Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BL] Tôi không phải Hạ Thiên!!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
378567042-256-k618977.jpg

[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Tác giả: weanyang
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bạch Y là 1 gamer nổi tiếng, đã tham gia thi đấu rất nhiều giải và đều giành quán quân.

Y yêu đội trưởng của mình nhưng người ấy lại coi Y là thế thân và giam cầm , hắn dần dần đẩy y vào đường cùng.

Bạch Y đã tự tử nhưng cậu lại sống lại trong cơ thể 1 thiếu niên 15 tuổi yếu ớt, bệnh tật.

Duyên phận khiến Bạch Y gặp lại người đội trưởng kia, chuyện xảy ra theo chiều hướng nào?

Hãy đón xem!
@SDLL



esport​
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 1


Trong căn phòng tối đen như mực, nơi góc tường có một thiếu niên mang trên mình một mái tóc màu nâu nhẹ cùng gương mặt thanh tú.

Em mặc trên người một chiếc áo sơ mi trắng , phía dưới chẳng có mảnh vải che , em ấy ngồi ôm mình trong góc, tiếng nức nở như muốn nói ra sự sợ hãi của người đó.

Chẳng biết bao lâu, Bạch Y đứng dậy, nhìn chiếc giường vươn vãi những món đồ dùng để làm tình, ánh mắt bấy giờ chẳng còn chút ánh sáng.

[...]

" Y Y, em đồng ý ở với anh nhé!"

Bạch Y mỉm cười vui tươi, mắt hơi nheo lại, cùng nụ cười yêu kiều, rực rỡ như bông hướng dương tỏa ra màu nắng

"Em đồng ý!"

[...]

Bạch Y ngã xuống sàn nhà, thiếu niên từng có nụ cười tỏa nắng bấy giờ ôm lấy đầu, nghiến răng khác xa với dáng vẻ của vài năm trước.

Đau khổ, hối hận trước những gì mình đã nói đang lẩn quẩn trong trí óc em, khiến Bạch Y như muốn chết đi.

Em không biết phải làm gì nữa, em sợ đau, sợ cảm giác chết đi nhưng giờ thì có gì khác chứ?

Em đã chết tâm lâu rồi mà?

Chỉ vài suy nghĩ đã khiến em quyết định được nước đi tiếp theo của mình.

Vân Trần bước vào căn nhà, anh gọi những tiếng đầu tiên trong khi bước đi đến căn phòng anh ta nhốt em lại, trên tay là một vài túi to chứa đựng những món đồ chơi tình dục dùng lên em.

Anh ta mỉm cười, mở cửa ra.

Như bình thường, Vân Trần sẽ thấy em ngồi trong góc phòng im lặng nhưng hôm nay khác lắm, mắt anh mở to, mặt trắng bệch, chân run run chẳng thể đứng vững.

Anh ngã xuống, vội bò đến chỗ Bạch Y, nơi em đã đập đầu mình vào thành giường và sẽ chẳng thể tỉnh dậy.

Vân Trần tay run run ôm lấy thi thể Y, nước mắt rơi xuống, giọng nói run rẩy sợ hãi.

" Tiểu Y!

Tiểu Y!

Đừng đùa anh nữa!

Anh không đánh em nữa, không mắng em nữa.. cho em ra ngoài chơi được không?

Y ...Y dậy đi..

đừng làm vậy mà...

Y..

Y..

"

[...]

Khi Vân Trần về, thi thể của em đã lạnh, chẳng thể cứu chữa.

Đứng trước lễ tang của em, anh lần đầu cảm thấy mình thật tội lỗi, hối hận những điều mình đã làm.

Anh nhìn thi thể của em, nguyện cầu rằng đây chỉ là trò đùa, em sẽ tỉnh dậy và ôm anh nhưng.. muộn rồi .

Anh ngồi trước thi thể Y đến hơn nửa đêm mới chịu rời đi, nước mắt bấy giờ đã cạn, nhưng nhìn anh thì vẫn đau khổ vô cùng.

Bạch Y khi chết đi vẫn chưa rời đi, em muốn nhìn anh , muốn xem phản ứng của anh khi em chết.

Nói thật thì nhìn anh như vậy, em vẫn khá đau lòng, nhưng em lắc đầu rồi quyết định rời đi không lưu luyến nơi địa ngục trần gian này nữa!

Nhưng em đâu biết, em sẽ lại dính đến người này, ở một kiếp khác.

[...]

Khi vừa bước đi vài bước, tầm mắt em mờ dần, rồi liền ngất đi.

Khi tỉnh dậy, em đã thấy mình nằm trong căn phòng bệnh viện lạ lẫm.

Bạch Y vô cùng bất ngờ và khó hiểu.

"Mình sống lại?

"

Em ngồi dậy, đi ra phía cửa sổ, và nhìn thấy mình, không!

Phải là cơ thể mới này mới đúng.

Cơ thể này mang một mái tóc màu trắng bạch kim, gương mặt yêu kiều, ngọt ngào cùng với đôi mắt một bên màu vàng nhẹ, một bên màu hổ phách vô cùng đẹp.

Em giờ đây như một con mãnh hổ mới, tuyệt đẹp lại kiêu hãnh.

Bỗng một người đàn ông đi vào, nhìn Hạ Thiên ( Bạch Y bấy giờ ) , đi đến lại gần và kéo tay em.

Hạ Thiên giật mình, quay lại, mắt mở to nhưng em vẫn cố tỏ ra là mình vẫn là Hạ Thiên xưa.

"Anh?"

Người đó không nói câu nào, nhẹ nhàng nhấc em lên đặt lên giường, rồi tự mình ngồi lên chiếc ghế bên cạnh, sau đó mới nói .

" Thiên Thiên!

Tối nay em phải thi đấu mà giờ lại phát ốm thế này..

Phải làm sao đây chứ!

Anh đã bảo em đừng đứng giữa mưa chỉ vì thua một trận đấu rồi mà..

Như trẻ con ấy, hãy nhớ giờ em là tuyển thủ chuyên nghiệp rồi!

Coi trọng sức khỏe một chút đi!!

"

Hạ Thiên bấy giờ mới biết mình là một tuyển thủ chuyên nghiệp và tối nay phải tham gia thi đấu.

Trùng hợp thay, em kiếp trước cũng là một tuyển thủ nổi tiếng nhưng khá lâu rồi, bắt đầu từ khi em bị giam cầm, em chưa chạm đến game nên giờ sợ đã bị mòn nghề nhưng sợ gì?

Thử mới biết đã mòn hay chưa!

" Tối em sẽ vẫn tham gia!

Anh đừng lo!

"
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 2


Dương Mịch nhìn cậu thiếu niên trẻ đang tỏa ra luồn sóng quyết tâm mà ngao ngán.

Đã ốm nằm viện thế này rồi mà còn muốn đi.

Anh như một anh trai bất lực trước hành động của đứa em trai mình.

Dương Mịch vươn tay, nhẹ xoa đầu em, một tay che đi gương mặt lộ rõ vẻ bất lực của mình.

" Thiên Thiên..

Anh biết là em muốn nhưng nhìn lại em đi.

Bệnh vào cả viện rồi còn muốn đi thi đấu!

Nghỉ ngơi đi, anh xin hoãn lại cho !"

Hạ Thiên nắm lấy góc tay áo của anh, nũng nịu.

" Em muốn đi!

Anhh ~"

Vị quản lý hơi giật mình khi em kéo lấy góc tay áo mình, anh nhìn thiếu niên có gương mặt thanh tú cùng giọng nói ngọt ngào , em ấy dễ thương đến mức không thể trối từ kể cả anh.

Dương Mịch gật gật đầu, thở dài sườn sượt vì không ngờ mình lại thua trước mỹ nam kế của em..

Thiên Thiên vui vẻ, em rất nhớ công việc này, nhớ vô cùng tận!

[ ... ]

Tiếng vỗ tay từ phía dưới khán giả ầm ầm, chủ yếu là nhờ bên đội " Klora Showwer " - Đội cũ của em, à không.

Phải nói là đội cũ ở kiếp trước của Hạ Thiên bấy giờ.

Bên trong nơi chuẩn bị, vừa nhìn tờ giấy thông tin đội bên kia, tay em run run, mắt Hạ Thiên chú ý vào tên và thông tin của vị đội trưởng.

Là hắn!!

Là kẻ kiếp trước đã giam cầm em lại.

Em sợ, sợ đến run rẩy cả người.

[...]

" Mọi người ơi!

Đã sẵn sàng cho trận đầu này chưa ạ??

Chúng ta bắt đầu nha!

Kính mời đội tuyển Klora Showwer và Enegy gless bước ra kháng đài!!

"

Hai đội đi ra, chắc chắn em cũng không ngoại lệ.

Thiếu niên với mái tóc bạc kim đứng trên sân khấu nổi bật hơn ai hết.

Ánh mắt em nhìn xuống phía khán giả, nước mắt rưng rưng.

Đã bao lâu rồi em chưa được đứng trên sân đấu?

Đã bao lâu rồi em chưa được trải nghiệm cảm giác này?

Bạch Y ơi là Bạch Y.. sao em ngốc vậy chứ?..

Sống là thế này!

Tự do - em chỉ cần vậy thôi!

Trận đấu không lâu đã diễn ra, Hạ Thiên ngồi trên ghế, không chậm, không nhanh lấy từ túi là một chiếc kẹo mút vị Chocolate , vừa vào trận vừa ăn.

Phong thái của của em thật khác so với bình thường, mà cũng chẳng phải bất ngờ.

Kiếp trước em là một vị vua trong ngành này mà?

*Chú thích tên nhân vật trong game:

YenB: Hạ Thiên, vai trò sát thủ (Enegy gless) - Lương: Lương , vai trò sát thủ (Klora Showwer)

Liwe : Châu Vân, vai trò pháp sư hỗ trợ (Enegy gless) - Ziengale : Minh, vai trò pháp sư hỗ trợ (Klora Showwer)

Tiểu tiên nữ : Bách, vai trò đấu sư (Enegy gless) - Wanem : Quân , vai trò đấu sư (Klora Showwer)

Đại gia chân đất : Kiên , vai trò xạ thủ (Enegy gless) - yêu mấy bé hồng hài nhii : Yến , vai trò xạ thủ (Klora Showwer)

Meoww: Vương Khải , vai trò trợ thủ (Enegy gless) - Zeeen: Lăng Nha , vai trò trợ thủ (Klora Showwer)

Trận đấu mau chóng bắt đầu.

YenB không vội xông lên vì chỉ cần nhìn cách những nhân vật của đội kia là biết chúng sắp chơi trò phục kích.

Em cũng nói nhỏ với mọi người khi đang tập chung.

' Cuộc giao tranh đầu tiên bắt đầu' do Đại gia chân đất bắn vào đội bên một chiêu làm đóng băng cả một vùng, sát thương khiến pháp sư bên đối thủ mất đi 1/4 thanh máu và bị đóng băng trong vòng 20s.

Nhân cơ hội đang có, YenB dùng một chiêu lấy một mạng từ bên đối thủ.

Bên kia cũng không vì vậy mà lùi bước, bằng chứng là việc sau khi bên Enegy gless lấy được một mạng bên kia thì Klora Showwer liền lấy lại một mạng.

Hạ Thiên cười mỉm nhưng người ngoài thấy thì là một nụ cười khinh miệt.

Anh ấy vẫn vậy, là một tên mất là đòi lại, nhưng em quá quen cách anh chơi rồi ~.

Vừa nghĩ xong, Hạ Thiên liền cắn vỡ miếng kẹo mút, cùng lúc em nhẹ nhàng điều khiển con nhân vật của mình dịch chuyển đến một bụi cây gần đó, chẳng biết may mắn hay đã trong sự sắp đặt , YenB đứng đúng chỗ Lương và Zeeen đi qua.

Chẳng chờ đợi gì, cơ hội là ta phải nắm lấy ngay!

Em mau chóng nhảy lên, dùng chiêu trí mạng giết cả 2 người nhưng do sát thương mạnh nên YenB cũng mất đi 1/2 thanh máu.

Tiếng động khiến cả thành viên 2 nhóm đi đến, Hạ Thiên biết mình đã yếu máu, nên vội chạy đi về thành của mình.

Giao tranh nổi lên căng thẳng, 2 đội đều có thiệt mạng.

Sau khi hồi máu xong , Hạ Thiên mau chóng tiến đến chỗ đang giao tranh.

Bấy giờ chỉ còn Liwe và người và em hận nhất đời - wanem.

Em nghiến răng, nói nhỏ vào mic của trận đấu để cho cả đội đối thủ nghe rõ.

Em chỉnh lại giọng, nó nghe 90% giống với kiếp trước của em.

" ..

Còn nhớ tôi không?

Đến lúc kết thúc rồi, Quân nhỉ?

"

Câu nói ' Đến lúc kết thúc rồi , Quân nhỉ?' là câu nói quen thuộc khi em muốn kết thúc một trận đấu vào kiếp trước, đó là câu nói quen thuộc nhất đối với tất cả thành viên đội kia.

Yến quay sang phía đội trưởng - Quân, nhíu mày, bất ngờ.

" Anh!

Em.. em nghe thấy giọng của Bạch Y!!"

Thành viên đội đối thủ cũng ngó nhìn, ai cũng bất ngờ, cảnh giác nhưng duy chỉ mỗi người đội trưởng kia là bình tĩnh, nhưng chỉ liếc nhìn em cũng biết hắn đang nghiên răng, tức giận.

Hạ Thiên nhân cơ hội đó, lao lên giao chiến.

Wanem cũng không vì điều đó mà mất cảnh giác, anh ta nhanh chóng đỡ được chiêu đó.

Hai người đấu ngang cơ nhưng em đâu để mình thua, ngay lúc máu đang chỉ còn nửa thanh, em liền bật nhảy lùi lại.

Kéo Wanem đến vực đen - vực sâu nhất của game, đã rơi xuống coi như trận đấu kết thúc.

Hạ Thiên dụ hắn đến, dùng dây leo kéo theo Wanem nhảy xuống vực.

*Chú thích

Dây leo của YenB là loại dây 3 đầu, có thể kéo 2 nhân vật theo mình.

Người sử dụng có thể cắt dây nhưng người bị kéo không thể.

Khi mọi người đang xôn xao liệu có phải YenB định kéo đối thủ chết dùng không thì em liền cho họ lời giải đáp.

1 đầu của dây là bám vào cành cây cổ thụ lớn nhất.

Em nhếch mép.

Kéo bản thân lại cùng lúc cắt đứt phần dây ở chỗ của Wanem trong sự bất ngờ của mọi người.

Mc:

" ...

Thật bất ngờ!!!

Sau bao lần thua thì giờ đây, chúng ta có một chiến thắng ngoạm mục!!!

Xin mọi người hãy chúc mừng bằng một tràn vỗ tay!!!"

Bên dưới khán giả hơi khựng lại nhưng sau đó là một tràn vỗ tay ầm ầm.

_END CHƯƠNG 2
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 3


Dưới đèn trời hiu hách, trên đường phố chỉ có mình Hạ Thiên đang đi tung tăng nơi ấy, chàng thiếu niên nhỏ nhắn đi trên dải đường màu trắng, vừa đi vừa nhảy chân sáo trông vô cùng nhí nhảnh, dễ thương.

Từ phía sau Thiên Thiên, một vài tiếng gọi cùng tiếng chạy đến vang vọng trong không gian đêm tối sau trận đấu kia.

Người gọi em là một chàng trai tầm tuổi 17 - 18 trông rất trẻ, đeo một chiếc kính cận khá dày.

Y chạy đến, cùng tiếng gọi :

" Hạ..

Hạ Thiên!!

Chậm thôi đợi tôi !!

"

Hạ Thiên bấy giờ đứng lại, ánh đèn từ một cửa tiệm chiếu vào Hạ Thiên, Em dừng lại ánh mắt nhìn vào cửa tiệm bánh sinh nhật đối diện.

Em không nhớ rằng đã bao lâu rồi?..

Đã bao lâu em chưa từng được trải qua khung cảnh sinh nhật ngọt ngào?

Hay thứ em nhớ là những trận đòn roi, những kí ức đau đớn về việc làm ' đồ chơi tình dục ' khiến em chẳng nhớ thời gian, ngày tháng là gì? và bây giờ đã bao lâu.

Kiên chạy đến, nhìn y , hơi lay lay con người đang đứng đờ ra, giọng nói hơi lo lắng:

" Hạ Thiên, cậu sao vậy?

Thèm bánh kem à?"

Em giật mình, chợt tỉnh.

Y vội quay lại nhìn cậu trai kia, mỉm cười ngốc, gãi gãi đầu để bớt gượng mình.

" A.. tớ muốn ăn một chút thôi.

Cậu ra quán nước kia đợi tớ nhé!"

Hạ Thiên liếc mắt thấy quán nước uống đối diện, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Em chẳng muốn ai thấy được dáng vẻ thiếu thốn của mình.

Kiên nhìn em, đôi mày khẽ nhíu xuống, có phần vừa lo lắng vừa chẳng an tâm.

Giọng cậu ta nhuốm màu không yên tâm.

Cũng phải thôi, chẳng ai sẽ yên tâm khi người bạn của mình đứng sững ra, như thể mất hồn.

Ngẫm nghĩ lại, Kiên thấy Hạ Thiên dạo này cứ như thay đổi 180 độ, từ cách chiến đấu, suy nghĩ, phong thái cũng như một người khác.

Không muốn tin đâu nhưng giờ trong đầy y, Hạ Thiên hình như không phải Hạ Thiên, mà là một người hoàn toàn khác...

Chắc có lẽ xem nhiều phim quá hóa điên rồi, sao có thể có chuyện khác thường đến thế chứ?

- Chàng trai thầm bác bỏ suy nghĩ thoáng vụt qua trong đầu.

" Hạ thiên, tôi đi cùng cậu vào trong đó được không?"

Em nhìn người nọ, khó hiểu tột cùng.

Thật sự em mới chỉ nhận thân phận này chẳng bao lâu, cũng chẳng có cái gọi là 'thừa hưởng kí ức nguyên chủ' như mấy bộ tiểu thuyết mạng hay nói.

Tất cả những thành viên, gia đình, hay kể cả là bạn bè thân thiết của nguyên chủ, em đều chẳng có một ấn tượng nào, cũng chẳng có một tình cảm nào thì khó có thể che dấu hoàn toàn.

Đơn giản thôi, em là Bạch Y, nào phải Hạ Thiên, thiếu niên vẫn đang trong giai đoạn đẹp nhất đời kia.

" A..

được chứ.

Đi nào."

___________________________

Sắp hết năm 2025 rồi. tôi mới nhớ ra mình còn có một tài khoản Wattpad , thậm chí là một bộ chuyện chưa hoàn thành.

Thật sự quá tội lỗi😅

Bắt đầu từ giờ sẽ cố gắng tiếp tục các chương truyện.
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 4


Đại gia đình EG 🤍

Liwe_CV:

Khóc mất!!!

Thắng rồi mọi người ơi!!

Phải đi ăn mừng chứ đúng không??

Bách>< đã trả lời tin nhắn của Zaidepthuychung:

Ai thèm yêu mày=)))

Liwe_CV:

Chị đặt chỗ rồi đó.

Đến chỉ việc ăn thôi nhé.

Mà anh Mịch có đi chung không?

DuongMjch_EG

DuongMjch_EG:

Anh đang có chút việc phải xử lý sau trận đấu.

Mấy đứa cứ đi đi

Không phải đợi anh đâu!

Liwe_CV:

Bọn em cứ gửi địa chỉ vô đây nhé.

Xong việc anh đến cũng được.

DuongMjch_EG đã thả ❤

:Hathien_

Mua xong bánh rồi nha.

Mọi người muốn

mua thêm gì không?

Bách>
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 5


Tại quán nướng gần công ty chủ quản - nơi mà bọn họ thường đi ăn tại ấy mỗi kì chiến thắng hay vui vẻ.

Quán ấy chỉ là một quán nướng nhỏ của hai vợ chồng già nhưng không gian lại khá riêng tư, thịt nướng và bia cũng ngon hơn nhiều chỗ khác.

Đặc biệt, ở giữa quán để một chiếc piano dành cho khách hàng có thể thử dùng.

Hạ Thiên cùng Kiên đi vô quán, em gần như quen thuộc với nơi này, chiếc đàn piano ngay giữa kia em cũng đã từng chơi qua, bản nhạc 'Für Elise' chính là giai điệu em đã chơi ngay chính nơi này, cùng với người em từng coi là cả thế giới.

Lúc ấy có hạnh phúc không?

Có, chắc chắn với một người đang yêu thì nó là rất tình cảm, lãng mạn.

Em khi đó cũng thấy vậy đấy, em yêu hắn đến cùng cực của trái tim, đến nỗi vì hắn, em moi cả tim gan ph.èo ph.ổi ra mà đổi lấy tình yêu.

Bạch Y, em từng ngồi bên cạnh hắn, tay thuần thục kết thúc bản 'Für Elise' rồi trong tiếng vỗ tay của bạn bè, người trong quán ăn mà mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chứa chan đầy tình cảm, thuần khiết và tham vọng.

" Em yêu anh.

Đây sẽ không phải lần đầu em đánh bản nhạc này, khi chúng ta kết hôn, em sẽ cùng anh, cùng tình yêu của chúng ta cất lên âm hưởng này một lần nữa, thân ái của em.

"

Ngỡ là hạnh phúc nhất đời, ngỡ đã tìm được bến đỗ trái tim.

Ấy vậy mà đời quá trớ trêu cho thân ngọc.

Từ cái ngày hôm ấy , ác mộng đời em mới thật sự mở ra.

Hắn ta tàn nhẫn khiến em dân hiến cả xương tủy, kéo em lên thiên đàn của hạnh phúc và tự do rồi lại lạnh lùng chà đạp lên chính tình cảm ấy của em, hành hạ, mói móc hết gân cốt em ra.

Nếu nói, 'Für Elise' này còn được chơi lại không thì có.

Trong căn phòng tối hắn nhốt em, bên góc có một chiếc piano cơ đắt tiền thường được phủ ren chứ chẳng mang ra dùng.

Nhưng chỉ duy có lần, sau khi hành hạ em , chà đạp đến cùng cực, hắn kéo Bạch Y ngồi lên ghế, ép buộc em lại lần nữa chơi bản nhạc ấy khi video em bị hành hạ cứ chiếu mãi trên ti-vi.

Một cơn ác mộng, trái tim em bị gã thiên thần ấy gặm nhấm từng phần, từng phần một cho đến khi em chỉ còn là một cỗ máy vô hồn, không tình cảm, không cảm xúc..

Nghĩ lại cảm giác ấy, Hạ Thiên bấy giờ nắm chặt tay đến mức móng tay cứa thẳng vào da thịt.

Đau thì có đau đấy nhưng nó đã là gì với cơn nhói trong tim em lúc này.

" Sao đấy, cứ thẫn thờ ra nữa vậy?

"

Kiên lay lay em khi cả hai đã yên tọa trên ghế ăn.

Hạ Thiên giật mình thoát khỏi kí ức, em vội xin lỗi rồi mời mọi người dùng bữa.

Chết thật, nếu cứ thế này sẽ bị nhận ra mất.

" Chúc mừng cho chiến thắng của chúng ta !!"

Chị Bách lên tiếng trước, tay dơ cốc nước lên men lên vui vẻ cụng ly với mọi người.

Gần như ai cũng chỉ uống nước uống lên men , một phần vì có vài thành viên ( Như Hạ Thiên và Kiên ) chưa đến tuổi uống rượu bia, hai chị con gái thì không thích bia , chỉ có mỗi Khải là có uống bia vì anh cũng hơn 23 tuổi.

Ở kiếp trước, Bạch Y vốn đã hơn 22 tuổi rồi, lại cũng hay uống thay người nọ nên dần đã có thói quen uống bia, rượu.

Quen tay, Hạ Thiên vươn người lấy chai bia để rót thì liền bị Châu Vân cản lại.

Vì thế em mới nhận ra bản thân bấy giờ còn quá nhỏ để uống rượu, bia.

" Nhóc con tự dưng lại lấy bia làm gì?

Còn nhỏ đừng học thói hư!

Nghe chưa?"

" Em lấy nhầm..

Em xin lỗi.."

" Thằng Thiên dạo này cứ sao sao ấy.

Mấy anh chị không biết thôi, đang đi mua bánh nó cũng như mất hồn, vừa nãy đi qua cái đàn piano nó cũng như vô định, hồn bay nơi đâu ấy."

- Kiên

Chị Bách lo lắng cho Hạ Thiên, vội đặt tay lên trán em xem có sốt không.

" Em cần đi viện không?

Chắc sức khỏe lại yếu đi."

" À dạ. em không cần đâu.. chỉ là em muốn chơi thử Piano một chút...

"

Bách thở phào.

" Muốn thì cứ đi đi, mà em biết chơi piano à?

Giờ chị mới biết đấy!

"

" Em cũng biết chút chút ạ."
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
chương 6


Chị Ái Bách nghe em biết chơi đàn piano thì mắt sáng rỡ lên, tay chị nắm lấy tay tôi, giọng chị nhuốm màu ái mộ như gặp thần tượng vậy.

" Oa!

Em giỏi thật đó!

Chị tập piano phải mấy tháng rồi mà cứ chập chững mãi, không thuộc nổi phím!"

Hạ Thiên nhìn chị, nụ cười trên môi nở gượng gạo.

Em nào phải dễ dàng chơi được piano đâu..

Cũng là cả một quá trình tập luyện gian khổ cả đó.

Mẹ Bạch Y vốn là một nghệ sĩ dương cầm cổ điển nổi tiếng, bà là thiên tài từ nhỏ, năng khiếu là không phải bàn.

Mà kể từ khi bà mang thai Y Y , bà mất đi cảm hứng âm nhạc - thứ mà trước giờ luôn như dòng suối chảy róc rách trong tâm trí bà.

Cha của em lại liên tục đi công tác.

Không ai ở bên an ủi, thứ là niềm tự hào lại như bị rút sạch.

Bà bị trầm cảm nặng sau thai kì, mọi thứ bực tức, cáu gắt và stress đều trút hết thảy lên người Bạch Y.

Bà cố gắng dạy dỗ Bạch y học piano, học thanh nhạc với niềm hy vọng sẽ có thể 'nuôi dưỡng' ra một ' thiên tài' như mình.

Nhưng Bạch Y của bà nào phải thiên tài âm nhạc, thậm chí em còn khá kém cảm âm, thật sự dù có học bao nhiêu em cũng không phân biệt được.

Cũng vì thế, mẹ em ngày càng điên cuồng với việc 'dạy dỗ' con mình trở thành một thiên tài âm nhạc.

Ngày 24 tiếng thì bà bắt em học hơn 10 tiếng, mỗi lần sai tay em sẽ liền bị chiếc roi tre đánh mạnh khiến nó đỏ ửng, rách ra, máu từ đó mà nhuộm lên những phím đàn trắng tinh.

"...

Mẹ.. con đau.. con xin lỗi..."

" Con xin lỗi...

"

" Mẹ ơi.. tay con không cử động được..

đau quá.."

" Mẹ ơi... mẹ.."

Tay Bạch Y kiếp trước lộ rõ những vết sẹo chi chít vẫn còn vương nỗi đau.

Em ghét piano, ghét việc phải đánh piano nhưng sau khi biết yêu, chính nó là thứ em dùng để tỏ lòng mình, cũng chính nó trở thành ám ảnh kéo đến hiện tại của em.

" Piano khó mà, em cũng đã tập rất lâu mới đánh được chút ít đó ạ."

" Hai đứa nói gì với nhau mà hứng thú thế?"

Bỗng nhiên Châu Vân xen vào hỏi, chắc cũng vì trong khi những người còn lại đang nói chuyện về trận chiến trước thì em và Bách lại đi nói về thứ khác, lại còn xôm xả hơn cả ba người còn lại.

" Bé Thiên Thiên biết chơi piano đó chị!

Giỏi thật luôn á!"

Châu Vân nhìn Hạ Thiên và Bách tay nắm tay mà cảm thấy bực bội trong lòng, mặt tối sầm lại, nếu Hạ Thiên không phải là em trai nhỏ trong đội thì có lẽ chị ta đã vùng vằng kéo Bách lại vào lòng rồi tỏ chủ quyền rồi.

Thật là bực mình..

Bên trong thì khó chịu như thế nhưng bề ngoài Châu Vân vẫn mỉm cười dịu dàng như một người chị của cả nhóm.

" Ồ thế hả?

A Thiên giỏi thế.

Thật muốn xem thử tài nghệ của em."

" Em đang bảo Thiên Thiên ra kia đánh một bản đó chị!

Ngay kia cũng có một cây đàn đó!"

Thấy Vân và Bách đều đã để ý đến việc em biết chơi piano, lại còn muốn xem thử em chơi, giờ mà từ chối thì thật chẳng phải phép, thêm nữa hôm nay cũng là ngày vui của nhóm nên chắc Hạ Thiên sẽ thử.. thử đánh một bản nhạc thật vui.

" Thế, em đánh thử bản 'Merry-Go-Round of Life' mọi người nghe vui đừng coi trọng kĩ thuật quá nhé?"

" Ồ, có phải bài này không?

" Vừa nói, Bách vừa tìm kiếm trên ứng dụng Tiktok bản nhạc mà em nói.

Đây là bản nhạc chủ đề của bộ Anime nổi tiếng Howl's Moving Castle (2004) của Hayao Miyazaki, do nhà soạn nhạc Joe Hisaishi sáng tác.

Ca khúc này trở thành biểu tượng âm nhạc của phim và là một trong những tác phẩm được yêu thích nhất trong sự nghiệp của Hisaishi.

Hạ Thiên đứng dậy, đi về phía chiếc piano chống giữa quán ăn vắng.

Em ngồi xuống, mắt nhắm nghiền lại cố gắng nhớ lại hợp âm của bản nhạc, thật sự em chưa từng chơi bản nhạc này cho ai, Hạ Thiên hay Bạch Y biết đến bài này và đánh thử nó là vào một mùa hè rực rỡ năm 17 tuổi, em đã đi xem bộ phim này và yêu thích bản nhạc ấy.

Một mùa hè oi ả, trong căn hộ đón nắng tại chung cư Phương Nam, một thiếu niên và chiếc dương cầm màu nâu gỗ bên vệ cửa sổ đầy nắng, tiếng nhạc vui tươi lại du dương được cất lên hòa lẫn âm thanh gió thổi nhè nhẹ xào xạc qua các tán lá cây xanh ngắt như một bản hòa tấu của thanh xuân.
 
[Bl] Tôi Không Phải Hạ Thiên!!
Chương 7. Em và dương cầm


Hạ Thiên chậm rãi mở lại đôi mắt sáng, em từ từ đặt tay lên những phím đàn piano trắng như từng bậc thang kí ức.

Không còn thiếu niên 17 tuổi trong trẻo thoải mái cất tiếng đàn, cũng chẳng còn ánh nắng chiều ngày hạ oi ả trải dài nền căn phòng.

Tay Hạ Thiên bắt đầu đánh từng nốt đàn, nhanh nhẹn và tự tin như đã khắc ghi rất lâu vào trong kí ức cơ thể, nhưng lại như lạ lẫm không thuộc về bản thân.

Những nốt nhạc tỏa màu nắng bay lên không trung, bao bọc lấy em tựa vỗ về, tựa ấm áp.

Merry-Go-Round of Life không đến như một niềm vui rực rỡ, mà như vòng quay chậm rãi của thời gian, nơi mỗi vòng xoay mang theo một ký ức dịu dàng.

Giai điệu khẽ nâng bước chân người nghe, xoay tròn giữa nắng vàng, gió nhẹ và những giấc mơ chưa kịp gọi tên.

Âm nhạc của Joe Hisaishi thì thầm trong từng giai điệu: cuộc đời có thể đổi thay, có thể mỏi mệt, nhưng vẫn luôn có một nhịp điệu ấm áp chờ ta quay về.

Như trong thế giới cổ tích của Howl's Moving Castle, bản nhạc ấy không hứa hẹn phép màu lớn lao — chỉ lặng lẽ nhắc ta tin, rằng sự dịu dàng cũng đủ làm nên điều kỳ diệu.

Giờ đây, Hạ Thiên như hòa vào với ánh quang của từng nốt nhạc, dáng hình Bạch Y năm 17 tuổi như hiện ra.

Bạch Y đánh từng nốt nhạc, khúc thanh ca vang lên như kể lại cả cuộc đời bằng âm nhạc, là những khoảnh khắc đẹp nhất đời, là tình cảm sâu sắc và là cảm giác bình yên khi nằm lên bãi cỏ rộng lớn.

Càng ngày, nhiều người lẩn theo thanh âm trong sáng mà tìm đến quán ăn này, họ có người đứng xung quanh khu vực sân khấu, lại có người ngồi ăn xung quanh quán để thưởng thức âm nhạc.

Trong đó, có một người đứng đấy, lặng nhìn dáng hình quen thuộc dần hiện ra mà tim đau như vỡ thành trăm mảnh, nhưng hắn ta còn có lẽ gì để đến bên em nữa chứ..

Kiếp trước hắn tồi tệ với em quá, nghĩ lại Vân Trần thật muốn tự đấm vào mình, tự lấy dao cắt đi từng mạch máu sẽ phun trào.

Mới đầu, trong trận đấu với EG khi hắn thấy nụ cười của người đối diện, từng cách đánh nhanh thắng nhanh nhưng không có sơ hở, và với thói quen ăn kẹo mút khi thi đấu của người ấy.

Hắn đã tưởng, tưởng mình nhìn nhầm, nghe nhầm hay nhớ nhầm.

Nhưng khi đối diện với những nốt nhạc, phong cách đánh và nhất là dáng hình Bạch Y hắn khắc sâu trong tim kể từ khi yêu em dần dần hiện ra như tát vào mặt hắn, lại như cho hắn một hi vọng nhỏ nhoi.

Em đây rồi, anh nhớ em lắm, Y Y

Không kìm nén được, khi bản nhạc vừa kết thúc, mọi người dần tản ra không tụ tập đông đảo nơi sân khấu nữa, Vân Trần vội vàng tiến đến, dùng lực nhẹ nắm lấy tay người mình yêu.

Nhưng với Hạ Thiên, nhìn thấy người bản thân hận đến xương tủy đang nắm lấy tay em, ánh mắt tối đen như đáy vực thẳm, em sợ hãi đến cứng người, không thể đẩy người kia ra, ánh mắt em bị dính chặt trên người người nọ.

Ai đến cứu em với.

" Y Y, là em đúng không?

Em về với anh đi..

Anh nhớ em lắm.

Anh hứa không làm điều tệ tồi với em nữa..

Y Y của anh, về với anh nhé?"

Em tuyệt vọng, trong khóe mắt trào ra vài giọt nước mắt.

Lấy hết can đảm, em định đẩy hắn ra, chối bỏ rằng mình là Y Y trong miệng hắn.

Nhưng em chưa kịp làm gì thì đã có người làm trước, Dương Mịch đẩy Vân Trần ra, lực không nặng không nhẹ nhưng có ý cảnh cáo sâu.

Hai người đàn ông to cao mắt đối mắt, áp lực lớn không tả nổi.

" Không ngờ lại gặp tuyển thủ Wanem của đội KS ở đây nhỉ?

"

" Tránh ra giùm cho.

Tôi đang nói chuyện với Y Y, mong anh không chen vào.

"

" Ồ, có lẽ tuyển thủ đây có nhầm gì không?

Y Y của anh là ai nhỉ?

Hạ Thiên bên tôi à?"

Như nắm được cọng rơm cứu mạng, Hạ Thiên kéo nhẹ vạt áo Dương Mịch, ánh mắt thoáng lên sự sợ hãi.

" Em không biết... tên này tự nhiên chạy đến gọi em là Y Y của hắn.. anh ơi, em sợ.."

Câu nói như đả kích đến với Vân Trần, hắn không tin, lại nắm chặt lấy hai vai của Hạ Thiên nhưng nhanh chóng bị Dương Mịch đẩy mạnh ra, lực mạnh và như tỏ thái độ khó chịu.

" Tuyển thủ bên tôi không phải Y Y mà anh nói.

Vả lại, A Thiên chỉ mới 15 tuổi, nếu anh đụng vào và ảnh hưởng đến tinh thần hay thể chất của tuyển thủ bên tôi, chúng tôi sẽ lên đơn kiện anh lên luật pháp vì tội cố ý gây thương tích lên trẻ vị thành niên.

Giờ thì mời anh đi cho."
 
Back
Top Bottom