Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405723824-256-k739486.jpg

Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu
Tác giả: aro_autumn
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thiếu nữ buông xuôi x Chị gái dịu dàng.

Chủ đề chính: Hành trình ngàn dặm, bắt đầu từ một bước chân.

Thể loại: bách hợp, đô thị tình duyên, ngọt ngào, đời thường, HE.

Translate: QT ca ca, Google đại thúc.

Editor: có lúc nghiêm túc có lúc không.

Raw: novelid=10024028



gl​
 
Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu
Giới thiệu.


Tên truyện: Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - 事已至此,先不死了

Tác giả: Hề Mộc Tiêu Tiêu - 兮木萧萧

Thể loại: bách hợp, đô thị tình duyên, ngọt ngào, đời thường, HE.

Nhân vật chính: Bắc Lan (北澜), Quý Thu Minh (季秋明)

Truyện ngắn, không dài.

Văn án:

Sau hai năm từ bỏ và buông xuôi,

Bắc Lan đột nhiên muốn chết, và bắt đầu thực hiện hành động.

Tuy nhiên, khi bước ra ngoài thì nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ ở phòng bên cạnh, hoá ra mẹ của cô bé bị bệnh.

Dù sao thì cũng không cần vội chết, Bắc Lan chìa tay giúp đỡ, sau đó, chẳng còn cơ hội nào để tự tử nữa.

CP: Thiếu nữ buông xuôi x Chị gái dịu dàng.

P/s: Đứa trẻ không phải con ruột, cả hai nhân vật chính đều không hoàn hảo, mỗi người đều có những khuyết điểm riêng.

Chủ đề chính: Hành trình ngàn dặm, bắt đầu từ một bước chân.
 
Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu
Chương 1.


"Bắc Lan đột nhiên muốn chết."

1.

Bắc Lan đột nhiên muốn chết.

Cô chưa từng gặp phải trở ngại nào không thể vượt qua trong cuộc sống, cũng không mắc bệnh hiểm nghèo, vì cô chưa bao giờ đi khám bệnh, ngay cả khi bệnh, cô cũng không biết.

Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều vô nghĩa.

Thân thể không còn năng lượng, chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa.

Thực tế, tình trạng này đã kéo dài suốt hai năm.

Hai năm nay cô nằm im một chỗ, không giao tiếp với ai, như thể đã chết vậy.

Số tiền tiết kiệm tích lũy được từ công việc trước đã hoàn toàn cạn kiệt trong hai năm qua, hiện chỉ còn lại 203 tệ, thậm chí có khi không đủ sống qua tháng này.

Nhưng cô chả hề hoảng sợ.

Trái lại tạo ra một loại cảm giác trong đầu rằng: "Ngày này cuối cùng đã đến." và "Có lẽ chết như thế này cũng không tệ lắm."

Không biết nó bắt đầu từ khi nào, cô từ một thiếu nữ đầy ước mơ trở thành một người luôn bài xích việc ra khỏi nhà, ngại giao tiếp xã hội.

Cô có thể nằm dài cả ngày mà không làm gì, có thể ăn mì luộc với nước lã mà chỉ rưới nước tương vào.

Cô cảm thấy ngay cả khi trái đất bị hủy diệt, địa cầu nổ tung đi nữa, cô cũng không cảm thấy tiếc nuối.

Tại sao lại như vậy?

Rõ ràng cô vẫn còn rất trẻ, nhưng lại không có chút sức sống nào, linh hồn dường như sắp hấp hối, chỉ chờ cho thể xác chết đi.

Năm nay cô mới 26 tuổi, ở độ tuổi này, dù cô có chết thì người ta cũng sẽ nói: "Tuổi còn trẻ mà đã mất rồi, thật đáng tiếc."

Tiếc là cô chẳng có động lực nào để sống cả.

Giờ đây tiền tiết kiệm đã hết, cần phải đi làm, không thì chẳng còn cách nào để duy trì sự sống cho cơ thể này.

Nhưng theo bản năng, cô không muốn đi.

Nghĩ tới việc gửi hồ sơ, đi phỏng vấn, đi làm, tiếp xúc với người lạ, cô chỉ mong mình có thể trực tiếp chết đi.

Cô đã từng đi làm, tự nhận mình là người không mắc chứng lo âu xã hội, có thể trò chuyện với mọi người một cách bình thường.

Nhưng mà cô không muốn thế.

Điều duy nhất cô muốn lúc này là được chết.

2.

Nói là làm, Bắc Lan dường như bất chợt tìm được mục tiêu đời mình, thân thể tràn đầy năng lượng.

Cô bắt đầu suy nghĩ về cách chết như thế nào?

Chết lúc nào?

Và chết ở đâu?

Những điều khác vẫn chưa xác định, nhưng ít nhất có một việc mà cô chắc chắn, đó chính là: cô không thể chết trong căn phòng thuê.

Bởi vì sẽ ảnh hưởng đến giá phòng ở đây, cô không có thù oán với chủ nhà, cũng không có mâu thuẫn gì với hàng xóm, không cần thiết phải tặng họ "món quà lớn" như vậy.

Thêm cả có cặp mẹ con sống ngay sát vách cô, điều đấy sẽ khiến họ sợ hãi.

Cô cũng không muốn sau khi chết lại lên báo với tiêu đề: "Sốc, người phụ nữ chết trong căn hộ thuê nhiều ngày, không ai phát hiện!", nó sẽ trở thành chủ đề bàn tán của mọi người, cô không muốn bị một đám người lạ lôi ra đánh giá, đoán nguyên nhân tử vong, bàn ra tán vào, thậm chí còn dựng ra câu chuyện yêu hận vô lý, phức tạp.

Cô chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, chết một cách lặng lẽ.

Những ý nghĩ tự sát trở nên không kiểm soát được.

Không lúc nào tốt hơn hiện tại, hãy thực hiện ngay hôm nay.

Bắc Lan muốn thu thập đồ đạc thì nhận ra, chỉ cần đem theo điện thoại, còn lại đều không cần thiết.

Cô sẽ chết ở góc yên tĩnh nào đó cùng chiếc điện thoại của mình.

Bắc Lan cởi bộ đồ ngủ, mặc sang bộ quần áo có thể đi ra ngoài, đứng ngay trước gương, mới phát hiện bản thân đã gầy đến mức đáng sợ.

Hai năm qua trừ lúc quyết từ chức, cô thực sự đã vui vẻ trong đoạn thời gian ấy, sau đó cô luôn rơi vào trạng thái thỉnh thoảng muốn tự tử, ngay cả bữa cơm cũng chỉ ăn qua loa cho xong.

Đến cả khẩu vị cũng chẳng quan tâm, chỉ cần không chết đói là được.

Cơ thể tràn đầy sức sống giờ đây trở nên yếu ớt.

Bắc Lan nhìn bóng dáng phản chiếu của mình trong gương trong hai giây, giơ tay lên làm động tác chào tạm biệt, rồi kéo khoá áo khoác và mở cửa.

Ngay khi bước ra ngoài thì nghe thấy tiếng khóc.

Bắc Lan nghĩ mình nghe nhầm, cô dừng lại để lắng nghe thêm một xíu, cuối cùng phát hiện âm thanh phát ra từ phòng bên cạnh.

Căn nhà cô đang ở là thuê chung với một đôi mẹ con, có bố cục gồm hai phòng ngủ, một nhà khách và một nhà bếp, mỗi phòng ngủ đều có phòng tắm riêng, thế nên cô thường chỉ ở trong phòng mình.

Đôi khi cần dùng nhà bếp, cũng là cô nhân lúc mẹ con phòng bên đi ra ngoài, dù cho lỡ chạm mặt, nhiều nhất thì họ cũng chỉ gật đầu chào nhau, sau đó không có thêm hành động giao lưu nào nữa.

Cô không tò mò về chuyện riêng của bất kỳ ai, vì cô thậm chí còn chẳng quan tâm chính bản thân mình.

Nhưng hôm nay như ma xui quỷ khiến mà cô lại dừng bước, thế mà lại tò mò hàng xóm phòng bên đang xảy ra chuyện gì vậy?

Ai đang khóc?

Tại sao lại khóc?

Ngay khi cô đang tự hỏi thì cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.

Một bé gái khoảng ba đến bốn tuổi ló đầu ra.

Đôi mắt của cô bé đỏ hoe, khi thấy Bắc Lan, phảng phất như gặp được vị cứu tinh, lon ton chạy đến.

"Chị ơi, mẹ em bị bệnh, chị có thể giúp em được không ạ?"

Bắc Lan nhìn cô bé.

Dù sao thì họ cũng là bạn cùng nhà, cô từng gặp bé con, cũng đã nghe qua tên cô bé, hình như là Viên Viên.

Lần cuối gặp Viên Viên, giống như là vài tháng trước, hoặc có thể chỉ vài ngày trước.

Bắc Lan xoa trán.

Thời gian cụ thể, cô không thể nhớ.

Vì trong thế giới của cô, thời gian không còn trôi theo dòng chảy bình thường nữa, cô thường xuyên cảm thấy vài ngày, thậm chí vài tháng trôi qua chỉ trong cái nháy mắt.

Đôi lúc cô còn thấy bản thân không phải 26 tuổi, có lẽ mới 24 tuổi mà thôi, quãng thời gian ở giữa như thể đã bị đánh cắp khỏi cô.

So với trước đây, Viên Viên có vẻ đã cao hơn, tóc của cô bé cũng dài ra.

Thấy Bắc Lan vẫn im lặng, Viên Viên lo lắng kéo áo cô.

Bắc Lan bối rối lùi lại.

"Em...

Chuyện gì xảy ra với mẹ em thế?"

Bắc Lan chợt nhận ra đã lâu rồi cô không nói chuyện với ai, giống như khả năng nói chuyện của cô cũng suy giảm, việc điều khiển lưỡi hơi khó khăn.

"Tối qua thân thể mẹ em không được khoẻ, sau khi uống thuốc, liền ngủ rồi, nhưng hôm nay em làm gì cũng không gọi mẹ dậy được."

Bé con đang nói thì nghẹn giọng.

Nghiêm trọng thế à?

Bắc Lan rướn cổ nhìn vào cánh cửa phòng bên cạnh, nhưng do vấn đề góc độ, cô chả thấy gì cả.

Cuối cùng cô đi theo Viên Viên vào phòng kế bên, dù sao thì chết cũng chẳng phải chuyện lớn gì, muộn vài phút rồi chết cũng không sao.

3.

Gian phòng này là phòng ngủ phụ, nhỏ hơn phòng của Bắc Lan, khoảng chừng 15 mét vuông.

Căn phòng không lớn, nhưng được trang trí ấm cúng, tràn đầy dáng vẻ của trẻ con.

Những miếng dán đo chiều cao dễ thương được dán trên tường cạnh cửa, bảng cửu chương cùng các miếng dán 26 chữ cái đáng yêu được dán trên tường cạnh giường.

Dù nhiều hình dán, lại không hề bừa bộn.

Gian phòng được thu dọn trông rất gọn gàng ngăn nắp.

Chỉ có chiếc giường là lộn xộn.

Người phụ nữ nằm trên giường trông tình trạng rất tệ, sắc mặt tái nhợt, quần áo xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi, trông có vẻ rất đau đớn.

Một chiếc khăn ướt được đặt ngay bên cạnh, dường như Viên Viên dùng nó để lau mồ hôi cho mẹ bé.

Bắc Lan không ngờ lại thấy nàng trông tình trạng luộm thuộm như vậy.

Trong vài lần gặp gỡ hiếm hoi trước đây, nàng lúc nào trông cũng sạch sẽ, chỉnh tề.

Họ cùng ở ghép, nhưng vì cô luôn ở trong phòng ngủ của mình, phòng khách và nhà bếp hầu như chỉ do hai mẹ con sử dụng, do đó nàng luôn là người dọn dẹp các khu vực chung, và ngôi nhà chưa bao giờ bị bẩn hay bừa bộn, giờ đây nàng lại nằm trên giường với tình trạng nhếch nhác, như thể đang bị bệnh nặng.

"Mẹ ơi."

Viên Viên chạy đến cạnh giường gọi mẹ, nhưng nàng vẫn bất tỉnh.

Viên Viên nhìn Bắc Lan cầu cứu.

Bắc Lan thật ra cũng không biết nên làm gì, cô hiếm khi bị bệnh, nghe đâu là do hệ miễn dịch của bản thân kém, nên khi cô bị bệnh thì cơ thể cũng không nhận ra, tạo ra ảo giác rằng cơ thể cô rất khoẻ.

Thỉnh thoảng phát bệnh thì cô cũng chỉ cố gắng chịu đựng, nghĩ đến việc phải đến bệnh viện, đăng ký và xếp hàng chờ đợi, phản ứng sinh lý của cô liền cảm thấy chán ghét.

Tình trạng của nàng trông cực kỳ nghiêm trọng, Bắc Lan cong tay, chạm nhẹ vào mặt nàng bằng mu bàn tay.

Rất lạnh, cảm giác như nàng sắp chết vậy.

Bắc Lan rụt tay lại, dưới ánh nhìn đầy hy vọng của cô bé, cô đã chọn gọi số cấp cứu 120.

4.

Ban đầu Bắc Lan nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, đây chỉ là việc tốt cuối cùng mà cô làm trước khi qua đời.

Tuy nhiên sau khi xe cứu thương đến, cô trực tiếp được xem như người thân trong gia đình, cô đi theo tới bệnh viện trong trạng thái mơ màng, bên cạnh là một bé con, liên tục hỏi cô: mẹ có sao không, khi nào thì mẹ tỉnh lại.

Bắc Lan không biết mình ổn hay không, làm theo yêu cầu của bệnh viện một cách máy móc, giải quyết thủ tục, điền đơn đăng ký, cô cảm thấy mọi chuyện không có cảm giác chân thực.

"Tên mẹ em là gì?"

Đúng vậy, cô thậm chí còn không biết tên người phụ nữ đó là gì, quan hệ của họ chỉ là bạn cùng nhà, hợp đồng được ký trực tiếp với chủ nhà, tiền điện nước cũng trả thông qua chủ nhà.

Viên Viên: "Quý Thu Minh."

Bắc Lan liền hỏi là Quý nào, cái gì Thu và cái gì Minh, ban đầu cô nghĩ đứa nhỏ sẽ không biết, chẳng ngờ là Viên Viên lại biết được.

Viên Viên: "Quý trong tứ quý, Thu trong mùa thu, Minh trong thiên minh." (Quý trong bốn mùa, Thu trong mùa thu, Minh trong ngày mai.)

Đã điền xong tên, Bắc Lan lại đón nhận ánh mắt mong chờ của cô bé, phải đi hỏi tình trạng sức khoẻ của người phụ nữ kia.

Dưới cơn mưa thuật ngữ y khoa, Bắc Lan nghe mà mờ mịt, sau cùng chỉ hiểu được một câu: viêm dạ dày cấp tính, nhưng vì được đưa đến bệnh viện kịp thời nên chẳng có nguy hiểm gì đến tính mạng.

Bắc Lan giải thích ngắn gọn tình hình của mẹ cho Viên Viên nghe, rồi đi cùng cô bé đến phòng bệnh để trông chừng người phụ nữ.

Tại phòng bệnh, Bắc Lan luôn cảm thấy lạc lõng, cô không nên ở đây, lẽ ra cô phải chết trong xó nào đó.

Bắc Lan bắt đầu suy nghĩ miên man.

Đâu là địa điểm lý tưởng để tự sát?

Sợ sẽ có người cứu mình khỏi dòng sông, sợ sẽ có người tìm mình trên núi.

Cô không muốn làm phiền đến mọi người.

Nói đi nói lại, ai rồi cũng sẽ chết.

Nhưng lỡ cô gây rắc rối cho người khác thì sao?

Liệu họ có đuổi theo xuống tận địa ngục để nguyền rủa cô không?

Biết đâu phóng túng bản thân một chút cũng tốt, không không, cô vẫn muốn được ra đi một cách an tĩnh.

Khi Bắc Lan hoàn hồn lại, cô mới nhận ra người phụ nữ trên giường đã tỉnh, và người kia đang chăm chú nhìn vào cô.

"Cô tỉnh rồi?"

Bắc Lan bất ngờ bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ, giọng cô cứng nhắc.

Trước đó người kia vẫn ngủ, nên cô không cảm thấy gì, cho đến khi chạm phải ánh nhìn ấy, cô nhận ra mình thật sự hơi lo lắng.

"Ừm, cảm ơn cô đã đưa tôi đến bệnh viện, hơn nữa còn chăm sóc con gái tôi."

Quý Thu Minh khẽ cười nhẹ.

Nàng vẫn tỉnh táo lúc bị bệnh, nhưng không thể tỉnh dậy, nên nàng biết rõ Bắc Lan đã giúp đỡ mình.

Khác với Bắc Lan, người không để ý đến mọi thứ xung quanh, nàng lại chú ý đến Bắc Lan và biết tên cô từ chủ nhà.

Dù sao thì nàng cũng có một đứa con nhỏ, việc bạn cùng nhà có bình thường hay không rất quan trọng đối với nàng.

Theo quan sát của nàng, Bắc Lan là người thích ở nhà, hoặc là sợ giao tiếp xã hội?

Bắc Lan thường ở trong phòng của mình suốt nhiều ngày liền, đôi lúc nàng nghĩ Bắc Lan ra ngoài chơi, kết quả vài ngày sau phát hiện ra, kỳ thực Bắc Lan ở trong phòng suốt những ngày qua.

Tóm lại, Bắc Lan hơi kỳ lạ.

Nghĩ đến điều này, Quý Thu Minh không khỏi liếc nhìn Bắc Lan thêm lần nữa, và đương nhiên nhận thấy cô đã gầy đi trong thời gian này.

Bắc Lan không thoải mái khi bị nhìn như vậy, nói: "Nếu cô đã không sao, vậy thì tôi đi trước."

"Đợi đã, cô có thể giúp tôi một chuyện được không?"

Quý Thu Minh và Bắc Lan đã sống chung nhà trong thời gian khá lâu, dù họ chưa từng giao tiếp chính thức với nhau, nhưng vẫn hiểu được tính cách của đối phương.

Bắc Lan là người không thích làm phiền người khác, và cô cũng không muốn người khác làm phiền mình.

Thành ra khi Quý Thu Minh đưa ra yêu cầu, vẻ mặt nàng có chút lo lắng.

Bắc Lan cau mày: "Giúp gì vậy?"
 
Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu
Chương 2.


"Hôm nay trời mưa to quá, thôi thì ngày khác hãy chết."

5.

Đã năm ngày trôi qua kể từ khi cô có ý định tự tử, nhưng Bắc Lan vẫn chưa chết, cô vẫn còn sống.

Vì người hàng xóm tên Quý Thu Minh đột nhiên cầu xin giúp đỡ, nên làm gián đoạn kế hoạch tự sát của cô.

Thật ra Quý Thu Minh không yêu cầu cô giúp việc gì to tát, chỉ nhờ cô về nhà lấy điện thoại, và chăm sóc đứa nhỏ một tý, việc đó chỉ mất không quá ba tiếng đồng hồ.

Thậm chí Quý Thu Minh còn chuyển cho cô 500 tệ, khiến số dư tài khoản của Bắc Lan bỗng trở nên "giàu có", có lẽ sẽ cầm cự thêm được vài ngày nữa, tạm thời không cần tự tử.

Nhưng quyết tâm muốn chết của cô vẫn không thay đổi.

Cô nhất định phải chết.

Mấy ngày nay cô đã tìm được địa điểm lẫn thời điểm thích hợp nhất để tự sát.

Người ta thường nói giết người thì dễ nhưng phi tang xác thì khó, cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng ngay cả việc chết một cách thanh thản cũng khó khăn đến thế.

Cuối cùng Bắc Lan cũng tìm được thời điểm thích hợp để ra ngoài, địa điểm đã chọn xong, chỗ X đó khá tốt, trời lại đang mưa to, rất tiện để phi tang xác.

Bắc Lan thay sang chiếc áo khoác gió màu đen, giày leo núi, bộ đồ thể thao ngoài trời, vừa đi ra ngoài, không ngờ lại có người trong phòng khách.

Quý Thu Minh đang ngồi trên chiếc ghế sofa, không dùng điện thoại hay xem tivi, tựa hồ đang đợi ai đó.

Bắc Lan nhíu mày, lẽ nào đang đợi cô?

Nhìn thấy Bắc Lan đi ra, Quý Thu Minh đột ngột đứng dậy, định nói chuyện với cô nhưng liếc nhìn trang phục của cô, hơi kinh ngạc rồi hỏi:

"Cô định ra ngoài sao?"

Bắc Lan gật đầu thờ ơ.

Cô có linh cảm xấu, chẳng lẽ hôm nay cũng không chết được ư?

"Bên ngoài trời đang mưa."

Dường như điều đó chưa đủ sức thuyết phục, Quý Thu Minh nói thêm: "Trời mưa rất to."

Bắc Lan chỉ nhìn nàng chằm chằm, như thể muốn nói: liên quan gì đến cô?

"Xin lỗi, cô có việc gì gấp cần làm à?"

Quý Thu Minh cũng cảm giác mình đang lo chuyện bao đồng, họ chỉ là bạn cùng nhà, nàng không nên xen vào như vậy.

Nàng chỉ cảm thấy hơi lạ khi Bắc Lan ra ngoài vào lúc này, thế nên không nhịn được mà hỏi.

Vốn dĩ chuẩn bị sẵn tinh thần Bắc Lan sẽ không trả lời, chẳng ngờ Bắc Lan lại lên tiếng.

"Ừm, tôi đang vội đi chết."

Quý Thu Minh: "..."

6.

Không khí bỗng chốc trở nên im lặng.

Quý Thu Minh chớp mắt, biểu cảm chuyển từ bối rối sang đã hiểu, rồi lại trở về bối rối.

Nàng nhìn chăm chú vào Bắc Lan, như thể đang cố gắng xác định xem cô nói đùa hay nói thật, song Bắc Lan đã bắt đầu bước ra ngoài.

Quý Thu Minh theo bản năng nhấc chân lên đuổi theo, bên ngoài đang mưa như trút nước, gió to mưa lớn, kèm thêm tiếng sấm rền vang.

Hai người đứng trong thang máy, mỗi người một góc, cách xa nhau, như hai người xa lạ.

Kỳ thực Bắc Lan đã hối hận ngay khoảnh khắc thốt ra lời ấy, cô nhớ tới những lời trên mạng, những người thật sự muốn chết sẽ chết một cách lặng lẽ.

Ban đầu cô nghĩ mình là một trong số họ, thế mà cô lại buột miệng nói ra ý định của mình.

Cô đang cầu cứu sao?

Cô thật sự không muốn chết ư?

Có thật là vậy không?

Không đúng, cô muốn chết, cô thật sự muốn chết, cô không còn ràng buộc gì với thế giới này nữa, thế giới của cô từ lâu đã chìm vào hư vô, cô cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa, chỉ toàn phiền não, chẳng còn niềm vui.

Cô hoàn toàn chắc chắn rằng mình muốn được ra đi.

"Sao cô lại theo tôi?"

Giọng Bắc Lan lạnh lùng, pha chút khó chịu vì bị làm phiền, thậm chí bắt đầu cáu giận.

Nếu lần trước cô không đưa Quý Thu Minh đến bệnh viện, có khi cô đã mất rồi, căn bản sẽ không gặp những rắc rối này.

"Tôi có việc cần làm phải ra ngoài."

Quý Thu Minh nói dối mà không chớp mắt.

Bắc Lan nhìn chăm chăm vào nàng lần nữa.

Quý Thu Minh là người phụ nữ không mang nét sắc bén, lúc nàng bị bệnh, Bắc Lan đã phát hiện, nói chính xác hơn, cô đã biết chuyện đó ngay từ khi chuyển đến.

Quý Thu Minh không cao lắm, cao hơn mét sáu một chút, dáng người mảnh mai, đường nét dịu dàng, trông có vẻ dễ nói chuyện.

Hơn nữa nàng còn một cô con gái, từ đầu Bắc Lan đã hình dung sẵn nàng là một người mẹ dịu dàng, khiến nàng càng trở nên tốt bụng và dễ gần hơn.

Do đó khi đối mặt với Quý Thu Minh, Bắc Lan càng tỏ ra khí chất mạnh mẽ, cô muốn dùng sự khó chịu của mình để đẩy lùi Quý Thu Minh, bảo nàng tự quản chuyện của mình đi.

"Cô có đói không?"

Quý Thu Minh đột nhiên hỏi.

"Hả?"

Mặt Bắc Lan cứng đờ trong giây lát.

Cô không ngờ Quý Thu Minh lại hỏi vậy, thậm chí còn chuẩn bị sẵn nếu nàng cố gắng thuyết phục cô thì cô nên trả lời như thế nào, nhưng cô không ngờ Quý Thu Minh lại hỏi cô có đói không.

Cô...

Cô thật sự rất đói.

Cô chỉ ăn hai gói bánh quy trước khi rời khỏi nhà.

Quý Thu Minh: "Hôm nay trời mưa to quá, thôi thì ngày khác hãy chết."

"..."

Bắc Lan cho rằng mình đã nghe nhầm, người bình thường lẽ ra nên nói với cô một đống đạo lý chứ?

Kiểu như thà sống tạm bợ còn hơn chết đi, hay là hãy nghĩ đến gia đình, người thân yêu và bạn bè của bạn.

Kết quả Quý Thu Minh hoàn toàn trái ngược so với khuôn mẫu dự kiến, không hề có ý định ngăn cản cô tự tử.

Đến khi Bắc Lan hoàn hồn, nàng đã ấn nút thang máy lần nữa, cô chỉ có thể bất lực nhìn thang máy lên đến tầng 1 rồi lại quay về tầng 7.

Cả hai cùng nhau bước ra khỏi thang máy.

Quý Thu Minh đi trước, còn Bắc Lan miễn cưỡng theo sau.

Quý Thu Minh quay người: "Ban đầu tôi định mời cô đi ăn tối, để cảm ơn cô đã đưa tôi đến bệnh viện, nhưng nay trời mưa lớn quá, ra ngoài không tiện lắm, nên chúng ta ăn ở nhà nhé."

Bắc Lan tỏ ra kháng cự, không muốn đi.

Quý Thu Minh khẽ cười nhẹ: "Cô không sợ chết, chẳng lẽ sợ ăn tối cùng tôi hở?"

7.

Quả là hành động khiêu khích trẻ con.

Nhưng có tác dụng, Bắc Lan thừa nhận cảm xúc của mình đã bị lay động.

Ừ thì, chỉ là một bữa ăn mà thôi.

Ngay cả chết cô còn không sợ, gây thêm rắc rối cho Quý Thu Minh cũng chẳng sao, dù gì đó cũng là lỗi của nàng.

Bắc Lan quay trở lại cùng nàng, kế hoạch tự sát hôm nay xem như thất bại.

Bắc Lan trở về phòng mình trước, cởi áo khoác gió, thay một bộ đồ rộng rãi.

Nhìn bản thân trong gương, cô tự hỏi liệu quyết định quay về cùng Quý Thu Minh có đúng hay không.

Lời xưa thường nói, nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt [1].

Bị ngăn cản hai lần, cô có thể cảm nhận rõ mình đang dần nản chí.

Liệu cô thật sự không thể chết sao?

Nếu nói cô bị ám ảnh bởi cái chết, thì điều đó không đúng.

Chẳng qua cô không tìm được điều gì để làm, cô mất đi ý chí lẫn động lực để sống, chi bằng thà chết còn hơn.

8.

Đây là lần đầu tiên Quý Thu Minh gặp người có ý định tự tử ở ngoài đời thực, nàng không biết liệu những gì mình vừa làm có đúng hay không, may mà tạm thời trấn an được người đó.

Nàng mở tủ lạnh, trong đấy chỉ còn lại hai quả cà chua và một ít hẹ, một cây cải thìa và một trái bí đao, với một hộp trứng gà.

Có thể làm một đĩa trứng xào hẹ, trứng xào cà chua cùng một nồi canh rau củ.

Không biết Bắc Lan có thích ăn trứng không.

Quý Thu Minh lấy quả trứng ra, tự hỏi liệu lời mình nói có làm Bắc Lan buồn chứ.

Bởi vì nếu thật sự muốn chết, rất dễ dàng, chỉ cần mở cửa, trèo qua ban công, nhảy xuống dưới lầu, căn bản không cần để tâm đến việc trời có mưa hay không...

Bắc Lan vừa thay quần áo xong, liền có tiếng gõ cửa, giọng nói nghe có vẻ hơi lo lắng, cô vừa mở cửa đã thấy Quý Thu Minh.

Bắt gặp ánh mắt Quý Thu Minh lướt nhìn mình, Bắc Lan bỗng hiểu ra nàng muốn nói gì.

"Đừng lo, tôi sẽ không chết ở đây."

Nếu cô muốn chết tại đây thì đã chết từ lâu rồi.

Quý Thu Minh không trả lời, mà nói: "Phải đợi thêm một lúc nữa mới có đồ ăn, cô ăn ít trái cây lót dạ trước đi."

Vừa nói vừa đẩy đĩa trái cây về phía Bắc Lan, cô thấy bên trong có chuối và nho, cô nhận lấy, nhỏ giọng: "Cảm ơn."

Việc nấu nướng diễn ra nhanh chóng, chỉ có hai món chính và một món canh, Quý Thu Minh chuẩn bị xong trong nháy mắt.

Đã lâu rồi Bắc Lan không ăn cùng ai, đáng lẽ cô phải cảm thấy không thoải mái, nhưng nghĩ đến việc cô sắp chết, khiến cô không còn e ngại nữa.

Bất quá bầu không khí trong bữa tối có phần ngột ngạt, cô và Quý Thu Minh thật sự không có chuyện gì để nói với nhau, tính cách lẫn tuổi tác khác biệt, đảm nhận vai trò xã hội khác nhau.

Cô là một người lười, có thể nằm ườn trong căn phòng thuê suốt hai năm trời, còn Quý Thu Minh vẫn đang miệt mài làm việc, cô sống một mình, còn nàng thì sống với con.

Họ chẳng có điểm chung nào cả.

"Con gái cô đâu?"

Bắc Lan hỏi ra vấn đề mà cô đã muốn hỏi từ lâu.

Không chừng so với Quý Thu Minh, cô có nhiều điểm chung hơn với Viên Viên - con gái của nàng, bởi vì trước mặt Quý Thu Minh, cô là một kẻ thất bại, nhưng trước mặt Viên Viên, hình tượng của cô sẽ cao quý hơn, do cô đã cứu mẹ của bé con.

Nhắc đến con gái, ánh mắt nàng dịu đi, "Viên Viên tới nhà bạn tôi chơi, đến tối sẽ quay về, tôi sẽ bảo con bé đến tìm cô."

"Không cần, tôi không thích trẻ con."

Bắc Lan giữ nét mặt nghiêm nghị và tỏ ra không hứng thú.

Quý Thu Minh dường như không để ý, nói: "Cảm ơn cô vì ngày hôm đấy."

"Cô đã cảm ơn tôi rồi."

Bắc Lan ám chỉ việc nàng chuyển cho cô 500 tệ, đây là mức lương theo giờ cao nhất mà cô từng kiếm được.

Quý Thu Minh: "Chuyện đó khác, lúc ấy tôi vẫn đang nằm viện, nên chưa có cơ hội cảm ơn cô một cách tử tế, chỉ có thể chuyển tiền cho cô trước, mong cô không để bụng."

Sau khi nàng xuất viện, đã cố gắng liên lạc với Bắc Lan, nhưng cô vẫn luôn ở trong phòng, đến tận hôm nay mới có cơ hội.

Bắc Lan không tỏ rõ ý kiến, nếu cô là người bình thường, có thể tiếp tục cuộc trò chuyện bằng cách hỏi thăm tình trạng sức khoẻ của Quý Thu Minh thế nào?

Sao lại phát bệnh?

Lý do gì mà hôm nay không đi làm?

Tuy nhiên Bắc Lan không phải là người bình thường, cô chỉ nhai thức ăn mà không rõ mùi vị.

Cả hai món đều liên quan đến trứng, cô ghét nhất là trứng, vậy nên cô chỉ chú ý vào cà chua, món canh nấu từ bí đao và cải thìa.

Suốt bữa ăn Quý Thu Minh là người chủ động bắt chuyện, và Bắc Lan luôn kết thúc chủ đề bằng câu trả lời ngắn gọn, đa số người thường đã mất kiên nhẫn từ lâu, dù sao thì chính bản thân Bắc Lan sẽ không chủ động lấy lòng nhưng lại bị lạnh nhạt, nhưng Quý Thu Minh không hề mất đi sự nhẫn nại.

Bắc Lan hoảng hốt nhận ra nàng đang đối xử với cô như một đứa trẻ, điều này khiến cô luống cuống, muốn chạy trốn đi.

"Tôi ăn xong rồi."

Bắc Lan đặt đũa và chén xuống.

Quý Thu Minh: "Ăn ngon không?"

Bắc Lan: "Ăn cũng được."

9.

Sau khi ăn xong, Bắc Lan trở về căn phòng của mình.

Ban đầu cô nghĩ Quý Thu Minh sẽ giữ cô lại, sẽ hỏi cô tại sao muốn tự tử khi tuổi còn rất trẻ, sẽ mượn cớ ăn chung một bữa để tranh thủ khuyên bảo cô.

Quý Thu Minh lớn tuổi hơn cô, hình như có quyền đặt ra đủ loại câu hỏi, nhưng nàng không hỏi bất kỳ điều gì, bọn họ chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm bình thường.

Thực chất Quý Thu Minh là một người rất có nguyên tắc, điều này càng làm tăng thiện cảm của Bắc Lan dành cho nàng, vừa vặn chứng minh rằng, quyết định không tự sát trong căn nhà thuê ngay từ đầu của cô là một quyết định đúng.

Sau khi quay về phòng, Bắc Lan nằm trên giường, bụng hơi khó chịu, mặc dù chỉ ăn một chén nhỏ nhưng dạ dày của cô vẫn chưa thích nghi kịp.

Bắc Lan nằm trên giường để tiêu hoá.

Trong lúc cô đang tiêu hoá thức ăn, thời gian lại bắt đầu trôi đi một cách mất kiểm soát, khi cô nhận thức được sự tồn tại của thời gian, đã là bảy giờ tối rồi.

Trước tiên cô nghe được tiếng gọi điện thoại được hạ giọng đi từ phòng khách, sau đó là tiếng bước chân và tiếng mở cửa đóng cửa, chắc hẳn Quý Thu Minh đã ra ngoài để đón con.

Bắc Lan vô thức ghi nhớ lại thời gian này, hơn nửa tiếng sau, tiếng mở cửa đóng cửa lần nữa vọng đến từ bên ngoài, cùng với tiếng mẹ và con gái trò chuyện.

Viên Viên đã về.

Bắc Lan liếc nhìn đồng hồ, bảy giờ bốn mươi phút, cô không biết tại sao mình phải ghi nhớ thời gian, có lẽ là để tạo thêm một điểm mốc cho cuộc sống tẻ nhạt của cô.

"Cốc cốc cốc."

Tiếng gõ cửa bất chợt vang lên.

Bắc Lan vẫn nằm trên giường, không hề nhúc nhích, cô bị lãng tai, không xác định được âm thanh phát ra từ đâu, nên không chắc có phải ai đó đang gõ cửa nhà cô hay không.

"Cốc cốc cốc."

Lần này âm thanh to hơn một chút.

Lúc này Bắc Lan chắc chắn rằng có người gõ cửa nhà mình, người đang gõ cửa ngoài Quý Thu Minh ra thì sẽ không thể là ai khác.

Bắc Lan có phần không ưa kiểu hai con người ban đầu vốn chẳng hề liên quan gì đến nhau lại đột nhiên xuất hiện mối liên hệ với nhau.

Cô không thích xây dựng mối quan hệ với ai, dù là bạn bè hay người thân.

Cô thích mối quan hệ với mọi người đều ở con số 0, cô hy vọng mọi người sẽ đối xử với mình thờ ơ, đừng can thiệp vào cuộc sống của cô.

Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.

Bắc Lan ngồi dậy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, giục chết nhanh hay gì?

Một tiếng gõ cửa là đủ rồi.

Vừa nãy cô còn nghĩ Quý Thu Minh là người biết giữ khoảng cách, nhưng hiện tại cô thấy Quý Thu Minh thật phiền phức.

Bắc Lan mở cửa với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng người gõ cửa không phải Quý Thu Minh, mà là Viên Viên, nhìn thấy gương mặt non nớt, sự oán giận của Bắc Lan bỗng chốc tan biến.

Bắc Lan vẫn chưa lên tiếng, Viên Viên đã cười nói: "Chị ơi, mẹ vừa mua cho em một cái bánh kem."

Bắc Lan liếc nhìn: "Ồ."

Viên Viên: "Cho chị, mẹ bảo tối nay chị vẫn chưa ăn no."

Viên Viên giơ chiếc bánh trên tay lên, một chiếc bánh trái cây thường thấy trong các tiệm bánh kem, được đóng gói trong một chiếc túi trong suốt.

Bắc Lan không nhúc nhích, cô không muốn tạo bất kỳ mối liên hệ nào với hai mẹ con họ.

Song Viên Viên khẽ đảo mắt, nhét chiếc túi vào tay cô rồi bỏ chạy.

Bắc Lan không còn cách nào khác ngoài việc nhận lấy chiếc bánh, dù chỉ là một chiếc bánh rất nhỏ.

Cô đã lâu không được ăn món tráng miệng.

Chiếc bánh rất ngọt, ngoài vị ngọt ra, cô không còn ấn tượng gì khác.

Chú thích:

[1] nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: bắt đầu từ một câu trong cuốn "Tả Truyện" (Tào Quế luận chiến), có nghĩa tiếng trống thứ nhất, dũng khí tăng lên, tiếng trống thứ hai, dũng khí suy giảm, tiếng trống thứ ba, dũng khí không còn.

Làm việc gì ở lần đầu tiên thì tinh thần cũng hăng hái, phấn chấn, nhưng lần thứ hai sẽ giảm dần và rồi cạn kiệt ở lần ba.
 
Chuyện Đã Thế Rồi, Đừng Vội Chết Nữa - Hề Mộc Tiêu Tiêu
Chương 3.


"Bộ tiền của cô từ trên trời rơi xuống chắc?"

10.

Gần đây Bắc Lan không nghĩ đến chuyện chết nữa.

Bởi vì chết cũng cần sức lực, sau khi ăn chiếc bánh mà Viên Viên đưa cho, dạ dày của cô phải mất vài ngày mới hồi phục, khi đã bình phục, cô nhận ra mình không còn đủ sức để nghĩ về cái chết nữa.

Cộng thêm việc trời đã mưa suốt mấy ngày nay, mặc dù những ngày mưa là thời điểm lý tưởng cho việc giết người và phi tang xác, nhưng thật ra cô rất ghét những ngày mưa.

Ghét quần áo phơi mãi không khô, ghét những con đường lất phất mưa bay, ghét những bức tường vẫn còn ẩm ướt...

Kể từ ngày nhận được chiếc bánh từ Viên Viên, phảng phất đã vượt qua ranh giới nào đó, Quý Thu Minh nhờ Viên Viên đến gọi cô cùng nhau ăn tối.

Lý do ban đầu là hôm qua Viên Viên không ở nhà, ba người họ nên ăn thêm một bữa nữa.

Sau đó lý do thay đổi thành bữa trước ăn không no nên họ phải ăn thêm.

Về sau trực tiếp ngừng viện cớ, đến giờ ăn, Viên Viên sẽ tự động tới gọi cô qua ăn, như thể họ rất thân.

Viên Viên: "Chị ơi, đến giờ ăn rồi."

Bắc Lan cảm thấy đã đến lúc chấm dứt hành vi ăn uống trẻ con này, cô dùng hành động để cự tuyệt, bày tỏ rằng mình không ăn.

Viên Viên nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, rồi quay người đi vào phòng bếp nói với mẹ.

Một lát sau, Quý Thu Minh đích thân đến, nàng vẫn mặc chiếc tạp dề kẻ caro màu xanh lá cây mà nàng vẫn thường mặc khi nấu ăn, tóc được kẹp gọn gàng bằng chiếc kẹp hình cá mập, ánh mắt mang theo ý cười.

Quý Thu Minh: "Nấu nhiều quá, bọn tôi không ăn hết được."

"Vậy thì vứt đi."

Bắc Lan không muốn có mối quan hệ thân cận với hai mẹ con.

Bất kể là mối quan hệ gì, việc chấm dứt nó cần tốn rất nhiều sức lực, cô không còn đủ sức để làm việc này nữa.

Quý Thu Minh: "Vứt thì lãng phí."

Bắc Lan: "Tôi ăn cũng lãng phí, dù tôi ăn hay việc cô vứt đi thì kết quả đều như nhau, thức ăn đều biến mất, chẳng có gì khác biệt cả."

Quý Thu Minh: "..."

Bạn nhỏ Viên Viên xuất hiện đúng lúc cần thiết: "Cô giáo nói không nên lãng phí thức ăn, tiết kiệm thức ăn là trách nhiệm của mỗi người, đứa trẻ nào không vâng lời sẽ không được thưởng phiếu bé ngoan [1]."

"..."

Bắc Lan chỉ còn cách gia nhập vào bữa cơm của đại gia đình.

Quý Thu Minh nấu ăn rất ngon, tuy nấu những món ăn gia đình bình dị nhưng mùi vị rất tuyệt.

Cũng không vì sự xuất hiện của cô mà ngừng làm những món có trứng gà.

Hai mẹ con đều có vẻ rất thích món trứng xào cà chua, cách vài ngày lại nấu món đấy, Viên Viên thích dùng thìa múc nước sốt từ món trứng xào cà chua rồi trộn với cơm.

Bắc Lan chỉ có thể tự mình tránh ăn trứng.

Cô cảm giác mình như người ngoài cuộc vô duyên vô cớ xen vào cuộc sống của mẹ con Quý Thu Minh, cô không thích nghi được trong mỗi khía cạnh, tuy nhiên mẹ con Quý Thu Minh tựa hồ không thấy có vấn đề gì.

Và một khi mối quan hệ đã được thiết lập, liệu cô còn có thể chết dễ dàng ư?

Nhưng Quý Thu Minh dường như không hề nghĩ đến vấn đề này, vẫn chỉ mời cô cùng ăn, cũng không hỏi tại sao cô lại muốn chết.

Quý Thu Minh không hỏi, Bắc Lan đương nhiên cũng không chủ động nhắc đến.

Mối quan hệ của họ có vẻ vẫn như trước đây, vẫn là quan hệ bạn cùng nhà xa lạ, thay đổi duy nhất là trở thành bạn ăn cùng.

11.

"Hôm nay tôi không ăn cùng hai người."

Bắc Lan nhắn tin cho Quý Thu Minh, thật ra bọn họ mỗi lần ăn cùng nhau đều khá gượng gạo, may mà có bé con Viên Viên ở giữa nên tốt hơn nhiều.

Quý Thu Minh đang làm việc, trong giờ nghỉ thì nàng trả lời: "Tối nay cô có kế hoạch gì khác sao?"

"Không có."

Bắc Lan xấu hổ nên không dám nói vì cô hết tiền rồi.

Sau khi trở thành bạn ăn cùng hai mẹ con Quý Thu Minh, cô không thích ăn chực, cô thầm tính trong đầu rằng "tiền tiết kiệm" của mình có thể ăn được bao nhiêu bữa, trước khi chết sẽ chuyển tiền trả cho Quý Thu Minh, nhưng hiện tại cô không còn đủ tiền để ăn.

Cái chết lại đến gần.

Cô không tài nào phân biệt được liệu mình thật sự muốn chết hay chỉ đang trốn tránh thực tại.

Quý Thu Minh gửi tin: "Vì cô chưa có kế hoạch gì, vậy cùng nhau ăn đi.

Dù sao thì tôi và Viên Viên cũng không ăn hết được."

Biết rõ không ăn hết, có thể nấu ít hơn.

Nhưng Bắc Lan hiểu rằng có nói gì cũng vô ích, cô biết Quý Thu Minh đang cố tình làm vậy, cố ý mời cô ăn cùng nhau mỗi ngày, do sợ rằng một ngày nào đó cô sẽ chết lặng lẽ.

Rõ ràng họ chỉ là người lạ, vậy mà Quý Thu Minh lại sợ cô sẽ chết.

Nghĩ lại thì thấy khá buồn cười.

Khả năng Quý Thu Minh đúng là kiểu người tốt mà mọi người thường hay nói, nếu cô gặp phải hàng xóm muốn tự tử, cô đại khái sẽ không quan tâm, thậm chí có khi còn xem đấy là lời than vãn vô cớ của người trẻ tuổi.

"Được rồi, nhưng đây là bữa ăn cuối cùng."

Bắc Lan nhắn xong thì đi ngủ.

Kỳ thực mấy ngày qua cô chẳng thay đổi nhiều, vẫn chưa có khái niệm về thời gian, vẫn sống không mục đích, vẫn cảm thấy cuộc sống này thật nhàm chán, muốn tìm một nơi để trộm chết đi.

Cô đã đưa ra quyết định, hoặc là chết càng sớm càng tốt, hoặc tìm một nơi nào đấy để từ từ mục rữa, tóm lại không thể ở lại đây lâu hơn nữa.

Hôm nay Quý Thu Minh tan làm rất sớm, sớm đến nỗi Bắc Lan nghĩ rằng mình đã nhớ nhầm giờ.

Khi nghe tin Quý Thu Minh tan làm sớm để đi mua sắm cùng mình, Bắc Lan sững sờ, cuối cùng cũng hiểu tại sao nàng lại tan làm sớm.

Bởi lúc nhắn tin cho Quý Thu Minh, cô đã nói đó là bữa ăn cuối cùng, khả năng nàng đã suy nghĩ nhiều, tin rằng cô sẽ chết sau bữa ăn này.

"Cô không cần lo cho tôi."

Bắc Lan nói nhỏ.

Cô hiểu cảm giác sống trong bóng tối của người có thể tự tử bất cứ lúc nào.

Mỗi khi nghe cuộc gọi hay nhận được tin nhắn đều cảm thấy vô cùng áp lực, nếu tâm trạng của người kia hơi khác thường, cô lo rằng người kia sắp tự tử lần nữa.

Nhưng đó là trách nhiệm mà cô phải gánh vác, giờ đây cô đã thoát khỏi nó rồi.

Quý Thu Minh không nên gánh chịu những gánh nặng này, cô và nàng chỉ là bạn cùng nhà.

"Gì cơ?"

Quý Thu Minh nghe không rõ, vẫn đang bận nghĩ xem tối nay ăn gì.

"Không có gì."

Bắc Lan là kiểu độc giả ghét nhất những nhân vật chính bị câm trong tiểu thuyết, nhưng ngoài đời thực cô cũng bị câm, cô không thích chia sẻ cảm xúc của mình với người khác.

Vì cô biết nói ra cũng vô ích, chỉ làm tăng thêm phiền não, vả lại mối quan hệ giữa cô và Quý Thu Minh vẫn chưa đủ thân đến mức cả hai có thể tâm sự với nhau.

"Hôm nay chúng ta ăn lẩu nhé, lâu rồi chưa ăn."

Quý Thu Minh đề nghị.

"Sao cũng được."

Bắc Lan không quan tâm.

Hai người cùng nhau đi mua nguyên liệu nấu lẩu.

Bắc Lan đẩy xe hàng, cô không để ý đến bất cứ điều gì khác.

Quý Thu Minh nhớ lại tin nhắn Bắc Lan đã gửi cho nàng, suy nghĩ một lát rồi lấy thêm hai lon bia có nồng độ cồn thấp.

Sau khi mua đồ xong thì hai người đến trường mẫu giáo đón bé con.

Siêu thị không xa căn hộ thuê và trường mẫu giáo, thêm việc hôm nay trời không mưa nên bọn họ đều đi bộ.

Bắc Lan đang xách túi thì thấy Quý Thu Minh dẫn Viên Viên tới.

Cô chỉ nói nhiều hơn khi ở trước mặt bé, do Viên Viên thường kể cô nghe những chuyện vui xảy ra ở trường mẫu giáo, mà cô không muốn phá hỏng bầu không khí nên đành phải nói chuyện.

Bữa tối là món lẩu tự nấu, mua cốt lẩu, rau tươi, nước chấm đã pha sẵn; các loại đậu và nhiều loại thịt khác nhau, khẩu phần tuy ít nhưng đa dạng, thập phần phong phú, hầu như mua gần hết các nguyên liệu phổ biến ở quán lẩu.

Ngoại trừ nội tạng vì Quý Thu Minh không thích ăn nội tạng động vật, điều mà Bắc Lan mới phát hiện ra dạo gần đây.

Trong lúc ăn, chiếc bàn đông đúc bất thường, đầy ắp thức ăn trên đó.

Thường thì Quý Thu Minh sẽ nấu hai món: một món mặn, một món rau và một món canh, hiện tại trên bàn toàn là những nguyên liệu nấu lẩu thơm ngon.

Có lẽ ăn lẩu chính là như vậy, sau khi đưa Viên Viên đi, hai người bất tri bất giác bắt đầu trò chuyện.

Quý Thu Minh: "Lần cuối cô ăn lẩu là khi nào?"

Bắc Lan: "Khi tôi từ chức."

Quý Thu Minh: "Một mình à?"

Bắc Lan: "Với bạn của tôi."

Quý Thu Minh: "Sau đó hai người không gặp lại nhau ư?"

Bắc Lan: "Chúng tôi tuyệt giao rồi."

Ánh mắt Quý Thu Minh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, dự định ngừng lại chủ đề này.

Bắc Lan lại nói: "Cô có biết tại sao chúng tôi lại tuyệt giao không?"

Quý Thu Minh lắc đầu, ra hiệu cô nói tiếp.

Bắc Lan: "Vì cô ấy quản tôi, cô ấy nghĩ tôi không thể sống nếu thiếu việc làm, cô ấy muốn tôi tìm việc.

Cho rằng tôi không thể ở nhà cả ngày được, muốn mời tôi đi ăn, cô ấy nghĩ tôi không nên buông thả bản thân như thế này.

Nhưng cô ấy càng cố quản tôi càng tiến đến gần tôi hơn, tôi càng cảm thấy không chịu nổi.

Tôi thấy mình thật vô dụng, vì vậy tôi đã tuyệt giao với cô ấy."

Quý Thu Minh cau mày.

Bắc Lan: "Vậy nên cô đừng quản tôi, chúng ta chỉ là bạn cùng nhà thôi."

12.

Quý Thu Minh không nói gì.

Bắc Lan đặt đũa xuống, cúi đầu rồi nghịch điện thoại một tý.

Quý Thu Minh nhận được thông báo mới là Bắc Lan chuyển tiền cho nàng.

500 tệ.

Họ đã kết bạn với nhau trên Wechat khi còn ở bệnh viện, vào lúc đó vì để cảm ơn Bắc Lan, nàng đã chuyển tiền cho cô, và giờ 500 tệ đó được chuyển lại.

Quý Thu Minh nhíu mày nhìn điện thoại, nhưng cuối cùng không nói gì.

Sau đó nàng không tiếp tục chủ đề này nữa, thay vào đó đưa lon bia cho Bắc Lan, hỏi cô: "Biết uống bia không?"

Bắc Lan cầm lấy, mở lon bia ra rồi uống mà không nói một lời.

Cô đã từng uống rượu, cũng đã từng say, cảm giác bất tỉnh dường như không khác gì chết, đó là lần cô cận kề với cái chết nhất.

Cô không thích uống rượu.

Nét mặt Quý Thu Minh khi uống bia thì trở nên bình tĩnh hơn nhiều, tựa như đó là chuyện thường ngày.

"Bác sĩ dặn cô gần đây không được uống rượu bia."

Bắc Lan chợt nhớ ra lời dặn dò của bác sĩ, từng là "người nhà" trong một khoảng thời gian, cô vẫn nhớ bác sĩ đưa ra lời cảnh cáo về sức khoẻ của Quý Thu Minh.

"Được, vậy không uống nữa."

Khoé môi Quý Thu Minh khẽ cong, "Suýt nữa quên mất, cảm ơn đã nhắc."

Bắc Lan cảm thấy không vui, vì chắc chắc Quý Thu Minh cố tình làm vậy.

Vừa ăn lẩu vừa uống bia, rất nhanh Bắc Lan cảm giác má mình hơi nóng, tửu lượng của cô rất kém, chỉ cần uống chút thôi đã say rồi, trước đây ngay cả rượu trái cây cũng khiến cô choáng váng.

"Đừng uống nữa."

Giọng nói dịu dàng của Quý Thu Minh vang bên tai cô.

Bắc Lan cảm thấy cô chưa say, hoàn toàn tỉnh táo.

Cô biết Quý Thu Minh đang ở bên cạnh, cô biết Quý Thu Minh là người tốt, chỉ có người tốt mới can thiệp vào chuyện của người khác.

Quả nhiên ngay giây tiếp theo cô nghe thấy Quý Thu Minh hỏi: "Bắc Lan, cô có đang gặp chuyện gì khó khăn không?"

Bắc Lan biết trước điều này sẽ xảy ra, Quý Thu Minh sẽ lo cho cô, sẽ hỏi tại sao cô lại muốn chết.

Bắc Lan không muốn đối mặt với vấn đề này, vì chính cô cũng không thể đưa ra một câu trả lời thuyết phục.

Dù cho cô có nói gì đi nữa, tất cả đều giống như cô "không chịu nổi", như thể cô đang trốn tránh hiện thực.

Cô chỉ muốn chết, đột nhiên muốn chết, đồng thời cảm thấy cái chết là điều duy nhất có ý nghĩa trong cuộc đời vô nghĩa của mình.

Bắc Lan giống như một chú nhím đang xù lông, những bức tường cao thoáng chốc mọc lên xung quanh.

Cô cười khẩy: "Làm sao, cô muốn giúp tôi?"

Quý Thu Minh: " Ừm, giống như khi cô giúp tôi lúc tôi bệnh vậy."

Bắc Lan: "Nhưng tôi không bị bệnh."

Quý Thu Minh: "Không sao cả, tôi vẫn sẽ giúp dù cô có bệnh hay không, chúng ta là hàng xóm, là bạn cùng nhà."

Bắc Lan: "Được rồi, tôi đã không đi làm trong hai năm nay, tôi đang thiếu tiền, cô định giúp tôi thế nào?

Cho tôi mượn tiền ư?"

Mượn tiền là cách tốt nhất để tạo khoảng cách giữa hai người, vì hầu hết mọi người đều yêu tiền, và tiền thì dễ cho mượn nhưng khó lấy lại.

Quý Thu Minh lớn hơn cô, nhiều kinh nghiệm hơn, hẳn phải rõ đạo lý này hơn cô.

Quý Thu Minh: "Cô muốn bao nhiêu?"

"Bộ tiền của cô từ trên trời rơi xuống chắc?"

Bắc Lan tức giận.

Cô biết tình hình tài chính của Quý Thu Minh chỉ ở mức trung bình, nàng làm việc tại một cửa hàng quần áo, theo mức lương của thành phố, tiền lương tối đa là bốn hoặc năm ngàn tệ, khả năng nhiều hơn nếu có thêm thưởng hiệu suất, đương nhiên vẫn tốt hơn so với người không kiếm được đồng nào như cô.

Thành phố X là thành phố hạng hai với giá cả tương đối thấp, bốn hoặc năm ngàn tệ là đủ để sống thoải mái, nhưng Quý Thu Minh còn con nhỏ, là thời điểm chi tiêu tiết kiệm từmg đồng.

Quý Thu Minh: "Kiếm được."

Bắc Lan cảm giác mình vừa đấm vào nước.

Sao tính khí Quý Thu Minh lại tốt như này?

Nàng đối xử với tất cả mọi người đều tốt như vậy sao?

"Năm ngàn."

Bắc Lan quyết định đòi một khoản tiền cắt cổ.

Chú thích:

[1] phiếu bé ngoan: nguyên văn là 小红花 - hoa hồng nhỏ =)))).

Ở Việt Nam thì cũng thưởng cho các em bé đáng yêu phiếu hoa hồng như ảnh dưới mà đa số gọi là phiếu bé ngoan cơ, nên mình để vậy luôn.
 
Back
Top Bottom