Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405462946-256-k117752.jpg

[Bhtt - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong
Tác giả: ReineLe
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác phẩm: 下雪等天晴
Phiên âm: Hạ Tuyết đẳng Thiên Tình.

Tác giả: flame
Số chương: 34
Editor: Reine Lê
Ý nghĩa tên tác phẩm:
Dù hiện tại giá lạnh vẫn có thể chờ đến lúc trời quang.

Gặp khó khăn hãy kiên nhẫn chờ đợi điều tốt đẹp.




gl​
 
[Bhtt - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong
Giới thiệu


TUYẾT RƠI CHỜ TRỜI TRONG

Tác phẩm: 下雪等天晴

Phiên âm: Hạ Tuyết đẳng Thiên Tình.

Tác giả: flame

Số chương: Bản raw mình không thấy tác giả chia chương, nên mình chia theo như bản edit của Shaiyao, mình có điều chỉnh nhẹ một chút theo quan điểm cá nhân, nhưng cơ bản vẫn là 34 chương thôi.

Ý nghĩa tên tác phẩm:

Dù hiện tại giá lạnh vẫn có thể chờ đến lúc trời quang.

Gặp khó khăn hãy kiên nhẫn chờ đợi điều tốt đẹp.

Ban đầu mình muốn lấy tựa là "Giữa tuyết, chờ trời trong" vì nó gợi hình hơn, hình ảnh của người đang trong thời điểm âm u chờ trời sáng; nhưng đặt tựa như vậy thì sẽ đi hơi xa với một cách hiểu khác, là Hạ Tuyết đợi Thiên Tình.

Tags: HE, 1x1, slice of life, hiện đại.

Dịch thuật: Gemini-sensei, Google-sama, ChatGPT-chan, Hanzii-kun, VietPhrase-san, cùng sự góp mặt không thể thiếu của Từ điển Tiếng Việt.

Biên tập: Reine Lê.

Thiết kế bìa: Reine Lê

Bản quyền tác phẩm: flame

Bản quyền hình ảnh: Ảnh bầu trời - Sami Raad; Ảnh tuyết rơi: Simon73 trên Pexels.

------

Giới thiệu:

Tác giả không viết giới thiệu.

Nhưng tác giả viết, "một câu chuyện không có chủ đề, cũng chẳng có mạch gì rõ ràng cả."

Cho nên mình cũng hy vọng truyền tải được cái mạch truyện như thế, giống như chúng ta đang nhìn ngắm một bức tranh đang được họa sĩ khắc lên từng đường nét, không biết đến cuối cùng tác phẩm đó sẽ là hình ảnh nào, nhưng bản thân vẫn tò mò mà chờ đợi cho đến cuối cùng.

Dù sao, đây là câu chuyện ngắn kể về một đoạn hành trình của một người.

Chú thích nhẹ: Vì tác phẩm này được viết vào năm 2006, nên sẽ có những suy nghĩ, sự vật có lẽ không còn phù hợp với hiện nay nữa.

Mong mọi người khoan dung.

----

Tác phẩm được làm với mục đích phi thương mại.

Vui lòng không đăng lại.

Mình cảm ơn nhiều.
 
[Bhtt - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong
Khắc thứ nhất


Mua bảo hiểm xong, lấy vé lên máy bay và thuận lợi bước qua cổng an ninh, tôi ngồi chờ trên dãy ghế gần cửa ra máy bay khi thời gian vẫn còn sớm.

Tôi thích mọi việc được sắp xếp gọn gàng ổn thỏa, không vội vã, nên hiếm khi tôi rơi vào cảnh phải chạy đua với thời gian.

Mặc dù canh từng giờ từng phút chính xác là biểu hiện của sự hiệu quả, nhưng cuộc sống vốn tràn đầy biến số, chỉ cần giữa chừng xảy ra bất trắc gì thì mọi kế hoạch có thể bị đổ vỡ như hiệu ứng domino, mà tôi lại không phải là người giỏi ứng phó với những tình huống như vậy, thế nên tôi luôn chừa ra một khoảng để đề phòng rắc rối.

Vài năm qua, tôi rất vừa lòng với cách làm việc này của mình, hầu như chưa từng xảy ra sự cố nào đáng kể, nên tôi cũng không có ý định thay đổi điều gì.

Trên dãy ghế đã có lác đác vài người ngồi, xem ra cũng có không ít người giống tôi, đang dư dả thời gian.

Tôi đặt chiếc túi xách nhỏ của mình xuống, lấy ra máy nghe nhạc MP3 và một cuốn tiểu thuyết mới mua.

Vì thường xuyên phải chờ máy bay hay chờ người khác, tôi đã hình thành thói quen luôn mang theo thứ gì đó để giết thời gian hoặc để làm việc.

Dĩ nhiên, trường hợp thứ hai thì hiếm hơn nhiều.

Tôi không phải kẻ cuồng công việc, cũng không nghĩ thiếu mình thì công ty sẽ sụp đổ hay Trái Đất sẽ ngừng quay.

Khi có thể nghỉ ngơi, tôi sẽ không làm việc.

Thế nhưng người phụ nữ ngồi bên trái, đối diện tôi, lại không nghĩ vậy.

Cô ấy đang cau mày, gõ liên tục trên chiếc máy tính xách tay màu bạc mỏng nhẹ đặt trên đầu gối, vẻ mặt nghiêm nghị, dáng ngồi thẳng tắp, trên người là bộ đồ công sở chỉnh tề.

Chỉ là đi máy bay thôi, cần gì phải nghiêm túc đến thế?

Gọi là "người phụ nữ" vì tôi không thể đoán chính xác tuổi của cô; trông thì không lớn lắm nhưng thần thái toát ra lại rất sắc sảo, điển hình của "bạch cốt tinh"* nơi đô thị.

Cảnh tượng này khiến tôi thấy cũng thú vị, những người như cô ấy ở tòa nhà văn phòng công ty tôi làm việc cũng không ít, ai nấy đều "trang bị" đến tận răng, nói chuyện thì toàn tiếng Anh mà còn là giọng Oxford chuẩn chỉnh, người không biết còn tưởng họ là du học sinh mới về, nhưng thực ra đa số cũng chỉ là những cô gái trẻ trong nước được học thêm vài năm thôi.

[*] Bạch Cốt Tinh: Bạch trong Bạch Lĩnh [白领] aka nhân viên văn phòng, Cốt trong Nòng Cốt [骨干], Tinh trong Tinh Anh [精英], để nói về những nhân viên nòng cốt tài giỏi trong công ty hoặc có thể hiểu là chỉ những người phụ nữ có trình độ học vấn cao, thu nhập cao và địa vị cao.

Tai tôi đang nghe nhạc, còn mắt thì chẳng tập trung mấy vào cuốn sách trong tay.

Không chỉ mình tôi, quan sát quanh một lượt, từ già trẻ lớn bé đến đàn ông phụ nữ, ai nấy đều đang lén liếc trộm cô nàng "bạch cốt tinh" kia.

Cũng phải thôi, ăn uống và ngắm cái đẹp** vốn là bản tính của con người rồi.

Dù tôi không mấy thiện cảm với dáng vẻ kiêu kì của cô ở sân bay này, nhưng công bằng mà nói cô ấy quả thật rất thu hút.

Nhìn thoáng qua trông hơi giống nữ diễn viên chính trong phim Nhất Mễ Dương Quang***, cũng kiểu tóc búi cao tao nhã ấy, cũng đeo chiếc kính không gọng, cũng có vẻ đẹp vừa thanh tú vừa mạnh mẽ.

[**] Tác giả dùng "食色", là cách viết ngắn gọn của "食色性也" (Thực sắc tính dã).

Câu nói này lần đầu tiên xuất hiện trong lời nói của Cáo Tử được ghi chép trong Mạnh Tử: Cáo Tử chương cú thượng.

Từ này nhấn mạnh hoạt động sống của con người không thể tách rời hai nhu cầu cơ bản lớn: ăn uống để duy trì sự sống và quan hệ hai giới để duy trì sự sống (sự kế tục - nòi giống).

[***] "Nhất Mễ Dương Quang" - Dưới Ánh Mặt Trời do Tôn Lệ và Hà Nhuận Đông đóng chính.

Tôi thích ngắm nhìn những gì đẹp đẽ, bất kể là nam hay nữ, nên chẳng tránh khỏi nhìn thêm vài lần.

Có lẽ cô ấy cũng nhận ra, liếc nhanh về phía tôi, khiến tôi giật mình vội vàng rụt ánh mắt về lại cuốn sách, mà mặt thì đỏ bừng không sao kiểm soát nổi.

Mình đúng là hết thuốc chữa, cứ thế này thì làm nên trò trống gì, tôi thầm mắng bản thân một tiếng, rồi lại nhịn không được mà đưa mắt nhìn sang.

Sự chú ý của cô ấy đã quay lại với máy tính, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì cô bất ngờ ngẩng đầu, bắt quả tang tôi ngay tại trận.

May là lần này tôi đã có chuẩn bị, giả vờ bình thản chuyển ánh nhìn sang chiếc đồng hồ lớn trên tường, ra vẻ như tôi vốn chỉ định xem giờ mà thôi.

Cứ lén nhìn rồi lảng tránh như vậy mà tôi không hay thời gian đã trôi qua rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã đến giờ lên máy bay, "bạch cốt tinh" cất chiếc máy tính xách tay của mình đi, ung dung bước về phía cửa ra.

So với cô ấy, tôi có vẻ luống cuống hơn, tôi vội vàng nhét sách và MP3 vào ba lô rồi lục tìm vé lên máy bay.

Thật là, chỉ mải ngắm gái đẹp mà quên cả thời gian, đúng chẳng giống phong cách thường ngày của tôi chút nào.

Thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không mong đợi sẽ có bất kỳ giao tình nào với cô ấy.

Tôi là người không có tế bào lãng mạn, và cũng chưa bao giờ trông chờ sẽ gặp được điều gì lãng mạn như trong phim.

Thỉnh thoảng có dịp ngắm một người đẹp đúng gu như vậy là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.

Tay nắm chặt tờ giấy nhỏ, tôi len lỏi tìm chỗ ngồi của mình.

Từng nhóm người chen chúc trên lối đi, bận rộn xếp hành lý; tôi phải tốn rất nhiều công sức và nước bọt mới nhích được từng bước.

Mấy năm nay, đi máy bay cũng chẳng khác gì đi tàu hỏa, người ngày càng đông.

Đó là lý do tôi ghét phải lên sau, vừa mất thời gian, vừa hao hơi tổn sức.

17C.

Cuối cùng cũng tới.

Tôi thở phào, ném ba lô lên giá đỡ hành lý rồi ngồi xuống.

Vừa quay đầu, tôi kinh ngạc thấy "bạch cốt tinh" đang ngồi ở vị trí trong cùng sát cửa sổ, cô ấy đang nói điện thoại với vẻ lạnh lùng: "Tôi đã lên máy bay rồi, lát gặp nói sau."

Rồi cô tắt máy và cất vào chiếc túi xách nhỏ của mình.

Đúng là kiểu người lạnh như băng!, tôi thầm cảm thán.

Phụ nữ xinh đẹp thế này thì ngắm nhìn là đủ rồi, chứ nếu có quan hệ gì thật, chẳng phải sẽ bị cô ấy làm cho chết cóng mất sao?



Lời của editor:

Mình chọn từ "Khắc" thay cho "Chương" vì bản raw tác giả viết câu truyện gói gọn trong 1 chương duy nhất, nên nghĩ tới việc nếu dùng "chương" thì lại không thỏa đáng với mình lắm nên mới quyết định đổi thành "khắc".

Do "khắc" có nghĩa là:

1.

Khoảng thời gian ngắn: Câu truyện này là từng khoảng thời gian ngắn nối tiếp nhau, từ sáng đến chiều, từ ngày hôm nay đến ngày hôm qua, từ quá khứ đến hiện tại, từng khắc đó tạo nên một phần cuộc đời của nhân vật chính.

Và nó biểu đạt khá rõ cho lời giới thiệu của tác giả: "một câu chuyện không có chủ đề, cũng chẳng có mạch gì rõ ràng cả."

2.

Khoảnh khắc: Mình muốn có sự liên tưởng với tên tác phẩm nữa, nên khoảnh khắc ở đây là lúc đứng trong tuyết rơi, chờ đợi trời trong.

Nó là một thời điểm rất đáng giá rằng những điều âm u rồi cũng sẽ trở nên tươi sáng, con người sẽ không thể mãi mắc kẹt trong bóng tối được.

3.

Khắc cũng là một ghi lại, giữ lại trong tâm trí: Mỗi khắc diễn ra đều đáng để ta lưu giữ, nhớ về và trân trọng.

4.

Vì mình so sánh tác phẩm như một bức tranh mà tác giả đang khắc lên từng đường nét, nên khắc này dùng để diễn giải cho suy nghĩ của mình về tác phẩm.

Mỗi một vết khắc xuất hiện, là mình lại thấy rõ hơn về bức tranh cuộc đời Thiên Tình.
 
[Bhtt - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong
Khắc thứ hai


Tôi chọn ghế cạnh lối đi, ra vào thuận tiện, không cần phiền ai.

Tôi và "bạch cốt tinh" ngồi cách nhau đúng một chỗ.

Hơi tiếc một chút, nhưng cũng chẳng sao.

Tôi đâu phải là hạng háo sắc, giữ khoảng cách thế này ngược lại càng dễ thưởng thức vẻ đẹp của cô ấy hơn.

Chỉ mong người ngồi giữa chúng tôi đừng quá tệ.

Tôi không quen ngồi sát đàn ông lạ, dù đã đi làm lâu như vậy vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi được.

Nếu là trai đẹp thì còn tạm, nhưng nếu là kiểu đàn ông xấu xí thô kệch thì cảm giác khó chịu sẽ nhân lên gấp bội.

Tôi biết đánh giá người khác qua vẻ ngoài là rất nông cạn, nhưng cũng chẳng thể trách tôi được, những trải nghiệm không mấy dễ chịu trong quá khứ đã khiến tôi trở nên nhạy cảm hơn mức cần thiết.

Nhưng hôm nay chắc sẽ yên ổn, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ hơi xấu xa, rằng dù người ngồi giữa là ai đi nữa, chỉ cần có cô gái xinh đẹp như thế kia bên cạnh, e là toàn bộ sự chú ý của anh ta cũng sẽ bị hút về phía cô ấy thôi.

Gần đến giờ cất cánh, khi thấy một người phụ nữ trung niên với vẻ mặt tái nhợt đi thẳng về phía hàng ghế của chúng tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không sao rồi, không cần phải lo lắng nữa.

Quả nhiên, dì ấy cầm tấm vé ghế 17B, dừng lại ngay bên cạnh tôi.

Tôi vừa định co chân lại để nhường lối thì dì hơi ngập ngừng, nói với vẻ khó xử: "Con gái ơi, hôm nay dì có hơi khó chịu trong người, con có thể đổi chỗ với dì được không?"

"Dạ?"

Tôi khựng lại một chút, rồi nhanh chóng gật đầu.

"Dạ được, không sao đâu ạ."

Giúp người lại còn được làm hàng xóm của mỹ nhân, chuyện tốt như thế sao lại từ chối cho được.

Nhích người vào ghế bên cạnh, tôi thoáng ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ, thanh nhã, chắc là của "bạch cốt tinh".

Chỉ cần ngửi thôi cũng biết là hàng cao cấp, có khi là mấy nhãn hiệu kiểu CD hay Poison* gì đó cũng nên.

Tôi không thích dùng nước hoa, đám bạn thân chí cốt có nói với tôi cả trăm lần tôi cũng chẳng nhớ nổi.

Tôi vốn không thông minh cho lắm, dung lượng não lại có hạn, những thứ cần nhớ còn chưa nhớ hết, hà cớ chi phí não cho mấy chuyện chẳng thiết yếu ấy làm gì?

Tôi hít sâu hai hơi, tuy không biết hiệu gì, nhưng mùi dễ chịu hay không thì vẫn phân biệt được.

[*] Dòng sản phẩm nước hoa thương hiệu Dior (Christian Dior) của Pháp.

Dòng sản phẩm của thương hiệu này rất phong phú, bao gồm các loại nước hoa cổ điển như "Miss Dior", "Sauvage", "J'adore", "Poison" và nhiều loại nước hoa khác.

Sau một tràng cảm ơn, người dì bên cạnh tôi bắt đầu than thở về khí hậu nơi đất khách làm dì ấy đi chơi cũng không được trọn vẹn, cuối cùng chịu không nổi đành một mình về nhà trước.

Tôi mỉm cười lắng nghe, hoàn toàn không chen được lời nào.

Có lẽ dì ấy cũng chẳng bận tâm tôi có đáp lại hay không, chỉ là muốn có người ngồi nghe mình nói thôi.

Phụ nữ ở tuổi này thường thích kể lể, giống như mẹ tôi vậy, nhưng tôi không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để nghe bà nói chuyện dông dài, nên việc nghe một người phụ nữ xa lạ than phiền thế này cũng coi như một kiểu bù đắp, tôi chỉ có thể tự an ủi mình như thế thôi.

Máy bay bắt đầu cất cánh.

Sau khi hướng dẫn xong các quy tắc bay, tiếp viên vẫn không ngừng nhắc nhở mọi người cài chặt dây ghế.

Tôi cẩn thận siết dây của mình hơn mức cần thiết, đấy là kinh nghiệm đúc ra từ những lần bay trước.

Tôi và máy bay dường như "khắc" nhau, hầu như chuyến nào cũng xảy ra chút tình huống bất ngờ, hết đụng phải vùng nhiễu động thì cũng là thiết bị nào đó gặp trục trặc nho nhỏ.

Thế nhưng lần nào cũng đều tai qua nạn khỏi, hạ cánh an toàn.

Tôi cũng không biết nên coi đấy là vận may hay vận rủi nữa.

Người bình thường nếu có trải nghiệm như thế, có lẽ sẽ bài xích việc đi máy bay, giống mấy đồng nghiệp hay đi công tác cùng tôi.

Còn tôi thì không, trái lại, tôi chọn máy bay làm phương tiện di chuyển của mình bất cứ khi nào có thể, có điều luôn cẩn thận mua thêm bảo hiểm.

Có lẽ trong tiềm thức, tôi có khao khát được thử thách ranh giới giữa sống và chết.

Không có lí do gì rõ ràng, cũng không dám tùy tiện kết thúc cuộc đời mình, tôi chỉ đành dùng cách này để chơi đùa với số phận.

Dù có thua, tôi cũng có thể để lại một khoản tiền cho gia đình.

Nghĩ cho cùng, tôi vẫn còn đủ lý trí đấy chứ.

Hơn nữa, vào những khoảnh khắc sinh tử cận kề, người ta có thể nhìn thấy muôn mặt đời người một cách trực tiếp hơn.

Đấy quả là một trải nghiệm thú vị, thứ kích thích ấy so với trò nhảy bungee hay tàu lượn siêu tốc, chắc chắn chỉ có hơn chứ không kém.

Nhưng tiếc rằng, trò chơi này là bí mật của riêng tôi, tôi không thể tiết lộ nửa lời với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp hay sếp, nếu không, việc họ bắt tôi đi gặp bác sĩ tâm lý là chuyện nhỏ, từ đó về sau không cho tôi đi máy bay nữa thì đấy mới là bi kịch thật sự.

Dì kế bên quả thật không khỏe, sau khi máy bay vào trạng thái bay ổn định, dì ấy đã đi vệ sinh đến hai, ba lần.

Còn "bạch cốt tinh" ngồi cạnh tôi thì đang nhắm mắt nghỉ ngơi với vẻ mặt vô cảm.

Một cô gái lạnh lùng như thế, khi gặp khủng hoảng sẽ có phản ứng ra sao nhỉ?

Tôi thực sự thấy tò mò, mong rằng cái "siêu năng lực" của mình sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng để tôi được chứng kiến tận mắt.

Ha, rốt cuộc thì trong xương cốt tôi vẫn có chút khuynh hướng biến thái đây mà.

Chuyến bay lần này xem ra sắp khiến tôi thất vọng rồi.

Nửa chặng đường đã trôi qua, đồ ăn nhẹ và thức uống đã được phục vụ, vậy mà vẫn chưa có bất thường nào xảy ra, tôi thấy nhàm chán đành lật xem tạp chí được cung cấp trên máy bay.

Dì hình như cũng mệt rồi, không còn chạy vào nhà vệ sinh nữa, chỉ khép mắt lại, lim dim ngủ, một tiếp viên thân thiện nhẹ nhàng đắp chăn cho dì.

Mọi thứ đều rất yên bình, tôi cũng ngáp dài một hơi, đang tính xem có nên nới lỏng dây an toàn một chút không, thắt chặt thế này đúng là khó chịu thật.

Vừa lúc lưỡng lự thì đột nhiên có một cú xóc cực mạnh, không ít người kêu thất thanh, dường như có ai đó đã ngã xuống gầm ghế.

Tôi bổ nhào về phía trước nhưng được dây an toàn níu lại nên không hề hấn gì.

Ồ, đến rồi à?

Tôi thầm mừng, may mà chưa kịp nới dây.

Có điều "bạch cốt tinh" và dì thì thực sự bị giật mình.

Nghe tôi nhắc nhở, dì cũng đã thắt dây an toàn rất chặt, nên chỉ có chiếc chăn bị trượt xuống đất, người thì vẫn ngồi vững trên ghế, còn "bạch cốt tinh" thắt lỏng hơn một chút nhưng cô ấy cũng không hề gì, ngoài việc có hơi tái mặt thì cơ bản không có hành vi mất kiểm soát nào.

Giọng tiếp viên hàng không trong loa phát thanh có chút gấp gáp, trấn an mọi người rằng chỉ là gặp luồng khí nhiễu động, đề nghị tất cả thắt chặt dây an toàn và không rời khỏi chỗ ngồi.

Các tiếp viên cũng loạng choạng trở về vị trí của mình.

Bầu không khí trong khoang có vẻ căng thẳng, nhưng tôi lại cười tủm tỉm.

Chút chuyện nhỏ này thì có là gì, tôi thậm chí còn từng gặp sự cố một bên động cơ ngừng hoạt động cơ.

Dì ngồi bên vừa niệm "A Di Đà Phật", vừa cầu "Chúa phù hộ", thần bên Đông lẫn bên Tây đều được dì đem ra hết.

Tôi an ủi sẽ không sao đâu, nhưng dì ấy dường như không nghe thấy lời tôi nói, cứ tự mình lẩm bẩm.

Quay sang bên kia, "bạch cốt tinh" dường như cũng sợ đến mức đờ đẫn, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng phía trước, bàn tay nắm chặt tay vịn đến nỗi gân xanh nổi lên, một đôi tay xinh đẹp như vậy, mà bây giờ trông không đẹp chút nào.

Tôi vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô ấy, cô lập tức nhìn tôi đăm đăm.

Tôi chưa từng được mỹ nhân nào nhìn chăm chú như vậy, nếu ánh mắt đó mà dịu dàng hơn chút thì tốt biết mấy, tôi hơi bị phân tâm, mãi mới nhớ ra lời mình định nói: "Đừng lo lắng, về mặt lý thuyết sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Mắt cô ấy đảo qua đảo lại, dường như đã lấy lại được phần nào bình tĩnh, nhưng máy bay lại rung lắc mạnh thêm hai lần, khiến lời an ủi của tôi hoàn toàn mất đi độ tin cậy.

Cô ấy lại bắt đầu nhìn thẳng, khẽ lẩm nhẩm: "Mình sẽ chết thật sao?

Vẫn còn nhiều việc chưa làm xong mà."

Tôi thầm lắc đầu, khẽ thở dài, thật là chỉ được mã ngoài, trông cô ấy bản lĩnh và tài giỏi như thế, sao lại bị một chuyện nhỏ dễ dàng làm dọa sợ đến vậy.

Sau này tôi mới ngẫm lại, thật ra phản ứng của họ mới là điều bình thường mà con người nên có, còn người như tôi với tâm thế ôm lòng muốn chết này, e rằng đã có thể xếp chung với bọn khủng bố rồi, mặc dù tôi không mang theo túi thuốc nổ, cũng không có ý định đâm vào tòa nhà của ai.
 
[Bhtt - Editing] Tuyết Rơi Chờ Trời Trong
Khắc thứ ba


Chuyến "phiêu lưu" lần này không kéo dài lâu, máy bay nhanh chóng ổn định, tiếp viên lần lượt kiểm tra từng ngăn đựng hành lý xem có chỗ nào bị lỏng không, bầu không khí trong khoang cũng dần dịu xuống.

Dì bên cạnh thở phào một hơi: "Trời ơi hú hồn hú vía!

Con thề sau này không bao giờ đi máy bay nữa."

Có lẽ do đã thả lỏng được phần nào, dì lại bắt đầu chạy vào nhà vệ sinh.

Sắc mặt của "bạch cốt tinh" tuy vẫn chưa tốt nhưng không còn thờ thẫn như lúc nãy, tôi thầm thấy buồn cười, cô ấy chắc chắn không thể buông lời kiểu "không bao giờ đi máy bay nữa" như dì được, là một cô gái văn phòng hiện đại, e là cô với máy bay chẳng dễ tách rời.

Đã làm người tốt thì làm cho trót, tôi quyết định tiếp tục an ủi cô nàng xinh đẹp ấy, coi như tiện thể bắt chuyện luôn.

"Cô xem, đâu có chuyện gì đâu, đúng không?

Thật ra xét về xác suất thì tỷ lệ tai nạn trên máy bay là thấp nhất đấy, đây là phương tiện giao thông rất an toàn."

Kể cả có gặp tai nạn thì cơ bản cũng chẳng ai sống sót, không cần lo lắng về việc tàn tật.

Đương nhiên nửa câu sau tôi đành nuốt xuống, sợ bị các hành khách xung quanh đánh cho một trận.

"Bạch cốt tinh" khẽ cười, có phần gượng gạo: "Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi mất bình tĩnh nhỉ?"

Tôi vội vàng lắc đầu: "Không, không hề, cô đã dũng cảm lắm rồi.

Tôi từng gặp một nam hành khách còn sợ đến mức tè ra quần cơ."

Thấy cô ấy mở to mắt vẻ không dám tin, tôi khẳng định chắc nịch: "Thiệt đấy, tôi không lừa cô đâu.

Anh ta ngồi ngay cạnh tôi, phía sau buồng tiếp viên, nghe thấy cơ trưởng và tiếp viên trưởng nói là có một động cơ bị hỏng, thế là sợ đến mức tè ra quần luôn."

Cô ấy nhíu mày lại, tôi cũng thấy đồng cảm: "Khó coi quá đúng không?

Một người đàn ông to xác mà nhát gan đến vậy, hại tôi suốt quãng đường phải nín thở, suýt nữa thì nghẹt luôn cả tim."

Cô ấy bật cười: "Gặp chuyện như thế cô không sợ sao?

Tôi thấy cô rất bình tĩnh."

Tôi gãi đầu, được người đẹp khen thế này có hơi ngượng: "Cũng không có gì đâu, tôi quen rồi.

Hình như lần nào đi máy bay tôi cũng gặp mấy sự cố như thế, nhưng đều không sao cả, vả lại sợ hãi cũng chẳng ích gì."

Sau phen hoảng loạn vừa rồi, dường như "bạch cốt tinh" cũng bớt dè dặt, chúng tôi trò chuyện rất hòa hợp, tôi vừa cười vừa kể về đủ thứ nguy hiểm trên máy bay mà mình đã từng gặp, cô ấy cũng đùa lại: "Biết cô lên chuyến này thì tôi đã chọn đi chuyến khác rồi.

Tiếp viên hàng không bình thường chưa chắc đã gặp nhiều rắc rối như cô đâu."

Câu sau thì tôi đồng ý, vì tôi thật sự có quen một nữ tiếp viên xinh đẹp, cô ấy đã nghiêm khắc cảnh cáo tôi không được đi những chuyến bay do cô ấy phục vụ.

"Thật ra tôi cũng không xui xẻo đến thế, mấy chuyến bay ấy đều hạ cánh an toàn mà.

Hơn nữa việc gặp khí lưu hay trục trặc gì đó cũng không nên liên quan đến tôi, không thể tạo mối liên hệ nhân quả giữa tôi và tai nạn được."

Tôi cố gắng biện minh, nhưng nói thật chính tôi cũng thấy hơi chột dạ.

Trước mỗi chuyến đi, tôi đều viết sẵn di chúc, sắp xếp hậu sự đâu vào đấy rồi đặt trong phòng riêng.

Tôi đã nói rồi, tôi là người rất có kế hoạch, làm gì cũng chừa đường lui.

Tôi thấy chuyện ấy hoàn toàn bình thường, nhưng e rằng cha mẹ sẽ không thể chấp nhận nổi.

Thế nên, đó trở thành bí mật thứ hai của tôi, cũng không ai biết, vì vậy việc đầu tiên tôi làm khi về nhà là tiêu hủy bản di chúc ấy.

Đương nhiên tôi cũng không thể bị sắc đẹp làm mờ mắt mà chuyện gì cũng nói ra hết được.

Cùng người đẹp tán gẫu quả nhiên khiến thời gian trôi qua rất nhanh, máy bay đã đến không phận của Thành phố A.

Dì ngồi bên vỗ ngực cảm thán: "A Di Đà Phật, cuối cùng cũng về đến nhà."

Thật ra tôi suýt nữa đã định nhắc dì rằng trên thực tế, khả năng xảy ra tai nạn khi hạ cánh còn cao hơn cả khi đang bay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cần gì phải nói ra rồi làm dì ấy thêm lo.

Chuyến bay hạ cánh suôn sẻ.

Ngay khi loa thông báo mọi người có thể rời khỏi chỗ ngồi, dì lập tức đứng dậy, chộp lấy hành lý rồi vội vã lao ra ngoài, không còn thấy chút dáng vẻ nào của người mệt mỏi khi nãy, xem ra sự cố lần này đã tạo thành một bóng ma tâm lý cho dì ấy.

Tôi cầm túi của mình, tiện tay giúp "bạch cốt tinh" lấy hành lý xuống rồi chậm rãi đi ra ngoài, người đẹp như thế, ngắm thêm được lần nào thì hay lần đó.

Khi đến lúc phải chia tay, tôi vẫy tay với cô ấy: "Hẹn gặp lại."

Cô ấy cũng thể hiện vô cùng lịch thiệp: "Hẹn gặp lại, cô thật là một người thú vị, trò chuyện với cô rất vui."

Những gì chúng tôi nói đều là lời xã giao sáo rỗng, xác suất gặp lại nhau thực ra còn nhỏ hơn cả xác suất máy bay gặp sự số.

Chúng tôi rất ăn ý khi không đề cập đến tên và công việc của mình, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ trên máy bay, giống như một cơn gió thoảng qua trên đường, qua rồi thì thôi.

Giữa một thành phố lớn thế này, trong cuộc sống hối hả đến vậy, ai rồi sẽ còn nhớ đến ai?

Thực ra, tôi vô tình biết được và ghi nhớ tên cô ấy* từ khoảnh khắc ấy.

Trong đám đông người chờ đón ở sân bay, có ai đó đang giơ cao một tấm bảng lớn ghi "Hạ Tuyết", tôi bước thêm vài bước thì chợt khựng lại, quay đầu nhìn, quả nhiên thấy cô ấy đang bắt tay với nhóm người cầm bảng đó.

Tôi khẽ mỉm cười, hóa ra cô ấy tên là Hạ Tuyết à, đúng là cái tên rất có hương vị "bạch cốt tinh".

Nhưng cũng chỉ như vậy, tôi chỉ đơn giản là đã biết tên cô ấy mà thôi.

[*]: Bản gốc dùng 记住 tức là biết đồng thời khắc ghi thông tin nào đó, điều này tạo ra sự đối lập với đoạn trên khi nhân vật chính tự cảm thán những cuộc gặp gỡ tình cờ thì ai sẽ còn nhớ đến ai, nhưng cô lại ghi nhớ thông tin về một người mới gặp lần đầu.

Vì mình nghĩ từ này được dùng có phần cố ý, hoặc không, nên chú thích thêm cho rõ nghĩa.

Ngồi trên taxi, người chở tôi là một tài xế trầm lặng, không ai trong chúng tôi nói lời nào suốt quãng đường.

Ông mở một bản nhạc không lời, không rõ tên, cứ lặp đi lặp lại, nhưng điều đó không làm tôi thấy bực bội.

Đây là một bản nhạc hay, có thể giúp người ta tĩnh tâm để suy nghĩ, tôi nhìn phong cảnh lướt ngoài cửa sổ, miên man với những tâm sự của riêng mình.

Nghĩ lại có chút bi ai, đến nay tôi vẫn không dám chắc chắn mình có phải là LES hay không, tôi hẳn là một kẻ lạc điệu giữa thành phố này, đã ngoài hai mươi mà chưa từng yêu ai, bất kể là cùng giới hay khác giới.

Nếu phải gọi tên, có lẽ tôi là "người không biết yêu, nhưng hơi nghiêng về đồng tính" sẽ chính xác hơn.

Thời đại học, tôi từng thích một cô gái, nhưng chỉ là thầm mến mà thôi.

Sau đó, cô ấy tự tử.

Đừng hiểu nhầm, chuyện này không liên quan gì đến tôi, chúng tôi không học cùng khóa, thậm chí còn không cùng khoa.

Cô ấy và tôi ở chung tầng ký túc, cùng một dãy phòng nhưng tôi ở gần cầu thang nên sự giao thoa nhiều nhất giữa tôi và cô ấy là khi tôi nằm trên giường, nhìn thấy cô đi ngang qua cửa phòng mình với dáng vẻ thướt tha.

Cô ấy dường như không có bạn bè thân thiết, hầu hết thời gian đều là đi một mình.

Tôi từng nghe người khác nói cô rất kiêu ngạo, có lẽ là vậy; một cô gái có gia cảnh tốt, lại xinh đẹp, không chỉ học hành giỏi giang mà còn ăn mặc thời trang, nên cũng không lạ khi cô ấy toát ra vẻ xa cách khó tả.

Nhưng những lần tôi lấy hết can đảm để chào hỏi, cô ấy đều đáp lại rất ôn hòa và lịch sự.

Dĩ nhiên, cũng có thể là do cô ấy được giáo dục tốt mà thôi.

Tôi gần như không còn nhớ rõ khuôn mặt của cô ấy nữa, chỉ nhớ dưới cằm cô có một nốt ruồi son mờ nhạt, chính là cái mà mọi người thường gọi là "nốt ruồi mỹ nhân"**.

Nhìn cô ấy, tôi thường có một sự thôi thúc muốn hôn lên nốt ruồi đó, nhưng cũng chỉ như thế; tôi quả thực là một người có rất ít ham muốn.

[**] Mỹ nhân chí (美人痣): được coi là biểu tượng của vẻ đẹp.

Mặc dù thời xưa có nhiều quan niệm khác nhau về vị trí của "nốt ruồi mỹ nhân", chẳng hạn như giữa trán, phía trên khóe mắt, nhưng ngày nay nó chủ yếu được dùng để chỉ nốt ruồi ở khóe miệng.

Người hiện đại cũng thường dùng "nốt ruồi mỹ nhân" để miêu tả cả nam giới lẫn nữ giới.

Trong lúc tôi còn đang do dự không biết làm sao để tiến thêm một bước, cô gái xinh đẹp và kiêu ngạo đó đã nhảy từ tòa nhà thí nghiệm cao nhất của trường xuống.

Đấy là tin chấn động nhất năm ấy, nhà trường thậm chí còn tổ chức hàng loạt buổi nói chuyện tâm lý vì sự việc này, như để răn dạy sinh viên cách đối diện với cuộc sống.

Không một ai biết lý do tại sao, nhưng ngay trên trang đầu của cuốn sổ tay gần như trắng xóa, cô ấy đã viết: "Tôi muốn rời đi."

Chuyện này vượt quá phạm vi hiểu biết của tôi, tôi không thể hiểu nổi, tại sao một cô gái trẻ với tương lai xán lạn lại chán ghét cuộc đời đến mức này?

Có phải vì cô đơn không?

Tôi đã từng suy đoán như vậy.

Nếu khi đó tôi dũng cảm hơn một chút, chủ động bước vào cuộc sống của cô ấy, có lẽ cô ấy đã không chọn con đường này.

Sau này tôi nhận ra, nghĩ như thế chỉ khiến tôi dằn vặt và tự trách, thậm chí mất ngủ.

Tại sao lại dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình?

Tôi quyết định thay đổi cách suy nghĩ.

Tôi không phải là Thần, không thể định đoạt sống chết của người khác, chúng tôi chỉ là người dưng nước lã, ngay cả khi có mối quan hệ sâu sắc hơn cũng không thể thay đổi được tính cách hay số phận của cô ấy.

Nhờ nghĩ như vậy, tôi mới có thể ngủ được.

Thỉnh thoảng tôi mơ thấy cô gái ấy, nhưng khuôn mặt đã mờ ảo, chỉ còn rõ nốt ruồi mỹ nhân dưới cằm kia.
 
Back
Top Bottom