Lịch sử trò chuyện của Nhậm Chỉ Tích và Hứa Lam rất nhiều, có cái là về công việc, có cái là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.
Có thể thấy mối quan hệ của hai người rất hòa hợp, chỉ là những lời yêu đương mùi mẫn giữa các cặp đôi, nhưng khi Lăng Tịch tưởng tượng cảnh đó là cô và Phó Cẩm Ngọc, lập tức nổi da gà khắp người.
Lăng Tịch lắc lắc đầu, vứt bỏ liên tưởng đáng sợ vừa rồi, bắt đầu trích lọc những thông tin quan trọng trong đó.
Từ những manh mối thu thập được, Nhậm Chỉ Tích và Hứa Lam đã quen nhau vài năm, nhưng chỉ mới chính thức trở thành người yêu vài tháng gần đây.
Do tính chất công việc của Nhậm Chỉ Tích, mối tình này buộc phải tạm thời giấu kín, không thể công khai.
Về điều này, với thân phận là quản lý, Hứa Lam đương nhiên hiểu rất rõ, ngày thường cũng hết sức cẩn thận che giấu mối quan hệ của hai người.
Tuy nhiên, người cẩn thận đến mấy cũng có lúc sơ suất.
Một lần, khi Nhậm Chỉ Tích say rượu, lỡ thân mật với Hứa Lam trong góc khuất, không may bị một tay săn ảnh tên là Tiền Vũ chụp được và dùng nó để tống tiền.
Để mối quan hệ không bị phơi bày, Nhậm Chỉ Tích và Hứa Lam cuối cùng đã đưa cho Tiền Vũ một khoản tiền lớn.
Tắt ứng dụng trò chuyện, Lăng Tịch lại xem qua nhật ký cuộc gọi, ghi chú điện thoại, các ứng dụng mua sắm tài chính, qua đó hình thành một nhận định tổng quát về Nhậm Chỉ Tích.
Nhậm Chỉ Tích năm nay 29 tuổi, là một nữ ca sĩ đang rất được yêu thích, tài chính rất dư dả, không hề có khủng hoảng kinh tế.
Các mối quan hệ xã hội nhìn chung cũng khá hài hòa, tình cảm với gia đình và người yêu đều ổn định.
Hơn nữa có thể thấy cô có nhân duyên tốt, vẫn giữ liên lạc thân thiện với rất nhiều nghệ sĩ.
Tuy nhiên, gần đây cô ấy cũng có vài chuyện phiền não.
Một là bị tay săn ảnh Tiền Vũ tống tiền một khoản lớn, khiến cô cảm thấy ấm ức trong lòng;
Hai là có một nhà đầu tư tên là Trương Hoán Ngạn, luôn quấn lấy cô không dứt (điều này Nhậm Chỉ Tích đã than phiền nhiều lần với Hứa Lam).
Nhưng vì thân phận và quyền thế của đối phương, Nhậm Chỉ Tích và Hứa Lam không dám đắc tội, chỉ đành bất đắc dĩ tìm cách xoay xở;
Ba là người quản lý cũ của Nhậm Chỉ Tích - Trương Tư Hiền, liên tục tung ra những tin tức bất lợi về cô.
Mặc dù hầu hết trong số đó là bịa đặt vô căn cứ, nhưng thật giả lẫn lộn, khiến người ta không thể phân biệt được, gây ảnh hưởng không nhỏ đến danh tiếng của Nhậm Chỉ Tích.
Hiện tại, Lăng Tịch đã có ba nghi phạm: tay săn ảnh Tiền Vũ, nhà đầu tư Trương Hoán Ngạn và người quản lý cũ Trương Tư Hiền.
Lăng Tịch nhíu mày suy nghĩ một lát.
Cô cho rằng động cơ giết người của Tiền Vũ không đủ, dù sao thứ anh ta muốn là tiền, và mục đích đã đạt được rồi.
Còn Trương Hoán Ngạn tuy theo đuổi Nhậm Chỉ Tích, nhưng xung quanh lại không thiếu ong bướm, trông không giống kẻ si tình sâu đậm.
Xem ra Trương Tư Hiền là kẻ đáng ngờ nhất trong ba người.
Chỉ là rốt cuộc có phải hắn hay không thì tạm thời chưa có bằng chứng.
Trong lúc Lăng Tịch đang sắp xếp lại suy nghĩ, Phó Cẩm Ngọc bên kia cũng xem xong gần hết.
Hai người trao đổi thông tin, Phó Cẩm Ngọc mở một tập tài liệu cho Lăng Tịch xem, "Đây là lịch trình 3 ngày sắp tới của Nhậm Chỉ Tích."
Ngày 11: Biểu diễn thương mại, 10 giờ sáng tổng duyệt, 7 giờ tối biểu diễn chính thức, tiết mục là 《Đợi một đóa hoa nở》.
Ngày 12: 2 giờ chiều đến đài truyền hình tham gia ghi hình tập đầu tiên của chương trình thực tế trốn thoát khỏi mật thất 《Đào Chi Yêu Yêu》*.
*Đào Chi Yêu Yêu: Thoát Chạy Không Kịp.
Ngày 13: 10 giờ sáng tham gia buổi gặp mặt người hâm mộ, buổi chiều nghỉ ngơi, 8 giờ tối tham dự tiệc từ thiện.
Phía sau còn đính kèm hướng dẫn chi tiết và các lưu ý, có thể thấy Hứa Lam làm việc rất cẩn trọng, kế hoạch chu đáo, tỉ mỉ.
"Cô nói xem, nếu chúng ta không tham gia mấy hoạt động này, cứ ở lì trong phòng suốt ba ngày, cuối cùng sống sót, vậy có được tính là hoàn thành nhiệm vụ không?"
Lăng Tịch bỗng nảy ra ý nghĩ kỳ lạ và hỏi.
Dù sao thì nhịn ăn nhịn uống ba ngày cũng không chết đói được.
Phó Cẩm Ngọc còn chưa kịp mở miệng, giọng nói của hệ thống đột ngột vang lên trong đầu hai người: "Xin người chơi tuân thủ thiết lập nhân vật, không được lệch khỏi quỹ đạo nhân vật.
Nhẹ thì trừ thưởng nhiệm vụ, nặng thì bị phán định nhiệm vụ thất bại."
Thôi được rồi, con đường tắt này xem như không đi được.
"Ý của hệ thống rất rõ ràng," Lăng Tịch phân tích, "Chính là buộc chúng ta phải trải qua ba ngày theo đúng lịch trình này.
Hung thủ rất có thể sẽ tìm cơ hội ra tay trong những hoạt động đó."
Phó Cẩm Ngọc nhìn ngày tháng, nói: "Hôm nay là ngày 11, nên lát nữa cô phải đi tổng duyệt."
Bây giờ khoảng 8 giờ sáng, còn chưa đầy hai tiếng nữa là tổng duyệt, mà bài hát 《Đợi một đóa hoa nở》 kia, Lăng Tịch còn chưa từng nghe qua.
Cô liếc Phó Cẩm Ngọc, thầm nghĩ trong lòng, tốt nhất đừng để tôi nhìn ra một tia hả hê nào, nếu không tôi thật sự sẽ nổi giận.
May mắn là vẻ mặt của Phó Cẩm Ngọc rất bình tĩnh, còn chu đáo tìm được đường link bài hát trên mạng, gửi thẳng vào điện thoại của Nhậm Chỉ Tích.
Lăng Tịch nghe qua đại khái, là một bài tình ca nhẹ nhàng, dễ nghe và đơn giản, giai điệu bắt tai, độ khó không cao.
Thực ra, trình độ ca hát của Lăng Tịch không tệ, dù không thể so với Nhậm Chỉ Tích đã nổi tiếng nhiều năm, nhưng ứng phó với một bài hát đơn giản như thế này thì không thành vấn đề.
Do thời gian gấp rút, Lăng Tịch lập tức leo ra khỏi giường, vừa sửa soạn vệ sinh cá nhân, vừa mở điện thoại phát bài《Đợi một đóa hoa nở》.
Khi nhìn vào hình ảnh mình trong gương, Lăng Tịch không khỏi sững người.
Bởi vì ngoại hình của Nhậm Chỉ Tích gần như giống hệt cô, chỉ là thân hình mảnh mai hơn, làn da cũng mịn màng, bóng khỏe hơn.
Cũng phải, cô ngày ngày hứng gió lạnh ở Nam Cực, làm sao có thể chăm sóc bản thân như một nữ minh tinh được chứ.
"Xong chưa?"
Ngoài cửa, Phó Cẩm Ngọc hỏi.
"Sắp rồi."
Lăng Tịch nhanh chóng lau khô mặt, mở cửa phòng tắm, không kìm được mà đánh giá Phó Cẩm Ngọc vài lần.
Thảo nào khi vừa tỉnh dậy cô đã cảm thấy Phó Cẩm Ngọc hơi khác lạ, tuổi của Hứa Lam là 34, lớn hơn Phó Cẩm Ngọc vài tuổi, trông cũng trưởng thành hơn.
Vài năm nữa Phó Cẩm Ngọc sẽ trở thành như thế này sao?
Không, Lăng Tịch nhanh chóng bác bỏ suy đoán ấy.
Cô thầm nghĩ trong lòng, Phó Cẩm Ngọc của hai năm nữa chắc chắn còn nghiêm nghị, cứng nhắc hơn Hứa Lam nhiều, có khi giữa mày còn hằn hai nếp nhăn, vì cô ta rất thích nhíu mày.
"Nhìn tôi chằm chằm làm gì?"
Phó Cẩm Ngọc thấy Lăng Tịch đột nhiên im lặng nhìn mình, khó hiểu hỏi.
"Không có gì," Lăng Tịch hoàn hồn, chuyển đề tài: "Tôi rửa mặt xong rồi, cô vào đi."
Đợi đến khi tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm vang lên, Lăng Tịch ngồi trên giường ngẩn người một lát, rồi tiếp tục luyện hát.
Có lẽ là do ký ức cơ thể của Nhậm Chỉ Tích vẫn còn, Lăng Tịch rất nhanh đã nắm được bài hát, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nếu vì hát quá tệ mà bị hệ thống phán định là sụp đổ thiết lập nhân vật, chẳng phải cô sẽ thiệt thòi lớn sao?
Đúng lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Lăng Tịch đi đến trước cửa, hỏi: "Ai đấy?"
"Là em đây, chị Tích, em mang bữa sáng tới cho hai người."
Ngoài cửa là giọng một phụ nữ trẻ, nghe cô ta tự giới thiệu, Lăng Tịch nhanh chóng nhớ ra thân phận của đối phương.
Giang Chiêu Nghiên, 26 tuổi, trợ lý riêng của Nhậm Chỉ Tích, thường ngày phụ trách lo ăn uống, đi lại, quần áo cho cô.
Từ lịch sử trò chuyện trước đó, Giang Chiêu Nghiên làm trợ lý được khoảng 3 năm, bình thường làm việc nghiêm túc, chăm chỉ, chịu khó, hiếm khi xảy ra sai sót.
Tuy nhiên, xét đến tình cảnh hiện tại, Lăng Tịch vẫn giữ một phần cảnh giác.
Sau khi xác nhận qua mắt mèo thấy đối phương không có điểm khả nghi nào, cô mới mở cửa.
Giang Chiêu Nghiên xách hai túi đồ đi thẳng vào, quen thuộc bước đến bàn ăn, lần lượt bày dụng cụ ăn uống mình mang đến, quay đầu nói với Lăng Tịch: "Chị Tích, em mang bánh mì nướng trứng dày cho chị đây, mau đến nếm thử xem!"
Lăng Tịch kín đáo quan sát một lượt, nói: "Cảm ơn, vất vả cho em."
"Không vất vả đâu, đây vốn là công việc của em," Giang Chiêu Nghiên cười cười, thúc giục: "Chị Tích, lát nữa chị còn phải đi tổng duyệt mà, tranh thủ ăn lúc còn nóng đi!"
Lăng Tịch gật đầu, ngồi xuống bàn ăn.
Cô cắn thử một miếng bánh mì nướng trứng dày.
Hương vị rất ngon, bánh mì mềm xốp, trứng tráng mềm mịn, nêm nếm cũng vừa phải.
"Ngon lắm, cảm ơn em."
Giang Chiêu Nghiên cười nói: "Chị Tích, nếu chị thích ăn, ngày mai em lại làm cho chị."
Lăng Tịch ngạc nhiên hỏi: "Em tự làm à?"
Giang Chiêu Nghiên gật đầu, "Trước đây chị nói đồ ăn sáng bên ngoài không sạch, tự làm sẽ yên tâm hơn.
Khoảng thời gian này bữa sáng đều là em làm rồi mang đến, chị quên rồi sao?"
Cô đâu có kỹ tính đến mức đó...
Lăng Tịch đang định nói Giang Chiêu Nghiên không cần phiền phức như vậy, nhưng nghĩ đến Nhậm Chỉ Tích hình như rất chú trọng đến chuyện ăn uống, nên cô lại nuốt lời vào trong.
Thôi, cô chỉ ở thế giới này ba ngày, đừng gây thêm chuyện không cần thiết nữa.
Phó Cẩm Ngọc tắm rửa xong, từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ cũng không tỏ ra ngạc nhiên, đi thẳng đến bên Lăng Tịch, ngồi sát cạnh cô.
Cơ thể đột nhiên bị tiếp cận khiến Lăng Tịch có chút không thoải mái, nhưng nghĩ đến mối quan hệ của Hứa Lam và Nhậm Chỉ Tích, cô đành cắn răng chịu đựng, không tránh đi.
Phó Cẩm Ngọc liếc nhìn Giang Chiêu Nghiên, cúi đầu ghé sát vào Lăng Tịch, tỏ vẻ thân mật: "Vừa nãy nghe em nói ngon, là món gì thế?"
Diễn kịch cũng không cần phải gần đến thế chứ?
Lăng Tịch lén trừng mắt với Phó Cẩm Ngọc, đáp: "Bánh mì nướng trứng dày."
Phó Cẩm Ngọc coi như không thấy ánh mắt của Lăng Tịch, quay sang nói với Giang Chiêu Nghiên: "Dự báo thời tiết hôm nay nói nhiệt độ cao nhất là 36 độ, đồ chống nắng và chống nóng đã chuẩn bị đủ chưa?"
Giang Chiêu Nghiên có vẻ hơi sợ Phó Cẩm Ngọc, vội vàng đáp: "Chị Lam, kem chống nắng, ô chống nắng, thuốc chống say nắng,... em đều đã mang theo rồi.
Chị xem còn cần gì nữa không?"
"Chuẩn bị thêm mấy chai nước, để vào tủ lạnh trên xe."
"Vâng, em đi mua ngay đây."
Giang Chiêu Nghiên đáp một tiếng, rồi vội vàng xoay người rời đi.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Lăng Tịch liếc nhìn Phó Cẩm Ngọc, "Cô nhập vai cũng nhanh thật đấy."
Phó Cẩm Ngọc ngồi thẳng người, giọng nói không mặn không nhạt, "Tàm tạm."
Lăng Tịch tự thấy mất hứng, thu hồi ánh mắt, nhưng lại nghe Phó Cẩm Ngọc nói: "Cẩn thận Giang Chiêu Nghiên."
Câu này nói có vẻ khó hiểu, nhưng Lăng Tịch cảm thấy Phó Cẩm Ngọc sẽ không vô cớ nói vậy, nên hỏi: "Cô ấy có gì không ổn?"
"Chỗ nào cũng không ổn," Phó Cẩm Ngọc nói, "Chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy cô ấy đeo, nhìn chất lượng thì giá thị trường khoảng hơn mười vạn tệ.
Tôi đã xem tài liệu về cô ấy trong điện thoại của Hứa Lam, bố mẹ Giang Chiêu Nghiên đều làm nông ở quê, còn lương tháng của cô ấy chỉ hơn 5000**."
**10 vạn NDT ~ 374 triệu VNĐ; 5000 NDT ~ 18,6 triệu VNĐ
Lăng Tịch nghĩ lại một chút, không nhớ Giang Chiêu Nghiên lúc nãy có đeo dây chuyền hay không, "Có lẽ là cô ấy tự dành tiền mua, hoặc là đồ gia truyền thì sao?"
"Có lẽ vậy," Phó Cẩm Ngọc không phản bác lời Lăng Tịch, "Tiếp tục quan sát đi."
—-
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn những bạn nhỏ dễ thương thích đề tài này!
Tôi cứ tưởng mình mở một đề tài rất lạnh nhạt, vô cùng lo lắng, cảm ơn các bạn đã ủng hộ!