Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Cúi Xuống Nhìn Anh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
335311932-256-k176403.jpg

Cúi Xuống Nhìn Anh
Tác giả: hacmieu2008
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Yêu một người đã từng là tình nhân của mẹ



đọc​
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 1: Gió mùa hạ


Lam Hải, thành phố biển thơ mộng.

Nơi đây có bãi biển dài với dòng nước trong xanh, những hàng dừa trên bờ cát vàng rì rào trong gió, vốn tưởng sẽ là nơi lý tưởng để khách thập phương đến vui chơi nghỉ dưỡng.

Song do chính sách của nhà nước: ưu tiên đẩy mạnh du lịch các thành phố lớn nên Lam Hải nho nhỏ vẫn chưa đưa vào đề án khu du lịch trọng điểm.

Mà bản thân chính quyền thành phố này cũng đang loay hoay chưa tìm ra được phương hướng quảng bá phù hợp cho địa thế được thiên nhiên ưu ái của mình. chính vì thế, vào mùa hè mà lượng khách đến tắm biển vui chơi vẫn rất thưa thớt.

Bình thương trên đường phố ngoại trừ tiếng xe máy, tiếng hàng rong thì cũng không náo nhiệt ồn ào nói chi đến những ngày đầu hè học sinh đã nghỉ học, các gia đình đa phần cũng tản ra các thành phố lớn để du lịch.

Đường phố yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua hàng dừa, lá dừa đung đưa, xào xạc, xào xạc...

Giữa con đường ngập tràn ánh nắng ngày hè, ba giờ rưỡi chiều trời vẫn còn nắng gắt.

Như Hạ đội mũ kết, áo thun đen và quần jean dài bao bọc lấy thân hình cao gầy của thiếu nữ chuẩn bị bước đến tuổi mười bảy.

Có lẽ vì mái tóc ngang vai và đôi mắt to tròn nên trông cô nàng thực sự chẳng ngầu chút nào mà lại còn có phần đáng yêu.

Như Hạ mang sandal, đạp chiếc xe cũ kỹ lộc cộc dưới lòng đường, cô nàng thở dài trong đầu chẳng để tâm đến bờ biển tuyệt đẹp bên kia đường.

Hiện tại cô đang có một vấn đề quan trọng hơn là ngắm cảnh biển thơ mộng như băng rôn quảng cáo đang hô hào mọi người nên đi ngắm cảnh biển xinh đẹp kia đâu.

Như Hạ cảm giác được cái bàn đạp sắp rớt rồi.

Như Hạ ngó xung quanh, hai bên đường chủ yếu nhà dân không thấy tiệm sửa xe nào, cô đành phải tấp xe vô lề đường.

Cô dựng chống xe, ngồi chồm hổm xuống lòng đường, tay cầm lấy cái bàn đạp cố vặn xiết nó vào khớp, tiếc là lực tay cô không đủ chỉ có thể lắp tạm, hi vọng phía trước có tiệm sửa xe đạp.

Xong việc cô phủi phủi tay, đứng dậy đẩy chống lại leo lên xe, cô chỉnh lại ống giấy đeo sau lưng.

Hôm nay là ngày đầu Như Hạ đến lớp luyện thi vẽ.

Như Hạ lúc nhỏ cũng thích vẽ, chỉ có điều chỉ là vẽ vời chơi thôi, cô thường hay dựa theo các hình mẫu truyện tranh mình hay đọc mà vẽ lại các nhân vật mình yêu thích.

Cô thật sự chưa bao giờ nghĩ đến sẽ nghiêm túc theo đuổi nghiệp vẽ cả.

Thậm chí hiện tại cô còn đang tập trung ôn thi khối A.

Chỉ là không hiểu sao khi nhìn thấy những bức tranh kia, những bức tranh của người đàn ông kia vẽ, cô như bị hớp hồn, một cảm xúc mãnh liệt trỗi dậy từ sâu trong tận đáy tim của cô, nó như cây cỏ nhỏ tưởng như yếu ớt lại chỉ cần một hạt mưa cũng khiến nó sinh sôi trưởng thành.

Những bức tranh đã bị chủ nhân lãng quên nằm im phủ bụi dưới gầm giường, cô không nghĩ đến người ấy lại có thể vẽ nên những hình ảnh xinh đẹp đến thế, rồi lại như cố tình để nó quên lãng ở nơi tăm tối.

Những bức tranh xinh đẹp ố mờ theo năm tháng lại lặng lẽ bị người cuộn lại đem bán ve chai.

Như Hạ không ngăn cản hay xin người đàn ông đừng bán những bức tranh vô giá ấy với giá tiền rẻ mạt của đồng nát.

Cô chỉ lẳng lặng đứng đó, như người bị điểm huyệt, song ánh mắt thủy chung không thể rời bóng dáng người đàn ông.

Cô như muốn lưu lại tất cả hình ảnh ấy vào trong trí nhớ hạn hẹp của mình.

Cả ánh mắt không thể diễn tả cảm xúc của người ấy khi thấy Như Hạ phát hiện ra những bức tranh ấy.

Ánh mắt của người đàn ông lúc ấy tựa hồ mở ra một hồi ức xa xăm đau đớn bi thương lại tràn ngập tiếc nuối, xúc động nhất thời ấy nhanh chóng bị người đàn ông xua đi phủi tan đi như khói bụi bên lề, chỉ để lại ánh mắt bình đạm hờ hững của thường ngày.

Nhưng những hình ảnh đó thật mới lạ, thật sinh động đến mức khiến Như Hạ xúc động đã chạy về phòng cầm lấy cây bút chì duy nhất trong hộp bút của mình để vẽ.

Những đường nét của một kẻ nghiệp dư chẳng thể tái hiện được gì trên trang giấy kẻ ô ly cũ.

Nhưng cô vẫn vẽ.

Vẽ, để lưu lại hình ảnh biểu cảm của người đàn ông thoáng qua nhanh chóng mà cô đã kịp bắt được.

Nó khác biệt với tất cả cảm xúc bình lặng trước đây của người ấy mà cô đã thấy.

Lạch cạch.

Chậc, Như Hạ chậc lưỡi nhìn cái bàn đạp rốt cuộc cũng không thể chống chọi với tuổi đời già nua của nó nữa, dù đã cố gắng nhấp từng chút một nhưng chưa đầy một mét nó đã thật sự lìa đời rơi lách cách xuống lòng đường nhựa nóng hổi.

Cô nàng có chút bực bội dừng xe chống chân, cúi người lượm cái bàn đạp đã bị mòn đến đáng thương ném vào giỏ xe phía trước, tí tìm thùng rác an táng nó vậy.

Xui xẻo thiệt, không rõ lúc nãy ra cửa bước chân nào trước nữa.

Vì thế suốt đoạn đường Như Hạ chiến đấu với cái xe chỉ còn một bên lành lặn khiến cô cứ đạp hai phát là lại trượt chân khỏi cái "xương sống" còn sót lại của cái bàn đạp đáng thương lúc nãy.

Như Hạ với tay ra túi quần sau, cô lấy tờ giấy ghi địa chỉ ra nhìn.

Trên tờ giấy nhỏ đáng thương ấy, ết mực bút bi bị nhòe do hôm qua cô nhét trong túi áo mà quên mất đem đi giặt, may mà cô nàng sực nhớ lấy ra phơi kịp thời.

Nói là lớp luyện thi thật ra là thầy mở lớp dạy vẽ tại nhà thì đúng hơn.

Căn nhà nằm sâu trong cùng hẻm nhỏ, đó là một ngôi nhà khá rộng song lại hơi cũ kỹ, thậm chí cũng không có tầng lầu, bù lại có sân vườn phía trước xanh mướt thoáng đãng.

Trước cửa cũng có tấm biển sắt nhỏ treo bên dưới địa chỉ nhà, ghi rõ:

"Luyện thi đại học khối H"

Như Hạ dựng xe một bên hông tường, cô nhón chân với tay ấn chuông cửa.

Có lẽ chủ nhà sợ mấy đứa nhóc phá chuông, chuông cửa đặt cao phết, thế mà lại làm cảnh à?

Như Hạ ấn mấy lần cũng không nghe tiếng chuông phát ra, cô nhìn xuyên qua song cửa sắt, tuốt bên trong hiên nhà có vài người đang ngồi ghế nhựa, thẳng lưng cầm bút giơ tay nheo mắt đo đạc mấy bức tượng khỏa thân đặt phía trước sân, sau đó cặm cụi cúi đầu vào bảng vẽ.

Đo không cần dùng thước à?

Giỏi thật!

Như Hạ cảm thán, ánh mắt cũng ánh lên lấp lánh, cô thầm nghĩ có lẽ sau khi học cô cũng sẽ có thể như những người đó vung tay múa bút phác họa một bức tranh xinh đẹp.

Như Hạ cứ thập thò đi qua đi lại trước cổng, hết nhìn vào trong sân vườn nhà người ta lại nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay, rõ ràng đến đúng giờ hẹn sao nhỏ kia chưa ra.

Khi Như Hạ rướn người về phía song cửa định gọi với vào hỏi, thì rốt cuộc cũng thành công gây chú ý với vài người đang ngồi vẽ.

Một anh chàng nghiêng đầu nhìn qua xéo qua bảng vẽ của mình gọi với ra hỏi:

"Bé tìm ai thế?"

Bé?

Cả nhà anh mới bé ấy, nhìn anh chàng cũng chỉ trạc tuổi của cô nàng là cùng.

Mà hôm trước Như Hạ vừa đo xong, đã cao thêm hai phân nhé, cộng với sandal ba phân thì cũng đã gần một mét năm lăm rồi.

Có điều Như Hạ chỉ có thể mắng ở trong lòng, vừa định mở miệng hỏi thì đã thấy cái bím tóc lúc lắc, cặp kính tròn lẳn sau cửa phòng trong ló ra.

Nhỏ cán bộ mỹ thuật lớp mười một của cô nàng trên tai còn vắt cái bút chì vừa thấy Như Hạ ở ngoài đã vẫy tay rồi nhanh như gió chạy ra mở cửa.
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 2: Bức tranh nữ thần


Nhỏ cán bộ mỹ thuật tên là Bạch Mỹ, cô nàng cũng là một tiểu thư con nhà giàu được đám con gái trong lớp ngầm thừa nhận.

Bởi cô nàng thường xuyên đổi trang sức nhỏ lấp lánh trên người, xe đạp xịn nổi bật trong đám xe cà tàng ở bãi giữ xe, điện thoại đời mới giấu trong cặp, đến giờ giải lao năm phút lại lôi ra nghịch khiến không chỉ tụi con gái mà đám con trai trong lớp cũng ganh tỵ không thôi.

Nhưng lại chẳng ai ghét nổi cô nàng, bởi cô cán bộ mỹ thuật này cũng rất hào phóng thường xuyên mời mọi người trong giờ giải lao ăn vặt.

Bạch Mỹ và Như Hạ dường như từ tính cách đến ngoại hình cũng chẳng có điểm chung nào, thế mà cả hai đã là bạn từ lớp mười đến giờ.

Học kỳ hai của lớp mười, Bạch Mỹ đột ngột chuyển từ trường khác đến, rồi cứ thế nổi bật sáng chói trong lớp.

Thậm chí một số học sinh lớp khác cũng biết đến lớp mười A5 có một cô nàng cán bộ mỹ thuật đáng yêu, học giỏi, lại hòa đồng với mọi người.

Nói đến việc hòa đồng với bạn bè, trong lớp chắc cũng chỉ có cô nàng này chịu khó bắt chuyện với Như Hạ.

Bởi như Hạ thuộc tuýp người bình thường đi học rồi biến mất khỏi lớp không chậm một giây, đã thế cô lại còn thờ ơ, chẳng chủ động kết bạn giao lưu với người khác.

Dường như trong thế giới của Như Hạ, nếu người khác chủ động bước vào, cô cũng không bài xích.

Nhưng ở trong lớp ai cũng biết tính cách của cô quá lạnh nhạt, cách cư xử rất "nhạt" ấy khiến bạn bè trong lớp cảm thấy không thú vị.

Một đám thiếu niên choi choi, tuổi trẻ đầy năng động nào chịu được tính tình vô vị của cô nàng.

Vì thế Như Hạ vô tình bị loại ra khỏi vòng xã giao trong lớp.

Một góc bàn, Như Hạ cứ thế lẳng lặng ngồi học, chăm chú nghe giảng đến khi trống trường tan học vang lên, cô lại lặng lẽ xách cặp rời khỏi cổng trường.

Vậy mà Bạch Mỹ vẫn kiên trì làm bạn với cô suốt mấy học kỳ.

Thậm chí khi Bạch Mỹ phát hiện ra Như Hạ cũng có hứng thú với vẽ vời, cô nàng đã nhanh tay lôi kéo Như Hạ vào tổ mỹ thuật, nhưng tất nhiên bị Như Hạ từ chối dứt khoát.

Bạch Mỹ cũng không ép buộc nhưng lại tích cực giới thiệu Như Hạ tới lớp vẽ này.

Bạch Mỹ mở chốt kéo cửa, ló đầu ra, miệng cười tươi rói:

"Ui~ tới đúng giờ dữ?"

Bạch Mỹ cố tình kéo dài giọng để chọc ghẹo bạn mình, nhưng dường như bạn của cô nàng không bắt được điểm chọc ghẹo ấy, cứ thể mặt mày nghiêm túc đáp lại.

"Chứ chẳng lẽ bà muốn tui chơi giờ dây thun?"

Thậm chí Như Hạ hơi bực mình, vậy là sao chứ, chẳng phải nhỏ bảo tới đúng giờ gặp thầy sao?

Như Hạ đá chống, dắt xe vào cổng.

Bạch Mỹ vừa đẩy cửa vừa chỉ tay về phía bên hông tường, dưới mái tôn là vài chiếc xe đạp và ba chiếc xe máy xếp hàng ngay ngắn:

"Để xe bên kia.

Đúng rồi, bà cứ dựng đó không cần khóa đâu."

Bạch Mỹ đóng cửa sắt, đi tới phụ Như Hạ đẩy đuôi xe cho ngay hàng, sau đó vỗ vỗ vai cô bạn rồi tràn ngập ái ngại kể lể:

"Sorry bà, tui lo vẽ quên mất xem thời gian.

Mà thầy có công chuyện vừa ra ngoài chút, bà vô tham quan trước đi.

Tui cũng báo trước với thầy rồi, nên chắc năm mười phút nữa thầy về à."

Như Hạ cũng chẳng thể trách móc được gì với khuôn mặt vừa cười vừa ngại ngùng của Bạch Mỹ, đành lẩn quẩn theo chân cô bạn đi tham quan.

Ngôi nhà nhìn bề ngoài không thấy rõ, nhưng vào trong mới biết nó thật sự rộng, thậm chí còn chia làm hai khu.

Trông như hai căn nhà riêng biệt.

Một khu nhà ngay mặt vườn chuyên để thầy dạy vẽ, bên trong có còn có ba phòng dành cho các môn học riêng biệt: phác họa căn bản, tô màu nước, và cả phòng vẽ chân dung.

Đi qua cuối hành lang nhỏ là khu sáng tác riêng của thầy, Bạch Mỹ dặn học sinh không được phép qua đó.

Như Hạ thầm nghĩ có cả phòng sáng tác riêng nữa cơ, thầy ấy chuyên nghiệp thật.

Bạch Mỹ vừa đi trước vừa hào hứng chỉ trỏ giới thiệu các phòng học cho Như Hạ, đến phòng trưng bày tranh, thậm chí cô nàng rất đắc ý khi khoe tấm ảnh vẽ đầu tượng của chính mình được treo làm mẫu trên tường.

Đến bức tranh sơn dầu vẽ thiếu nữ đứng giữa bầu trời ngập tràn ánh sáng được treo ở chính diện phòng vẽ, thì hai mắt Bạch Mỹ tỏa sáng, miệng cô nàng không ngừng ca ngợi sự xinh đẹp đến mức thần thánh của người thiếu nữ trong tranh.

Như Hạ trong phút chốc cảm thấy choáng ngợp, ánh mắt không chớp động.

Cô bị thu hút bởi bức tranh bởi tổng thể của nó quá đặc biệt, lại được treo ở nơi gây chú ý, mức thu hút thị giác quá mạnh.

Ánh sáng nhạt nhòa từ ngoài vốn không đủ chiếu sánh bức ảnh.

Nhưng hình ảnh trên bức tranh từ màu sắc đến bố cục lại quá bắt mắt khiến người nhìn không thể lướt qua nó mà không ngoái đầu dừng lại để nhìn nhiều thêm chút nữa.

Bức tranh đã tôn lên vẻ đẹp trần tục của nữ thần tình yêu.

Nữ thần quay lưng về phía mọi người, tấm lưng trần trụi chỉ khoác hờ lụa trắng mỏng rủ xuống bờ mông căng tròn.

Hai tay nữ thần tự ôm lấy bả vai chính mình, mà trên bả vai nàng lại nở rộ những đóa hồng hoa xinh đẹp.

Trên bả vai trắng nõn ẩn dưới mái tóc rối là nốt ruồi son nhạt màu, vừa như cố giấu vừa như cố phô bày.

Không thể nhìn rõ khuôn mặt của nữ thần, chỉ có góc nghiêng dáng mũi thon thả lấp ló dưới những tia sáng của thiên đường.

Thì ra,

Nữ thần cũng chỉ là thiếu nữ ngây ngô trước tình yêu.

Chỉ là không ngờ phía trên thân thể nàng được bao bọc bởi ánh sáng thiên đường, thì bên dưới gót chân là địa ngục của lá tàn hoa úa, là từng ngón chân với đầy vết thương nhỏ đang dần chìm xuống vũng máu, là xích sắt mờ ảo trói buộc đôi chân nàng.

Như Hạ rùng mình, lông tơ trên tay bất giác dựng lên.
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 3: Thầy giáo dạy vẽ


Như Hạ cố dời tầm mắt khỏi bức tranh Thần nữ ấy, cô cảm thấy không thoải mái khi nhìn nó.

Phía trên bức tranh là thiên đường mỹ lệ hoa mỹ, là nữ thần ngây thơ với khung cảnh lãng mạng, bên dưới bức tranh là sự thật nghiệt ngã của trần tục đen tối, lại đầy cám dỗ.

Nhưng Bạch Mỹ rất tự hào vì đó là bức tranh do thầy giáo của cô nàng vẽ đã đoạt giải thưởng lớn của cuộc thi mỹ thuật quốc gia.

"Rất đẹp đúng không?

Thầy bảo đó là vẻ đẹp giữa thế giới lãng mạng và hiện thực tàn khốc của tình yêu."

Đó là một ranh giới mỏng manh.

"Quả thật rất đẹp."

Như Hạ quay đầu nhìn biểu cảm đầy khoa trương của Bạch Mỹ, cô gật đầu đồng tình.

Cô muốn nói mình cảm thấy bức tranh thật sự rất đẹp, có điều treo giữa tường chính trong phòng có quá khoa trương rồi không?

Nhưng nhìn ánh mắt rạng rỡ, khóe môi cong cao vút nãy giờ chưa hạ xuống của bạn mình, Như Hạ thu lại sự thắc mắc không cần thiết ấy.

Như Hạ cảm nhận được Bạch Mỹ rất ngưỡng mộ vị thầy giáo này, bởi trong lời khen ngợi của cô ấy còn toát lên sự sùng bái của một fan hâm mộ đối với thần tượng cao quý của mình.

Sau khi lẩn quẩn tham quan các phòng, cả hai lại trở lại phòng vẽ gian trước.

Bạch Mỹ lấy chiếc ghế nhựa thấp đưa cho Như Hạ ngồi cạnh bên xem mình vẽ.

Thỉnh thoảng cô nàng còn rất chuyên nghiệp mà chỉ bảo này nọ.

Bạch Mỹ học vẽ từ đầu năm lớp mười rồi, đã vẽ qua không biết bao nhiêu đầu tượng, giờ cô nàng đang chuyên tâm luyện phối màu.

Từng lọ màu nhỏ được xếp cạnh nhau từ đậm tới nhạt trông rất hài hòa đáng yêu.

"Nhiều màu như vậy ư?"

Bạch Mỹ, cười tít mắt, chỉ từng lọ màu nhỏ được cô nàng kỳ công pha trộn.

"Ừ, đây là màu pha sẵn."

Như Hạ trầm trồ:

"Vậy mà tui tưởng chỉ có mười hai màu như tiệm sách bán thôi chứ."

Như Hạ cầm lọ màu hồng nhạt lên ngắm nghía, ánh sáng lấp lánh xuyên qua lọ thủy tinh nhỏ, phản chiếu màu sắc sinh động.

Như Hạ phát hiện đây chẳng phải là hủ yaourt thủy tinh bọn họ hay ăn ở quán vỉa hè gần trường à.

Không ngờ nó còn có công dụng này.

Một chị gái hơi mũm mĩm ngồi bàn gỗ kế bên đang pha màu thấy người mới đang tò mò cũng rất nhiệt tình mà giải đáp thắc mắc của cô nàng:

"Em pha sẵn màu như vậy đến lúc đi thi không phải mất thời gian pha.

Trời ơi, năm ngoái chị đi thi cũng có biết gì đâu, vô phòng thi thấy ai cũng có bộ màu pha sẵn trong khi mình thì hí hoáy pha, vừa sốt ruột vừa mất thời gian lại không đẹp nữa."

Một chị kính cận phía trước đang vẽ tượng cũng quay người ra sau phụ họa.

"Phải, phải!!!

Nên trước ngày thi mấy đứa cứ pha sẵn một loạt màu bỏ vào hủ nhỏ rồi đem theo, lúc đó thích chuyển màu cỡ nào cũng chơi được hết."

Bạch Mỹ gật gù phụ họa vừa giơ ngón trỏ lắc qua lắc lại bộ dạng cảm thán cực kỳ:

"Phải á, ở đây có mấy chị năm trước kinh nghiệm đau thương đầy mình, nên tụi mình không được bước vào vết xe đổ đâu."

"Cái con bé này, phải nói là cảm ơn các anh chị đã truyền đạt kinh nghiệm xương máu cho tụi em chứ?"

Chị gái mũm mĩm phụng mặt làm bộ giận, Bạch Mỹ le lưỡi chọc lại.

Như Hạ cảm thấy không khí trong lớp có vẻ rất hài hòa, mọi người thân thiện thật, có lẽ đến đây học đúng là có cảm giác hơn ở nhà tự mày mò vẽ bậy.

Mọi người cười nói một chút rồi mạnh ai người nấy quay về bảng vẽ của mình tiếp tục sự nghiệp vẽ vời.

Như Hạ ngồi bên cạnh nhìn Bạch Mỹ cầm xẻng nhỏ pha màu cũng không cảm thấy chán.

Bất chợt Bạch Mỹ ngẩng đầu lên, hai bím tóc theo đó cũng hất lên xém trúng mũi Như Hạ.

Như Hạ nhìn theo ánh nhìn của Bạch Mỹ đã thấy cô nàng chạy vọt ra sân, mở chốt cửa, hình như thầy giáo về.

Nghĩ thế Như Hạ cũng kéo ghế đứng dậy đi ra theo.

Như Hạ khi nghe Bạch Mỹ giới thiệu về sự chuyên nghiệp và khả năng vẽ đẹp tuyệt vời của thầy dạy thì cứ tưởng đó là một thầy giáo trung niên nhiều năm kinh nghiệm.

Không ngờ khác hẳn với những gì cô mường tượng, đó lại là một người đàn ông trẻ chỉ tầm ba mươi mấy tuổi.

Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng tôn lên dáng người cao gầy, bộ dáng sạch sẽ, khuôn mặt sau mắt kính khá ôn hòa.

Người này tóc cũng không cột chùm, cũng không râu ria bê bối như mấy nghệ sĩ mà người ta thường đóng trong phim.

Tổng kết lại là một người đàn ông đẹp trai hiền lành, nhưng một người nhìn hiền hòa như thế lại có thể vẽ bức tranh khỏa thân táo bạo đến vậy thì cũng thật rất đặc biệt.

Chưa đợi Như Hạ suy nghĩ tiếp, cổ tay cô đã bị Bạch Mỹ nắm kéo đến trước mặt người đàn ông, cô nàng rất nhanh nhảu giới thiệu bạn mình với thầy giáo.

Như Hạ bị kéo đến bất ngờ thì lúng túng ngước nhìn thầy giáo tương lai, mà người đàn ông dáng vẻ hiền lành kia sau khi nhìn thấy cô ánh mắt sau cặp kính lại lóe lên tia sáng nhỏ, tựa như ánh mặt trời phản quang lên mặt kính.

Như Hạ không nắm bắt được gì, chỉ thấy ánh mắt kia hơi cong lại, nét mặt người đàn ông nhìn cô rất dịu dàng, thậm chí nơi khóe miệng còn có chút độ cong nhỏ kỳ quái.

Nhưng khác với sự thoải mái khi cười nói cùng các chị trong lớp lúc nãy, Như Hạ lại cảm thấy có gì đó như gai nhỏ châm chít khắp da thịt.

Cô thầm nghĩ học sinh mới nào cũng được thầy đang quan sát kỹ thế à, Bạch Mỹ trước đó không nói việc cô đến xin học trước sao?
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 4: Mầm mống ghen ghét


"Chào em, em là học sinh mới mà Bạch Mỹ nói sao?

Thầy là Chí Thanh, gọi thầy Thanh như đám Bạch Mỹ là được.

Ừm, em đã từng học vẽ ở đâu chưa?"

Giọng nói của thầy giáo cũng như bề ngoài của anh ta rất nhẹ nhàng, từ tốn, cứ như dòng suối chảy róc rách đều đặn chảy từng nhịp vào tai người nghe.

Nhưng Như Hạ lại bị một loạt câu hỏi dồn dập ập đến thì lúng túng, mọi cảm xúc khó nắm bắt lúc nãy đều bị quăng qua một bên xó nào rồi, chỉ có thể vờ điềm tĩnh như vẻ ngoài vốn có của mình mà lễ phép đáp lại:

"Chào thầy, em là Như Hạ.

Em lần đầu tham gia lớp luyện vẽ thôi."

Thầy giáo quả là đúng như Bạch Mỹ nói, vừa dịu dàng lại tận tâm.

Sau khi biết Như Hạ là người mới toanh thầy giải thích rất kỹ quy trình lớp căn bản từ vẽ tĩnh vật đến đầu tượng đồng thời dặn dò các dụng cụ cần mua.

Giọng thầy vẫn cứ vừa cười vừa nói nhẹ nhàng:

"Nếu em chưa mua có thể hỏi Bạch Mỹ, em ấy rất rành về mấy chỗ bán họa cụ."

Bạch Mỹ thấy Như Hạ tính hỏi gì đó thì húc nhẹ cùi chỏ vào cô bạn rồi nháy mắt, thì thầm vào tai Như Hạ giải thích, mấy họa cụ của thầy toàn là hàng đặt nước ngoài thôi, tụi mình là dân nghiệp dư xài hàng thường trong tiệm sách là được rồi.

Như Hạ thúc tay lại liếc mắt nói nhỏ lại:

"Không phải, tui chỉ muốn hỏi học phí như thế nào thôi.

Họa cụ hôm bữa bà dặn tui cũng mua được ít nhiều rồi."

Thầy giáo trẻ thấy hai cô nhỏ chụm đầu thì thầm thì tay nắm hờ để ngay miệng như che giấu ý cười:

"Có gì em cứ hỏi thầy, học phí thì đóng theo tháng...

Hôm nay em cứ tham quan thoải mái, rồi chọn lựa giờ học phù hợp là được.

Bây giờ em mới bắt đầu có lẽ hơi trễ so với mấy đứa như Bạch Mỹ, nếu không thể đăng ký học nguyên tuần thì cứ xen kẽ, cố gắng về nhà rãnh lúc nào lúc ấy cứ lấy giấy ra luyện nhiều vào."

Như Hạ nhìn bảng giá Bạch Mỹ đưa, nắm tay hơi siết một chút, rồi đăng ký vào lớp tuần ba buổi chiều ba, năm, bảy.

Bây giờ đã nghỉ hè, Như Hạ đang đi làm thêm tại tiệm bánh gần nhà, công việc làm vào mỗi buổi sáng khá đơn giản chỉ việc trông tiệm và xếp bánh ra quầy, như vậy buổi chiều hai tư sáu có thể đến lớp học thêm khác.

Như Hạ cũng đã tìm hiểu kỹ rồi, khối H ngoại trừ môn năng khiếu còn có môn Văn nữa.

Nếu chỉ học thêm một môn có thể xin tiền của chú, nhưng học vẽ này, Như Hạ không chắc chú ấy sẽ đồng ý.

Đúng vậy, Như Hạ mười bảy tuổi không có cha, mẹ cũng mất năm cô mười ba.

Hiện tại cô đang sống nương tựa vào người chú không có quan hệ máu mủ gì với mình.

Nghĩ đến người ấy, nhớ đến những bức tranh phủi bụi ấy, Như Hạ cảm thấy tim lại quặn thắt, dứt khoát rút ví nhỏ trong túi quần đóng trọn học phí một tháng.

Sau đó Như Hạ chào tạm biệt thầy giáo dắt xe ra về, thầy giáo cũng rất vui vẻ vì học sinh đóng học phí dứt khoát như vậy.

Ánh mắt ấy cứ cong lên ý cười rất đỗi dịu dàng khiến Như Hạ chỉ muốn cong đuôi bỏ chạy.

Bạch Mỹ mở cửa thấy nhỏ bạn bị ông thầy đẹp trai nhà mình dọa chạy thì vịn cửa sắt nhoài người nói với theo:

"Mai nhớ đến đúng giờ nha bà."

Sau đó cô nàng hai bím lúc lắc đóng cửa cài chốt lại, nhưng giây phút cánh cửa được đóng lại, khi bóng dáng Như Hạ dần khuất xa trong ánh nắng trời chiều thì ánh mắt Bạch Mỹ lại trở nên âm trầm.

Bàn tay nắm cánh cửa sắt cũng siết chặt.

Cả người cô gái lúc này toát ra sự lạnh lẽo, ngay cả ánh mắt nhìn về phía nơi xa kia cũng trở nên dữ tợn, thật khác với sự tươi tắn vui tươi của cô nàng lúc nãy khi ở trước mặt Như Hạ.

Nhưng những thay đổi ấy như cơn gió thoáng chốc tan biến, cô gái tóc bím lại trở về khuôn mặt ngọt ngào đáng yêu như lúc ban đầu.

Bạch Mỹ quay người trở về phía phòng học, nơi có người thầy giáo tuấn tú dịu dàng đang chăm chú kiểm tra bài cho các học sinh của mình.

Bạch Mỹ ngồi lại chỗ mình, cầm bảng phác chì lên chuẩn bị phối màu.

Ánh mắt dấu dưới tấm bảng vẽ chứa đầy cảm xúc phức tạp mà chỉ có bản thân cô mới hiểu rõ.

Dù chỉ là một giây, cũng thật khó để cô rời tầm mắt mình khỏi bóng lưng của người thầy giáo này.

Anh ta đang cầm bút chì phác thảo lại sửa sai cho bà chị mũm mĩm ngồi trước cô.

Một sự ghen ghét vô cớ dâng trào, nhưng dường như cô đã quá quen với việc kiềm chế nên trong lòng dù dậy sóng cũng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc dư thừa nào ra ngoài.

Bạch Mỹ nhìn khuôn miệng lúc nào cũng tươi cười của người thầy bất giác lòng bàn tay siết chặt, cô hiểu rõ mình muốn thầy ấy chỉ cười với một mình cô mà thôi.

Thiếu nữ tuổi mười tám dễ xúc động với tình yêu đầu đời của mình.

Phải cô lớn hơn Như Hạ, lớn hơn các bạn trong lớp.

Nhưng đó là bí mật không thể phơi bày.

Bạch Mỹ hôm nay vì sự xuất hiện của Như Hạ mà tâm trạng dù đã chuẩn bị trước vẫn bị rối loạn, cho đến khi người đàn ông quay xuống, ánh mắt lướt qua bài của cô.

Bạch Mỹ thoáng giật mình, cả người bỗng chốc trở nên nhu hòa, cô nàng nhếch môi nụ cười rạng rỡ trở lại như lúc trước, rồi nghiêm túc đưa bản pha màu mẫu của mình cầm lên, miệng ngọt ngào hỏi người đàn ông:

"Thầy ơi, chỗ này em pha màu đã ổn chưa ạ"
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 5: Nhân tình của mẹ


Như Hạ vai đeo ống giấy đạp xe về nhà, trên đường về cô ghé đại vào một tiệm sửa xe.

Chủ tiệm là một ông chú mập mạp, ông chủ nhìn cái bàn đạp mòn thấy thương thì khuyên cô nếu muốn dùng lâu dài thì thay cái bàn đạp xịn chút.

Nhưng thay một cái trông nó cứ lệch tông với cái bàn đạp bên cạnh, mà cái bàn đạp kia cũng cũ kỹ quá rồi trước sau cũng hư thôi.

Vì thế Như Hạ sau khi kỳ kèo trả giá với ông chủ thì cũng phải đau lòng đứt ruột lần nữa rút ví thay nguyên cặp bàn đạp mới toanh cho cái xe đạp cũ kỹ của mình.

Như Hạ ngồi chồm hổm bên cạnh nhìn ông chú tháo vặn bàn đạp cũ bỏ lăn lóc dưới đất.

Cô nhặt nó lên bỏ vào giỏ, cái này chắc vẫn đem bán ve chai được.

Ông chủ tiệm nhìn hành động keo kiệt của cô thì hơi nhíu mày nhưng cũng chẳng nói gì, vẫn tiếp tục công việc, lắp cặp bàn đạp mới thay vào xe cho cô.

Như Hạ nhìn chiếc xe cũ kỹ mấy năm trời mới được tân trang, cô thở dài trong lòng, thầm nghĩ có nên bảo chú đổi luôn xe mới cho mình nhỉ, cái xe này cũng truyền từ đời mẹ cô rồi thì phải.

Nghĩ đến người mẹ đã khuất, Như Hạ coi như dẹp luôn ý tưởng thay xe mới.

Chiếc bàn đạp mới được lắp vào rất chắc chắn, Như Hạ thấy thời gian còn sớm cứ tà tà chậm rãi đạp về.

Đoạn đường còn lại cũng chỉ là sự lặp lại ngược hướng của cảnh vật quen thuộc.

Cô đã ở thành phố biển này từ lúc còn rất nhỏ, có lẽ là từ lúc mới sinh ra nhỉ?

Cô và mẹ đã sống nương tựa với nhau suốt mười mấy năm dài, cho đến khi người đàn ông ấy xuất hiện.

Như Hạ đạp xe sát dưới lòng đường phía bãi biển.

Ngăn cách bãi cát vàng của biển với lòng đường xe cộ đi là lề đường được lát gạch đá đã cũ kỹ, một số chỗ vì rễ cây dừa mọc trồi lên phá tung cả nền gạch lại chẳng biết đến khi nào mới được lắp lại.

Bên dưới gần bãi cát vàng những cây dừa đung đưa lá, gió thổi mang theo hơi biển mặn mặn, Như Hạ nghĩ thầm lúc về có lẽ phải tắm một trận, chứ cả người rít quá chịu không nổi.

Thói quen tắm rửa sạch sẽ mỗi khi từ ngoài đường trở về nhà từ lúc mẹ cô còn sống đến giờ vẫn được cô giữa nguyên.

Như Hạ tự nghĩ tự cười.

Cô nhớ lúc mới đầu về ở chung với người đàn ông kia, cả hai có bao nhiêu thứ không hòa hợp.

Chỉ nội việc tắm rửa thay đồ của cô nàng đã khiến người ấy phát điên lên.

Bởi vì mỗi lần tắm cô lại thay một bộ đồ khác.

Mỗi khi giặt đồ, phơi đồ rồi phải xếp chồng đồ, thì đồ của người ấy chắc chỉ có mỗi cái áo thun ba lỗ và quần đùi còn lại một núi là quần áo là của cô nàng.

Một người đàn ông độc thân chưa vợ phải nuôi con gái riêng của người yêu đã mất.

Thật đáng thương.

Tí tách.

Mưa?

Như Hạ giật mình, nước lách tách rơi xuống cánh tay cô.

Như Hạ ngước lên nhìn bầu trời không biết đã kéo mây đen lúc nào, tháng sáu trời đã đổ mưa rồi sao?

Cơn mưa đầu hạ rơi xuống nhanh chóng không hề báo trước.

Hạt mưa nặng hạt bất ngờ đổ ập xuống khiến bất cứ người đi đường nào cũng không tránh kịp.

Như Hạ cũng thế, trên đầu ngoại trừ chiếc mũ kết có tác dụng che nắng thì gặp trời mưa nó trở nên vô tác dụng.

Có ai nghĩ đến chuyện mưa gió giữa trời đẹp thế này để mang theo áo mưa đâu cơ chứ, nhưng cũng may mà giấy bút vẽ đặt trong ống đựng giấy chuyên dụng nên sẽ không bị dính ướt.

Bàn đạp vừa thay không sợ đạp trượt chân, Như Hạ hai tay nắm chặt ghi đông hai chân dùng hết tốc đạp thật nhanh chóng về nhà.

Mưa cũng không vì cô nàng xinh đẹp bị tắm ướt như chuột lột mà đau lòng, cứ thế suốt đoạn đường về đến nhà mưa chỉ có to hơn chứ không có dấu hiệu dứt, bầu trời cũng tối nhanh hơn ngày thường.

Như Hạ chạy xe về khu hẻm nhà mình, tuy là hẻm nhưng xe tải nhỏ vẫn có thể đi vào.

Nhà của cô là dạng nhà cũ kéo cửa sắt, cô bị tắm mưa đến run rẩy, nước mưa chảy nhòe cả đôi mắt, cầm chìa khóa đút vào ổ cũng chệch mấy lần.

Đến khi mở được khóa cô nhanh chóng kéo cửa, tiếng roẹt chói tai của mấy bánh xe nhỏ ma sát với thanh sắt chặn cửa khiến lông gà trên cánh tay cô cũng muốn thi nhau nổi lên.

Như Hạ rùng mình một cái, quẳng vội xe đạp vào một góc tường, rũ nước trên người, cô cởi cái mũ kết xuống, nước lỏng tỏng chảy xuống khắp mặt.

Như Hạ lấy tay chùi mắt, tháo ống giấy đặt vào giỏ xe, rồi đá giầy ra khỏi chân, dậm dậm mấy cái lên thảm rồi rùng mình vì lạnh.

Trong nhà vắng lặng lại im ắng, Như Hạ bật đèn, căn phòng sáng hơn hẳn, có chút ấm áp của ánh điện, cô cởi áo thun, cởi luôn cả quần sọt và đồ lót ném vào máy giặt ở ngoài cửa phòng tắm rồi chạy vọt vào bên trong.

Mở vòi sen, Như Hạ chỉnh chế độ nước ấm, cô đứng dưới làn nước, nước chạy dài trên làn da mịn màng của cô, lướt qua từng đường cong nảy nở của thiếu nữ.

Làn nước ấm áp cuốn trôi dòng nước mưa lạnh lẽo ngoài kia, Như Hạ nghĩ chú ấy chắc hôm nay cũng chưa về.

Người đàn ông từng là tình nhân của mẹ ấy, người đã từng cầu hôn mẹ cô.

Người đã nuôi cô ba năm nay là một tài xế lái xe tải đường dài, thường xuyên đi xa.

Mỗi lần đi có thể là ba bốn ngày hoặc có khi gần nửa tháng, nhưng mỗi khi đi xa về chú ấy về đều rất hỏi han cặn kẽ tình hình ở nhà của cô và câu cửa miệng quen thuộc:

"Cháu còn tiền xài không?"
 
Cúi Xuống Nhìn Anh
Chương 6: Thiếu nữ đã lớn


Có lẽ bởi vì người đàn ông cảm thấy có chút áy náy với đứa nhỏ mà mình đã nhận nuôi nên cho dù Như Hạ có nói còn tiền hay không, chú ấy cũng sẽ đặt vào hộc bàn của cô một sấp tiền mặt.

Số tiền tuy không nhiều nhưng đủ để cô đặt cơm tiệm gần nhà ăn đổi món mỗi ngày cả nửa tháng tới.

Tất nhiên, Như Hạ sẽ không đặt cơm tháng.

Mới đầu cô cũng ăn cơm tiệm cả tuần liền, sau đó ngán không chịu được mấy món dầu mỡ lập lại của mấy quán cơm bình dân gần nhà.

Như Hạ mười ba tuổi rưỡi lò mò tự đi chợ, tự nấu cơm nhão, tự chiên trứng khét cho mình ăn.

Dần dà tay nghề của cô cũng nâng cao, thậm chí thỉnh thoảng chú ấy ở nhà Như Hạ còn nấu một bữa thịnh soạn, cả hai vừa coi tivi vừa ăn cơm, không khí rất hài hòa.

Ngôi nhà có hai người thì ấm áp, một người thì lạnh lẽo, Như Hạ cũng đã quen với tiết tấu cuộc sống của hai người như thế này rồi.

Đã gần bốn năm nói ngắn không ngắn dài không dài, đủ để một cô gái nhỏ trưởng thành thành một thiếu nữ cấp ba xinh đẹp.

Như Hạ đưa tay cầm lấy bông tắm chà nhẹ lên da mình, bọt xà bông nở bung phủ lên cơ thể cô, phủ lên đôi gò nhỏ trắng trẻo như hoa mai trắng che đi hai nụ anh đào nhỏ xinh.

Như Hạ ngắm nhìn hai đóa hoa anh đào nhỏ e ấp trên ngọn đồi tươi mát được tưới nước ấm áp của mình trước gương.

Bất giác cô đưa tay lên chạm vào đồi núi xinh tươi mân mê nụ hoa trên ấy.

Anh đào nhỏ bị cô vuốt ve đến run rẩy dưới làn nước ấm, lại khiến cả vườn hoa bên dưới reo hò.

Như Hạ như trở về đêm hôm đó.

Cô nghe thấy âm thanh nước chảy, xen kẽ âm thanh ngọt ngào cùng tiếng thở dốc nặng nề đầy kiềm chế.

Tấm kính cũ kỹ không thể che dấu được gì, mọi thứ tưởng như kín đáo lại bị phơi bày, dưới ánh đèn mờ bóng hình tấm lưng dày rộng của người đàn ông trưởng thành được bàn tay thon dài xinh đẹp của người phụ nữ ôm lấy, móng tay được sơn bóng lưỡng ánh lên dưới ánh đèn nhạt màu tạo nên những vết xước hoa mỹ, tựa như dấu vết cố tình khắc sâu không thể xóa nhòa mà người phụ nữ xinh đẹp ấy để lại trên cơ thể người đàn ông đó, để lại vết xước không bao giờ phai nhạt.

Như Hạ mím môi.

Không kiềm được âm thanh trong cổ họng của chính mình.

"Ưm ~"

Tiếng rên khe khẽ xen lẫn tiếng nước từ vòi sen rơi xuống sàn tạo nên một tiết tấu gấp gáp khó kiềm chế.

Đôi môi Như Hạ bị nước ấm hun đến đỏ ửng, sắc da trắng trẻo cũng hiện lên màu hồng nhạt ngại ngùng.

Bên dưới đôi chân dài thon thả chảy một dòng nước trong trẻo nhanh chóng bị cuốn trôi xuống miệng cống thoát nước dưới chân cô, như xóa tan hết dấu vết xấu hổ của thiếu nữ đang dần trưởng thành.

Như Hạ khóa vòi nước, lấy khăn tắm lau qua loa người, rồi lại lấy một cái khăn bông khác lau đầu.

Lúc bàn tay chạm vào nắm cửa cô sực nhớ ra lúc nãy chạy vào vội vàng quên mất lấy cả đồ để thay.

Như Hạ lau qua loa đầu mình cô nhíu mày phụng má, trùm cái khăn lông lên đầu, mở nhẹ cửa lấp ló cái đầu quan sát.

Ừm, chú chắc chắn hôm nay không về thật, nhà chỉ có mình cô, cô cả nghĩ quá rồi.

Vì thế, Như Hạ lấy khăn tắm quấn khăn quanh khắp người, rồi gút một cái trước ngực.

Cái khăn trắng mỏng manh quấn một vòng quanh cơ thể cô, cơi lên vòng một đang phát triển cũng che đi vòng eo thon nhỏ, tiếc là khăn quá ngắn chỉ có thể che được đến nửa mông cô nàng.

Như Hạ lấy tay kéo kéo cái khăn đằng sau ý đồ che thêm chút nào hay chút nấy, tiếc là mông tròn cong vểnh có kéo cũng vô ích.

Cô nàng cắn răng chấp nhận còn nửa cái tròn trịa của mình bại lộ trong không khí.

Như Hạ nghĩ nhà có mình cô che cho ai coi chứ, trong lòng chẳng hiểu vì sao có chút bực bội vì thế quẳng khăn tắm lại ung dung bước ra khỏi phòng tắm.

Nhà nhỏ chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách được chia ra làm phòng bếp và phòng tắm.

Phòng Như Hạ nằm cách phòng tắm không xa, cô nàng cứ thế khỏa thân đi trong nhà, nhưng vừa đi được hai bước tiếng lạch cạch vang lên, là tiếng vật gì đó đột ngột rớt xuống.

Như Hạ giật thót tim hoảng hốt theo phản xạ ngu ngốc mà quay đầu lại, có lẽ vì xoay người đột ngột mà tim cô đập lệch nhịp, gò bồng đảo theo đó cũng nẩy lên, hai hạt anh đào vì sợ hãi mà run rẩy.

Trong căn phòng khách chật hẹp và ẩm ướt, tất cả đường cong của thiếu nữ hoàn toàn phơi bảy trước ánh mắt sững sờ của người đàn ông.

Cái người đàn ông vốn đi công tác chưa về vậy mà lại xuất hiện trong nhà, anh ta con đứng lù lù giữa phòng khách nhìn cô chằm chằm.

Cơ thể nõn nà bị phơi bày trước mắt người khác khiến Như Hạ như bị thiêu đốt, hơi nước còn sót lại trên làn da cũng vì xấu hổ mà muốn bốc hơi.

Như Hạ đỏ bừng mặt, theo bản năng đưa tay lên che ngực hét toáng lên, không thèm nhặt cả khăn lên cứ thế chạy vọt vào phòng mình đóng cửa cái rầm.
 
Back
Top Bottom