"Em đẹp...
em thật đẹp..."
Ngôn từ nhạt nhẽo đó, không nên tồn tại trên trần thế.
Kemon đã rất nhiều lần muốn có những từ ngữ mới, cho những kiệt tác của mình.
Nó làm nghề gì nhỉ, à, theo những truyền thuyết kể lại, thì đó là 1 nhà điêu khắc.
Chúng ta đang viết tiếp những câu chuyện bởi 1 sự trùng hợp kỳ lạ nào đó chăng?...
Tôi cũng chả tin vào thứ đó, bởi Gil, uhm, cái tên cúng cơm của Sarz, là 1 con người rất bí ẩn.
Kemon giờ này vẫn chưa thể hiểu được con bé ấy, nó là thể loại gì nhỉ, linh hồn, và tâm hồn nó kiểu gì?
Giống loài ấy sao tồn tại ở đây nhỉ?....
Trời sắp sáng rồi, và,...... vẫn chả biết làm gì cả.
Chặng cuối cùng này có vẻ còn dài lê thê, cái dài không phải ở thời gian, mà là ở những sự mâu thuẫn, mâu thuẫn.
Mâu thuẫn giữa sức khỏe và sự chờ đợi, giữa kết quả và diễn biến, giữa tình yêu và thời điểm...., nhiều, vô vàn nhiều thứ.
Và tại sao tự nhiên tất cả lại thụt lùi lại xa quá vậy?
Nó, Kemon thấy buồn, mọi thứ có vẻ đang rất khó hiểu ở đây.
Đây là đâu?
...
Chúng ta, lại chúng ta, mọi thứ lại lặp lại, và lại vô cùng phức tạp.
Nó, sẽ làm mọi thứ 1 lần và mãi mãi trở nên vô cùng đơn giản.
Nơi Thánh địa ấy, chỉ có 2 người, là ai?
Là những kẻ yêu nhau, trong thánh địa riêng của mỗi người, vậy nhỉ.
Và nơi chúng ta đang đứng, thứ được gọi với cái tên Black Indie này, là phiên bản đầu tiên của 1 Thánh địa.
Có nhiều thánh địa như vậy sao, tôi nghĩ nên là vậy, cho dù nếu mà lý để nói, thì chỉ cần 1 thôi.
Nó khá phức tạp để diễn giải theo những lý thuyết vô hình.
Thánh địa là gì, vẫn vậy, là nơi chúng ta có thể làm mọi thứ, tràn ngập niềm vui....
Nó dài quá, và chả ai còn nhớ.
Và vì sao nó chỉ có 1, nhưng lại có nhiều?
Uhm......, tình yêu, không nên là 1 phiên bản giới hạn có đánh bản quyền.
Và vậy, sẽ có nhiều thứ na ná như CCL (tên gốc của cái gọi là đía thạnh), nhưng, chỉ có 1 phiên bản là hoàn hảo.
Hoàn hảo ở đây là gì, là nó là đầu tiên, và cũng là kéo dài xuyên suốt cuộc đời 1 người.
Cái đầu tiên, cũng đã nói nên sự duy nhất rồi nhỉ.
À, và còn cần 1 điều nữa, nó có khả năng tùy biến, thứ những phiên bản khác không có...
Nơi đây, là ở đâu?
Chúng ta, sẽ lại nhắc lại 1 điều.
Có vẻ con bé Gil đó lại đang xa dần chúng ta.
Nó lập lòe, mập mờ hệt như 1 chú đom đóm vậy.
Nơi đây, được xây nên từ những hạt cát, trắng hơi ngà vàng, hay người ta gọi là màu trắng tuyết.
Kemon thích cái từ trắng tuyết, hơn là trắng ngà, bởi nó sạch.
Còn thực tế thì vẫn phải tùy biến theo sự bẩn thỉu của thế gian này....
Chúng ta, tôi và tất cả, sẽ ngồi lại 1 chút nhé....
Tôi nhớ 7 con người, bên 1 dòng sông........