Kỷ Thanh Phạm đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ dáng vẻ lần đầu tiên nhìn thấy Thịnh Chi.
Thiếu nữ với diện mạo xinh đẹp rạng rỡ quá mức cứ thế xuất hiện trước mặt cô, kiêu căng và chói mắt.
Làn da nàng trắng như tuyết, càng làm nổi bật con ngươi sâu thẳm và cánh môi đỏ thắm kiều diễm.
Sự xung kích về thị giác ấy mạnh mẽ không gì sánh kịp.
Nàng còn xinh đẹp hơn bất kỳ con búp bê lộng lẫy nào mà cô từng thấy trong tủ kính trưng bày.
Khi đó, Kỷ Thanh Phạm đã vô thức ôm chặt chú chó con trong lòng hơn một chút.
Kể từ khi Thịnh Chi xuất hiện, cô không còn bị đánh nữa.
Vị đại tiểu thư kia tuy khí thế hung hăng, nhưng khi đón lấy chú chó con, ánh mắt nàng lại tràn đầy vẻ đau lòng.
Nàng hỏi cô muốn được báo đáp gì.
Kỷ Thanh Phạm vẫn nhớ lúc ấy mình chỉ nói một câu: "Đây là việc tôi nên làm."
Nghe qua thì thật giống một người lương thiện không cầu báo đáp, nhưng sự thực đúng như những người kia suy đoán, cô biết đó là chó của Thịnh Chi nên mới xông ra bảo vệ.
Bởi vì cô từng nhìn thấy trong một ngày mưa tầm tã, vị đại tiểu thư ngạo mạn khó chiều trong miệng mọi người đã cẩn thận từng li từng tí mang chú chó bị bỏ rơi bên cạnh thùng rác này về nhà như thế nào.
Thịnh Chi hoàn toàn khác cô.
Nàng có một gia đình yêu thương mình, có một cơ thể khỏe mạnh.
Mỗi khi trường tổ chức đại hội thể thao, nàng đều báo danh, và chỉ cần nàng tham gia, vị trí thứ nhất nhất định sẽ thuộc về nàng.
Nàng cứ thế tùy ý tỏa sáng rực rỡ.
Trong trường, không ai là không biết đến nàng.
Tính cách và ngoại hình của nàng luôn là chủ đề được bàn tán với tần suất cao nhất.
Gia thế tốt, kiêu ngạo, tính tình cực kỳ tệ, bên cạnh luôn có một đám người vây quanh, sống hoàn toàn theo ý mình.
Kỷ Thanh Phạm biết trường học có rất nhiều học sinh giàu có, những người dựa vào thành tích để vào trường như cô chỉ là số ít.
Chỉ là cái "ưu điểm" mà ở gia đình khác sẽ được khen ngợi này, ở nhà cô lại chỉ mang đến những trận đòn roi.
Khi còn nhỏ cô không hiểu nổi, tại sao đứa em trai kém cỏi như vậy lại được cha mẹ yêu chiều, còn cô thì không.
Cô không hiểu tại sao mình đã nỗ lực để làm tốt nhất nhưng thứ nhận được chỉ là quần áo cũ.
Nhưng khi dần lớn lên, cô đã hiểu ra, trong cái nhà này cô định sẵn là sự tồn tại bị chán ghét và vứt bỏ.
Tựa như sự ra đời của cô chưa từng được ai mong đợi.
Thực tế, Thịnh Chi dễ đối phó hơn cô tưởng nhiều.
Giống như chú chó nhỏ mà nàng nhặt về, có lẽ vì nhìn thấy quá ít điều ác nên nàng luôn đáp lại những sự vật đáng thương bằng một lòng thiện lương quá mức.
Cô chỉ dùng một chút thủ đoạn, để cảnh tượng mình bị những kẻ kia bắt nạt lộ ra trước mặt Thịnh Chi.
Có lẽ vì cô đã bảo vệ chú chó của nàng, nên nàng đã dạy dỗ những kẻ bắt nạt và đứng ra bảo vệ cô.
Đó là quãng thời gian yên ổn nhất của Kỷ Thanh Phạm.
Cô cùng nàng đi học, cùng nàng tan trường, trở thành người ở gần nàng nhất.
Ban đầu cô chỉ muốn mượn mối quan hệ với nàng để cuộc sống dễ thở hơn, nhưng cô đã tính sót một điều, chính mình sẽ bị nàng hấp dẫn.
Vị đại tiểu thư tùy hứng ấy đã dần chiếm trọn tầm mắt cô.
Cô âm thầm tìm hiểu các mối quan hệ quanh nàng, biết nàng có một cô bạn thân thanh mai trúc mã tên là Giang Vãn Âm.
Nàng thích ăn đồ ngọt, mỗi lần ăn được món mình thích đều sẽ vui vẻ nheo mắt lại như một con mèo.
Mẹ nàng rất yêu nàng nhưng công việc bận rộn nên nàng thường xuyên ở một mình, vì thế nàng coi chú chó con mình nuôi như người thân để bầu bạn.
Ngày chú chó con qua đời vì bệnh tật, đó là lần đầu tiên Kỷ Thanh Phạm thấy Thịnh Chi khóc.
"Làm sao bây giờ, chó của em chết rồi, sao nó lại bỏ em mà đi như thế chứ..."
Nàng khóc đến đỏ bừng hốc mắt, giọng nói nức nở, những giọt nước mắt lớn cứ thế lã chã rơi.
Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng, không kìm được mà lau đi những giọt lệ ấy, dịu dàng nhưng nghiêm túc nói: "Để chị làm chó con của em nhé."
Thịnh Chi nghe vậy thì sững lại một chút, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô hồi lâu, rồi bỗng chốc òa khóc nức nở hơn: "Không được, như thế em sẽ thành người xấu mất, sao em có thể coi người khác là chó con được."
"Không xấu đâu, là chị tự nguyện muốn làm chó của em mà," Kỷ Thanh Phạm vụng về nắm lấy bàn tay đang lau nước mắt của nàng, "Để chị làm chó con của em đi, em đừng khóc nữa có được không?"
Thịnh Chi được cô dỗ dành nên không khóc nữa.
Nàng cũng nắm chặt lấy tay Kỷ Thanh Phạm, trong mắt vẫn còn vương lệ: "Vậy chị không được rời bỏ em."
"Chị sẽ không rời bỏ em, chị sẽ mãi mãi là chó con của em."
Kỷ Thanh Phạm hứa.
Quan hệ của hai người ngày càng trở nên thân thiết.
Thịnh Chi đối xử với cô rất tốt, rất quan tâm cô.
Cô nhận ra Thịnh Chi thực chất là một cô gái bên trong đặc biệt ôn nhu, vẻ kiêu căng hống hách thường ngày chỉ là một lớp vỏ bọc bảo vệ.
Ở trường, hầu hết học sinh đều có điện thoại.
Thịnh Chi không liên lạc được với cô nên đã mua cho cô một cái, còn tự tay lưu số điện thoại của mình vào đó.
Kỷ Thanh Phạm thậm chí còn không biết những thứ đủ màu sắc trên màn hình là gì, bấm thế nào để chuyển từ giao diện này sang giao diện khác.
Đối với cô, nó lạ lẫm như đồ vật đến từ một thế giới khác.
Thịnh Chi kiên nhẫn dạy cô cách dùng điện thoại: "Chị mở phần mềm này ra là có thể nhắn tin cho em...
Sau đó soạn nội dung...
Soạn xong thì nhấn vào nút gửi này."
Nàng cầm tay hướng dẫn Kỷ Thanh Phạm soạn một dòng tin nhắn: [Thịnh Chi là đại mỹ nữ đệ nhất thiên hạ] rồi gửi cho chính mình: "Đấy, thế thôi, đơn giản mà, chị biết làm chưa?"
...
Khoảng cách quá gần.
Mùi hương khiến người ta say đắm trên người Thịnh Chi hoàn toàn bủa vây lấy cô.
"Biết rồi."
Kỷ Thanh Phạm đỏ mặt gật đầu, Thịnh Chi mới buông tay để cô tự thử.
Kỷ Thanh Phạm nghiêm túc soạn một dòng: [Em đối với chị thật tốt].
Ánh mắt cô nhìn nàng vô cùng chân thành, khiến Thịnh Chi có chút thẹn thùng, lẩm bẩm: "Xin đấy, chị là chó con của em mà, em không tốt với chị thì tốt với ai."
Sau khi học được các chức năng cơ bản, Kỷ Thanh Phạm cất điện thoại vào hộp như cất giữ bảo vật.
Mang về nhà, cô phải rửa tay thật sạch nhiều lần mới dám mở ra.
Chỉ là dù cô có tìm mọi cách để giấu giếm, chiếc điện thoại vẫn không may bị em trai nhìn thấy.
Thằng bé vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hỏi cô lấy đâu ra chiếc điện thoại đời mới nhất, nó đòi lấy cho bằng được.
Trong cái nhà này, cô luôn sống như đi trên băng mỏng, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức tối thiểu, nhưng lần này cô đã phản ứng rất mạnh mẽ để từ chối.
Cha mẹ nghe tiếng động liền chạy tới, lao vào đánh cô một trận, bắt cô phải đưa điện thoại cho em trai: "Làm chị thì phải biết bao dung một chút chứ?"
Cô chỉ nghiến răng lắc đầu, điên cuồng giằng co phản kháng như một con thú nhỏ.
Kết cục của sự phản kháng là cô bị nhấn xuống đất, tóc tai bù xù, chiếc điện thoại bị thằng em trai đang nổi điên cướp lấy.
Nó lắc lắc chiếc điện thoại trước mặt cô, cười khinh miệt: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, đưa sớm cho tao có phải đỡ bị ăn đòn không."
Cô hận đến đỏ mắt, không biết lấy đâu ra sức mạnh để vùng lên: "Trả lại đây!"
Trong lúc giằng co, chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ nát.
Sự phản kháng lần nữa trở nên vô ích, cô đã triệt để chọc giận họ.
Cô bị trói chặt bằng dây thừng, bị bịt miệng và nhốt vào căn phòng duy nhất có khóa.
"Ban đầu tao cũng không muốn gả mày đi sớm thế, để mày học thêm tí nữa thì tiền sính lễ còn cao hơn.
Nhưng giờ xem ra mày bướng quá, thôi gả sớm đi cho rảnh nợ, đúng lúc em trai mày đang muốn mua cái điện thoại mới."
"Kết hôn rồi thì không cần đi học nữa, hai ngày nữa đi làm thủ tục thôi học luôn."
Họ từng câu từng chữ bàn bạc, nhẹ nhàng quyết định vận mệnh của cô.
Họ cũng biết cô sẽ không ngoan ngoãn chịu gả đi, nên đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Kỷ Thanh Phạm nhìn mặt họ, nghe giọng nói của họ.
Sợi dây thừng trói quá chặt khiến da thịt cô đau nhức, miếng giẻ nhét trong miệng làm cô buồn nôn đến phát nghẹn.
Có lẽ vì cơn đói gây ra ảo giác, cô nhìn họ chẳng khác nào những con quái vật.
Thật kinh tởm.
Thật buồn nôn.
Phải làm sao cô mới thoát ra được đây...
Sợ cô có ý định tự tử, họ cưỡng ép đổ chút cháo loãng vào miệng cô.
Ngay cả mọi hoạt động sinh lý khác cũng phải diễn ra dưới sự giám sát của họ.
Họ muốn dùng cách này để thuần hóa cô, mài mòn ý chí của cô.
Họ thực sự đã khiến cô đánh mất ý định muốn sống, vì lúc đó cô chỉ muốn kéo tất cả bọn họ cùng chết.
Nhưng đúng vào buổi chiều hôm đó, khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất, Thịnh Chi đã tìm đến.
Thấy thái độ lấp liếm của người nhà cô, nhận ra có điều mờ ám, Thịnh Chi trực tiếp dẫn vệ sĩ xông vào.
Hóa ra mấy ngày nay Thịnh Chi gửi tin nhắn mà cô không trả lời, không những thế nàng còn nghe được tin đồn cô thôi học, cảm thấy không ổn nên tìm đến tận nơi.
—— Sự thực là Kỷ Thanh Phạm quả nhiên đã bị họ giam cầm.
Nàng lệnh cho bảo vệ liên hệ luật sư, đồng thời khống chế những người nhà họ Kỷ đã bắt đầu quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Bản thân nàng thì đơn độc đi tìm Kỷ Thanh Phạm.
Khi mở cửa nhìn thấy Kỷ Thanh Phạm bị trói bằng dây thừng trong góc phòng, Thịnh Chi gần như không dám tin vào mắt mình.
Nàng tìm kéo cắt đứt dây trói trên người cô.
Khoang miệng tê dại cuối cùng cũng được giải cứu, Kỷ Thanh Phạm cúi đầu, vô thức muốn tránh né ánh mắt nàng.
Cô trông quá chật vật.
Nhưng giây tiếp theo, Thịnh Chi đã ôm lấy cô.
Kỷ Thanh Phạm một lần nữa ngửi thấy mùi hương trên người nàng.
Cái ôm ấy bao bọc lấy cô hoàn toàn.
Mấy ngày qua cô không hề rơi một giọt nước mắt nào, dù có khó khăn đến đâu cô cũng chỉ tỉnh táo nghĩ cách đối phó.
Vậy mà ngay khắc này, khi được Thịnh Chi ôm vào lòng, cô bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi không kìm nén được.
Cô vùi đầu vào ngực nàng, khóc đến toàn thân run rẩy.
"Chị rất sợ, chị không muốn bị họ đem đi đổi sính lễ, họ trói chị đau lắm, ngay cả đi vệ sinh họ cũng nhìn chằm chằm vì sợ chị chạy mất..."
Lời nói của cô vụn vỡ và hỗn loạn: "Có phải chị thực sự rất kém cỏi không, tại sao họ lại đối xử với chị như vậy..."
"Chị rất tốt, cực kỳ tốt," những sợi tóc dài đan xen vào nhau trong cái ôm, Thịnh Chi khẳng định chắc chắn, "Đó không phải là lỗi của chị."
Nghe giọng nói của nàng, Kỷ Thanh Phạm càng ôm chặt nàng hơn.
Nàng thật ấm áp và mềm mại.
Giống như vầng trăng sáng treo trên bầu trời.
Khiến cô một khi đã chạm vào liền không bao giờ muốn buông tay.
※
Thịnh Chi giúp cô giải quyết mọi chuyện ổn thỏa và đưa cô về nhà mình.
Nàng thương xót cô, muốn mẹ mình cũng bồi dưỡng cho cô.
Nàng còn mua cho cô điện thoại mới, căn dặn cô phải nhớ trả lời tin nhắn của nàng.
Điện thoại mới rất đẹp, Kỷ Thanh Phạm đã lén dùng nó chụp rất nhiều ảnh của Thịnh Chi ở mọi góc độ.
Trong điện thoại của cô thực chất không có phương thức liên lạc của ai khác ngoài Thịnh Chi, nên nàng không cần lo cô không trả lời.
Thịnh Chi bảo cô hãy tập trung học tập, đừng lo lắng chuyện gì khác.
Nhưng Kỷ Thanh Phạm vẫn lén lút tìm việc làm thêm.
Cô biết bây giờ mình chưa thể trả hết ơn nghĩa của nàng, nhưng cô tự hứa một ngày nào đó sẽ đền đáp lại.
Cô nghe thấy nhiều người nói Thịnh Chi là người không có kiên nhẫn.
Nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy thế, vì một Thịnh Chi vốn ghét làm bài tập lại luôn có thể ngồi cùng cô làm đề cả buổi chiều, còn nằm bò bên cạnh khen cô thật lợi hại với đôi mắt sáng lấp lánh.
Cũng giống như khi cô mặc bộ quần áo nàng mua, nàng cũng khen cô thật xinh đẹp.
Mỗi khi cô bị bệnh, nàng lại lo lắng cuống cuồng, đưa cô đi bệnh viện, đút thuốc cho cô uống.
Thế là khi cơn sốt sắp khỏi, Kỷ Thanh Phạm lại âm thầm làm cho bệnh của mình trầm trọng hơn.
Để ghi lại những điều này, Kỷ Thanh Phạm đã hình thành thói quen viết nhật ký.
Cô rất thích sự quan tâm của nàng, thực lòng hy vọng nàng có thể mãi mãi quan tâm mình.
Thịnh Chi mang đến cho cô hơi ấm và sự che chở mà người thân chưa từng ban tặng.
Khi đó cô không dám nhìn thẳng vào mắt Thịnh Chi, nhưng lại thường xuyên thấy nàng trong những giấc mơ.
Nàng đẹp đến như mộng ảo, môi tựa hoa hồng, ngũ quan rực rỡ, làn da trên đầu ngón tay mịn màng như lụa.
Mỗi nhịp thở đều tràn ngập vị ngọt ngào mê người.
Kỷ Thanh Phạm như không thở nổi, hồng hộc tỉnh dậy từ trong mộng.
Dưới thân ướt đẫm khiến cô run rẩy.
Dù đã tỉnh táo nhưng cô vẫn muốn kéo dài giấc mơ, trong đầu phác họa hình bóng nàng, nghĩ về nàng để tự an ủi mình.
Cô cảm thấy hổ thẹn và tội lỗi vì những tâm tư mình dành cho nàng, nhưng đồng thời lại không thể khống chế nổi sự hưng phấn.
Điều đó thể hiện ra thực tế là cô càng ngày càng ỷ lại vào Thịnh Chi.
Cô không muốn thấy Thịnh Chi cười với người khác, không muốn thấy Thịnh Chi chơi với người khác, cô muốn...
độc chiếm nàng.
Khiến nàng thuộc về cô, chỉ thuộc về một mình cô.
Nhưng bên cạnh Thịnh Chi luôn có rất nhiều người, và ánh mắt nàng chẳng bao giờ dừng lại mãi trên người cô.
Cô sẽ không bao giờ là "duy nhất" của nàng.
Cô càng bám lấy nàng hơn, rời xa một chút thôi cô cũng thấy như mình sắp chết đi.
Cô thậm chí còn lấy lý do sợ ngủ một mình sẽ gặp ác mộng để vào phòng nàng ngủ, làm việc gì cũng muốn Thịnh Chi ở bên cạnh.
Cô luôn không kìm được mà dò hỏi Thịnh Chi đã nói gì, làm gì với người khác, dù chỉ là chuyện phiếm cô cũng muốn truy vấn tận cùng.
"Em có thích cô ấy không?
Hôm nay em đã cười với cô ấy rất nhiều lần đấy."
Cô vô cùng lo âu.
Cô chỉ muốn liều mạng giữ chặt lấy nàng.
Nhưng cô càng muốn giữ chặt, Thịnh Chi lại bắt đầu có chút không chịu nổi mà lảng tránh cô.
Bên cạnh Thịnh Chi dường như không bao giờ thiếu những người mới.
Trường có học sinh chuyển trường mới đến.
Nàng đi cùng học sinh mới tên là Vân Tiện.
Có người nói tương lai họ sẽ đính hôn, trên diễn đàn trường thậm chí còn có người ghép cặp họ với nhau.
Kỷ Thanh Phạm càng thêm hoảng loạn.
Bởi vì dạo gần đây, Thịnh Chi không còn muốn nói cho cô biết mình đi đâu nữa, dường như nàng không muốn bị cô truy hỏi thêm.
Giữa họ đã xuất hiện khoảng cách.
Cô không hiểu tại sao nàng lại tránh mặt mình.
...
Nàng không cần cô nữa sao?
Những cuộc thảo luận trên diễn đàn về việc nhà họ Thịnh sẽ liên hôn với nhà họ Vân giống như những mũi kim đâm vào da thịt cô.
Đính hôn.
Nàng muốn ở bên Vân Tiện sao?
Họ sẽ ôm nhau chứ?
Họ sẽ hôn nhau chứ?
Họ sẽ làm những việc thân mật hơn nữa sao...?
Cho nên nàng mới chán ghét cô, muốn vứt bỏ cô, phải không?
Kỷ Thanh Phạm siết chặt đốt ngón tay.
Thật khủng hoảng, thật bất an.
Cô muốn được ở bên nàng hai mươi bốn giờ mỗi ngày.
Cô gửi cho Thịnh Chi rất nhiều tin nhắn, hỏi nàng đang ở đâu.
Nhưng Thịnh Chi không trả lời.
Vất vả lắm cô mới lần theo một bài đăng mới trên diễn đàn để tìm tới nơi, thì lại thấy nàng đang ngồi cùng Vân Tiện.
Vân Tiện đang chia sẻ bánh quy tự làm cho nàng.
Thịnh Chi được cô ta đút cho một miếng, đôi mắt sáng bừng lên: "Cậu thật lợi hại, bánh ngon lắm."
Vân Tiện dịu dàng đáp: "Nếu cậu thích, sau này tớ có thể làm cho cậu mãi."
Vị chua chát của sự ghen tuông bốc lên trong lòng.
Khi kịp phản ứng lại, Kỷ Thanh Phạm thấy mình đã tiến lên hất văng túi bánh quy xuống đất.
"Kỷ Thanh Phạm?"
Thịnh Chi ngơ ngác nhìn cô, "Sao chị lại ở đây?"
Ngay sau đó nàng nhìn xuống túi bánh quy bị hất đổ, rồi nhìn lại cô, cánh môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nén xuống, khó chịu hỏi: "Chị làm cái gì vậy?"
Nhìn vẻ mặt không vui của nàng, Kỷ Thanh Phạm chỉ thấy đầu óc choáng váng: "Chị..."
Cô phải nói thế nào đây?
Nói rằng cô đang ghen, nói cô không muốn thấy nàng gần gũi với người khác, không muốn nghe nàng khen người khác lợi hại?
Hay nói rằng dù là Vân Tiện hay Giang Vãn Âm cô đều rất ghét, không muốn thấy nàng chơi với bất kỳ ai trong số họ?
Cô không nói ra được lý do, cuối cùng vẫn là Vân Tiện đứng ra giảng hòa.
Thấy cô hốt hoảng, Thịnh Chi phẩy tay: "Thôi bỏ đi."
Kỷ Thanh Phạm siết chặt lòng bàn tay, hồi lâu sau mới "ừ" một tiếng như không có chuyện gì.
Ảo tưởng ngọt ngào khiến người ta đắm chìm đã không thể hàn gắn lại được nữa.
Cô một lần nữa nhận thức rõ rệt rằng —— Thịnh Chi sẽ không thuộc về cô, cô cũng không phải là duy nhất đối với nàng.
Nàng sẽ đối tốt với người khác.
Nàng sẽ dùng đôi mắt sáng lấp lánh ấy nhìn người khác, sẽ ngọt ngào gọi người khác là tỷ tỷ.
Thậm chí nàng có thể sẽ thích người khác.
Nàng không phải là sự cứu rỗi của cô, mà là xiềng xích của cô.
Kỷ Thanh Phạm ghen đến mức sắp phát điên.
Nhưng sau cơn ghen tuông lại là nỗi sợ hãi to lớn hơn.
Cô dốc hết sức để đối tốt với nàng, nhưng lòng tốt ấy lại bị vùi lấp giữa vô vàn người cũng đối tốt với nàng, trở nên chẳng đáng một xu.
Thịnh Chi không thiếu tình yêu, nàng lớn lên trong vòng vây của sự yêu thương, người đối tốt với nàng nhiều không đếm xuể.
Không giữ được.
Cô không thể giữ được nàng.
Nhưng làm sao cô có thể chấp nhận việc phải rời xa nàng sau khi đã nếm trải sự ấm áp từ nàng?
Khi sự ghen tuông vượt quá tầm kiểm soát, cô bắt đầu dùng những thủ đoạn cực đoan hơn, âm thầm ly gián quan hệ của người khác với Thịnh Chi, lén vứt bỏ quà cáp và thư tỏ tình của họ, đâm chọc để bạn bè quay lưng với nàng.
Những hành động điên cuồng ấy dần bị lộ tẩy.
Khi Thịnh Chi phát hiện ra sự thật, nàng đã không thể tin nổi và không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Nàng chặn cô lại trong lớp học vắng người, hỏi cô có phải điên rồi không, nàng đã đối xử tệ với cô chỗ nào mà cô lại ghét bỏ nàng, nhìn nàng không thuận mắt đến vậy?
Khoảnh khắc đó, Kỷ Thanh Phạm thẫn thờ nhớ lại ánh mắt của Thịnh Chi khi cô hất đổ túi bánh quy của Vân Tiện.
Thích hay ghét thì có gì khác nhau chứ?
Chỉ cần có thể thu hút được sự chú ý của nàng là đủ rồi, không phải sao?
Kỷ Thanh Phạm nhìn bàn tay nàng đang nắm chặt cổ tay mình, khẽ khàng nâng tay lên.
Hồi lâu sau, cô mở lời: "Đúng vậy, tôi ghét em."
Nhưng sự thực không phải thế.
Sao cô có thể ghét nàng được chứ?
Cô sẽ chẳng bao giờ ghét nàng, cô chỉ là ái mộ nàng, yêu nàng đến mức sắp phát điên mà thôi.
Quả nhiên, khi nghe cô chính miệng thừa nhận vì ghét mình nên mới làm những chuyện đó, Thịnh Chi đã vô cùng sốc, không tiếp thu nổi.
Đôi khi, sự thân mật và hiểu rõ đối phương lúc trước lại trở thành vũ khí sắc bén nhất để tấn công nhau.
Họ chính là như thế.
Kỷ Thanh Phạm tận hưởng ánh mắt của nàng.
Thịnh Chi càng ngày càng ghét cô, mỗi lần gặp nhau đều kết thúc trong không vui, nhưng cô lại thực sự trở thành cái "duy nhất" của nàng theo một nghĩa khác.
Cô có thể ngang nhiên không cho nàng đi cùng Vân Tiện.
Thấy ai tặng thư tình cho Thịnh Chi, cô trực tiếp ném vào thùng rác ngay trước mặt nàng.
Tất cả những sự chiếm hữu, ghen tuông và yêu thương ấy, sau khi được gắn mác "ghét bỏ", dường như đều trở nên hợp lý.
Khi đó, mối quan hệ giữa họ đã tệ đến mức không thể tệ hơn.
Từ sau lần Thịnh Chi hỏi và cô thừa nhận mình ghét nàng, Thịnh Chi đã trả đũa bằng cách khắp nơi nhằm vào cô.
Nàng ác ý bóp cằm cô, bắt cô học tiếng chó sủa, nếu không sẽ không cho cô đi.
Cô mang vẻ mặt nhục nhã thốt ra tiếng "gâu", nhưng trong lòng lại cảm thấy hạnh phúc đến mức khó lòng chịu nổi.
Thịnh Chi không biết rằng, trong quãng thời gian đó cô đã mua rất nhiều loại vòng cổ và còng tay làm từ da nhân tạo, tất cả được cất giấu trong căn phòng dán đầy ảnh của nàng.
Cô tưởng tượng Thịnh Chi sẽ dùng những thứ đó trên người mình.
Đạo cụ rực rỡ muôn màu được bày biện, có cái gắn lục lạc, có cái có dây dắt.
Chỉ cần chạm nhẹ, tiếng lục lạc sẽ kêu đinh đang, giống như trái tim cô đang đập loạn nhịp không thể tự chủ mỗi khi được nàng chú ý.
Nội tâm càng bệnh hoạn thì vẻ ngoài lại càng ngụy trang bình thường.
Cô tham gia hội học sinh, biến mình thành một học sinh ưu tú với thành tích xuất sắc.
Bên cạnh cô cũng bắt đầu có người vây quanh, hình thành hai phe phái đối lập rõ rệt với nhóm của Thịnh Chi.
Hai nhóm người này nhìn nhau không thuận mắt, bởi lẽ hai người dẫn đầu vốn dĩ không hề hòa hợp.
Họ trở thành đối thủ một mất một còn mà ai cũng biết, tất cả mọi người đều biết quan hệ của họ cực kỳ tệ.
Nhưng đây lại chính là điều mà Kỷ Thanh Phạm mong chờ nhất bấy lâu nay —— tên của họ rốt cuộc cũng thường xuyên được nhắc đến cùng nhau trên diễn đàn.
Sự thèm khát dành cho nàng đã chạm đến giới hạn.
Cô thuê một căn hộ lớn chỉ để chứa những bức ảnh cô lén chụp Thịnh Chi.
Từng cái cau mày, nụ cười, hay thậm chí là mỗi lần nàng nheo mắt đều được ghi lại dưới ống kính của cô.
Bên ngoài, cô là vị hội trưởng hội học sinh thanh lãnh ưu tú; sau lưng, cô chỉ là một kẻ yêu thầm hèn mọn không thấy ánh sáng, khao khát nàng đến cực điểm.
Cô lén giữ lại ly nước nàng từng uống, cẩn thận đặt môi mình lên đó, tưởng tượng đang được hôn nàng, để cảm thấy được gần nàng thêm chút nữa.
Cô nhặt lấy quần áo cũ của nàng, dùng mùi hương còn sót lại của nàng để an ủi chính mình.
Hồi đó trong trường có một truyền thuyết về thầm yêu, lấy chiếc cúc áo gần trái tim nhất trên đồng phục để tỏ tình với người mình thích thì sẽ thành công.
Cô không tin những điều đó, nhưng lại âm thầm giật lấy chiếc cúc áo trên đồng phục của Thịnh Chi.
Rồi trong những đêm vắng, cô dùng sức ép chặt chiếc cúc đó lên vị trí trái tim mình.
Sẽ có một ngày, cô dùng mọi cách để giữ nàng bên cạnh, khiến nàng chỉ có thể nhìn chăm chú vào một mình cô mà thôi.