"Hôm nay trời mưa to quá, thôi thì ngày khác hãy chết."
5.
Đã năm ngày trôi qua kể từ khi cô có ý định tự tử, nhưng Bắc Lan vẫn chưa chết, cô vẫn còn sống.
Vì người hàng xóm tên Quý Thu Minh đột nhiên cầu xin giúp đỡ, nên làm gián đoạn kế hoạch tự sát của cô.
Thật ra Quý Thu Minh không yêu cầu cô giúp việc gì to tát, chỉ nhờ cô về nhà lấy điện thoại, và chăm sóc đứa nhỏ một tý, việc đó chỉ mất không quá ba tiếng đồng hồ.
Thậm chí Quý Thu Minh còn chuyển cho cô 500 tệ, khiến số dư tài khoản của Bắc Lan bỗng trở nên "giàu có", có lẽ sẽ cầm cự thêm được vài ngày nữa, tạm thời không cần tự tử.
Nhưng quyết tâm muốn chết của cô vẫn không thay đổi.
Cô nhất định phải chết.
Mấy ngày nay cô đã tìm được địa điểm lẫn thời điểm thích hợp nhất để tự sát.
Người ta thường nói giết người thì dễ nhưng phi tang xác thì khó, cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng ngay cả việc chết một cách thanh thản cũng khó khăn đến thế.
Cuối cùng Bắc Lan cũng tìm được thời điểm thích hợp để ra ngoài, địa điểm đã chọn xong, chỗ X đó khá tốt, trời lại đang mưa to, rất tiện để phi tang xác.
Bắc Lan thay sang chiếc áo khoác gió màu đen, giày leo núi, bộ đồ thể thao ngoài trời, vừa đi ra ngoài, không ngờ lại có người trong phòng khách.
Quý Thu Minh đang ngồi trên chiếc ghế sofa, không dùng điện thoại hay xem tivi, tựa hồ đang đợi ai đó.
Bắc Lan nhíu mày, lẽ nào đang đợi cô?
Nhìn thấy Bắc Lan đi ra, Quý Thu Minh đột ngột đứng dậy, định nói chuyện với cô nhưng liếc nhìn trang phục của cô, hơi kinh ngạc rồi hỏi:
"Cô định ra ngoài sao?"
Bắc Lan gật đầu thờ ơ.
Cô có linh cảm xấu, chẳng lẽ hôm nay cũng không chết được ư?
"Bên ngoài trời đang mưa."
Dường như điều đó chưa đủ sức thuyết phục, Quý Thu Minh nói thêm: "Trời mưa rất to."
Bắc Lan chỉ nhìn nàng chằm chằm, như thể muốn nói: liên quan gì đến cô?
"Xin lỗi, cô có việc gì gấp cần làm à?"
Quý Thu Minh cũng cảm giác mình đang lo chuyện bao đồng, họ chỉ là bạn cùng nhà, nàng không nên xen vào như vậy.
Nàng chỉ cảm thấy hơi lạ khi Bắc Lan ra ngoài vào lúc này, thế nên không nhịn được mà hỏi.
Vốn dĩ chuẩn bị sẵn tinh thần Bắc Lan sẽ không trả lời, chẳng ngờ Bắc Lan lại lên tiếng.
"Ừm, tôi đang vội đi chết."
Quý Thu Minh: "..."
6.
Không khí bỗng chốc trở nên im lặng.
Quý Thu Minh chớp mắt, biểu cảm chuyển từ bối rối sang đã hiểu, rồi lại trở về bối rối.
Nàng nhìn chăm chú vào Bắc Lan, như thể đang cố gắng xác định xem cô nói đùa hay nói thật, song Bắc Lan đã bắt đầu bước ra ngoài.
Quý Thu Minh theo bản năng nhấc chân lên đuổi theo, bên ngoài đang mưa như trút nước, gió to mưa lớn, kèm thêm tiếng sấm rền vang.
Hai người đứng trong thang máy, mỗi người một góc, cách xa nhau, như hai người xa lạ.
Kỳ thực Bắc Lan đã hối hận ngay khoảnh khắc thốt ra lời ấy, cô nhớ tới những lời trên mạng, những người thật sự muốn chết sẽ chết một cách lặng lẽ.
Ban đầu cô nghĩ mình là một trong số họ, thế mà cô lại buột miệng nói ra ý định của mình.
Cô đang cầu cứu sao?
Cô thật sự không muốn chết ư?
Có thật là vậy không?
Không đúng, cô muốn chết, cô thật sự muốn chết, cô không còn ràng buộc gì với thế giới này nữa, thế giới của cô từ lâu đã chìm vào hư vô, cô cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa, chỉ toàn phiền não, chẳng còn niềm vui.
Cô hoàn toàn chắc chắn rằng mình muốn được ra đi.
"Sao cô lại theo tôi?"
Giọng Bắc Lan lạnh lùng, pha chút khó chịu vì bị làm phiền, thậm chí bắt đầu cáu giận.
Nếu lần trước cô không đưa Quý Thu Minh đến bệnh viện, có khi cô đã mất rồi, căn bản sẽ không gặp những rắc rối này.
"Tôi có việc cần làm phải ra ngoài."
Quý Thu Minh nói dối mà không chớp mắt.
Bắc Lan nhìn chăm chăm vào nàng lần nữa.
Quý Thu Minh là người phụ nữ không mang nét sắc bén, lúc nàng bị bệnh, Bắc Lan đã phát hiện, nói chính xác hơn, cô đã biết chuyện đó ngay từ khi chuyển đến.
Quý Thu Minh không cao lắm, cao hơn mét sáu một chút, dáng người mảnh mai, đường nét dịu dàng, trông có vẻ dễ nói chuyện.
Hơn nữa nàng còn một cô con gái, từ đầu Bắc Lan đã hình dung sẵn nàng là một người mẹ dịu dàng, khiến nàng càng trở nên tốt bụng và dễ gần hơn.
Do đó khi đối mặt với Quý Thu Minh, Bắc Lan càng tỏ ra khí chất mạnh mẽ, cô muốn dùng sự khó chịu của mình để đẩy lùi Quý Thu Minh, bảo nàng tự quản chuyện của mình đi.
"Cô có đói không?"
Quý Thu Minh đột nhiên hỏi.
"Hả?"
Mặt Bắc Lan cứng đờ trong giây lát.
Cô không ngờ Quý Thu Minh lại hỏi vậy, thậm chí còn chuẩn bị sẵn nếu nàng cố gắng thuyết phục cô thì cô nên trả lời như thế nào, nhưng cô không ngờ Quý Thu Minh lại hỏi cô có đói không.
Cô...
Cô thật sự rất đói.
Cô chỉ ăn hai gói bánh quy trước khi rời khỏi nhà.
Quý Thu Minh: "Hôm nay trời mưa to quá, thôi thì ngày khác hãy chết."
"..."
Bắc Lan cho rằng mình đã nghe nhầm, người bình thường lẽ ra nên nói với cô một đống đạo lý chứ?
Kiểu như thà sống tạm bợ còn hơn chết đi, hay là hãy nghĩ đến gia đình, người thân yêu và bạn bè của bạn.
Kết quả Quý Thu Minh hoàn toàn trái ngược so với khuôn mẫu dự kiến, không hề có ý định ngăn cản cô tự tử.
Đến khi Bắc Lan hoàn hồn, nàng đã ấn nút thang máy lần nữa, cô chỉ có thể bất lực nhìn thang máy lên đến tầng 1 rồi lại quay về tầng 7.
Cả hai cùng nhau bước ra khỏi thang máy.
Quý Thu Minh đi trước, còn Bắc Lan miễn cưỡng theo sau.
Quý Thu Minh quay người: "Ban đầu tôi định mời cô đi ăn tối, để cảm ơn cô đã đưa tôi đến bệnh viện, nhưng nay trời mưa lớn quá, ra ngoài không tiện lắm, nên chúng ta ăn ở nhà nhé."
Bắc Lan tỏ ra kháng cự, không muốn đi.
Quý Thu Minh khẽ cười nhẹ: "Cô không sợ chết, chẳng lẽ sợ ăn tối cùng tôi hở?"
7.
Quả là hành động khiêu khích trẻ con.
Nhưng có tác dụng, Bắc Lan thừa nhận cảm xúc của mình đã bị lay động.
Ừ thì, chỉ là một bữa ăn mà thôi.
Ngay cả chết cô còn không sợ, gây thêm rắc rối cho Quý Thu Minh cũng chẳng sao, dù gì đó cũng là lỗi của nàng.
Bắc Lan quay trở lại cùng nàng, kế hoạch tự sát hôm nay xem như thất bại.
Bắc Lan trở về phòng mình trước, cởi áo khoác gió, thay một bộ đồ rộng rãi.
Nhìn bản thân trong gương, cô tự hỏi liệu quyết định quay về cùng Quý Thu Minh có đúng hay không.
Lời xưa thường nói, nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt [1].
Bị ngăn cản hai lần, cô có thể cảm nhận rõ mình đang dần nản chí.
Liệu cô thật sự không thể chết sao?
Nếu nói cô bị ám ảnh bởi cái chết, thì điều đó không đúng.
Chẳng qua cô không tìm được điều gì để làm, cô mất đi ý chí lẫn động lực để sống, chi bằng thà chết còn hơn.
8.
Đây là lần đầu tiên Quý Thu Minh gặp người có ý định tự tử ở ngoài đời thực, nàng không biết liệu những gì mình vừa làm có đúng hay không, may mà tạm thời trấn an được người đó.
Nàng mở tủ lạnh, trong đấy chỉ còn lại hai quả cà chua và một ít hẹ, một cây cải thìa và một trái bí đao, với một hộp trứng gà.
Có thể làm một đĩa trứng xào hẹ, trứng xào cà chua cùng một nồi canh rau củ.
Không biết Bắc Lan có thích ăn trứng không.
Quý Thu Minh lấy quả trứng ra, tự hỏi liệu lời mình nói có làm Bắc Lan buồn chứ.
Bởi vì nếu thật sự muốn chết, rất dễ dàng, chỉ cần mở cửa, trèo qua ban công, nhảy xuống dưới lầu, căn bản không cần để tâm đến việc trời có mưa hay không...
Bắc Lan vừa thay quần áo xong, liền có tiếng gõ cửa, giọng nói nghe có vẻ hơi lo lắng, cô vừa mở cửa đã thấy Quý Thu Minh.
Bắt gặp ánh mắt Quý Thu Minh lướt nhìn mình, Bắc Lan bỗng hiểu ra nàng muốn nói gì.
"Đừng lo, tôi sẽ không chết ở đây."
Nếu cô muốn chết tại đây thì đã chết từ lâu rồi.
Quý Thu Minh không trả lời, mà nói: "Phải đợi thêm một lúc nữa mới có đồ ăn, cô ăn ít trái cây lót dạ trước đi."
Vừa nói vừa đẩy đĩa trái cây về phía Bắc Lan, cô thấy bên trong có chuối và nho, cô nhận lấy, nhỏ giọng: "Cảm ơn."
Việc nấu nướng diễn ra nhanh chóng, chỉ có hai món chính và một món canh, Quý Thu Minh chuẩn bị xong trong nháy mắt.
Đã lâu rồi Bắc Lan không ăn cùng ai, đáng lẽ cô phải cảm thấy không thoải mái, nhưng nghĩ đến việc cô sắp chết, khiến cô không còn e ngại nữa.
Bất quá bầu không khí trong bữa tối có phần ngột ngạt, cô và Quý Thu Minh thật sự không có chuyện gì để nói với nhau, tính cách lẫn tuổi tác khác biệt, đảm nhận vai trò xã hội khác nhau.
Cô là một người lười, có thể nằm ườn trong căn phòng thuê suốt hai năm trời, còn Quý Thu Minh vẫn đang miệt mài làm việc, cô sống một mình, còn nàng thì sống với con.
Họ chẳng có điểm chung nào cả.
"Con gái cô đâu?"
Bắc Lan hỏi ra vấn đề mà cô đã muốn hỏi từ lâu.
Không chừng so với Quý Thu Minh, cô có nhiều điểm chung hơn với Viên Viên - con gái của nàng, bởi vì trước mặt Quý Thu Minh, cô là một kẻ thất bại, nhưng trước mặt Viên Viên, hình tượng của cô sẽ cao quý hơn, do cô đã cứu mẹ của bé con.
Nhắc đến con gái, ánh mắt nàng dịu đi, "Viên Viên tới nhà bạn tôi chơi, đến tối sẽ quay về, tôi sẽ bảo con bé đến tìm cô."
"Không cần, tôi không thích trẻ con."
Bắc Lan giữ nét mặt nghiêm nghị và tỏ ra không hứng thú.
Quý Thu Minh dường như không để ý, nói: "Cảm ơn cô vì ngày hôm đấy."
"Cô đã cảm ơn tôi rồi."
Bắc Lan ám chỉ việc nàng chuyển cho cô 500 tệ, đây là mức lương theo giờ cao nhất mà cô từng kiếm được.
Quý Thu Minh: "Chuyện đó khác, lúc ấy tôi vẫn đang nằm viện, nên chưa có cơ hội cảm ơn cô một cách tử tế, chỉ có thể chuyển tiền cho cô trước, mong cô không để bụng."
Sau khi nàng xuất viện, đã cố gắng liên lạc với Bắc Lan, nhưng cô vẫn luôn ở trong phòng, đến tận hôm nay mới có cơ hội.
Bắc Lan không tỏ rõ ý kiến, nếu cô là người bình thường, có thể tiếp tục cuộc trò chuyện bằng cách hỏi thăm tình trạng sức khoẻ của Quý Thu Minh thế nào?
Sao lại phát bệnh?
Lý do gì mà hôm nay không đi làm?
Tuy nhiên Bắc Lan không phải là người bình thường, cô chỉ nhai thức ăn mà không rõ mùi vị.
Cả hai món đều liên quan đến trứng, cô ghét nhất là trứng, vậy nên cô chỉ chú ý vào cà chua, món canh nấu từ bí đao và cải thìa.
Suốt bữa ăn Quý Thu Minh là người chủ động bắt chuyện, và Bắc Lan luôn kết thúc chủ đề bằng câu trả lời ngắn gọn, đa số người thường đã mất kiên nhẫn từ lâu, dù sao thì chính bản thân Bắc Lan sẽ không chủ động lấy lòng nhưng lại bị lạnh nhạt, nhưng Quý Thu Minh không hề mất đi sự nhẫn nại.
Bắc Lan hoảng hốt nhận ra nàng đang đối xử với cô như một đứa trẻ, điều này khiến cô luống cuống, muốn chạy trốn đi.
"Tôi ăn xong rồi."
Bắc Lan đặt đũa và chén xuống.
Quý Thu Minh: "Ăn ngon không?"
Bắc Lan: "Ăn cũng được."
9.
Sau khi ăn xong, Bắc Lan trở về căn phòng của mình.
Ban đầu cô nghĩ Quý Thu Minh sẽ giữ cô lại, sẽ hỏi cô tại sao muốn tự tử khi tuổi còn rất trẻ, sẽ mượn cớ ăn chung một bữa để tranh thủ khuyên bảo cô.
Quý Thu Minh lớn tuổi hơn cô, hình như có quyền đặt ra đủ loại câu hỏi, nhưng nàng không hỏi bất kỳ điều gì, bọn họ chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm bình thường.
Thực chất Quý Thu Minh là một người rất có nguyên tắc, điều này càng làm tăng thiện cảm của Bắc Lan dành cho nàng, vừa vặn chứng minh rằng, quyết định không tự sát trong căn nhà thuê ngay từ đầu của cô là một quyết định đúng.
Sau khi quay về phòng, Bắc Lan nằm trên giường, bụng hơi khó chịu, mặc dù chỉ ăn một chén nhỏ nhưng dạ dày của cô vẫn chưa thích nghi kịp.
Bắc Lan nằm trên giường để tiêu hoá.
Trong lúc cô đang tiêu hoá thức ăn, thời gian lại bắt đầu trôi đi một cách mất kiểm soát, khi cô nhận thức được sự tồn tại của thời gian, đã là bảy giờ tối rồi.
Trước tiên cô nghe được tiếng gọi điện thoại được hạ giọng đi từ phòng khách, sau đó là tiếng bước chân và tiếng mở cửa đóng cửa, chắc hẳn Quý Thu Minh đã ra ngoài để đón con.
Bắc Lan vô thức ghi nhớ lại thời gian này, hơn nửa tiếng sau, tiếng mở cửa đóng cửa lần nữa vọng đến từ bên ngoài, cùng với tiếng mẹ và con gái trò chuyện.
Viên Viên đã về.
Bắc Lan liếc nhìn đồng hồ, bảy giờ bốn mươi phút, cô không biết tại sao mình phải ghi nhớ thời gian, có lẽ là để tạo thêm một điểm mốc cho cuộc sống tẻ nhạt của cô.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa bất chợt vang lên.
Bắc Lan vẫn nằm trên giường, không hề nhúc nhích, cô bị lãng tai, không xác định được âm thanh phát ra từ đâu, nên không chắc có phải ai đó đang gõ cửa nhà cô hay không.
"Cốc cốc cốc."
Lần này âm thanh to hơn một chút.
Lúc này Bắc Lan chắc chắn rằng có người gõ cửa nhà mình, người đang gõ cửa ngoài Quý Thu Minh ra thì sẽ không thể là ai khác.
Bắc Lan có phần không ưa kiểu hai con người ban đầu vốn chẳng hề liên quan gì đến nhau lại đột nhiên xuất hiện mối liên hệ với nhau.
Cô không thích xây dựng mối quan hệ với ai, dù là bạn bè hay người thân.
Cô thích mối quan hệ với mọi người đều ở con số 0, cô hy vọng mọi người sẽ đối xử với mình thờ ơ, đừng can thiệp vào cuộc sống của cô.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Bắc Lan ngồi dậy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, giục chết nhanh hay gì?
Một tiếng gõ cửa là đủ rồi.
Vừa nãy cô còn nghĩ Quý Thu Minh là người biết giữ khoảng cách, nhưng hiện tại cô thấy Quý Thu Minh thật phiền phức.
Bắc Lan mở cửa với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng người gõ cửa không phải Quý Thu Minh, mà là Viên Viên, nhìn thấy gương mặt non nớt, sự oán giận của Bắc Lan bỗng chốc tan biến.
Bắc Lan vẫn chưa lên tiếng, Viên Viên đã cười nói: "Chị ơi, mẹ vừa mua cho em một cái bánh kem."
Bắc Lan liếc nhìn: "Ồ."
Viên Viên: "Cho chị, mẹ bảo tối nay chị vẫn chưa ăn no."
Viên Viên giơ chiếc bánh trên tay lên, một chiếc bánh trái cây thường thấy trong các tiệm bánh kem, được đóng gói trong một chiếc túi trong suốt.
Bắc Lan không nhúc nhích, cô không muốn tạo bất kỳ mối liên hệ nào với hai mẹ con họ.
Song Viên Viên khẽ đảo mắt, nhét chiếc túi vào tay cô rồi bỏ chạy.
Bắc Lan không còn cách nào khác ngoài việc nhận lấy chiếc bánh, dù chỉ là một chiếc bánh rất nhỏ.
Cô đã lâu không được ăn món tráng miệng.
Chiếc bánh rất ngọt, ngoài vị ngọt ra, cô không còn ấn tượng gì khác.
Chú thích:
[1] nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: bắt đầu từ một câu trong cuốn "Tả Truyện" (Tào Quế luận chiến), có nghĩa tiếng trống thứ nhất, dũng khí tăng lên, tiếng trống thứ hai, dũng khí suy giảm, tiếng trống thứ ba, dũng khí không còn.
Làm việc gì ở lần đầu tiên thì tinh thần cũng hăng hái, phấn chấn, nhưng lần thứ hai sẽ giảm dần và rồi cạn kiệt ở lần ba.