Cập nhật mới

Tiểu Thuyết BLACK INDIE

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405322060-256-k344292.jpg

Black Indie
Tác giả: wcrovv
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giờ, vẫn đang là đêm.

Và những nốt nhạc của thế giới tối vẫn ngân lên dành cho những con người mù lòa, với cặp kính râm đắt tiền trông rất đẹp.

Chúng ta đeo kính đen, khi không muốn người khác thấy được tâm hồn mình.

Để làm gì nhỉ, ngoài việc sợ họ biết lòng mình xấu xí.

À, còn để cho họ không thể biết mình đang toan tính điều gì.

Thực ra chả phải đâu, chỉ bởi nhiều kẻ đã gắn cho họ cái nghĩ suy đó, để có thể bán vài món đồ rẻ tiền, với cái giá... bằng 1 sinh mệnh.



tìnhyêu​
 
Black Indie
1- Tôi về nơi tôi đi


Vài câu vô tri, cho 1 nỗi đau nhỉ.

Tôi đang dần cảm thấy cuộc đời này trì trệ.

Nó bị trì hoãn bởi rất nhiều thứ.

Điều gì là thượng sách cho 1 kế hoạch hoàn hảo, nhằm thoát khỏi chốn đọa đày?

À, tôi, chỉ đang nói về sự khó nhọc, khi phải hoàn thành trách nhiệm của một con người.

Chúng ta, vẫn không thay đổi những gì đã có nhé.

Và những kẻ xưa cũ, cho dù có làm đĩ, hay gieo mình xuống chiếc hồ nhỏ xinh, cũng chả cần đến ai để ý.

Trừ khi 1 sinh mệnh "tỏa sáng" tự dấn thân vào chốn màu hồng ngủ quên ấy.

Tôi, Unzek, mong là họ có đủ dũng cảm, để ra đi, cùng nhau..........

........

...

Tháng 7, năm 2019...

Chúng ta quay ngược về quá khứ 1 chút, hôm nay, là ngày tất cả chúng ta chào đời.

À, nói rõ ra thì đó là sinh nhật lần thứ 34 của tôi.

Những con số và kể cả sự kiện các bạn không cần phải nhớ đâu bởi vì nó thực chả có ý nghĩ gì cả khi chúng ta chỉ quan tâm đến 1 điều duy nhất giờ này, đó là, được ở bên người mình yêu, thương, quý, thèm khát, chờ mong, mòn mỏi......v.v.......v....

Điều đó, sẽ thật tuyệt, nếu nó là 1 con đường bằng phẳng, ít nhọc nhằn và chông gai.

Ít ra là, với kẻ đã trải qua tất cả những điều đó.

Tôi mong là, các bạn vẫn sẽ phải đi con đường chông gai khác tôi, bởi vì đơn giản là, tôi, là kẻ ác, chứ không phải là 1 kẻ bẩn thỉu.....
 
Black Indie
2-


Chúng ta, cần một chiếc ghế nhỏ, trên con phố thật quen...

Nếu tình yêu ra đi, có lẽ nên bỏ đi cùng hoài niệm.

Nhưng chả bao giờ những thứ ấy ra đi cùng nhau.

Vì sao vậy nhỉ, đó hẳn là nỗi đau mà cả vạn tỉ người vẫn luôn hỏi nhau.

Vì sao ư?

Vì sao à?

Câu chuyện của chúng ta đã sang phần thứ 2 của nó, phần đầu tiên, là dành cho những kẻ mộng mơ, với 1 lời hứa vô cùng tuyệt vời:

"Câu chuyện này sẽ làm mọi ước mơ về tình yêu thành hiện thực..."

Nó giống hệt 1 lời hứa mà những kẻ yêu nhau thường trao nhau.

Ồ, mà hình như đàn ông thường hay hứa hơn đàn bà thì phải.

Lại, vì sao nhỉ?

Vì họ thích thể hiện tình yêu chân thật của mình, còn đàn bà, giấu kín những lời hứa ấy trong những trang sách viết riêng chả cho ai.

Bởi họ tin rằng, như thế sau này lỡ có thất hứa thì chả ai biết, chả ai trách mình...

Ồ, chúng ta lại đang nói về nền văn minh cũ kỹ, khi con người không hiểu được con người qua cái nhìn, đó là thế kỉ 21, hay 22 gì đó.

Còn hiện tại, là năm 2019 nhỉ?

Khi lùi quá khứ xa hơn nữa nữa, chúng ta sẽ biết được 1 bí mật cũ rích là, loài người có thể hiểu nhau qua tình yêu.

2 con người yêu nhau, luôn biết họ đang nghĩ gì, đã như thế nào.

Tóm lại là, tất cả về người mình yêu.

Và, hiện nay, vào cái năm 2026 này, không có gì ngạc nhiên là tất cả đã quên sạch điều đó.

Nó cũng tốt thôi, bởi chúng ta đã sang 1 trang sách mới về tình yêu, đó là không chỉ biết nhau trong quá khứ, hiện tại,.... hay tất cả, mà chúng ta còn biết được 1 điều nữa, là có thể chi phối, điều khiển nhau theo ý mình muốn.

Bởi đã yêu nhau, thì ước muốn của mình, chính là của người mình yêu.

Chỉ có điều, 2 người vẫn bị lệch pha trên 1 bản nhạc.

Và để làm đồng điệu đi sự kệch cỡm ấy.......

....

Unzek lại quên điều gì nhỉ?

Không nhớ được...

À, đó là phần đầu của cuộc đời nó, lại 1 số ít kẻ đọc được.

Bởi nó buồn, và bởi chỉ có ai hiểu được câu chuyện tình yêu này, mới nên đọc nó.

Còn nếu ai chưa đọc được phần đầu kia, thì, họ sẽ viết tiếp phần 3.

Phần 2 này....... rất khó nói....
 
Black Indie
3- NGỤC TÙ


...

Ai đó, vẫn tìm hoài mọi thứ để vượt qua cái ranh giới của sự buồn chán.

Tôi cố gắng luôn thay đổi, luôn tìm tòi, và tôi, mệt nhoài...

Tôi, chỉ muốn được trong vòng tay em, đôi cánh tay nhỏ hẹp.

Em đang tự giết mình trong cơn điên tình nhỏ nhoi lại vẫn là của mình.

Chúng ta, nếu là 2 cục sắt, A và B, thì hẳn chỉ cần đặt cạnh nhau là xong nhỉ.

Và ai sẽ lại làm điều đó.

Thực ra về bản chất chúng ta là như vậy đấy, nhưng sao nó lại không giống vậy nhỉ?

À, ai sẽ đặt chúng ta lại gần nhau 1 cách đơn giản vậy chứ.

Tôi, Unzek, hay gọi tắt là Kemon thấy chỉ có 1 người thôi, đó là em.

Đúng, chỉ em thôi, bởi tôi chả còn gì ngăn cản đến bên em, sau khi đã nếm trải kha khá mọi thứ ngục tù.

Và, em là, em là 1 cô bé cao có 1m62, thôi 61 đi cho nó vần.

Em làm gì ở đây, làm gì vậy?

...

Tôi sẽ quên em vào 1 ngày có gió, cơn gió của sự buồn đau.

Mà thôi, chán vậy rồi...

Chúng ta nên viết tiếp câu chuyện của mình như thế nào, bởi Kemon cần rất nhiều thứ cho 1 trang giấy đẹp?

Nó cần 1 chiếc điện thoại xịn, 1 sức khỏe tốt, tiền, à không hẳn là tiền, và...

1 sự lạc quan hơn mức cần thiết.

Tôi thì lại nghĩ, nó chả cần gì, mà là thế giới này cần gì.

Thế giới xung quanh sẽ tác động lên kẻ đó 1 ngoại lực vừa đủ, để nó hết chán.

Vậy là chúng ta sống lệ thuộc vào bên ngoài sao, không phải rồi.

Vậy làm gì, làm gì để ở bên em?

Cô gái ấy tên gì nhỉ, lần này tên gì?

...

Sarz.....

Vẫn vậy nhé...

Và có lẽ, em sẽ sớm được chết trong ước nguyện điên rồ của mình, chỉ có điều, tôi lại tiếp tục sống, vì tôi chưa có em.
 
Black Indie
4-


...

Nắng ấm lại lên, và Kemon sẽ lại ra ngoài...

... vì điều gì thì chả ai hay.

Chúng ta đã ở đây, trong 4 bức tường này quá lâu, quá lâu cho những buồn chán.

Chúng ta, là ai nhỉ, và hoàn cảnh hiện tại có cần phải miêu tả thật rõ ra không?

Nó là cần thiết, nhưng chúng ta sẽ không miêu tả thứ đó.

Chỉ cần biết 1 điều, chúng ta ở đây, là tôi, và những kẻ không quen biết xung quanh.

Còn tôi, là 1 kẻ to xác.

Kemon dùng từ này thay thế cho cái từ "trẻ con" mà nó vẫn hay dùng và khao khát.

Trẻ con, thì không đẻ được, và đó là 1 yếu thế trong tình yêu.

Mà tình yêu, thì nhất định phải đẻ, vì đa số mấy con đàn bà đều thích thế.

Họ thích sở hữu 1 phần của người mình yêu.

Hay nhỉ, và khá tình cảm.

Chúng ta, lại cũng không cần phải suy diễn là kẻ ác, thì thích sở hữu tay, hoặc chân của người tình.

Đàn bà, không phải dạng thú tính đó.

Ồ, họ, là........

.......

Tôi đã viết quá dài cho cái gọi là tâm trạng.

Tôi nhớ, chúng ta đã từng viết quá dài.

Vậy là vẫn cần viết lại 1 cách quá dài vì hoàn cảnh của tất cả hiện nay, vốn rất phức tạp.

Haizzzzz....

Phức tạp, và rất khó khăn để đơn giản hóa, mọi thứ.....
 
Black Indie
5-


"Tình yêu...

tôi, là 1 kẻ vĩ đại...

Bởi tôi, luôn nhận mình là 1 kẻ không có thực."

Và...

kết cục cho 2 kẻ từng như vậy, Thích Ca hay Jesu vẫn là 1 cái chết chóng vánh.

Họ, thật may mắn, cùng hạnh phúc...

Thích Ca yêu ai nhỉ, còn Jesu, yêu ai?

Họ, vẫn thật hạnh phúc...

Các bạn hiểu ý tôi rồi nhỉ, khi khổ đau cùng cực, lại không có tình yêu, thì hạnh phúc nhất vẫn là được chết đi.

Quá cũ, quá cũ cho điều được nhắc hoài này rồi Sarz nhỉ?

Trước kia, em đã hứa với tôi 1 điều, em nhớ chứ, quên rồi à >).

Đó là, em sẽ làm 1 Nữ vương......... biết yêu.

Và rồi em từ bỏ ngai vàng, và....

à, có không nhỉ, tình yêu của em?

Có chứ, em đã có được tình yêu của mình.

Vậy là lại 1/2 ước mơ à.

À, lời hứa chứ, em có hứa vậy ko nhỉ?

Và vì sao em lại lên ngôi vua?

...

Nếu tôi nói với em là, minh quân, vị vua thứ 11 là tôi, em có tin không.

Khi đó thế giới hẳn chả còn cần 1 vị vua, và như 1 câu chuyện nào đó, vị thần cai quản vương quốc sống như 1 thường dân với cây đàn của mình.

Hẳn là con người khi đấy đùn đẩy nhau cái trách nhiệm nặng nề đó, và rồi chả ai thèm vơ lấy nó.

Ồ, và nó lại được trả về hư vô với 1 cái tên cho có chăng?

Vậy là thực chất, không có vị vua thứ 11.

Tức, ai cũng hiểu rồi nhỉ....

Bởi tôi không muốn làm vua, em biết mà.

À, mà thôi, chúng ta lại tâm sự 1 chút về chính trị thôi.

Giờ em biết mình thuộc về gia tộc gì rồi đó.

Nó có vẻ hơi lỗ mãng, nhưng rất chính xác và chân thực.

Tôi cũng chưa bao giờ muốn em phải sống 1 cuộc đời lẩn khuẩt, ốm yếu, không toàn vẹn, cay nghiệt, cùng điên khùng....

Ừ, hôm nay điều đẹp nhất mà tôi có, để tặng em.... là nó đấy, cái cảm xúc dâng trào khi tôi chạm vào bông hoa không có thật...
 
Black Indie
6-


"Em đẹp...

em thật đẹp..."

Ngôn từ nhạt nhẽo đó, không nên tồn tại trên trần thế.

Kemon đã rất nhiều lần muốn có những từ ngữ mới, cho những kiệt tác của mình.

Nó làm nghề gì nhỉ, à, theo những truyền thuyết kể lại, thì đó là 1 nhà điêu khắc.

Chúng ta đang viết tiếp những câu chuyện bởi 1 sự trùng hợp kỳ lạ nào đó chăng?...

Tôi cũng chả tin vào thứ đó, bởi Gil, uhm, cái tên cúng cơm của Sarz, là 1 con người rất bí ẩn.

Kemon giờ này vẫn chưa thể hiểu được con bé ấy, nó là thể loại gì nhỉ, linh hồn, và tâm hồn nó kiểu gì?

Giống loài ấy sao tồn tại ở đây nhỉ?....

Trời sắp sáng rồi, và,...... vẫn chả biết làm gì cả.

Chặng cuối cùng này có vẻ còn dài lê thê, cái dài không phải ở thời gian, mà là ở những sự mâu thuẫn, mâu thuẫn.

Mâu thuẫn giữa sức khỏe và sự chờ đợi, giữa kết quả và diễn biến, giữa tình yêu và thời điểm...., nhiều, vô vàn nhiều thứ.

Và tại sao tự nhiên tất cả lại thụt lùi lại xa quá vậy?

Nó, Kemon thấy buồn, mọi thứ có vẻ đang rất khó hiểu ở đây.

Đây là đâu?

...

Chúng ta, lại chúng ta, mọi thứ lại lặp lại, và lại vô cùng phức tạp.

Nó, sẽ làm mọi thứ 1 lần và mãi mãi trở nên vô cùng đơn giản.

Nơi Thánh địa ấy, chỉ có 2 người, là ai?

Là những kẻ yêu nhau, trong thánh địa riêng của mỗi người, vậy nhỉ.

Và nơi chúng ta đang đứng, thứ được gọi với cái tên Black Indie này, là phiên bản đầu tiên của 1 Thánh địa.

Có nhiều thánh địa như vậy sao, tôi nghĩ nên là vậy, cho dù nếu mà lý để nói, thì chỉ cần 1 thôi.

Nó khá phức tạp để diễn giải theo những lý thuyết vô hình.

Thánh địa là gì, vẫn vậy, là nơi chúng ta có thể làm mọi thứ, tràn ngập niềm vui....

Nó dài quá, và chả ai còn nhớ.

Và vì sao nó chỉ có 1, nhưng lại có nhiều?

Uhm......, tình yêu, không nên là 1 phiên bản giới hạn có đánh bản quyền.

Và vậy, sẽ có nhiều thứ na ná như CCL (tên gốc của cái gọi là đía thạnh), nhưng, chỉ có 1 phiên bản là hoàn hảo.

Hoàn hảo ở đây là gì, là nó là đầu tiên, và cũng là kéo dài xuyên suốt cuộc đời 1 người.

Cái đầu tiên, cũng đã nói nên sự duy nhất rồi nhỉ.

À, và còn cần 1 điều nữa, nó có khả năng tùy biến, thứ những phiên bản khác không có...

Nơi đây, là ở đâu?

Chúng ta, sẽ lại nhắc lại 1 điều.

Có vẻ con bé Gil đó lại đang xa dần chúng ta.

Nó lập lòe, mập mờ hệt như 1 chú đom đóm vậy.

Nơi đây, được xây nên từ những hạt cát, trắng hơi ngà vàng, hay người ta gọi là màu trắng tuyết.

Kemon thích cái từ trắng tuyết, hơn là trắng ngà, bởi nó sạch.

Còn thực tế thì vẫn phải tùy biến theo sự bẩn thỉu của thế gian này....

Chúng ta, tôi và tất cả, sẽ ngồi lại 1 chút nhé....

Tôi nhớ 7 con người, bên 1 dòng sông........
 
Black Indie
7-


1 chiều mùa đông...

nơi đây không có gió, và nắng thật nhẹ.

Tôi nhớ cái màu của cánh đồng ấy, nơi năm nào tôi đã gặp Gil, trong lần đầu tiên của 1 định mệnh.

Có cần phân biệt tôi, và Kemon là giống hay là 1 không nhỉ, và có cần phân biệt Gil là 1, hay là 2 không nhỉ?

Bản chất 2 tâm hồn, à 1 tâm hồn con gái đó, đều....

Tôi, sẽ không khen 1 đứa con gái nữa.

Uhm.................

...

Nó thật dài, sự dai dẳng ấy.

Nó dài như sự buồn chán khi lặp đi lặp lại những ngôn từ mà đáng ra chỉ nên nói 1 lần trong đời.

Ví như câu, em có muốn làm vợ tao không?

Câu đấy chỉ nên lặp lại.... có lẽ 1, đến 2 lần là cùng.....

Vậy những câu sau nên là gì nhỉ, à, chỉ cần hiểu nhau, hiểu nhau thôi....

Thế nào là ít, và thế nào là nhiều?

Tôi vẫn rất thích 1 đứa con gái ghen điên cuồng, bộc phát tất cả khả năng chiếm hữu của nó vì mình.

Miễn là kẻ đó là, người yêu, hay vợ chính thức đã được chấp nhận.

Như thế mọi lỗi lầm có vẻ sẽ dễ dàng bỏ qua hơn........

à,.........

..........

Em muốn nghe gì không, sóng chạy 1 bài?

Lâu lắm rồi, tôi không ra biển.

Tôi thích biển hơn núi, em biết mà.

Ở đó có nắng, có thiên nhiên, và có lòng người.

Lòng người vẫn là gì nhỉ, là gì để đẹp nhất nhỉ, 2 con người đối xử với nhau như thế nào?

Chúng ta sẽ không đi tìm câu trả lời nữa nhé, vì đó thật không cần thiết........

Hôm nay, Gil vẫn đang lang thang trong mớ hỗn độn của mình.

Có vài sự kiện mới đến, và có vẻ nó cũng chả khiến mọi thứ thay đổi tốt lên.

Gia tộc của con bé ấy, giờ chỉ nên gọi là gia đình thôi.

Uhm, gia đình, hoặc là chuột tộc.

Từ chuột, có vẻ vẫn gây khó chịu cho rất nhiều người.

Vậy chúng ta sẽ gọi chung tất cả là gia đình, cho dù ít, dù nhiều....

Vẫn không được nhỉ, không thể gộp 2, vào làm 1 được.

Tại sao lại không?

Tôi vẫn cứ bỏ qua mọi thứ đấy, 1 gia đình, không phân biệt ít nhiều, cao quý hay không, quyền lực, hay không....

Gia đình đó cũng có 2 nhân cách như 1 con người, 1 là man trá, 1 là thâm độc.

Buồn nhỉ, không có nhân cách nào....

Thực ra 2 từ ấy vẫn có thể đẹp, trong 1 hoàn cảnh nào đó....
 
Black Indie
8-


Hai nhân cách của 1 con người, và của 1 gia đình thì có gì là quan trọng....

Tại sao, à....

Chúng ta hay thấy được sự phân liệt đó ở con người nhỉ.

Như ở tôi, 1 nhân cách là người, 1 nhân cách là nhà văn, ví dụ thế, à, 1 nhân cách là nhân vật chính, tôi nhầm.

2 nhân cách đó tồn tại đồng thời, bởi vì chúng ta là những thực thể bị phân ly.

Chỉ cần biết vậy là đủ, à...

Có vẻ chả còn lại gì trong buổi đêm này.

Tôi đang lặng lẽ những nét bút và, 1 chuyện buồn.

Từ giờ Kemon...

...

Vì sao lại vậy nhỉ, vì sao?

Thế giới chật hẹp, và đi đâu cũng chật hẹp.

Mọi thứ đang dần thu hẹp bởi những kẻ quyền lực, hay bởi nội tâm họ đang sáo rỗng.

Điên cuồng là bước đầu của.... cái chết nhỉ.

Và nếu chết được thì....

Chúng ta đã nói quá nhiều về điều này, nhưng chưa nói nhiều về 1 điều...

À, câu chuyện đã bỏ lỡ phần đầu, nên nhiều kẻ không hiểu được phần nào tính cách, hay số phận của vài nhân vật.

Cũng chả sao đâu, nó vẫn hoàn hảo bởi sự thiếu hụt và che lấp.

Chúng ta, đang nói đến 1 điều thiếu hụt chưa được nhắc đến.

1 ánh đèn trắng giữa phố đêm.

Thấp thoáng là 12 nụ tầm xuân, trên một chiếc cây còi cọc đang chớm nở.

Xung quanh tôi, vẫn có rất nhiều tình yêu, chỉ có điều chúng bị mắc kẹt lại....

Tôi nghĩ vẫn là do những suy nghĩ thôi.

Nhưng tôi sẽ không bước trong sự thả trôi nữa, bởi,... không cần thiết.

Ngày này, Kemon có 1 thú vui khác để tiêu khiển, ngoài sự chán nản, bế tắc, cùng thả trôi.

Thú vui đó là.... chìm thật sâu vào sự hoang tưởng.

Sự hoang tưởng lớn nhất của nó là tình yêu.

Điều mà chúng ta chưa đề cập đến nhiều chính là sự hoang tưởng.

Nó là 1 phần của trí tưởng tượng nhỉ, và hoang tưởng nghĩa là viển vông, sai hướng.

Ồ, nhưng làm sao để nó lại vui, lại vui nhỉ?

Hoang tưởng sẽ lại dẫn chúng ta đến..., tôi không nghĩ vậy.

Bạn có thấy khó chịu khi có quá nhiều dấu "..." không?

À, câu chuyện này chỉ dành cho 1 số ít người hiểu nó.

Có vẻ, nó sinh ra đã khá là ích kỷ, hoặc là nó cần những con người đủ bao dung, và đồng điệu để hiểu mình.

Bạn thấy nó giống 1 cô gái nhiều tội lỗi à, miễn là cô ấy đẹp, và chưa từng có lỗi với bạn là được nhỉ?

Bạn sẽ bao dung với con người đó bằng sự tử tế, kiên nhẫn, hay là......... khó hiểu của chúng ta?
 
Black Indie
9-


Tôi lại, quá nhiều thứ lại, khó chịu với thế giới này.

2 bản thể, của 2 tập thể, 2 con người, và 2.......

.... khó chịu, và lại khó chịu, cho dù đó là điều tôi mong muốn.

Đó, chỉ có thể là biểu hiện của sự chưa trưởng thành, hay nói 1 cách dễ hiểu là sự chậm trễ của sự thích nghi.

Kemon luôn có một cảm nhận là phải chạm vào, liên kết. biến hóa thế nào đó để cuộc đời của nó y hệt 1 tựa game nhập vai nào đó mà nó yêu thích.

Trước đây, nó thích nhất hẳn là thể loại tận thế, chết nhiều, khó khăn, và đi lên từ tay trắng, 1 thể loại hard-core, đại loại vậy.

Và khi biết được sự thật ấy, sự thật thế giới này là 1 sòng bạc, thì việc liên kết 2 thực thể kia khiến chúng gần nhau, hay hóa làm 1 vẫn không dễ dàng hơn.

Hẳn chỉ như thế, nó mới tìm được niềm vui trong cuộc sống này, ngoài tình yêu, và những tựa game thông thường.

Đó, tất yếu cũng là cảm nhận của rất nhiều người.

Nhưng họ đều đã thất bại, trong sự mê muội của mình.

Bởi cuộc đời này không phải là 1 trò chơi, nên để biến nó thành 1 trò chơi thì....

Chúng ta vẫn vậy, sẽ không đi tìm những câu trả lời, để làm gì.

Thật đau khổ khi phải nhìn 1 buổi hoàng hôn đẹp trôi qua trước mắt mà không thể nhốt cơn gió của nó vào lồng ngực, màu hồng mặt trời vào đôi mắt.

Và càng, tột cùng hơn khi lời hẹn ước năm nào vào 1 hoàng hôn cùng Gil...

Có lẽ, buổi chiều đẹp ấy, sẽ mãi là những vần thơ sến sẩm trong 1 tập sách đọc muộn, trên 1 chiếc bàn gỗ đen cũ kỹ.

Và, con bé ấy giờ này, haizzz, cũng chả để làm gì nhỉ.

Nó đang toan tính 1 điều, điều mà sẽ thay đổi cuộc đời của nó.

1 lần và, à, mà đã được lần nào đâu.

Kemon sẽ động viên nó, trên từng giọt mồ hôi thâm, rỉ ra từ... bộ phận đã nát nhừ và sưng tấy theo 1 cách không cần thiết.

1 chiếc xích đu cũ nhỉ?
 
Black Indie
10-


Chiến tranh qua chưa nhỉ?

Nó mới bắt đầu thôi mà....

Ai nghe điều này thấy buồn, ai thấy vui?

Những kẻ vui là những kẻ đã trải qua quá nhiều những cuộc chiến, để hiểu 1 điều là, họ sẽ đứng ngoài tất cả.

Kẻ nghịch ngợm thì đứng ngoài và vứt những tàn thuốc vào gần vài thùng thuốc nổ.

Kẻ dại, sẽ đứng gần chúng và nghĩ linh tinh.

Kẻ khờ sẽ quay ra tấn công những kẻ đứng ngoài.

Và kẻ thông minh nhưng nghiêm túc, sẽ đứng ngoài và lo cho cuộc sống của mình.

Những kẻ nghiêm túc đó, sớm hay muộn sẽ vẫn bị lôi lại vào những cuộc chiến.

Ồ......

đó là 1 dòng chảy bất tận của cái gọi là?

Chúng ta, vẫn không tìm kiếm câu trả lời.

Gil hôm nay... nó lại buồn.

Người nó yêu lại không nghe lời nó.

Kẻ đó có vẻ chắc chắn sẽ làm chồng nó ở thực tại này.

Ồ, và chúng ta lại có quá nhiều những thực tại để nhớ, và quên.

Tất cả chợt nhận ra 1 điều, toàn bộ những trang chữ về thực chất lại là chỉ nằm trong 1 cuộc đời duy nhất.

Đó chính là những thực tại được trải ra, vô vàn, vô lối, loằng ngoằng, và vẽ lên cái hình dung mơ hồ về thứ gọi là ma trận của những thực tại.

Khi ở trong ma trận đó, chỉ có 1 thứ duy nhất giúp chúng ta thoát ra.

Trong 1 bộ phim hay, thứ đó sẽ rất phức tạp, nguy hiểm, và bí ẩn.

Thật may cho chúng ta, bộ phim cũ ấy đã được công chiếu, và rất rất ít người biết nó mang tên gì.

Nó chứa đựng bí mật lớn nhất của nhân loại cho đến lúc này.

- Gil, em còn yêu tôi chứ?

Kemon khẽ hỏi con bé, khi nó đanh lơ mơ nghĩ về tình yêu của mình.

2 bọn nó đang ở trong 1 giấc mơ không có thật.

Không!

1 câu trả lời phũ phàng....

Kemon cũng không ngạc nhiên lắm.

Thứ nó tìm kiếm chỉ là 1 niềm vui nho nhỏ ở 1 nơi có quá ít hy vọng và thực tế.

Làm sao có thể chứ, làm sao nhỉ?

Gil đang dự định điều gì?

Nó đang trên chiếc giường trong căn phong tối của mình, mệt nhoài sau khi đã vẽ lên 1 kế hoạch vô cùng chi tiết.

Kế hoạch đó nhằm lấy đi cái trong trắng của người nó yêu khi hắn mới tròn 17 tuổi.

Kẻ ấy đã bị bắt đến nơi này trong 1 giấc mộng cận thực, bởi 2 thành viên trong gia đình của nó, những kẻ đã xuất hồn và được phép sử dụng cổng di chuyển giữa các thực tại.

Và để lấp vào sự thiếu hụt của thân xác 17 tuổi đó, Kemon trong thực tại này đã bị sát hại 1 cách dã man.

Hắn đã mất đi linh hồn, cùng cả thể xác của mình.

Nếu họ không làm điều đó, thì sẽ xảy ra 1 sự cưỡng ép dịch chuyển, và kế hoạch sẽ bị bại lộ.

Họ, tất cả sẽ chịu 1 cái án đáng kể, đáng kể.

Mục đích khi họ bắt giữ thực tại 17 tuổi của Kemon lên đây, đơn giản vì nó chưa có những năng lực nguy hiểm như Kemon trong thực tại này.

Và sự ngô nghê ấy cũng khiến việc hoàn thành kế hoạch trắng mà gia tộc xưa cũ ngày nào đã đề ra được dễ dàng hơn, hay đơn giản là chả có khó khăn gì.

Điều khó khăn lớn nhất họ đã làm được rồi.

À... còn Gil, còn Gil....

Có vẻ khá tội nghiệp cho thằng bé đó khi nó lại bị lợi dụng bởi chính 1 thực tại của người nó yêu.

Con gái, có muốn được thử mùi người yêu mình khi kẻ đó chưa cùng ai không nhỉ?

...

uhm.
 
Black Indie
12-13


"Chậm, thật chậm....

tiếng nói của ai đó, chả còn ý nghĩa gì cả?

Gộp 2 thứ lại nhé.........

Mấy giờ rồi nhỉ?

.... chả còn gì cả?"

Những lời cuối mà 1 con người thốt lên vì lạnh, đã quá lạnh rồi......

Và......

Thôi thì,...... thôi......

....

Không có hồn có sao không nhỉ, nó chán, chán ngắt.

Cứ nhìn 1 gã đã chết như Vũ Nguyễn, hay Elon Musk là biết.

Chán ngắt, lạng tanh, và những ngôn từ vớ vẩn, mơ hồ.......

1 cái máy phát âm, à, phát âm cho ai?

Nếu đó, là 1 cô gái, thì khả năng sẽ hữu dụng hơn, với chỗ ấy còn ấm.

Ít ra, nó tốt hơn nhiều 1 cái xác đã lạnh, hay 1 con búp bê silicon nhạt nhẽo.

Nhưng, chưa ai thấy một cái xác đàn bà di động nào nhỉ?

Có lẽ bởi họ ít tài giỏi, ít lên tiếng, hay vì một lý do nào đó chăng?

Để sử dụng những con búp bê tình dục sống động ấy có dễ không?

Biết đâu đấy, Kemon sẽ thử vào 1 ngày gần nhất.

À, nhưng trước đó nó sẽ phải giết vài kẻ ở cái dạng ấy cái đã....

Vài kẻ xinh đẹp......., không, nó không nỡ....

Vậy thì sẽ cần ngồi chờ, vài kẻ ngô nghê cùng nhau làm, và tự làm chuyện đó.

Còn tôi lại là ai nhỉ, 1 tội phạm, đúng vậy.

Giờ còn ai ở bên kẻ này phút chớm Thu?

Tại sao lại là mùa thu nhỉ, tại vì mùa thu rất giống với cái không khí lành lạnh đầu xuân.

Chỉ khác 1 điều là, mùa xuân, là mùa của một căn nhà tế bần, nuôi những đứa trẻ mồ côi, dựng lên trên chính giữa một mũi hảo vọng tuyệt đẹp.

Hắn sẽ đập nát ngôi đền bẩn thỉu kia vào một ngày gần, để hiện thực hóa ảo mộng đó.

Nơi ấy, sẽ dành để nuôi những.... những ai mới thú vị nhỉ?

Có lẽ dùng hơi nhiều, mà có lẽ nhàm nhàm câu hỏi rồi.

Nơi ấy sẽ để nuôi những kẻ dâm dục, và bị bố mẹ chúng ngược đãi.

Để làm được việc đó thì tất yếu là, phải tàn sát những kẻ đã đẻ ra và hành hạ chúng.

Vẫn còn thiếu vài điều nào đó.

Còn ai hiểu điều này sẽ thành sự thật sau khi, 4 thực tại kết thúc?
 
Black Indie
14-


Chờ đợi nhỉ, chúng ta vẫn đang quẩn quanh ở sự đợi chờ?

Nếu lặp lại một vài thứ ở nhiều nơi khác nhau, và ít người biết hết tất cả, thì nó vẫn không nhàm chán, và hẳn vẫn không bị lên án hay xem là đạo nhái, sao chép.

Và khi lặp lại 1 sinh mệnh qua vô vàn thực tại khác nhau cũng vậy thôi, bởi, à, còn bởi chưa kẻ nào biết về cái gọi là sự dàn trải của thực tại ấy.

Thực tại, trong những bộ phim, hay lời kể cũ nó không đúng lắm.

Nó à, cũng hơi giống như 1 cái cây, với nhiều cành nhánh.

Để miêu tả hay định nghĩa rõ ràng và đơn giản thứ đó cũng dễ thôi....

"Nó giống như 1 ngọn cỏ, nhiều hoa.

Những bông hoa cỏ của mùa xuân....."

Nếu dễ thật vậy thì đã có người định nghĩa nó rồi chứ........

À, Kemon 17 tuổi của chúng ta vẫn khổ đau.....

Và tôi lại nhớ nhầm, khi phải sống quá nhiều cuộc đời 1 lúc, hay chăng tôi vẫn vậy....

Kemon là một giấc mơ nhé.

Hắn đang quằn quại trên chiếc giường của Gil, bị trói 2 chân, 2 tay.....

Thằng bé ấy đang ở độ tuổi sung mãn nhất của con người nhỉ....

Và nó cần 1 điếu thuốc, nơi này chật chội quá, ôi, sự chờ đợi.........

...

đi đâu bây giờ, khi chân tay bị trói.

Và, à, nó,.... nó có thể xuất hồn khi sinh ra ở ngã rẽ này....

Con bé ấy sẽ làm gì nó, bằng cách nào nhỉ?

Nó biết, nó biết, sẽ biết...

Gil đang đến, lần này là sự thật.

29 tuổi, và 17 tuổi, vậy là cô cháu nhỉ, 12...., 12.... tuổi lệch dòng....

Và 11 năm nữa, Gil mới gặp lại nó ở thực tại 40 tuổi, bởi đó là một thực tại thời gian ngược....
 
Black Indie
15-


"Chúng ta, sẽ mãi là, anh em nhé"...

Đó là 1 câu nói vang lên quanh nó, khi nó đang nằm trên chiếc giường bẩn và nhỏ này.

Gil nó cao có m55 thôi, nên chiếc giường này cũng chỉ dài 1m75, và chân Kemon phải thò ra khỏi giường mới không bị đau....

Ai là anh em với ai ở đây nhỉ?

Khi anh em mà đã hãm hại nhau, thì, chả còn cái đéo gì cả.

Nhất là tội ác đấy động chạm đến tình yêu....

Tiền có thể bỏ qua, cái chết, sức khỏe.... tất cả đều có thể bỏ qua, nhưng tình thì không.

Đó là 1 câu chuyện vô cùng đặc biệt của cái gọi là tạo hóa...

Và kẻ vừa nói ra câu nói trong "âm thầm" đó, chính là kẻ đứng đằng sau con bé Gil, xúi dục nó lợi dụng Kemon....

Kemon 40 tuổi đã chết, còn 17 nằm đây....

Tiếng bước chân thật chậm tiến về căn phòng nhỏ.

Có 2 người tất cả.

Căn phòng này nằm trong 1 quân thể kiến trúc cổ ở nơi Ninh Bình heo hút này.

Gia đình của Gil chọn trốn đây làm nơi an nghỉ cuối cùng của mình.

Họ hiểu điều đó, nhưng cũng không buồn thoát ra, cũng bởi không thể chống lại 1 mệnh lệnh xưa cũ điên rồ của một kẻ chỉ còn là 1 cái xác không hồn.

Ai sẽ kết thúc cái xác ấy để thoát ra?

Và nếu không hồn, thì lời nói hay mệnh lệnh hiện tại từ đó là, của ai?

...

Thân xác Kemon 17 dần yên lặng, phần tinh lực của nó đã thoát ra ngoài sau 1 giấc ngủ nhanh.

Nó đang quanh quẩn trong căn phòng này, chờ đợi, và quan sát xem 2 kẻ kia định làm gì.

Còn Gil đang ở đâu, nó chưa có được năng lực soi rọi suy nghĩ nên chỉ còn cách phải đi tìm bằng phần hồn của mình 1 cách thủ công.

Nhưng nó chờ, chờ đã...
 
Black Indie
16-


Gần đến ngày đó rồi, rất gần.

Đó là ngày mà tất cả những tội lỗi được định danh trên thế giới được ngả bài...

Các tội chính bao gồm:

- Pháp luật sai pháp luật

- Lừa đảo truyền thống

- Lừa đảo tiến hóa nhưng sai luật

- Ăn theo truyền thống

- Ăn theo vụ lợi...

...

và, điều đặc biệt cũng rất mới, có ai nói ra chưa nhỉ, chính là không loạn luân theo tiếng gọi của tình yêu.

1 kẻ đã chết, để làm gương, cho tất cả...

Cái tên bắt đầu bằng chữ V ấy hẳn khiến nhiều kẻ buồn, và tiếc nuối.

Cũng cống hiến, cũng làm được gì đấy nhỉ?

Nhưng nó sẽ là quá nhạt nhòa so với những gì chúng ta sắp có.

Nó nhạt nhòa đến mức khi nhìn lại, thì nên đem bắn bỏ từ sớm thì tốt hơn.

Sự khác biệt rất lớn ấy nhỉ, giữ sa mạc khô cằn, và, tôi nghĩ là một thành phố có nhiều màu xanh của rêu.

Rêu, cũng là một sự khởi đầu không tồi cho sự sống.

Nó vẫn còn tốt chán so với giấc mộng vươn tầm kia >)))))))))...

Thật hài hước, sẽ thật hài hước.... >))))

...
 
Black Indie
17-


Thế giới này thật ngột ngạt, để kiếm 1 chỗ thở cũng khó khăn.

Chúng ta đã đi đến đâu nhỉ?

Trong thời cổ đại xa xưa hẳn đã nổ ra những cuộc cách mạng, khởi nghĩa, tàn sát... và thay đổi mọi thứ.

Còn thời nay, chúng ta có một thứ khác thú vị hơn.

Nó thú vị bởi nó khác biệt thế thôi, ấy là thay người hành đạo.

Ai thay người hành đạo nhỉ?

Chúng ta, lại nhớ về cuộc chiến của những vị thần, và cuộc chiến giữa loài người và thần linh.

Ồ, còn gì nữa nhỉ, đó là những trận chiến trong vũ trụ to lớn.

Vũ trụ...

1 thứ khá xa vời.....

Kemon lại đang trôi đi theo những nghĩ suy của mình trong khi chờ đợi 2 con người kia.

Tiếng lách cách của then cửa khiến nó dừng lại.

Khi xuất hồn thì có thể đi xuyên qua mọi thứ, trừ duy nhất 1 thứ, là nước.

Khi ở dưới nước thì linh hồn không duy trì được hơi nhiệt cần thiết của mình.

Họ đơn giản là không thể xuống dưới nước quá 10 phút, lâu hơn cơ thể sinh học một chút.

À, nhưng nếu là 1 hồn ma thì lại khác, chúng không cần đến nhiệt để duy trì sự liên kết với thân xác còn sống.

1 kẻ bước vào, khuôn mặt xấu xí, tròn.

Đôi mắt hơi thâm trên khuôn mặt ngắn, kẻ ấy không cao, nếu không nói là lùn.

Đó là một người đàn bà đã luống tuổi, dáng cũng xấu, mông lép, phần trên lại to....

Nhìn chung, là khá buồn...

Tiếp ngay sau con người ấy, là...... là 1 kẻ mà Kemon chưa từng nghĩ đến, đó chính là vợ cũ của nó.

Con ôn ấy làm gì ở đây....

2 kẻ ấy từ từ bước vào căn phòng.

1 người đứng trước cơ thể của Kemon, 1 người ngồi trên chiếc ghế cạnh đó, và nhìn.

Họ, không rõ ai trong 2 nhỏ 1 giọt lệ kỳ lạ.

Nó kỳ lạ bởi nó không dành cho hắn.

Kemon trong góc tường có thể cảm nhận rõ điều đó, ồ, nó vừa được mở lại một năng lực xưa cũ của mình.

Con người vừa khóc vì, ân hận đó, chính là.......

Và, con bé ấy ân hận điều gì, hắn không rõ.

Hắn đoán là nó ân hận vì đã không giết mình sớm hơn.

Giờ hẳn là cơ hội, cơ hội...
 
Black Indie
18-


Mơ mộng và dại khờ....

2 kẻ ấy lại ngồi tĩnh lặng....

Kẻ rơi lệ kia, ồ, nhầm, đó chính là cái xác không hồn đang nằm trên giường nhỏ.

1 giọt lệ khẽ rơi, và không ai buồn lau nó.

Đúng, giọt lệ của sự ân hận, tại sao hắn đã không chết sớm hơn ở cuộc đời này.

17 tuổi ư, nó nên chết từ......... khi nào nhỉ, khi nó.... lần đầu bị cô lập khỏi thế giới này.

Sự cô lập ấy đã trở nên quá quen thuộc.

Và Kemon 17 tất nhiên không biết đến người vợ kia.

Và thực ra, con bé cũng không phải là vợ cũ của nó khi nó 40 tuổi.

Bởi vì đơn giản, nó không định cưới kẻ ấy làm vợ, cuộc hôn nhân đó chỉ vì 1 mục đích thánh thiện không liên quan đến gia đình.

À, đúng sai chúng ta không nhắc đến, mà đơn giản là khi ấy nó chưa muốn lấy vợ, nếu không bị thúc ép bởi kẻ tiền nhiệm kia.

Nó vẫn muốn tìm hiểu thêm về con người ấy.... nhưng mọi thứ đã trôi theo một hướng rất xa....

Và khi nhìn lại, nó sẽ gọi con bé ấy với 1 từ chính xác là, người tình số 0.

Chả còn ai, mang nợ ai ở đây cả.

Không thể, càng không thể gọi là vợ cũ được....

Nhưng oán hận, thì vẫn còn....

Điều đó có nghĩa là, khổ đau cho con bé ấy còn kéo dài.... tiếp 12 năm, 12 năm nữa.

Đó, cũng là lúc con bé ra đi........

.... .....

Chả có gì cả...

Thực tại này, 2 kẻ ấy đến đây để làm gì?

Zel, người tình cũ của hắn, vẫn đang ngồi.

Trong tay nó cầm 1 cây bút mực màu trắng.

Còn kẻ kia, đang chuẩn bị một nghi thức nào đó.

Cả hai đều không hay biết là, Kemon không còn trong thân xác đó.

Nếu cái xác ấy chết bây giờ, tất nhiên hắn sẽ thành 1 con ma lang thang không nhà.

Nhưng, gia đình này mang hắn đến đây không phải cho sự lãng phí vô ích như vậy.
 
Black Indie
19-


Tĩnh lặng, và ồn ào....

nghi thức này cũng chả có gì đặc biệt, đó là nghi thức lấy đi cái lần đầu của 1 thằng con trai.

Con đàn bà ấy nhẹ nhàng trèo lên người nó, nới nhẹ khuy quần....

...

Thời gian trôi đi, và cái xác không hồn vẫn làm tròn nhiệm vụ của mình...

Đứa con ấy sinh ra....

Không ổn, nếu là cái gen của mụ đàn bà kia thì khả năng sẽ không được lắm, không xứng...

Và, Gil nó đang ở đấu, nó đã thất bại rồi sao?

Kemon không hiểu sao biết rõ con người này, à, đó là 1 kẻ nó ao ước muốn lấy làm vợ trong thực tại kia, kẻ đó mới chính là kẻ đưa ra thử thách cuối cùng cho nó.

1 lời nhắn từ cõi vô hình đã.....

Nó nhớ mãi câu nói ấy, trong 1 giấc mơ, rất thật, rất thật...

"Vào một buổi đêm muộn, khi mày đã mệt nhoài với nỗi đau, buồn chán, và cô độc..., khi không còn ai thắc mắc là tại sao, họ lại cần chấp nhận... con bé ấy, sẽ hoàn thành giấc mộng của mình..."

...

Hắn không muốn xem gì nữa, lặng lẽ đi xuyên khỏi bức tường mỏng.

Đứa con đầu tiên này sẽ là vật phẩm cống nạp cho Hoàng tộc hiện tại, với mục đích dùng cho những bí mật liên quan đến tâm thức và những năng lực tâm linh cổ điển.

Nó sẽ được nuôi dưỡng bởi 1 người đàn bà khác.

Còn kẻ là mẹ kia, sẽ chết vào một ngày được chọn.

Kẻ đó không cần sống thêm làm gì, bởi đã hoàn thành vai trò 1 bộ gen lỗi của mình.

Còn Zel, ở đó để làm gì, không một ai quan tâm....

Kemon đi dọc theo hành lang nhỏ, dẫn đến 1 phòng khách khá rộng.

Nơi ấy, nó gặp 1 cảnh tượng không mấy đẹp cho lắm...

Chính Gil, đang quỳ sụp dưới sàn, 2 tay bị trói, mấp máy đôi môi trước một người lạ mà Kemon không biết.

Nó có biết ai ở đây đâu ngoài con bé Gil được báo trước trong giấc mộng ấy.

Kẻ đang đứng trước mặt Gil, chính là lá bài cuối cùng, lá bài bí ẩn lớn nhất của gia đình này.

Con người đó được gọi với cái danh, Quốc mẫu Việt Nam, hay, chị Cả....

Một con người rất rất ít kẻ biết đến, chính xác là chỉ có 2 người biết về kẻ này.

Và kể cả 2 con người ấy, 1 đã chết, 1 thì tàn phế, sống thực vật hết đời.

Nhưng giờ là thời điểm con người này buộc phải liều lĩnh chui ra ngoài ánh sáng.

Đó, là 1 người đàn bà tầm 45 tuổi, tóc dài màu xám tro, đôi mắt xàu xanh lục khá lạ.

Cái tên thật của nó, đã bị thất lạc từ lâu, và trong 1 hoàn cảnh nào đó, nó được gọi với cái tên Việt là, Cam.

Cam, là 1 kẻ điên theo cái nghĩa, thông minh nhưng vô phép tắc.

Đó là yếu điểm duy nhất của con đàn bà này, vẫn thuộc dạng coi trời, bằng vung...
 
Black Indie
20-


Căn bệnh thế kỷ, ai nghe cũng ngại nhỉ?

Con bé già ấy đã không dùng bao.......

à, không, kẻ mua dâm ấy, đã không dùng....

Chúng ta, lại không quan tâm đến thứ đó....

...

2 tay bị trói, nó đang lẩm bẩm 1 câu:

- Mẹ, mẹ tha cho nó đi, con yêu nó.

Nó là ai, tao biết mày yêu tất cả 3 người.

Mày muốn tao tha cho ai?

- Cho cha của con.....

Mày ngủ với nó đi, thì tao tha.

Và phải đẻ ra được 1 đứa con với nó....

- Mẹ làm khó con rồi, con không muốn nó kia buồn...

Ồ, thế còn nó kia kia nữa thì sao?

Làm sao mày có thể làm cả 3 đều không buồn.

Mày làm được điều đó trong vòng....

7 hành động liên quan đến tình dục của mày, thì tao tha cho thằng cha ấy...

- Bà lại làm khó, tôi chịu.

Thế để tôi chọn 1 ưu tiên nhé...

Nói là phải nghĩ kỹ đấy, chết là khỏi hồi sinh...

- Tôi,....

Nói xong nó lao thẳng về phía con người ấy, miệng đưa lưỡi đẩy ra 1 con dao nhỏ....

Kemon chỉ kịp thoáng nhìn cảnh tượng đó, rồi kỳ lạ một lực vô hình hút nó trở lại thân xác cũ.

Một linh hồn thoát xác chỉ bị hút trở lại một cách cưỡng bức về cơ thể của nó khi và chỉ khi, kẻ ấy ra lệnh.

Kẻ đó, là những kẻ nắm quyền điều khiển tất cả chúng ta.

Hắn muốn hành động tiếp theo là vậy, thì, là vậy....

Kemon bừng tỉnh trên chiếc giường, nó tức tối khi không biết ngoài kia vừa diễn ra chuyện gì....

- Mẹ mày.....

Không có ai hồi âm.

2 kẻ trong phòng cũng đã biến mất, chỉ còn sót lại ít dịch nhầy vương vãi.

Bọn nó cũng kịp mặc lại chút quần áo rách cho cơ thể lành mạnh này.

4 chi vẫn bị trói, nó, mệt, ngủ một lát...
 
Back
Top Bottom