Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Cám dỗ ngọt ngào

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
373623583-256-k333373.jpg

Cám Dỗ Ngọt Ngào
Tác giả: blair9569
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hệ liệt: Yêu thầm bố bạn

Tác giả: Blair Sky
Nhân vật chính: Hà Mộc Ngư, Từ Cảnh Trì (Jayden)

Hà Mộc Ngư là một đứa trẻ không giống những đứa khẻ khác của nhà họ Hà.

Cô không nhiều tâm tư, không ham học hành.

Trong mắt chị gái thì cô chính là điển hình của một đứa ngốc, vì ngoài những chuyện phù du như ca hát nhảy múa ra thì cô không có đam mê gì khác.

Từ Cảnh Trì lại khác hoàn toàn với cô.

Từ nhỏ bố mẹ đã coi anh như một món hàng, đem đi trao đổi qua lại.

Chiến đấu với anh đã là một bản năng sống còn.

Nếu không phải vì mang ơn nhà họ Hà, có lẽ anh đã không bao giờ có thể biết đến hơi ấm mà một gia đình nên có.

Ngộ nghĩnh thay, khi Hà Mộc Ngư ra đời thì cũng là lúc Từ Cảnh Trì đi xa.

Anh đối với cô chưa bao giờ là một người anh trai mà còn hơn thế nữa.

Vô tình hay cố ý, cô lỡ phá vỡ hôn lễ của anh.

Và bi kịch bắt đầu từ đó...



đất​
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 1


Nghe nói, thiếu gia nhà họ Từ, Jayden, từ lúc trở về nhà họ Từ năm 15 tuổi đã có tên gọi mới, Từ Cảnh Trì.

Đây cũng là giai đoạn đánh dấu cột mốc, Jayden chính thức được công nhận là người kế tự của nhà họ Từ, trở về sống ở căn biệt phủ của Từ gia ở thủ đô phía Bắc, rời xa sự bảo hộ của nhà họ Hà.

Tại sao phải đi xa như vậy?

Vị trí của Từ Thiếu Hành ở trong Từ gia mấy năm nay đã bị lung lay dữ dội.

Đặc biệt kể từ khi tên phá gia chi tử Trương Chiến - bạn thân cũng là bệ đỡ duy nhất trong thương trường của hắn bị treo đầu bởi Hà Hải Đông.

Từ Thiếu Hành cũng là một tên bất tài.

Từ Gia kể từ sau khi giao cho hắn đã xuống dốc đến mức gần như đã bị bay ra khỏi giới thượng lưu.

Lão gia của nhà họ Từ đáng nhẽ đang ở trong Tứ hợp viện ở thủ đô dưỡng lão, nhận được báo cáo tài chính mới nhất, suýt nữa đã lên cơn truỵ tim chết tại chỗ.

Đáng nhẽ anh em của Từ Thiếu Hành còn rất nhiều, người nào cũng đều xuất chúng hơn hắn.

Vậy nhưng, chuyện duy nhất Từ Thiếu Hành hơn được bọn họ chính là sinh được cho nhà họ Từ một đứa đích tử nối dõi tông đường.

Việc mà không người nào khác trong nhà họ Từ làm được.

Từ Thiếu Hành vậy mà không hề biết ơn đứa con trai này của mình.

Hắn khinh miệt mẹ của đứa bé, cùng với đứa con trai do một đêm ngoại tình của mình không rõ nguồn gốc sinh ra.

Hơn nữa, phu nhân của hắn, Trương Thế Hiền lại là một Hoạn Thư thứ thiệt.

Bà ta coi Jayden như cái gai trong mắt, lúc nào cũng chỉ mong đá cậu bé ra khỏi nhà, nên khi họ Hà đưa Jayden đi, bà ta thậm chí còn nhẹ nhõm.

Thế nhưng mấy năm qua, bọn họ chẳng có nổi một mụn con.

Từ Thiếu Hành không còn cách nào khác mới phải đem Jayden đã nuôi cứng cựa bên nhà họ Hà đón về, đưa lên phương Bắc để củng cố vị trí của mình.

Ngày rời khỏi nhà họ Hà, cả hai ông bà Hà đều nước mắt lưng tròng, ngay cả hai vị lão nhân gia trong nhà cũng không khỏi bùi ngùi chua xót.

Vân Ninh vác theo cái bụng có hơi nặng nề của mình, đưa Jayden ra đến tận cửa.

Mấy đứa trẻ nhà họ vẫn lơ ngơ chưa biết gì.

Hà Vô Thương chỉ cho rằng mình sắp sửa mất đi một người anh cả, ngơ ngác hỏi.

"Anh, thế sau này anh vẫn tới chơi chứ?".

Jayden không hề khóc.

Cậu bé ngày nào đã bắt đầu có vóc dáng của một thiếu niên, vô cùng chững chạc và điềm đạm.

"Đương nhiên rồi!"

- Anh nói thế không phải chỉ để trấn an Vô Thương và Gia Dĩ, mà còn là để an ủi mẹ cha.

Hai ông bà Hà tuy không phải là ruột thịt của anh, nhưng Jayden đối với họ còn hơn cha mẹ một bậc.

Không chỉ là yêu thương và kính nể, mà còn là một lòng thành kính biết ơn - "Con chắc chắn sẽ còn về...".

Ánh mắt anh dịu dàng dừng trên cái bụng tròn trĩnh của Vân Ninh.

Bàn tay đưa lên khẽ ấp vào đỉnh bụng.

"Để còn xem em gái út của con như thế nào nữa chứ?...

Chắc chắn em gái sẽ xinh đẹp giống mẹ...".

Vân Ninh không kiềm được mà nấc lên.

Trong nhà chỉ còn mỗi Đình Khê và Gia Dĩ khá bàng quang.

"Anh cả, em nghe nói thời tiết phương Bắc rất khắc nghiệt.

Anh có chuẩn bị đầy đủ áo ấm chưa đấy?"

- Thực dụng mới là cách quan tâm chân thật nhất của Gia Dĩ.

Đình Khê níu lấy tay bố, còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vân Ninh nắm lấy bàn tay đặt trên bụng của anh, cẩn thận dặn dò.

"Con còn nhỏ, lại phải một thân một mình ở một nơi xa lạ...

Chắc chắn sẽ chịu không ít khổ cực.

Nhà họ Từ của con quá phức tạp, tranh đấu không ngừng, con lúc nào cũng phải cẩn thận đấy...".

"Mẹ, con có còn là con nít nữa đâu!"

- Anh mỉm cười tươi rói.

"Có gì cứ gọi về nhà, đừng ngại.

Nếu có việc gì có thể giúp được, bố chắc chắn sẽ dùng hết nguồn lực để giúp đỡ" - Hà Hải Đông nói chắc nịch.

"Con hiểu rồi ạ!".

Trong chiều thu man mác, chiếc xe mang theo chàng thiếu niên sạch sẽ như sương sớm, vội vã rời đi, hướng về nơi thủ đô cổ kính, hoa lệ.

Chưa bao giờ khu rừng nơi dinh thự nhà họ Hà lại trở nên vàng ươm, tiêu điều như vậy.

Hà lão gia trông theo chiếc xe, không chịu được mà ho khan mấy tiếng.

Tấm lưng già lại cong đi theo từng bóng người khuất lấp sau tầng tầng lớp lớp lá đã thay màu.

"Ta già rồi.

Không chịu nổi ly biệt nữa!"

- Ông khẽ than.

Ấy vậy mà khi tiếng khóc của Mộc Ngư xé toang mùa đông yên tĩnh, mở ra mùa xuân sặc sỡ sắc màu, chính ông lại khoẻ hơn bất cứ ai hết cả.

Jayden từ xa nghe tin, đã ngay lập tức viết một tấm thiệp chúc mừng, kèm theo một chú cá heo bông bé xíu, cầu được hồi đáp bằng tấm hình của đứa em gái còn chưa rõ mặt.

Mộc Ngư sinh ra đã trắng trẻo, bầu bĩnh.

Hai mắt đen láy, không nhuộm chút màu nâu nào.

Cô bé lại cực kỳ ngoan ngoãn, khiến ai cũng yêu mến.

Hà Mộc Ngư yên tĩnh nằm trong vòng tay của Hà lão phu nhân, trong lúc cha mẹ cô đang bận tíu tít.

"Bà này, cháu gái út của chúng ta thật là xinh xắn, còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như thế.

Chắc chắn sau này không thiếu kẻ theo đuổi.

Ta trước khi nhắm mắt phải tìm được cho nó một mối hôn sự thật tốt!".

Gia Dĩ nghe thấy thế định cất tiếng hỏi "còn Đình Khê thì sao", lại nhớ ra né được chuyện này thực chất là một chuyện tốt.

Hà lão phu nhân gật gù.

"Không phải ông bạn già của ông có một cậu cháu trai trông cũng lém lỉnh lắm ư?

Mối đó không tồi!".

Vô Thương thấy rợn người, trao đổi ánh mắt với hai người anh trai, nhớ về cái sự "lém lỉnh" kia.

Em gái à, chúc may mắn nhé!

Năm sinh nhật thứ hai, Mộc Ngư còn chưa biết nói, đã lại nhận được thêm một món quà sinh nhật khác, lần này là một chú cá voi đáng yêu.

Đình Khê trông thấy đã đỏ mắt ghen tị muốn cướp về.

Jayden vẫn hay gửi quà về cho các em.

Riêng đối với Mộc Ngư thì gửi thường xuyên hơn tất thảy.

Dường như do sinh nhật của Mộc Ngư cách không xa ngày anh rời khỏi nhà họ Hà không lâu, nên mới luôn khiến anh phải đau đáu như vậy.

Đối với sự phân biệt đối xử này, Vô Thương trực tiếp bóc trần sự thật, Jayden đã bị con bé Mộc Ngư bỏ bùa giống hệt như Hà lão gia và Hà lão phu nhân.

Chẳng biết Mộc Ngư lớn lên có xinh nhất nhà không nhưng cô hồi bé vừa dễ nuôi vừa kháu khỉnh, đến cái nhà ông bạn lâu năm của Hà lão gia cũng chỉ vừa nhìn qua ảnh, đã đồng ý mối hôn sự này ngay.

Jayden vào cấp ba.

Áp lực học hành ngày một lớn.

Ông nội anh là một người rất nghiêm khắc, có yêu cầu và kỳ vọng vô cùng cao đối với đứa cháu trai duy nhất này.

Ông giám sát tất cả mọi thứ của anh, bao gồm cả các mối quan hệ yêu đương.

Ngay cả ông Hà Hải Đông mỗi lần có dịp đi công tác ở thủ đô, muốn gặp anh mấy lần cũng khó, chứ đừng nói là đưa anh trở về dinh thự họ Hà.

Những tưởng sau khi kết thúc kỳ thi đại học, mọi thứ sẽ biến chuyển, nhưng sau đó, Jayden lại tiếp tục muốn sang Mỹ du học.

"Con không định về nhà dù chỉ một lần thôi ư?"

- Bà Vân Ninh cố nén thất vọng.

"Mẹ, con xin lỗi.

Không phải con không nhớ mọi người...

Chỉ là cuộc chiến này con không thể ngừng chiến đấu được.

Con cần phải lớn thật nhanh, phải trở nên thật lớn mạnh, để đoạt lại những thứ vốn dĩ thuộc về con".

Bà Vân Ninh nghe được những lời này thì chỉ biết câm nín.

Trước giờ, bề mặt Jayden luôn rất an tĩnh.

Kỳ thực thẳm sâu bên trong, đứa con này của bà lại là đứa chấp chứa và ấp ủ nhiều hoài bão nhất.

Mọi thứ trên con đường đời của Jayden luôn không hề dễ dàng, muốn thứ gì thì anh đều phải cố gắng để giành lấy nó.

Hà lão phu nhân nghe xong thì chỉ biết thở dài.

"Đúng là nuôi cò cò mổ mắt mà!".

Vân Ninh biết bà cay nghiệt vậy vì bà cũng mong Jayden về.

Jayden không nghe được tiếng của Hà lão phu nhân, lại hỏi.

"Bé Mộc Ngư biết nói chưa mẹ?

Con muốn nói chuyện với em ấy!".

"Nào đâu chỉ biết nói, còn suốt ngày ê a.

Ông nội nói, con bé này có tố chất trở thành ca sĩ".

Jayden bật cười.

"Nhà mình rốt cuộc đã có một ngoại lệ".

"Chỉ cần không giống bố con, ông bà đều sẽ rất vui mừng..."

- Vân Ninh quay lại đằng sau, vẫy vẫy đứa con gái tồ còn đang cố nhét cái muỗng múc canh vào mồm - "Ngư Nhi, lại đây!".

Cô bé có mái tóc được buộc như ba cây dừa xiêu vẹo, mỉm cười ngờ nghệch, chập chững bước đến bên bà.

Cô bé cứ hết nhìn bà đến cái tai nghe rồi cắn cắn cái muỗng.

"Chào anh đi con!"

- Vân Ninh chuyền ống nghe qua tai cho con gái.

Cô bé bỗng buông muỗng, với lấy ống nghe, bật cười khúc khích.

"Jay...

Jay..."

- Rồi vỗ vỗ bàn tay vào chỗ phát ra tiếng.

Jayden không thấy cô, nhưng lại cảm giác được hành động này cực kỳ đáng yêu.

"Ngư Nhi, em chờ anh về nhé.

Anh hứa nếu thấy có gì mới lạ, đều sẽ mua về cho em".

P/s: Merry Christmas!

Mình lại đào hố mới cho mn nhảy.

Còn hố bao h lấp thì chưa biết được nhé!

15 votes ra chương mới
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 2


Chờ đến được năm Jayden trở về, phòng của Mộc Ngư đã được chất đầy bởi những con cá nhồi bông, từ cá voi, đến cá heo, đến cá đuối...

Thực tế, Jayden đã về nước từ mấy năm trước rồi.

Có điều, việc kinh doanh của nhà họ Từ chủ yếu nằm ở phương Bắc, nên muốn chinh phục thì phải từ phương Bắc trước.

Vân Ninh và Hà Hải Đông có dịp vẫn thường xuyên đến thủ đô để thăm anh.

Thi thoảng có dắt theo cả Đình Khê, Gia Dĩ, Vô Thương.

Chỉ trừ Mộc Ngư, do cô bé vẫn còn nhỏ.

Hơn nữa ông bà dính cô bé vô cùng, một bước cũng không nỡ rời xa.

Có nhiều người trong trường còn lầm tưởng hai lão nhân gia nhà họ Hà mới là bố mẹ ruột của Mộc Ngư vì chưa lần nào thấy Vân Ninh và Hải Đông đến trường.

Không phải bọn họ không muốn đến mà là không có cơ hội để đến.

Năng khiếu âm nhạc của Mộc Ngư càng lớn càng bộc lộ rất rõ.

Trong khi Đình Khê hơn cô hai tuổi đã bắt đầu phải học viết chữ, đọc sách thì một ngày của Mộc Ngư chỉ toàn đánh đàn, múa hát.

Hai lão gia nhà họ Hà đã phải chiêu mộ danh sư về để bồi dưỡng cô, cho dù bố cô không ngừng phản đối việc này, cho rằng mấy món nghề cầm ca này là vô tích sự.

Nếu không phải Hà lão gia cứ luôn đòi vác cây gia pháp ra để bịt miệng thằng con trai thì bọn họ sớm đã cãi nhau từ sáng đến tối.

"Em xem kìa, nhà mình đâu có thiếu tiền.

Anh càng không cần có một đứa con gái suốt ngày xuất đầu lộ diện tiêu khiển người khác!"

- Nói không lại hai người già cố chấp kia, Hà Hải Đông bức xúc than phiền với vợ.

Vân Ninh đang ngồi trên giường, tỉ mỉ gấp lại đống áo quần của ông.

Riêng những việc chăm sóc cho chồng và con cái, Vân Ninh thích tự tay làm hơn là để cho người giúp việc trong nhà.

"Em thấy có sao đâu.

Mộc Ngư có vẻ cũng thích văn nghệ mà không phải ư?

Đâu đến mức gọi là tiêu khiển người khác chứ".

"Thế là em không hiểu!...

Ai đời có tiểu thư nhà nào mà lại đi...

Em biết mấy người phụ nữ rồi đấy, có ai mà chẳng...?!".

Vân Ninh nhìn ông, hỏi lại.

"Chẳng sao?".

Ông Hà Hải Đông biết mình lỡ lời, liền cứng họng.

Vân Ninh nheo mắt.

"Anh có vẻ rành mấy người phụ nữ trong giới giải trí quá nhỉ?".

Hà Hải Đông vội sà xuống bên cạnh Vân Ninh, ôm lấy bà.

"Anh có rành ai đâu.

Anh chỉ rành em thôi!".

Vân Ninh bịt miệng ông lại, đẩy ra.

"Thôi đi.

Quá khứ của anh thế nào anh tự mình rõ lấy.

Jayden bây giờ cũng giống anh, không phải ư...?".

Kể từ sau tốt nghiệp thủ khoa đại học Harvard, Jayden đã về nước.

Trước khi anh lừng danh với những thành công trong việc khôi phục doanh số của nhà họ Từ ở phương Bắc thì đã khét tiếng trong giới vì những tin đồn mập mờ với các cô gái nổi tiếng.

Hà Hải Đông thở dài.

"Mấy người phụ nữ trong giới giải trí đó thật sự không có ai tốt đẹp cả.

Mắt nhìn người của Jayden kém quá.

Vợ à, em có cơ hội thì hãy tranh thủ khuyên nó vài câu nhé!".

"Em khuyên kiểu gì đây?

Chẳng phải anh có nhiều kinh nghiệm hơn à?".

"Về riêng mảng này..."

- Ông ngẫm nghĩ - "Có lẽ anh không được tính là một hình mẫu tốt đẹp cho lắm...".

"Anh biết mình biết ta đấy!"

- Vân Ninh nhéo cằm ông - "Vài bữa nữa, Jayden sẽ xong việc ở phương Bắc và về lại đây, em sẽ tìm cơ hội để nói với thằng bé!".

Bạn gái gần đây nhất của Jayden, Lâm Giai Ý, một người mẫu xuất thân từ một gia đình không mấy được coi trọng trong giới thượng lưu.

Vân Ninh và Hải Đông đều không tỏ ý hài lòng với mối quan hệ này.

Jayden chắc chắn biết điều đó.

Rời xa dinh thự họ Hà lâu năm như thế, Jayden mong ngóng được có lại cảm giác được ở trong gia đình một lần nữa, một nơi anh vẫn luôn thuộc về...

Tuy Jayden ở bên ông nội anh khá lâu, nhưng ông nội đối với anh là một loại áp lực và kỳ vọng vô hình nhiều hơn là tình thân đích thực.

Chỉ có nhà họ Hà mới đưa lại cho anh cảm giác đó.

Lần này, anh sẽ không đi đâu nữa.

Jayden đã nghĩ vậy đấy!

Vân Ninh và Hải Đông là hai người quan trọng nhất đời này của anh.

Kéo chiếc vali vào trong dãy hành lang mà anh đã đùa nghịch không biết bao nhiêu lần khi còn nhỏ, bao nhiêu hồi ức sống động bỗng ùa về như thác đổ.

Một luồng ấm áp chạy vào trong tim anh.

Những người trong nhà họ Hà đều đã chờ để đón chào anh ở trong phòng khách.

Vân Ninh vừa thấy anh thì đã chạy ra ôm chầm lấy.

Hai cô bé tò te đuổi theo mẹ của chúng.

Cô bé nhỏ hơn ôm lấy ống pháo một cách kỳ cục, loay hoay không biết nên làm gì với nó.

Hà Vô Thương chạy đến, rút dây từ đằng sau cái ống.

Một đống giấy từ cái ống nhỏ được bắn tung lên trời, đủ màu sắc khắp nơi.

"Chà, Jayden, cháu lớn quá!".

Hà lão phu nhân nhìn lên anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Hà lão gia vỗ vai anh.

"Lớn hơn cả thằng Hải Đông rồi!".

Vô Thương và Gia Dĩ tất nhiên còn nhớ anh, cứ ra líu lo không ngừng.

Mãi đến khi chào hỏi hết với tất cả mọi người, Jayden mới để ý đến hai cô bé đang đứng hoàn toàn lạc lõng và ngẩn ngơ.

Cô bé lớn giống hệt như Vân Ninh, gương mặt vô cùng dửng dưng và lạnh lùng.

Còn cô bé nhỏ thì trông gần như thuần nét châu Á, lúng liếng và đáng yêu.

"Em chào anh cả!".

Đình Khê không chờ anh giới thiệu đã biết anh là ai.

Mộc Ngư nghe vậy thì thảng thốt lắm.

"Chị hai, anh của chúng ta là Gia Dĩ cơ mà!

Người này đâu phải anh trai của chúng ta?".

Mộc Ngư vẫn chưa hiểu.

Jayden không hề phật lòng, còn khuỵu chân để trò chuyện với cô bé dễ hơn.

"Anh là con nuôi của bố mẹ em... cho nên vẫn được tính là anh trai của em chứ?".

Mộc Ngư kiêu hãnh bĩu môi.

"Không được đâu.

Nhưng anh đâu phải...".

Hà Hải Đông nghe cô nói vậy thì rất tức.

"Hà Mộc Ngư, con im lặng cho bố!

Không nhiều lời, Jayden chính là anh trai con hiểu chưa?".

Cô bé xụ mặt, biết lỗi.

"Vâng ạ...".

"Không sao đâu bố, chắc là các em vẫn chưa quen.

Qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi...".

Hà Hải Đông vẫn chưa định bỏ qua chuyện này.

"Anh hai con thì vẫn là Gia Dĩ, nhưng anh cả thì là Jayden, hiểu chưa?

Mấy con thú nhồi bông trong phòng con đều là do anh mua cho cả đấy!".

Mộc Ngư ngây thơ.

Cô bé nghe đến đấy thì ánh mắt nhìn anh đã hoàn toàn thay đổi.

"Thật ạ?".

"Đúng rồi, mấy món quà đấy đều do anh Jayden mua cho con!"

- Vân Ninh cổ vũ.

Lúc ấy, Mộc Ngư vẫn chưa hoàn toàn hiểu.

Cô chỉ gọi anh như vậy vì bố mẹ bảo vậy.

Hơn nữa, khi cô gọi như thế, chàng trai sáng sủa trước mặt bỗng nở nụ cười rất tươi.

"Anh cả...".

Anh đeo một cái kính cận gọng bạc.

Khi cười lên, đôi mắt nheo lại, cực kỳ mê người.

Đường nét của Jayden không hoàn hảo nhưng thanh thoát và cương nghị.

Trên người anh toát ra một loại khí chất đàn ông và mạnh mẽ, quyến rũ đến nao lòng.

Anh dùng bàn tay lớn và vững chãi của anh để xoa lên đầu cô.

"Ngoan lắm!".

Kể từ hôm đó, nhà cô có thêm một người anh trai lớn.

Jayden ăn cùng cô, ở trong một căn phòng cùng tầng với cô.

Cô có thể thấy anh mọi lúc mọi nơi mỗi khi ở nhà.

Có lẽ vì cô nhỏ nhất nhà và do cô chưa hoàn toàn công nhận anh là anh trai, cho nên Jayden càng chiếu cố tới cô nhiều hơn những người khác.

Ngay cả những khi cô chơi búp bê mà Jayden vẫn cố vào chơi cùng.

Mộc Ngư để anh chơi với Ben còn cô chơi với Barbie.

Jayden rất cố gắng để hoà nhập vào trò chơi này và cái kịch bản tình cảm vừa con nít vừa lố lăng của cô.

Mộc Ngư là một cô bé hiền lành, còn khá nhút nhát.

Jayden không mất bao lâu để khiến cô tự nguyện gia nhập nhóm bám dính anh như Hà Gia Dĩ và Hà Vô Thương.

Đình Khê không hài lòng lắm với sự đối xử đặc cách của Jayden dành cho cô như vậy.

Nói sao thì, anh vẫn còn một cô em gái nuôi khác, người mà anh ít quan tâm hơn tất thảy.

"Ngư Nhi, em thích chơi với anh Jayden lắm à?".

Mộc Ngư hai mắt sáng lấp lánh, ôm lấy con cá trên tay, hồn nhiên trả lời.

"Dạ vâng!

Anh Jayden tốt lắm.

Em thích cái gì anh ấy cũng đều chiều em hết cả!".

"Nhưng chắc gì anh Jayden sẽ thích chơi với em?".

Mộc Ngư ngẩn ngơ.

"Ý chị là sao?".

"Anh Jayden là thủ khoa của trường Harvard, em biết chứ?".

Trông thấy vẻ ngờ nghệch của Mộc Ngư, Đình Khê buộc phải giải thích thêm.

"Đó là trường đại học hàng đầu thế giới!

Em có biết để vào được đấy khó đến thế nào không?".

Mộc Ngư chậm chạp lắc đầu.

Đình Khê nói ngắn gọn.

"Anh Jayden là người rất thông minh.

Anh ấy sẽ không thích chơi với một người cả ngày chỉ biết ca hát và nhảy múa giống như em đâu.

Bằng tuổi em, những đứa trẻ khác đều đã biết đọc biết viết cả rồi.

Còn em thì sao chứ?

Cứ thế không sợ sẽ bị người khác chê mình ngốc ư?".

Mộc Ngư không hiểu được mớ lý lẽ đó.

Cô còn chưa vào lớp một.

Bình thường, ông bà hay bố mẹ cũng không bắt ép cô học mấy thứ đó bao giờ.

"Em phải học mấy cái đó sao...?".

"Ai mà không phải học?".

Hà Đình Khê hơn cô hai tuổi tất nhiên biết nhiều hơn.

Thành tích trong lớp của Đình Khê luôn rất khá, trong khi Mộc Ngư nhớ rằng bản thân đã khóc lóc rất thảm thiết khi bị bắt đi học mầm non.

Kết quả, cho tới giờ cô vẫn chưa học mầm non!

Ông bà xót cô nên muốn tự mình chăm cháu.

Cho đến tận khi Đình Khê nói, Mộc Ngư vẫn cho rằng sự thiếu học của mình là bình thường.

Ít nhất thì trong bộ não non nớt của cô đã cho là như thế.

"Nếu em không chịu đi học, dần dà sẽ không thể cạnh tranh với những bạn cùng trang lứa nữa.

Em sẽ trở thành đứa dốt nhất lớp, có thể là dốt nhất trường, trong khi anh Jayden không chỉ là giỏi nhất trường, anh ấy còn giỏi nhất trong trường giỏi nhất của tất cả các trường.

Em thực sự nghĩ anh ấy sẽ không coi thường em à?".

P/s: đủ 15 votes lên chap mới ẹ
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 3


Mộc Ngư phụng phịu.

Cô vẫn chưa chấp nhận được việc rời xa ông bà để phải đi học, mặc dù chơi với Jayden thật sự rất vui, vui hơn cả khi cô chơi với Gia Dĩ, hay Vô Thương, hay kể cả chị gái cô Đình Khê...

Khoan đã, có thể là không vui bằng...

Tuy nhiên, bằng cách nào đó, cô luôn muốn dành thời gian ở bên cạnh anh.

Jayden sẽ không tranh cướp đồ chơi với cô.

Anh sẽ không nổi giận mỗi khi cô nói hoặc làm sai điều gì đó.

Dù anh Gia Dĩ của cô cũng có vẻ như vậy, nhưng anh thường lạnh nhạt và coi cô như là trẻ con.

Jayden vẫn sẽ hào hứng đùa nghịch cùng cô, nhưng anh không ồn ào và nhí nhố như Vô Thương, cũng không dùng đạo lý và lời lẽ hùng hồn để đe nẹt cô như Đình Khê.

Đối với cô, anh luôn bao dung và dịu dàng một cách thần kỳ.

Mộc Ngư rất cố chấp.

Cô hỏi anh trong một lần anh chở cô từ lớp múa về nhà.

"Anh Jayden, mấy tuổi thì anh bắt đầu đi học vậy?".

"Anh hả?..."

- Jayden vừa chuyên chú lái xe vừa ôn tồn trả lời cô - "Có lẽ là gần 8 tuổi mới bắt đầu đi học...".

Mộc Ngư chưa kịp vui mừng thì anh đã nói tiếp.

"Như thế là quá trễ so với mọi người rồi!".

"Như thế... là trễ lắm ư...?".

"Rất trễ.

Mọi người đều đã bắt đầu từ hồi bé xíu, có lẽ là ba hay bốn tuổi gì đó.

Anh thì không được như vậy.

Ngày đó, bố mẹ anh không có quan tâm đến anh!".

"Bố mẹ anh?".

Cô nhớ là mẹ Vân Ninh và bố Hải Đông đều cho ba anh em nhà họ đi học cả mà, có thiếu người nào đâu.

Thấy cô bối rối, anh vội vàng giải thích.

"À...

Bố mẹ mà anh nói là bố mẹ khác...".

"Anh còn có bố mẹ khác nữa ư?"

- Mộc Ngư hơi tồng ngồng.

"Ừ.

Bố mẹ em không phải là bố mẹ đẻ ra anh.

Họ đã nhận nuôi anh.

Bố ruột của anh họ Từ còn mẹ ruột của anh thì...".

Nói tới đây, Jayden ngưng bặt, không nói tiếp nữa.

"Vậy... anh đâu phải anh trai em?"

- Cô bắt bẻ, vẫn ấm ức vì bản thân bị la hôm trước - "Sao bố cứ bắt em gọi anh là anh chứ?".

"Tại vì, bố mẹ đã nhận anh là con rồi.

Đôi khi chúng ta nhận nhau bằng một danh xưng không nhất định do chúng ta thực sự có một mối quan hệ nào đó với nhau, mà có thể do chúng ta coi trọng sự hiện diện và tình cảm đối với nhau nữa".

Cô bĩu môi, không nhận.

"Nhưng anh vẫn không phải anh trai em!".

Anh cười.

"Em còn chưa đi học mà sao đã lý sự như bà cụ non thế hả?".

Cô giật nảy mình.

"Anh chê em!".

"Anh nào dám.

Anh...".

Nhạc chuông từ điện thoại của anh bỗng kêu lên linh tinh lang tang.

Jayden rời sự chú ý ra khỏi cô, gắn tai nghe vào tai, anh bắt đầu nói chuyện với màn hình hiển thị trên chiếc xe.

"Từ tổng...".

Anh "ừm" nhẹ một tiếng.

"Minh tổng nói có việc đột xuất.

Ngày mai ngài ấy sẽ về lại phương Bắc, muốn dời cuộc họp sang ngày hôm nay, không biết ý của anh thế nào?".

Anh cùng cô thư ký nói chuyện thật hoà nhã.

Mộc Ngư thầm so sánh, không hề cục cằn như mỗi lúc bố cô nói chuyện với trợ lý của ông.

Kim Tĩnh Phi ở cạnh ông lúc nào cũng khom lưng cúi đầu, bày ra một vẻ cam chịu nhún nhường.

Mộc Ngư còn thấy ông ta đem theo tràng hạt.

"Bây giờ..."

- Jayden liếc sang cô - "Tôi phải đưa em gái út về nhà một chút.

Cô hỏi Từ tổng có thể chờ thêm khoảng một tiếng nữa được không?".

"Thưa chắc không kịp đâu ạ.

Minh tổng nói rằng buổi tối ngài ấy còn phải về khách sạn thu dọn hành lý...".

Jayden ngẫm nghĩ đôi lát.

"Được rồi, cô giữ chân Minh tổng một chút giúp tôi.

Tôi sẽ qua đó ngay!".

Cuộc gọi kết thúc.

Jayden quay qua gương mặt ngơ ngác của Mộc Ngư.

"Bé Ngư, anh có việc gấp cần phải lo liệu.

Em có thể ngoan ngoãn ngồi trong văn phòng, chờ anh một chút có được không?".

Cô gật gật đầu.

"Vâng ạ!

Có bao giờ em không ngoan ngoãn đâu?".

"Tốt lắm!".

Chiếc xe Maybach special nửa thân trên đen tuyền, nửa dưới vàng hồng, rẽ ngoặt qua khúc cua để quay đầu.

Toà nhà họ Từ nằm trên con đường giao thương huyết mạch của thành phố, gần với toà nhà Crescent.

Công trình chỉ vừa mới xây dựng gần đây nên còn rất hùng tráng.

Chưa kể nơi đây là toà nhà cao nhất đất nước trong thời điểm hiện tại.

Hà Hải Đông vốn dĩ xây toà nhà Từ Thịnh này để làm cao ốc mới của Hà Thị, phô trương sự phồn vinh và vị trí dẫn đầu của tập đoàn.

Nào ngờ khi đón được Jayden về nước, ông Hà Hải Đông vui quá nên đã đem cả con xe Maybach phiên bản giới hạn và toà nhà chọc trời này cho anh.

Đi đâu ông cũng khoe là con trai cả tốt nghiệp thủ khoa Harvard.

Thậm chí, ai không biết hẳn đều đã cho rằng Jayden thật sự là con trai trưởng nhà họ Hà.

Trong mắt Mộc Ngư, toà nhà này chẳng khác gì một khối hộp chủ nhật bị vót dẹt ở chóp, đen tuyền, hai cạnh dọc thân thì dát vàng, vừa uy nghiêm vừa hiện đại.

Một tay cô ôm lấy chú Jelly Cat màu bạc hà của mình, tay còn lại bị Jayden nắm kéo đi.

Anh đang bận rộn nên không để ý đến vẻ ngơ ngác lạ lẫm của cô.

Bên trong toà nhà đều là dát vàng, người người đều từ đầu đến chân âu phục, ôm xấp tài liệu đi đi lại lại.

Jayden đi tới đâu, người đi qua lập tức ngả rạp cúi chào anh đến đó.

Mộc Ngư thấy bản thân thật giống công chúa.

Quá nhiều người đang hành lễ với cô.

Cô mở to đôi mắt tròn xoe ra nhìn họ.

Khi mỉm cười, bọng mắt dày cùng đuôi mắt khẽ cong lên.

Nói chuyện điện thoại một hồi, cô thư ký đã tìm thấy Từ Cảnh Trì.

"Từ tổng!".

Cô ta là người duy nhất gặp họ mà không hề cúi mình.

Dáng người cô ta cao dong dỏng.

Chiếc váy bó sát ôm lấy đường cong từ eo đến mông rất mỹ miều.

"Đây là nội dung cuộc họp ngày hôm nay.

Em đã chuẩn bị rất kỹ.

Anh đọc sơ qua xem...".

Jayden buông tay cô, lật giở bìa tài liệu vừa nhận được.

"Bé con..."

- Cô thư ký kia đã để ý đến cô rồi - "Thật dễ thương quá!

Đây là...".

"Em gái tôi!"

- Từ Cảnh Trì cắt lời khi cô ta bắt đầu nói những chuyện không đâu - "Được rồi, làm tốt lắm!".

Anh đưa lại bìa hồ sơ cho cô ta.

Dù mới gặp, Mộc Ngư đã không thích cô thư ký này.

Jayden cúi người, một tay nâng cả người cô lên.

Cô ta khẽ trầm trồ trước sự dẻo dai và sức mạnh kinh người của anh.

Toàn bộ biểu cảm của cô ta lọt hết vào mắt của Mộc Ngư.

Chẳng hiểu sao, cô quàng lấy anh chắc hơn.

"Tiểu Ngư Nhi, sao vậy?".

Cô còn chưa kịp trả lời.

Cô thư ký kia đã ra vẻ bợ đỡ.

"Từ tổng, em gái anh đáng yêu quá!".

Được anh bế trên tay, càng nhiều người để ý đến Mộc Ngư hơn.

Mái tóc cô cắt ngang tai, mái ngố vuông vức, ôm lấy gương mặt thanh tú cùng nước da trắng nõn, hai má ửng hồng.

Trang phục cô mặc là do chính bà đã lựa cho.

Hà lão phu nhân coi cô như một cô búp bê của riêng bà vậy.

Mẹ cô thì đã không còn hào hứng với chuyện đó từ lâu lắm rồi, một phần vì bận, một phần vì mẹ cô đã từng thử hết những chuyện đó trên người của Đình Khê.

Mộc Ngư đeo một chiếc băng đô tai thỏ màu xanh biển.

Trên người là chiếc áo sơ mi tay phồng cùng chiếc váy yếm xoè màu xanh.

Chân váy được thêu những hình trái tim màu hồng được đính đá sáng lấp lánh.

Chân đi đôi giày nobita màu đen.

"Đúng vậy.

Em gái tôi thật sự quá dễ thương..."

- Jayden đầy tự hào ngắm nghía cưng nựng cô - "Cô biết không?

Trước đây khi tôi chỉ vừa thấy con bé qua mấy tấm hình là đã bị mê mệt rồi.

Mộc Ngư như một thiên sứ được gửi đến bên cạnh tôi vậy.

Vào thời kỳ đen tối nhất của cuộc đời, chỉ cần trông thấy em ấy là mọi chuyện đều sáng sủa hẳn lên".

Những lời này phát ra từ miệng của Jayden làm cô thấy ngượng không biết để đâu cho hết.

Mộc Ngư bẽn lẽn rúc vào vai anh.

"Từ tổng, lát nữa anh còn phải họp.

Để em trông con bé cho!".

Chị ta muốn ẵm lấy cô, nhưng Jayden đã nghiêng người, không cho phép.

"Không cần đâu.

Tôi không yên tâm giao bé con cho ai hết!".

"Em gái anh còn nhỏ, lỡ khóc và nháo trong buổi họp thì sao chứ?".

Cô đâu phải là đứa bé hư như vậy!

"Ngư Nhi không như vậy đâu.

Bé con của anh ngoan lắm, có phải không nào?".

Dáng vẻ anh nựng cô thật sự có dáng dấp của một người cha trẻ tuổi, khiến phụ nữ mê đắm.

Mộc Ngư được anh bế vào một căn phòng nhỏ, bên cạnh phòng làm việc chính của anh.

Nơi đây giống như một phòng nghỉ nhỏ vậy, còn có thể nhìn xuyên ra ngoài phòng làm việc chính.

"Ngư Nhi, em ngồi ở đây chờ một lát nhé!".

Anh dặn dò cô, đặt chú Jelly Cat vào trong lòng cô rồi ra ngoài.

Một lúc sau thì Mộc Ngư thấy cô thư ký ban nãy dẫn theo một người đàn ông bụng phệ đi vào.

Jayden mời ông ta xuống ghế.

Cô có thể nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện ở bên ngoài.

Jayden và vị Minh tổng đàm đạo rất nhiều thứ.

Jayden tao nhã vừa rót trà, vừa không mất đi khí thế.

Những thứ họ nói với nhau, cô không hiểu gì cả.

Cô rất muốn hiểu.

Rất muốn rất muốn hiểu!

Cô chưa từng khao khát điều gì nhiều đến vậy...

Hiện tại chưa hiểu gì mà Jayden đã ngầu như vậy.

Nếu cô hiểu hết những điều anh nói, thì anh còn ngầu đến mức nào nữa...?
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 4


Tuy rằng đó là điều mà Hà Hải Đông đã phải tranh đấu rất nhiều để thuyết phục bố mẹ anh đồng ý, vậy mà đến khi chính tai nghe thấy Mộc Ngư nói rằng muốn đi học, ông vẫn không sao tin được.

Hà Mộc Ngư là một đứa bé ngoan.

Nhưng riêng đối với chuyện học hành thì không ai khuyên bảo được, cực kỳ lì lợm.

Bà Vân Ninh đang ăn mà cũng phải ngừng lại.

"Bé yêu, con có chắc không đấy?

Giờ lịch học đàn và hát của con dày đặc như vậy, lấy đâu ra thời gian mà học viết và đọc nữa chứ?

Đằng nào con cũng sắp vào lớp 1.

Đến lúc đó rồi học".

Hà Hải Đông trừng mắt, không tin được là vợ mình vừa nói vậy, nhưng ông không dám cãi.

"Đúng đó!"

- Hà lão gia tiếc nuối - "Chuyện này cứ từ từ đi.

Không phải con thích học hát và múa nhất sao?".

Cô xụ mặt.

"Con muốn trở nên thông minh...

Chị Đình Khê chê con ngốc...".

Hà lão phu nhân phỉ phui.

"Con bé đấy thì biết cái gì?

Con rất thông minh, không hề ngốc!".

"Con muốn thông minh như anh Jayden.

Mẹ... có phải anh Jayden chỉ thích người thông minh hay không?".

Vân Ninh vừa mở miệng thì Hà Hải Đông đã nhanh hơn, trả lời thay bà.

"Tất nhiên rồi!

Anh con rất giỏi.

Con mà ngốc nghếch anh sẽ không yêu thương con nữa đâu.

Ngư Nhi, con xem mấy người ở cạnh anh con trên công ty đấy, có ai mà ngốc nghếch không?".

Vân Ninh lườm ông.

Hà Hải Đông không dám nói thêm, chỉ biết im miệng.

"Con... sẽ nghỉ bớt lớp học hát.

Con muốn bắt đầu đi học".

Hải Đông nghe vậy thì sướng rơn, nhe răng ra cười.

Vân Ninh và hai vị lão nhân gia chỉ còn biết liếc mắt nhìn nhau, biểu thị sự bất mãn.

Mộc Ngư rất sáng dạ.

Đi học được mấy bữa, cô đã có thể đọc được bản tin rồi, dù có hơi chậm.

Nét chữ còn hơi nguệch ngoạc.

Cô còn có thể đếm được đến số một trăm.

Để biểu dương sự chăm chỉ của cô, Jayden đã dẫn cô đi ăn một bữa thật lớn.

"Em muốn đi đâu đây?".

Mộc Ngư nghe mẹ cô kể rằng trước đây Jayden rất thích ăn KFC.

Anh đã từng nói đấy là nơi mang lại hạnh phúc lớn nhất cho anh.

"Em muốn đi ăn KFC!".

Vẻ mặt Jayden lạnh tanh.

"Sao em lại thích ăn mấy thứ đồ chiên rán độc hại đó?".

"Anh không thích ạ?"

- Mộc Ngư không khỏi kinh ngạc - "Sao mẹ em bảo ngày còn nhỏ anh...".

"Đó là ngày nhỏ thôi.

Ăn mấy cái đấy mập lắm, em cũng ăn ít thôi...".

"Anh không thích người mập ạ?"

- Cô ngây thơ hỏi lại.

"Không phải anh không thích...

Nhưng Mộc Ngư à, anh tưởng em muốn trở thành một người nổi tiếng?".

Mộc Ngư nhanh nhảu nói.

"Em muốn trở thành diễn viên múa nổi tiếng!".

"Vậy em có biết diễn viên múa thường phải quản lý cân nặng vô cùng khắt khe không?

Nếu hình thể của em vượt quá quy định, có thể sẽ không được nhận học lên chuyên nghiệp được nữa".

"Nghiêm trọng vậy sao?...".

"Đúng đó!

Cho nên gà rán, khoai tây chiên, nước ngọt...

Em đừng bao giờ đụng tới thì hơn".

Mộc Ngư cứng đờ ra.

Bố mẹ cô hay ông bà đều chưa từng nói cô không được ăn gì.

Trông thấy thái độ hụt hẫng của cô bé, Từ Cảnh Trì có chút ân hận.

Anh không nên để những chuyện không vui trong quá khứ ảnh hưởng đến một cô bé ngây thơ mới phải.

"Bỏ đi...

Em thích là được...".

Không phải, đáng nhẽ cô chọn nơi này, anh phải vui mới đúng chứ?

Hay là... anh không thích cô ăn mấy thứ này?

Bên trong nhà hàng đều là trẻ con.

Bầu không khí vô cùng nhốn nháo.

Có mấy đứa nô nghịch chạy giỡn với nhau còn đụng trúng dáng vẻ thẳng tắp như cây sào của Jayden.

Anh không giận, nhưng khi mấy đứa trẻ kia chạy một vòng quay lại, lần này nhắm vào cô thì anh đã ôm chặt cô về người anh ngay lập tức.

"Xin lỗi!

Xin lỗi!".

Bà mẹ của đám trẻ đó thấy anh trừng mắt, vội vã túm đám con lại xin tha.

"Không có gì!"

- Anh nói cụt lủn.

Trước giờ anh ôn hoà như vậy, thật khó để thấy anh lộ rõ thái độ.

Jayden bế cô qua quầy nhận order, hỏi cô có muốn ăn gì không.

Cô thành thật hỏi lại.

"Anh có thích ăn gì không?".

"Tại sao hỏi anh?

Không phải chính em mới là người đòi đi đến đây à?".

"Tại vì... anh thích ăn...".

Từ Cảnh Trì chợt cảm thấy ấm áp dâng lên từ tận sâu trong đáy lòng.

Thật ra, từ trước đến nay, người đối xử với anh tốt thật lòng luôn rất ít.

Người tốt thật lòng mà không cần báo đáp lại càng chỉ đếm trong đếm được trong lòng bàn tay.

So với Hà Hải Đông và Vân Ninh, tình cảm của Mộc Ngư đối với anh lại càng thuần khiết và trong sáng.

Một đứa trẻ chưa đầy sáu tuổi mà đã biết nghĩ đến anh như vậy...

Cô so với một đứa em gái trong mong đợi của anh còn tốt hơn rất nhiều.

Anh gọi phần combo mà đã từ rất lâu rồi anh không còn ăn nữa.

Lần cuối cùng tới đây, đó là lúc bà Vân Ninh muốn trả anh về với mẹ ruột của mình, Văn Văn.

"Văn Văn, Jayden là đứa bé ngoan.

Nếu cô chịu hứa sẽ chăm sóc tốt cho con trai của mình, tôi sẽ trả con lại cho cô".

"Dương Vân Ninh, cô dựa vào đâu mà nói?"

- Văn Văn cười gằn - "Cô có biết nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu tiền không?

Cô có biết để cho nó ăn một bữa KFC tốn bao nhiêu tiền không?

Nếu cô có thể đưa cho tôi một số tiền đủ để cho nó ăn KFC cả đời, tôi hứa sẽ chăm sóc tốt cho nó!".

Jayden miết trên tờ hoá đơn nhận được từ cô nhân viên của tiệm.

Anh bật cười cay đắng, không ngờ giá trị của mình lại rẻ rúng như thế.

"Jayden..."

- Mộc Ngư nhìn ra anh mất tập trung, đưa miếng đùi gà lên quơ quơ trước mặt anh - "Cho anh nè!".

Lúc ngẩng đầu lên, gương mặt của Mộc Ngư đều đã ngoe ngoét dính đầy kem tựa như một con mèo ăn vụng sữa.

Hôm nay cô còn đội một cái băng đô chong chóng trên đầu, rất đỗi đáng yêu.

Từ Cảnh Trì quên bẵng đi những đoạn ký ức buồn kia.

Anh nhoài người qua bàn, dùng giấy tỉ mỉ chùi miệng cho cô.

"Xem em ăn kìa!

Cứ như vậy thì vào lớp một sẽ bị bạn bè trêu chọc cho em.

Rốt cuộc em là con cá nhỏ hay là con mèo mướp?".

Cô vẫn chưa hiểu anh đang hỏi gì.

"Em là Ngư Nhi, là cá nhỏ mà...".

"Phải...

Em là cá...".

Anh bụm cười khùng khục.

"Em là cá, anh là đất trong nước.

Thảo nào chúng ta hợp nhau".

Mộc Ngư nhíu mày.

"Anh tên gì?

Jayden nghĩa là đất trong nước ư?".

"Tên thật của anh là Từ Cảnh Trì.

Trì có nghĩa là đống đất cao trong nước!".

Cô nghe vậy vô cùng vui vẻ.

"Thật sao?

Tên anh thật lạ..."

- Cô chợt nói - "Họ Từ...".

Gương mặt non nớt của cô lại bắt đầu nghĩ ngợi gì đó rất lung.

"Em nghĩ anh họ gì đều không quan trọng nữa...".

"Không quan trọng nữa sao?".

Cái đầu nhỏ của cô gật lia lịa.

"Cho dù anh họ gì, em cũng đều rất yêu thích anh.

Em rất thích chơi với anh Jayden!"

- Cô cười tít cả mắt.

"Thích hơn cả mấy đứa anh trai của em chứ?!".

"Thích hơn nhiều!"

- Cô khẳng định.

Có ở bên nhà họ Hà bao nhiêu năm, Từ Cảnh Trì vẫn luôn cảm thấy tự ti như vậy.

Anh rốt cuộc, vẫn chưa bao giờ là một người họ Hà.

Vân Ninh có thích anh đến mấy, chẳng phải vẫn định trả anh về với họ Từ, về với Văn Văn đó ư?

Lúc Vân Ninh đẻ ra đứa con đầu tiên.

Trong lòng anh đã không ngớt hoảng sợ.

Lúc anh rời xa nhà họ Hà lâu đến thế, anh cũng vẫn luôn trong tâm thế là một người đang đứng trên vách núi, sắp sửa bị gạt ra ngoài.

Hà Hải Đông có lẽ hiểu điều đó nên mới tặng cho anh hết từ một toà cao ốc cho đến xe.

Ông ra sức trấn an anh.

Nhưng như thế càng cho thấy một loại khách sáo.

Chỉ có Mộc Ngư, cô luôn thành thật với anh.

"Em đúng là một đứa em gái tuyệt vời đấy, cá con ạ!"

- Anh nhéo má cô.

Mộc Ngư bất mãn định cãi là không phải.

Lần này dằn xuống được.

Cô và anh đang ngồi ăn thì tự nhiên có một người đi đến bên cạnh bàn của bọn họ.

Chàng thanh niên trẻ khôi ngô đột nhiên nói với cô.

"Thưa chú, cháu thấy con gái của chú xinh quá!"

- Chàng thanh niên nhiệt tình rút ra từ trong túi một chiếc card visit, chìa ra trước gương mặt lạnh lẽo của Từ Cảnh Trì - "Bên cháu có đang tuyển diễn viên nhí cho bộ phim cổ trang sắp khai máy.

Cháu thấy con gái chú rất được.

Nếu có thể, chú có thể đem con gái chú đi thử vai...".

Ánh mắt của Cảnh Trì bỗng biến thành hình viên đạn, trong khi Mộc Ngư nghe thấy thế thì vô cùng hớn hở.

Cô với bàn tay nhỏ lấy một tấm danh thiếp khác từ tay chàng trai kia.

Miệng nhỏ bập bẹ đọc.

"Thẩm...

Vinh...?

Tinh...".

Chàng trai kia cười lễ độ, giúp cô.

"Tên của tôi là Thẩm Tinh Dạ, tôi làm trong công ty giải trí Galaxy.

Chúng tôi...".

"Dẹp đi!"

- Cảnh Trì cắt ngang lời anh ta.

Anh đã vò nát tấm danh thiệp trên tay trước sự sững sờ của cả Mộc Ngư và Thẩm Tinh Dạ.

"Không phải...

Thưa anh...

Công ty chúng tôi cực kỳ uy tín.

Chúng tôi đã sản xuất ra rất nhiều bộ phim nổi tiếng.

Bộ phim sắp tới dự sẽ là một bom tấn, đã nhận được vốn đầu tư lên đến...".

Anh ta còn chưa dứt lời thì Từ Cảnh Trì đã đưa tay lên chặn lại.

"Đủ rồi.

Chúng tôi không hứng thú.

Anh đi tìm người khác thì hơn.

Cám ơn anh!".

Mộc Ngư nghệt ra, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Còn mặt mũi anh chàng tên Thẩm Tinh Dạ kia đã sượng cứng, không thể giấu được sự hụt hẫng và thất vọng.
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 5


Mộc Ngư không dám nói gì ở trước mặt Cảnh Trì.

Nhưng về nhà, cô lại tỉ tê việc này với ông bà nội.

Trong nhà này, cô biết, chỉ có ông bà nội mới ủng hộ cô theo con đường này thôi.

Quả nhiên, Mộc Ngư sau khi vượt qua trót lọt vòng thử vai thì đã ngay lập tức gia nhập đoàn làm phim.

Bố cô sau khi hay tin thì đã nổi giận phừng phừng.

Vì theo lịch trình của đoàn làm phim thì trong vòng ba tháng tới, Mộc Ngư sẽ phải qua Biên Thành để quay phim.

Tất nhiên, thể theo đó, cô sẽ phải nghỉ học một tháng.

Không những Hà Hải Đông mà ngay cả đến Dương Vân Ninh cũng bắt đầu có ý kiến về việc này.

Con gái bọn họ còn quá nhỏ, huống hồ, giới giải trí lại còn là nơi như thế nào đây chứ?

Bà Vân Ninh đã phải đến lạy lục Jayden để anh ra tay đích thân thuyết phục Mộc Ngư.

Bà nói rằng Mộc Ngư không nghe lời ai cả, mà trước giờ chỉ nghe lời anh thôi.

Cảnh Trì những tưởng là bản thân đã ngăn chặn chuyện này một cách thành công, không ngờ Mộc Ngư lại dám lén lút đằng sau lưng anh.

"Nếu con bé đã muốn như thế... thì mẹ à, hay cứ để cho nó thử một phen?...".

Bà Vân Ninh không dám tin rằng chính Từ Cảnh Trì lại đang nói như vậy.

"Jayden, hơn ai hết...

Con phải là người hiểu rõ giới giải trí là nơi như thế nào chứ?

Hay con đã bị Lâm Giai Ý làm cho mù quáng rồi?".

Jayden thấy rất nhức nhối mỗi khi ông bà Hà nhắc đến Lâm Giai Ý.

Anh đã phải trì hoãn đám cưới của mình vì không muốn làm ông bà Hà phật ý...

Khó tin, nhưng Lâm Giai Ý có lẽ là người con gái duy nhất mà anh có thể gắn bó lâu dài được.

"Không phải con nói là đã chia tay Giai Ý rồi ư?"

- Anh nói dối - "Sao mẹ còn cứ nhắc đến cô ấy làm gì vậy?".

Vân Ninh thở dài.

"Được rồi.

Không nhắc nữa...

Nhưng con hiểu mẹ đang nói gì mà phải không?".

"Con hiểu...

Có điều... nếu Mộc Ngư đã kiên quyết như vậy thì bố mẹ có cấm cản e rằng chỉ phản tác dụng mà thôi.

Lúc này, con bé đang còn nhỏ, lỡ có lơ là việc học hành hay có vướng vào chuyện gì thì vẫn còn thời gian sửa chữa được, chứ nếu con bé lớn lên quyết tâm trở thành diễn viên thì mới đáng lo ngại...

Thay vì thế, chi bằng nhân lúc con bé còn nhỏ, ông bà và bố mẹ cùng đồng hành và giám sát con bé.

Như vậy chẳng phải sẽ an toàn hơn ư?".

Vân Ninh nghĩ ngợi một hồi, hình như thấy cũng có lý.

"Ông bà con rất ủng hộ con bé tham gia dự án phim này.

Nếu giờ mẹ cùng bố con lên tiếng phản đối, e là ông bà sẽ không vui...

Ông bà già rồi, sức khoẻ ông đang không tốt...

Có lẽ như vậy là tốt nhất...".

Mộc Ngư bất ngờ khi bố mẹ lại thực sự cho cô tham gia dự án kia.

Do công việc trong công ty hẵng còn bận rộn, ông bà sẽ đi theo và chăm sóc cho cô trong ba tháng này.

Trong vòng ba tháng đó, Mộc Ngư sẽ vừa phải học và đóng phim.

Cô có biểu cảm rất tự nhiên, lại còn biết múa, có khí chất, diễn vai nữ chính khi còn bé rất tròn vai.

Đạo diễn vô cùng ưng ý với ngoại hình lẫn biểu hiện xuất sắc của cô.

Còn chưa kịp đóng máy, ông ta đã mời cô vào thêm mấy dự án phim khác.

Bố mẹ Mộc Ngư không có mặt ở đó, cho nên ông bà Hà đều thay mặt giám hộ, ký hết toàn bộ hợp đồng mới cho cô.

Mấy tháng ròng rã, có ông bà bảo kê, rốt cuộc qua tới hơn bốn năm Mộc Ngư vẫn chưa về nhà lần nào.

Lâu đến mức những bộ phim và quảng cáo cô đóng đều đã bắt đầu lên sóng, đạt được hiệu quả cao.

Chủ yếu do gương mặt cô quá đáng yêu, đôi mắt to tròn, gương mặt bầu bĩnh cùng đôi môi nhỏ chúm chím mà đã có được độ nhận diện và tiếng vang nhất định.

Nếu không phải ông Hà Hải Đông đòi gọi luật sư đến tước đoạt quyền giám hộ của hai vị lão gia nhân thì e rằng đời này Mộc Ngư đừng hòng về nhà nữa.

Số tiền mà Mộc Ngư kiếm được trong mấy năm đó rất nhiều, so với số tiền mà ba người toàn ở khách sạn năm sao, thuê xe hơi đưa đón mỗi ngày, vé máy bay hạng nhất đi đủ nơi thì vẫn còn ít ỏi.

Hà Hải Đông dần đã quen với việc tài khoản ngân hàng qua một đêm đã bị rút một con số khổng lồ.

Ông coi đó như tiền báo hiếu tuổi già cho bố mẹ mình vậy.

Trong bộ phim cuối cùng cô đóng trước khi về nhà, Mộc Ngư được dịp hợp tác với một nữ diễn viên trẻ có tên Lâm Giai Ý.

Cái tên này cô hình như đã nghe thấy rất nhiều lần ở đâu rồi nhỉ?

Lâm Giai Ý nghe nói đến cô sẽ đóng vai chị ta lúc nhỏ thì hai mắt sáng rỡ hết cả lên, chạy đến tay bắt mặt mừng.

"Em dâu, không ngờ lại có ngày gặp em ở đây!".

Đạo diễn nói chị ta từng đóng rất nhiều bộ phim nổi tiếng, là một diễn viên trẻ đang lên.

Bộ phim trước hình như đã đạt đến bạo hồng.

Nếu lần này cùng hợp tác thì sự nghiệp của cô có thể lên một tầm cao mới.

"Em dâu?"

- Cô lẩm nhẩm.

Hai anh trai cô còn nhỏ như vậy, thế nào lại chọn trúng một bà chị lớn tướng thế này chứ?

"Phải đó, chị chính là bạn gái của anh trai em!".

Mộc Ngư thấy rất khó hiểu nhưng không dám hỏi.

"À...

Vậy ạ?".

"Tất nhiên!

Chị đã nghe anh trai em nói rất nhiều về em.

Quả nhiên, ngoài đời em rất dễ thương!".

Đạo diễn từ đâu tới, quàng tay khoác vai chị ta.

Dáng vẻ rất thân mật.

Lâm Giai Ý cũng không có đẩy ra.

"Đâu chỉ là dễ thương?

Rất xinh xắn.

Mấy bộ phim trước Mộc Ngư đều đã cướp hết hào quang của nữ chính, lần này em gặp phải đối thủ mạnh rồi Lâm Giai Ý ạ.

Em ấy lớn lên chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân".

Lâm Giai Ý uốn éo thân thể, đánh khẽ vào tay vị đạo diễn kia, làm nũng nói.

"Anh nói gì?

Ai có thể đẹp hơn em được chứ?".

Vị đạo diễn kia cười hề hề.

"Nếu em thực sự xinh đẹp vậy thì bạn trai em nào đã để mặc em một mình ở đây chứ?

Nhỡ bị ai hái mất thì sao?".

Chị ta nhướn mày kiêu kỳ.

"Không phải đâu.

Anh ấy thương em lắm.

Chẳng qua là có chút bận rộn thôi.

Những lần trước đều đến tận điểm quay để thăm em, chẳng phải anh đã gặp anh ấy rồi đó sao?!

Mấy năm trước còn mang nhẫn kim cương đến cầu hôn em..."

- Lâm Giai Ý dùng quạt che miệng cười - "Người ta còn chưa đồng ý đấy!".

Hả?!

Hà Gia Dĩ có tiền mua nhẫn kim cương từ khi nào vậy chứ?

Có thể cô đi quá lâu rồi, đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện...

Lâm Giai Ý có đôi mắt ướt hồ ly, đôi mắt dài và xếch, trông vô cùng lẳng lơ.

Mái tóc chị ta màu đen, xoăn nhẹ ở đuôi, được cột về một bên, gài thêm bông hoa.

Bên dưới mặc một chiếc sườn xám đỏ thêu hoa văn đen nổi bó sát, tôn lên ba vòng yểu điệu.

Vị đạo diễn kia nghe vậy thì hài lòng.

"Em quyết định vậy là đúng đấy!

Em còn trẻ như thế, kết hôn sinh con rồi thì sự nghiệp biết phải làm sao?

Em còn chưa lên được hàng tiểu hoa nữa!".

"Thì đấy...

Có điều anh ấy rất chiều chuộng em.

Lần trước em đi công tác bên nước ngoài, lỡ miệng nói nhớ anh ấy thế là anh ấy đã cất công bay qua đấy chỉ để ở với em hai tiếng đồng hồ thôi..."

- Chị ta nháy mắt với cô - "Anh trai em rất lãng mạn đấy...".

Mộc Ngư chẳng nhớ ra Hà Gia Dĩ còn có mặt này.

Anh luôn lầm lầm lì lì, lạnh lùng khó gần.

Bình thường cô cũng không hay coi truyền hình.

Bố mẹ cô chỉ cho cô mỗi ngày hai tiếng để coi phim hoạt hình.

Đa số Mộc Ngư đều bận học này học kia nên chẳng khi nào tận dụng được tối đa thời lượng hai tiếng đó.

Mấy bộ phim hoạt hình đó cũng cho cô một ít khái niệm về tình yêu, hoặc một ít mơ tưởng về chàng hoàng tử trong tương lai nên như thế nào.

Cho đến giờ, cô hay thường tưởng tượng chàng hoàng tử đó là Từ Cảnh Trì.

Anh không quá đẹp trai.

Ngũ quan ưa nhìn, mặt mũi sáng láng.

Có điều trên người anh có một loại khí chất không lẫn được với bất cứ ai.

Vừa mạnh mẽ, vừa xuất chúng, lại vừa cao quý...

Hoàng tử của chị Lâm Giai Ý tốt với chị ấy như thế, thì hoàng tử của cô phải tốt với cô đến thế nào chứ?

Liệu có tốt được với cô như cách ông bà nội tốt với cô không...?

Sẽ hôn cô như cách những diễn viên nam hôn chị Lâm Giai Ý chứ?

Cô trông thấy cảnh hai người đang diễn với nhau, mông lung thế nào hình ảnh nam chính lại biến thành Từ Cảnh Trì.

Hình như đã rất lâu rồi không nói chuyện với anh thì phải?

Đến cảnh diễn của cô, Mộc Ngư phải đối diễn với một diễn viên nhí khác.

Trong đoàn không có mỗi mình cô là diễn viên nhí, còn có một cô bé khác bằng tuổi cô, đóng vai nữ phụ khi còn nhỏ, Sarah.

Sarah được cả gia đình dốc lòng đầu tư cho đi theo con đường này, nên đã đặt cả nghệ danh.

Mộc Ngư thì vẫn chưa có...

Theo kịch bản, bố mẹ của Sarah đã hãm hại cả nhà cô.

Đáng lý trong cảnh này, Mộc Ngư phải khóc.

Vấn đề là...

Cô khóc không được!

Chuyện duy nhất có thể khiến cô khóc từ trước đến giờ là chuyện đi học, mà... ngay cả đến chuyện đi học cũng không thể khiến cô khóc được nữa!

"Làm gì vậy, Mộc Ngư?

Mau khóc đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa!"

- Đạo diễn bắt đầu chửi bới.

Sarah đóng vai phản diện rất đạt.

Nghe nói ban đầu vai mà Sarah nhắm đến chính là vai của cô.

Có điều, Sarah không xinh đẹp bằng cô.

Đó là khuyết điểm duy nhất.

Thấy cô chật vật mãi mà không thể rơi nước mắt, cậu ta bắt đầu nhạo báng.

"Có khóc mà cũng không khóc được.

Còn đòi làm diễn viên?".

Mộc Ngư ngơ ngác nhìn cậu ta.

Cho dù bản thân đang bị sỉ nhục và dưới một sức ép, cô vẫn không tài nào rơi lấy một giọt nước mắt.

Thế nhưng vừa ngẩng mặt lên thì trên đất đã rỏ nước từng giọt tí tách, cô không hề khóc, nhưng người đối diện thì đã khóc như vừa bị ai bắt nạt, vô cùng ấm ức và đau khổ.

Làm sao cậu ta có thể khóc được như thế?

"Đủ rồi!"

- Đạo diễn quát - "Sarah, con diễn thay vai của Mộc Ngư đi.

Mộc Ngư xuống diễn vai phụ!".

Cô cố nén sự mất mát trong lòng, nhìn sang Sarah, cô ta mỉm cười đắc ý.

"Biết sao không?

Con người cậu không hề có tình cảm nên mới vậy đó!".
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 6


Không có tình cảm?

Không có tình cảm sao?

Cô cũng là con người.

Làm sao không có tình cảm được chứ?

Lần này trở về sớm hơn dự định.

Một phần là vì bố của cô đã cắt quyền giám hộ của Hà lão gia, một phần vì sau khi Mộc Ngư bị Sarah cướp vai thì đã trở nên suy sụp không cách nào gượng dậy được nữa.

Trên đường trở về nhà, cô băn khoăn hỏi bà nội.

"Bà ơi, làm sao để có tình cảm đây hả bà?".

Bà nội cô cười phá lên.

"Chừng nào con lớn hơn một chút nữa, gặp được một cậu con trai mà con thực sự thích, là sẽ biết ngay thôi!".

Cô ủ rũ.

"Còn phải lớn nữa sao?

Lỡ như con chẳng bao giờ biết được?

Thì làm sao đóng phim được nữa đây hả bà?".

"Không có chuyện đó đâu cháu gái ạ!

Con nhất định sẽ tìm được một ai đó thôi.

Bố mẹ con đều là những người đa tình mà!".

"Đa tình là sao ạ?".

Bà còn chưa kịp trả lời cô thì chiếc xe đã đưa bọn họ vào bên trong dinh thự họ Hà.

Bố mẹ cô đã đứng trước cửa đợi sẵn, vẻ mặt vừa giận dữ vừa trông ngóng.

Giận dữ là bố cô.

Trông ngóng là mẹ cô.

Xe vẫn còn đang tiến vào trong sân nhà thì ông Hà Hải Đông đã hung hăng chạy xuống bậc thang để chặn đầu xe.

Cửa xe bị ông mở tung ra, ông bắt đầu mắng mỏ.

"Bố mẹ định bắt cóc con của con đi luôn sao?"

- Ông lừ lừ trừng mắt với cả cô - "Còn con nữa, làm gì mà đi mấy năm không về?

Có muốn chết không hả?".

Cô sợ hãi, rụt người vào trong lòng ông nội.

Giờ phút này chỉ có ông nội mới có thể bảo vệ cho cô.

Ông nội tất nhiên không vừa, nạt lại bố cô.

"Mày đang ở đây lớn tiếng với ai hả?

Là chính tao cho phép con bé đi!

Chính tao muốn nó ký thêm hợp đồng đó!

Mày...".

Hà lão gia đột nhiên tức nghẹn ở câu cuối.

Mọi người chưa kịp hiểu chuyện gì thì mặt ông đã bắt đầu đổi từ trắng sang đỏ, ông rùng mình, dốc sức ho ra tiếng.

Tiếng ho như tiếng nghẹt, sau đó thì nôn ra máu.

Nhất thời, mọi người có mặt tại đó đều bị ông làm cho hết hồn.

Kể cả Mộc Ngư.

Máu của ông bắn cả vào tấm váy trắng tinh của cô.

"Mau chở ông đi bệnh viện!"

- Hà Hải Đông giục giã gọi tài xế.

Mọi chuyện tiếp đó đều diễn ra vô cùng nhanh chóng.

Mộc Ngư không cả kịp suy nghĩ.

Cô còn chưa hiểu được như thế là có ý nghĩa gì.

Hà lão gia được đưa vào phòng cấp cứu.

Ông ho nặng và trằn trọc.

Bố mẹ cô và bà nội đứng ngoài mặt mày đều tái mét.

Không ai nói với ai câu nào cả.

Một lúc sau, các anh chị cô đều từ bên ngoài chạy tới.

Đó là lần đầu tiên Mộc Ngư trông thấy lại Từ Cảnh Trì sau bao lâu như vậy.

Anh vẫn vậy, vừa bước vào là sáng rực cả căn phòng.

Tóc rẽ ngôi, toàn thân bóng bẩy.

Ngay cả những lúc gấp rút như vậy mà trông anh vẫn rất tao nhã.

Có thứ gì đó trong lồng ngực của Mộc Ngư đập loạn hết cả lên.

"Bố mẹ, ông nội sao rồi?".

"Vẫn chưa biết!"

- Ông Hà Hải Đông rầu rĩ trả lời - "Tình hình có vẻ rất nghiêm trọng.

Ông cũng già rồi.

Vừa đưa Mộc Ngư trở về thì đã thành ra như thế".

Đến lúc ấy, Từ Cảnh Trì mới nhớ đến sự hiện diện của cô.

Mộc Ngư đang ngồi rúm ró trên hàng ghế chờ, vẻ mặt vừa bỡ ngỡ vừa băn khoăn.

"Tiểu Ngư về rồi à?".

Lúc anh cười lên mới đẹp đẽ và rạng rỡ biết bao, giống như thu hết toàn bộ sự xán lạn vào trong nụ cười của mình.

Anh ngạo nghễ đi đến chỗ cô rồi quỳ xuống để ngang hàng với cô.

Bàn tay đưa lên xoa đầu.

"Chà, em lớn quá rồi nhỉ?

Anh có xem mấy bộ phim mà em đóng đấy.

Rất tốt!

Ban nãy chắc đã doạ em sợ đến ngốc rồi nhỉ?".

Bà nội cô ngồi cạnh đến lúc đấy mới rặn ra được một nụ cười.

"Nói ngốc là vẫn còn nhẹ đấy!".

Cùng lúc, bác sĩ đi ra, nói với mọi người rằng.

"Tình hình của Hà lão gia đã ổn định.

Mọi người không cần quá lo lắng.

Tuy nhiên, bệnh nhân cần phải ở lại bệnh viện để theo dõi thêm".

Mộc Ngư là một trong những người đầu tiên chạy ù vào phòng để thăm ông.

"Ông nội!".

Lúc này hai mắt mới rưng rưng.

Mặt Hà lão gia đầy sự mệt mỏi, trông thấy cô ông vẫn nở ra nụ cười thắm thiết, còn dang rộng cả hai tay.

"Ngư Nhi...

Lại đây nào!".

"Ông nội!".

Cô phủ phục bên giường trắng, ôm lấy ông khóc oà.

"Ông không được bỏ con đi nhé!".

"Bảo bối của ta, con ngoan thế này, làm sao ông có thể nỡ bỏ con đi được?".

"Ông ơi..."

- Mộc Ngư khóc vùi.

"Tất cả là tại mày!"

- Ông Hà Hải Đông điên tiết lên mắng - "Nếu không phải mày cứ đòi làm diễn viên gì đó thì ông có phải đi với mày cả mấy năm không về không hả?".

Hà lão gia dùng hai bàn tay già nua bịt chặt lấy tai cô.

Ông lại tức lên chửi.

"Mày nữa.

Tao đã đang bệnh mà mày còn không yên được.

Thằng con khốn nạn..."

- Hà lão gia tức đến mức tháo hết cả dây dợ trên người để ném về phía ông Hà Hải Đông - "Tao bệnh không liên quan gì đến con bé.

Mày đừng có bắt nạt cháu tao.

Mày muốn giết chết tao có phải không?".

Mẹ nhanh chóng đuổi bố cô ra ngoài để không làm ảnh hưởng đến sự tĩnh dưỡng của ông nội nữa, đồng thời cấm ông không được đến gần phòng bệnh nữa.

"Ngư Nhi..."

- Ông gọi - "Cháu ngoan của ông...

Ông có một mong muốn cuối cùng.

Cháu phải giúp ông thực hiện mới được...".

Hà Hải Đông đi rồi.

Hà lão gia lại trở về với dáng vẻ hom hem ốm yếu.

"Có chuyện gì ông cứ nói đi!

Ngư Nhi nhất định sẽ làm được mà...".

"Ông muốn cháu gặp một người...".

Người mà Hà lão gia muốn cô gặp chính là người đã được đính ước với cô kể từ khi còn nhỏ.

Ngày còn nhỏ, Gia Dĩ cùng Vô Thương có ấn tượng không tốt về người này.

Khi ấy dẫu sao vẫn còn nhỏ, mọi người đều ấu trĩ như nhau.

Hà lão gia cùng ông nội của người kia là bạn chí cốt từ bé đến... khi sắp chết.

Mong ước của hai ông lão chính là có thể tác hợp cho hai đứa cháu này nên vợ nên chồng.

Người bạn kia của Hà lão gia hoạt động trong giới giải trí, còn có gốc gác hoàng gia phong kiến, nên cực kỳ thích những có tài năng nghệ thuật như cô.

Hôn phu của cô lớn hơn cô khá nhiều tuổi.

Có điều, gương mặt của hắn rất quen.

Mộc Ngư chợt nhớ ra, anh ta chính là người cô gặp được trong tiệm KFC với Cảnh Trì hôm đó, không khỏi ngẩn ngơ.

Thẩm Tinh Dạ cũng nhận ra cô.

Anh ta ngồi bên giường, đối với Hà lão gia vừa lễ phép vừa lịch thiệp, cũng có dáng dấp của một người tốt.

"Ông yên tâm.

Cháu sẽ thay ông chăm sóc Mộc Ngư thật tốt!".

Những lời này Mộc Ngư chẳng nghe lọt chút nào.

Hình như có hơi giả dối.

Anh ta còn chẳng biết cô là ai.

Huống hồ cô còn nhỏ như thế.

Anh ta có thể chắc chắn tương lai lo cho cô được sao?

Bố mẹ cô nói nhà họ Thẩm rất phức tạp.

Bố của Thẩm Tinh Dạ đó có rất nhiều con rơi rớt ở bên ngoài.

Bọn họ đều muốn tranh giành tài sản thừa kế và sức ảnh hưởng của nhà họ Thẩm trong giới giải trí.

Thẩm Tinh Dạ dù là con dòng chính, nhưng tuổi nhỏ, còn non nớt, sợ là không cạnh tranh nổi với mấy người kia nên mới phải ra sức lấy lòng ông nội anh ta bằng cách thắt chặt hôn ước với nhà họ Hà.

Thẩm lão gia bên kia thực ra mới là người nắm quyền chính trong gia tộc.

"Con không thể lấy người mà con yêu được ạ?".

Mộc Ngư hỏi bâng quơ, lại bị bố cô mắng.

"Con coi quá nhiều phim truyền hình rồi có phải không hả?".

Đâu phải như thế đâu...

"Bố cứ vậy hỏi sao ông không muốn gặp...".

"Mày hay lắm.

Đi cả mấy năm không về, biết cãi rồi!".

"Thôi mà anh!"

- Mẹ cô lay tay, bắt bố cô phải dừng lại.

Bố cô chẳng bao giờ đối xử với cô dịu dàng như bố đối xử với chị Đình Khê.

Ông cứ luôn coi cô như con ghẻ vậy.

Hở ra là mắng nhiếc.

Mộc Ngư buồn lắm vẫn nhịn trong lòng mà ấm ức ăn.

Không chỉ có vậy, chuỗi ngày Hà lão gia ở trong bệnh viện, Hà Hải Đông đều dùng biện pháp thép để bắt buộc cô học ngày học đêm cho theo kịp với chương trình học trên lớp.

Ông thuê mỗi môn một gia sư đến tận nhà dạy, thậm chí vác cả cây gia pháp đứng canh sẵn ở trước phòng cô.

Mộc Ngư mà có chút ý định trốn học hay lơ là thì sẽ bị cho ăn đòn không đứng dậy được.

Đình Khê ở cùng phòng với cô, nhưng chị gái dường như chẳng có ý định nào muốn bênh vực.

Cô muốn đến bệnh viện thăm ông không được, mà gọi mẹ không xong.

Hà lão phu nhân thì bận chạy đôn chạy đáo lo cho bệnh tình của ông nội nên không có thời gian nhớ tới cô.

Mấy ngày đó, Mộc Ngư đều học trong tình trạng nước mắt ướt đẫm cả hai mặt giấy.

Nét mực từ bút của cô đều lấm lem hết cả ra.

Cô thật hận mình tại sao lúc cần khóc thì khóc không được, mà lúc không cần khóc thì khóc nhiều vậy chứ?
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 7


Nếu không phải hôm đó Từ Cảnh Trì đột nhiên qua nhà hỏi cô đâu thì e là Mộc Ngư đã chết rũ trong đống bài vở rồi.

Hoá ra ông nội Mộc Ngư lâu quá không thấy cô đến thăm, không nén nổi sự nhớ mong nên đã nhờ Cảnh Trì qua nhà tìm cô.

Cái mà anh không ngờ được chính là Mộc Ngư đang héo hon ngồi trên bàn học, nước mắt đầm đìa, tay chân đều có vết bị đánh.

Hình như anh chưa thấy qua đám con cái nhà họ Hà có ai bị đánh tợn như cô vậy.

Mộc Ngư vừa thấy anh thì đã nhào vào lòng, khóc lóc rất thảm thiết.

Ông Hà Hải Đông còn tưởng anh sẽ về phe ông nên lớn tiếng vạch tội cô.

"Jayden, con xem đó.

Ông bà hứa với ta đem nó đi sẽ kèm nó học hành cho thật tốt.

Kết quả thì sao, ngay cả mấy bài toán đơn giản cộng trừ nhân chia ở lớp còn không biết làm.

Giáo viên trong lớp gọi đến tận nhà để phàn nàn, mắng ta không biết dạy con.

Ta sống đến từng này tuổi đầu rồi cũng chưa từng mất mặt như vậy.

Khi xưa chị cả con Lạc Lạc có quậy phá nhưng cũng đâu có đến mức này đâu chứ?

Thật làm ta tức chết rồi!".

Jayden ôm ghì lấy cô trấn an, như thể đang thầm thì rằng anh có thể bảo vệ cô được.

"Bố à, Mộc Ngư vừa đi xa mới về.

Ông nội thì đang như thế.

Đây là thời điểm thích hợp để ép Mộc Ngư học ư?".

"Không phải bây giờ thì còn bao giờ?"

- Ông gay gắt hỏi.

Jayden vẫn giữ thái độ điềm đạm.

Anh như cây cao gió quật vẫn không ngã được.

Khí độ của anh thật sự khiến ông Hải Đông muốn giận sao cũng không thể giận được nữa.

"Ông đang bệnh nặng như thế.

Bố biết thừa Mộc Ngư là đứa cháu mà ông yêu thương nhất.

Giữ Mộc Ngư ở lại đây, không để cho ông cháu họ đoàn tụ, lỡ ông xảy ra chuyện gì, bố gánh được loại trách nhiệm này không?".

Ông Hà Hải Đông nghe vậy còn dữ tợn hơn.

"Đến con ruột còn không muốn gặp thì còn gặp cháu gái để làm gì nữa chứ?".

"Bố hãy bình tĩnh lại.

Con biết bố giận ông, nhưng Mộc Ngư không liên can gì đến chuyện này!".

Bố cô chỉ lạnh lùng "hừ" một tiếng rồi ném cây roi đi.

Người có đủ bản lĩnh để kiềm chế được cơn giận của ông trên đời này đúng là chỉ có hai người.

Một là mẹ cô, hai là anh Jayden thôi.

Chờ ông nguôi nguôi rồi, anh mới nói tiếp.

"Bố à, hôm nay sức khoẻ của ông xấu lắm.

Bà với mẹ bảo con gọi bố vào viện.

Ông đã mê man hết mấy ngày nay rồi...".

Nghe vậy, ông Hà Hải Đông chẳng dám nhiều lời thêm mà tức tốc đánh xe vào viện.

Mấy ngày nay hoá ra ông nội chưa bao giờ quên cô, chỉ là ông đã mãi chẳng tỉnh dậy được.

Qua một buổi chiều mà phòng bệnh của Hà lão gia đã chật kín người.

Ông Hà Hải Đông đã được vào thăm, không phải do ông được phép, mà vì bà nội cô thực sự tin rằng ông nội sẽ không tỉnh dậy nổi nữa, hoặc nếu có tỉnh dậy được, e có thể đã là lần cuối.

Mộc Ngư đứng ở ngưỡng cửa, nhìn phòng bệnh một màu trắng toát, nhìn thấy ông nội bất tỉnh không khí sắc nằm trên giường, thấy bà nội cùng mẹ khóc lóc sướt mướt.

Ông nội đã lường trước được điều này, nên lần trước mới cứ kiên quyết ép cô phải gặp Thẩm Tinh Dạ như thế.

"Bố sao rồi?"

- Ông Hà Hải Đông đã thôi cọc cằn mà đi sang hỏi mẹ cô.

"Bác sĩ nói qua hôm nay mà không tỉnh, chỉ e...".

Từ Cảnh Trì xoay lưng cô lại.

Mộc Ngư dựa vào người anh, tưởng chừng bản thân có thể tan vỡ ngay tại đó.

Anh kéo tay cô đi ra ngoài.

Ra đến bên ngoài hành lang, cô ghị tay anh lại, nghẹn ngào hỏi.

"Anh Jayden, có phải ông của em sắp mất rồi không?

Có phải từ giờ về sau, em sẽ không được nhìn thấy ông nội nữa có phải không?".

Từ nhỏ đến lớn, Mộc Ngư không nhớ ông đã làm qua chuyện gì quá to tát cho cô.

Ông không tỉ mỉ chăm chút cho cô như mẹ và bà nội, cũng không kiên nhẫn bảo ban cô như bố.

Thế nhưng ông sẽ luôn lớn tiếng tán tụng cô là đứa cháu khiến ông tự hào nhất trong nhà họ Hà.

Mỗi khi cô múa hát đều thấy ánh mắt nhăn nhăn của ông luôn dõi theo đầy biểu dương và tự hào.

Mộc Ngư sắp mất đi một người ông như thế, một người ông đã luôn ủng hộ cô và tự hào về cô.

Nghĩ đến đây, cô rơi nước mắt.

Dù có bao nhiêu trận đòn roi của bố cũng không khiến cô đau lòng đến như vậy.

Jayden ôm lấy cô, vỗ vỗ vai cô nói.

"Ngư Nhi, ông lớn tuổi rồi, có ra đi cũng là lẽ thường tình thôi.

Ông thương và lo lắng cho em, như thế thì em càng phải sống cho thật tốt, như vậy thì ông mới có thể yên tâm rời đi được".

Cô nấc lên.

"Có phải vì em nên ông mới...".

"Em ngốc quá!

Ai bảo em như vậy?

Em chẳng có lỗi gì cả!

Hà lão gia đã hơn chín chục tuổi rồi.

Em thấy có ai sống thọ vậy bao giờ chưa?".

Cô gạt nước mắt, dùng đôi mắt tròn đỏ hoe đáng thương nhìn anh.

"Tại sao ông phải mất đi...

Tại sao ông không thể cứ mãi ở cạnh em chứ...?".

Từ Cảnh Trì chớp chớp đôi mắt dài, dường như chính anh cũng không cầm lòng được trước câu hỏi này của cô.

"Ngư Nhi, không có gì có thể ở bên ta mãi mãi được.

Như vậy mới cho ta biết trên đời này mọi thứ là hữu hạn, khiến ta trân trọng mọi thứ hơn".

"Nhưng em không muốn vậy...

Em muốn ông nội!".

Cô ngang bướng nhưng không thể chặn được dòng chảy tất yếu của cuộc sống.

Jayden đã ở bên cô, làm chỗ dựa vững chắc cho cô cả đêm.

Cô dựa vào lồng ngực anh, cùng những người khác, uể oải chờ đêm qua.

Vừa nửa đêm, Hà lão gia lặng lẽ ra đi.

Đối với ông, cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Đối với những người có mặt ở đó, đấy lại là sự mất mát tựa như hố sâu vạn trượng.

Ông Hà Hải Đông thầm than thở.

"Bố à, bố ghét con đến vậy sao?

Ngay cả đến lúc chết vẫn không muốn để con gặp mặt lần cuối...".

Ông quay đi, giấu nước mắt sau tấm lưng dày.

Mẹ cô ôm lấy ông.

"Không phải đâu.

Bố lo sợ anh đau lòng nên mới vậy.

Anh đừng giận bố...".

Màn đêm trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.

Không ai gào khóc, chỉ có một loại im lặng não nề.

Thi thể của Hà lão gia được đưa ra khỏi giường bệnh.

Bố cô cùng bà nội vào rạng sáng đã như cái xác mất hồn.

Tang sự đều do một mình mẹ cô cùng Jayden lo liệu.

Trong lúc tang gia bối rối, mẹ cô và Jayden giống như hai cái trụ cột cao lớn vững chắc, giúp mọi người chống chọi.

Mộc Ngư bơ phờ, không còn nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra nữa.

Không khí trong dinh thự họ Hà rơi vào trầm mặc, tang tóc suốt nhiều ngày liền.

Cô còn bị ép đi học trong khi bản thân còn chưa hoàn toàn vượt qua được sự mất đi của ông nội.

Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn...

Nhờ sự dạy dỗ nghiêm khắc của ông Hà Hải Đông mà Mộc Ngư vẫn chưa đến nỗi mất căn bản trầm trọng lắm.

Bạn học trong lớp có nhiều người nhận ra cô là nhân vật nổi tiếng xuất hiện trong nhiều bộ phim truyền hình.

Có người ngưỡng mộ, đa số lại tỏ ra ganh ghét.

Kinh ngạc hơn nữa, Sarah còn là bạn học cùng lớp với cô.

Có lẽ do Mộc Ngư vắng mặt quá lâu, trong lớp lại quá trầm lắng, Sarah đã thay thế cô, trở thành gương mặt đại diện và là người nổi tiếng nhất lớp.

Mọi người đều nghe theo cô ta.

Sarah không ưa cô, nên mọi người cũng không ưa cô.

"Mộc Ngư, cậu vẫn nên học hành cho tốt một chút, đừng đi đóng phim nữa.

Làm diễn viên cũng cần phải có đầu óc.

Việc này cậu không hiểu hay sao?"

- Cô ta bỗng nói thế rồi cười phá lên.

Bản thân Mộc Ngư đã nhát gan và là người không thích sinh sự.

Cô ôm lấy cặp vở, định rời đi thì lại bị Sarah cùng đám bạn cô ta xô ngã.

"Cậu muốn gì đây?"

- Cô run run hỏi.

"Chẳng phải cậu có vấn đề trong việc khóc ư?"

- Cô ta ác ý hỏi - "Để tớ dạy cậu cách khóc như thế nào!".

Mấy đứa con gái trong lớp đột nhiên xúm vào cô trêu chọc.

Họ hết đá bút, đá cặp, rồi lại xô cô ngã.

Chẳng mấy chốc tay chân cô đều đã xước xát hết.

Nhưng cô không dễ khóc.

Thứ khiến cô khóc bây giờ chỉ có thể là những ký ức về ông nội mà thôi.

"Đủ rồi!"

- Cô giằng lấy cặp của mình, cố gắng chống trả.

Thế nhưng vừa mới vùng dậy thì đã bị Sarah dùng tay đạp mạnh xuống.

"Ngu ngốc như mày mà còn muốn đấu với tao sao?

Đừng có mơ!".

Sarah giơ tay định đánh cô thì cô giáo chủ nhiệm từ đâu chạy đến, ngăn cản.

"Dừng tay!

Sarah, em định làm gì bạn thế này?".

Mộc Ngư thở phào một hơi, nghiêng đầu nhìn qua thì thấy một cô bé mũm mĩm đang nấp nấp ở mép cửa phía sau cô giáo.

Hẳn đó là cứu tinh của cô rồi!
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 8


"Có phải cậu là người đã nói cô giáo đến đây không?".

Mộc Ngư chạy đuổi theo cô bé kia.

Nhưng cậu ta bước rất nhanh, giống như muốn tránh khỏi cô.

"Không phải tôi!

Tôi không biết gì hết!".

"Này!"

- Cô kịp níu cậu ta lại - "Cậu đang tránh mặt tôi ư?

Tôi có gì mà cậu sợ tôi dữ vậy?".

Cô bé kia thở dài, chịu thua cô.

"Không phải tôi sợ cậu...

Tôi sợ Sarah...

Trước khi cậu tới, tôi đã từng bị cô ta bắt nạt...

Bây giờ, cậu là mục tiêu mới của tụi nó...".

"Cậu từng bị tụi Sarah bắt nạt ư?"

- Cô thảng thốt - "Tụi nó đã làm gì cậu rồi?".

"Tụi nó nhốt tớ trong phòng vệ sinh, có khi trong phòng học.

Tụi nó ép tớ phải trực nhật giùm tụi nó.

Nếu không..."

- Cậu ta bất giác ngưng lại.

"Nếu không thì sao?".

"Nếu không, tụi nó sẽ dùng nước giặt giẻ lau bảng để đổ xuống đầu tớ...".

Mộc Ngư chưa từng nghe qua chuyện gì khủng khiếp đến như vậy.

Cô có thể hoàn toàn chắc chắn bản thân mình sẽ không bao giờ rơi vào trường hợp như vậy.

Sau lưng cô là Hà thị cường thế hào môn chống lưng, ai có thể bắt nạt được cô đây?!

Thế nhưng, hôm đó cô giáo đã nói với cô.

"Mộc Ngư, nhà em có chuyện gì không thế?

Tôi gọi cho bố mẹ em nhưng cả hai người đều cáo bận, không muốn đến trường!".

Cô thất vọng.

Chưa bao giờ thấy thất vọng đến thế!

Nếu bố mẹ không đến trường, sẽ không có ai biết cô họ Hà cả.

Và tại sao bọn họ lại không quan tâm đến cô?

Mộc Ngư muốn khóc oà lên vì sự thất vọng này.

Chẳng nhẽ còn có gì quan trọng hơn việc cô - con gái của họ bị bắt nạt ở trường nữa ư?

Vì thế nên cô đã nói.

"Cô không cần gọi bố mẹ em nữa đâu ạ!".

Cô giáo lại hỏi cô.

"Nghe nói, chị gái em là Hà Đình Khê lớp 7a1?".

Nghe vậy, đám Sarah vừa định cười thì mặt mũi đã thoắt tái mét.

Bọn họ có thể không biết cô, nhưng đến ngay cả Hà Đình Khê mà cũng không biết thì đúng là có mắt như mù rồi!

Chị gái cô là học sinh xuất sắc của trường.

Lúc nào học lực cũng đứng đầu khối, chưa từng thay đổi.

Chị cô nổi tiếng không có gì để bàn cãi, chẳng nhẽ người ta không biết đến chị ấy là con gái họ Hà?

Từ đó suy ra, Mộc Ngư cũng là dòng dõi của đệ nhất thượng lưu kia.

Bố mẹ Sarah nghe thế thì đần người, ép Sarah vội vàng xin lỗi.

Việc bắt nạt buổi sáng, xem như đã tạm giải quyết xong.

Có vẻ thân thế của cô không khiến Sarah phục là mấy, chỉ khiến cô ta càng thêm đố kị với cô.

"Hà Mộc Ngư, cô so với chị cô thật là cách biệt quá lớn.

Chị cô thông minh, sao cô có thể đần độn như vậy?

Có phải vì ngu ngốc mà đến ngay cả ba mẹ cô cũng không muốn tới trường bênh vực cho cô có phải vậy không?".

Mộc Ngư để mặc cô ta nói.

Đằng nào thì đó đã là tất cả những gì cô ta có thể làm được!

Cô bạn mũm mĩm kia vẫn luôn âm thầm quan sát hết mọi chuyện.

Chờ Sarah lướt đi khỏi thì mới lộ diện.

"Wow!

Cậu là con gái út của nhà họ Hà ư?".

Cô cười, đầy méo mó.

"Sarah sẽ không dám đánh cậu nữa đâu.

Não cô ta vẫn chưa úng đến mức chọc đến một đại gia tộc" - Cô bạn kia đã phần nào tự tin hơn, đưa tay ra nói với cô - "Chào cậu, tớ là Mễ Mễ, rất hân hạnh được kết bạn với cậu!".

"Ừm, tớ là Mộc Ngư...".

"Cậu có biết không?

Trong trường mình, chị hai cậu oách lắm đấy!

Không ai dám chọc ghẹo chị cậu cả.

Nếu còn bị bắt nạt, cậu cứ nói thẳng với chị ấy là được, không phải sợ đâu!".

Cô gật đầu.

Thực ra chị cô và cô cũng không thân thiết đến thế.

Trước đây thì có, nhưng kể từ khi cô bỏ nhà đi khắp nơi đóng phim thì không còn được như trước nữa.

Mộc Ngư đang trên đường đi về lớp, qua khúc quanh thì bỗng gặp Từ Cảnh Trì đang hớt hải chạy đến như ma đuổi.

Cô tông sầm vào anh.

"Sao anh lại ở đây?".

"Cô giáo nói em bị bắt nạt không phải ư?"

- Anh kéo tay cô gấp gáp nói - "Em không sao chứ...?".

Mộc Ngư ôm chặt lấy anh.

Chẳng hiểu lúc đó không biết vì sao mà nước mắt cứ không ngừng rơi xuống.

Cô mếu máo.

"Ông mất rồi.

Không ai quan tâm đến em nữa!".

"Ngư Nhi...

đừng vậy..."

- Giọng anh vừa trầm ấm vừa ngọt ngào, giống như tẩm mật ong vậy - "Anh quan tâm em, bố mẹ em vẫn quan tâm em.

Hôm nay là đám tang của ông, em quên rồi à?

Bố mẹ em vẫn đang bộn bề cử hành mọi thứ, nên mới bảo anh đến đây...".

"Anh Cảnh Trì, anh có thương em không?".

Gương mặt cô khóc rất đáng thương.

Chóp mũi cùng hai mắt đỏ lên, nổi bật giữa làn da nõn mịn như tuyết trắng.

Đôi mắt đen láy giống như đang rung động.

"Đương nhiên có rồi!"

- Anh vỗ vỗ lên lưng cô - "Đi...

Chúng ta ra về sớm một hôm có được không?".

Mộc Ngư nghe nói được tan học sớm, suýt chút đã nhảy cẫng lên, chợt nhớ ra Cảnh Trì vẫn đang nhìn mình, cô chỉ uất ức gật đầu một cái rồi tranh thủ đòi anh bế lên.

Cô rất thích được anh bế.

Khi ấy cô có thể dụi mặt vào ngực anh, hít hà mùi nước hoa hăng nhẹ nhưng không quá đỗi xa lạ kia.

"Em có muốn về nhà không?

Hay muốn đi đâu?"

- Anh ôn tồn hỏi.

"Em không muốn về nhà đâu..."

- Cô sụt sịt nói nhỏ - "Em ghét gặp gỡ mấy người lạ mặt.

Em ghét bố em... cả mẹ em nữa...".

"Thôi, đừng giận nữa mà!"

- Từ Cảnh Trì lau nước mắt cho cô.

Lúc cô lờ mờ mở mắt ra mới nhận ra bản thân cùng với anh đang đứng trong sân trường rộng lớn.

Trường của bốn anh em nhà họ đang theo học là trường đứng đầu cả nước.

Hơn nữa, Hà thị đã đổ không ít tiền vào đây để xây dựng lại cơ sở vật chất, thiếu điều muốn mua lại trường luôn.

Cái khuôn viên lớn như vậy cũng đã được trường mua về để cho các em có nơi để nghỉ ngơi, thư giãn sau những giờ học căng thẳng.

Xen kẽ những cành cây nâu là những bông hoa đào đang nở rộ, rơi lả tả trước sự phũ phàng của những cơn gió và đám cỏ non mềm mại phủ đến tận chân trời.

Cảnh này đẹp quá!

Đẹp như chỉ có trong phim...

Cô ngây ngẩn nhìn Cảnh Trì đứng dưới bụi hoa kia.

Anh đang giúp cô nhặt những cánh hoa rơi trên tóc.

Biểu cảm chăm chú.

Gương mặt như hút hồn người đối diện.

Mộc Ngư như bị điện giật, cô suýt chút nữa đã giơ tay lên đẩy anh lùi lại, và rồi không nỡ.

Cô không muốn giây phút này lụi tàn đi chút nào...

"Cảnh Trì..."

- Cô không biết lấy đâu ra dũng khí mà dám gọi thẳng tên anh - "Giá như anh có thể ở bên em mãi mãi... thì tốt biết mấy...".

Cô dường như đã hiểu được thế nào là tình cảm rồi.

Là khi nghĩ đến mất đi một người, thì sẽ muốn khóc...

Cô không biết vì Từ Cảnh Trì đã trở nên thân thuộc và quan trọng với cô giống như ông nội.

Hay vì nghĩ tới việc một ngày nào đó mất đi anh như mất đi ông khiến cô muốn quỵ ngã.

Hơn thế nữa, cô còn muốn một điều khác.

Một điều mà nếu bố cô biết được chắc chắn sẽ mắng cô ấu trĩ và ích kỷ.

Cô muốn anh là của riêng mình...

Tuy nhiên, Từ Cảnh Trì đâu phải đồ chơi...

Anh còn lớn hơn cô rất nhiều tuổi...

"Nghĩ gì mà ngẩn ra vậy nhóc?".

Anh búng vào trán giục cô thức tỉnh.

"Anh à...

Anh có hình mẫu lý tưởng không?".

Từ Cảnh Trì bật cười trước câu hỏi không biết từ đâu ra này của cô.

"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?".

Mộc Ngư nghĩ, em còn rất nhỏ, nhưng nếu anh đợi được...

Em chắc chắn sẽ trở thành người con gái mà anh mong muốn nhất.

"Em muốn biết thôi...".

"Anh hả?"

- Cảnh Trì rũ đôi mắt màu nâu của anh xuống, nghiêm túc suy nghĩ để trả lời cô.

Cô thích cái cách anh không bao giờ coi cô là con nít mà bỡn cợt - "Nếu được chọn chắc anh sẽ thích một cô gái... thông minh, mảnh mai, không vướng gì đến giới giải trí.

Thế là đạt chuẩn rồi đấy!".

Mộc Ngư bức xúc.

"Giới giải trí có thù gì với anh ư?".

"Ừm...

Có đấy!".

Nghe không giống như đang nói đùa, Mộc Ngư đờ ra.

Trong não trống rỗng.

Nhưng giới giải trí lại là thứ khiến cô vui vẻ nhất...

Cô muốn trở thành một minh tinh nổi tiếng, cô muốn diễn vai chính, cô muốn ở trên sân khấu nhảy múa và ca hát.

Cô mím môi, rồi lại hả ra.

Nhất thời không biết nói gì...

Từ Cảnh Trì quỳ xuống trước mặt cô, chậm rãi xoa đầu cô.

"Đấy là... nếu cho anh được chọn thôi...

Còn phải xem duyên phận nữa...".

Mộc Ngư nâng hàng mi dài lên nhìn anh.

Cô buồn bã vì cô không thể tìm được bất cứ điểm gì ở anh mà cô không thích cả.

Anh tử tế và đáng tin cậy.

Thảo nào ông Hải Đông còn yêu anh hơn cả chính con ruột của mình.

Nếu cô không thể trở thành kiểu con gái mà anh thích thì như thế nào đây chứ?

"Thế nào mới được coi là thông minh ạ?"

- Cô bâng quơ hỏi - "Phải giống như anh, tốt nghiệp thủ khoa Harvard hay sao?".

"Không cần thiết phải như vậy.

Vào được đó đã được tính là thông minh rồi".
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 9


Trong di chúc của ông nội Mộc Ngư để lại, toàn bộ tài sản còn lại sau khi đã chia cho bà Vân Ninh đều sẽ thuộc về cô.

Mộc Ngư không biết nên ôm một số tiền lớn như vậy để làm gì nữa.

Hà Vô Thương không khỏi ghen tị với cô, còn ngồi tính xem bằng đó tiền có thể nuôi được bao nhiêu cô bạn gái.

"Bố à, con không muốn nhận thừa kế.

Con muốn tự mình làm ra tiền...".

"Bằng cách nào?"

- Bố cô hỏi vặn lại - "Mày đừng hòng trốn đi đóng phim nữa đấy!".

"Sẽ không..."

- Cô run lên nói - "Con sẽ không đi đóng phim nữa...".

Hà lão phu nhân đang ủ ê nghe đến đấy cũng phải phi ngay đôi đũa trên tay đi.

"Cháu nói gì cơ?

Ông nội cháu đã vì chuyện này mà dốc tâm dốc sức.

Vậy mà cháu dám nói sẽ không đi đóng phim nữa?".

"Mẹ!

Chuyện này là chuyện tốt!"

- Bố cô ngang bướng cãi.

"Tốt chỗ nào!

Bố mày vừa mới mất.

Mày lại muốn phụ lòng ông ấy.

Mày như vậy là không muốn bố mày nhắm mắt xuôi tay ư?".

Chuyện xảy ra hết sức đột ngột còn bạo phát.

Bà Vân Ninh cùng mọi người trên bàn đều ngớ ra, không biết giải quyết thế nào.

Ông Hà Hải Đông mở miệng toan cãi thì Mộc Ngư đã nhanh hơn lên tiếng trước.

Giọng của cô nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.

"Bà à, không phải do bố...

Là con...

Tự con không muốn làm diễn viên nữa..."

- Cô ngồi trên bàn co ro, ấm ức - "Bà ơi, con không khóc được...

Con...".

Hà lão phu nhân lập tức mủi lòng, ôm chặt lấy cô, không cho cô nói nữa.

"Ôi, đứa trẻ ngốc này của tôi.

Không phải lỗi của con!

Không phải lỗi của con đâu!

Con đừng buồn nghe rõ chưa?

Tuyệt đối không phải lỗi của con.

Không làm diễn viên nữa cũng không sao, con muốn làm gì, bà đều sẽ tuyệt đối ủng hộ!".

Mộc Ngư nằm vào người bà, nói ra rất khẽ.

"Bà ơi... cháu muốn vào trường Harvard... có được không ạ...?".

"Được!

Được!

Tốt lắm!

Tốt lắm!"

- Ông Hải Đông đứng bật dậy, suýt chút nữa đã mở tiệc ăn mừng.

Bà Vân Ninh tức giận thay, đánh ông một cái, buộc ông phải ngồi xuống bàn.

Ai cũng bị bất ngờ bởi thay đổi đột ngột này của Mộc Ngư.

Không phải trước đây cô chỉ biết đến đàn sáo và múa hát thôi ư?

Sao giờ lại...?

Đình Khê cũng không tin lắm.

Cô trầm ngâm nửa ngày trời.

Lúc lau tóc nghiêng đầu nhìn qua thì thấy Mộc Ngư đang cặm cụi ở trên bàn học.

"Em sao vậy?".

Có rất nhiều thứ trên đời này mà Đình Khê không thể lý giải nổi.

Riêng chuyện này cô thấy không có cách nào bỏ qua được.

"Bỗng dưng muốn học giỏi.

Hay em bị đánh đến mức não dập rồi ư?".

Mộc Ngư hồn nhiên lắc đầu.

"Không phải!

Chị à, em muốn trở nên thông minh, giống như chị vậy!".

Đình Khê trước đây không ủng hộ Mộc Ngư theo con đường này.

Cô giống như những người khác trong nhà, đều cho rằng làm ngôi sao, gia nhập giới giải trí là một việc vô cùng ngu ngốc.

Chẳng hiểu sao, khi hay tin Mộc Ngư muốn từ bỏ đam mê kia, cô vô thức lại theo ông bà mà cảm thấy đây là một chuyện hết sức nhàm chán.

Học tập... thật sự tốt đến thế sao?

"Chị thấy em diễn xuất giỏi vậy.

Mấy bộ phim em đóng đều gây được tiếng vang.

Tại sao lại dễ dàng từ bỏ như thế?".

Cô cắn bút, vờ như suy ngẫm.

"Em... không giỏi như chị nghĩ đâu ạ...

Ban nãy em cũng có nói với bà rồi...

Em... không biết khóc...".

"Chuyện này dễ giải quyết thôi.

Em đi đăng ký mấy lớp học diễn xuất, bị ăn đòn nhiều...

Sau này yêu một người đau đớn thống thiết là tự nhiên sẽ khóc được thôi".

"Chị ơi...

Thế nào là yêu vậy?".

Chị hai hơn cô hai tuổi.

Đáng nhẽ bằng tuổi của Đình Khê, rất nhiều cô gái đã có bạn trai rồi.

Chị cô nhiều người hâm mộ như vậy, chẳng nhẽ lại không có?

Đình Khê nhún vai.

"Chị không biết...

Hình như là khi em rung động...".

Cô quên mất tuy chị hai hơn cô hai tuổi nhưng còn dậy thì trễ hơn cô mấy ngày...

Chắc đó là một vài lần trong đời mà Mộc Ngư thấy chị mình ngờ nghệch đến thế, cộng thêm cả chuyện này.

Đôi khi, cô thấy chị gái mình hệt như ông anh trai lụ khụ Hà Gia Dĩ, một con mọt sách chính hiệu.

Không biết anh hai cô học nhiều vậy cuối cùng có tốt nghiệp được thủ khoa Harvard như Jayden hay không...

"Chị thấy bộ dáng đó của em rất giống đang yêu đấy!"

- Hà Đình Khê tinh tường bắt trọn được khoảnh khắc Mộc Ngư đang chống tay mơ màng nhìn trần nhà - "Đừng để bố biết em yêu sớm.

Không thì chắc chắn em sẽ bị đuổi ra khỏi nhà cho coi!".

Mộc Ngư kinh ngạc.

"Em tưởng chị thích nhìn em bị bố đánh?!".

"Đừng ngốc vậy.

Mấy tuần trước trình độ của em thật sự còn thua một đứa học sinh lớp một.

Không để bố dạy dỗ em một trận nhớ đời thì em định vác cái đầu như thế đi học thật ư?".

Đúng là người vô tình!

Trái tim của Hà Đình Khê là rèn từ sắt hay sao?

Mộc Ngư không dám nhiều lời với chị mình nữa, quay lại giải bài tập.

May sao mấy môn tiểu học thực sự không khó lắm, chỉ qua mấy tuần củng cố lại kiến thức, Mộc Ngư đã nắm được căn bản.

Nhờ vào việc học ngày học đêm mà Mộc Ngư vừa đủ điểm thông qua kỳ thi sát hạch chuyển cấp của trường cô.

Hình như có nỗ lực đến thế nào, thành tích của cô vẫn không cách nào đứng ở vị trí dẫn đầu như chị Đình Khê được.

Hôm ấy bố cô đưa cô đến lấy kết quả sát hạch.

Cô ngồi ở băng ghế sau, cứ không ngừng thở dài thườn thượt.

"Không phải đã đỗ rồi ư?

Sao con vẫn chẳng có tí hứng khởi gì vậy?".

Cô sầu thảm.

"Con đã cố gắng vậy rồi...

Bố à, cứ thế này làm sao con đậu vào Harvard nổi?!".

Ông Hà Hải Đông nghĩ ngợi.

Đúng là với trình độ của Mộc Ngư mà muốn vào được Harvard e là cũng viễn vông lắm.

Mấy ngày nay, vợ ông cũng hay nói với ông, trông Mộc Ngư không giống Mộc Ngư nữa.

Con bé so với ngày trước hoạt bát, vui vẻ ở trên sân khấu khiêu vũ ca hát, bây giờ lại giống như cái cây khô cằn thiếu dưỡng chất.

Vợ ông nói có khi Mộc Ngư chỉ hợp với ca hát, nhảy múa thôi...

Ông không muốn thừa nhận cho lắm...!

"Mộc Ngư, bố nghĩ con cần một động lực gì đó.

Vậy đi, nếu kỳ sau con vào được trong tốp ba của khối, bố sẽ đăng ký lại toàn bộ những lớp ca hát, múa nhảy gì đó của con".

Mộc Ngư hớn hở, chồm đến ghế xe của ông, lia lịa hỏi.

"Thật ư?

Thật ư bố?".

Trong giây lát cô lại ỉu xìu.

"Nhưng con muốn trở thành người thông minh...

Con không muốn trở thành người của giới giải trí...".

Cô muốn có được Từ Cảnh Trì.

Cô phải trở thành cô gái sẽ khiến anh mong muốn.

Vì anh, cô sẵn sàng bỏ đi thứ mà mình yêu thích nhất.

Vì anh, cô sẵn sàng đi học thứ mà cô ghét nhất...

"Thế là con không biết rồi!

Có nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng, tập luyện các bộ môn sáng tạo có thể giúp não bộ của con hoạt động mạnh mẽ hơn, tiếp thu nhanh hơn.

Chỉ cần con không đóng phim, không tham gia các lời mời đóng quảng cáo nữa thì sao có thể gọi là người của giới giải trí được chứ?".

"Con có thể làm vậy thật sao ạ?".

Hai mắt Mộc Ngư sáng rỡ lên, long lanh nước vì vui mừng.

Ông Hải Đông bị cô làm cho xúc động.

"Ngốc này, con thật sự thích học ba cái đó lắm sao?".

"Con rất thích!

Con hứa với bố, con sẽ học tập thật chăm chỉ!"

- Cô cười tít mắt - "Con phải nói chuyện này với anh Cảnh Trì mới được!".

"Mộc Ngư!"

- Bố cô nghiêm giọng cản lại.

Cô thật sự vẫn chưa rõ chuyện gì.

"Dạ...?".

"Mẹ dặn con như thế nào con quên mất rồi à?".

Mấy hôm trước bà Vân Ninh có tình cờ bắt gặp cô ôm chặt lấy Cảnh Trì đòi bế.

Đối với cô thì điều đó rất đỗi bình thường.

Tuy nhiên, mẹ cô không cho rằng như thế.

Bà nhắc đi nhắc lại rằng con gái lớn rồi, ngực đã nhú lên, phải biết giữ ý giữ tứ.

"Nhưng..."

- Cô thỏ thẻ muốn cãi lại không dám - "Mẹ nói... chỉ không động chạm... là được...".

Ông Hà Hải Đông không tin được rằng bản thân lại phải giải thích chuyện này cho Mộc Ngư nghe đầu tiên.

"Anh con đã gần ba mươi tuổi rồi.

Con không nên cứ chuyện gì cũng gọi với nhắn cho anh như thế!

Bố biết hai đứa rất thân thiết.

Con rất thích Jayden và Jayden cũng rất thích con.

Nhưng anh con rất bận rộn.

Ngoài chuyện công ty, con cũng nên để cho anh có thời gian để lấy vợ nữa chứ!".

Cô không giấu nổi mất mát.

"Anh Jayden phải lấy vợ ư?".

"Chứ sao nữa?!"

- Bố tỉ mẫn phân tích cho cô - "Con có biết ngày xưa sao anh con đang ở nhà mình yên ổn, tới khi con đẻ ra thì lại bị bắt đi không?".

Cô chậm chạp lắc đầu.

Ánh mắt hồn nhiên vô tội.

"Không phải vì anh... phải lên phương Bắc để đi học ạ?".

"Không phải!"

- Bố cô phủi ngay đi - "Đó là vì nhà họ Từ không có con trai nối dòng nên phải gọi anh con về.

Anh con họ Từ.

Nhà bên đó rất loạn.

Qua được đời của anh con thì bọn họ lại bắt đầu lo lắng chuyện nối dõi.

Nếu bên chi khác của nhà họ đột nhiên lại đẻ ra thêm đứa nào khác ngoài giá thú thì biết phải làm sao đây?

Cho nên Mộc Ngư à, chuyện gấp rút nhất hiện tại đối với Jayden là kết hôn.

Con có thương anh thì đừng bám theo anh nữa!".

Cô hết nhìn bố rồi nhìn tới màn hình điện thoại, nơi dòng tên Cảnh Trì đang được tô đen.

Tâm trạng cô dường như cũng bị bôi thành một màu xám xịt theo.

"Vâng ạ...".
 
Cám Dỗ Ngọt Ngào
Chương 10


Cô đã có một vị hôn phu...

Anh còn phải lấy vợ...

Duyên phận của họ giống như trăng và sao kia, cách nhau mười lăm năm ánh sáng, ngày ngày ngắm nhìn nhau dưới một vùng trời, lại không có cách nào tới gần được.

Đình Khê mở cửa ra ngoài, không ngờ trông thấy Mộc Ngư đang thẫn thờ ngồi ở trên ban công.

"Đêm rồi, em làm gì vậy?

Không sợ lạnh à?".

Đình Khê cứ thấy từ ngày ông mất, Mộc Ngư không còn được như trước nữa, cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, như bị đần...

"Em có thấy lạnh gì đâu?".

"Còn bảo không?

Mau đứng dậy đi, mai bị cảm không đi học được thì sao?"

- Đình Khê quở.

Mộc Ngư thở hắt ra một hơi.

"Em không muốn đi học nữa chị ạ...".

"Em lại làm sao thế?

Hôm qua còn rất hứng khởi cơ mà!

Em...".

Đình Khê đang định dùng hết tất cả những vốn từ bậy bạ nhất trong chương trình của mình để la mắng đứa em nhỏ.

Thế nhưng, trước khi cô kịp làm chuyện ấy thì Mộc Ngư đã rưng rức khóc.

"Chị ơi, có cách nào khiến em có thể lấy chồng ngay ngày mai được không?".

Đình Khê sống đến chừng này tuổi mà chưa từng nghe câu hỏi nào vô lý hơn thế cả!

"Làm sao mà được?"

- Quan trọng hơn là...

- "Mà em định lấy ai?".

Mộc Ngư chưa ngốc đến độ khai tuột ra tất cả.

"Chị... không biết người đó đâu...".

"Là cậu bạn nào ở trong trường ư?"

- Đình Khê cố dò hỏi.

Đổi được một cái lắc đầu của Mộc Ngư.

"Anh ấy hơn em rất nhiều tuổi...

Anh ấy sắp lấy vợ rồi...".

Nói đến đây, cô buồn rũ cả ra.

"Đi thích một ông già hơn mình ít nhất là 6 tuổi.

Hà Mộc Ngư, em bị điên ư?

Hơn nữa, em mới có tí tuổi đầu mà đã học đòi người ta yêu đương làm gì thế hả?

Em đâu có đi đóng phim nữa đâu?".

"Đâu cần đi đóng phim mới thích được chứ?".

Hà Đình Khê không thể hiểu nổi.

Cô còn chưa biết rung động với ai, mà Mộc Ngư biết rồi?

Nói đúng hơn, cho tới giờ, Hà Đình Khê vẫn chưa thấy ai vừa mắt.

Tiêu chuẩn của cô không cao, chỉ cần cái gì cũng tốt hơn hoặc bằng Hà Gia Dĩ, anh hai cô là được.

"Em thật không có tiền đồ gì cả Hà Mộc Ngư.

Trên đời này thiếu gì trai chứ, em cứ phải cố chấp với một tên già không có gì tốt làm gì?!".

"Chị đừng nói thế!

Em chưa gặp ai tốt như anh ấy!".

Điều mà Đình Khê nhìn thấy lúc bấy giờ chỉ là cái hàm răng sún lỗ chỗ của cô em gái.

Cô có hơi cọc cằn mà nói.

"Chờ em thay hết hàm răng sữa đi rồi nói đến chuyện lấy chồng chưa muộn!"

- Đình Khê khoát tay - "Với lại, lo gì chứ?

Chẳng phải em còn có một vị hôn phu đó sao?

Trông được hơn chị tưởng...".

Mộc Ngư chống cằm, thở than.

"Chị còn nhắc đến anh ta nữa!".

Cuối tuần đó, Mộc Ngư mới có dịp gặp lại Từ Cảnh Trì.

Cô gồng cứng mình để kiềm nén sự mong nhớ.

Song, anh vẫn ung dung và lãnh đạm như mọi ngày.

Khó khăn lắm mới có một dịp Mộc Ngư được thả lỏng sau khi tan học, anh chị cô không bận thi cử gì, Jayden không đi công tác, nên gia đình bọn họ hẹn nhau tụ hợp ở nhà hàng trước đây bố mẹ cô tổ chức đám cưới.

Từ Cảnh Trì dạo gần đây đều rất ít khi ở nhà cô, có cảm giác như... anh sắp không còn sống ở đấy nữa...

Mộc Ngư chợt thấy hoảng sợ.

Nhỡ Cảnh Trì thật sự sẽ vụt mất trước khi cô kịp lớn thì phải làm sao đây chứ?

"Nghĩ gì đấy hả cá con?".

Cảnh Trì vừa bước vào thì đã vòng qua bàn, ngồi ngay vào chỗ trống duy nhất còn lại mà Mộc Ngư đã dành sẵn cho anh.

Trước đây người nào định ngồi vào đều đã bị cô chu mỏ đuổi đi.

Anh tiện tay xoa đầu Mộc Ngư mấy cái.

"Sao vậy?

Hôm nay không đòi ôm với bế nữa à?".

Cô mừng vì anh đã nhận ra điều đó.

"Em đã lớn rồi!".

"Ừ.

Lớn rồi!

Lớn rồi!

Sắp lấy chồng được rồi.

Anh nghe Đình Khê nói, em muốn lấy chồng hả?"

- Cảnh Trì trêu chọc cô - "Thay được bao nhiêu cái răng rồi?".

Mộc Ngư tức lắm, lại không thể phản kháng gì cả.

"Anh, có phải anh sắp lấy vợ rồi không?".

Cô trưng ra bộ mặt vô cùng nghiêm túc.

Sao những lời này lọt vào tai Cảnh Trì lại giống như đang nói đùa vậy chứ?

Anh cười cười, nâng ly cụng với bố cô.

"Phải!

Phải đấy!

Anh sắp lấy vợ rồi.

Hôm nay gặp mặt chính là để ăn mừng dịp này đây!"

- Anh cực kỳ vui vẻ - "Sắp tới em sẽ có cháu để bế ẵm rồi đấy.

Chắc chắn còn xinh xắn hơn em!".

Mặt Mộc Ngư tái nhợt cả ra.

Cô muốn cười nhưng cười không nổi.

Không!

Không thể nào chứ!

Nếu Từ Cảnh Trì có bạn gái, lý nào lại chưa từng dắt về nhà bao giờ.

Cô chưa từng thấy bên cạnh anh có cô gái nào.

Bọn họ ở chung nhà đó!

Cô nhất thời không kiềm được lòng, níu áo anh, ra giọng nài nỉ.

"Anh ơi...

Có thể đừng lấy vợ được không?"

- Giọng cô nỉ non, giống như một người vừa thống thiết, vừa cứng họng, không có cách nào bày tỏ được thành lời.

Cảnh Trì cũng bị vẻ mặt thành khẩn của cô doạ đến mức ngây ra.

Bà Vân Ninh không vừa ý với câu nói của cô, nhẹ nhàng khuyên bảo.

"Ngư Nhi, con vừa nói gì vậy?

Sao anh Jayden lại không thể lấy vợ được chứ?".

"Em không muốn anh đi lấy vợ đâu!"

- Cô bấu lấy vạt áo anh, tự dưng bật khóc như một đứa trẻ - "Jayden, anh đừng đi lấy vợ có được không?".

Ông Hà Hải Đông tức giận đập xuống bàn.

"Mộc Ngư, con đừng ở đây giở thói con nít nữa!".

"Con không có đang giở thói con nít!"

- Cô cãi.

Tại sao mọi người lại đùa bỡn trên tình cảm của cô chứ?

Cô thật sự không mong muốn anh đi lấy vợ.

Cô thật sự không muốn.

Chờ cô thêm vài năm nữa thôi, bộ khó lắm sao?

Cô nhất định sẽ trở thành người vợ mà anh mong muốn!

Chị Đình Khê phải giằng tay cô ra khỏi anh, than thở.

"Mộc Ngư, đủ rồi!".

Đến lúc đó cô mới sững sờ không náo nữa.

Cô trông thấy gương mặt sượng đi của Từ Cảnh Trì.

Cô làm anh khó xử rồi?

Cảm giác tội lỗi bỗng dưng ập đến.

Cô không cố tình làm vậy, nhưng cũng không biết phải làm sao.

Làm sao để nói ra được hết những lời trong lòng mình?

Xin lỗi...

Cảnh Trì...

Cô bật dậy khỏi bàn, xấu hổ chạy vụt đi.

Cô nhận ra bản thân đã phá hỏng ngày vui của mọi người...

Jayden muốn đuổi theo cô, bị ông Hà Hải Đông ngăn lại.

"Jayden à, con cứ mặc nó đi.

Tính nó lúc nào cũng ễnh ễnh ương ương như thế đây, bây giờ còn đang dậy thì, lại càng khó bảo!".

Anh không có gì là nóng nảy hay tức giận.

"Cho dù thế, cũng không nên để cá con ở ngoài một mình...

Mọi người đói thì cứ ăn trước đi ạ.

Con đi dỗ em ấy một chút, chắc đang giận chuyện gì đó, con nói vài câu là sẽ nguôi ngay đi thôi".

Bà Vân Ninh mềm mỏng hơn.

"Ừ...

Con giúp mẹ bảo em với nhé!".

Đình Khê nhìn theo với đôi mắt ngưỡng mộ.

"Đúng là anh Cảnh Trì đối với bé cá nhà ta khác hẳn!".

Vô Thương bồi thêm.

"Thì chính là thế mà.

Con cá đó lúc nào mà chẳng một câu anh Cảnh Trì, hai câu anh Cảnh Trì?

Jayden không bị nó làm cho mềm lòng mới lạ đấy!".

"Con trai ai cũng dễ mềm lòng như vậy sao?"

- Đình Khê không can tâm.

"Rất dễ mềm lòng" - Hà Gia Dĩ khẳng định lại - "Anh Jayden không cưỡng lại được sự nhõng nhẽo của con cá đó đâu".

Ở cách đó không xa, Cảnh Trì đã tìm thấy Mộc Ngư.

Cô ngồi ở trên mấy bậc thang ốp đá, cạnh lối ra vào của khách sạn.

Bờ vai nhỏ bé trong đêm đen cứ không ngừng run lên, thật sự khiến người ta thương xót.

Đối với Jayden, Mộc Ngư, Đình Khê đều là em gái của anh.

Tuy nhiên, tình cảm của anh đối với Mộc Ngư có nhỉnh hơn một chút.

Đến gần cô, anh dần chậm lại.

Không muốn làm cô giật mình, anh ngồi xuống bên cạnh cô.

"Đâu có đang đi nhổ răng, sao em lại khóc dữ như vậy?".

Cô biết mình quá đáng.

Cô biết mình không có tư cách điều khiển cuộc sống của anh, nhưng không thể không nói ra.

Nếu không nói, chẳng phải cô mãi mãi sẽ mất đi anh ư?

Cô không muốn!

"Anh có thể đừng lấy vợ có được không?"

- Cô cực kỳ quả quyết.

Anh lưỡng lự, không đồng ý với cô ngay.

"Tại sao chứ?

Anh có đi vẫn sẽ đến thăm em thường xuyên mà!".

Mộc Ngư xoay người, vẫn không kìm được mà ôm chặt lấy anh.

"Chưa phải bây giờ.

Em vẫn chưa sẵn sàng để mất anh...

Anh Cảnh Trì, chờ em sẵn sàng đã có được không?".

Cảnh Trì nhìn vào màn đêm một hồi lâu, sau cùng đã bị tiếng khóc cùng tiếng loạn lạc trong ngực cô thuyết phục, anh thở hắt ra một hơi.

"Được...".

Chính cô cũng bất ngờ vì anh lại dễ dàng đồng ý như vậy...

"Anh sẽ chờ em sẵn sàng...".

Nhà họ Hà có ơn với anh.

Tình cảm của anh với Hà Mộc Ngư lại càng thêm quá sâu sắc.

Làm sao anh có thể bắt nạt một cô bé còn quá nhỏ như vậy?

Mộc Ngư vừa mất đi ông nội.

Hà lão phu nhân cũng không quá khoẻ mạnh...

Thấy cô vẫn chưa nín, anh đành phải đổi chủ đề để dỗ dành.

"Em vẫn chưa trả lời anh đâu đấy.

Em còn bao nhiêu cái răng nữa phải nhổ vậy hả?

Đến lúc đấy em còn định khóc đến mức nào nữa?!".

Anh nhéo miệng cô.

Mộc Ngư cũng rất đỗi nghe lời mà hả miệng ra cho anh xem cái răng đang lung lay ở hàm dưới.

"Là cái nào?".

"Cái này...".

Ai ngờ cô vừa chạm tay vào thì cái răng đã rớt ra.

Lần nhổ răng này lại không đau đớn tẹo nào.

Cảnh Trì rút từ túi trong áo vest ra một tấm khăn lụa, nhặt lấy chiếc răng nhỏ của cô.

"Em có biết, nếu để chiếc răng này dưới gối mà ước một điều thì điều ước của em sẽ thành hiện thực đấy biết không?".

"Thật vậy ạ?".

Mộc Ngư cầm lấy chiếc răng nhỏ đã được Cảnh Trì cẩn thận bọc gọn lại trong tấm vải.

Cô ngây thơ tin tưởng, không chờ được mà giấu cái bọc nhỏ kia dưới gối, không ngừng ước ao, ước rằng Từ Cảnh Trì mãi mãi sẽ chỉ thuộc về cô thôi...
 
Back
Top Bottom