Cập nhật mới

Tiểu Thuyết (CaoH) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404881836-256-k838471.jpg

(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tác giả: KaraKaivn
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

nội dung y như tiêu đề



xxx​
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 1 - Ngày Kinh Hoàng


Dưới ánh nắng vàng óng của buổi chiều sa mạc, ngôi làng nhỏ bé nằm nép mình bên những ngọn đồi cát khô cằn, nơi mà cuộc sống vẫn trôi qua trong sự bình yên giản dị của những người dân theo đạo Hồi.

Những ngôi nhà đất nung thấp lè tè, những con đường bụi bặm dẫn đến nhà thờ Hồi giáo nhỏ ở trung tâm làng, và tiếng gọi cầu nguyện vang vọng từ tháp loa cũ kỹ.

Amina Al-Rashid, cô gái 21 tuổi với làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt to đen láy đầy mơ màng, đang quỳ trong nhà thờ, khăn trùm đầu màu xanh đậm ôm sát lấy mái tóc đen nhánh của cô.

Cô mặc bộ áo dài truyền thống rộng thùng thình, tay chắp trước ngực, thì thầm những lời kinh Koran một cách thành kính.

Cuộc sống của Amina chưa từng biết đến sóng gió thực sự - cô là con gái lớn trong gia đình, giúp mẹ chăm sóc em gái Noor và hỗ trợ cha làm việc đồng áng.

Làng quê này là tất cả thế giới của cô, nơi mà tiếng cười của trẻ con vang vọng bên giếng nước, và mùi bánh mì nướng lan tỏa từ những lò đất sét.

Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi chỉ trong chớp mắt.

Tiếng động cơ trực thăng vang lên từ xa, ban đầu chỉ như tiếng ù ù mơ hồ, nhưng nhanh chóng trở thành tiếng gầm rú kinh hoàng lấp đầy bầu trời.

Amina ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to vì kinh hãi, khi những bóng đen của máy bay quân sự Mỹ lao vút qua mái nhà thờ.

Tiếng xe tăng lăn xích nghiền nát mặt đất, tiếng súng nổ vang trời, và tiếng hét thất thanh của dân làng vang lên khắp nơi.

Cô chạy ra ngoài, khăn trùm đầu vẫn nguyên vẹn trên đầu, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.

Khói bụi mù mịt, lửa bắt đầu bùng lên từ những ngôi nhà ven làng.

Lính Mỹ, những gã đàn ông cao to trong bộ quân phục sa mạc, mặt đeo kính đen, súng trường lăm lăm trong tay, đang đổ bộ xuống như một cơn bão tố chết chóc.

Amina lao về nhà, chân trần dẫm lên cát nóng bỏng, miệng gọi í ới tên cha mẹ và em gái.

Cô thấy cha mình, ông Ahmed, một người đàn ông trung niên với bộ râu bạc và đôi mắt hiền từ, đang cầm cây cuốc đứng chắn trước cửa nhà, cố bảo vệ gia đình.

"Chạy đi, Amina!

Chạy mau!"

ông hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.

Nhưng đã quá muộn.

Một loạt đạn từ khẩu súng trường AR-15 bắn ra, viên đạn đầu tiên xuyên thủng ngực ông Ahmed, máu phun ra như suối, nhuộm đỏ chiếc áo dài trắng của ông.

Ông ngã quỵ xuống đất, đôi mắt vẫn mở to nhìn con gái, miệng ú ớ cố nói điều gì đó trước khi tắt thở.

Amina hét lên kinh hoàng, nước mắt trào ra, cô lao đến bên cha nhưng bị một tên lính Mỹ túm lấy tóc kéo ngược lại.

"Đừng mà!

Cha ơi!" cô gào khóc, nhưng tên lính chỉ cười khẩy, giọng Mỹ nặng trịch: "Im mồm đi, con đĩ Ả Rập!"

Cảnh tàn sát diễn ra khắp làng như một cơn ác mộng không lối thoát.

Đàn ông trong làng bị lùa ra giữa quảng trường, buộc quỳ xuống đất, tay chắp sau đầu.

Tiếng súng nổ liên hồi, từng viên đạn găm vào đầu họ, não bộ bắn tung tóe, máu chảy lênh láng trên cát vàng.

Những người cố chạy trốn bị bắn từ sau lưng, cơ thể giật nảy lên rồi nằm bất động.

Phụ nữ và trẻ em bị lôi xềnh xệch ra khỏi nhà, tiếng khóc than hòa lẫn với tiếng cười man rợ của lính Mỹ.

Amina bị kéo vào nhà, nơi mẹ cô, bà Samira - một người phụ nữ 38 tuổi đầy đặn với bộ ngực nở nang và thân hình mũm mĩm - đang ôm chặt em gái Noor, cô bé 18 tuổi mảnh mai với khuôn mặt baby dễ thương, cố thủ trong góc phòng.

"Thả con tôi ra!

Chúng mày là lũ quỷ dữ!" bà Samira hét lên, tay cầm con dao gọt trái cây nhỏ xíu, lao vào tên lính gần nhất.

Bà đâm loạn xạ, nhưng chỉ làm xước nhẹ cánh tay hắn.

Tên lính cười lớn, giật lấy dao và đấm mạnh vào mặt bà, khiến bà ngã ngửa ra đất, máu chảy từ khóe miệng.

Noor khóc thét, lao vào cào cấu tên lính, nhưng cô bé bị tát một cái trời giáng, ngã chồng lên mẹ.

Bốn tên lính Mỹ ùa vào, đè chặt tay chân bà Samira xuống sàn đất.

"Mẹ ơi!

Đừng mà!"

Amina gào khóc từ tay tên lính đang giữ cô, nhưng cô bất lực nhìn cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt.

Chúng xé toạc quần áo của bà Samira một cách thô bạo, chiếc áo dài bị kéo rách toạc, lộ ra bộ ngực to tròn lắc lư, núm vú nâu sẫm cứng lại vì sợ hãi.

Quần lót bị giật phăng, để lộ búi lông đen rậm rạp che kín cái khe hồng hào giữa hai đùi đầy đặn.

"Nhìn con mẹ này ngon thế này mà!" một tên lính cười dâm đãng, giọng hắn ta vang lên trong đầu Amina như một lời nguyền rủa.

Tên đầu tiên quỳ xuống, kéo khóa quần, con cặc trắng hồng to lớn bật ra, đầu khấc bóng nhẫy vì nước nhờn.

Hắn đè lên bà Samira, dùng tay banh rộng hai đùi bà ra, rồi đâm mạnh một phát vào lồn bà.

"Aaaaa!

Đau quá!

Thượng đế ơi!" bà Samira hét lên, cơ thể giãy giụa, nhưng bốn tên kia giữ chặt tay chân bà, khiến bà nằm dạng háng như con điếm bị hiếp.

Con cặc ra vào liên hồi, tiếng bốp bốp vang lên từ thịt đập thịt, nước lồn của bà dù không muốn nhưng vẫn tiết ra vì kích thích bản năng, làm con cặc trơn tuột hơn.

Hắn vừa đụ vừa bóp mạnh hai vú bà, véo núm vú đến tím ngắt, miệng chửi rủa: "Địt mẹ mày chặt thế này, chắc chồng mày yếu lắm nhỉ?"

Noor bị hai tên khác đè xuống bên cạnh mẹ, quần áo bị xé rách, cơ thể mảnh mai trắng trẻo lộ ra, cặp vú nhỏ nhắn run rẩy, lồn hồng hào không lông vì còn trẻ.

"Chị ơi cứu em!

Mẹ ơi!"

Noor khóc thét, nhưng một tên lính đã nhét con cặc vào miệng cô bé, ép sâu họng đến mức Noor nôn khan, nước dãi trào ra lẫn với nước mắt.

"Bú đi con đĩ nhỏ!

Bú cho ngon vào!" hắn rên rỉ, tay giữ đầu Noor nhấp nhấp, con cặc đâm sâu vào cổ họng cô bé, tiếng ọc ọc vang lên kinh tởm.

Tên kia thì quỳ sau mông Noor, doggy cô bé từ phía sau, con cặc to lớn chọc vào lồn trinh của em gái Amina, máu trinh chảy ra đỏ thẫm.

"Trinh nữ nữa này các cậu ơi!

Chặt khít quá!" hắn cười lớn, nhấp hông liên hồi, mông Noor lắc lư theo từng cú thúc, tiếng rên đau đớn xen lẫn tiếng khóc của cô bé làm không khí thêm man rợ.

Amina chứng kiến tất cả, nước mắt giàn giụa, tim cô như vỡ vụn.

Bà Samira bị thay phiên, tên này xuất tinh vào lồn bà xong thì tên khác tiếp tục, tinh trùng trắng đục trào ra lẫn với máu và nước lồn, chảy xuống sàn đất.

Bà vừa rên đau vừa chửi rủa: "Lũ súc vật!

Thượng đế sẽ trừng phạt chúng mày!"

Nhưng chúng chỉ cười, một tên còn nhét cặc vào miệng bà trong khi tên khác đụ đít bà, làm bà giãy giụa trong đau đớn tột cùng.

Noor thì bị bú cặc tập thể, miệng cô bé đầy tinh trùng, nuốt không kịp trào ra khóe miệng, lồn và đít bị thay nhau đụ đến sưng mọng.

Cuối cùng, sau khi đã thỏa mãn, chúng bắn phát súng ân huệ vào đầu mẹ con bà - tiếng nổ vang lên, máu bắn tung tóe, cơ thể bà Samira và Noor giật nảy rồi nằm bất động, mắt vẫn mở to đầy oán hận.

Amina bị kéo ra khỏi góc tối, nơi cô cố trốn, khăn trùm đầu xanh đậm vẫn nguyên vẹn trên đầu, như một biểu tượng của sự trong trắng sắp bị vấy bẩn.

"Nhìn con này xinh thế!

Khăn trùm đầu vẫn cứ để nguyên nhé, trông dâm đãng lắm!" một tên trung sĩ cười lớn, trong nỗi kinh hoàng của Amina, chúng lột quần áo cô, để lộ cơ thể nhỏ nhắn nhưng mông cong vểnh, da ngăm mịn màng, cặp vú tròn trịa với núm vú hồng hào.

Amina giãy giụa, khóc lóc: "Đừng mà!

Làm ơn tha cho tôi!"

Nhưng tên lính cầm đầu, một gã cao to tên Rex, dùng ngón tay thọc vào lồn cô kiểm tra.

"Vẫn còn trinh!

Jackpot các cậu ơi!

Trinh nữ Ả Rập chính hiệu!" hắn reo lên, ngón tay ngoáy sâu khiến Amina đau điếng, nước mắt trào ra.

Chúng treo tay Amina lên xà nhà bằng dây thừng, cơ thể cô lơ lửng giữa không trung, hai chân bị banh rộng, lồn hồng hào lộ ra rõ mồn một.

Rex là tên đầu tiên, con cặc 22cm của hắn dựng đứng, đầu khấc to như quả trứng, bóng nhẫy nước nhờn.

Hắn đứng sau mông cô, tay vỗ mạnh vào mông Amina đánh bốp bốp, rồi đâm mạnh một phát phá trinh.

"Aaaaaaaa!

Đau quá!

Xé toạc rồi!"

Amina hét lên thảm thiết, máu trinh chảy xuống đùi, cơ thể giật nảy vì đau đớn tột cùng.

Con cặc hắn ra vào chậm rãi ban đầu, rồi nhanh dần, tiếng bốp bốp vang lên từ bụng chạm mông, lồn cô co bóp vì đau nhưng dần dần tiết nước nhờn bản năng.

"Chặt quá anh em ơi!

Lồn trinh ngon thế này!"

Rex rên rỉ, tay bóp mạnh vú cô, véo núm vú đến đỏ ửng.

Hắn đụ một lúc rồi xuất tinh, tinh trùng nóng hổi bắn sâu vào tử cung Amina, trào ngược ra ngoài lẫn máu trinh.

Tên thứ hai tiếp tục, doggy cô từ phía sau trong khi cô vẫn treo lơ lửng, con cặc đâm sâu hơn vì tư thế, chạm đến tử cung khiến Amina rên rỉ đau đớn xen lẫn khoái lạc ép buộc.

"Không... dừng lại...

ừ ừ..." cô ú ớ, nước mắt chảy dài, nhưng cơ thể bắt đầu run rẩy vì kích thích.

Tên thứ ba nhét cặc vào miệng cô, ép sâu họng, tiếng ọc ọc vang lên, nước dãi trào ra.

Chúng thay nhau, tổng cộng bảy tên, mỗi tên xuất tinh ít nhất một lần vào lồn, vào miệng, lên mặt, lên vú, và đặc biệt lên khăn trùm đầu xanh đậm của cô - tinh trùng trắng đục nhỏ giọt xuống mặt Amina, thấm ướt khăn trùm.

Amina bị thả xuống đất, cơ thể đầy tinh trùng và máu, lồn sưng mọng, đít đau rát vì có tên còn thử đút vào lỗ sau.

Cô nằm đó, ngất đi trong nỗi đau vô tận, khăn trùm đầu vẫn nguyên trên đầu như một lời nguyền rủa cho số phận sắp tới.

Làng cháy rụi trong lửa đỏ, tiếng cười man rợ của lính Mỹ vang vọng, và Amina - nô lệ mới của chúng - bị ném lên xe như một món hàng.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 2 - Nô lệ Trên Xe Thiết Giáp


Amina tỉnh dậy trong tiếng động cơ gầm rú và mùi xăng dầu nồng nặc xộc vào mũi, cơ thể đau nhức như bị xe tăng cán qua, lồn và đít vẫn còn rát bỏng từ những nhát thúc thô bạo đêm qua, tinh trùng khô lại thành từng mảng cứng trên da thịt, trên khăn trùm đầu xanh đậm giờ loang lổ trắng đục.

Cô bị quấn xích cổ như chó, sợi xích sắt lạnh ngắt cắn vào da, đầu kia buộc chặt vào thanh sắt ghế sau của chiếc Humvee bọc thép.

Chỉ còn mỗi chiếc khăn trùm đầu và mảnh áo dài rách tả tơi che thân, ngực và lồn lộ thiên, gió sa mạc thổi qua làm núm vú cô cứng ngắc, nước mắt lại trào ra khi nhớ đến mẹ và Noor – hai cái xác nằm bất động giữa vũng máu, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn cô bị kéo đi.

Tiểu đội tám tên lính Mỹ ngồi chật kín xe, tiếng cười hô hố vang lên không ngớt, mùi mồ hôi đàn ông, thuốc lá và tinh trùng cũ hòa quyện thành thứ không khí dâm ô kinh tởm.

Tên trung sĩ Rex – gã cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, cặc 22cm vẫn còn in dấu trong ký ức đau đớn của Amina – ngồi ghế trước quay lại nhìn cô, nhe răng cười: “Tỉnh rồi hả con đĩ Ả Rập?

Từ giờ mày là tài sản chung của tụi tao.

Mày sẽ được đi tuần tra khắp sa mạc cùng tụi tao, và mỗi cây số là một lần mày phải trả giá bằng lồn.”

Cả xe cười ầm lên, một tên khác – mặt đầy râu quai nón tên Jake – đưa tay vuốt ve đùi Amina, ngón tay thọc thẳng vào giữa hai mép lồn vẫn còn sưng: “Lồn hôm qua chặt khít thế mà giờ đã ướt nhẹp rồi kìa, thích tụi tao lắm phải không?”

Ngày đầu tiên hành quân bắt đầu ngay khi mặt trời vừa ló dạng, xe lăn bánh qua những đồi cát vàng rực, nắng sa mạc thiêu đốt như đổ lửa lên thân thể trần truồng của Amina.

Đến trạm dừng đổ xăng đầu tiên giữa sa mạc hoang vu, Rex ra lệnh: “Dừng xe.

Giờ là giờ ăn sáng của con đĩ.”

Amina bị lôi ra khỏi xe, quỳ sụp xuống cát nóng bỏng, đầu gối cháy xèo xèo, tám tên lính vây quanh thành vòng tròn, kéo khóa quần đồng loạt, tám con cặc đủ kích cỡ bật ra dựng đứng trước mặt cô.

Rex nắm tóc cô kéo mạnh: “Há miệng ra, bú hết tám con cặc trước khi xe chạy tiếp, không thì tao bắn bỏ mày giữa sa mạc.”

Amina khóc nức nở, nhưng con cặc đầu tiên của Rex đã đâm thẳng vào miệng cô, chạm tận cổ họng làm cô nôn khan, nước dãi trào ra thành dòng.

Hắn giữ đầu cô nhấp nhấp liên hồi, tiếng ọc ọc ọc vang lên dâm đãng giữa sa mạc yên tĩnh: “Bú sâu vào, liếm sạch nước nhờn cho tao!”

Cô phải ngậm từng con một, lưỡi quấn quanh đầu khấc, mút mạnh theo bản năng sinh tồn, miệng đầy vị mặn chát của nước tiểu buổi sáng và dịch nhờn.

Tên Jake xuất tinh đầu tiên, bắn thẳng vào cổ họng cô: “Nuốt hết!

Đừng để rơi giọt nào!”

Tinh trùng nóng hổi trào ngược lên mũi Amina, cô ho sặc sụa nhưng vẫn phải nuốt, vị tanh lợm làm dạ dày cô quặn thắt.

Tên thứ ba, thứ tư, thứ năm…

đến tên cuối cùng thì miệng cô đã đầy ắp tinh trùng, trắng đục trào ra hai bên khóe môi, nhỏ giọt xuống cát.

Rex cười khà khà, lấy cặc quệt tinh trùng lên khăn trùm đầu cô: “Giờ thì ngon rồi, trông mày giống con điếm chính hiệu hơn.”

Xe tiếp tục lăn bánh, đến giữa trưa nắng gắt nhất, Rex lại ra lệnh dừng xe giữa một vùng đồi cát không bóng người.

“Giờ là giờ thể dục,” hắn nói, lôi Amina lên nắp capo xe nóng rẫy – kim loại bị nướng dưới nắng đến mức chạm vào là phỏng rộp da.

Cô hét lên khi mông bị ép sát xuống mặt capo, da thịt cháy xèo xèo, nhưng Rex đã quỳ sau lưng, banh hai mông cô ra, con cặc 22cm đâm thẳng vào lồn từ phía sau.

“Aaaaa!

Nóng quá!

Đau quá!”

Amina gào thét, cơ thể giãy giụa, nhưng hai tên khác giữ chặt tay cô, ép ngực cô sát xuống capo nóng bỏng, núm vú cọ xát vào kim loại làm cô đau điếng.

Rex nhấp hông điên cuồng, mỗi cú thúc làm thân xe rung lên, tiếng bốp bốp bốp vang vọng: “Mông mày cong thế này sinh ra để doggy mà con ơi!

Chặt khít quá!”

Hắn vừa đụ vừa lấy roi da quất vào mông cô, từng vệt đỏ rực nổi lên trên da ngăm, Amina khóc thét nhưng lồn lại co bóp mạnh hơn vì đau đớn và kích thích bệnh hoạn.

Tên khác thay phiên, mỗi tên doggy cô ít nhất mười phút trên capo nóng, mông cô cháy đỏ vì nắng và vì roi, tinh trùng bắn đầy vào lồn rồi trào ra chảy xuống bánh xe.

Khi xe chạy tiếp, Amina bị ném lại ghế sau, lồn đau rát, mông bỏng rộp, tinh trùng vẫn nhỏ giọt từ khe đùi.

Buổi tối ngày đầu, xe dừng lại giữa sa mạc đen kịt, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo và đống lửa trại nhỏ.

Amina bị buộc quỳ giữa khoang xe chật hẹp, tay bị trói sau lưng, tám tên lính ngồi xung quanh, quần tụt xuống đầu gối.

Rex và Jake đồng thời: Rex nằm dưới, kéo Amina ngồi lên cặc hắn, con cặc to lớn chọc sâu vào lồn làm cô rên rỉ đau đớn: “To quá… xé toạc rồi…”

Jake thì quỳ sau, nhổ nước bọt vào lỗ đít cô rồi đâm mạnh vào hậu môn.

“Aaaaaaaa!

Không!

Đau quá!”

Amina hét lên khi cả hai lỗ cùng bị lấp đầy, hai con cặc cách nhau chỉ một vách thịt mỏng, ra vào ngược chiều làm cô cảm giác như bị xé làm đôi.

Xe bắt đầu lăn bánh trên đường gồ ghề, mỗi ổ gà làm cặc đâm sâu hơn, tiếng rên của Amina hòa lẫn tiếng động cơ: “Ư ư…

ừ ừ…

đừng mạnh nữa…”

Rex bóp vú cô từ dưới: “Rên to lên con đĩ!

Để cả sa mạc nghe mày sướng!”

Hai tên khác nhét cặc vào tay cô bắt vuốt, một tên khác nhét vào miệng.

Cô bị đụ suốt ba tiếng đồng hồ không ngừng, tinh trùng bắn đầy cả ba lỗ, khi xe dừng lại thì Amina ngã vật ra sàn xe, lồn và đít há miệng, tinh trùng trắng đục chảy thành dòng, cơ thể run rẩy vì lên đỉnh ép buộc không biết bao nhiêu lần.

Ngày thứ hai, thứ ba, thứ tư lặp lại với nhịp độ còn kinh khủng hơn.

Mỗi sáng đều là bú cặc tập thể – miệng Amina giờ đã chai sạn, có thể ngậm sâu hết cả tám con mà không nôn nữa, lưỡi cô tự động liếm dọc thân cặc, mút đầu khấc đến khi tên lính rên rỉ xuất tinh.

Có hôm chúng bắt cô bú đồng thời hai con cặc cùng lúc, miệng căng ra hết cỡ, má phồng lên vì tinh trùng.

Trưa nào cũng doggy trên capo nóng, mông cô giờ đầy vết roi chằng chịt, đỏ ửng như quả đào chín, mỗi lần bị quất roi là lồn lại co bóp mạnh làm tên lính sướng điên người.

Tối nào cũng bị chơi bằng hai lỗ giữa xe đang chạy, tiếng xe xóc làm cặc đâm sâu đến tử cung và ruột già, Amina dần dần không còn khóc nữa mà chỉ rên rỉ, cơ thể phản bội tinh thần, lồn tự động ướt nhẹp mỗi khi bị đụ.

Đến ngày thứ năm – ngày kinh hoàng nhất – xe Humvee dừng lại trước một ngôi làng nhỏ khác, tương tự làng của Amina.

Tiếng súng nổ ran, tiếng đàn ông bị bắn chết, tiếng phụ nữ và trẻ em gào thét thảm thiết vang lên từ xa.

Khói bốc lên nghi ngút, mùi máu và thuốc súng lan đến tận xe.

Trong khi sáu tên lính nhảy xuống tham gia tàn sát, Rex và ba tên khác ở lại xe với Amina.

Rex cười man rợ: “Nghe hay không con đĩ?

Đó là âm thanh của tự do mà tụi tao mang đến.”

Hắn đè Amina ra ghế sau, banh rộng hai đùi cô, con cặc 22cm đâm thẳng vào lồn đang run rẩy vì sợ hãi.

Ngoài kia tiếng súng vẫn nổ đùng đoàng, tiếng phụ nữ bị kéo ra khỏi nhà hét lên thảm thiết, tiếng trẻ con khóc ngặt nghẽo, tiếng nhà cháy tí tách.

Trong xe, Rex đụ Amina điên cuồng, mỗi cú thúc như muốn xé toạc cô ra: “Nghe đi!

Đó là tiếng làng mày hôm trước đấy!

Giờ đến lượt làng này!”

Amina khóc thét: “Dừng lại!

Làm ơn dừng lại!

Chúng mày là quỷ dữ!”

Nhưng Jake đã nhét cặc vào miệng cô, bịt chặt tiếng khóc, còn tên thứ ba doggy đít cô từ phía sau.

Ba con cặc cùng lúc ra vào trong tiếng tàn sát bên ngoài, lồn Amina co bóp kinh hoàng vì sợ hãi và kích thích bệnh hoạn, nước lồn tuôn ra ướt đẫm ghế xe.

Rex vừa đụ vừa cười lớn: “Lồn mày siết chặt thế này là vì thích tiếng súng phải không?

Mày thích tự do của tụi tao lắm đúng không con đĩ?”

Hắn tăng tốc, con cặc đâm sâu đến tử cung, Amina lên đỉnh trong nước mắt, cơ thể giật nảy liên hồi, lồn phun nước dù tâm hồn cô đang chết dần chết mòn.

Tên trong miệng cô xuất tinh đầu tiên, bắn đầy họng làm cô sặc sụa, rồi tên trong đít bắn tiếp, cuối cùng Rex gầm lên bắn thẳng vào tử cung, tinh trùng nóng hổi trào ngược ra ngoài lẫn nước lồn.

Ngoài kia tiếng súng dần thưa thớt, tiếng khóc cũng tắt dần – ngôi làng đã bị xóa sổ.

Khi xe chạy tiếp, Amina nằm co ro trên sàn xe, tinh trùng chảy dài từ lồn và đít, khăn trùm đầu ướt sũng nước mắt và tinh trùng, đôi mắt trống rỗng nhìn ra sa mạc vô tận.

Cô không còn khóc nữa.

Trong lòng chỉ còn một thứ duy nhất: hận thù cháy bỏng như nắng sa mạc.

Và cô biết, một ngày nào đó, cô sẽ khiến chúng phải trả giá bằng chính máu của chúng.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 3 - Tận Cùng Của Tuyệt Vọng


Những ngày tiếp theo trên chiếc Humvee biến thành một chuỗi bất tận của sa mạc vàng rực và bầu trời xanh không một gợn mây, nhưng trong lòng Amina, mọi thứ chỉ còn là màu đen kịt của tuyệt vọng.

Cô không còn đếm ngày nữa, vì thời gian đã mất ý nghĩa – mỗi bình minh là một lần nữa cô bị kéo vào vòng xoáy dâm ô của tám tên lính, mỗi hoàng hôn là một đêm nữa hồn cô bị xé nát thêm một mảnh.

Khăn trùm đầu xanh đậm giờ đã cứng ngắc vì tinh trùng khô, bốc mùi tanh nồng lẫn với mùi mồ hôi và cát bụi, nhưng chúng không bao giờ cho phép cô tháo ra.

“Đó là thứ làm mày trông dâm đãng nhất,” Rex thường nói, giọng cười khà khà đầy man rợ, “một con chiên ngoan đạo bị đụ đến nhũn người, khăn trùm vẫn cứ nguyên trên đầu – đúng là kiệt tác.”

Amina không còn khóc nhiều nữa.

Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo trong đôi mắt đen láy từng long lanh niềm tin vào Thượng đế.

Cô nằm co ro ở góc xe, nghe tiếng chúng cười đùa về những ngôi làng đã bị xóa sổ, về những người phụ nữ khác đã bị chúng biến thành đồ chơi trước khi giết chết.

Mỗi câu chuyện là một nhát dao đâm vào tim cô – cô nghĩ về mẹ, về cách bà đã cố bảo vệ Noor đến hơi thở cuối cùng, về em gái bé nhỏ với khuôn mặt baby giờ chỉ còn là cái xác đầy tinh trùng giữa đống tro tàn.

“Tại sao Thượng đế lại để điều này xảy ra?” cô tự hỏi trong im lặng, nhưng không còn cầu nguyện nữa.

Lời kinh Koran từng là nguồn sống giờ chỉ còn là những âm thanh vô nghĩa vang vọng trong đầu, bị át đi bởi tiếng rên rỉ ép buộc của chính mình mỗi khi chúng kéo cô ra phục vụ.

Ngày thứ sáu hành quân, xe đi qua một checkpoint nhỏ của quân Mỹ – một trạm kiểm soát tạm thời giữa sa mạc với vài lô cốt bê tông và dây thép gai.

Amina được lệnh quỳ ở ghế sau, khăn trùm đầu kéo thấp che mặt, nhưng đôi mắt cô vẫn vô tình nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ.

Ở đó, giữa đám lính gác, có một người đàn ông khác biệt: không mặc quân phục, chỉ áo gi lê chống đạn và máy quay trên vai, mái tóc nâu rối bù, khuôn mặt trắng trẻo với nụ cười thân thiện.

Hắn đang nói chuyện với Rex, giọng Mỹ nhẹ nhàng, tự giới thiệu là phóng viên chiến trường tên Michael, đến để “ghi lại sự thật về sứ mệnh giải phóng”.

Khi xe dừng lại chờ kiểm tra, Michael bất ngờ tiến lại gần cửa xe, mắt hắn sáng lên khi nhìn thấy Amina.

“Ôi Chúa ơi, các anh đang giữ một cô gái Ả Rập ở đây sao?” hắn hỏi, giọng đầy kinh ngạc và thương xót.

Rex cười lớn: “Ừ, con điếm của tụi tao đấy.

Muốn thử không?”

Nhưng Michael lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Không, tôi là phóng viên.

Cô ấy trông... khổ sở quá.

Các anh đối xử với dân thường thế này à?”

Hắn nói nhỏ với Rex gì đó, rồi bất ngờ mở cửa xe, đưa tay về phía Amina.

“Cô gái tội nghiệp, tôi sẽ giúp cô.

Tôi không giống chúng – tôi đến đây để vạch trần sự thật.”

Amina ngẩng đầu lên, đôi mắt chết lặng bỗng lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi – tia hy vọng đầu tiên sau bao ngày địa ngục.

Michael nói tiếng Anh chậm rãi, nhưng cô hiểu đủ: hắn hứa sẽ đưa cô đi, sẽ đưa cô đến nơi an toàn, sẽ đăng câu chuyện của cô lên báo chí Mỹ để thế giới biết sự thật.

Hắn thậm chí còn đưa cho cô một chai nước mát và chiếc khăn sạch để lau mặt, giọng thì thầm: “Tôi ghét những gì bọn chúng làm.

Hãy tin tôi, tôi sẽ sắp xếp để cô trốn thoát tối nay.”

Khi xe chạy tiếp, Amina ôm chặt chai nước vào ngực, tim đập thình thịch vì một cảm giác lạ lùng – niềm tin.

Cô nghĩ về việc sẽ được tự do, sẽ trả thù, sẽ kể cho cả thế giới nghe về mẹ, về Noor, về ngôi làng bị thiêu rụi.

Lần đầu tiên sau bao ngày, cô thì thầm một lời cầu nguyện ngắn ngủi: “Xin Thượng đế phù hộ cho người đàn ông này.”

Tối đó, khi xe dừng lại ở một khu vực hoang vu khác, Michael thực sự xuất hiện – hắn lái một chiếc xe jeep riêng, giả vờ như đang “phỏng vấn” tiểu đội.

Rex và đồng bọn cười khúc khích nhưng để hắn tiếp cận Amina.

Michael thì thầm: “Chạy theo tôi khi tôi ra hiệu.

Tôi đã cắt dây xích cổ cô rồi.”

Và đúng là như vậy – sợi xích đã lỏng ra một cách kỳ lạ.

Khi mọi người đang say sưa quanh đống lửa, Michael ra hiệu, Amina lén chạy theo hắn vào bóng tối sa mạc, tim đập thình thịch vì hy vọng.

Họ chạy được vài trăm mét, Michael nắm tay cô: “Cô sẽ được tự do!

Tôi sẽ đưa cô đến sứ quán, đến nơi an toàn!”

Nhưng rồi, ánh đèn pha bất ngờ bật sáng từ phía sau.

Tiếng cười man rợ của Rex vang lên, và toàn bộ tám tên lính ùa ra từ bóng tối, cùng với Michael – hắn đang cười lớn, vỗ vai Rex như bạn bè thân thiết.

“Diễn hay lắm Mike!

Con đĩ này tin sái cổ luôn kìa!”

Rex gầm lên.

Michael quay lại nhìn Amina, nụ cười thương xót biến thành nụ cười dâm đãng: “Xin lỗi nhé cưng, nhưng tao với tụi này là bạn chiến trường lâu năm rồi.

Mày nghĩ là tao sẽ giúp mày thật à?

Tất cả chỉ là một trò đùa để xem mày tuyệt vọng thế nào thôi.”

Amina đứng chết lặng giữa sa mạc lạnh lẽo, tia hy vọng cuối cùng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Cô quỵ xuống cát, không khóc, không hét – chỉ cảm thấy một khoảng trống khổng lồ trong lồng ngực, như thể linh hồn đã rời khỏi cơ thể.

Michael và Rex cùng nhau kéo cô về đống lửa, nơi mà “bữa tiệc” thực sự sắp bắt đầu.

“Vì mày dám mơ tưởng trốn thoát,” Rex nói, giọng lạnh lùng, “tối nay tụi tao sẽ làm mày nhớ đời rằng không bao giờ có hy vọng nữa.”

Bữa tiệc kéo dài suốt ba đêm liên tiếp – ba đêm không ngủ, không nghỉ, chỉ có lửa trại cháy rừng rực và vòng tròn đàn ông vây quanh Amina.

Đêm đầu tiên, chúng bắt cô quỳ giữa vòng tròn lửa, chỉ mặc mỗi khăn trùm đầu xanh đậm giờ đã rách bươm.

Rex đứng dậy đầu tiên, kéo cô đứng lên rồi đẩy ngã xuống cát nóng còn dư âm của lửa ngày.

Hắn doggy cô ngay giữa vòng tròn, trong khi bảy tên kia ngồi xem, vuốt cặc chờ đến lượt.

Mỗi cú thúc của Rex là một lời nhắc nhở: “Mày nghĩ có thằng Mỹ nào cứu mày à?

Tất cả bọn tao đều giống nhau – chỉ muốn đụ lồn Ả Rập thôi!”

Amina nằm đó, mắt nhìn lên bầu trời không sao, nghĩ về mẹ – bà sẽ nghĩ gì khi thấy con gái mình giờ đây?

Một con điếm sa mạc, bị đụ trước mặt cả đám đàn ông lạ?

Chúng thay nhau, mỗi tên phải xuất tinh vào lồn cô ít nhất hai lần.

Tên thứ hai, Jake, nằm dưới để cô ngồi lên, hắn bóp hông cô ép nhún lên nhún xuống: “Nhún đi con đĩ!

Chủ động đi như lúc mày chạy trốn ấy!”

Amina làm theo một cách máy móc, cơ thể chuyển động nhưng tâm hồn đã chết.

Tên thứ ba, thứ tư...

đến tên thứ tám thì lồn cô đã đầy ắp tinh trùng, mỗi lần rút ra là một dòng trắng đục trào theo, chảy xuống đùi, thấm vào cát.

Michael – tên phóng viên khốn nạn – cũng tham gia, hắn đụ cô missionary, mặt đối mặt, cười nham nhở: “Cảm ơn vì đã tin tao nhé cưng.

Giờ thì rên to lên cho máy quay của tao ghi lại!”

Hắn xuất tinh vào tử cung cô, rồi quay phim cận cảnh tinh trùng trào ra từ khe lồn.

Đêm thứ hai còn kinh khủng hơn – chúng tổ chức “Arab pussy party” thực sự, với bia Mỹ và nhạc rock vang lên từ loa xe.

Amina bị buộc quỳ giữa vòng tròn, và lần này là bốn tên đồng thời.

Rex đút lồn từ phía sau, Jake đút đít, hai tên khác nhét cặc vào miệng cô – một tên bên trái, một tên bên phải, ép miệng cô căng ra hết cỡ để ngậm cả hai.

Michael cầm máy quay zoom cận cảnh: “Nhìn con đĩ này kìa, khăn trùm đầu vẫn nguyên, trông giống nữ tu bị hiếp quá!”

Tiếng cười vang vọng, tiếng thịt đập thịt bốp bốp không ngừng, tinh trùng bắn đầy miệng cô đến mức trào ra khóe môi, nhỏ giọt xuống khăn trùm đầu.

Amina không còn nghĩ gì nữa – cô chỉ thấy hình ảnh mẹ và Noor hiện lên trong đầu mỗi khi nhắm mắt, như thể họ đang chứng kiến sự sa đọa của cô, và điều đó làm cô đau đớn hơn bất kỳ nhát roi nào.

Đêm thứ ba là đỉnh điểm của sự tuyệt vọng.

Chúng treo ngược Amina lên nóc xe Humvee bằng dây thừng buộc vào cổ chân, đầu cô lơ lửng cách mặt đất chỉ nửa mét, lồn há miệng hướng lên trời đêm không sao.

Tám tên lính, cộng thêm Michael thành chín, thay nhau đứng trên nóc xe, nhét cặc vào lồn cô từ trên xuống, như thể đang đụ một cái bao tải sống.

Mỗi tên xuất tinh ít nhất ba lần, tinh trùng bắn sâu vào tử cung rồi theo trọng lực chảy ngược ra, nhỏ giọt xuống mặt cô, xuống mắt, xuống mũi, xuống khăn trùm đầu.

“Uống đi con đĩ!

Đó là sữa tự do của tụi tao!” chúng cười lớn.

Amina há miệng vì nghẹt thở, tinh trùng chảy vào họng cô, tanh lợm và đắng ngắt – nhưng cô nuốt, vì không còn lựa chọn nào khác.

Suốt ba đêm đó, Amina không ngủ, không ăn – chỉ nằm đó khi không bị đụ, nhìn lên bầu trời đen kịt không một vì sao, tự hỏi tại sao Thượng đế lại bỏ rơi cô hoàn toàn.

Cô nhớ về ngôi làng cũ, về những buổi cầu nguyện bình yên, về nụ cười của Noor khi hai chị em cùng chơi đùa bên giếng nước.

Tất cả giờ chỉ còn là tro bụi.

Và cú lừa của Michael là giọt nước tràn ly – hắn đã cho cô nếm trải hy vọng, chỉ để giật phăng nó đi một cách tàn nhẫn nhất.

Giờ đây, trong lòng Amina chỉ còn lại một thứ duy nhất: hận thù thuần khiết, lạnh lẽo như gió sa mạc ban đêm.

Cô không còn tin bất kỳ người Mỹ nào nữa – không phóng viên, không lính cứu hộ, không ai cả.

Tất cả chỉ là quỷ dữ đội lốt người.

Khi xe chạy tiếp vào ngày thứ mười, hướng về căn cứ lớn FOB Viper, Amina nằm co ro ở góc xe, khăn trùm đầu ướt sũng tinh trùng khô, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra sa mạc vô tận.

Cô không còn là Amina ngoan đạo nữa.

Cô là một thứ gì đó khác – một linh hồn bị thiêu đốt trong lửa hận thù, chờ ngày bùng nổ.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 4 - Căn Cứ Địa Ngục FOB Viper


Chiếc Humvee cuối cùng cũng lăn bánh vào cổng chính của FOB Viper sau gần hai tuần hành quân qua sa mạc - một căn cứ khổng lồ của quân Mỹ nằm giữa vùng đất chết, với hàng rào dây thép gai cao ngất, tháp canh lăm lăm súng máy, và hàng trăm lính Mỹ đi lại như kiến.

Amina bị lôi ra khỏi xe một cách thô bạo, sợi xích cổ giật mạnh làm cô ngã nhào xuống đất cát nóng, khăn trùm đầu xanh đậm giờ đã rách bươm và cứng ngắc vì tinh trùng khô chồng chất qua bao ngày.

Rex nắm tóc cô kéo đứng dậy, cười khà khà: "Chào mừng về nhà mới, con đĩ Ả Rập.

Từ giờ mày không còn là tài sản riêng của tụi tao nữa - mày sẽ là đồ chơi chung của cả căn cứ này.

Hàng ngàn thằng lính đang chờ được đụ lồn mày đấy."

Amina không trả lời, đôi mắt cô lạnh lùng và trống rỗng, chỉ lặng lẽ bước theo khi bị kéo đi qua khu lính đang huýt sáo và cười hô hố.

Mùi mồ hôi đàn ông, mùi thức ăn nhanh Mỹ, và tiếng nhạc rock vang vọng từ khắp nơi làm cô choáng ngợp - đây không còn là sa mạc hoang vu nữa, mà là một thành phố tội lỗi giữa địa ngục.

Chúng đưa cô vào khu "Morale Welfare Recreation Tent" - một cái lều khổng lồ màu cát, bên ngoài treo biển "MWR - Nơi thư giãn cho chiến sĩ", nhưng bên trong lại là chuồng súc vật thực sự: một hàng lồng chó sắt lớn xếp dọc theo tường, mỗi lồng nhốt vài cô gái Ả Rập trần truồng, chỉ còn mỗi khăn trùm đầu trên đầu, cơ thể đầy vết bầm và tinh trùng khô.

Rex mở cửa một lồng lớn ở góc lều, ném Amina vào trong như ném bao tải.

"Đây là nhà mới của mày.

Làm quen với hai con chị em đi - chúng nó đã ở đây ba tháng rồi, sẽ dạy mày cách phục vụ cho tốt."

Cánh cửa lồng sắt đóng sầm lại, tiếng khóa lách cách vang lên như bản án tử hình.

Amina ngã vật ra sàn lồng bẩn thỉu, mùi nước tiểu và tinh trùng xộc vào mũi, và rồi cô nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt từ hai bóng người trong góc tối: "Chị em mới à?

Lại một nạn nhân nữa của lũ quỷ Mỹ..."

Hai người phụ nữ bò lại gần - chị lớn tên Fatima, 24 tuổi, khăn trùm đầu xanh nhạt, thân hình đầy đặn với cặp mông cực to và bộ ngực nặng trĩu, da ngăm bóng nhẫy vì mồ hôi.

Em gái là Layla, 19 tuổi, khăn trùm đầu trắng, thân hình mảnh mai hơn nhưng miệng rất điêu luyện, đôi môi dày luôn ướt át như sẵn sàng bú cặc bất cứ lúc nào.

Cả hai đều trần truồng hoàn toàn, chỉ còn khăn trùm đầu được giữ nguyên như một sự sỉ nhục cố ý.

Fatima ôm lấy Amina, giọng thì thầm đầy thương xót: "Tội nghiệp em...

Làng em cũng bị chúng đốt chứ gì?

Mẹ em, em gái em... có còn không?"

Amina chỉ lắc đầu, nước mắt lần đầu tiên sau nhiều ngày lại trào ra, và cô òa khóc trong vòng tay Fatima như một đứa trẻ lạc loài.

Layla lau nước mắt cho cô bằng góc khăn trùm đầu của mình: "Khóc đi chị, khóc cho hết đêm nay thôi.

Từ mai, chúng ta không được khóc nữa - khóc chỉ làm lũ chó Mỹ sướng hơn thôi."

Ba cô gái ôm nhau trong lồng chó chật hẹp, kể cho nhau nghe câu chuyện của mình trong tiếng thì thầm đứt quãng.

Fatima và Layla bị bắt từ một ngôi làng khác - cha chúng bị bắn chết ngay trước cửa nhà, mẹ bị hiếp tập thể rồi bị cắt cổ, hai chị em bị kéo lên xe tải và đưa thẳng về đây.

Ba tháng qua, họ đã phục vụ hàng ngàn tên lính, ngày nào cũng bị lôi ra khỏi lồng từ sáng đến tối, chỉ được về lúc nửa đêm khi lũ lính say xỉn hoặc kiệt sức.

Sáng hôm sau, địa ngục thực sự bắt đầu.

Tiếng kẻng vang lên khắp căn cứ, và cánh cửa lều MWR mở toang.

Hàng dài lính Mỹ xếp hàng từ ngoài cửa, cười nói hô hố, quần đã tụt sẵn xuống đầu gối.

Một tên trung sĩ cầm loa hét lớn: "Hôm nay có hàng mới các cậu ơi!

Ba chị em đĩ hồi giáo chính hiệu - muốn đụ lỗ nào thì đụ, nhưng nhớ xuất tinh lên khăn trùm đầu để đánh dấu lãnh thổ nhé!"

Fatima thì thầm với Amina: "Nghe chị - khi bị đụ, đừng chống cự, đừng khóc.

Chỉ làm chúng hứng hơn thôi.

Hãy làm cho chúng xuất nhanh nhất có thể, để còn được nghỉ."

Ba cô gái bị lôi ra khỏi lồng, buộc quỳ thành hàng giữa sàn lều, mông chổng lên trời, mặt cúi sát đất.

Hàng dài lính bắt đầu - tên đầu tiên chọn Fatima, doggy mạnh bạo từ phía sau, con cặc to lớn đâm sâu vào lồn chị làm Fatima rên rỉ thành tiếng: "Ừ ừ...

đụ mạnh đi anh... lồn em chặt lắm này..."

Chị chủ động nhún mông ngược lại, làm con cặc ra vào nhanh hơn, chỉ mất ba phút tên lính đã gầm lên xuất tinh, rút ra bắn đầy lên khăn trùm đầu xanh nhạt của Fatima, tinh trùng trắng đục nhỏ giọt xuống tóc chị.

Tên thứ hai chọn Layla - hắn nằm xuống đất, kéo Layla ngồi lên kiểu cowgirl, con cặc đâm sâu vào lồn em.

Layla cười dâm đãng ép buộc: "To quá anh ơi...

địt em đi... em thích lắm..."

Em nhún lên nhún xuống điên cuồng, tay bóp vú mình, lồn co bóp mạnh làm tên lính rên rỉ: "Địt mẹ chặt quá!"

Chỉ hai phút sau hắn xuất tinh vào tử cung Layla, rồi rút ra bắn thêm lên khăn trùm đầu trắng của em.

Đến lượt Amina - tên lính đầu tiên của cô ở căn cứ là một gã da đen cao to, con cặc đen nhánh dài ngoằng.

Hắn chọn miệng cô, nắm tóc kéo đầu Amina lên, nhét thẳng cặc vào họng: "Bú đi con đĩ mới!"

Amina hoảng loạn, nhưng nhớ lời Fatima, cô cố gắng ngậm sâu, lưỡi liếm dọc thân cặc, mút mạnh đầu khấc.

Fatima thì thầm từ bên cạnh: "Thư giãn cổ họng em ơi... nuốt sâu vào... làm như đang uống nước ấy..."

Amina làm theo, cổ họng mở ra để con cặc đâm sâu tận thực quản, tiếng ọc ọc vang lên nhưng cô không nôn nữa.

Tên da đen rên rỉ: "Chà, con mới học nhanh thế!"

Hắn xuất tinh thẳng vào họng Amina, bắt cô nuốt hết, rồi rút ra bắn thêm lên khăn trùm đầu cô.

Cả ngày hôm đó, ba cô gái bị đụ không ngừng nghỉ.

Hàng dài lính thay nhau - có tên chọn lồn, có tên chọn đít, có tên chọn miệng, có tên thích cả ba lỗ cùng lúc.

Fatima dạy Amina cách bú sâu họng: "Khi cặc đâm vào miệng, hít thật sâu, thả lỏng cổ - để nó trượt vào như nuốt thức ăn.

Càng sâu càng làm chúng sướng nhanh hơn."

Layla dạy cách bóp lồn: "Khi chúng đụ lồn hoặc đít, co bóp cơ sàn chậu thật mạnh - như đang nín tiểu ấy - chúng sẽ xuất tinh ngay lập tức."

Amina học rất nhanh - đến trưa, cô đã có thể làm một tên lính xuất tinh chỉ trong một phút bằng cách vừa bú sâu vừa dùng tay vuốt trứng dái.

Có lúc ba cô gái bị lôi lên bàn bóng bàn giữa lều, buộc nằm ngửa dạng chân, hàng lính xếp hàng dài đụ missionary.

Tên này xuất tinh vào lồn Fatima xong thì tên khác tiếp tục, tinh trùng trào ra thành dòng trắng đục chảy xuống sàn.

Layla bị hai tên đồng thời - một đụ lồn, một đụ miệng - em vừa rên vừa cười gượng: "Thêm nữa đi các anh... em chịu được hết..."

Amina thì bị một tên béo mập đè lên, con cặc ngắn nhưng to đâm sâu vào tử cung, hắn vừa đụ vừa bóp vú cô: "Vú mày ngon thế này, chắc chưa có con đúng không?

Tao bắn tinh vào cho mày mang thai con Mỹ luôn nhé!"

Hắn xuất tinh nóng hổi vào tử cung Amina, rồi rút ra bắn thêm lên khăn trùm đầu cô như quy định.

Đến tối, khi tiếng kẻng báo hết giờ thư giãn vang lên, ba cô gái được ném về lồng, cơ thể đầy tinh trùng từ đầu đến chân, khăn trùm đầu ướt sũng và nặng trĩu vì hàng trăm phát bắn lên đó.

Hôm đó họ đã phục vụ hơn năm mươi tên - con số kỷ lục với hàng mới như Amina.

Fatima ôm hai cô em vào lòng: "Tốt lắm các em... chúng ta đã sống sót qua ngày đầu ở địa ngục này."

Layla cười méo xẹo: "Và ngày mai sẽ còn kinh khủng hơn... nhưng ít nhất chúng ta có nhau."

Những ngày tiếp theo trôi qua như một cơn ác mộng lặp lại.

Mỗi sáng, ba cô gái bị lôi ra khỏi lồng, buộc quỳ thành hàng để "chào cờ" - nghĩa là bú cặc tập thể cho nhóm sĩ quan cấp cao trước khi mở cửa cho lính thường.

Fatima luôn là người đi đầu, chị quỳ bú Rex (giờ hắn đã được thuyên chuyển về căn cứ) một cách điêu luyện, ngậm sâu hết 22cm, lưỡi liếm dọc mạch sụn làm hắn rên rỉ: "Con mẹ này bú giỏi nhất căn cứ!"

Layla thì chuyên bú hai cặc cùng lúc, miệng căng ra ngậm cả hai đầu khấc, tay vuốt hai thân cặc còn lại.

Amina học theo chị Layla, dần dần có thể bú ba cặc cùng lúc - một sâu họng, hai cái còn lại liếm dọc thân.

Ban ngày là những trò chơi bệnh hoạn: có hôm chúng tổ chức cho những người phụ nữ chúng bắt được tham gia một cuộc thi - ba cô gái bị buộc thi xem ai làm tên lính xuất tinh nhanh nhất.

Fatima thắng giải doggy - chị chổng mông lên, lồn co bóp liên hồi làm tên lính xuất chỉ trong 45 giây.

Layla thắng giải bú cặc - em ngậm sâu và mút mạnh đến mức tên lính bắn thẳng vào thực quản chỉ trong 30 giây.

Amina thắng giải cowgirl - cô ngồi lên cặc tên lính, nhún lên nhún xuống điên cuồng, lồn co bóp như máy, làm hắn xuất tinh chỉ trong 40 giây.

Phần thưởng là...

được bú thêm mười cặc nữa trước khi về lồng.

Có hôm chúng tổ chức "Gangbang Day" - cả căn cứ được nghỉ, hàng trăm tên lính xếp hàng dài từ sáng đến tối.

Ba cô gái bị treo lên xà ngang bằng tay, chân dạng rộng, lồn và đít há miệng chờ đợi.

Hàng lính thay nhau đụ không ngừng - mỗi tên chỉ được năm phút để xuất tinh lên khăn trùm đầu.

Tiếng bốp bốp bốp vang lên liên hồi, tiếng rên của ba chị em hòa thành một: "Đụ mạnh nữa đi... bắn vào lồn em đi...

ừ ừ ừ..."

Tinh trùng bắn khắp nơi, chảy thành dòng từ lồn xuống đùi, từ miệng xuống cằm, từ khăn trùm đầu xuống mặt.

Đến tối, mỗi cô gái đã bị hơn hai trăm tên đụ, khăn trùm đầu nặng trĩu đến mức phải dùng tay giữ không thì tụt xuống.

Ban đêm là lúc duy nhất ba chị em được ở bên nhau.

Chúng bị ném về lồng, cơ thể rã rời, lồn và đít sưng mọng, miệng tê dại vì bú quá nhiều.

Nhưng họ ôm nhau, lau tinh trùng cho nhau bằng lưỡi - Fatima liếm sạch lồn Amina, Layla mút núm vú Fatima, Amina hôn Layla thật sâu để chia sẻ hơi ấm.

Dần dần, tình chị em biến thành thứ tình cảm bệnh hoạn - họ làm tình với nhau trong lồng chó, liếm lồn nhau để quên đi nỗi đau, rên rỉ tên nhau thay vì tên lũ Mỹ.

"Chị Fatima... em yêu chị..."

Amina thì thầm khi lưỡi chị Fatima ngoáy sâu vào lồn cô, làm cô lên đỉnh lần đầu tiên không phải vì bị ép buộc.

Và rồi, ba cô gái trở thành huyền thoại trong căn cứ - "Ba chị em điếm hồi giáo" nổi tiếng nhất FOB Viper, ngày nào cũng phục vụ ít nhất bốn mươi đến năm mươi tên, thậm chí có ngày lên đến ba trăm.

Lính từ các đơn vị khác cũng xin chuyển về chỉ để được đụ họ.

Nhưng trong lòng ba chị em, ngọn lửa hận thù vẫn âm ỉ cháy.

Fatima thì thầm với hai em mỗi đêm: "Chúng ta sẽ không chết ở đây.

Chúng ta sẽ sống, và chúng ta sẽ trả thù.

Bằng mọi giá."
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 5 - Kế Hoạch Trốn Thoát


Những ngày trong lồng chó của lều MWR trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài bất tận, nhưng chính trong bóng tối ẩm ướt và mùi tinh trùng nồng nặc ấy, ba chị em đã tìm thấy nhau – không chỉ là đồng nạn nhân, mà là gia đình mới, là nguồn sống duy nhất giữa địa ngục trần gian.

Fatima, chị lớn nhất, luôn là người dẫn dắt, với khăn trùm đầu xanh nhạt giờ đã loang lổ trắng đục và đôi mắt vẫn còn giữ được chút lửa căm thù dù cơ thể chị đã bị vùi dập không thương tiếc.

Layla, cô em út 19 tuổi với khuôn mặt baby và đôi môi dày chuyên bú cặc, luôn cố gắng cười gượng để giữ tinh thần cho hai chị.

Còn Amina – cô gái trẻ nhất vừa đến, khăn trùm đầu xanh đậm giờ nặng trĩu vì hàng trăm phát tinh bắn lên đó – đã thay đổi hoàn toàn sau những ngày trên xe thiết giáp và cú lừa tàn nhẫn của tên phóng viên Michael.

Cô không còn khóc nữa, không còn cầu nguyện nữa, chỉ còn lại một khối hận thù lạnh lẽo đang âm ỉ cháy trong lồng ngực, chờ ngày bùng nổ.

Mỗi đêm, khi cánh cửa lều đóng lại và tiếng cười man rợ của lũ lính Mỹ dần tắt ngoài kia, ba chị em lại ôm chặt nhau trong lồng sắt chật hẹp, cơ thể trần truồng dính sát vào nhau để truyền hơi ấm.

Fatima thì thầm trước tiên, giọng khàn khàn vì phải rên rỉ suốt ngày: “Chúng ta không thể chết ở đây như những con điếm sa mạc.

Chúng ta phải sống, phải trốn thoát, và phải làm cho lũ chó Mỹ ấy trả giá bằng máu.”

Layla gật đầu, tay vuốt ve đùi Amina để an ủi: “Chị Fatima nói đúng.

Em đã nghe lũ lính nói về đêm Super Bowl – trận chung kết bóng bầu dục Mỹ, cả căn cứ sẽ say xỉn, sẽ điên cuồng, sẽ bất cảnh giác nhất trong năm.

Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta.”

Amina im lặng một lúc lâu, đôi mắt đen láy nhìn vào bóng tối, rồi cô thì thầm bằng giọng lạnh lùng lần đầu tiên: “Em đồng ý.

Chúng ta sẽ làm cho chúng sướng đến mức không còn biết trời đất nữa, rồi chúng ta sẽ giết chúng.”

Kế hoạch được vạch ra chi tiết trong những đêm thì thầm ấy, giữa những lúc ba chị em liếm tinh trùng khô trên người nhau để lau sạch, giữa những nụ hôn bệnh hoạn để quên đi nỗi đau.

Super Bowl năm nay rơi vào một đêm cuối tuần, cả căn cứ FOB Viper sẽ biến thành một bữa tiệc thác loạn khổng lồ – bia Mỹ chảy tràn, thuốc lắc được chia sẻ công khai, và ba chị em hijab slut sẽ là tâm điểm của mọi sự chú ý.

Chúng sẽ không nhốt họ trong lồng đêm đó, mà sẽ lôi ra giữa lều chính, biến họ thành “nữ tiếp viên chính” cho hàng trăm tên lính đang hét hò xem trận đấu trên màn hình lớn.

“Chúng ta sẽ chủ động,” Fatima nói, giọng chắc chắn, “chưa bao giờ chúng ta chủ động cả – lúc nào cũng bị ép buộc, bị động chịu đựng.

Nhưng đêm đó, chúng ta sẽ làm cho chúng nghĩ rằng chúng ta đã hoàn toàn bị thuần hóa, đã nghiện cặc Mỹ đến mức không thể sống thiếu.

Chúng sẽ say, sẽ sướng, sẽ kiệt sức và bất tỉnh hàng loạt.

Lúc ấy, chúng ta ăn cắp vũ khí từ kho vũ khí nhỏ trong lều, lấy chìa khóa xe Jeep đậu ngoài cửa, và chạy thẳng vào sa mạc.”

Layla cười méo xẹo: “Em sẽ bú cặc đến mức nôn tinh trùng ra vẫn tiếp tục bú, để chúng nghĩ em là con đĩ dâm đãng nhất thế giới.”

Fatima gật đầu: “Chị sẽ để cả chục tên xuất tinh lên mặt chị cùng lúc, chị sẽ cười và xin thêm.”

Amina thì thầm, giọng run run vì đây là lần đầu cô chủ động nghĩ đến việc dâm đãng: “Em… em sẽ nhún lồn ngược cowgirl trên bàn bóng bàn, để khăn trùm đầu bay trong gió quạt trần, để chúng nghĩ em đã hoàn toàn thuộc về chúng.”

Ba chị em ôm chặt nhau, hôn nhau thật sâu, lưỡi quấn quýt để truyền thêm sức mạnh.

Từ đêm đó, họ bắt đầu chuẩn bị tinh thần – ban ngày vẫn phục vụ như thường lệ, nhưng trong lòng đã có mục tiêu rõ ràng: sống sót để trả thù.

Ngày Super Bowl cuối cùng cũng đến.

Cả căn cứ FOB Viper rung chuyển vì tiếng hò reo và tiếng nhạc rock điên cuồng.

Lều MWR được trang trí đèn neon, màn hình lớn chiếu trận đấu, bàn bóng bàn được dọn sạch để làm “sân khấu chính”, và hàng trăm tên lính Mỹ đã tụ tập từ sáng, bia lon chất chồng, thuốc lắc được chia sẻ công khai.

Ba chị em bị lôi ra khỏi lồng từ sớm, nhưng lần này không bị xích – Rex cười khà khà: “Hôm nay các con đĩ được tự do phục vụ nhé.

Làm tốt vào, tụi tao sẽ thưởng thêm bia cho uống.”

Fatima cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn: “Vâng anh Rex, tụi em sẽ làm các anh sướng nhất từ trước đến giờ.”

Lũ lính cười hô hố, không hề biết rằng đó là lời tuyên chiến.

Trận đấu bắt đầu, tiếng hò reo vang trời.

Ba chị em được đặt lên bàn bóng bàn giữa lều, quỳ thành hàng, mông chổng cao, khăn trùm đầu vẫn nguyên vẹn như mọi khi.

Nhưng lần này, Fatima đứng dậy đầu tiên, cô cười dâm đãng chưa từng có, giọng ngọt ngào: “Các anh ơi, hôm nay tụi em muốn phục vụ các anh thật đặc biệt.

Ai muốn đụ em trước nào?”

Cô chủ động banh lồn ra, ngón tay ngoáy sâu vào khe hồng hào, nước lồn đã ướt nhẹp vì tự kích thích từ sáng để chuẩn bị.

Một tên lính lao lên, con cặc dựng đứng đâm thẳng vào lồn Fatima từ phía sau, cô rên to: “Ừ ừ…

đụ mạnh đi anh… lồn em chặt lắm này…

địt em nát lồn đi!”

Chị nhún mông ngược lại điên cuồng, tiếng bốp bốp bốp vang lên át cả tiếng bình luận viên trên tivi.

Layla là người thứ hai – em quỳ xuống trước một nhóm năm tên lính, miệng há rộng: “Cho em bú cặc các anh đi… em nghiện cặc Mỹ lắm rồi…”

Em ngậm sâu một con cặc ngay lập tức, cổ họng mở ra để nó trượt tận thực quản, tiếng ọc ọc ọc vang lên dâm đãng.

Tên lính rên rỉ: “Địt mẹ con này bú giỏi quá!”

Layla không dừng lại, em bú sâu đến mức nôn khan, tinh trùng cũ từ buổi sáng trào ra khóe miệng lẫn nước dãi, nhưng em vẫn tiếp tục, lưỡi liếm sạch đầu khấc rồi ngậm sâu hơn nữa.

Em bú đồng thời ba con cặc – một sâu họng, hai cái còn lại em dùng tay vuốt và liếm dọc thân – miệng em căng ra hết cỡ, nước mắt chảy dài nhưng em cười gượng: “Thêm nữa đi các anh… bắn đầy miệng em đi…”

Amina là người cuối cùng, nhưng cô đã thay đổi hoàn toàn.

Cô leo lên bàn bóng bàn, nằm ngửa dạng chân rộng, tay banh lồn ra mời gọi: “Ai muốn đụ em không?

Em muốn cặc Mỹ bắn tinh vào tử cung em…”

Một tên lính cao to lao lên, con cặc to lớn đâm sâu vào lồn Amina, cô rên to lần đầu tiên chủ động: “To quá…

địt em đi anh… em là con đĩ của các anh mà…”

Nhưng đó chỉ là màn mở đầu.

Khi tên đầu tiên xuất tinh vào lồn cô, Amina đẩy hắn ra, cô lật người lại, ngồi ngược cowgirl lên tên thứ hai đang nằm sẵn trên bàn.

Cô chủ động nhún lồn lên xuống điên cuồng, con cặc đâm sâu đến tử cung, tiếng bốp bốp bốp vang lên mỗi lần mông cô chạm bụng hắn.

Khăn trùm đầu xanh đậm của Amina bay phất phới trong gió quạt trần, trông cô như một nữ thần dâm loạn giữa địa ngục.

“Nhún mạnh nữa đi con đĩ!” tên lính hét lên, và Amina làm theo, cô co bóp lồn thật mạnh, nhún nhanh đến mức bàn bóng bàn rung lắc: “Em sướng quá… cặc anh ngon quá… bắn vào lồn em đi!”

Cả lều MWR biến thành một trường gà thác loạn.

Fatima bị năm tên đồng thời vây quanh – cô quỳ giữa vòng tròn, miệng ngậm một con cặc, hai tay vuốt hai con khác, lồn và đít bị hai tên còn lại doggy luân phiên.

Cô rên rỉ không ngừng: “Đụ em đi các anh… em muốn tinh trùng Mỹ đầy người… bắn lên mặt em đi!”

Năm tên cùng lúc xuất tinh – một bắn vào miệng chị, hai bắn lên mặt, hai bắn lên khăn trùm đầu xanh nhạt.

Tinh trùng trắng đục chảy thành dòng xuống mặt Fatima, chị cười dâm đãng, lấy tay quệt rồi liếm sạch: “Ngon quá… cho em thêm đi các anh…”

Layla thì bị mười tên lính vây quanh ở góc lều – em nằm ngửa trên bàn, miệng bú sâu một lúc hai con cặc, lồn và đít bị đụ double penetration.

Em nôn tinh trùng ra vì bú quá sâu, dịch trắng đục trào ra khóe miệng lẫn nước dãi, nhưng em vẫn tiếp tục, giọng khàn khàn: “Đừng dừng lại… em muốn bú hết cặc trong căn cứ này…”

Một tên xuất tinh thẳng vào thực quản em, Layla sặc sụa nhưng nuốt hết, rồi há miệng xin thêm: “Bắn nữa đi…

đầy miệng em đi…”

Amina chuyển sang tư thế mới – cô đứng trên bàn bóng bàn, một chân giơ cao, để tên lính đụ đứng từ phía sau, cô chủ động nhún mông ngược lại, tiếng rên át cả tiếng hò reo Super Bowl: “Địt em mạnh nữa đi… em nghiện cặc Mỹ rồi… em là con điếm Ả Rập của các anh…”

Cô để ba tên đồng thời – một đụ lồn, một đụ đít, một nhét cặc vào miệng – cơ thể cô rung lên vì nhún mạnh, khăn trùm đầu bay tứ tung.

Tên lính trong lồn cô xuất tinh đầu tiên, tinh trùng trào ra chảy xuống đùi, nhưng Amina không dừng, cô tiếp tục nhún lên tên kế tiếp: “Thêm nữa… bắn đầy tử cung em đi… em muốn mang thai con Mỹ…”

Bữa tiệc kéo dài suốt trận đấu – bia chảy tràn, thuốc lắc làm lũ lính điên cuồng hơn, nhưng cũng làm chúng kiệt sức nhanh hơn.

Ba chị em không ngừng nghỉ, chủ động phục vụ chưa từng có: Fatima để cả chục tên xuất tinh lên mặt chị cùng lúc, khuôn mặt chị thành một lớp mặt nạ tinh trùng trắng đục, chị cười và xin thêm.

Layla bú đến mức miệng sưng mọng, nôn tinh trùng ra sàn nhưng vẫn bú tiếp, nuốt không biết bao nhiêu phát tinh.

Amina nhún lồn ngược cowgirl trên bàn bóng bàn suốt hàng giờ, chuyển từ tên này sang tên khác, khăn trùm đầu bay trong gió quạt trần như lá cờ đầu hàng giả tạo.

Khi trận Super Bowl kết thúc bằng tiếng hò reo chiến thắng của đội yêu thích, hầu hết lũ lính đã say bí tỉ, nằm la liệt trên sàn vì bia và vì sướng quá độ.

Rex là tên cuối cùng còn tỉnh – hắn nằm trên ghế, con cặc 22cm vẫn dựng đứng, gọi Amina: “Lại đây con đĩ… bú cho tao lần cuối…”

Amina bò lại, ngậm sâu con cặc hắn, bú mạnh đến mức Rex gầm lên xuất tinh vào họng cô, rồi ngã vật ra bất tỉnh.

Đó là dấu hiệu.

Ba chị em nhìn nhau, mắt lóe lên ánh sáng của tự do.

Fatima thì thầm: “Bây giờ.”

Họ lặng lẽ bò ra khỏi đám lính bất tỉnh, tay run run nhưng chắc chắn.

Fatima lấy ba khẩu M4 từ giá treo tường, Layla nhét sáu quả lựu đạn vào khăn trùm đầu quấn quanh người, Amina lấy chìa khóa xe Jeep từ túi Rex.

Ba chị em mặc tạm áo rách của lính Mỹ, khăn trùm đầu vẫn nguyên trên đầu như biểu tượng cuối cùng của sự sỉ nhục sắp bị xóa bỏ.

Họ mở cửa lều phía sau, chạy ra bóng tối sa mạc, tim đập thình thịch vì hy vọng lần đầu tiên sau bao tháng ngày địa ngục.

Xe Jeep nổ máy, tiếng động cơ gầm rú giữa đêm khuya.

Fatima cầm lái, Layla ngồi bên cạnh ôm súng, Amina ngồi sau, tay nắm chặt khẩu M4.

Chúng lao vào sa mạc đen kịt, bỏ lại phía sau căn cứ FOB Viper đang say ngủ.

“Chúng ta tự do rồi,” Fatima thì thầm, nước mắt lần đầu tiên chảy ra vì vui mừng.

Nhưng Amina nhìn lại ánh đèn căn cứ đang xa dần, giọng lạnh lùng: “Chưa đâu chị.

Chúng ta sẽ quay lại.

Và chúng sẽ phải trả giá.”
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 6 - Cuộc Chạy Trốn Đẫm Máu


Chiếc Jeep lao vút trong đêm sa mạc đen kịt, động cơ gầm rú như thú dữ bị thương, bánh xe nghiến lên cát vàng tung tóe như mưa bụi.

Fatima ngồi sau tay lái, hai tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch, mắt chị dán chặt vào bóng tối phía trước, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Chạy đi… chạy đi… chỉ cần qua khỏi đồi cát này là chúng sẽ không đuổi kịp…”

Layla ngồi bên cạnh, ôm chặt khẩu M4 trên đùi, khăn trùm đầu trắng của em bay phấp phới trong gió đêm lạnh buốt.

Amina ngồi sau, tay nắm chặt khẩu súng còn lại, đôi mắt đen láy nhìn lại phía sau – ánh đèn căn cứ FOB Viper đang sáng rực, tiếng còi báo động bắt đầu rú lên inh ỏi, như tiếng quỷ dữ tỉnh giấc.

“Chúng tỉnh rồi!”

Amina hét lên, giọng lạc đi vì kinh hãi.

Từ xa, ánh đèn pha của ba chiếc Humvee lóe lên, tiếng động cơ gầm rú đuổi theo, tiếng loa phóng thanh vang vọng: “Dừng xe lại!

Bọn khốn nạn, dừng lại ngay!”

Fatima nghiến răng đạp ga hết cỡ, chiếc Jeep xóc nảy dữ dội trên địa hình gồ ghề, bánh xe trượt dài trên cát lún.

“Không dừng!

Chạy chết mẹ đi!” chị gào lên, giọng khàn đặc.

Layla quay lại, kê súng qua thành xe bắn liên thanh về phía sau – tiếng nổ đùng đoàng vang lên giữa sa mạc yên tĩnh, đạn lửa vạch sáng đêm đen.

Một chiếc Humvee trúng đạn vào lốp, xoay tròn rồi lật nhào, lửa bùng lên đỏ rực.

Nhưng hai chiếc còn lại vẫn đuổi sát.

Đạn bắt đầu bay vèo vèo quanh xe Jeep, một viên găm vào thành xe cách đầu Amina chỉ vài phân, một viên khác xuyên thủng kính chắn gió làm Fatima giật mình.

“Bọn khốn!

Chúng muốn giết chúng ta!”

Layla hét lên, tiếp tục bắn trả.

Amina cũng kê súng bắn – lần đầu tiên trong đời cô cầm súng, tay run lẩy bẩy nhưng mắt đỏ ngầu vì hận thù.

“Chết đi!

Chết hết đi!” cô gào lên, bóp cò liên tục, một tên lính trên xe Humvee ngã ngửa ra sau, máu bắn tung tóe.

Chiếc Jeep lao lên một đồi cát cao, Fatima đánh lái gấp để tránh ổ gà, nhưng bánh xe trước lún sâu vào cát lỏng.

Xe xoay tròn, lật nghiêng, ba chị em bị hất văng ra ngoài, lăn lông lốc trên cát nóng còn dư âm nắng ngày.

Amina ngã mạnh, mặt úp xuống cát, miệng đầy bụi, nhưng cô lập tức bật dậy, tay vẫn ôm chặt khẩu M4.

Fatima và Layla cũng lồm cồm bò dậy, máu chảy từ vết thương nhỏ trên đầu chị Fatima.

“Chạy bộ!

Chạy vào khe núi kia!”

Fatima hét lên, chỉ tay về phía một dãy đá lởm chởm cách đó vài trăm mét, nơi bóng tối dày đặc hơn.

Ba chị em lao vào bóng tối, chân trần dẫm lên cát nóng bỏng, rồi lên đá nhọn cắt vào da thịt.

Tiếng chân lính Mỹ đuổi theo vang lên phía sau, tiếng hét: “Bắn chết bọn đĩ!

Đừng để chúng thoát!”

Đạn bay vèo vèo, một viên găm vào đá gần đầu Layla làm mảnh vụn bắn tung tóe.

Fatima chạy trước, tay kéo Layla, Amina chạy sau cùng.

Chúng lao vào một khe núi hẹp, bóng tối bao trùm, tiếng thở dốc hòa lẫn tiếng gió sa mạc.

Nhưng rồi, ánh đèn pin lóe lên phía sau.

Một loạt M4 – bắn xối xả vào khe núi.

Fatima quay lại, đẩy mạnh Amina và Layla xuống đất: “Nằm sấp!”

Chị giơ súng bắn trả, tiếng nổ vang lên chát chúa.

Một tên lính Mỹ hét lên đau đớn, ngã gục.

Nhưng rồi, một viên đạn khác bay tới – nó găm thẳng vào bụng Fatima.

Chị giật nảy người, tay ôm bụng, máu tuôn ra đỏ thẫm qua kẽ tay.

“Chị Fatima!”

Amina và Layla hét lên cùng lúc.

Fatima ngã quỵ xuống đất, nhưng chị vẫn cố gượng dậy, mắt đỏ ngầu: “Chạy đi…

đừng quay lại… chị sẽ cầm chân chúng…”

Chị kê súng bắn tiếp, từng loạt đạn vang lên giữ chân đám lính đang lao tới.

Layla khóc nức nở, cố kéo chị: “Không!

Chị đi với em!”

Nhưng Fatima đẩy mạnh em ra: “Chạy đi Layla!

Che cho Amina!

Đó là lệnh của chị!”

Amina nước mắt giàn giụa, nhưng Layla kéo cô chạy tiếp vào sâu trong khe núi.

Tiếng súng của Fatima vẫn vang lên phía sau, từng loạt một, rồi thưa dần…

Chúng chạy thêm hai trăm mét nữa, qua những tảng đá lởm chởm, chân chảy máu vì đá cắt.

Nhưng rồi, ánh đèn pin lại lóe lên.

Đám lính Mỹ đã vượt qua Fatima – chị đã gục ngã, nhưng vẫn cố bắn đến viên đạn cuối cùng.

Layla quay lại bắn trả, nhưng một tên lính lao tới từ phía bên, đốn ngược báng súng vào đầu em.

Layla ngã vật ra đất, khăn trùm đầu trắng rơi xuống cát.

“Layla!”

Amina hét lên, giơ súng bắn nhưng đạn đã hết.

Đám lính ùa tới, đè Layla xuống đất ngay tại chỗ.

Cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt Amina.

Chúng xé toạc mảnh áo rách trên người Layla, đè cô nằm sấp trên đá, doggy cô thô bạo để trả thù.

“Con đĩ này dám bắn tao hả?

Giờ tao địt nát lồn mày!” một tên gầm lên, con cặc đâm sâu vào lồn Layla từ phía sau.

Cô giãy giụa, khóc thét: “Thả tao ra!

Amina… chạy đi…

đừng nhìn…”

Nhưng một tên khác nhét cặc vào miệng cô, bịt chặt tiếng khóc.

Chúng thay nhau hiếp Layla ngay giữa sa mạc, dưới ánh đèn pin chói lòa, tinh trùng bắn đầy lên khăn trùm đầu trắng của cô.

Layla quay đầu nhìn về phía Amina đang khuất dần trong bóng tối, đôi mắt đầy nước mắt nhưng vẫn mỉm cười yếu ớt: “Chạy đi… chị… sống sót… trả thù cho chị em mình…”

Amina quay đầu chạy, nước mắt chảy dài, tim như vỡ vụn.

Cô chạy một mình vào sa mạc mênh mông, chân trần rớm máu, khăn trùm đầu xanh đậm đẫm máu của Fatima quấn chặt trên tay – chị đã xé một mảnh khăn trùm đầu xanh nhạt của mình nhét vào tay Amina trước khi đẩy cô đi.

Tiếng hét của Layla dần xa, tiếng cười man rợ của lũ lính vang vọng.

Amina chạy mãi, chạy mãi, qua đồi cát, qua đá tai mèo cắt vào da, qua những bụi cây khô khốc.

Phía sau, tiếng trực thăng bắt đầu vang lên – chúng đã gọi viện binh, ánh đèn pha quét khắp sa mạc như mắt quỷ.

Cô chạy đến khi chân không còn sức, ngã vật xuống một đụn cát, hơi thở dốc như sắp chết.

Đôi mắt nhìn lên bầu trời đen kịt không sao, nước mắt trào ra không ngừng.

Fatima đã chết.

Layla đang bị hành hạ.

Cô chỉ còn một mình.

Tuyệt vọng tràn ngập, lần đầu tiên sau bao tháng ngày, Amina quỵ xuống, hai tay chắp trước ngực, thì thầm cầu xin: “Thượng đế ơi…

Allah ơi… nếu Ngài còn tồn tại, nếu Ngài chưa bỏ rơi con… xin hãy giúp con… xin hãy che chở cho con… con không muốn chết ở đây… con phải sống… phải trả thù… xin Ngài… xin Ngài một dấu hiệu…”

Gió sa mạc bất ngờ thổi nhẹ – không phải cơn gió mạnh thường thấy, mà chỉ là một làn gió mát nhẹ nhàng, như bàn tay vô hình vuốt ve khuôn mặt đẫm máu và nước mắt của cô.

Gió cuốn theo một mảnh vải trắng nhỏ – đó là mảnh khăn trùm đầu của Layla, đã bị xé rách trong lúc bị hiếp, bay lững lờ trong không khí rồi đáp xuống tay Amina.

Mảnh vải trắng chỉ đường, bay thấp thoáng phía trước, dẫn cô đứng dậy, chạy theo nó vào một khe đá hẹp mà cô chưa từng nhìn thấy.

Mảnh vải bay vào một hang động nhỏ ẩn sau bụi cây khô và tảng đá lởm chởm – cửa hang hẹp đến mức chỉ vừa một người lách qua, bên trong tối om và mát lạnh.

Amina lách vào theo bản năng, mảnh vải trắng rơi xuống đất ngay lối vào.

Cô ngã vật vào trong hang, cơ thể run rẩy, ôm chặt mảnh khăn trùm đầu đẫm máu của Fatima và mảnh trắng của Layla vào lòng.

Hang động sâu hun hút, có những khe đá che khuất hoàn toàn ánh sáng bên ngoài.

Tiếng trực thăng bay qua trên đầu, đèn pha quét khắp nơi, tiếng lính Mỹ hét lớn: “Tìm con đĩ còn lại!

Nó không thể chạy xa đâu!”

Chúng lục soát khắp đồi cát, đá tai mèo, bụi cây – có tên còn đi ngang qua cửa hang chỉ cách vài mét, đèn pin chiếu loạn xạ.

Nhưng kỳ lạ thay, không một ai nhìn thấy cửa hang hẹp ấy.

Gió nhẹ lại thổi, cuốn cát bụi che khuất lối vào, như một bức màn vô hình.

Tiếng bước chân dần xa, tiếng trực thăng bay đi nơi khác.

Chúng tìm suốt đêm, suốt sáng hôm sau, nhưng không hề phát hiện ra hang động nhỏ bé ấy – như thể Thượng đế đã thực sự che chở cho cô, lần đầu tiên sau bao tháng ngày Ngài im lặng.

Amina nằm trong hang ba ngày ba đêm, uống nước từ những giọt sương đọng trên đá, ăn vài quả chà là khô rơi vãi từ bụi cây gần cửa hang.

Cô khóc hết nước mắt, ôm hai mảnh khăn trùm đầu của hai chị mà thì thầm: “Chị Fatima…

Layla… em sẽ sống… em sẽ trả thù… em thề.”

Đêm thứ tư, khi tiếng lính Mỹ đã hoàn toàn biến mất – chúng nghĩ cô đã chết trong sa mạc – Amina lách ra khỏi hang, khăn trùm đầu xanh đậm vẫn nguyên trên đầu, hai mảnh vải của hai chị quấn chặt quanh tay như bùa hộ mệnh.

Cô đi bộ suốt nhiều ngày trong sa mạc, theo hướng mặt trời mọc, chân chảy máu, môi nứt nẻ, nhưng mắt không còn nước mắt nữa.

Và rồi, vào một buổi chiều, cô nhìn thấy khói bếp từ xa – một ngôi làng nhỏ ẩn trong thung lũng đá.

Amina quỵ xuống, mỉm cười lần đầu tiên sau bao tháng ngày địa ngục: “Em sống rồi… chị Fatima…

Layla… em sẽ làm cho chúng trả giá.”

Cô đã trốn thoát.

Một mình.

Nhưng không còn là Amina ngoan đạo ngày xưa nữa.

Cô là chiến binh của báo thù.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 7 - Con Đĩ Của Lính Thánh Chiến


Amina lang thang suốt ba tháng trời trong sa mạc và những vùng đất chết.

Cô đi bộ hàng trăm cây số, chân trần rớm máu, môi nứt nẻ, nhưng đôi mắt không còn một giọt nước mắt nào nữa.

Cô ăn xin ở những thị trấn nhỏ, ngủ trong những ngôi nhà bỏ hoang, có hôm phải quỳ xuống bú cặc cho một gã lái xe tải để đổi lấy một chai nước và một ổ bánh mì khô.

Cô giặt giũ cho những bà già ở chợ để kiếm vài đồng, có đêm phải nằm dạng chân cho ba thằng mục đồng để chúng cho cô ngủ nhờ trong chuồng dê.

Mỗi lần bị đụ, cô không còn khóc nữa.

Cô chỉ nhìn lên trời, thì thầm: "Thêm một lần nữa... là thêm một lần em mạnh mẽ hơn để giết chúng, chị Fatima ơi..."

Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: gia nhập phiến quân, cầm súng, và giết càng nhiều lính Mỹ càng tốt.

Cô hỏi khắp nơi, từ những gã buôn lậu đến những bà già bán trà bên đường.

Và rồi một buổi chiều, trong một quán cà phê tồi tàn ở rìa thị trấn Al-Mansur, cô nghe được cái tên: "Jabhat al-Tahrir al-Islami" - một nhóm thánh chiến nhỏ chỉ vỏn vẹn 20 người, do Khalid al-Din chỉ huy, ẩn náu sâu trong dãy núi Jabal al-Sharqi, nơi mà ngay cả quân Mỹ cũng chưa lần ra được.

Amina đi bộ thêm mười bảy ngày nữa mới đến được chân núi.

Cô leo lên những con dốc đá tai mèo cắt nát bàn chân, uống nước từ những vũng mưa đọng, ăn rễ cây và châu chấu nướng.

Khi cuối cùng nhìn thấy khói bếp từ xa - dấu hiệu của trại phiến quân - cô quỵ xuống, hôn mặt đất, thì thầm: "Em đến rồi... em đến để giết chúng rồi..."

Ngày đầu tiên, cô quỳ ở cửa trại, cách lính gác khoảng năm mươi mét, hai tay giơ cao, hét lớn: "Tôi là Amina Al-Rashid!

Tôi đến để gia nhập các anh!

Tôi muốn giết lính Mỹ!"

Một tên lính gác trẻ tuổi chĩa AK vào cô: "Cút đi con đĩ!

Chúng tao không nhận đàn bà!"

Amina không nhúc nhích.

Cô quỳ đó từ sáng đến tối, nắng thiêu da thịt, gió lạnh cắt thịt ban đêm.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba... cô vẫn quỳ, kể to chuyện của mình cho bất kỳ ai đi ngang qua nghe thấy: "Chúng giết cha tôi trước mặt tôi... hiếp mẹ tôi rồi cắt cổ bà... hiếp em gái tôi rồi bắn vào đầu... chúng biến tôi thành nô lệ tình dục suốt một năm trời... tôi đã giết ba tên Mỹ khi trốn thoát... tôi muốn cầm súng!

Tôi muốn trả thù!"

Đến ngày thứ năm, tên thủ lĩnh Khalid al-Din cuối cùng cũng bước ra.

Anh ta 30 tuổi, cao lớn, râu rậm đen nhánh, mắt sắc như dao, mặc áo choàng Ả Rập và đeo băng đạn chéo ngực.

Hắn nhìn Amina từ đầu đến chân - thân hình gầy guộc nhưng mông vẫn cong vểnh, khuôn mặt đẹp đến nao lòng dù đầy bụi đường, khăn trùm đầu rách bươm vẫn cố giữ nguyên trên đầu.

Khalid cười khẩy: "Mày muốn gia nhập?

Đàn bà chỉ làm vướng chân đàn ông thôi.

Cút đi trước khi tao bắn bỏ."

Amina ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu: "Anh muốn gì tôi cũng làm.

Chỉ cần cho tôi cầm súng và giết Mỹ."

Khalid nhếch mép, giọng lạnh lùng: "Được thôi.

Nếu mày muốn ở lại, mày sẽ là con đĩ chung của cả hai mươi anh em tao.

Mày sẽ phục vụ cặc tụi tao bất cứ lúc nào tụi tao muốn, bất cứ chỗ nào.

Sáng bú cặc dậy, trưa doggy giữa trại, tối bị cả đám thay nhau xuất tinh vào lồn.

Nếu mày chịu được, tao sẽ cho mày ở lại.

Còn không thì cút mẹ mày đi ngay bây giờ."

Cả trại cười ầm lên, chờ xem cô gái này sẽ khóc lóc bỏ chạy như những con khác trước đây.

Nhưng Amina chỉ nhìn thẳng vào mắt Khalid, giọng chắc nịch: "Tôi đồng ý.

Và không chỉ thế.

Tôi sẽ nấu ăn cho các anh, giặt giũ cho các anh, vá quần áo, lau súng, gác đêm - mọi thứ.

Tôi sẽ là người phụ nữ duy nhất ở đây, và tôi sẽ làm cho các anh chiến đấu mà không phải lo nghĩ gì ngoài việc giết Mỹ.

Chỉ cần cho tôi một khẩu AK và một cơ hội bóp cò."

Cả trại im bặt.

Khalid nhìn cô hồi lâu, rồi bật cười lớn: "Được!

Từ giờ mày là của tụi tao.

Và khăn trùm đầu xanh kia không xứng với mày nữa."

Hắn tự tay tháo khăn trùm đầu cũ của Amina, quăng xuống đất, rồi lấy một chiếc khăn đen mới tinh, quấn chặt lên đầu cô.

"Từ giờ mày là em gái của Jabhat al-Tahrir.

Và là con đĩ ngon nhất mà tụi tao từng có."

Ngay đêm đầu tiên, Amina chứng minh lời mình nói.

Cô nấu một nồi cơm gà lớn cho cả trại, mùi thơm lan tỏa làm hai mươi tên lính đói meo nuốt nước bọt.

Khi tất cả ăn xong, cô tự động quỳ xuống giữa trại, trước đống lửa, cởi hết áo quần, chỉ còn mỗi khăn trùm đầu đen mới tinh trên đầu.

"Ai muốn em đầu tiên?" cô hỏi, giọng ngọt ngào lần đầu tiên trong đời.

Khalid là người đầu tiên.

Hắn đứng dậy, kéo khóa quần, con cặc to lớn bật ra dựng đứng.

Amina quỳ tới, ngậm sâu ngay lập tức, không cần ép buộc.

Cô bú như thể đó là niềm vui lớn nhất cuộc đời - lưỡi liếm dọc thân cặc, mút mạnh đầu khấc, tay vuốt trứng dái, cổ họng mở ra để con cặc trượt sâu tận thực quản.

Khalid rên lên: "Địt mẹ... con này bú giỏi hơn cả gái điếm Damascus..."

Hắn giữ đầu cô nhấp mạnh, nhưng Amina không nôn, cô chỉ rên ư ử hưởng ứng: "Ừ...

đụ miệng em đi anh... em thích lắm..."

Khi Khalid bắn tinh đầy miệng cô, Amina nuốt sạch, rồi ngẩng đầu cười: "Ai tiếp theo?"

Hai mươi tên lính thay nhau suốt đêm đó.

Có tên doggy cô ngoài trời lạnh, cô chủ động nhún mông ngược lại, rên to: "Mạnh nữa đi anh...

địt nát lồn em đi... em muốn tinh trùng của chiến binh thánh chiến..."

Có tên nằm xuống để cô ngồi lên cowgirl, cô nhún lên nhún xuống điên cuồng, khăn trùm đầu đen bay phất phới, vú lắc lư, lồn co bóp làm tên lính xuất tinh chỉ trong vài phút.

Có tên muốn double penetration - cô nằm giữa hai người, một đụ lồn, một đụ đít, cô rên rỉ khoái lạc thực sự: "Sướng quá... em sướng lắm... các anh đụ em mãi đi..."

Và điều kỳ lạ là - cô thực sự sướng.

Không còn đau đớn, không còn nhục nhã.

Mỗi lần cặc đâm sâu vào tử cung, cô lại nghĩ: "Đây là sức mạnh...

đây là vũ khí... mỗi giọt tinh này là một viên đạn tao sẽ bắn vào đầu lính Mỹ..."

Cô lên đỉnh liên tục, nước lồn phun ra ướt đẫm đất đá, tiếng rên của cô vang vọng cả thung lũng: "Em là con đĩ của các anh... là chiến binh của các anh...

đụ em đi... bắn tinh vào tử cung em đi..."

Từ đó, cuộc sống mới của Amina bắt đầu.

Ban ngày cô nấu ăn, giặt giũ, lau súng, vá quần áo, chăm sóc vết thương cho anh em.

Ban đêm - và cả ban ngày nếu họ muốn - cô phục vụ cặc của hai mươi người đàn ông ấy.

Có hôm cả nhóm vừa đi đánh trận về, mồ hôi nhễ nhại và đầy máu kẻ thù, cô quỳ sẵn giữa trại, bú sạch từng con cặc dính máu và thuốc súng, rồi để họ thay nhau đụ cô ngay trên đất đá lạnh.

Có hôm Khalid gọi cô vào lều riêng, đụ cô suốt ba tiếng đồng hồ không ngừng, cô ngồi lên cặc hắn, nhún đến khi cả hai cùng lên đỉnh, tinh trùng trào ra lênh láng, rồi cô nằm trong lòng hắn thì thầm: "Anh Khalid... em muốn cầm súng... em muốn giết Mỹ cùng các anh..."

Khalid vuốt tóc cô: "Sẽ đến lúc, em gái.

Mày đã chứng minh rồi.

Giờ mày là người của Jabhat al-Tahrir.

Và là người phụ nữ duy nhất tao tôn trọng."

Amina mỉm cười trong bóng tối, tay vuốt ve con cặc vẫn còn cứng ngắc của Khalid.

Cô biết mình đã tìm được nhà.

Và cơ hội báo thù đang đến rất gần.

Cô không còn là nạn nhân nữa.

Cô là con đĩ của lính thánh chiến.

Và sắp sửa trở thành cơn ác mộng của quân Mỹ
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 8 - Chiến Binh Hijab Đen


Sau đêm Amina dùng chính cơ thể mình để đổi lấy khẩu AK, Khalid giữ lời.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng trên đỉnh Jabal al-Sharqi, hắn đã lôi cô ra khỏi lều, ném cho cô một bộ quân phục cũ rách nhưng sạch sẽ, một đôi giày chiến đấu quá cỡ và một khẩu AKM đã mòn vẹt sơn cùng hai băng đạn.

“Từ giờ mày không chỉ là con đĩ của tụi tao nữa.

Mày là chiến binh.

Nhưng muốn cầm súng thì phải học cách bắn trước đã.”

Và thế là khóa huấn luyện cá nhân khắc nghiệt nhất mà Amina từng trải qua bắt đầu.

Khalid không thương xót.

Hắn bắt cô chạy bộ mười cây số mỗi sáng với ba lô đầy đá trên lưng, đến khi cô nôn ra mật xanh mật vàng vẫn phải tiếp tục.

Hắn dạy cô tháo lắp AK trong bóng tối, trong mưa, trong lúc đang bị bịt mắt.

Hắn bắt cô nằm sấp trên đá nóng hàng giờ để tập ngắm bắn, ngón tay chảy máu vì cò súng.

Hắn ném lựu đạn tập cho cô ở khoảng cách ngày càng gần đến mức mảnh văng cắt vào da thịt, rồi cười lớn: “Đau không?

Đau thì nhớ mẹ mày, nhớ em gái mày, nhớ Fatima với Layla, rồi đứng dậy ném lại lần nữa!”

Và Amina đứng dậy, lần nào cũng đứng dậy, mắt đỏ ngầu nhưng không rơi một giọt nước mắt.

Sau ba tuần, cô đã có thể bắn trúng năm phát năm vào đầu bia ở khoảng cách hai trăm mét.

Sau sáu tuần, cô hạ được ba bia chuyển động liên tiếp bằng một băng đạn.

Khalid gật đầu lần đầu tiên, vỗ vai cô: “Giờ mày có thể đi cùng tụi tao.”

Và Amina lần đầu được cầm súng thật, đeo băng đạn đầy, mặc áo choàng sa mạc, khăn trùm đầu đen bay trong gió núi, bước đi cùng hai mươi người anh em mà cô đã phục vụ bằng cả cơ thể và linh hồn.

Những nhiệm vụ đầu tiên chỉ là trinh sát.

Cô đi cùng nhóm nhỏ năm người, nằm phục trên đồi đá quan sát đoàn xe Mỹ đi qua, ghi nhớ số lượng, loại xe, giờ giấc.

Cô chưa được bắn, chỉ được cảnh giác và cảnh báo.

Có lần cô phát hiện một chiếc drone do thám bay thấp, cô hét lên báo động kịp thời để cả nhóm rút vào hang đá trước khi không kích ập đến.

Khalid nhìn cô, ánh mắt lần đầu có chút tự hào: “Mày cứu cả đội đấy, em gái.”

Nhưng cô vẫn chưa được giết Mỹ.

Cô nằm đêm trong lều, tay vuốt ve nòng súng lạnh ngắt, thì thầm với Fatima và Layla: “Chờ em… sắp rồi…”

Và rồi ngày đó đến.Tin tình báo từ dân làng báo về: một trung đội lính Mỹ – khoảng bốn mươi tên, có xe Humvee bọc thép và hai xe thiết giáp Stryker – đang tiến về làng Al-Qaryatayn, nơi có hơn ba trăm dân thường đang sinh sống.

Nếu để chúng vào làng, sẽ là một vụ thảm sát khác, một ngôi làng khác bị thiêu rụi, thêm những người mẹ, em gái bị hiếp rồi bị giết như mẹ và Noor của cô.

Khalid triệu tập toàn đội: “Chúng ta sẽ bảo vệ làng.

Dù chết cũng phải giữ.”

Amina quỳ xuống trước mặt hắn, lần đầu tiên chủ động hôn tay thủ lĩnh: “Cho em đi tiền tiêu.

Em xin đấy anh.”

Khalid nhìn cô hồi lâu, rồi gật đầu.

Trận chiến bắt đầu vào lúc hoàng hôn.

Nhóm phiến quân hai mươi người phục kích trên hai sườn đồi dẫn vào làng.

Amina được giao nhiệm vụ cùng ba anh em khác nằm ở cánh trái – vị trí nguy hiểm nhất vì gần đường chính nhất.

Khi đoàn xe Mỹ xuất hiện, Khalid ra hiệu.

Quả RPG đầu tiên bay ra, trúng xe Stryker dẫn đầu, lửa bùng lên đỏ rực, tiếng kim loại xé toạc vang vọng cả thung lũng.

Lính Mỹ nhảy ra khỏi xe, đội hình chiến đấu mở ra nhanh chóng, súng máy trên nóc xe bắt đầu nhả đạn như mưa.

Tiếng súng nổ đùng đoàng không ngớt.

Những người anh em của Amina lần lượt ngã xuống.

Người đầu tiên là cậu bé 17 tuổi tên Yusuf – viên đạn xuyên thủng ngực cậu khi cậu đang nạp đạn RPG, máu phun lên mặt Amina.

Người thứ hai là anh chàng râu đỏ tên Hassan, bị mảnh lựu đạn Mỹ xé nát bụng, ruột trào ra ngoài nhưng anh vẫn cố bắn đến viên đạn cuối cùng.

Amina bắn trả như điên, từng loạt đạn AK vang lên đều đặn, cô hạ được ba tên Mỹ – nhìn chúng ngã vật ra cát là lần đầu tiên cô cảm thấy một thứ khoái cảm còn mãnh liệt hơn cả lúc lên đỉnh.

Nhưng quân Mỹ quá đông, hỏa lực quá mạnh.

Chúng bắt đầu tiến lên, ép sát vị trí của Khalid.

Amina nhìn thấy thủ lĩnh đang bị ba tên lính Mỹ bao vây, Khalid đã bị thương ở vai, máu chảy đầm đìa nhưng vẫn gầm lên bắn trả.

Cô biết nếu Khalid chết, mọi thứ chấm hết.

Không ai ra lệnh.

Không ai cho phép.

Amina chỉ lặng lẽ đứng dậy, ôm khẩu AK, đeo thêm ba quả lựu đạn, rồi lao xuống sườn đồi ngược lại – một mình cô đi vòng qua cánh phải, nơi không có ai canh giữ, nơi địa hình hiểm trở nhất, nơi mà không một ai nghĩ có người dám đi.

Cô chạy.

Chạy qua đá tai mèo cắt nát chân, qua bụi gai xé rách thịt, qua những xác đồng đội nằm la liệt.

Cô chạy như thể Fatima và Layla đang nắm tay cô, như thể mẹ và Noor đang thì thầm sau lưng: “Chạy đi con… giết chúng đi con…”

Cô vòng được gần năm trăm mét, trèo lên một mỏm đá cao nhìn xuống đội hình Mỹ từ phía sau lưng chúng.

Chúng đang tập trung toàn bộ hỏa lực vào vị trí của Khalid, không hề biết rằng tử thần đang đứng sau lưng.

Amina rút chốt quả lựu đạn đầu tiên, ném thẳng vào giữa đội hình chỉ huy Mỹ.

Tiếng nổ vang lên kinh hoàng, bốn tên lính bị xé nát tại chỗ, những tên khác hoảng loạn quay lại.

Cô ném quả thứ hai, thứ ba – ba vụ nổ liên tiếp làm đội hình Mỹ rối loạn hoàn toàn.

Rồi cô đứng dậy trên mỏm đá, khăn trùm đầu đen bay trong gió lửa, hét lên một tiếng dài không phải tiếng người: “ALLAHU AKBAR!!!” và bóp cò.

AK của cô nhả đạn liên tục, từng viên từng viên găm vào lưng, vào đầu những tên lính Mỹ đang quay lại trong hoảng loạn.

Cô bắn hết băng này đến băng khác, hét đến khản cổ, nước mắt lần đầu tiên chảy ra nhưng là nước mắt của niềm vui điên cuồng.

Đồng đội của cô ở sườn bên kia nhân cơ hội phản công, Khalid dù bị thương vẫn gầm lên dẫn đầu, xông thẳng vào đội hình đang rối loạn.

Trận chiến kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, cho đến khi tên lính Mỹ cuối cùng ngã xuống giữa đống xe cháy.

Hai mươi người anh em của Amina giờ chỉ còn lại mười.

Khalid bị thương nặng nhất – viên đạn xuyên bụng, máu chảy không cầm được.

Hắn nằm dựa vào tảng đá, tay vẫn ôm khẩu súng, nhìn Amina bước tới, mỉm cười yếu ớt: “Mày… làm tốt lắm… em gái…” rồi gục đầu xuống, ra đi mãi mãi.

Amina quỳ bên xác Khalid, ôm đầu hắn vào lòng, lần đầu tiên khóc nức nở như một đứa trẻ.

Cô khóc cho Khalid, cho Yusuf, cho Hassan, cho mười người anh em đã nằm lại trên đồi đá này.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy dân làng Al-Qaryatayn đang chạy ra từ nơi ẩn náu – những người mẹ ôm con, những ông già run rẩy, những đứa trẻ nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn.

Một bà cụ già quỳ xuống trước mặt cô, hôn tay cô, khóc và nói: “Con đã cứu cả làng chúng ta…

Allah sẽ ban phước cho con…”

Và lúc đó, giữa đống xác và xe cháy, giữa mùi máu và thuốc súng nồng nặc, Amina lần đầu tiên trong đời cảm thấy một thứ hạnh phúc chưa từng có – thứ hạnh phúc không phải từ khoái lạc xác thịt, không phải từ sự sống sót, mà từ việc cô đã bảo vệ được những người mẹ, những em gái không phải chịu số phận như mẹ và Noor của cô.

Cô đã làm được điều mà cả đời cô mơ ước: ngăn chặn một thảm họa, cứu được một ngôi làng.

Cô đứng dậy giữa đống tro tàn, khăn trùm đầu đen đẫm máu và thuốc súng, ôm khẩu AK rỗng đạn vào lòng, nhìn mười người anh em còn lại đang lặng lẽ đào huyệt chôn cất đồng đội.

Không còn thủ lĩnh, không còn Khalid, nhưng họ vẫn còn nhau.

Và họ vẫn còn cô.

Amina lau nước mắt, giọng khàn khàn nhưng chắc chắn: “Chúng ta sẽ tiếp tục.

Vì Khalid.

Vì Fatima.

Vì Layla.

Vì tất cả những người đã ngã xuống.

Chúng ta sẽ sống, và chúng ta sẽ giết chúng đến tên cuối cùng.”

Mười người còn lại nhìn cô, rồi đồng loạt quỳ xuống, hôn tay cô.

Từ ngày đó, Amina không còn là “con đĩ của phiến quân” nữa.

Cô là thủ lĩnh mới.

Là chiến binh hijab đen.

Là cơn ác mộng thực sự của quân Mỹ.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 9 - Chiến Lợi Phẩm Của Trận Đánh Lớn


Sau trận Al-Qaryatayn, cái tên Amina Al-Rashid bắt đầu được thì thầm trong bóng tối của mọi thung lũng và mọi hang động ở Jabal al-Sharqi.

Không còn là “con đĩ của phiến quân”, không còn là “em gái của Khalid”, cô giờ đây là Umm al-Mujahidat – Mẹ của các nữ chiến binh – dù trong nhóm chỉ có một mình cô là phụ nữ.

Mười người sống sót nhìn cô bằng ánh mắt mà trước đây họ chỉ dành cho Khalid: kính nể, tin tưởng tuyệt đối, và sẵn sàng chết vì cô.

Chính ánh mắt ấy đã giữ họ lại với nhau khi mọi thứ khác đều muốn xé tan họ ra.

Thực phẩm cạn kiệt, đạn dược gần như hết, thương binh không có thuốc, và quân Mỹ truy quét ngày càng gắt gao, nhưng không một ai bỏ trốn.

Vì nếu bỏ trốn, họ sẽ phải bỏ lại Amina, mà bỏ lại Amina thì khác gì tự cắt cổ mình.

Họ di chuyển liên tục, gần như mỗi đêm lại nhổ trại một lần.

Có khi ngủ trong hang đá lạnh ngắt, có khi ngủ dưới gốc cây ô liu khô, có khi ngủ ngay trên lưng lạc đà giữa sa mạc để tránh trực thăng nhiệt.

Amina luôn là người gác cuối cùng và thức dậy đầu tiên.

Cô nấu chút cháo loãng từ bột mì cứu trợ, chia đều cho từng người, rồi ngồi lau súng cho họ, hát khe khẽ những bài thánh ca mà mẹ cô từng hát ngày xưa.

Mỗi lần có người bị thương nặng, cô ngồi bên họ suốt đêm, cầm tay họ, thì thầm: “Chết thì chết cùng nhau, nhưng chưa đến lúc đâu anh.”

Và kỳ lạ thay, họ sống.

Tất cả đều sống, vì họ không thể chết khi Amina còn nhìn họ bằng đôi mắt ấy.

Rồi một buổi chiều, khi họ vừa vượt qua một con đèo đầy tuyết sớm, họ gặp đội quân lớn nhất mà họ từng thấy: hơn bốn trăm chiến binh, cờ đen bay phấp phới, xe tải chở đầy đạn RPG, súng máy DShK, thậm chí cả hai khẩu pháo 122mm kéo theo sau.

Đó là liên minh của mười bảy nhóm phiến quân khác nhau, tạm thời gác lại hận thù để cùng đánh một mục tiêu duy nhất: trang trại hoa anh túc Helmand-7, căn cứ lớn nhất của Mỹ ở phía nam, nơi không chỉ trồng và chế biến anh túc mà còn là trung tâm hậu cần cho toàn bộ khu vực phía tây nam của vùng này.

Chiếm được Helmand-7 nghĩa là có tiền, có thuốc phiện bán cho cả thế giới, có vũ khí, có lãnh thổ, và quan trọng nhất – có một đòn đánh đau điếng vào tim quân xâm lược.

Thủ lĩnh liên minh, một người đàn ông cao lớn tên Abu Bakr al-Baghdadi al-Jazrawi, mời Amina vào lều chỉ huy.

Ông ta nhìn cô từ đầu đến chân, rồi cười lớn: “Nghe nói cô là con đàn bà đã một mình phá vòng vây ở Al-Qaryatayn, giết hai mươi tên Mỹ chỉ bằng ba quả lựu đạn và một băng AK?”

Amina chỉ gật đầu, giọng lạnh lùng: “Tôi không cần danh hiệu.

Tôi chỉ cần súng và cơ hội giết thêm Mỹ.”

Abu Bakr phá lên cười, vỗ vai cô: “Tốt!

Gia nhập đi.

Tao cho mày một trăm người, đánh cánh trái.

Chiếm được Helmand-7, mày muốn gì tao cho.”

Amina lắc đầu: “Mười người của tôi đi cùng tôi là đủ.

Chúng tôi đánh cánh phải – nơi hiểm trở nhất, nơi không ai muốn đánh.

Nếu chúng tôi chết, cũng chết ở nơi không ai ngờ tới.”

Trận chiến bắt đầu vào bình minh ngày thứ ba sau đó.

Bốn trăm phiến quân tràn xuống thung lũng Helmand như một cơn bão đen.

Tiếng RPG xé gió, tiếng pháo 122mm nổ đùng đoàng làm rung chuyển cả dãy núi.

Lính Mỹ hơn một trăm tên, được trang bị đầy đủ – xe bọc thép, súng máy M2, trực thăng Apache trên đầu – nhưng chúng ở quá sâu trong núi, chi viện không kịp.

Apache đầu tiên vừa xuất hiện đã bị tên lửa vác vai bắn hạ, rơi xuống cánh đồng anh túc cháy rực như một quả cầu lửa khổng lồ.

Amina dẫn mười người của mình đánh cánh phải – con đường độc đạo đầy đá tai mèo mà quân Mỹ nghĩ không ai dám đi.

Họ bò sát đất suốt ba cây số dưới hoả lực dày đặc, đồng đội ngã xuống từng người nhưng không ai kêu ca.

Khi đến được vị trí, Amina ra hiệu, cả nhóm ném đồng loạt mười quả lựu đạn xuống đồn chỉ huy Mỹ phía dưới.

Tiếng nổ liên hoàn xé tan lều chỉ huy, thiếu tá chỉ huy Mỹ bị xé làm đôi.

Lúc đó cánh chính mới chính thức lao lên.

Trận chiến kéo dài suốt mười bốn tiếng đồng hồ, từ bình minh đến hoàng hôn.

Xác lính Mỹ nằm la liệt giữa những cây anh túc đỏ thẫm.

Khi tên lính Mỹ cuối cùng ngã xuống bên khẩu M2 còn nóng bỏng, cả thung lũng vang lên tiếng takbir điên cuồng.

Helmand-7 đã thuộc về phiến quân.

Đêm đó, trong lều chỉ huy cũ của Mỹ nay đầy cờ đen, mọi người bắt đầu chia chác.

Abu Bakr gọi Amina: “Cô muốn bao nhiêu?

Một trăm hecta anh túc?

Năm mươi khẩu M4?

Hai chiếc Humvee?

Hay muốn tao cắt cho cả một cánh của thung lũng này?”

Amina chỉ lắc đầu, giọng bình thản: “Tôi không muốn anh túc.

Tôi không muốn buôn thuốc phiện.

Tôi chỉ muốn lương thực đủ nuôi nhóm tôi một năm, đạn dược đủ đánh ba trận lớn, và mười thùng thuốc men.

Còn lại… các anh cứ lấy.”

Cả lều im lặng.

Abu Bakr nhìn cô hồi lâu, rồi cười lớn: “Cô đúng là đàn bà kỳ lạ nhất tao từng gặp.

Được, tao cho cô tất cả những thứ đó… và thêm một món quà.”

Hắn ra hiệu.

Hai chiến binh dẫn vào một người phụ nữ Mỹ bị trói chặt, mặc bộ quân phục rách bươm, tóc vàng buộc đuôi gà bết máu và bùn đất.

Đó là trung sĩ Emily Carter – nữ sĩ quan chỉ huy trung đội phòng thủ cuối cùng, người đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng trước khi bị bắt sống.

Cô ta ngẩng đầu lên, mắt xanh đầy thù hận và sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo của người Mỹ.

Abu Bakr cười khẩy: “Chiến lợi phẩm đặc biệt.

Tao nghe nói cô rất ghét lính Mỹ nữ.

Giờ thì cô muốn làm gì thì làm.”

Amina bước tới gần, quỳ xuống để nhìn thẳng vào mắt Emily.

Cô không nói gì suốt một lúc lâu, chỉ nhìn, như thể đang nhìn thấy chính bản thân mình hai năm trước – khi cô còn là tù binh, còn là đồ chơi.

Rồi cô đưa tay vuốt nhẹ má Emily – một cái vuốt rất nhẹ, gần như dịu dàng, nhưng khiến nữ tù binh Mỹ run lên bần bật.

Amina quay lại nhìn Abu Bakr, giọng nhỏ nhưng chắc chắn: “Tôi lấy cô ta.

Cô ta thuộc về tôi.”

Abu Bakr gật đầu: “Được.

Cô ta là của cô.”

Amina đứng dậy, ra hiệu cho hai anh em cởi trói chân Emily nhưng vẫn giữ tay bị trói sau lưng.

Cô nắm dây trói kéo nữ tù binh Mỹ đi ra khỏi lều, giữa tiếng cười hô hố và huýt sáo của hàng trăm chiến binh.

Emily giãy giụa, chửi rủa bằng tiếng Anh, nhưng Amina chỉ siết chặt dây hơn, thì thầm bằng giọng lạnh đến tận xương: “Đừng sợ.

Tao sẽ không giết mày ngay.

Tao sẽ làm cho mày sống… và tao sẽ làm cho mày nhớ mãi những gì đồng bọn mày đã làm với tao.”

Dưới ánh trăng lạnh lẽo của thung lũng Helmand nay đã thuộc về phiến quân, Amina kéo Sgt.

Emily Carter đi về phía lều của riêng mình – lều mà từ nay sẽ chỉ có hai người phụ nữ: một kẻ từng là nạn nhân, một kẻ từng là kẻ hành hạ.

Và câu chuyện báo thù thực sự giờ mới chỉ bắt đầu.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 10 - Bữa Tiệc Báo Thù


Đêm tại căn cứ Helmand-7 vừa chiếm được vẫn còn nồng nặc mùi thuốc súng, máu khô và hoa anh túc cháy khét.

Lửa trại lớn giữa thung lũng cháy rừng rực, hàng trăm chiến binh say men chiến thắng, tiếng takbir hòa lẫn với tiếng cười man dại và tiếng đàn oud vang lên từ một góc xa.

Amina nắm chặt dây trói của Emily Carter, kéo cô ta đi xuyên qua đám đông đang reo hò.

Mỗi bước chân của cô đều khiến đám đông im lặng trong giây lát rồi lại bùng lên tiếng huýt sáo, vỗ tay, tiếng gọi “Umm al-Mujahidat!” vang vọng như sấm.

Sáu người anh em còn sống sót của cô – sáu người duy nhất còn lại từ mười người sau Al-Qaryatayn – đã chờ sẵn ở lều lớn nhất, lều chỉ huy cũ của Mỹ nay được trải thảm Ba Tư cướp được, nệm êm ái, rượu vang Pháp lấy từ kho của lính Mỹ, và ánh nến lung linh như một cung điện giữa địa ngục.

Amina đẩy Emily vào giữa lều, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành da mà viên thiếu tá Mỹ từng ngồi, khăn trùm đầu đen vẫn nguyên trên đầu, khẩu AK đặt ngang đùi, đôi mắt lạnh đến tận xương nhìn thẳng vào nữ tù binh đang quỳ dưới sàn.

Sáu người đàn ông của cô đứng thành vòng tròn, không nói gì, chỉ thở dốc vì khao khát sau bao ngày đói khát đàn bà.

Không khí nặng nề đến mức có thể cắt ra từng lát.

Trước khi giao Emily cho họ, Amina muốn nói chuyện.

Chỉ hai người.

Cô ra hiệu cho sáu người anh em ra ngoài chờ.

Khi cánh lều buông xuống, chỉ còn lại hai người phụ nữ – một bên là chiến binh hijab đen đầy máu và hận thù, một bên là nữ trung sĩ Mỹ tóc vàng với khuôn mặt kiêu ngạo giờ đã tái mét.

Amina nói trước, giọng chậm rãi, tiếng Anh hoàn hảo mà cô học được từ chính những tháng ngày bị lính Mỹ nhục mạ: “Mày nói với tao đi, Emily Carter.

Mày đến đây để làm gì?

Để bảo vệ nước Mỹ?

Để mang tự do dân chủ cho chúng tao?”

Emily ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn ánh thép dù môi run rẩy: “Đúng vậy.

Chúng tôi đến để tiêu diệt khủng bố, để phụ nữ các cô không phải sống dưới chế độ Taliban, để trẻ em được đi học, để…”

Amina cười khẩy, tiếng cười khô khốc như gió sa mạc: “Tự do?

Dân chủ?”

Cô đứng dậy, bước vòng quanh Emily như sói quanh con mồi.

“Mày có biết tự do mà đồng bọn mày mang đến cho làng tao là gì không?

Là bắn chết cha tao trước mặt tao.

Là đè mẹ tao ra giữa nhà, xé quần áo bà, bốn thằng thay nhau hiếp bà trong khi bà cầm con dao gọt trái cây chống cự.

Là bắt em gái tao – mới mười tám tuổi – bú cặc tập thể đến khi miệng nó đầy tinh trùng rồi bắn vào đầu nó.

Là treo tao lên xà nhà, phá trinh tao, rồi thay nhau bắn tinh vào tử cung tao suốt bảy ngày đêm trên xe thiết giáp trong khi ngoài kia chúng đốt làng khác.

Đó là tự do của các người à?

Đó là dân chủ mà mày tự hào mang đến à?”

Emily cố gắng phản bác, giọng run run: “Đó chỉ là… một số cá nhân biến chất… không phải tất cả… chúng tôi có quy tắc…”

Amina quỳ xuống, nắm tóc Emily kéo ngửa mặt lên, mắt đối mắt: “Mày nói quy tắc?

Tao đã gặp một phóng viên Mỹ, hắn giả vờ cứu tao, cho tao hy vọng, rồi cười vào mặt tao khi hắn và lính Mỹ thay nhau hiếp tao suốt ba đêm không ngủ.

Mày nói không phải tất cả?

Vậy mày ở đâu khi Fatima và Layla – hai chị em tao trong trại tù Mỹ – bị cả trăm thằng thay nhau đụ mỗi ngày đến mức lồn chúng nó sưng mọng như quả đào thối?

Mày ở đâu khi chúng tổ chức thi xem ai xuất tinh lên khăn trùm đầu nhiều nhất?

Mày bảo vệ ai, Emily Carter?

Mày bảo vệ đồng bọn mày thôi.

Còn chúng tao chỉ là những con điếm Ả Rập để chúng mày thỏa mãn trước khi giết.”

Emily không còn lời nào để nói.

Mắt cô ta đỏ hoe, môi mím chặt, nhưng không thể phản bác.

Amina buông tóc cô ta ra, đứng dậy, giọng lạnh đến tận xương: “Tao không giết mày.

Giết mày là quá nhẹ.

Tao sẽ để mày sống, và mày sẽ nếm hết những gì tao từng nếm.”

Cô mở cửa lều, sáu người anh em bước vào, mắt đỏ ngầu vì dục vọng và hận thù.

Amina ngồi lại ghế, rót một ly rượu vang Pháp, nhấp một ngụm, rồi nói bằng tiếng Ả Rập: “Cô ta là của các anh.

Làm gì thì làm, nhưng giữ cô ta sống.

Tao muốn cô ta sống lâu.”

Và bữa tiệc báo thù bắt đầu.

Sáu người đàn ông lao vào Emily như thú dữ đói khát suốt năm năm không được ăn thịt.

Họ xé toạc quân phục Mỹ trên người cô ta, chỉ để lại chiếc mũ tuần tra xanh trên đầu – giống như chúng từng để lại khăn trùm đầu cho Amina ngày xưa.

Emily hét lên, giãy giụa, nhưng bị đè xuống nệm ngay lập tức.

Người đầu tiên là Ali – anh chàng râu quai nón từng bị lính Mỹ tra tấn điện cực vào tinh hoàn – nhét thẳng cặc vào miệng Emily, ép sâu đến mức cô ta nôn khan, nước mắt trào ra.

Người thứ hai doggy cô ta từ phía sau, đâm mạnh đến mức mông Emily đỏ ửng, tiếng rên đau đớn bị bịt chặt trong cổ họng.

Amina ngồi đó, nhấp rượu, nhìn từng chi tiết.

Cô thấy Emily bị chơi bằng cả hai lỗ – một cặc trong lồn, một cặc trong đít – cơ thể cô ta run lên từng cơn vì đau đớn và nhục nhã.

Cô thấy tinh trùng bắn đầy mặt Emily, chảy thành dòng xuống cổ, xuống ngực.

Cô thấy Emily bị buộc quỳ bú cặc tập thể, miệng căng ra ngậm hai con cặc cùng lúc, nước dãi và tinh trùng trào ra khóe miệng.

Cô thấy Emily bị treo tay lên xà nhà, lồn há miệng để từng người thay nhau xuất tinh vào tử cung, tinh trùng trào ngược ra nhỏ giọt xuống sàn.

Và trong suốt thời gian đó, Amina vừa tận hưởng khoái lạc của chính mình – cô ngồi dạng chân trên ghế, để người anh em thứ bảy (một chàng trai trẻ tên Omar) quỳ dưới liếm lồn cô, lưỡi anh ta ngoáy sâu vào trong khi cô nhìn Emily bị hành hạ – vừa tận hưởng niềm vui bệnh hoạn khi thấy kẻ thù của mình phải chịu đúng những gì mình từng chịu.

Mỗi tiếng rên đau đớn của Emily là một nhát dao khoái lạc đâm vào tim Amina.

Mỗi giọt tinh trùng bắn lên mặt Emily là một giọt nước mắt của Fatima và Layla được lau đi.

Mỗi lần Emily khóc là một lần Amina mỉm cười.

Bữa tiệc kéo dài đến gần sáng.

Khi sáu người đàn ông đã kiệt sức, nằm la liệt trên sàn, Emily nằm giữa lều, cơ thể đầy tinh trùng, mắt trừng trừng nhìn trần lều, hơi thở yếu ớt.

Amina đứng dậy, bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô ta, vuốt nhẹ má Emily lần nữa, thì thầm: “Bây giờ mày hiểu tự do của Mỹ là gì chưa?”

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng trên cánh đồng anh túc đỏ thẫm, Amina đã tỉnh.

Cô thu thập tất cả chiến lợi phẩm mà Abu Bakr hứa – lương thực, đạn dược, thuốc men, vũ khí – chất đầy ba chiếc xe tải.

Rồi cô đi một vòng quanh các trại phiến quân khác, gọi những người lẻ loi, những nhóm đã tan rã sau trận đánh, những chiến binh từng nghe tên cô mà không còn nơi nương tựa.

Chỉ trong nửa ngày, từ sáu người, nhóm của cô đã lên đến ba mươi tư người – trong đó có thêm hai phụ nữ trẻ ngưỡng mộ cô từ lâu, tự nguyện theo cô, đội khăn trùm đầu đen giống cô, gọi cô là “Chị Amina”.

Ba mươi tư người lên xe, kéo theo chiến lợi phẩm lớn nhất – Sgt.

Emily Carter bị trói chặt trong cốp xe cuối cùng, miệng bị nhét giẻ, mắt bị bịt kín, chỉ còn chiếc mũ tuần tra Mỹ trên đầu như một biểu tượng chế giễu.

Amina ngồi ghế trước xe dẫn đầu, khăn trùm đầu đen bay trong gió, tay đặt lên khẩu AK, nhìn về phía chân trời xa.

Họ rời Helmand-7 ngay trong ngày hôm đó, để lại đằng sau cánh đồng anh túc cháy đen và những xác lính Mỹ chưa kịp chôn.

Trên đường về căn cứ cũ sâu trong núi Jabal al-Sharqi, Amina quay đầu nhìn đoàn xe dài phía sau – ba mươi tư chiến binh, hai người chị em mới, và một nữ tù binh Mỹ đang chờ số phận.

Cô mỉm cười lạnh lẽo.

Báo thù chưa bao giờ ngọt ngào đến thế.
 
(Caoh) Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Hồi Giáo Bị Lính Mỹ Bắt Làm Nô Lệ
Tập 11 - Báo Thù Rửa Hận (hết)


Khi chiếc xe tải dẫn đầu lăn bánh ra khỏi Helmand-7, Amina ngồi im lặng bên cửa sổ, tay đặt nhẹ lên khẩu AK, đôi mắt đen láy nhìn ra cánh đồng anh túc đỏ thẫm giờ đã thuộc về những người anh em thánh chiến khác, nhưng trong lòng cô không hề vương vấn chút nào về thứ hoa độc hại ấy.

Đoàn xe ba chiếc chở đầy lương thực, đạn dược và thuốc men, cùng ba mươi tư chiến binh mới – trong đó có hai người phụ nữ trẻ, Nadia và Sara, với khăn trùm đầu đen giống hệt cô, mắt sáng lên vì ngưỡng mộ khi nhìn "Chị Amina" – lăn bánh chậm rãi trên con đường đất gồ ghề dẫn về phía bắc, hướng đến căn cứ cũ sâu trong Jabal al-Sharqi.

Phía sau cốp xe cuối cùng, Emily Carter bị trói chặt, miệng nhét giẻ, mắt bị bịt, chiếc mũ tuần tra Mỹ trên đầu giờ chỉ còn là biểu tượng của sự sụp đổ, cơ thể cô ta run rẩy theo từng cú xóc của xe, không biết số phận nào đang chờ đợi mình phía trước.

Amina không nhìn lại, nhưng cô biết Emily đang ở đó, và sự im lặng của nữ tù binh Mỹ ấy là một phần của chiến thắng – một chiến thắng không chỉ bằng súng đạn mà còn bằng nỗi đau được nhân đôi, được chia sẻ với kẻ từng coi mình là "người mang tự do".

Đoàn xe di chuyển suốt ba ngày đầu mà không gặp trở ngại gì lớn, chỉ dừng lại để nghỉ ngơi ngắn gọn dưới những tán cây ô liu khô hoặc trong những hang đá nhỏ, nơi Amina luôn là người phân chia thức ăn công bằng, lau vết thương cho anh em, và kể những câu chuyện về Khalid, về Fatima, về Layla, để giữ lửa hận thù cháy mãi trong lòng mọi người, vì cô biết rằng hận thù chính là thứ keo dính duy nhất giữ nhóm này lại với nhau sau bao mất mát.

Nhưng đến ngày thứ tư, khi đoàn xe đang lăn bánh qua một thung lũng hẹp với những bụi cây thấp lè tè hai bên đường, tiếng súng bất ngờ vang lên từ xa, kèm theo tiếng khóc than và tiếng lửa cháy tí tách.

Amina ra hiệu dừng xe ngay lập tức, cả nhóm nhảy xuống, ôm súng vào vị trí chiến đấu, và từ trên một mỏm đá cao, cô nhìn thấy cảnh tượng khiến tim mình thắt lại: một ngôi làng nhỏ, chỉ khoảng ba mươi ngôi nhà đất nung, đang bị tám tên lính Mỹ tấn công.

Chúng chỉ là một nhóm nhỏ, có lẽ là tuần tra lạc lối hoặc biệt đội trinh sát, nhưng chúng hành động như quỷ dữ – bắn chết đàn ông quỳ hàng giữa quảng trường, lôi phụ nữ ra khỏi nhà, xé quần áo họ giữa thanh thiên bạch nhật, rồi thay nhau doggy họ ngay trên đất bụi, tiếng rên đau đớn hòa lẫn tiếng cười man rợ của chúng.

Một ngôi nhà đã cháy, khói đen bốc lên ngùn ngụt, và Amina thấy một người mẹ đang ôm con chạy trốn bị bắn vào lưng, ngã vật xuống, máu loang đỏ thẫm cát vàng.

Cô siết chặt khẩu AK đến mức ngón tay trắng bệch, ký ức về làng quê mình ùa về như một cơn ác mộng sống dậy, nhưng lần này, cô không phải là nạn nhân nữa.

Cô ra lệnh cho Omar mở cốp xe cuối cùng, kéo Emily Carter ra, cởi giẻ nhét miệng và bịt mắt cô ta, rồi nắm tóc Emily kéo ngửa mặt lên nhìn thẳng vào ngôi làng đang bị tàn phá.

"Nhìn đi, Emily.

Nhìn tự do và dân chủ của các người đi.

Đó là sứ mệnh bảo vệ nước Mỹ mà mày nói sao?

Đó là mang tự do đến cho chúng tao sao?"

Emily nhìn, mắt mở to kinh hoàng, miệng lắp bắp: "Không… không phải… chúng tôi không phải như vậy… chúng là… chúng là ngoại lệ…"

Nhưng Amina cười lạnh, giọng thì thầm như dao cắt: "Ngoại lệ?

Tao từng là ngoại lệ sao?

Mẹ tao, em gái tao từng là ngoại lệ sao?

Mày nghĩ chúng tao là gì, Emily?

Là những con cừu để các người xẻ thịt?

Nhìn đi, và nhớ kỹ.

Đây là những gì đồng bọn mày làm, và giờ mày sẽ thấy chúng tao trả lời lại thế nào."

Emily không nói được gì nữa, cô ta chỉ run rẩy, mắt dán chặt vào cảnh một người phụ nữ bị ba tên lính đè ra, tiếng khóc của chị ta vang vọng đến tận nơi họ đứng, và lần đầu tiên, Emily câm lặng hoàn toàn, không còn lời bào chữa nào nữa, vì sự thật đang diễn ra trước mắt cô ta, không phải trong sách vở hay tuyên truyền quân đội.

Amina không chờ thêm.

Cô ra lệnh tấn công ngay lập tức, ba mươi tư chiến binh lao xuống thung lũng như một cơn lũ đen, tiếng takbir vang lên át cả tiếng súng.

Tám tên lính Mỹ bất ngờ bị bao vây từ mọi phía, chúng cố thủ sau những bức tường nhà đất, súng máy M4 nhả đạn liên hồi, nhưng Amina dẫn đầu cánh phải, bò sát đất qua bụi cây, ném quả lựu đạn đầu tiên vào vị trí súng máy, tiếng nổ xé tan không khí, ba tên lính bị xé nát tại chỗ.

Sáu người anh em cũ của cô – những người sống sót từ Al-Qaryatayn – lao vào giữa làng, bắn hạ hai tên đang hiếp một người phụ nữ, máu chúng bắn tung tóe lên tường nhà, tiếng hét đau đớn của chúng giờ thay thế tiếng cười man rợ ban nãy.

Nadia và Sara, hai chị em mới, lần đầu cầm súng thực sự, run rẩy nhưng vẫn bắn trúng một tên Mỹ đang cố chạy trốn, viên đạn xuyên thủng ngực hắn, hắn ngã vật xuống vũng máu của chính mình.

Emily bị buộc phải quỳ bên Amina, chứng kiến hết thảy – chứng kiến đồng bọn mình bị hạ sát từng tên một, chứng kiến dân làng được cứu, những người phụ nữ được kéo dậy, ôm con cái khóc lóc cảm ơn các chiến binh.

Khi tên lính Mỹ cuối cùng bị Amina tự tay cắt cổ bằng dao găm, máu phun lên khăn trùm đầu đen của cô, Emily chỉ có thể cúi đầu, câm lặng hoàn toàn, vì giờ đây cô ta không còn có thể phủ nhận sự thật mà cô ta từng tin là "ngoại lệ" nữa.

Dân làng, sau khi chôn cất người chết và chữa trị vết thương, quỳ xuống trước Amina, ông trưởng làng run rẩy chỉ tay về phía dãy núi gần đó: "Cô đã cứu chúng tôi, Umm al-Mujahidat.

Để báo ơn, chúng tôi sẽ chỉ cho cô một hang động ẩn sâu trong núi, nơi mà không lính Mỹ nào biết, nơi có suối ngầm và lối thoát bí mật.

Hãy dùng nó làm căn cứ mới, để tiếp tục cuộc chiến của cô."

Amina gật đầu, ôm ông lão vào lòng, rồi ra lệnh đoàn xe quay đầu, theo chỉ dẫn của dân làng dẫn đến hang động ấy – một hệ thống hang đá rộng lớn, cửa vào ẩn sau thác nước nhỏ, bên trong đủ chỗ cho trăm người, với suối ngầm mát lạnh và những lối thoát dẫn ra nhiều hướng, lý tưởng để trốn truy quét và lập kế hoạch đánh úp.

Họ đến hang động vào buổi tối, khi mặt trời lặn đỏ rực sau dãy núi, và Amina lập tức biến nơi đây thành căn cứ mới.

Cô phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng, không chút do dự – sáu người anh em cũ làm nhiệm vụ canh gác các lối vào, Nadia và Sara phụ trách kho lương thực và thuốc men, những chiến binh mới đào hầm sâu hơn để chứa vũ khí, và chính cô tự tay đào một hầm nhỏ riêng để giam Emily Carter, nơi nữ tù binh Mỹ bị lột hết quần áo, chỉ còn đeo thẻ bài quân đội quanh cổ như một con chó đeo vòng, bị xích chân vào tường đá, và hàng ngày phải phục vụ bất kỳ ai trong nhóm yêu cầu.

Những ngày đầu tiên ổn định căn cứ là những ngày bận rộn, Amina thức dậy từ tờ mờ sáng để kiểm tra suối ngầm có sạch không, phân chia thức ăn công bằng, tổ chức huấn luyện bắn súng trong hang sâu để tiếng vang không lộ ra ngoài, và ban đêm cô ngồi bên lửa trại kể chuyện về Khalid, về những trận đánh cũ, để giữ tinh thần anh em cao, vì cô biết rằng sau trận Helmand-7, quân Mỹ sẽ truy quét gắt gao hơn bao giờ hết, và căn cứ mới này là hy vọng cuối cùng để nhóm tồn tại.

Nadia và Sara nhanh chóng hòa nhập, hai cô gái trẻ với khăn trùm đầu đen giống Amina, ban ngày giúp cô nấu nướng và giặt giũ, ban đêm tự nguyện quỳ bên anh em để phục vụ, bú cặc sâu họng hoặc nằm dạng chân để anh em doggy, tiếng rên khoái lạc của họ vang vọng hang đá, và Amina mỉm cười khi thấy điều đó, vì cô biết rằng sức mạnh của nhóm giờ đây không chỉ ở súng đạn mà còn ở sự gắn kết xác thịt, ở việc mọi người đều cảm thấy được chăm sóc, được yêu thương theo cách bệnh hoạn nhưng cần thiết giữa chiến tranh.

Còn Emily, những ngày đầu cô ta chống trả dữ dội – cào cấu, cắn xé, chửi rủa bằng tiếng Anh khi bị kéo ra khỏi hầm để phục vụ, nhưng Amina chỉ cần bỏ đói cô ta ba ngày, không cho một giọt nước, rồi Emily quỳ xuống, run rẩy van xin: "Làm ơn… cho tôi ăn… tôi sẽ làm bất cứ gì…"

Và thế là mọi chuyện quay lại như cũ, Emily bị buộc quỳ bú cặc cho sáu anh em cũ, miệng ngậm sâu đến nôn khan nhưng vẫn tiếp tục, lồn và đít bị đụ double penetration đến sưng mọng, tinh trùng bắn đầy lên thẻ bài quanh cổ, và sau mỗi lần như vậy, cô ta được cho một miếng bánh mì khô và một ngụm nước, dần dần học cách im lặng chịu đựng, vì chống cự chỉ mang đến đói khát và đau đớn hơn.

Sau hơn ba tháng ở căn cứ mới, mọi thứ dần ổn định – lực lượng ba mươi tư người giờ đã quen với hang động, tổ chức các cuộc đột kích nhỏ lẻ vào tuần tra Mỹ để lấy thêm vũ khí, và quay lại công việc thường nhật: huấn luyện, trinh sát, và cầu nguyện cùng nhau dưới ánh nến mờ ảo.

Emily giờ đây đã hoàn toàn đầu hàng, không còn chống cự nữa, cô ta sống trần truồng trong hầm, chỉ đeo thẻ bài như một con vật nuôi, và khi được gọi ra phục vụ, cô ta quỳ xuống ngay lập tức, há miệng bú cặc hoặc nằm ngửa dạng chân để anh em xuất tinh vào tử cung, mắt không còn thù hận mà chỉ còn nỗi sợ hãi và cam chịu.

Amina nhìn cô ta mỗi ngày, ham muốn báo thù vẫn cháy bỏng như lửa địa ngục, và một đêm nọ, khi cả nhóm đang ngủ, cô lẻn vào hầm với con dao găm sắc bén, kề vào cổ Emily, thì thầm: "Mày phải chết, Emily.

Mày đại diện cho tất cả những gì tao hận."

Emily tỉnh dậy, mắt mở to kinh hoàng, nhưng thay vì hét lên, cô ta quỳ xuống, ôm chân Amina, van xin bằng giọng run rẩy: "Làm ơn…

đừng giết em… em sẽ phục vụ chị, phục vụ tổ chức mãi mãi… em trung thành với chị… em không muốn chết…"

Hình ảnh ấy khiến Amina dừng lại, vì nó giống hệt những gì cô từng thấy – những người phụ nữ Ả Rập quỳ xuống van xin lính Mỹ đừng hiếp, đừng giết, nhưng chúng vẫn cười và làm, và giờ đây, cô không muốn trở thành chúng.

Cô buông dao, quay đi, thì thầm: "Sống đi.

Nhưng mày sẽ là nô lệ vĩnh viễn.

Phục vụ chúng tao như chúng mày từng làm với chúng tao."

Từ đó, Emily bắt đầu chủ động hơn, không còn chờ gọi mà tự quỳ xuống bú cặc anh em khi họ về từ tuần tra, nằm dạng chân xin xuất tinh, và nỗi sợ hãi cái chết trước Amina khiến cô ta không dám kháng cự nữa, thậm chí bắt đầu tận hưởng khoái lạc bệnh hoạn ấy như một cách để sống sót, rên rỉ to hơn mỗi lần lên đỉnh, lồn co bóp mạnh hơn để làm anh em sướng.

Nhưng báo thù thực sự vẫn chưa kết thúc.

Một ngày nọ, khi nhóm Amina đang tuần tra gần một ngôi làng nhỏ ở rìa sa mạc, họ tình cờ chạm trán một nhóm lính Mỹ – và Amina nhận ra ngay: đó là tiểu đội của Rex, tên trung sĩ cao to với con cặc 22cm từng phá trinh cô, từng hiếp cô suốt những ngày trên xe thiết giáp, từng cười man rợ khi đốt làng khác.

Chúng chỉ có mười hai tên, đang nghỉ ngơi trong làng, nhưng Amina không chờ đợi.

Cô ra lệnh tấn công ngay lập tức, ba mươi tư chiến binh lao vào như bầy sói, tiếng súng nổ đùng đoàng vang vọng cả làng.

Rex nhận ra cô đầu tiên, mắt hắn mở to kinh hoàng: "Con đĩ Ả Rập kia!

Mày sống sao?"

Nhưng Amina chỉ cười lạnh, bắn thẳng vào vai hắn trước, rồi lao tới, cắt cổ từng tên một, máu phun lên khăn trùm đầu đen của cô, và khi đến lượt Rex, cô kề dao vào cổ hắn, thì thầm: "Nhớ mẹ tao không?

Nhớ em gái tao không?

Nhớ những đêm mày bắn tinh vào tử cung tao không?

Giờ thì chết đi."

Cô cắt phăng cổ hắn, máu phun ra như suối, và khi tên cuối cùng ngã xuống, Amina đứng giữa đống xác, hét lên một tiếng dài chiến thắng, dân làng quỳ xuống cảm ơn, nhưng cô chỉ mỉm cười, vì cuối cùng, kẻ sát hại gia đình cô đã chết, và báo thù đã hoàn thành.

Để ăn mừng, đêm đó trong hang động căn cứ, bữa tiệc thác loạn lớn nhất từ trước đến nay bắt đầu.

Amina quỳ giữa hang đá lớn, trần truồng chỉ còn khăn trùm đầu đen, Emily quỳ bên cạnh cô ta cũng trần truồng chỉ đeo thẻ bài, Nadia và Sara quỳ hai bên, và ba mươi người đàn ông còn lại vây quanh thành vòng tròn, cặc dựng đứng bóng nhẫy nước nhờn.

Amina chủ động bắt đầu, quỳ bú cặc Omar sâu họng, lưỡi liếm dọc thân đến khi anh ta rên rỉ xuất tinh đầy miệng cô, rồi cô quay sang doggy với Ali, nhún mông ngược lại điên cuồng, tiếng bốp bốp vang lên hòa lẫn tiếng rên của Emily đang bị ba tên thay nhau double penetration, lồn và đít há miệng đón cặc, tinh trùng trào ra chảy thành dòng.

Nadia nằm ngửa bú cặc tập thể, miệng ngậm hai con cùng lúc, Sara ngồi cowgirl trên một anh em, nhún lên nhún xuống đến khi vú lắc lư, nước lồn phun ra ướt đẫm.

Amina di chuyển từ người này sang người khác, bị treo tay lên xà đá để sáu tên thay nhau xuất tinh vào tử cung, tinh trùng trào ngược nhỏ giọt xuống sàn, rồi cô quỳ giữa vòng tròn, để mười tên đồng thời bắn tinh lên mặt, lên khăn trùm đầu đen, lên vú, lên lồn, tiếng rên khoái lạc của cô vang vọng hang đá.

Emily giờ đã chủ động, quỳ xuống liếm lồn cho Amina, lưỡi liếm sâu vào lồn Amina trong khi bị doggy từ phía sau, Nadia và Sara liếm lồn nhau để anh em xem, rồi để anh em đụ tập thể, tiếng thịt đập thịt bốp bốp không ngừng.

Bữa tiệc kéo dài suốt đêm, Amina bị đụ không ngừng nghỉ, lồn và đít đầy tinh trùng, miệng nuốt không biết bao nhiêu phát, và khi cô lên đỉnh lần cuối, ngồi cowgirl trên cặc anh em cuối cùng, nhún mạnh đến mức cơ thể giật nảy, nước lồn phun ra, cô hét lên một cách đầy sung sướng và mãn nguyện: "Allahu Akbar… và đụ mẹ nước Mỹ!"

-Hết-
 
Back
Top Bottom