Khi chiếc xe tải dẫn đầu lăn bánh ra khỏi Helmand-7, Amina ngồi im lặng bên cửa sổ, tay đặt nhẹ lên khẩu AK, đôi mắt đen láy nhìn ra cánh đồng anh túc đỏ thẫm giờ đã thuộc về những người anh em thánh chiến khác, nhưng trong lòng cô không hề vương vấn chút nào về thứ hoa độc hại ấy.
Đoàn xe ba chiếc chở đầy lương thực, đạn dược và thuốc men, cùng ba mươi tư chiến binh mới – trong đó có hai người phụ nữ trẻ, Nadia và Sara, với khăn trùm đầu đen giống hệt cô, mắt sáng lên vì ngưỡng mộ khi nhìn "Chị Amina" – lăn bánh chậm rãi trên con đường đất gồ ghề dẫn về phía bắc, hướng đến căn cứ cũ sâu trong Jabal al-Sharqi.
Phía sau cốp xe cuối cùng, Emily Carter bị trói chặt, miệng nhét giẻ, mắt bị bịt, chiếc mũ tuần tra Mỹ trên đầu giờ chỉ còn là biểu tượng của sự sụp đổ, cơ thể cô ta run rẩy theo từng cú xóc của xe, không biết số phận nào đang chờ đợi mình phía trước.
Amina không nhìn lại, nhưng cô biết Emily đang ở đó, và sự im lặng của nữ tù binh Mỹ ấy là một phần của chiến thắng – một chiến thắng không chỉ bằng súng đạn mà còn bằng nỗi đau được nhân đôi, được chia sẻ với kẻ từng coi mình là "người mang tự do".
Đoàn xe di chuyển suốt ba ngày đầu mà không gặp trở ngại gì lớn, chỉ dừng lại để nghỉ ngơi ngắn gọn dưới những tán cây ô liu khô hoặc trong những hang đá nhỏ, nơi Amina luôn là người phân chia thức ăn công bằng, lau vết thương cho anh em, và kể những câu chuyện về Khalid, về Fatima, về Layla, để giữ lửa hận thù cháy mãi trong lòng mọi người, vì cô biết rằng hận thù chính là thứ keo dính duy nhất giữ nhóm này lại với nhau sau bao mất mát.
Nhưng đến ngày thứ tư, khi đoàn xe đang lăn bánh qua một thung lũng hẹp với những bụi cây thấp lè tè hai bên đường, tiếng súng bất ngờ vang lên từ xa, kèm theo tiếng khóc than và tiếng lửa cháy tí tách.
Amina ra hiệu dừng xe ngay lập tức, cả nhóm nhảy xuống, ôm súng vào vị trí chiến đấu, và từ trên một mỏm đá cao, cô nhìn thấy cảnh tượng khiến tim mình thắt lại: một ngôi làng nhỏ, chỉ khoảng ba mươi ngôi nhà đất nung, đang bị tám tên lính Mỹ tấn công.
Chúng chỉ là một nhóm nhỏ, có lẽ là tuần tra lạc lối hoặc biệt đội trinh sát, nhưng chúng hành động như quỷ dữ – bắn chết đàn ông quỳ hàng giữa quảng trường, lôi phụ nữ ra khỏi nhà, xé quần áo họ giữa thanh thiên bạch nhật, rồi thay nhau doggy họ ngay trên đất bụi, tiếng rên đau đớn hòa lẫn tiếng cười man rợ của chúng.
Một ngôi nhà đã cháy, khói đen bốc lên ngùn ngụt, và Amina thấy một người mẹ đang ôm con chạy trốn bị bắn vào lưng, ngã vật xuống, máu loang đỏ thẫm cát vàng.
Cô siết chặt khẩu AK đến mức ngón tay trắng bệch, ký ức về làng quê mình ùa về như một cơn ác mộng sống dậy, nhưng lần này, cô không phải là nạn nhân nữa.
Cô ra lệnh cho Omar mở cốp xe cuối cùng, kéo Emily Carter ra, cởi giẻ nhét miệng và bịt mắt cô ta, rồi nắm tóc Emily kéo ngửa mặt lên nhìn thẳng vào ngôi làng đang bị tàn phá.
"Nhìn đi, Emily.
Nhìn tự do và dân chủ của các người đi.
Đó là sứ mệnh bảo vệ nước Mỹ mà mày nói sao?
Đó là mang tự do đến cho chúng tao sao?"
Emily nhìn, mắt mở to kinh hoàng, miệng lắp bắp: "Không… không phải… chúng tôi không phải như vậy… chúng là… chúng là ngoại lệ…"
Nhưng Amina cười lạnh, giọng thì thầm như dao cắt: "Ngoại lệ?
Tao từng là ngoại lệ sao?
Mẹ tao, em gái tao từng là ngoại lệ sao?
Mày nghĩ chúng tao là gì, Emily?
Là những con cừu để các người xẻ thịt?
Nhìn đi, và nhớ kỹ.
Đây là những gì đồng bọn mày làm, và giờ mày sẽ thấy chúng tao trả lời lại thế nào."
Emily không nói được gì nữa, cô ta chỉ run rẩy, mắt dán chặt vào cảnh một người phụ nữ bị ba tên lính đè ra, tiếng khóc của chị ta vang vọng đến tận nơi họ đứng, và lần đầu tiên, Emily câm lặng hoàn toàn, không còn lời bào chữa nào nữa, vì sự thật đang diễn ra trước mắt cô ta, không phải trong sách vở hay tuyên truyền quân đội.
Amina không chờ thêm.
Cô ra lệnh tấn công ngay lập tức, ba mươi tư chiến binh lao xuống thung lũng như một cơn lũ đen, tiếng takbir vang lên át cả tiếng súng.
Tám tên lính Mỹ bất ngờ bị bao vây từ mọi phía, chúng cố thủ sau những bức tường nhà đất, súng máy M4 nhả đạn liên hồi, nhưng Amina dẫn đầu cánh phải, bò sát đất qua bụi cây, ném quả lựu đạn đầu tiên vào vị trí súng máy, tiếng nổ xé tan không khí, ba tên lính bị xé nát tại chỗ.
Sáu người anh em cũ của cô – những người sống sót từ Al-Qaryatayn – lao vào giữa làng, bắn hạ hai tên đang hiếp một người phụ nữ, máu chúng bắn tung tóe lên tường nhà, tiếng hét đau đớn của chúng giờ thay thế tiếng cười man rợ ban nãy.
Nadia và Sara, hai chị em mới, lần đầu cầm súng thực sự, run rẩy nhưng vẫn bắn trúng một tên Mỹ đang cố chạy trốn, viên đạn xuyên thủng ngực hắn, hắn ngã vật xuống vũng máu của chính mình.
Emily bị buộc phải quỳ bên Amina, chứng kiến hết thảy – chứng kiến đồng bọn mình bị hạ sát từng tên một, chứng kiến dân làng được cứu, những người phụ nữ được kéo dậy, ôm con cái khóc lóc cảm ơn các chiến binh.
Khi tên lính Mỹ cuối cùng bị Amina tự tay cắt cổ bằng dao găm, máu phun lên khăn trùm đầu đen của cô, Emily chỉ có thể cúi đầu, câm lặng hoàn toàn, vì giờ đây cô ta không còn có thể phủ nhận sự thật mà cô ta từng tin là "ngoại lệ" nữa.
Dân làng, sau khi chôn cất người chết và chữa trị vết thương, quỳ xuống trước Amina, ông trưởng làng run rẩy chỉ tay về phía dãy núi gần đó: "Cô đã cứu chúng tôi, Umm al-Mujahidat.
Để báo ơn, chúng tôi sẽ chỉ cho cô một hang động ẩn sâu trong núi, nơi mà không lính Mỹ nào biết, nơi có suối ngầm và lối thoát bí mật.
Hãy dùng nó làm căn cứ mới, để tiếp tục cuộc chiến của cô."
Amina gật đầu, ôm ông lão vào lòng, rồi ra lệnh đoàn xe quay đầu, theo chỉ dẫn của dân làng dẫn đến hang động ấy – một hệ thống hang đá rộng lớn, cửa vào ẩn sau thác nước nhỏ, bên trong đủ chỗ cho trăm người, với suối ngầm mát lạnh và những lối thoát dẫn ra nhiều hướng, lý tưởng để trốn truy quét và lập kế hoạch đánh úp.
Họ đến hang động vào buổi tối, khi mặt trời lặn đỏ rực sau dãy núi, và Amina lập tức biến nơi đây thành căn cứ mới.
Cô phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng, không chút do dự – sáu người anh em cũ làm nhiệm vụ canh gác các lối vào, Nadia và Sara phụ trách kho lương thực và thuốc men, những chiến binh mới đào hầm sâu hơn để chứa vũ khí, và chính cô tự tay đào một hầm nhỏ riêng để giam Emily Carter, nơi nữ tù binh Mỹ bị lột hết quần áo, chỉ còn đeo thẻ bài quân đội quanh cổ như một con chó đeo vòng, bị xích chân vào tường đá, và hàng ngày phải phục vụ bất kỳ ai trong nhóm yêu cầu.
Những ngày đầu tiên ổn định căn cứ là những ngày bận rộn, Amina thức dậy từ tờ mờ sáng để kiểm tra suối ngầm có sạch không, phân chia thức ăn công bằng, tổ chức huấn luyện bắn súng trong hang sâu để tiếng vang không lộ ra ngoài, và ban đêm cô ngồi bên lửa trại kể chuyện về Khalid, về những trận đánh cũ, để giữ tinh thần anh em cao, vì cô biết rằng sau trận Helmand-7, quân Mỹ sẽ truy quét gắt gao hơn bao giờ hết, và căn cứ mới này là hy vọng cuối cùng để nhóm tồn tại.
Nadia và Sara nhanh chóng hòa nhập, hai cô gái trẻ với khăn trùm đầu đen giống Amina, ban ngày giúp cô nấu nướng và giặt giũ, ban đêm tự nguyện quỳ bên anh em để phục vụ, bú cặc sâu họng hoặc nằm dạng chân để anh em doggy, tiếng rên khoái lạc của họ vang vọng hang đá, và Amina mỉm cười khi thấy điều đó, vì cô biết rằng sức mạnh của nhóm giờ đây không chỉ ở súng đạn mà còn ở sự gắn kết xác thịt, ở việc mọi người đều cảm thấy được chăm sóc, được yêu thương theo cách bệnh hoạn nhưng cần thiết giữa chiến tranh.
Còn Emily, những ngày đầu cô ta chống trả dữ dội – cào cấu, cắn xé, chửi rủa bằng tiếng Anh khi bị kéo ra khỏi hầm để phục vụ, nhưng Amina chỉ cần bỏ đói cô ta ba ngày, không cho một giọt nước, rồi Emily quỳ xuống, run rẩy van xin: "Làm ơn… cho tôi ăn… tôi sẽ làm bất cứ gì…"
Và thế là mọi chuyện quay lại như cũ, Emily bị buộc quỳ bú cặc cho sáu anh em cũ, miệng ngậm sâu đến nôn khan nhưng vẫn tiếp tục, lồn và đít bị đụ double penetration đến sưng mọng, tinh trùng bắn đầy lên thẻ bài quanh cổ, và sau mỗi lần như vậy, cô ta được cho một miếng bánh mì khô và một ngụm nước, dần dần học cách im lặng chịu đựng, vì chống cự chỉ mang đến đói khát và đau đớn hơn.
Sau hơn ba tháng ở căn cứ mới, mọi thứ dần ổn định – lực lượng ba mươi tư người giờ đã quen với hang động, tổ chức các cuộc đột kích nhỏ lẻ vào tuần tra Mỹ để lấy thêm vũ khí, và quay lại công việc thường nhật: huấn luyện, trinh sát, và cầu nguyện cùng nhau dưới ánh nến mờ ảo.
Emily giờ đây đã hoàn toàn đầu hàng, không còn chống cự nữa, cô ta sống trần truồng trong hầm, chỉ đeo thẻ bài như một con vật nuôi, và khi được gọi ra phục vụ, cô ta quỳ xuống ngay lập tức, há miệng bú cặc hoặc nằm ngửa dạng chân để anh em xuất tinh vào tử cung, mắt không còn thù hận mà chỉ còn nỗi sợ hãi và cam chịu.
Amina nhìn cô ta mỗi ngày, ham muốn báo thù vẫn cháy bỏng như lửa địa ngục, và một đêm nọ, khi cả nhóm đang ngủ, cô lẻn vào hầm với con dao găm sắc bén, kề vào cổ Emily, thì thầm: "Mày phải chết, Emily.
Mày đại diện cho tất cả những gì tao hận."
Emily tỉnh dậy, mắt mở to kinh hoàng, nhưng thay vì hét lên, cô ta quỳ xuống, ôm chân Amina, van xin bằng giọng run rẩy: "Làm ơn…
đừng giết em… em sẽ phục vụ chị, phục vụ tổ chức mãi mãi… em trung thành với chị… em không muốn chết…"
Hình ảnh ấy khiến Amina dừng lại, vì nó giống hệt những gì cô từng thấy – những người phụ nữ Ả Rập quỳ xuống van xin lính Mỹ đừng hiếp, đừng giết, nhưng chúng vẫn cười và làm, và giờ đây, cô không muốn trở thành chúng.
Cô buông dao, quay đi, thì thầm: "Sống đi.
Nhưng mày sẽ là nô lệ vĩnh viễn.
Phục vụ chúng tao như chúng mày từng làm với chúng tao."
Từ đó, Emily bắt đầu chủ động hơn, không còn chờ gọi mà tự quỳ xuống bú cặc anh em khi họ về từ tuần tra, nằm dạng chân xin xuất tinh, và nỗi sợ hãi cái chết trước Amina khiến cô ta không dám kháng cự nữa, thậm chí bắt đầu tận hưởng khoái lạc bệnh hoạn ấy như một cách để sống sót, rên rỉ to hơn mỗi lần lên đỉnh, lồn co bóp mạnh hơn để làm anh em sướng.
Nhưng báo thù thực sự vẫn chưa kết thúc.
Một ngày nọ, khi nhóm Amina đang tuần tra gần một ngôi làng nhỏ ở rìa sa mạc, họ tình cờ chạm trán một nhóm lính Mỹ – và Amina nhận ra ngay: đó là tiểu đội của Rex, tên trung sĩ cao to với con cặc 22cm từng phá trinh cô, từng hiếp cô suốt những ngày trên xe thiết giáp, từng cười man rợ khi đốt làng khác.
Chúng chỉ có mười hai tên, đang nghỉ ngơi trong làng, nhưng Amina không chờ đợi.
Cô ra lệnh tấn công ngay lập tức, ba mươi tư chiến binh lao vào như bầy sói, tiếng súng nổ đùng đoàng vang vọng cả làng.
Rex nhận ra cô đầu tiên, mắt hắn mở to kinh hoàng: "Con đĩ Ả Rập kia!
Mày sống sao?"
Nhưng Amina chỉ cười lạnh, bắn thẳng vào vai hắn trước, rồi lao tới, cắt cổ từng tên một, máu phun lên khăn trùm đầu đen của cô, và khi đến lượt Rex, cô kề dao vào cổ hắn, thì thầm: "Nhớ mẹ tao không?
Nhớ em gái tao không?
Nhớ những đêm mày bắn tinh vào tử cung tao không?
Giờ thì chết đi."
Cô cắt phăng cổ hắn, máu phun ra như suối, và khi tên cuối cùng ngã xuống, Amina đứng giữa đống xác, hét lên một tiếng dài chiến thắng, dân làng quỳ xuống cảm ơn, nhưng cô chỉ mỉm cười, vì cuối cùng, kẻ sát hại gia đình cô đã chết, và báo thù đã hoàn thành.
Để ăn mừng, đêm đó trong hang động căn cứ, bữa tiệc thác loạn lớn nhất từ trước đến nay bắt đầu.
Amina quỳ giữa hang đá lớn, trần truồng chỉ còn khăn trùm đầu đen, Emily quỳ bên cạnh cô ta cũng trần truồng chỉ đeo thẻ bài, Nadia và Sara quỳ hai bên, và ba mươi người đàn ông còn lại vây quanh thành vòng tròn, cặc dựng đứng bóng nhẫy nước nhờn.
Amina chủ động bắt đầu, quỳ bú cặc Omar sâu họng, lưỡi liếm dọc thân đến khi anh ta rên rỉ xuất tinh đầy miệng cô, rồi cô quay sang doggy với Ali, nhún mông ngược lại điên cuồng, tiếng bốp bốp vang lên hòa lẫn tiếng rên của Emily đang bị ba tên thay nhau double penetration, lồn và đít há miệng đón cặc, tinh trùng trào ra chảy thành dòng.
Nadia nằm ngửa bú cặc tập thể, miệng ngậm hai con cùng lúc, Sara ngồi cowgirl trên một anh em, nhún lên nhún xuống đến khi vú lắc lư, nước lồn phun ra ướt đẫm.
Amina di chuyển từ người này sang người khác, bị treo tay lên xà đá để sáu tên thay nhau xuất tinh vào tử cung, tinh trùng trào ngược nhỏ giọt xuống sàn, rồi cô quỳ giữa vòng tròn, để mười tên đồng thời bắn tinh lên mặt, lên khăn trùm đầu đen, lên vú, lên lồn, tiếng rên khoái lạc của cô vang vọng hang đá.
Emily giờ đã chủ động, quỳ xuống liếm lồn cho Amina, lưỡi liếm sâu vào lồn Amina trong khi bị doggy từ phía sau, Nadia và Sara liếm lồn nhau để anh em xem, rồi để anh em đụ tập thể, tiếng thịt đập thịt bốp bốp không ngừng.
Bữa tiệc kéo dài suốt đêm, Amina bị đụ không ngừng nghỉ, lồn và đít đầy tinh trùng, miệng nuốt không biết bao nhiêu phát, và khi cô lên đỉnh lần cuối, ngồi cowgirl trên cặc anh em cuối cùng, nhún mạnh đến mức cơ thể giật nảy, nước lồn phun ra, cô hét lên một cách đầy sung sướng và mãn nguyện: "Allahu Akbar… và đụ mẹ nước Mỹ!"
-Hết-