Chuyến "phiêu lưu" lần này không kéo dài lâu, máy bay nhanh chóng ổn định, tiếp viên lần lượt kiểm tra từng ngăn đựng hành lý xem có chỗ nào bị lỏng không, bầu không khí trong khoang cũng dần dịu xuống.
Dì bên cạnh thở phào một hơi: "Trời ơi hú hồn hú vía!
Con thề sau này không bao giờ đi máy bay nữa."
Có lẽ do đã thả lỏng được phần nào, dì lại bắt đầu chạy vào nhà vệ sinh.
Sắc mặt của "bạch cốt tinh" tuy vẫn chưa tốt nhưng không còn thờ thẫn như lúc nãy, tôi thầm thấy buồn cười, cô ấy chắc chắn không thể buông lời kiểu "không bao giờ đi máy bay nữa" như dì được, là một cô gái văn phòng hiện đại, e là cô với máy bay chẳng dễ tách rời.
Đã làm người tốt thì làm cho trót, tôi quyết định tiếp tục an ủi cô nàng xinh đẹp ấy, coi như tiện thể bắt chuyện luôn.
"Cô xem, đâu có chuyện gì đâu, đúng không?
Thật ra xét về xác suất thì tỷ lệ tai nạn trên máy bay là thấp nhất đấy, đây là phương tiện giao thông rất an toàn."
Kể cả có gặp tai nạn thì cơ bản cũng chẳng ai sống sót, không cần lo lắng về việc tàn tật.
Đương nhiên nửa câu sau tôi đành nuốt xuống, sợ bị các hành khách xung quanh đánh cho một trận.
"Bạch cốt tinh" khẽ cười, có phần gượng gạo: "Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi mất bình tĩnh nhỉ?"
Tôi vội vàng lắc đầu: "Không, không hề, cô đã dũng cảm lắm rồi.
Tôi từng gặp một nam hành khách còn sợ đến mức tè ra quần cơ."
Thấy cô ấy mở to mắt vẻ không dám tin, tôi khẳng định chắc nịch: "Thiệt đấy, tôi không lừa cô đâu.
Anh ta ngồi ngay cạnh tôi, phía sau buồng tiếp viên, nghe thấy cơ trưởng và tiếp viên trưởng nói là có một động cơ bị hỏng, thế là sợ đến mức tè ra quần luôn."
Cô ấy nhíu mày lại, tôi cũng thấy đồng cảm: "Khó coi quá đúng không?
Một người đàn ông to xác mà nhát gan đến vậy, hại tôi suốt quãng đường phải nín thở, suýt nữa thì nghẹt luôn cả tim."
Cô ấy bật cười: "Gặp chuyện như thế cô không sợ sao?
Tôi thấy cô rất bình tĩnh."
Tôi gãi đầu, được người đẹp khen thế này có hơi ngượng: "Cũng không có gì đâu, tôi quen rồi.
Hình như lần nào đi máy bay tôi cũng gặp mấy sự cố như thế, nhưng đều không sao cả, vả lại sợ hãi cũng chẳng ích gì."
Sau phen hoảng loạn vừa rồi, dường như "bạch cốt tinh" cũng bớt dè dặt, chúng tôi trò chuyện rất hòa hợp, tôi vừa cười vừa kể về đủ thứ nguy hiểm trên máy bay mà mình đã từng gặp, cô ấy cũng đùa lại: "Biết cô lên chuyến này thì tôi đã chọn đi chuyến khác rồi.
Tiếp viên hàng không bình thường chưa chắc đã gặp nhiều rắc rối như cô đâu."
Câu sau thì tôi đồng ý, vì tôi thật sự có quen một nữ tiếp viên xinh đẹp, cô ấy đã nghiêm khắc cảnh cáo tôi không được đi những chuyến bay do cô ấy phục vụ.
"Thật ra tôi cũng không xui xẻo đến thế, mấy chuyến bay ấy đều hạ cánh an toàn mà.
Hơn nữa việc gặp khí lưu hay trục trặc gì đó cũng không nên liên quan đến tôi, không thể tạo mối liên hệ nhân quả giữa tôi và tai nạn được."
Tôi cố gắng biện minh, nhưng nói thật chính tôi cũng thấy hơi chột dạ.
Trước mỗi chuyến đi, tôi đều viết sẵn di chúc, sắp xếp hậu sự đâu vào đấy rồi đặt trong phòng riêng.
Tôi đã nói rồi, tôi là người rất có kế hoạch, làm gì cũng chừa đường lui.
Tôi thấy chuyện ấy hoàn toàn bình thường, nhưng e rằng cha mẹ sẽ không thể chấp nhận nổi.
Thế nên, đó trở thành bí mật thứ hai của tôi, cũng không ai biết, vì vậy việc đầu tiên tôi làm khi về nhà là tiêu hủy bản di chúc ấy.
Đương nhiên tôi cũng không thể bị sắc đẹp làm mờ mắt mà chuyện gì cũng nói ra hết được.
Cùng người đẹp tán gẫu quả nhiên khiến thời gian trôi qua rất nhanh, máy bay đã đến không phận của Thành phố A.
Dì ngồi bên vỗ ngực cảm thán: "A Di Đà Phật, cuối cùng cũng về đến nhà."
Thật ra tôi suýt nữa đã định nhắc dì rằng trên thực tế, khả năng xảy ra tai nạn khi hạ cánh còn cao hơn cả khi đang bay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cần gì phải nói ra rồi làm dì ấy thêm lo.
Chuyến bay hạ cánh suôn sẻ.
Ngay khi loa thông báo mọi người có thể rời khỏi chỗ ngồi, dì lập tức đứng dậy, chộp lấy hành lý rồi vội vã lao ra ngoài, không còn thấy chút dáng vẻ nào của người mệt mỏi khi nãy, xem ra sự cố lần này đã tạo thành một bóng ma tâm lý cho dì ấy.
Tôi cầm túi của mình, tiện tay giúp "bạch cốt tinh" lấy hành lý xuống rồi chậm rãi đi ra ngoài, người đẹp như thế, ngắm thêm được lần nào thì hay lần đó.
Khi đến lúc phải chia tay, tôi vẫy tay với cô ấy: "Hẹn gặp lại."
Cô ấy cũng thể hiện vô cùng lịch thiệp: "Hẹn gặp lại, cô thật là một người thú vị, trò chuyện với cô rất vui."
Những gì chúng tôi nói đều là lời xã giao sáo rỗng, xác suất gặp lại nhau thực ra còn nhỏ hơn cả xác suất máy bay gặp sự số.
Chúng tôi rất ăn ý khi không đề cập đến tên và công việc của mình, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ trên máy bay, giống như một cơn gió thoảng qua trên đường, qua rồi thì thôi.
Giữa một thành phố lớn thế này, trong cuộc sống hối hả đến vậy, ai rồi sẽ còn nhớ đến ai?
Thực ra, tôi vô tình biết được và ghi nhớ tên cô ấy* từ khoảnh khắc ấy.
Trong đám đông người chờ đón ở sân bay, có ai đó đang giơ cao một tấm bảng lớn ghi "Hạ Tuyết", tôi bước thêm vài bước thì chợt khựng lại, quay đầu nhìn, quả nhiên thấy cô ấy đang bắt tay với nhóm người cầm bảng đó.
Tôi khẽ mỉm cười, hóa ra cô ấy tên là Hạ Tuyết à, đúng là cái tên rất có hương vị "bạch cốt tinh".
Nhưng cũng chỉ như vậy, tôi chỉ đơn giản là đã biết tên cô ấy mà thôi.
[*]: Bản gốc dùng 记住 tức là biết đồng thời khắc ghi thông tin nào đó, điều này tạo ra sự đối lập với đoạn trên khi nhân vật chính tự cảm thán những cuộc gặp gỡ tình cờ thì ai sẽ còn nhớ đến ai, nhưng cô lại ghi nhớ thông tin về một người mới gặp lần đầu.
Vì mình nghĩ từ này được dùng có phần cố ý, hoặc không, nên chú thích thêm cho rõ nghĩa.
Ngồi trên taxi, người chở tôi là một tài xế trầm lặng, không ai trong chúng tôi nói lời nào suốt quãng đường.
Ông mở một bản nhạc không lời, không rõ tên, cứ lặp đi lặp lại, nhưng điều đó không làm tôi thấy bực bội.
Đây là một bản nhạc hay, có thể giúp người ta tĩnh tâm để suy nghĩ, tôi nhìn phong cảnh lướt ngoài cửa sổ, miên man với những tâm sự của riêng mình.
Nghĩ lại có chút bi ai, đến nay tôi vẫn không dám chắc chắn mình có phải là LES hay không, tôi hẳn là một kẻ lạc điệu giữa thành phố này, đã ngoài hai mươi mà chưa từng yêu ai, bất kể là cùng giới hay khác giới.
Nếu phải gọi tên, có lẽ tôi là "người không biết yêu, nhưng hơi nghiêng về đồng tính" sẽ chính xác hơn.
Thời đại học, tôi từng thích một cô gái, nhưng chỉ là thầm mến mà thôi.
Sau đó, cô ấy tự tử.
Đừng hiểu nhầm, chuyện này không liên quan gì đến tôi, chúng tôi không học cùng khóa, thậm chí còn không cùng khoa.
Cô ấy và tôi ở chung tầng ký túc, cùng một dãy phòng nhưng tôi ở gần cầu thang nên sự giao thoa nhiều nhất giữa tôi và cô ấy là khi tôi nằm trên giường, nhìn thấy cô đi ngang qua cửa phòng mình với dáng vẻ thướt tha.
Cô ấy dường như không có bạn bè thân thiết, hầu hết thời gian đều là đi một mình.
Tôi từng nghe người khác nói cô rất kiêu ngạo, có lẽ là vậy; một cô gái có gia cảnh tốt, lại xinh đẹp, không chỉ học hành giỏi giang mà còn ăn mặc thời trang, nên cũng không lạ khi cô ấy toát ra vẻ xa cách khó tả.
Nhưng những lần tôi lấy hết can đảm để chào hỏi, cô ấy đều đáp lại rất ôn hòa và lịch sự.
Dĩ nhiên, cũng có thể là do cô ấy được giáo dục tốt mà thôi.
Tôi gần như không còn nhớ rõ khuôn mặt của cô ấy nữa, chỉ nhớ dưới cằm cô có một nốt ruồi son mờ nhạt, chính là cái mà mọi người thường gọi là "nốt ruồi mỹ nhân"**.
Nhìn cô ấy, tôi thường có một sự thôi thúc muốn hôn lên nốt ruồi đó, nhưng cũng chỉ như thế; tôi quả thực là một người có rất ít ham muốn.
[**] Mỹ nhân chí (美人痣): được coi là biểu tượng của vẻ đẹp.
Mặc dù thời xưa có nhiều quan niệm khác nhau về vị trí của "nốt ruồi mỹ nhân", chẳng hạn như giữa trán, phía trên khóe mắt, nhưng ngày nay nó chủ yếu được dùng để chỉ nốt ruồi ở khóe miệng.
Người hiện đại cũng thường dùng "nốt ruồi mỹ nhân" để miêu tả cả nam giới lẫn nữ giới.
Trong lúc tôi còn đang do dự không biết làm sao để tiến thêm một bước, cô gái xinh đẹp và kiêu ngạo đó đã nhảy từ tòa nhà thí nghiệm cao nhất của trường xuống.
Đấy là tin chấn động nhất năm ấy, nhà trường thậm chí còn tổ chức hàng loạt buổi nói chuyện tâm lý vì sự việc này, như để răn dạy sinh viên cách đối diện với cuộc sống.
Không một ai biết lý do tại sao, nhưng ngay trên trang đầu của cuốn sổ tay gần như trắng xóa, cô ấy đã viết: "Tôi muốn rời đi."
Chuyện này vượt quá phạm vi hiểu biết của tôi, tôi không thể hiểu nổi, tại sao một cô gái trẻ với tương lai xán lạn lại chán ghét cuộc đời đến mức này?
Có phải vì cô đơn không?
Tôi đã từng suy đoán như vậy.
Nếu khi đó tôi dũng cảm hơn một chút, chủ động bước vào cuộc sống của cô ấy, có lẽ cô ấy đã không chọn con đường này.
Sau này tôi nhận ra, nghĩ như thế chỉ khiến tôi dằn vặt và tự trách, thậm chí mất ngủ.
Tại sao lại dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình?
Tôi quyết định thay đổi cách suy nghĩ.
Tôi không phải là Thần, không thể định đoạt sống chết của người khác, chúng tôi chỉ là người dưng nước lã, ngay cả khi có mối quan hệ sâu sắc hơn cũng không thể thay đổi được tính cách hay số phận của cô ấy.
Nhờ nghĩ như vậy, tôi mới có thể ngủ được.
Thỉnh thoảng tôi mơ thấy cô gái ấy, nhưng khuôn mặt đã mờ ảo, chỉ còn rõ nốt ruồi mỹ nhân dưới cằm kia.