'Chu Tụng Ngôn nhìn vành mắt ửng đỏ của cậu, sau đó dời tầm mắt đi nơi khác'
Chu Tụng Ngôn lặng thinh chẳng nói gì, Hứa Di Nam đương nhiên cũng không dám ho he, chỉ có thể cúi đầu lẳng lặng uống nước.
Nửa bình nước sắp bị cậu Hứa Di Nam uống hết thì cuối cùng, Chu Tụng Ngôn mới mở miệng: "Bọn nó động tay động chân với cậu rồi?"
Giọng điệu anh bình tĩnh, buồn vui không rõ, nhưng Hứa Di Nam vẫn không khỏi gào khóc trong lòng.
Quả nhiên là biết rồi mà.
Có điều, Hứa Di Nam suy nghĩ một lát, cảm thấy hôm nay Chu Tụng Ngôn hỏi ra lời này, ngược lại bản thân không cảm thấy dằn vặt như vậy nữa.
Thế nên cậu ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lấy lòng: "Nào có nào có, chỉ là đòi ít tiền thôi."
Chu Tụng Ngôn nghe được lời này sắc mặt mới hòa hoãn lại một chút.
Anh không phải là người thích tra hỏi tận gốc rễ, nên anh cũng lười biết quá trình, chỉ cần xác nhận người không sao là được.
Tuy là trong lòng nghĩ vậy, nhưng Chu Tụng Ngôn vừa nghĩ đến Hứa Di Nam giấu mọi người một mình làm chuyện nguy hiểm như vậy là anh lại tức sôi máu.
"Cười còn khó nhìn hơn cả khóc, tôi cũng chả mắng mỏ cậu, có gì thì nói nấy." — Anh nhăn mày nói.
Chưa đợi cho Hứa Di Nam trả lời, anh lại hỏi: "Cậu vốn dĩ tính trảm trước tấu sau hay là che trời lấp biển?
Không sợ bọn họ báo thù hả?"
(*Tiền trảm hậu tấu: Kiểu hồi xưa theo CĐ quân chủ thì cái éo gì cx phải có ý chỉ của vua, nói chi chuyện trảm ng, cho nên quan dưới trảm trước rồi mới tấu cho vua sau có là tội, cha nào nhùng nhằng thì có thể là tội khinh vua, đc đi theo ng mình vừa trảm cx k ngoa đâu.
*Che trời lấp biển: giấu nhẹm đi đíu cho ai bt, thường là chuyện lớn mà là chuyện xấu.)
Hứa Di Nam mím mím môi, rũ mắt không dám nhìn anh, chỉ có thể nhìn chết trân vào chén trà, nhìn chằm chặp hệt như nước trong chén nở có thể ra hoa vậy.
Lúc này cậu cũng cảm thấy bản thân bốc đồng, nhỏ tiếng hèn mọn trả lời: "Không, không có tính giấu cậu, chỉ là không muốn gây thêm rắc rối cho mọi người thôi, tớ nghĩ là nếu mà bọn chúng muốn báo thù thì, thì tớ...tớ chạy lên sở cảnh sát, dù sao cũng không xa."
Quả là câu trả lời trong dự đoán, đáng tiếc là không có tính thực tế.
Chu Tụng Ngôn hỏi tiếp: "Cậu báo cảnh sát rồi sao cho cảnh sát không gọi điện cho bố mẹ?"
Hứa Di Nam không dám nói dối Chu Tụng Ngôn, thành thật nói: "Tớ nói với bọn họ là tớ cung cấp chứng cứ, không muốn người trong nhà mất công chạy một phen."
Mấy chuyện kiểu này xung quanh THPT số 1 có rất nhiều, mỗi ngày sở cảnh sát phải xử lí không ít mấy cuộc ẩu đả mâu thuẫn xảy ra trong trường, dăm ba chuyện vặt vãnh như này thực sự là thường như cơm bữa.
Học sinh không làm chuyện xấu, chỉ là cung cấp manh mối, bọn họ cũng cho rằng không thông báo cho phụ huynh cũng chẳng sao.
Chu Tụng Ngôn nhìn cậu, sắc mặt nhàn nhạt, chả rõ đang nghĩ cái gì, nửa ngày sau mới bình luận một câu: "Cậu cũng có bản lĩnh lắm."
Hứa Di Nam đoán chắc anh chưa hết giận, thế nên dè dặt cẩn thận vuốt lông anh: "Không có, tớ biết sai rồi mà, lần này do tớ bốc đồng quá."
Chu Tụng Ngôn uống một ngụm nước, không nói gì.
Đợi cho đồ ăn đã lên đủ, cậu cả Chu như khai hoang' gắp cho Hứa Di Nam cái cánh gà, làm như vô ý nói: "Hứa Di Nam, cậu có phải anh em tôi không?"
( Khai hoang' , gốc là "破天荒: Phá thiên hoang" nghĩa đen là mở ra vùng đất mới.
Ở đây được hiểu là mở ra tiền lệ chưa từng có hoặc làm chuyện gì đó mà người làm điều đó siêu siêu hiếm làm.)
Hứa Di Nam cảm nhận được, trong lòng Chu Tụng Ngôn xem cậu là bạn bè, bằng lòng đối xử tốt với cậu.
Nhưng để mà nói thật thì cậu không có thói quen thiết lập mối quan hệ quá sâu sắc với ai, cũng cảm thấy thời gian bọn họ quen biết nhau không dài, thật sự là Chu Tụng Ngôn không có nghĩa vụ phải giúp đỡ cậu bất cứ chuyện gì.
Nhưng vào giờ này, phút này, Hứa Di Nam cảm thấy gật đầu mới đúng.
"Tôi xem cậu là anh em, cậu cứ phải vạch ranh giới với tôi, phải không?"
Giọng điệu của anh bình thản đến lạ, chẳng nghe ra được bất kì cảm xúc gì, nhưng càng là như vậy thì càng toát lên vẻ gió giông bão tố.
Nội tâm Hứa Di Nam ngày càng hoảng loạn, cậu gấp gáp giải thích: "Không phải đâu, Chu Tụng Ngôn, cậu đừng nghĩ vậy mà."
Chỉ là cậu đã quen việc gì cũng tự mình giải quyết, không muốn gây phiền cho người khác.
Càng là người thân cận, cậu càng không muốn khiến họ lo lắng.
Chu Tụng Ngôn buông đũa, nhìn chằm chằm cậu hỏi: "Thế sao cậu gặp chuyện không nói cho tôi đầu tiên?"
Hứa Di Nam ngẩng đầu lên, đối mắt với anh vào giây, rồi rời đi chỗ khác.
Cậu hé miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không biết phải biện giải như nào, chỉ có thể bại trận, cúi đầu vờ câm giả điếc.
Chu Tụng Ngôn hỏi tiếp: "Cậu thà rằng để bản thân gặp nguy hiểm cũng không chịu mở miệng đúng không?
Tôi trong lòng cậu không hiểu tình người đến thế cơ à?"
Ngón tay Hứa Di Nam bất giác miết chặt chén trà, nhịp tim ngày càng tăng nhanh, qua một chốc, cậu nói: "Xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa."
Chu Tụng Ngôn thở dài một hơi, giơ tay múc một bát canh cá viên, đẩy bát cho Hứa Di Nam, đột nhiên nghiêm túc nói: "Xin lỗi, tôi không nghĩ đến cậu đi đường đó sẽ đụng phải bọn đấy."
Thực ra anh biết thằng ranh Báo đấy thường xuyên lăn lóc ở cái xó đấy, nhưng anh không nghĩ tới.
Nói trắng ra chính là chẳng quan tâm tới chuyện của Hứa Di Nam gì sất.
Cho nên không nghĩ rằng Hứa Di Nam một mình sẽ gặp nguy hiểm, không nghĩ rằng bản thân nên đưa cậu đi học.
Chu Tụng Ngôn không phải giận Hứa Di Nam mà là giận bản thân, giận mình không chăm sóc tốt cho Hứa Di Nam.
Anh xin lỗi người ta, mà người này nghe xong cũng không nói gì, đến cả đầu cũng chẳng ngẩng lên lấy một cái, cứ như không muốn nhận vậy.
Chu Tụng Ngôn vừa định nói thêm gì đó lại nhìn thấy một giọt nước mắt rơi vào bát canh cá vừa múc.
Lại tiếp tục hai giọt, ba giọt....
Chu Tụng Ngôn xịt keo cứng ngắc cả nửa ngày mới nhớ ra phải đưa khăn giấy cho Hứa Di Nam, sau đó hồi phục lại thần thái thường ngày, cười cười nói đùa cậu: "Tôi không mắng cậu khóc mà, màn xin lỗi này lại làm cậu cảm động đến nỗi khóc luôn rồi?"
Hứa Di Nam nắm chặt khăn giấy, hỉ ra vài cái, vẫn còn rất chi là tủi thân mà nói: "Còn không bằng cậu mắng tớ ấy, cậu đâu có làm sai, xin lỗi cái chi không biết...."
Chu Tụng Ngôn tức muốn bật cười, cố ý chọc cậu: "Thế vẫn chẳng phải là tại tôi à?"
"Không có, tớ không có ý đó mà."
Hứa Di Nam sợ Chu Tụng Ngôn hiểu lầm, vội vàng giải thích.
Chu Tụng Ngôn nhìn vành mắt ửng đỏ của cậu, sau đó dời tầm mắt đi nơi khác.
Bát canh này coi như bỏ rồi, uống vào hẳn là mặn chát biết bao.
Anh lại múc cho Hứa Di Nam một bát mới, nói: "Được rồi, mau ăn cơm đi, tôi không rảnh để bụng đói khóc lóc với cậu đâu."
Hứa Di Nam lúc này cũng khóc hết hơi rồi, ra ngoài rửa mặt, xong quay lại ngồi đối diện Chu Tụng Ngôn, cười hi hi gắp rau cho anh: "Chu Tụng Ngôn, cậu đối tốt với tớ ghê."
Chu Tụng Ngôn khẽ hắng giọng một cái, vẫn như cũ không biết hai từ khiêm tốn viết thế nào, đáp một cậu: "Cậu biết là tốt."
--------------------------------
Sau một tháng đi học, thứ chào đón đám học sinh chính là kì thi tháng khiến người ta kinh hồn táng đảm.
Hiệu suất của trường THCS số 1 nổi danh là siêu nhanh: Một ngày có điểm, hai ngày có bảng xếp hạng, ngày thứ ba chủ nhiệm đã bắt đầu gọi học sinh đến trò chuyện.
Đúng chẳng chệch đi đâu, Chu Tụng Ngôn lại được "mời" lên văn phòng vì thành tích môn tiếng Anh.
Giáo viên tiếng Anh của lớp A3 tuổi mới đầu ba, xinh đẹp và phong cách, tóc uốn xoăn lọn lông cừu, chân đi giày cao gót, quần áo thay không trùng ngày nào, được người lớp A3 ca tụng là "Siêu xinh đẹp".
Kiểu như này: Tóc xoăn lông cừu
Lúc này đây, Siêu xinh đẹp cùng Tống đầu người đang ngồi hai bên trái phải của Chu Tụng Ngôn, mỗi người cầm một tờ phiếu điểm, đối mặt nhau kêu trời than đất.
Cuộc chiến bắt đầu!
Tống Gia khai chiến trước, đập tờ phiếu điểm xuống trước mặt Chu Tụng Ngôn, hỏi: "Chu Tụng Ngôn, môn tiếng Anh của em có vấn đề gì thế?
Lúc trước còn được tám chín mươi điểm mà sao bây giờ trượt thẳng xuống sáu mươi luôn rồi?"
Siêu xinh đẹp đặt tờ phiếu điểm xuống, buồn bã thê lương thở dài một hơi, hỏi: "Tụng Ngôn à, có phải em có ý kiến gì với cô không?
Môn khác em học tốt như vậy mà sao đến tiếng Anh lại không chịu học cho tử tế thế em?"
Hai người, một người diễn vai mặt đỏ, một người diễn vai mặt trắng*, này mà đặt trên người người khác thì đã đỡ không nổi từ lâu, nhưng Chu Tụng Ngôn lại cứ ương ngạnh làm cái đầu sắt nước đổ lá môn, mắt không để vào tờ phiếu điểm nào mà chỉ nhẹ nhàng buông một câu: "Lúc đến phần nghe em đi ngủ rồi."
Thực tế không phải thế, chỉ là lúc nghe phần Listening anh vẫn đang suy nghĩ về câu hỏi lớn cuối cùng của đề toán, đợi đến sau khi anh đã nghĩ được cách giải thì Listening đã đọc đến câu mười bốn rồi.
Cái vẻ lợn chết không sợ nước sôi này của Chu Tụng Ngôn triệt để kích sôi máu Tống Gia.
Cô cong ngón tay gõ lên bàn, cau mày quắc mắt nói: "Cậu bây giờ không phải là vấn đề về thành tích tốt xấu nữa mà vấn đề về thái độ!"
Tuy rằng Chu Tụng Ngôn không thích học tiếng Anh nhưng cũng chả muốn chọc giận giáo viên, thế là anh cố nặn ra một nụ cười, giọng điệu nhỏ nhẹ lại, nói: "Cô ơi em sai rồi, lần sau nhất định sẽ tập trung nghe mà ạ."
Siêu xinh đẹp chẳng thèm thuận theo bậc thang của anh mà xuống, ngược lại còn vạch trần anh: "Ôi dào ơi Tụng Ngôn, bình thường không học đàng hoàng thì lúc vào thi có tập trung nghe cũng tác dụng gì đâu, em ngủ trong lớp bị cô bắt cũng đâu phải chỉ có một lần."
Hai người kẻ xướng người hát, thay nhau lâm trận, cuối cùng Tống Gia đập bảng quyết định: "Thế này nhé, mai em gọi mẹ em đến đây, hai người nói chuyện lại cho kĩ."
Bây giờ thì tới lượt Chu Tụng Ngôn thở dài.
Tuy là Ân Lan Chi dịu dàng, nhưng am hiểu nhất là chơi chiêu tình cảm, cái gọi là "Dao dịu dàng, nhát nào trí mạng nhát nấy" chính là đang hình dung về bà.
Muốn nhảy cũng không nhảy qua nổi, Chu Tụng Ngôn chỉ có thể nói hết nước hết cái mời Ân Lan Chi đến trường.
Lúc bà đến, Chu Tụng Ngôn cùng Giang Thanh đang đứng phạt ngoài văn phòng vì tội đi trễ.
Rốt cuộc thì Tống Gia vẫn là người chú ý thể diện, nhìn thấy Ân Lan Chi tới mới nở ra một nụ cười lịch sự, tiến lên nói với bà: "Mẹ của Tụng Ngôn, chị ngồi đi ạ."
Giang Thanh đứng đằng sau Tống Gia, len lén chào hỏi với Ân Lan Chi, dùng khẩu hình nói: "Chào bác gái ạ."
Tống Gia quay đầu như thể cảm ứng được, không chút vui vẻ mà sai khiến Giang Thanh: "Cậu về đi, tiện đường gọi Di Nam tới đây luôn."
Giang Thanh còn chưa kịp cầu nguyện cho hai người anh em của mình trong lòng thì đã nghe Chu Tụng Ngôn vượt gian khó xông lên: "Xếp hạng của Hứa Di Nam chưa tính là hạng cuối đâu ạ, thành tích các môn đều ở mức trung bình khá, không cần phải đến chịu phê bình với em đâu chứ ạ."
Tống Gia bị anh làm tức "Chậc" một tiếng, thực sự là nhịn không nổi nữa, nể mặt mũi của Ân Lan Chi, chỉ mở miệng khịa anh: "Em tưởng ai cũng giống em, lên văn phòng là nghe chửi cả à?"
Giang Thanh sợ mình ở lâu thêm nữa thì lát nữa bản thân sẽ bị bắn cả thân đầy máu mất, bèn nhanh chóng tàng hình như thể chân bôi dầu.
Vài phút sau, Hứa Di Nam đến nơi.
Cậu cũng tưởng rằng mình sẽ bị trách mắng, đẩy cho Chu Tụng Ngôn một ánh mắt giống như cầu xin trợ giúp, ý là: Làm sao bây giờ?
Hai chúng ta sẽ không đổ máu ngay tại chỗ chứ?
Đáng tiếc là Chu Tụng Ngôn không hiểu được, cà lơ phất phơ đứng bên cạnh cậu, hàng mày nhíu lại, mặt đầy dấu chấm hỏi.
Hứa Di Nam mếu ma mếu máo, từ bỏ vậy.
Tống Gia đi thẳng vào vấn đề: "Mẹ Tụng Ngôn, lần này tôi mời chị đến không phải là vì phê bình Tụng Ngôn, nhưng chị cũng thấy thành tích tiếng Anh của cháu nó đấy, nhìn vào thành tích những môn khác của Tụng Ngôn thì hoàn toàn có thể thi đậu vào trường 985, nhưng nếu nhìn thêm môn tiếng Anh thì chỉ có thể vào trường hạng một thôi."
"Chắc chị cũng hiểu là nó chênh lệch thế nào rồi, tôi sẽ không nói nhiều thêm nữa."
Ân Lan Chi gật đầu, nói rất nghiêm túc: "Cô giáo Tống, tôi hiểu."
_________________________________
Trường 985: nhóm các trường đại học trọng điểm hàng đầu ở Trung Quốc.
一本 (Trường hạng một): chỉ các trường đại học thuộc nguyện vọng đợt một, nhưng không nằm trong nhóm tinh anh như 985 hay 211.)
- Trường 985: Dự án 985 là một sáng kiến giáo dục do chính phủ Trung Quốc khởi xướng, được công bố vào ngày 4/5/1998 bởi cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân tại lễ kỷ niệm 100 năm thành lập Đại học Bắc Kinh.
Mục tiêu chính là phát triển một số trường đại học Trung Quốc thành các cơ sở giáo dục đẳng cấp thế giới, tăng cường năng lực nghiên cứu và cạnh tranh toàn cầu.
*Cụm từ này xuất phát từ Kinh kịch Trung Quốc, trong đó nhân vật có mặt đỏ thường đại diện cho người trung thực, chính trực, còn mặt trắng thường tượng trưng cho kẻ xảo quyệt, gian trá.
Trong cuộc sống, cụm này thường dùng để mô tả hai người phối hợp với nhau trong một tình huống nào đó, ví dụ:
Khi cha mẹ dạy con, một người nhẹ nhàng khuyên bảo (hát "mặt đỏ"), còn người kia nghiêm khắc răn đe (hát "mặt trắng").