Chương 11: Samoyed hậm hực / Bắn vào lồn trên tường (Có cả bắn nước tiểu)
Chó cũng có một trái tim nhỏ nhạy cảm, bị ghét bỏ cũng sẽ buồn bã uất ức.
Huống chi, ta từ nhỏ đến lớn đều là một con chó rất nhạy cảm, kiểu như mẹ không cho ta bú tí ta cũng phải tru tréo nửa ngày.
Giờ này phút này, đầu óc ta toàn là thú hai chân không thích ta…...
Thú hai chân không thích ta…...
Không thích ta…...
Không thích…...
Ta buồn đến muốn khóc, muốn tru lên, nhưng vẫn cố nén nước mắt lại, lẳng lặng nằm bẹp trên ghế sau, im lặng nhìn mưa rơi ào ạt ngoài cửa sổ xe.
Mưa bên ngoài lớn thật, dùng từ mưa to tầm tã để hình dung cũng không hợp, phải là mưa như trút nước, còn to hơn cả cái hôm thú hai chân nhặt ta về biệt thự.
Cơ thể vừa nãy còn nóng rực bỗng dưng lạnh ngắt, ta thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đang từ từ biến mất, chỉ còn lại chút hơi ấm để duy trì tim đập và máu chảy.
Tim ta lạnh ngắt, lạnh như thể bị nhét hai tảng băng tuyết vào, đông đến mức răng ta run lên cầm cập, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng nghiến răng kèn kẹt.
Khó chịu quá…...
Xe chạy vào gara ngầm, thú hai chân còn mò tới xoa đầu chó của ta, thắc mắc hỏi: “Sao mày ủ rũ vậy?”
Ta uể oải nhảy xuống xe, đi thẳng về phía cầu thang bộ, không thèm quay đầu lại.
Thật sự không muốn ở chung thang máy với thú hai chân, leo vài tầng thang bộ coi như tập thể dục.
Cả cái biệt thự này chỉ có ta và thú hai chân, dì giúp việc để lại thức ăn rồi cũng đi, chú tài xế cũng về từ lâu.
Thú hai chân căn bản không nhận ra ta có gì đó không ổn.
Có lẽ trong mắt anh ta, ta chỉ là một con chó ngu, não bộ đơn giản, tứ chi phát triển, có làm ra hành động kỳ quái gì cũng không làm anh ta ngạc nhiên.
Anh ta ba bước gộp hai, đuổi kịp ta, cùng ta đi thang bộ, đôi chân dài bước qua người ta, ta có thể ngửi thấy mùi hương phức tạp đa biến trên người anh ta.
Mùi cơ thể thơm thơm lẫn với mùi tinh dịch tanh tanh, mùi nước hoa chanh nhàn nhạt quẩn quanh, là mùi đặc trưng của riêng anh ta.
Ta thầm an ủi mình.
Chuyện này có gì đáng buồn đâu.
Thú hai chân không thể thành chó, mà chó cũng chẳng thể biến thành thú hai chân.
Ta đang buồn cái gì?
Ta lấy tư cách gì mà buồn?
Nghĩ vậy liền thấy khá hơn, ta đi trước thú hai chân, dù không quay đầu lại cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh ta chiếu vào người ta.
Anh ta đi tắm trước, hâm cơm, rồi bỏ thịt bò tươi cho ta.
Ăn cơm xong thú hai chân đi ngủ, ngủ dậy thì đi làm, bỏ lại một mình ta trong biệt thự chạy tới chạy lui, chạy mệt rồi thì nhìn ra ngoài ngẩn tò te.
Buổi chiều, đúng giờ lại nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Ta vẫn nằm ườn trên ban công lầu hai phơi nắng, lần đầu tiên không lon ton chạy ra cửa đón thú hai chân về nhà.
Thú hai chân vẫn không phát hiện có gì không ổn.
Mãi cho đến một buổi chiều hai tuần sau, thú hai chân về nhà, cởi áo khoác vest ném lên sofa, còn ta thì đang nằm bẹp trên gối tựa sofa xem 《Hachiko: Chú chó trung thành》.
Đây là một bộ phim Nhật Bản được chấm điểm rất cao trên mạng, nhân vật chính là một chú chó.
Ta xem đến mê mẩn, đợi đến khi hoàn hồn, mới phát hiện thú hai chân đã đứng chống nạnh nhìn ta chằm chằm hồi lâu.
Ta liếc thanh tiến độ của phim, ước tính thú hai chân đã đứng ít nhất nửa tiếng, nhìn ta nửa tiếng.
Ta tự dưng không dám nhìn thẳng vào mắt thú hai chân.
Dù sao cũng là kẻ ăn bám, không có tự tin.
Chỉ nghe thú hai chân giọng đều đều hỏi: “Dạo này bị bệnh à?
Trông uể oải thế, tao đưa mày đến bệnh viện thú y xem sao.”
Ta nằm bẹp, không hó hé tiếng nào, ra vẻ cứng đầu.
Thực tế là đang run bần bật, sợ đến không dám lên tiếng.
Khí thế của anh ta mạnh quá, đúng là thú hai chân giàu có ở biệt thự bự, cái nhà ta ở trước đây so với cái biệt thự này đúng là cái chuồng chim cút.
Thú hai chân nói tiếp: “Tao biết mày thông minh, khá hiểu tính người.”
Cảm ơn đã khen, ta cũng thấy mình là một con chó bự thông minh tuyệt đỉnh.
Đột nhiên anh ta chuyển giọng, chỉ số tức giận tăng vọt.
“Mày đừng có nói với tao, mấy ngày nay mày ủ rũ không vui, còn dám lơ tao, là vì mấy lời tao nói trong xe hôm trước hả?”
“Một con chó thôi mà, thông minh đến mức đó được à?”
“…...”
Không lên tiếng, chủ yếu là im lặng để thể hiện sự ngầm thừa nhận, chỉ có thể hiểu chứ không thể diễn tả bằng lời.
Biểu cảm của thú hai chân dần trở nên dữ tợn đáng sợ, thoáng tím lại, xung quanh như có khói đen vô hình bốc lên.
Anh ta khó khăn gằn từng chữ: “Mẹ kiếp!
Chẳng lẽ con chó ngu này đụ tao một lần, rồi coi tao là chó cái của mày luôn hả?”
“…...”
“…...”
Đệt đệt đệt!
Thú hai chân đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế?!
Anh ta là thú hai chân, không phải chó, càng không phải chó cái, sao lại lôi chuyện đó vào đây?
Thú hai chân giận tím mặt, trông có vẻ rất muốn ăn thịt chó, từ từ tiến lại gần ta, cố gắng hết sức đè nén cơn giận, ra vẻ không muốn làm ta bị thương.
“Tiểu Hắc...…”
Biểu cảm anh ta vặn vẹo, gân xanh nổi đầy trán, nhưng khi cúi đầu, thấy cái chóp đỏ hỏn của ta đang giấu dưới bụng, não anh ta đột ngột treo máy, biểu cảm trống rỗng.
“Mày…
Mày… cương lên rồi?”
Ta gần như muốn che mặt khóc rống.
Lạy ông trời, có phải ta thật sự đến kỳ động dục rồi không?
Sao cứ động tí là lòi chóp đỏ hỏn ra vậy?
Vừa nãy thấy bộ dạng nổi điên của thú hai chân, tim ta run lên, vậy mà..… vậy mà lại cảm thấy siêu kích thích, siêu đã!!!
Chẳng lẽ ta thích bộ dạng tức giận của thú hai chân?
Thích hay không thì tạm thời chưa bàn, thú hai chân thấy cái chóp đỏ hỏn, vậy mà đưa tay ra chọc một cái.
Lần này thì anh ta không ngại ngùng gì, cứ ngơ ngác chọc, đầu ngón tay dính chút nước, sau đó não chợt nảy số.
“Mấy ngày nay mày không ổn, là vì đến kỳ động dục?
Thèm chó cái?”
Thú hai chân không nhắc lại mấy lời kinh thiên động địa vừa rồi, ta bất lực không biết nói gì, đành thừa nhận bây giờ không phải mùa động dục, không phải mùa động dục, là anh ta nghĩ nhiều rồi.
Nhưng nghĩ đến mấy lời phát biểu động trời vừa rồi, so với việc để anh ta nghĩ ta coi anh ta là chó cái, thì thà nhận vơ cái tội này còn hơn.
Ta rên ư ử, dụi cái đầu xù lông vào lòng bàn tay thú hai chân, ngoan ngoãn nhận cái nồi này.
Thú hai chân dường như thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết anh ta nghĩ sao, còn hứa mai sẽ cho người mang con chó cái xinh nhất, đáng yêu nhất đến làm vợ ta, bảo ta ráng nhịn.
Ta ngoài mặt thì cười hì hì, trong lòng thì đậu mọe.
Thật ra chả muốn chó cái mẹ gì hết, chỉ cần anh nằm bẹp xuống cho tôi đè là được rồi.
Ta chỉ dám lẩm bẩm trong bụng, nào ngờ cơ hội tới nhanh thế, nhanh đến suýt trẹo cả eo chó.
Chuyện là vầy, đúng là số phận trêu chó.
Thú hai chân gọi điện dặn trợ lý mai mang một con chó cái qua, gọi xong, anh ta định đi tắm.
Một ngày anh ta tắm hai lần, sáng ngủ dậy tắm một lần, tan làm về tắm một lần, cũng không biết ngày nào cũng tắm thế da có bị tróc không nữa.
Có lẽ nghĩ đến việc mai ta có vợ, hoặc cũng có thể là vì muốn bù đắp, thú hai chân cuối cùng cũng cho phép ta vào phòng ngủ, cho phép ta ngủ trên cái giường lớn của anh ta.
Lúc thú hai chân tắm xong đi ra, ta vờ như vô tình liếc một cái.
Liếc một cái… liếc thêm cái nữa… rồi liếc thêm cái nữa.
Ừm…. anh ta vẫn thả rông, ngoài việc dùng một cái khăn tắm màu trắng quấn nửa thân dưới, thì không còn mảnh vải nào.
Ta sớm đã phát hiện thú hai chân rất thích thả rông ở nhà.
Hèn gì lại bắt dì giúp việc về nhà mình ở, rõ ràng trong biệt thự còn bao nhiêu phòng trống bám bụi.
Ta ngoan ngoãn ngồi xổm trên đất, chẳng cần ngẩng đầu, chỉ cần thú hai chân tiến lại gần một chút, là ta có thể thấy rõ cảnh xuân dưới háng anh ta, rõ như ban ngày.
Cái ngoắc ngoắc và hai hòn dái lủng lẳng hấp dẫn ta vãi, chân trước ngứa ngáy, cứ muốn thò vuốt ra cào một cái.
Khe hở nhỏ khép chặt giấu dưới dái, chỉ khi thú hai chân cử động mạnh, ta mới thấy được.
Thú hai chân lục lọi trong bàn làm việc, lôi ra một vật thể hình cầu tròn tròn, không may cầm không chắc, làm rơi xuống đất.
Vật thể hình cầu đó lăn lộc cộc dưới gầm giường, thú hai chân dang chân quỳ một gối xuống, một tay chống đất, một tay vịn thành giường nhìn vào gầm giường.
“Con robot này tự lăn ra được không nhỉ?”
Anh ta bực bội cúi gập người, cơ lưng nổi lên, đốt sống lưng nhô ra kéo dài xuống, biến mất dưới mép khăn tắm trắng.
Ta nhớ ngay dưới đó là hai cái hõm lưng nho nhỏ và rãnh mông lõm vào.
Thú hai chân không một chút phòng bị, ở trước mặt người ngoài, kể cả là dì giúp việc đã làm ở đây gần chục năm, anh ta cũng mặc quần áo chỉnh tề.
Chỉnh tề, kín cổng cao tường, gần như đến mức bệnh hoạn, chỉ để lộ hai tay và mặt, cứ như một tu sĩ khổ hạnh cấm dục.
Anh ta vẫn không coi ta là một mối đe dọa đáng chú ý.
“Không được...… hết pin rồi.”
Thú hai chân cau mày, hai gối quỳ xuống, hai tay chống đất bò vào gầm giường.
Anh ta muốn lôi nó ra.
Gầm giường rất rộng, nhưng để một người đàn ông trưởng thành cao to chui vào cũng hơi khó, huống chi người đàn ông này gân cốt không dẻo, cơ thể cứng đờ.
Anh ta dang chân quỳ, từ góc độ của ta, chỉ thấy được cặp mông căng tròn núng nính tổ chảng của thú hai chân và hai cái chân dài đang duỗi thẳng.
Chân thú hai chân dài vãi, một cước chắc đá ta bay xa hai dặm.
Con robot hình cầu lăn vào tít bên trong, thú hai chân va va đụng đụng bò vào, mép giường sắp ngang với xương sườn, anh ta thò tay vào, tóm được con robot.
Ta từ tư thế nằm đã chuyển sang đứng, bốn chân chạm đất đứng ngay sau mông thú hai chân, cứ cảm thấy tư thế này, cảnh tượng này quen mắt lạ thường, như thể đã thấy ở đâu rồi, mà lại không nhớ ra.
Cái mông trắng hếu cứ lượn qua lượn lại trước mắt ta, thách thức ý chí lực mỏng manh của ta.
Loài chó thì làm gì có ý chí lực?
Việc không lập tức nhét ngoắc ngoắc vào chính là minh chứng cho ý chí lực mạnh mẽ của ta rồi.
Ngay chính giữa là một khe hở nhỏ hồng hào sạch sẽ, từ trên xuống dưới lần lượt là cái lỗ đít đầy nếp gấp trong khe mông, sau đó là lỗ nhỏ giấu dưới cặp môi mỏng, tiếp theo là một mảng da trơn láng, dưới cùng là dái dái và ngoắc ngoắc.
Ngoắc ngoắc lắc lư theo động tác của chủ nhân, dái vừa căng vừa to, cả hai cái lỗ nhỏ đều đang co bóp, nhìn mà ta không nhịn được khô cả họng, cổ họng ngứa ngáy, đột nhiên nhớ ra ta đã thấy cặp mông căng tròn núng nính y hệt thế này ở đâu rồi.
Cây gậy đỏ hỏn đã lâu không được xả, nay trương lên sung huyết, biến thành nặng trĩu.
Ngoắc ngoắc dán vào bụng ta rục rịch, dù cách lớp lông dày cũng cảm nhận được hơi nóng từ nó tỏa ra.
Đã từng nếm vị lỗ nhỏ, ta tự nhiên biết phải làm thế nào, biết làm sao để mình thoải mái.
Cọ một chút, liếm một chút, thọc một chút.
Nhưng thú hai chân hình như không thích ta làm vậy, lông chó của ta lướt qua cẳng chân thú hai chân, nhắc nhở anh ta rằng tư thế của hai ta bây giờ hơi có vấn đề.
Anh ta muốn lùi ra, nhưng ngay giây sau đã bị ta đột kích.
“Chó ngu!
Không được liếm tao!!!”
Anh ta rống lên, ta vờ điếc, quen thói giả vờ không nghe thấy.
Lưỡi chó dính nước miếng cẩn thận liếm lên thịt đùi thú hai chân, phát hiện vẫn mịn màng trơn láng như trước, tỏa ra mùi cơ thể thoang thoảng và mùi chanh.
Ta tăng lực liếm, đổi hướng, liếm về phía khe mông.
Miệng thú hai chân vẫn gào “Cút”, lưỡi ta đã tiếp xúc thân mật với khe hở nhỏ, thứ nước từ lồn nhỏ chảy ra vừa dính vừa ngọt tanh, làm ta liếm không muốn dừng.
Mông phơi ra trong không khí lành lạnh, một sợi chỉ bạc kéo xuống từ háng, thú hai chân xấu hổ muốn bò về phía trước, nhưng lại bị mép giường kẹt cứng mông không động đậy được.
Tiến không được, lùi cũng không xong, tay phải thú hai chân đang cầm con robot siết chặt, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, khớp xương trắng bệch.
Anh ta lải nhải loanh quanh mấy câu chửi, vốn từ văng tục cực kỳ nghèo nàn.
Ta tóm được cái hột đậu nhỏ trong khe hở nhỏ, liếm như điên, thu răng nanh sắc lại sợ làm xước nó, dùng bề mặt lưỡi ráp miết đi miết lại.
Rất nhanh, tiếng chửi bới của thú hai chân yếu dần, xen lẫn vài tiếng thở dốc và rên rỉ yếu ớt.
“Ớ…
A ư…
Chó ngu…
A…”
Dưới sự nỗ lực không ngừng của ta, hột đậu nhỏ lại biến thành hột đậu bự, xinh xắn, đỏ hỏn dựng đứng ở đó, như một cái công tắc, ta liếm một cái, thú hai chân rên một tiếng, ta liếm thêm cái nữa, thú hai chân lại rên thêm tiếng nữa.
Ta chơi vui quên trời đất, suýt nữa quên mất còn có lỗ nhỏ vui hơn, thú hai chân bị ta chơi đến vã mồ hôi, cũng không chửi ta nữa, lắc mông hích vào miệng ta, mũi ta vùi vào giữa hai cánh mông béo múp của anh ta, chọc vào cái lỗ đít trong khe mông.
Thú hai chân nói: “Ha a…
Lỗ đít…
A…
Lỗ đít ngứa quá…”
Thú hai chân nói: “Không được…
A a…
Đệt…
A…
Cọ qua cọ lại làm gì…
Mau đem cái cặc chó chết tiệt của mày thọc vào đây!”
Thú hai chân: “A…
Ch chịu không nổi...…”
Khe hở nhỏ mềm oặt, lỗ nhỏ ào ạt rỉ nước, khắp nơi đều là nước, lông chó quanh mép ta ướt sũng.
“A ư…” 【 Thú hai chân, thú hai chân, lần này là anh cầu ta chơi cái lồn nhỏ của anh đó nha, xong việc không được nuốt lời! 】
Da thịt trần trụi có thể thấy bằng mắt thường dần ửng đỏ.
Cơ thể anh ta đỏ lên, run rẩy, nóng bừng, sắc tình vãi, nhìn mà mắt ta nóng rực, ngoắc ngoắc bất giác chui ra khỏi cơ thể, nóng lòng muốn thể hiện uy phong.
Cây gậy đỏ hỏn thô dài chọc vào mắt cá chân thú hai chân, anh ta co rúm chân lại, một lúc sau lại từ từ nhích về, dùng mu bàn chân cọ cọ cây gậy đỏ hỏn của ta, ngón chân còn xòe ra, cố gắng kẹp lấy đầu ngoắc ngoắc.
Anh ta đang quyến rũ ta!!
Trớ trêu là vẫn chưa đến lúc, lỗ nhỏ tuy cứ rỉ nước, từ từ mềm ra, lưỡi chó có thể nhét vào một phần ba, nhưng vẫn còn lâu mới đạt đến mức cho ngoắc ngoắc của ta thọc vào.
Ta không muốn bị đau như lần trước, nên cố gắng liếm lỗ nhỏ, dùng lưỡi chó để nong rộng lỗ nhỏ sắp sửa làm ngoắc ngoắc của ta sướng điên này.
Thú hai chân muốn lùi ra, ta liền chặn ngay sau mông anh ta, đứng vững vàng, chỉ cần anh ta lùi lại, mông sẽ chạm vào ngoắc ngoắc của ta.
Thú hai chân chỉ chần chừ một chút, khoái cảm khó cưỡng lại một lần nữa lan ra từ háng ra toàn thân, anh ta căn bản không chống cự nổi, không kìm được tiếng rên rỉ và thở dốc thoát ra từ cổ họng.
Hai tay thú hai chân bám lấy sàn nhà trơn lạnh, chẳng nắm được gì, mông anh ta bị ta liếm cho mở ra, liếm cho mềm nhũn, lỗ nhỏ ướt sũng rỉ nước, dường như đã có thể chứa ngoắc ngoắc của ta.
Tim ta đập thình thịch, khô miệng khô lưỡi nhớ lại khoái cảm lần trước, tâm trạng vô cùng kích động.
Ta gác chân trước lên mép giường, chỉ dựa vào hai chân sau to khỏe để chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể, ngoắc ngoắc đột ngột dựng đứng từ dưới háng, quật vào mông thú hai chân.
Thú hai chân lại đột nhiên tỉnh táo lại, bắt đầu phản kháng.
Nhưng mỗi lần mông đùi chạm vào ngoắc ngoắc của ta, anh ta lại run rẩy co rúm về phía trước, như thể ngoắc ngoắc của ta là một thanh sắt nung đỏ, làm bỏng da anh ta.
“Đừng…
Đừng…”
Giọng thú hai chân run rẩy, anh ta dường như đã tìm lại được lý trí, liên tục kháng cự cú thọc của ta.
Ta có nói là trí nhớ của ta siêu siêu tốt không?
Tốt đến mức dù chỉ một lần, ta cũng có thể nhớ rõ làm thế nào để nhét ngoắc ngoắc của mình vào lỗ nhỏ của thú hai chân trong tình trạng không nhìn thấy gì.
Đầu ngoắc ngoắc rất nhọn, không giống ngoắc ngoắc của thú hai chân to bè, nhưng nhọn cũng có cái lợi của nhọn, ít nhất là khi ngoắc ngoắc tìm thấy cửa lỗ đang siết chặt, nó có thể dễ dàng cắm vào.
Anh không thể tưởng tượng được nó dễ dàng đến mức nào đâu, ta chỉ cần hơi thúc về phía trước, ngoắc ngoắc liền có thể nhẹ nhàng trượt vào, xé rách lớp thịt non, chọc đến cục thịt mềm nhô lên trong lồn, sau đó đâm thẳng về phía trước.
Mãi đến khi háng ta đập vào mông thú hai chân, không thể tiến thêm được nữa, ngoắc ngoắc mới dừng lại, găm thật sâu vào cơ thể thú hai chân.
Thú hai chân đấm sàn kêu đau, miệng chửi bới không ngớt, nhưng lại xen lẫn tiếng rên rỉ sắc tình, tiếng thở dốc không sao kìm được.
Cơ thể dâm đãng của anh ta đang bất giác nghênh đón ta, lỗ nhỏ khít đến không tưởng, như thể ta chỉ cần to thêm chút nữa là nó sẽ rách toạc ra.
Thú hai chân cố gắng siết chặt mông, để lỗ nhỏ kẹp chặt ngoắc ngoắc của ta, khiến nó không thể động đậy.
Tiếc là chiêu này chả có tác dụng gì, nước ấm dùng làm bôi trơn, ta có thể rút ngoắc ngoắc ra mà không tốn sức, sau đó, thọc mạnh vào, đụ thú hai chân đến run cả người.
Anh ta mới xinh đẹp, sắc tình làm sao, dâm đãng đến mức ta không thể kiểm soát nổi cơ thể đang điên cuồng lắc eo.
Mỗi phút thọc cả trăm cái làm mông thú hai chân nhanh chóng sưng đỏ, chín nhừ như một quả đào mọng, ta vừa thọc vào là nước văng tứ tung, còn văng cả lên lông chó của ta.
Ta không thấy bẩn tí nào nhé, ngược lại là thú hai chân chê bẩn, ngọ nguậy muốn bò về phía trước, cái mông bự bị kẹt dưới gầm giường, không tài nào nhúc nhích được.
“Sâu…
A a…
Sâu quá…”
Anh ta đưa tay ra sau đẩy bụng ta, bảo ta mỗi lần đụ đừng vào sâu thế, nói là “Sắp thọc đến cổ họng tao rồi”.
Ờ…
Cảm ơn đã khen, cảm ơn anh đã khen ngoắc ngoắc của ta dài.
Nhưng ta nghiêm túc so sánh rồi, có cố gắng thế nào cũng không thọc đến cổ họng thú hai chân được đâu, nhiều nhất là thọc đến dạ dày thôi.
Thú hai chân ôm bụng nức nở rên rỉ: “A a…
Bụng tao…”
Bụng anh ta thỉnh thoảng lại lồi lên một cục, mờ mờ có thể nhìn ra hình dạng của ngoắc ngoắc.
Ta bắn hai lần tinh chó, dần trở nên nôn nóng, bụng dưới dâng lên một cơn buồn đái âm ỉ, nhưng ta không muốn rút ngoắc ngoắc ra để đái.
Ta không nỡ rời khỏi nơi ấm áp thoải mái thế này, một giây cũng không.
“Gâu gâu…
Ẳng…
Gâu gâu…” 【 Chết tiệt, lỗ nhỏ này khít quá, ta rút cây gậy đỏ hỏn ra không được! 】
Cơn buồn đái tích tụ, đến lúc không thể nhịn nổi, ta bất giác dừng động tác, thú hai chân còn tưởng ta làm xong rồi, định hạ mông xuống để ngoắc ngoắc trượt ra.
Động tác bất ngờ làm ta không kịp phòng bị, buột xả van, nước tiểu nóng hổi lẫn chút tinh dịch từ lỗ cặc trên đỉnh ngoắc ngoắc phun ra, bắn mạnh vào cái lồn ướt át ấm áp.
Nín đái quá lâu, giờ được xả ra cảm giác thật không tệ, ta rùng mình một cái, ngoắc ngoắc cũng run lên.
Nước tiểu màu vàng đậm đặc rót đầy cái lồn nhỏ, chỗ không chứa hết được liền ép qua khe hở chảy ra ngoài, thuận theo đùi thú hai chân chảy xuống sàn.
Nước tiểu hoàn toàn khác với tinh dịch, lúc nó vừa tiếp xúc thân mật với cơ thể thú hai chân, anh ta không nhận ra điều gì bất thường, cứ vểnh mông tưởng ta không làm nữa.
Đầu óc toàn mấy thứ linh tinh, tưởng mình được giải thoát, cứ ngỡ ta đang bắn tinh.
Khi nước tiểu tụ lại trong bụng, khác với tinh dịch, nước tiểu vừa khai, vừa trong, lại còn nặng hơn tinh chó.
Thú hai chân nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn, anh ta trợn trừng mắt, gần như không dám quay đầu hay cử động cơ thể.
Một giây tiếp theo, thú hai chân hét lên thất thanh, âm thanh xuyên thủng trần nhà, chấn động đến tai chó của ta cũng phải đau.
“Á á á á!!!!!!!”
Sức lực anh ta lại lớn hơn, giãy giụa suýt nữa lật tung cái giường nặng mấy trăm ký, cái mông vặn vẹo loạn xạ, muốn hất văng cái ngoắc ngoắc đang đái của ta ra.
Ta nhất thời không phòng bị, ngoắc ngoắc tuột ra khỏi lồn, nước tiểu vẫn đang phun, đái thẳng lên mông thú hai chân, tưới lên cặp mông căng tròn núng nính trắng nõn một lớp chất lỏng màu vàng trong.
Không chỉ mông, còn có lưng dưới, và cả hai chân.
Toàn thân thú hai chân, không một chỗ nào sạch sẽ, ngâm trong nước tiểu suýt nữa thì ngạt thở ngất đi.
Đái xong ta ngáp một cái, buồn ngủ rồi.
Thế là vung ngoắc ngoắc nhảy phắt lên giường, đi vài bước, tìm một chỗ thích hợp rồi nằm xuống.
Ư… ngủ thôi…
Ta không phải không biết thú hai chân bây lù thảm hại thế nào, toàn thân là nước tiểu và tinh dịch của ta, cái lồn khép không lại vẫn đang điên cuồng phun tinh phun nước tiểu, như một cái đài phun nước mini.
Bên dưới đọng một vũng hỗn hợp nước tiểu màu vàng cam và tinh dịch màu trắng, bẩn vãi, thú hai chân toàn thân bất lực, đến ngón tay cũng không nhấc nổi, 'rầm' một tiếng ngã vào đống dơ bẩn, co người rên rỉ.