "Cao có mỗi mét bảy mà cũng đòi chắn tao?"
Không biết có phải vì từ trong bụng mẹ đã tranh giành tài nguyên hay không, mà lúc sinh ra đến tận bây giờ hai đứa vẫn không đội trời chung, chẳng ai chịu nhường ai.
Đúng lúc này Từ Phù phu nhân bước ra, bà đi ra từ nhà bếp vào phòng khách, ngăn lại trận đấu khẩu của hai đứa.
"Thôi được rồi, lớn từng này mà còn tranh cãi."
"Anh hay chị thì có gì quan trọng chứ?"
Từ Phù năm nay mới tròn 45 tuổi.
Nhưng vì chăm sóc bản thân rất tốt, nhìn qua chỉ như ngoài 30.
So với những phu nhân nhà giàu khác ung dung quý phái, Từ Phù lại giữ được vẻ thanh xuân như thiếu nữ.
Dù thế nào đi nữa, đứng trước mặt mẹ, Ngôn Ca vẫn phải làm nũng: "Mẹ, mẹ xem Ngôn Tụng kìa!"
Từ Phù đã quen rồi, thuận miệng dỗ vài câu, sau đó mới chợt nhận ra không đúng.
"Nhưng...
Nhất đâu?"
Bà nhìn quanh vẫn không thấy bóng Trần Khả Nhất: "Không phải mẹ bảo hai đứa cùng về ăn cơm sao?"
Ngôn Ca cũng phụ họa: "Đúng đó, Trần Khả Nhất đâu?
Mẹ còn bảo em dẫn anh ấy về nhà ăn cơm cùng mà."
"Ban đầu là định vậy."
Ngôn Tụng vòng qua Ngôn Ca đi thẳng vào trong, thờ ơ đáp: "Nhưng giờ con không muốn dẫn nữa."
Ngôn Ca: "..."
Từ Phù biết hai đứa này sắp gây chuyện nữa rồi.
Nếu Trần Khả Nhất chưa tự nói không đến, vậy chắc chắn anh sẽ giữ lời hứa.
Vì thế bà cũng không suy nghĩ nhiều, mặc kệ hai đứa ầm ĩ mà quay lại bếp.
Hai đứa đấu khẩu giằng co một hồi rất lâu, cho đến khi Ngôn Vận An và Ngôn Chi Kính trở về nhà.
Ngôn Ca còn chưa kịp dùng mấy chiêu "học dỗi" trên mạng thì từ xa đã thấy Ngôn Vận An và Ngôn Chi Kính, liền lập tức ngậm miệng.
"Ba, anh, hai người về rồi!"
Ngôn Ca gọi to.
"Từ ngoài cửa đã nghe hai đứa cãi nhau rồi, lại quậy cái gì nữa đây?"
Người nói là Ngôn Vận An.
Tổng tài của tập đoàn, Ngôn gia ba đời làm thương nhân, phát triển đến giờ thương hiệu đã rất nổi tiếng, sắp vươn ra quốc tế.
Ông mang dáng vẻ điển hình của một ông sếp hơn 40 tuổi, xã giao nhiều nên giờ đã hơi bụng phệ.
"Bọn nó thì có gì mà cãi, vẫn mấy chuyện xưng hô linh tinh đó thôi."
Người vừa nói là Ngôn Chi Kính.
Tính tình ôn hòa nhưng có chút nghiêm, lớn hơn Ngôn Ca và Ngôn Tụng 4 tuổi, du học Mỹ hai năm, hiện giờ đảm nhiệm chức tổng giám đốc trong công ty.
"Gì chứ, lâu rồi không gặp, tụi con đang 'củng cố tình thân' đó mà."
Ngôn Ca khoanh tay nói.
Ngôn Tụng cũng đi tới, lười chẳng muốn phản ứng, chỉ gọi: "Ba, anh."
Giờ còn sớm, trong bếp vẫn còn vài món chưa làm xong.
Bận cả ngày, Ngôn Vận An lên lầu tắm trước, còn Ngôn Chi Kính thì có công việc chưa xử lý xong, muốn Ngôn Tụng đứng bên cạnh xem giúp.
Ngôn Tụng dứt khoát từ chối: "Em không muốn, em cũng không làm được việc của các người."
Ngôn Chi Kính biết chí hướng của đứa em này không đặt ở những thứ này, khuyên bảo bao nhiêu lần rồi cũng vô ích nên giờ không ép nữa.
—
Tan ca việc làm thêm xong, vừa cầm lương là Trần Khả Nhất lập tức chạy về phòng trọ.
May mà nơi anh làm thêm không cách phòng trọ quá xa.
Về đến nơi, anh nhanh chóng tắm rửa, rồi thay một bộ quần áo gọn gàng để ra ngoài.
Anh chuyển khỏi nhà Ngôn gia cũng gần hai năm rồi, thỉnh thoảng vẫn có về, nhưng giờ về nhà chỉ có thể xem như khách.
Tất nhiên là không thể đến tay không.
Trần Khả Nhất mua một ít trái cây tươi ở cửa hàng gần đó, sau đó gọi taxi đến biệt thự Ngôn gia.
Thời gian hẹn vừa khớp, hoàn toàn không đến trễ.
Tuy anh đã rất quen đường từ cổng lớn Ngôn gia vào đến trong nhà, nhưng toàn bộ quá trình vẫn luôn có người dẫn anh vào.
Khi Trần Khả Nhất đến nơi thì đồ ăn vừa được dọn lên bàn trong phòng ăn.
Ngôn Ca nhiệt tình chạy tới, trực tiếp nhéo nhéo cánh tay rắn chắc của Trần Khả Nhất: "Được đó, Trần Khả Nhất, anh vẫn đẹp trai như vậy nha!"
Tuy Ngôn Ca là dân nghệ thuật, nhưng hồi ấy điểm mấy môn văn hóa vẫn đủ qua điểm chuẩn, trong đó có không ít công lao của Trần Khả Nhất.
Dù là song sinh với Ngôn Tụng, nhưng tính cách hai người hoàn toàn trái ngược.
Ngôn Tụng thì cái gì cũng lạnh lùng.
Còn Ngôn Ca thì luôn gọi: "Trần Khả Nhất!
Trần Khả Nhất!", nhiệt tình ra mặt.
Ngày trước cô rất thích kéo Trần Khả Nhất kể chuyện sinh hoạt thú vị bên trường nghệ thuật của mình.
Về sau lại thường dẫn Trần Khả Nhất đi trải nghiệm hết trò này đến trò khác.
Tuy lần nào cũng có Ngôn Tụng đi chung.
Từ Phù nhìn thấy trái cây trong tay Trần Khả Nhất thì không vui lắm: "Kêu con về nhà ăn cơm mà, con còn mang theo cái gì vậy?"
Trần Khả Nhất đưa giỏ trái cây cho bảo mẫu đứng cạnh: "Không có gì đâu, chỉ là chút trái cây tráng miệng thôi."
Từ Phù nói: "Lần sau trái cây cũng không cần mang, biết chưa?"
Lúc này Ngôn Vận An từ trên lầu đi xuống.
Trần Khả Nhất cung kính gọi một tiếng: "Ngôn tổng."
Tính cách Ngôn Vận An cũng giống Ngôn Tụng, ít nói, ít cười: "Được rồi, đừng khách khí, ngồi đi."
Ngôn Chi Kính cũng vừa xử lý xong chuyện, đến phòng ăn.
Trần Khả Nhất lại gọi một tiếng: "Đại thiếu gia."
Ngôn Chi Kính phất tay áo, ngồi xuống: "Khách khí cái gì."
Vừa rồi Ngôn Ca đã chọn trước một vị trí, định ngồi cạnh Trần Khả Nhất để tiện gắp đồ ăn cho anh.
Ai ngờ còn chưa kịp sắp xếp thì phát hiện Ngôn Tụng đã ngồi sẵn vào đúng chỗ cô chọn.
Cứng rắn chen vào giữa hai người.
Ngôn Ca chọt chọt vai Ngôn Tụng: "Qua bên cạnh ngồi đi."
Ngôn Tụng không nhúc nhích.
Ngôn Ca nhắc lại: "Ngồi qua đi."
Ngôn Tụng vẫn bất động.
Ngôn Ca: "..."
Trần Khả Nhất thấy vậy liền thức thời đổi sang ngồi bên cạnh Ngôn Tụng: "Không sao đâu, anh ngồi đâu cũng được."
Từ Phù tưởng hai đứa lại gây nhau, có chút mất kiên nhẫn: "Được rồi, nhà chúng ta có quy củ gì đâu, ngồi chỗ nào chẳng được."
Có Ngôn Vận An ở đó nên Ngôn Ca không dám làm loạn, trừng mắt nhìn Ngôn Tụng một cái rồi đành nhẫn nhịn ngồi xuống.
Nửa đầu bữa ăn vẫn coi như yên tĩnh.
Có bảo mẫu đứng bên phục vụ, căn bản chẳng cần tự gắp.
Trần Khả Nhất cũng không kén ăn, hôm nay làm việc quá mệt, anh ăn rất ngon miệng.
Ngôn Ca thì luôn là người khuấy động không khí, kể đủ thứ chuyện thú vị gần đây ở học viện nghệ thuật, rồi khoe mấy giải thưởng mới nhận được.
Mục đích dĩ nhiên là muốn được khen.
Nhưng còn chưa nghe được lời khen nào thì đã nghe Ngôn Vận An hỏi cô khi nào bắt đầu chuẩn bị thi lên thạc sĩ trước.
Nói thật, cô không có ý định này.
Cô chỉ muốn tốt nghiệp cho nhanh rồi đi làm thiết kế.
Thế là vội tìm cách lảng: "Ây, sau hẵng nói sau hẵng nói."
Suốt buổi Trần Khả Nhất đều cúi đầu ăn cơm, nghe họ nói chuyện thú vị thì ngẩng lên cười lịch sự.
Họ không cùng một điểm xuất phát, nhiều khi Trần Khả Nhất không có khái niệm về những chuyện họ nói, nên cũng không thể hòa vào đề tài.
Ngôn Tụng cũng chẳng nói bao nhiêu, nói nhiều nhất chính là tranh cãi với Ngôn Ca.
"..."
"Nhất."
Ngôn Chi Kính đột nhiên gọi tên anh, hỏi: "Sau khi tốt nghiệp có hứng thú đến công ty chúng ta làm không?"
Từ không tham gia câu chuyện, Trần Khả Nhất bất ngờ trở thành trung tâm đề tài, trong chốc lát không phản ứng kịp.
"Dạ?"
Ngôn Vận An hiển nhiên cũng có ý này, phụ họa: "Chuyên ngành của em không phải rất phù hợp sao?"
Đúng là phù hợp.
Nhưng trước giờ Trần Khả Nhất chưa bao giờ dám hy vọng xa vời rằng sau khi tốt nghiệp mình có thể vào tập đoàn Ngôn thị làm việc.
Anh thậm chí không dám mơ.
Ngôn Chi Kính nói tiếp: "Anh nghe nói thành tích của em luôn giữ top 3 trong khoa."
"Công ty chúng ta vừa hay rất cần người tài như em."
Những lời này khiến Trần Khả Nhất ngượng đến mức vội xua tay: "Không có, không có đâu."
"Không sao, giờ em mới năm ba."
Ngôn Chi Kính nói: "Còn một năm để suy nghĩ."
Trong lòng Trần Khả Nhất thật ra vô cùng vui mừng, nhưng lại cảm thấy mình không xứng, nên không dám biểu hiện sự khao khát.
Cuối cùng chỉ nói: "Dạ, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc."
Ngay lúc đó, Ngôn Tụng đẩy nhẹ cái chén trước mặt, đứng dậy: "Con ăn no rồi, con lên trước."
Đây là kiểu thường thấy của Ngôn Tụng.
Bởi vì cậu đã nói thẳng với người nhà rồi: sau khi tốt nghiệp cậu có suy nghĩ riêng, sẽ không vào công ty gia đình làm.
Nhưng Ngôn Vận An và Ngôn Chi Kính vẫn luôn có ý muốn cậu vào công ty.
Dù sao đây cũng là doanh nghiệp gia tộc, mà họ cũng biết năng lực của Ngôn Tụng rất mạnh.
Nếu hai anh em cùng làm, công ty sẽ càng lớn mạnh.
Cho nên mỗi lần nhắc tới chuyện công ty hay công việc, Ngôn Tụng đều sẽ chọn cách "rời khỏi hiện trường".
Cậu là người rất bướng bỉnh, chuyện gì đã nói một lần thì không muốn tốn thời gian tranh luận thêm.
Trong nhà cũng quen rồi.
Không ai ngăn cậu lại.
Ngôn Tụng rời đi không bao lâu, bữa ăn cũng kết thúc.
Ăn xong, Trần Khả Nhất chủ động đề nghị phụ dì rửa chén.
Từ Phù biết Trần Khả Nhất vốn là đứa trẻ chăm chỉ, bằng không những năm qua cậu cũng không thể chăm sóc Ngôn Tụng chu đáo như vậy.
Nhưng hôm nay là mời anh đến ăn cơm, nên bà từ chối anh làm việc.
Trước đây không chỉ chuyện học, mà từ ăn uống đến ngủ nghỉ của Ngôn Tụng, sau khi sống chung với Trần Khả Nhất, tất cả đều cải thiện rất nhiều.
Trong lòng Từ Phù thật ra vẫn có chút biết ơn.
Cho nên rất nhiều khi, bà đều coi Trần Khả Nhất như con trai trong nhà mà đối đãi.
Bảo mẫu cũng phất tay: "Không cần con rửa đâu Tiểu Trần, chúng ta chia nhau làm, rất nhanh là xong."
Thấy thái độ mọi người kiên quyết như vậy, Trần Khả Nhất cũng đành thoải mái chấp nhận.
Ăn xong, Từ Phù bảo dì bảo mẫu đem trái cây Trần Khả Nhất mang tới rửa sạch, bưng lên để vừa ăn vừa nói chuyện.
Còn chưa nói được mấy câu, bên ngoài đột nhiên lại bắt đầu tuyết rơi.
Qua cửa sổ sát đất trong nhà có thể nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài.
Lần này tuyết khác hẳn mọi khi, tuyết lớn như bông ngỗng từ trên trời rơi ào ào xuống, rất nhanh đã phủ một lớp trắng xóa lên mặt đất.
"Mẹ, lần này tuyết còn to hơn lần trước."
Ngôn Ca bước ra ngoài nhìn thử, hơi kinh ngạc, rồi chạy lại co chân co tay trên ghế sofa: "Nếu rơi thêm vài phút nữa chắc là ngập qua mắt cá chân luôn."
"Lớn đến vậy sao."
Từ Phù buông nửa múi quýt đang ăn: "Vậy lát nữa mấy đứa lái xe về chẳng phải rất nguy hiểm à."
Đúng lúc này, Ngôn Tụng từ trên lầu đi xuống, vừa định mở miệng nói.
Giây tiếp theo, Từ Phù đã quay sang nói với Trần Khả Nhất: "Hay là hôm nay mấy đứa đừng về nữa?"
Bước chân Ngôn Tụng khựng lại, ánh mắt Trần Khả Nhất cũng vừa vặn dừng trên người cậu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Như thể đang dùng ánh mắt để thăm dò suy nghĩ của đối phương lúc này.
"Đúng đó Trần Khả Nhất, muộn thế này rồi, hôm nay đừng về nữa đi."
Ngôn Ca cũng nói theo.
"Ai da, vậy quyết vậy đi."
Từ Phù dứt khoát: "Phòng trước kia Nhất ngủ mẹ vẫn chưa bảo dì dọn đồ đi, lát nữa con vào đó ở luôn."
"Tuyết lớn như vậy, hơn mười cây số lận, để mấy đứa lái xe về, mẹ cũng không yên tâm."
Ngôn Tụng vẫn không nói gì.
Từ Phù biết Trần Khả Nhất đang chờ câu trả lời của Ngôn Tụng.
Hơn nữa, hai con mắt của Ngôn Ca lúc này cũng đều dồn về phía Ngôn Tụng.
Có ép buộc, có mong chờ, cũng có trông đợi.
Nhìn đến mức khiến toàn thân Ngôn Tụng nổi da gà.
Rất nhanh, Ngôn Tụng mở miệng: "Được, ở lại đi."
Hồi trước lúc vào đại học, dọn ra ngoài, Trần Khả Nhất chỉ mang theo những đồ dùng sinh hoạt thường ngày do mình mua.
Những quần áo, giày dép hay đồ đạc đắt tiền mà người nhà mua cho anh, Trần Khả Nhất không mang theo món nào, nên đến giờ mấy thứ đó vẫn còn nguyên vẹn trong phòng.
Từ Phù bảo dì trải lại cho Trần Khả Nhất một bộ chăn nệm mới.
Toàn bộ phòng ngủ lại khôi phục dáng vẻ như khi trước anh còn ở đây.
Từ Phù vỗ vai anh: "Được rồi, tối nay cứ yên tâm ngủ ở đây, mai đợi khi nào tuyết ngừng lại hẵng đi."
Ngôn Ca đã tắm rửa xong, đi tới cửa gõ gõ: "Nhanh vậy mà dọn dẹp xong rồi hả."
Sau đó chỉ chỉ xuống dưới: "Tối nay em ngủ ở phòng dưới tầng phòng anh."
Trần Khả Nhất gật đầu: "Anh biết."
Đến lượt mình, Trần Khả Nhất đã tắm từ trước, bên này không có quần áo ngủ riêng của anh nên anh cũng không định tắm lại, chỉ rửa mặt đánh răng đơn giản rồi lên giường.
Phòng Ngôn Tụng ngay cạnh vách, nhưng hai người cách nhau một bức tường, cách âm lại quá tốt nên hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì.
Hôm nay Trần Khả Nhất quả thật rất mệt, tắt đèn nằm lên giường chưa đến năm phút đã bắt đầu lim dim sắp ngủ.
Vốn dĩ cả người mệt mỏi, thêm cái giường này thực sự rất thoải mái, Trần Khả Nhất nghĩ hôm nay chắc chắn sẽ ngủ một giấc thật ngon, ai ngờ nửa đêm lại gặp ác mộng.
Chỉ là, nhân vật chính trong mơ không phải anh.
Mà là Ngôn Tụng.
Trong mơ, Ngôn Tụng đi vào một con hẻm cụt, rơi vào nguy hiểm.
Bốn phía đều là mãng xà đang chảy nước dãi nhìn chằm chằm Ngôn Tụng, cậu không còn chỗ đặt chân.
Một con trong đó chậm rãi quấn lấy hai chân Ngôn Tụng, khiến cậu không thể cử động.
Thấy vậy, những con mãng xà khác cũng lần lượt thè lưỡi, trườn tới gần Ngôn Tụng.
Còn Trần Khả Nhất chỉ có thể là một người đứng ngoài nhìn, bị cách bởi một bức tường pha lê kín mít không khe hở.
Dù anh đập mạnh thế nào thì tấm pha lê đó vẫn vững như núi, không có chút dấu hiệu nứt vỡ.
Anh ở bên trong lớn tiếng gọi tên Ngôn Tụng, nhưng Ngôn Tụng hoàn toàn không có phản ứng.
Bởi vì bên ngoài, Ngôn Tụng căn bản không nghe thấy, cũng không nhìn thấy anh.
Mãng xà đã quấn lên cổ Ngôn Tụng, lúc này trông cậu chẳng khác gì một con dê, con bò bất cứ lúc nào cũng có thể bị xé xác.
Khuôn mặt đã nghẹn đến đỏ bừng, mà ngay khoảnh khắc Ngôn Tụng sắp bị siết đến không thở được...
Trần Khả Nhất giật mình tỉnh dậy.
Anh bật người ngồi dậy, thở dốc liên hồi, vừa may mắn vì đó chỉ là mơ, vừa lại hồi lâu không trấn tĩnh được.
Sau đó, như chợt ý thức ra điều gì.
Trong lòng đầy bất an, anh xuống giường, bước ra khỏi phòng, ngay sau đó gõ cửa phòng Ngôn Tụng bên cạnh.
Không có phản ứng.
Không hề do dự, anh trực tiếp đẩy cửa bước vào.
May là cửa không khóa.
Khi anh bước vào phòng ngủ, nhìn thấy Ngôn Tụng thì phát hiện trên trán cậu đã đổ mồ hôi đầm đìa.
Lại gần thêm chút nữa, anh thấy vẻ mặt Ngôn Tụng đầy thống khổ, tuy nhắm mắt nhưng có thể thấy rõ tròng mắt đang không ngừng đảo loạn dưới mí.
Trần Khả Nhất biết.
Ngôn Tụng lại bị bóng đè.
Anh lập tức cúi người, vỗ vỗ vai cậu.
Miệng không ngừng gọi: "Ngôn Tụng, Ngôn Tụng."
Dần dần, Ngôn Tụng cuối cùng cũng có phản ứng, đôi mắt chậm rãi mở ra, nhưng vẫn cảm nhận được rõ hơi thở suy yếu, dồn dập của cậu.
Trần Khả Nhất rút một tờ khăn giấy, giúp Ngôn Tụng lau mồ hôi.
Mồ hôi nhiều đến mức khăn giấy nhanh chóng ướt sũng một mảng lớn.
"Lại gặp ác mộng à?"
Đợi Ngôn Tụng hoàn hồn thêm mấy giây, Trần Khả Nhất mới nhẹ giọng hỏi.
Lông mi Ngôn Tụng khẽ rung, coi như đáp lại.
Bên ngoài tuy tuyết đã ngừng rơi, nhưng lần này tuyết đổ quá lớn, tuyết đọng bên ngoài đã dày đến chừng ba thước.
Trần Khả Nhất định đứng dậy bật đèn ngủ nhỏ lên, không ngờ vừa mới hơi nhúc nhích, giây tiếp theo cánh tay đã bị Ngôn Tụng nắm lấy.
Lần trước bị bóng đè cũng giống y như vậy.
Ngôn Tụng khó nhọc nói: "Đừng đi."
"Anh không đi."
Trần Khả Nhất trấn an cậu.
Đêm khuya, sương lạnh đẫm nặng.
Trần Khả Nhất ngồi trên tấm thảm, dịu giọng như dỗ một đứa trẻ: "Anh sẽ ngồi đây trông em."
Tác giả có chuyện nói:
Cả đời này, Trần Khả Nhất phải bảo vệ ba người:
Ngôn Tụng thanh lãnh trầm mặc.Ngôn Tụng ngạo kiều tạc mao.Ngôn Tụng mềm mại thơm tho.