"Sếp, tan làm rồi, đi ăn ramen cùng nhau không?”
Tử Du vác ba lô lên vai, giọng hào hứng.
“Hôm nay là thứ Sáu, công việc cũng xong trước tiến độ, hiếm lắm mới được thư giãn một chút.”
Cứ mỗi khi tan sở, Điền Lôi lại gỡ bỏ lớp vỏ nghiêm khắc của một người sếp, trở nên dễ gần hơn.
Chỉ trong những khoảnh khắc này, Tử Du mới cảm thấy mình có thể đứng ngang hàng với anh.
“Đi thôi.”
Điền Lôi nở một nụ cười nhạt.
Chưa từng có ai rủ anh đi ăn tối sau giờ làm.
Tại quán ramen, câu chuyện của họ vẫn xoay quanh công việc.
Điền Lôi có thói quen tổng kết thành quả trong ngày sau giờ làm, đồng thời đưa ra vài lời khuyên cho Tử Du
“Thì ra là vậy.”
Tử Du uống cạn ly nước đá, giọng cảm thán.
“Tôi thật sự không giỏi vụ dự án này, cảm ơn sếp đã chỉ bảo.”
Điền Lôi đặt đũa xuống, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như mọi khi, hỏi: “Cậu có thấy tôi phiền không?”
Tử Du ngẩn ra một thoáng, rồi cười phá lên: “Nếu thấy phiền thì tôi đã chẳng rủ sếp đi ăn đâu, đúng không?”
Điền Lôi bật cười, gương mặt giãn ra.
Anh không phải người giỏi bắt chuyện, thường chỉ trả lời khi được hỏi, nên đôi khi cuộc trò chuyện trở nên gượng gạo, hoặc lặng im nhiều hơn lời nói.
Tử Du đã quen với điều đó.
Với cậu, Điền Lôi vốn là người như vậy, nên chẳng thấy ngượng ngùng gì.
Chỉ cần được trò chuyện vài câu với sếp, cậu đã vui lắm rồi.
Ngược lại, Điền Lôi lại thường cảm thấy áy náy vì sự trầm lặng của mình.
Anh không rành chuyện giao tiếp ngoài công việc, nhưng dù có chậm chạp đến đâu, anh cũng nhận ra Tử Du đang rất cố gắng để tìm chủ đề nói chuyện.
Anh biết mình là một gã cứng nhắc, chẳng thú vị gì, ngoài trò chơi điện tử ra thì chẳng có sở thích nào khác.
Dù muốn trò chuyện nhiều hơn với Tử Du, anh lại không biết bắt đầu từ đâu.
Cứ nói mãi về công việc chắc sẽ khiến người ta chán, Điền Lôi thầm nghĩ.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh nhận ra chủ đề này không ổn.
“Tôi hồi nhỏ thích rủ bạn bè chơi game lắm.”
Tử Du tự nhiên kể, hoàn toàn không nhận ra những suy nghĩ phức tạp trong đầu Điền Lôi.
“Game thì phải chơi cùng nhau mới vui.
Trẻ con mà, chơi gì cũng thích, huống chi nhà tôi có cả đống đĩa game cho bọn họ tha hồ chọn…
Nhưng cuối cùng thì thường cãi nhau to.”
“Sao thế?”
Điền Lôi tò mò hỏi.
“Chơi game mà cũng cãi nhau được à?”
“Thua thì tức chứ sao.”
Tử Du cười toe toét, gọi thêm một ly nước đá.
“Nhưng cãi xong thì tình bạn lại càng khắng khít.
Lớn lên nhớ lại, những ký ức đó làm tình bạn bền chặt hơn nhiều.”
“Thì ra là vậy…”
Điền Lôi lẩm bẩm.
“Hả?”
Tử Du uống một ngụm nước.
“Sếp nói gì?
Tôi nghe không rõ.”
“Không có gì.”
Điền Lôi gọi một ly bia.
“Nguyệt Nguyệt cũng từng nói gì đó tương tự.”
“Hả?”
Tử Du giật mình, tim lạnh toát.
“Có, có sao?
Tôi chẳng nhớ gì cả.”
“Cô ấy bảo, ký ức đẹp là món nhắm cho tương lai.”
Điền Lôi tu ừng ực hết ly bia.
Tử Du suýt phun nước ra ngoài.
Câu nói đó là của Nguyệt Nguyệt, dùng để châm chọc đối thủ khi cô ấy đứng đầu bảng xếp hạng mười lần liên tiếp!
Tử Du lau miệng, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Nhưng… nghĩ kỹ thì hai tình huống này cũng có chút giống nhau thật.
“Tôi từ nhỏ chỉ biết học, chưa từng chơi với bạn bè.”
Điền Lôi mỉm cười nhạt.
Tử Du đặt ly nước xuống, cảm nhận được một chút cô đơn thoáng qua trong lời nói của anh.
Cậu gãi đầu, lòng chợt xót xa.
“Thế này nhé, khi nào sếp rảnh, chúng ta chơi game cùng nhau.
Nếu… sếp không chê tôi trẻ con quá.”
Nghe vậy, Điền Lôi ngạc nhiên, có lẽ vì men bia, hoặc vì ý chí muốn thay đổi bản thân lấn át lý trí, anh buột miệng: “Được, đến nhà tôi chơi.
Nhà tôi gần công ty, đi bộ là tới.”
Gì cơ?
Tử Du trợn mắt.
“Nhà sếp… gần công ty?”
Yêu công việc đến vậy sao?!!
“Sao thế?”
Điền Lôi ngẩn ra.
Tử Du giật mình tỉnh lại, thầm khâm phục gã cuồng công việc này, lau mồ hôi lạnh, nói: “Được, chơi cùng thì vui lắm.”
“Vậy đi thôi.”
“Hả?”
“Sao?”
“Bây giờ luôn hả?”
Chắc vì vẻ mặt ngố tàu của Tử Du, Điền Lôi hiếm hoi nở nụ cười.
“Chứ còn lúc nào?”
Trời ơi!
Tử Du hoảng thật sự.
Cậu há hốc miệng, sững sờ nhìn Điền Lôi đang khoác áo.
Anh ấy, anh ấy, anh ấy!
Chẳng lẽ hôm nay cậu sắp bước vào lãnh địa huyền thoại của gã trai tân?!
“Đi thôi, việc gì phải trì hoãn.”
Điền Lôi vẫn giữ nụ cười nhẹ.
“Tôi chưa từng chơi game với bạn, hôm nay cậu chơi cùng tôi nhé.”
Trì hoãn gì chứ!
Rốt cuộc là chơi gì?!
Muốn thay đổi tích cực đâu phải dùng kiểu này!!!
Tối đó, Tử Du chưa kịp đặt chân vào “hang ổ” của Điền Lôi đã phấn khích đến mức suýt ngất.
Qua đôi mắt của Nguyệt Nguyệt, Tử Du đã nhìn thấy căn phòng của Điền Lôi cả ngàn lần, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khác xa màn hình.
Ví dụ, mùi hương, cảm giác chạm vào đồ vật – khác biệt hoàn toàn!
Mở cửa ra, một mùi hương “sếp cấm dục” xộc thẳng vào mũi, như thể được anh ôm vào lòng vậy.
“Đây, dép đi trong nhà.”
Điền Lôi đưa ra một đôi dép mới tinh.
“Chẳng có ai đến đây… nên tôi vừa mua tạm trên đường…”
“Hả?”
Lời nói của Điền Lôi kéo Tử Du ra khỏi dòng suy nghĩ lệch lạc.
“Tôi, tôi, tôi không để ý đâu!”
Nhà của Điền Lôi giống hệt con người anh – đơn giản, gọn gàng, không một thứ thừa thãi.
Tử Du nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
Trời ơi, cậu sợ quá!
Nếu gã trai tân này làm gì, cậu chắc chắn không chống cự nổi!
“Cậu có muốn…”
Điền Lôi vừa cởi áo khoác vừa hỏi, khiến tim Tử Du như nhảy lên cổ họng, “…nước nho hay bia?”
“Cho tôi… gì cũng được…”
Tử Du vịn khung cửa, sắp ngã quỵ.
Đây là lần đầu tiên Điền Lôi mời “bạn” đến nhà, nên anh chẳng biết phải làm gì.
Sau khi mời Tử Du ngồi, anh mở tủ bếp, trống rỗng như chính cuộc đời tẻ nhạt của mình.
“Xin lỗi, quên mua đồ ăn vặt.”
Điền Lôi cười gượng.
“Không sao, quan trọng là chơi vui mà.”
Tử Du ngồi ngay ngắn trên sofa, trông ngoan ngoãn, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò.
Tim cậu đập thình thịch, chỉ mong sếp đừng làm gì khiến cậu tưởng bở.
Lúc này, Điền Lôi lại thấy hơi gò bó.
Làm sao đây?
Rõ ràng mình là chủ nhà, vậy mà chẳng biết phải làm gì.
Anh bưng ra nước nho và ít bánh quy không ngon lắm, lòng tự hỏi liệu mình có quá vội vàng, quá thất lễ không?
Đặt đồ uống và bánh xuống, anh mở tủ TV, lấy máy chơi game ra, khẽ thở dài.
“Thật ra tôi không có nhiều đĩa game, lại toàn đồ cũ, tối nay chắc không vui lắm đâu.”
Tử Du lập tức hiểu được nỗi lo của anh, không muốn buổi hẹn quý giá này để lại tiếc nuối.
Đằng nào mặt dày cũng là thế mạnh của cậu, chi bằng phát huy triệt để!
Cậu ghé lại gần, nhìn qua đống đĩa game ít ỏi.
Đột nhiên, mắt cậu sáng lên, cầm lấy một đĩa, reo lên: “Trời ơi!
Đây là phiên bản đặc biệt có áo giáp vàng và mũ xuyên thấu!
Mua được cái này khó lắm!
Trời ạ, tôi muốn thử quá!”
Điền Lôi sững sờ, rồi như bị lây niềm vui, cũng mỉm cười.
Đúng rồi, nếu muốn thay đổi bản thân, nghiêm túc kết bạn, trải nghiệm cuộc sống, tạo ra màu sắc cho đời mình như Nguyệt Nguyệt, thì anh phải can đảm lên.
Điền Lôi tháo cà vạt, xắn tay áo, tự tay đưa một tay cầm cho Tử Du .
Thời gian chơi game của cả hai chính thức bắt đầu.
Nhưng chỉ một lúc sau, mọi ảo tưởng của Tử Du đã tan biến.
Vì kỹ năng chơi game của Điền Lôi tệ đến mức không thể tệ hơn!
“Đúng rồi, đúng rồi!
Cắt bên phải!”
Tử Du căng thẳng đến mức nổi gân xanh.
“Aaaa!
Sao sếp lại nhảy lên trên nữa!!!”
“Tôi, tôi không điều khiển được!”
Điền Lôi toát mồ hôi hột.
“Sao cứ lao về phía cậu thế này!”
“Nhấn nút!
Tay cầm!
Quay sang phải!”
“Tôi quay phải rồi mà!”
“Không phải người sếp quay phải!!!
Hướng tay cầm sang phải!!!
Aaa, tôi bảo sang phải mà!”
“Xin, xin lỗi!”
“Nhanh, tấn công đầu con rồng!
Nhanh lên!”
“Được, được!
Làm sao để sang phải?”
“Nhảy lên tảng đá rồi sang phải!
Aaa!!!”
Sự thật chứng minh, Điền Lôi hoàn toàn không có chút thiên phú chơi game nào.
Mọi tương tác mờ ám, những khoảnh khắc đầy ảo tưởng đều là sản phẩm của trí tưởng tượng của Tử Du !
Cậu nghiến răng, không thể tin nổi kỹ năng của fan số một livestream Nguyệt Nguyệt lại tệ đến vậy!
Thật không thể chịu nổi!
Tử Du cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng Điền Lôi quá tệ, kéo cả đội đi xuống.
Hai người ngồi trước TV, hăng say chơi game, quên cả ly nước bên cạnh.
Trong một khoảnh khắc không cẩn thận, Điền Lôi nghiêng người sang phải, làm đổ ly nước nho, mùi hương ngọt ngào lan tỏa.
“A!”
Tử Du đang tập trung chơi thì cảm thấy đùi mát lạnh, giật mình.
“Hỏng rồi!”
Điền Lôi vội lấy khăn giấy, lau loạn xạ lên đùi Tử Du.
“Không, khoan, khoan!”
Tử Du suýt hét lên, vội né.
“Đợi, đợi đã!
Sếp, đừng!
Chỗ đó không được!”
“Đừng cử động!
Vải cotton hút nước, nước nho thấm vào là khó giặt!”
Điền Lôi không để ý đến cơn bão trong lòng Tử Du , lo lắng túm lấy mép quần cậu, hét lên: “Hỏng rồi, thấm hết rồi!”
Cứu tôi với!
Gã trai tân định lật kèo sao?!
Tử Du ôm chặt thắt lưng, gào lên: “Không cần đâu!
Thật mà!”
“Cậu không cần ngại.”
Điền Lôi nghiêm túc, căng thẳng, không chút đùa giỡn, tay vẫn tiếp tục lau đùi và phần hông ướt sũng của Tử Du “Mau cởi quần ra, tôi đem ngâm nước giặt.”
“Thật sự không cần!”
Tử Du sắp chết đến nơi.
Nếu còn bị sờ loạn thế này, cậu chắc chắn sẽ—
Tử Du vùng vẫy, Điền Lôi một tay giữ thắt lưng, tay kia lôi khăn giấy, chỉ muốn cứu chiếc quần.
Sàn nhà trơn ướt, Điền Lôi mất thăng bằng, đầu gối xoắn lại, cả người đổ ập lên Tử Du.
Trên màn hình, con rồng phun lửa, thiêu hai nhân vật thành than, âm thanh thất bại vang lên, chữ “GAME OVER” đỏ chói nhấp nháy.
Tư thế này… có vẻ không ổn.
Điền Lôi chống một tay xuống sàn, nhìn Tử Du từ trên xuống, nhất thời quên đứng dậy.
Hơi thở mang theo mùi nước nho, lông mi mảnh khẽ run, khoảng cách giữa hai người chỉ vừa đủ một ngón tay.
Tử Du gần như thấy được chính mình trong đồng tử của anh, mang theo nỗi sợ hãi xen lẫn si mê, bất giác nuốt nước bọt.
Điền Lôi chớp mắt, khẽ hỏi: “Cậu ổn không?”
Cơn choáng váng của tình yêu ập đến, như một tấm lưới ngọt ngào bọc lấy tâm trí.
Tử Du khẽ gật đầu, hơi thở cũng trở nên cẩn thận.
Làn da trắng hồng, lông mi dài và dày, Tử Du quả thật rất dễ nhìn.
Bình thường Điền Lôi không để ý những chi tiết này, nhưng khoảng cách gần đến thế khiến anh bất giác nhớ đến Nguyệt Nguyệt – đặc biệt là đôi mắt dịu dàng như nước.
Anh cười khổ trong lòng.
Sao Tử Du lại khiến anh nhớ đến Nguyệt Nguyệt ?
Điền Lôi đứng dậy, kéo Tử Du lên.
“Xin lỗi, làm cậu ra nông nỗi này.
Đi tắm rửa đi, tôi lấy quần áo mới cho cậu.”
Tử Du đứng lên, lấy tay che mặt, không nói lời nào.
Giận rồi sao?
Điền Lôi không thấy rõ mặt cậu, không đoán được cảm xúc, lo lắng và hối hận trào dâng.
Anh vội xin lỗi lần nữa: “Tôi… xin lỗi, tôi không kiểm soát được thăng bằng.”
“Tôi…”
Tử Du ho khan, vẫn úp mặt vào tay.
“Tôi, tôi đi tắm thay đồ trước đã.”
Điền Lôi thở phào, đi vào phòng ngủ lấy quần áo.
“Cậu lo xử lý đi, tôi lấy đồ cho cậu ngay.”
Nhìn Điền Lôi bước vào phòng, bức tường tâm lý của Tử Du sụp đổ.
Cậu úp mặt vào cánh tay, gào thét trong im lặng.
Cứu tôi với!
Mũi cậu cay xè, ngực như bị bóp nghẹt, suýt phát điên.
Tại sao!
Sao ông trời lại cho cậu cơ hội gần gũi thế này mà lại không thể ra tay!
Sếp đẹp trai quá, nhìn gần còn đẹp hơn!
Chơi game vui vẻ hóa thành sàn đấu vật, Tử Du xách chiếc quần ướt, lê bước vào phòng tắm, mắt ngân ngấn nước.
Phòng tắm sạch bóng, gạch trắng lấp lánh.
Tử Du chậm rãi cởi áo ướt dính, bên ngoài vang lên tiếng Điền Lôi .
Cậu hé cửa, để anh đưa vào một chiếc khăn mới.
“Cậu ổn không?
Còn chịu được không?”
Điền Lôi vẫn đứng ngoài cửa, không dám rời đi, sợ mình làm hỏng buổi tối đáng nhớ này.
Tử Du ậm ừ qua loa, mở vòi nước rửa sạch nước nho dính nhớp.
Dòng nước lạnh giúp cậu dần lấy lại bình tĩnh.
“Nguy hiểm thật.”
Tử Du lau mặt bằng khăn mềm, lẩm bẩm trước gương.
“Suýt nữa là toi.”
Ngoài cửa, Điền Lôi nghe loáng thoáng tiếng nói, nhưng không rõ là gì, lòng thấp thỏm.
Anh không dám hối thúc, cũng không dám hỏi, chỉ mong Tử Du tha thứ cho sự vụng về của mình.
Dòng nước xoáy trong cống như tình cảm không thể nói ra, cuối cùng chỉ trôi đi vô ích.
Tử Du dựa vào bồn rửa mặt, nhíu mày – cậu nhận ra một điều nguy hiểm.
Dù cậu và Nguyệt Nguyệt là một, nhưng trước mặt Điền Lôi , họ là hai con người khác biệt.
So với danh tính Nguyệt Nguyệt, cậu lại mong muốn được là “Tử Du” để chạm vào thế giới của anh – mong người đứng bên Điền Lôi là “Tử Du” thật sự.
Ước muốn này liệu có thể thành hiện thực?
“Cứ thế này… tôi sẽ càng thích anh ấy.
Rồi phải làm sao đây?”
Tử Du đau khổ, lòng nặng trĩu.
Like và cmt đi mng để có gì mik ra chap mới sớm tí 🤭