Người ngựa tính đến nay đã đi được một ngày một đêm, dự không lâu nữa liền có thể về tới Túc Châu thành.
Cơ mà chẳng hiểu vì sao cứ hễ đi được một lúc, Quách Nhược Y lại ra lệnh cho cả đoàn dừng ngựa nghỉ ngơi, sau đấy phái Ngọc Hoa đến hỏi thăm sức khỏe của Chung Thi Uyển nàng.
Tiến độ di chuyển như như vậy có hơi mất thời gian, có phải Quách Nhược Y vì nhìn thấy Chung Thi Uyển thương tích đầy mình nên đãi ngộ đặc biệt ưu ái nàng như vậy không?
Thú thật Chung Thi Uyển khi ấy chẳng phải là không yêu quý mạng sống của nàng...
Nhưng con người mà, phản xạ tự nhiên thôi, thấy chết trước mặt chẳng lẽ không ra tay cứu giúp.
Quách Nhược Y Đại tiểu thư kia làm đãi ngộ đó vì nàng cũng được, không làm cũng không sao, Chung Thi Uyển nàng vốn dĩ đã cho ra rồi thì không cần Quách Nhược Y báo đáp đâu.
Thời điểm đoàn người chuẩn bị tiếp tục xuất phát bỗng nhiên xuất hiện một nữ nhân, nàng bước tới từ cỗ xe ngựa đằng xa kia.
Chung Thi Uyển có để ý, cỗ xe ngựa ấy dừng tại nơi đây còn trước hơn đoàn người của mình dừng lại nghỉ chân nữa kìa.
"Xin chờ chút."
Nữ nhân nọ vội vàng cất tiếng.
Chung Thi Uyển nhướng mắt tự chỉ vào mình: "Cô nương gọi ta?"
Cẩn Yên nhấc tay chấm nhẹ mồ hôi trên trán: "Công tử không nhớ ta?"
Nữ nhân trước mặt quả thật rất quen mắt, nhưng nhìn tới nhìn lui, Chung Thi Uyển thật tình không nhớ ra mình đã gặp nàng ở đâu.
"Lần đó tại Liên Xuân..."
Cẩn Yên nói được một nửa đã bị Chung Thi Uyển ngắt ngang.
Chung Thi Uyển lập tức nhảy xuống xe, bắt đầu nói sang chuyện khác: "Ta đã nhớ, cô nương không biết xưng hô như thế nào?"
Cẩn Yên ngẩn người một chút, bất quá không tỏ rõ thái độ, nàng ngắn gọn trả lời: "Cẩn Yên."
Du Mặc bên này gãi mép, sau lại ngước lên trời ngẫm nghĩ, nữ nhân này nhìn rất quen.
Chốc sau hắn hào hứng vỗ vào vai Chung Thi Uyển, còn nhiệt tình nhắc nhở: "Chung Vân, cô nương này chúng ta đã gặp qua tại Liên Xuân viện lần đó...
Có phải hay không?"
Một số gia nhân gần đó ai cũng âm dương quái khí hướng Chung Thi Uyển và cả Du Mặc, bọn họ đều thi nhau cười khúc khích.
Cái tên Du Mặc này không biết cái gì gọi là lịch thiệp sao?
Nhắc tới hai từ Kỹ Viện đã nhạy cảm lắm rồi, đằng này ở trước mặt biết bao nam nhân nói về xuất thân của một nữ nhân, cũng không nghĩ con gái nhà người sẽ ngượng ngùng ra sao nữa đây.
Chung Thi Uyển bất quá cũng nhanh chóng chuyển đề tài: "Cẩn Yên cô nương... xe kia có phải bị hỏng?"
Chẳng cần đợi Cẩn Yên trả lời, Du Mặc phất vạt áo, hào sảng hô: "Cô nương không ngại hãy đi cùng chúng ta, nhưng trước tiên phải đợi ta hỏi qua ý kiến Đại tiểu thư nha."
Nếu Du Mặc không mở lời, Cẩn Yên nàng có lẽ sẽ chủ động xin phép đi nhờ một đoạn, bởi nàng đúng lúc phải đi tới thành Túc Châu có việc gấp, nhận được đề nghị của Du Mặc làm nàng không thể nào hài lòng hơn.
"Vị cô nương này, tiểu thư của chúng ta muốn mời ngươi lên xe ngựa."
Cẩn Yên quay đầu, trong lòng hơi kinh ngạc.
Người kia đứng sau lưng từ bao giờ mà nàng không hề phát giác đây?
Phỏng chừng nữ nhân này võ công không có tầm thường.
Tránh để Ngọc Hoa chờ đợi lâu, Cẩn Yên nhè nhẹ gật đầu, thuận ý bước theo sau.
Cẩn Yên qua lần đó bí mật phái tay mắt điều tra lai lịch Chung Thi Uyển.
Được biết Chung Thi Uyển chỉ là gia đinh nhỏ đi theo đoàn thương nhân của Quách gia, nói tới Quách gia thì có ai mà không biết.
Nữ tử nọ vận một thân bạch y, thuần khiết lại cao quý, hẳn là Quách Nhược Y đi, Quách gia Đại tiểu thư mà mọi người vẫn hay nhắc tới.
Quách Nhược Y Đại tiểu thư mạo tự thiên tiên, nhu mỹ phiêu dật, hôm nay được cận dung chiêm ngưỡng, quả nhiên so với lời đồn kia chỉ có hơn chứ không hề kém.
Cẩn Yên nhìn vào nhan sắc nọ cảm thấy thật ghen tị, lý nào ông trời lại cho Quách tiểu thư kia tướng mạo hoàn hảo như thế chứ.
Cẩn Yên khách khí nhún người: "Đa tạ tiểu thư tương trợ."
Quách Nhược Y chỉ gật đầu đáp lễ thấy cho lời chào hỏi, bụng không định lôi thôi nhiều lời nhưng vẫn nhịn không nổi phải hỏi liền một câu: "Không biết... cô nương cùng Chung Vân có quan hệ như thế nào?"
Cẩn Yên nở ra nụ cười, đoan trang nhấc khăn che đi nửa khuôn miệng: "Thì ra huynh ấy tên là Chung Vân."
Ý cười kia càng nồng đậm, nàng nói tiếp: "Ta và huynh ấy biết nhau ở Liên Xuân viện."
Quách Nhược Y sững người chừng vài giây, trong lòng đầy nghi hoặc đánh giá Cẩn Yên sâu hơn một chút.
Một nữ nhân bình thường làm sao có thể dễ dàng nói ra xuất thân của mình từ loại địa phương không mấy tốt đẹp đó đâu.
Quách Nhược Y chẳng muốn tiếp tục, nàng trước sau như một, tĩnh lặng như mặt hồ, nhàn nhạt gật đầu, chấm dứt cuộc nói chuyện cùng Cẩn Yên.
Mã phu kéo dây cương, hô to: "Đã tới cổng thành, thưa Đại tiểu thư."
Biết rằng thành Túc Châu đang ở ngay trước mắt, Cẩn Yên hướng Quách Nhược Y khẽ cúi đầu nói lời "Đa tạ" sau đó cùng nữ tì nhanh chóng rời khỏi xe ngựa.
Trước khi xe lăn bánh, Quách Nhược Y có vén nhẹ góc rèm quan sát Cẩn Yên, chỉ thấy nàng nói vào tay của nữ tì câu gì đấy rồi quay người bỏ đi.
Không hiểu sao Quách Nhược Y có cảm giác rằng nữ nhân này không hề đơn giản.
Quách gia, ngựa hí âm vang trước đại môn.
Chiếc xe đột ngột lắc lư làm Chung Thi Uyển suýt chút nữa rơi xuống đất.
Chỉ mới chợp mắt, không nghĩ là nhanh như thế đã hồi phủ rồi, còn có Cẩn Yên nữa, chẳng hay nàng ly khai từ bao giờ.
Bước ngang Ngọc Hoa, Chung Thi Uyển thuận miệng hỏi: "Ngọc Hoa, Cẩn Yên cô nương rời đi từ bao giờ thế?"
Ngọc Hoa bận rộn thu xếp tư trang, tùy tiện trả lời: "Vừa đến cổng thành."
"Ai da..."
Chung Thi Uyển nhanh nhẹn trở người, né sang một bên nhường Quách Nhược Y đi tới.
Quách Nhược Y vì sao không vui?
Tự nhiên lườm mình làm cái gì chứ?
Vả lại Quách Nhược Y tính cách cũng quá lạ lùng rồi, nóng nóng lạnh lạnh, làm người ta khó mà thích ứng.
Quách Hân Nghiên dẫn đầu hàng gia nô, đứng trước cửa đại môn chào đón.
Quách Nhược Y cưng chiều xoa đầu tiểu muội, nàng nheo mắt hỏi: "Nghiên nhi ở nhà có lại bày trò chọc phá mọi người hay không?"
Quách Hân Nghiên tinh nghịch thè lưỡi, hai mắt to tròn chớp chớp quét qua một vòng: "Tỷ tỷ, Chung Vân đâu?"
Quách Hân Nghiên mỗi ngày tốn không ít tâm tư nghĩ ra rất nhiều trò vui, chỉ mong chờ ngày Chung Thi Uyển trở về, triệt để cùng nàng chơi đùa.
Quách lão gia bước đến gần hai ái nữ của mình, mỉm cười hòa ái.
"Cha, Nghiên nhi thật nhớ người đó."
Quách Hân Nghiên nũng nịu chuyển qua bám lên người Quách lão gia.
"Há, có sao? câu đầu tiên liền nhắc tới Chung Vân, có phải hay không nghiên nhi đã nhìn trúng tiểu tử hắn?"
"...
Nữ nhi không có."
Quách Hân Nghiên nghe xong hai má cũng phiếm hồng.
Quách lão gia nhìn nhi nữ thẹn thùng, cười càng sảng khoái: "Haha, nào nào, mau vào trong."
Sau khi bước vào cửa đại môn, Lưu quản gia biểu Chung Thi Uyển trở về phòng ngủ tập thể thu dọn hết thảy tư trang đi theo cùng ông.
Điều này khiến Chung Thi Uyển vô cùng lo sợ, đừng nói nhiệm vụ vừa hoàn thành, Quách lão gia lại muốn đuổi nàng khỏi nơi này đi?
Lưu quản gia đưa Chung Thi Y
Uyển tới trước một gian phòng tối om.
Lưu quản gia chẳng nói chẳng rằng, tay cầm đèn lồng đi vào bên trong, thấp nến.
Nháy mắt căn phòng nương theo ánh sáng mà hiện lên, không gian không to cũng không quá nhỏ, phía sau bình phong còn có thùng tắm riêng.
"Gian phòng này là của ngươi."
Lưu quản gia cho hay.
Chung Thi Uyển lập tức cũng ngơ ngác: "Lưu quản gia... người nói thật?"
"Đúng nha, đó là lệnh của lão gia và Đại tiểu thư."
Lưu quản gia thật tình thay Chung Thi Uyển mừng thầm, vì gia nhân được ban hẳn một căn phòng riêng chẳng được mấy người, kể cả chính ông đây chăm chỉ làm việc hơn mười mấy năm mới giành được cơ hội thăng cấp.
Trời đã muộn, Lưu quản gia cũng không tiện dài dòng liền nói lời tạm biệt.
Việc đầu tiên Chung Thi Uyển phải làm chính là đi tắm, nguyên một ngày đắp trên người hai ba lớp y phục đã muốn phát điên.
Thiết nghĩ người cổ xưa mặc nhiều lớp áo để làm gì vậy chứ? bất tiện muốn chết.
Chung Thi Uyển muốn đi tìm nước nóng ở phòng bếp, thời điểm nàng vừa bước vào đã chạm mặt Thẩm a di, thấy vậy, Chung Thi Uyển liền nở ra một nụ cười tươi tắn.
Thẩm a di dường như biết được ý tứ của Chung Thi Uyển, bà mỉm môi chỉ vào bếp lò rồi nói: "Ngươi nha, nước vẫn đang còn nóng, mau đến lấy."
Thẩm a di vốn dĩ rất yêu thích Chung Thi Uyển, thức ăn của chủ nhân cũng lén chừa riêng cho Chung Thi Uyển một phần, kể cả nước nóng cũng được dành phần riêng.
Chung Thi Uyển quẹt mũi, nàng mang chậu gỗ đến bếp lò, vui miệng nói thêm vài câu hoa mĩ: "Ai da... trên đời này tìm đâu ra thêm một vị đại tiên tử vừa mỹ lệ lại vừa tốt bụng như người a Thẩm a di."
"Ngươi miệng lưỡi trơn tru."
Thẩm a di cốc đầu Chung Thi Uyển một cái: "Ngươi tuổi cũng không còn nhỏ, đã tính đến chuyện thành gia hay chưa?"
Chung Thi Uyển lắc đầu:"...
Cháu hiện tại chưa nghĩ đến."
"Ai da tiểu tử ngươi xem, cùng trang lứa với ngươi, người ta đã sớm bế tiểu hài tử trên tay rồi a."
Thẩm a di cười tủm tỉm nói tiếp: "Ngươi xem Tiểu Cúc, ngũ quan tinh xảo, nữ công gia chánh, thêu thùa may vá tất cả đều thuần thục, chi bằng..."
"Haha, Tiểu Cúc rất tốt."
Chung Thi Uyển nhịn không được cắt ngang lời nói của Thẩm a di, hôm nay làm sao lại thích thú nói về chuyện chung thân đại sự của mình như vậy a.
Thẩm a di tặc lưỡi: "Àii...Tiểu Cúc nàng..."
Thẩm a di thở dài lắc đầu, đành né sang một bên nhường lối, bà làm sao nhìn không ra tên tiểu tử này cố tình lảng tránh đây.
Chung Thi Uyển tính ta vừa vào Quách gia không tính là quá lâu, từ được Nhị tiểu thư để mắt cho tới được Quách lão gia coi trọng, vả lại còn có công cứu mạng Quách Nhược Y Đại tiểu thư.
Những kẻ không biết sẽ mang lòng tị hiềm ganh ghét, còn những người ngày hôm đấy có mặt tại trà lâu chứng kiến Chung Thi Uyển thê thảm ra sao...
Thì những gì Chung Thi Uyển có được ngày hôm nay đều hoàn toàn xứng đáng.
Trở về Quách gia, Chung Thi Uyển lại quay về làm một tiểu hoạ sư, mỗi ngày đều phải đến thư phòng lên lớp.
Hai ngày nay Quách Hân Nghiên thật ngoan ngoãn, vừa hay Chung Thi Uyển đang mang thương tích ở trong người, quả là nhẹ gánh lo.
"Chung Vân, mau đến đây."
Quách Hân Nghiên hào hứng gọi.
"Ngươi gọi ta?"
Cảnh giác của Chung Thi Uyển vốn chẳng còn nhiều, liền chẳng nghi ngại mà đi tới chổ Quách Hân Nghiên.
Bước qua bật cửa, hình như dẫm phải thứ gì đó... nhưng Chung Thi Uyển chẳng có lấy một tia nghi ngờ, đến khi Chung Thi Uyển tiến thêm vài bước nữa, mũi chân nàng vướng phải sợi dây mành khiến toàn thân lập tức ngã lăn ra sàn nhà.
Mắt thấy Chung Thi Uyển ôm hông co rúm, Quách Hân Nghiên ban đầu cho rằng Chung Thi Uyển chỉ là giở trò, càng về sau sắc mặt Chung Thi Uyển càng tái, nhìn như sắp ngất xỉu tới nơi vậy.
Tay chân nàng luống cuống cả lên, vội vàng dìu Chung Thi Uyển ngồi lên ghế.
Quách Hân Nghiên lời lẽ bắt đầu lắp bắp: "Ngươi có bị làm hay không?"
Một bên áp chế cơn đau, bên còn lại không quên đối phó Quách Hân Nghiên, không cho nàng tiếp cận quá gần mình.
Chung Thi Uyển hiện tại có trăm bề khổ sở, ước gì từ trên trời rơi xuống một quý nhân, giúp mình trừng trị Quách Hân Nghiên thì tốt biết mấy.
Quách Hân Nghiên quyết tâm đeo đuổi tận cùng, nàng sờ soạn vòng eo Chung Thi Uyển, một mực muốn vạch nó ra xem.
"Hai ngươi đang muốn xem cái gì?"
Chung Thi Uyển cùng Quách Hân Nghiên đồng loạt ngẩng đầu.
Nhìn thấy Chung Thi Uyển sắc mặt kém, ôm chặt bên hông.
Quách Nhược Y phản ứng vô cùng nhanh nhạy, vội vàng đi tới: "Vết thương bị làm sao?"
Chung Thi Uyển xem ra tìm được cứu tinh rồi, có Quách Nhược Y ở đây, Quách Hân Nghiên chắc chắn không có lá gan to để càn quấy.
"Ngươi đi theo ta, có một số chuyện cần hỏi ngươi."
Quách Nhược Y rốt cuộc cũng nhìn ra nỗi khổ tâm của Chung Thi Uyển.
Nàng nhìn sang Quách Hân Nghiên, lạnh lùng mấp máy đôi môi: "Tỷ hôm nay muốn mượn Chung hoạ sư của Nghiên nhi một ngày."
Tỷ tỷ của nàng tầm khung giờ này đâu có rảnh rỗi đi tới đây thăm nàng, vui vẻ chưa được lâu, người cũng đã bị cướp đi.
Quách Hân Nghiên chẳng biết làm gì hơn ngoài chu ra môi nhỏ, bất lực nhìn theo hướng đi của hai người bọn họ.
Quách Hân Nghiên càng nghĩ càng thấy bất thường, tỷ tỷ của mình từ bao giờ cùng Chung Thi Uyển thân thiết như vậy?
Đại tiểu thư đi trước, Chung hoạ sự chậm rãi theo sau, cảnh tượng này cũng quá trời chói mắt đi, ai cũng bảo Chung hoạ sư tốt phúc, được Đại tiểu thư đích thân đưa vào khu vực của nàng.
Chung Thi Uyển đi theo Quách Nhược Y tới thư phòng của nàng, không hiểu vì sao Đại tiểu thư lại đem cánh cửa khóa lại cẩn thận?
Tuy nhiên Chung Thi Uyển cũng không quá để tâm, nàng cất giọng: "Tiểu thư, đa tạ người."
Quách Nhược Y nhướn mày: "Cởi áo ra."
Chung Thi Uyển chưa kịp hiểu ra vấn đề,nàng nhướng lên đôi mắt ý muốn hỏi lại Quách Nhược Y.
Quách Nhược Y bắt đầu mất kiên nhẫn: "Mau cởi áo, ta muốn xem xét vết thương."
"..."
Nụ cười trên môi Chung Thi Uyển đông cứng ngay tức thì.
Chẳng lẽ nàng muốn cởi, mình liền cởi cho nàng xem hay sao?
Đạo lý ở đâu chứ?
"Mau cởi."
Quách Nhược Y từng bước đi tới, lời nói càng lạnh lẽo.
Nàng tiến hai bước, Chung Thi Uyển lùi ba bước.
Đôi tay khư khư chắn trước ngực, mồ hôi lạnh cứ thi nhau nườm nượp đổ.
-"Aaa tiểu thư xin ngươi, không cầnnn!!!!"
Mãi cho đến nhiều ngày sau đó, mỗi khi nghe người khác nhắc về Đại tiểu thư, Chung Thi Uyển liền tự giác bưng chặt cổ áo, cảm thấy nàng bất kì giây phút nào cũng có thể bị vị Đại tiểu thư đó "khi dễ" nàng như sắp phát bệnh tới nơi rồi aaa!
Lạy có trời, Chung Thi Uyển không ngờ kiểu người như Quách Nhược Y thật sự tồn tại trên đời, đừng thấy nàng bề ngoài đẹp đẽ mà ngỡ thiên thần, lầm chết đấy!
Còn nhớ hôm đó chính tay nàng dí con dao sắt lẹm vào cổ mình, nàng nói rằng nếu không cởi áo, nàng sẽ giết mình ngay lập tức.
Chung Thi Uyển sống trên đời hai mươi mấy năm, không nghĩ có ngày ở trước mặt một nữ nhân, tự nguyện cởi bỏ y phục mời nàng đánh giá thân thể.
Nhục nhã không sao tả xiết!
Chung Thi Uyển những ngày này không hề nhàn rỗi có được một giấc ngủ ngon... còn chẳng phải nhờ vào hồng phúc của hai tỷ muội nhà họ Quách sao?
Quách Hân Nghiên gần đây học hành có tiến bộ, nên thường xuyên bày ra vô số trò nghịch ngợm, Chung Thi Uyển vô pháp đối phó, khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi nàng.
Không nghĩ rằng có người xuất hiện từ sau ngã ba, Chung Thi Uyển do sơ ý nên va phải người nọ.
Người nọ bị làm rơi mất một tầng sách trên khay, khuôn mặt Ngọc Hoa cũng được hiện ra sau đó.
Chung Thi Uyển giúp Ngọc Hoa nhặt lên chồng sổ sách, trộm nhìn mới thấy trên bìa được đề tên đủ loại, Ngọc Hoa dường như có hơi quá sức.
Vừa hay Chung Thi Uyển đang rãnh rỗi, nàng cũng muốn trợ giúp nàng một đoạn đường: "Ngươi muốn mang cái này tới đâu, ta giúp ngươi một tay."
Ngọc Hoa không khách sáo, liền gật đầu đồng ý.
Chung Thi Uyển theo chân Ngọc Hoa tới Thư phòng của Quách Nhược Y, mà Quách Nhược Y hiện tại đương bận rộn, nhận thấy có người mang sổ sách tới nàng ra hiệu để sách xuống bàn rồi phất tay ý bảo có thể đi.
Chung Thi Uyển thuật mắt liếc qua một cái, hóa ra là bản thống kê thu chi của các Lâu.
Chung Thi Uyển xưa kia rất giỏi môn tính nhẩm, theo bản năng nàng lên tiếng: "Cái kia là một vạn năm trăm tám mươi sáu hào."
Quách Nhược Y tay gõ bàn tính ngưng lại một hồi, ngẫm nghĩ một lúc mới chậm ngước nhìn Chung Thi Uyển, bất quá nàng không có phản ứng gì nhiều.
Ngón tay lại tiếp tục gõ, qua hồi lâu mới kinh ngạc ngoái nhìn Chung Thi Uyển một lần nữa.
Quách Nhược Y tròn mắt: "Làm sao ngươi biết được?"
Chung Thi Uyển thản nhiên nhún vai: "Cách tính của ta hiệu quả hơn người rất nhiều."
Quách Nhược Y có chút không tin nổi, mang ra một quyển sổ khác gọi Chung Thi Uyển tính ra tất cả cho nàng.
Chung Thi Uyển lập tức trả lời: "Chín trăm năm mươi lượng."
So với trà lâu, tửu lâu này thu nhập có hơi kém.
Nàng gõ gõ bàn tính, kết quả y như Chung Thi Uyển vừa nói.
Nàng mang ra sổ sách năm nay, năm trước, năm kia, mỗi năm mười mấy quyển, chất cao hơn đầu.
Nàng muốn tận mắt nhìn thấy Chung Thi Uyển tính lại tất cả.
Tính qua hai mươi mấy quyển, Chung Thi Uyển xem ra chả còn sức chống đỡ nữa rồi, đành thành khẩn van nài Quách Nhược Y: "Tiểu thư, hay là vầy... lúc ngày ta dạy Nhị tiểu thư, đêm xuống ta hứa bồi dưỡng kiến thức cho người.
Người thấy thế nào?"
Quách Nhược Y đi một vòng thư phòng, xem qua rất nhiều loại sách, nhưng không có loại nào như cách nói của Chung Thi Uyển.
Mất nửa ngày mới ngượng ngùng đồng ý.
Và rồi ngày học đầu tiên giữa các nàng cũng đã đến... nhưng lần này có chút khác biệt, Chung Thi Uyển trở thành lão sư của nàng.
Đi giữa con đường trải dài cây nguyệt quế, đã bao lâu rồi mình không tới nơi đây, mắt thấy ở đằng xa Quách Nhược Y chỉnh tề ngồi bên trong lương đình chờ đợi.
Chung Thi Uyển tâm trạng càng thêm cao hứng, vui vẻ tiến vào bên trong.
Quách Nhược Y rất tập trung nghe lời giảng của Chung Thi Uyển, mặc dù một vài chi tiết có phần kì quái nhưng lại rất hiệu quả.
"Ngươi tới từ đâu?"
Quách Nhược Y hỏi.
Chung Thi Uyển một bên thu dọn giấy bút, vô tư nói: "Ở nơi rất xa."
"Nơi ngươi sống như thế nào?"
Nàng chống cằm chờ đợi câu trả lời.
"Nơi ta ở rất phát triển, có những thứ gọi là trí tuệ nhân tạo.
Ví dụ đơn giản là các phép tính cơ bản này người không cần phải động não, chỉ cần gõ con số vào máy tính, tự động liền tra được kết quả."
Hồi tưởng về quê hương, Chung Thi Uyển không khỏi tự hào.
Quách Nhược Y nghe những thứ thần thông từ miệng của Chung Thi Uyển, lòng thầm bán tín bán nghi... nhưng vẫn muốn Chung Thi Uyển kể tiếp: "Ngươi nói thật?"
"Thật."
Chung Thi Uyển tự tin vỗ ngực.
Đem tất cả nhớ nhung của mình nói ra hết: "Ở chổ của ta có thứ gọi là rạp chiếu phim, nơi mà hình ảnh con người được thu vào máy quay sau đó sẽ được trình chiếu trên màn hình siêu lớn."
Nói tới cuối, giọng nàng lại nhỏ dần, nhỏ dần: "Em gái của ta, ta đã hứa sẽ xem cùng con bé bộ phim mà nó thích..."
"Rồi sao đó?"
Quách Nhược Y nghiêm túc hỏi.
Nàng dụi nhẹ đôi mắt cay, vì suốt buổi chăm chú không chớp mắt, nên mắt nàng có hơi khô.
Chung Thi Uyển không muốn nói nữa.
Nhìn bộ dáng khả ái vô hại này của Quách Nhược Y, bỗng dưng lại muốn trêu ghẹo một phen.
"Nơi của ta nữ nhân cùng nữ nhân có thể yêu nhau, ngược lại nam nhân cũng thế."
Chung Thi Uyển gian xảo híp đôi mắt đẹp.
"Làm gì có nơi như thế đâu?"
Quách Nhược Y đứng lên, nàng đi tới lan can: "Loại ái tình khiến thế tục phỉ báng, làm sao có nơi nào có thể chấp nhận."
Chung Thi Uyển nhún vai: "Nơi ta ở không trọng nam khinh nữ, tình cảm không có phân biệt giới tính."
"Ngươi loạn ngôn!"
"Ơ..."
Chung Thi Uyển ôm chặt lồng ngực, suýt chút nữa dụng cụ trên tay cũng rơi ra hết.
Không đồng tình thì thôi, cần gì phản ứng mạnh vậy chứ?
Quách Nhược Y là người bị ám ảnh bởi phép tắc, quy củ, sự kiểm soát.
Phàm những chuyện không tuân theo quy củ, nàng trông thấy sẽ muốn phát điên.
Chẳng hạn như thương tích của Chung Thi Uyển, Chung Thi Uyển vì nàng chắn đao, tức là vết thương trên người Chung Thi Uyển chính là của nàng, nàng sẽ không để Chung Thi Uyển nằm ngoài sự kiểm soát của nàng... cho đến khi vết thương trên người Chung Thi Uyển không còn nữa.
Quách Nhược Y nàng muốn rời khỏi lương đình, nàng cảm thấy có chút mất đi khống chế, bước chân có phần gấp gáp thành ra chẳng chú ý mảng đá sỏi trơn trượt bên dưới hại nàng trượt chân ngã xuống đất.
Có điều cú ngã không đau như nàng nghĩ, mặt đất khá êm ái, ngược lại còn ngửi thấy hương thơm dịu mát khó gọi tên.
"...
Tiểu thư người đứng lên được chưa?"
Chung Thi Uyển nghiến răng nghiến lợi.
Quách Nhược Y lúc này mới sực tỉnh, hóa ra trước lúc nàng kịp ngã thì Chung Thi Uyển đã biến thành tấm đệm thịt của nàng.
Chờ chút, cú ngã vừa rồi không hề nhẹ, thế thì vết thương của Chung Thi Uyển sẽ ra sao?
Quách Nhược Y bắt đầu cuống cuồng, nàng sờ soạn khắp người Chung Thi Uyển, khẽ hô: "Lưng ngươi bị làm sao?
Có đau nhiều hay không?
Có cần ta gọi Ngọc Hoa tới?"
Quách Nhược Y hỏi han dồn dập, Chung Thi Uyển chưa kịp trả lời, đã phải nuốt ngược vào trong, cứ thế liên tục năm sáu lần, cuối cùng vẫn là gật đầu cho qua chuyện, nàng hỏi điều gì Chung Thi Uyển chỉ một mực gật đầu mà thôi.
Thắt lưng của Chung Thi Uyển thú thật rất đau, nàng cũng không từ chối khi nghe Quách Nhược Y đề nghị sẽ sắp xếp cho nàng một căn phòng riêng, bởi vì nàng thật sự không có khả năng đi một quảng xa để trở về căn phòng của mình, thậm chí bây giờ đi đứng còn phải nhờ Quách Nhược Y hỗ trợ.
Trên đường đi có một vài ánh mắt nếu không kinh ngạc...
Thì cũng là hoảng hốt nhìn chằm vào Đại tiểu thư của bọn họ và vị Chung hoạ sư tuấn tú ấy.
Một số nữ tì khác chạy tới muốn giúp đỡ nhưng Quách Nhược Y nhất định không cho phép bất cứ ai chạm tay vào Chung Thi Uyển.
Quách Nhược Y đưa Chung Thi Uyển vào một căn phòng trống, vừa hay Ngọc Hoa đã kịp đến nơi.
Ngọc Hoa muốn Chung Thi Uyển cởi bớt ngoại y để nàng kiểm tra cột sống Chung Thi Uyển thực chuẩn xác.
Đợi Chung Thi Uyển cởi xong ngoại y, Ngọc Hoa sau khi kiểm tra hết một vòng, nàng nhắm trúng thắt lưng dùng lực ấn xuống, xương cốt Chung Thi Uyển được dịp kêu ra một tiếng "Rắc!"
Chung Thi Uyển ở bên dưới này đúng là khóc không thành tiếng, nàng từ lúc đặt chân tới thế giới này, không có nỗi đau nào chưa trải qua, nào là dao đâm, xương gãy.
Còn điều xúi quẩy nào nữa tới hết luôn đi, Chung Thi Uyển ta tiếp hết!
"Chung hoạ sư hãy bôi dược này hằng ngày, tới khi hết đau thì không cần bôi nữa."
Ngọc Hoa mang ra lọ thuốc, chuẩn bị dìu Chung Thi Uyển đứng lên.
"Không cần, cứ để nàng ở đây dưỡng thương."
Quách Nhược Y cuối cùng cũng lạnh nhạt nói ra một câu, nhưng đâu đó trong ngữ điệu kia vẫn nghe ra vài tia gấp gáp.
Ngọc Hoa thoáng sững người, bất quá đã rất nhanh dìu Chung Thi Uyển trở lại giường, sau đấy cẩn thận đóng cửa.
"Tiểu thư người còn đợi gì nữa?"
Chung Thi Uyển quơ lọ thuốc trong tay: "Tay ta với không tới."
Quách Nhược Y trơ mắt nhìn lọ thuốc, lâu thật lâu mới có phản ứng, sớm hiểu ra ý tứ của Chung Thi Uyển nhưng vẫn cố tình giả ngốc.
Chung Thi Uyển ngửa lưng chờ đợi, chỉ thấy Quách Nhược Y luồng vào lớp trung y, nhẹ nhàng dây dưa chứ không thoa được.
"Tiểu thư sao người còn chưa bôi a~"
"Cái kia... ngươi cởi ra... mới có thể bôi."
Quách Nhược Y lúc này mặt đã đỏ tới mang tai, lời nói còn muốn nhỏ hơn tiếng muỗi kêu.
Chung Thi Uyển không hề nghĩ ngợi, lập tức nghe lời thoát ly mảnh vải trắng.
Quách Nhược Y đổ một ít dược, luồng tay vào lớp trung y bạch sắc, thoa đều hỗn hợp trơn tru lành lạnh lên tấm lưng nhẵn nhụi ấy, nàng nhẹ nhàng ma sát.
Bờ vai trần nửa hở nửa đậy, hững hờ nấp dưới lớp áo mỏng, tư thế này đặc biệt quyến rũ.
Không biết là vô tình hay hữu ý người dưới giường phát lên thanh âm rên rỉ, mặc dù không quá to nhưng nàng có thể dễ dàng nghe rõ.
Tình huống này khiến Quách Nhược Y cực kỳ bứt rứt.
Nàng qua loa thoa quanh một vòng, không nói lời nào mà biến mất.
"Ách... tiểu thư!
Còn chưa khoác lại áo cho ta kia màaa."
Lưng của Chung Thi Uyển cùng lắm chỉ bị trẹo mà thôi, dù sao đã được Ngọc Hoa xử lý, sức khỏe hiện tại vô cùng tốt.
Vậy mà Quách Nhược Y nhất quyết bắt Chung Thi Uyển ở lại chổ nàng dưỡng thương thêm vài bữa, suốt ngày quanh quẩn trong bốn tấm vách này, Chung Thi Uyển không sớm thì muộn cũng sẽ phát điên mất thôi.
Cánh cửa mở ra, cũng là đóng lại.
Chung Thi Uyển mệt mỏi đi tới bàn trà, ngồi chưa được bao lâu lại lập tức đứng lên.
Cái nơi quái quỷ này!
Ngay cả tự do đi lại cũng không có, đám nữ tì ngoài kia quét rác trước cửa phòng cũng gần mấy tiếng đồng hồ rồi, quét đến mục chổi mòn sân vẫn chưa chịu rời đi, thế không phải giám sát mình thì là cái gì?
"Cót két" tiếng cửa mở.
Quách Hân Nghiên xuất hiện nhanh như làn gió.
Nàng chắn tay trước miệng, không cho Chung Thi Uyển nhiều lời, sau đấy động tác rất nhanh khép cửa.
"Nhị tiểu thư, tại sao ngươi biết ta đang ở đây."
Chung Thi Uyển trộm nhìn qua khe cửa, năm nữ tì nọ biết mất rồi.
Quách Hân Nghiên tặc lưỡi, xem thường lườm Chung Thi Uyển: "Ngươi đã gây họa lớn gì?
Phải bị tỷ tỷ của ta nhốt ở đây?"
Chung Thi Uyển lắc đầu, đi tới ngồi vào một cái ghế trống, bất kham thở dài, thuật lại tất cả quá trình với Quách Hân Nghiên.
Chợt nhớ ra một chuyện muốn hỏi nàng: "Năm nữ tì bên ngoài, ngươi trước khi vào đây có nhìn thấy bọn họ không?"
Quách Hân Nghiên vẫn chưa thoát khỏi câu chuyện của Chung Thi Uyển.
Nghe tới đây, nàng đắc ý hất cằm: "Ta cho bọn họ bạc, đuổi bọn họ đi rồi."
"Nhị tiểu thư a, ngươi..."
Chung Thi Uyển lời chưa kịp nói hết, hai cánh cửa nọ đã bị người ta đạp bay.
"Nghiên Nhi!"
Quách Nhược Y đứng trước cửa phòng, thần sắc mang đầy lãnh ý, phía sau nàng còn có năm nữ tì nọ.
Quách Hân Nghiên không hề có lấy cơ hội phản ứng đã bị Quách Nhược Y đuổi ra bên ngoài.
Rốt cuộc tỷ tỷ của nàng bị làm sao thế?
Khá khen cho năm nữ tì này, lấy tiền của bản tiểu thư lại dám chạy đi mách lẻo...
Tức chết nàng mà!
Quách Hân Nghiên đi rồi, căn phòng thoáng chốc chẳng còn chút ánh sáng.
Chung Thi Uyển dụi mắt nhìn lại một lần nữa cho rõ ràng, không dám tin giữa thanh thiên bạch nhật, Quách Nhược Y đi khóa trái cánh cửa làm gì, nàng muốn cái gì nữa đây hả trời?
"Mau cởi."
Quách Nhược Y vừa nói vừa chậm rãi đi tới.
"..."
"...
Không cần, eo của ta không đau nữa!"
Chung Thi Uyển ôm chặt cổ áo chạy tới bìa giường, không nhịn được mà rùng mình một cái.
Quách Nhược Y như chớ hề để tâm, nàng cứ thế mà ung dung bước đến.
Dù có cố gắng cách mấy nhưng kết cuộc vẫn lạnh buốt lòng người, họa chăng chỉ nghe được tiếng hét bi thương "Đại tiểu thư, van ngươi!"
Quách Hân Nghiên cũng thôi áp tai vào cánh cửa, nàng quay đầu, thắc mắc nhìn vào năm nữ tì: "Xem ra tội của hắn không nhỏ?"
Một nữ tì trong đấy đồng tình gật đầu: "Nô tì cũng nghĩ như người."