Cập nhật mới

Tiểu Thuyết BHTT - Cô Giáo, Em Yêu Cô

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
289096050-256-k227106.jpg

Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Tác giả: xbayddaty
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một trong những truyện đã xóa của tác giả Mongchieng, mình reup lại chỉ để đọc, để đọc, để đọc.

Đây là 1 trong những bộ bh đầu tiên mình đọc nên mình vẫn muốn giữ lại chút gì đó.

Bộ này hoàn toàn là teenfic nên mn cân nhắc trước khi đọc nhé, mình cảm ơn.



teenfic​
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 1: Nữ sinh cá biệt


"Vương Thần"!!!

Nghe tên bạn mình được Lưu Thuần Chân - nữ giáo viên dạy anh ngữ bỗng nhắc nhỡ lớn , cả đám học sinh liền hoảng hồn quay sang nữ sinh cuối lớp, nữ sinh đang ngủ say sưa mà mặt còn dính y vào cuốn sách để che giấu sự tình.

Lưu Thuần Chân thở dài rồi liếc mắt sang lớp trưởng của lớp.

"Lần thứ bao nhiêu rồi không biết...?Em xuống dưới giúp cô."

"Vâng..." cô lớp trưởng của lớp cười hí hửng định đứng dậy.

Thì Lưu Thuần Chân lại tiếp tục nói.

"À mà thôi, để tôi xuống dưới tự xem."

Cô lớp trưởng ngồi lại, còn quay xuống cùng lớp ngó sự tình của nữ sinh xấu số kia.

Lưu Thuần Chân tay cầm cuốn sách đã cuộn tròn, bước nhanh xuống dưới cuối lớp để xem xét tình hình học tập của em nữ sinh ham ngủ của lớp.

Con bé nằm ngủ vẫn say sưa, mặt đập xuống bàn, hai tay lại cầm cuốn sách dựng cao lên trước mặt với âm mưu che được cảnh tượng kia.

Tóc đen mượt xã cho dài ra, chấm lưng một chút.

Đồng phục lại ăn mặc khác người, cái váy sao lại rách một miếng rồi?

"Chắc nó leo rào té đó cô!!!"

Tên nam sinh nhiều chuyện thấy Lưu Thuần Chân đang ngó cái váy liền quay xuống mách lẻo.

"Nó ngày nào tiết đầu không đi trễ"

"Vương Thần"!!!

Lưu Thuần Chân gõ cuốn sách trên tay lên đầu kẻ ham ngủ một cái bốp.

Lập tức kẻ đó bật đầu dậy, ngó sang thấy nàng lại trợn mắt giật mình đứng thẳng lưng làm ngã cái ghế đang ngồi xuống sàn cái rộp.

"Ô ô "!

Vương Thần toát mồ hôi hột, biện hộ ngay "Em...em bị ốm thưa cô"

"Ốm yếu nữa sao!?

Gần cả năm trời học em ngày nào cũng ốm yếu ?"

Cả lớp phá ầm lên cười, Vương Thần đỏ mặt chỉ muốn tìm cái lỗ dưới đất để chui vào.

Lưu Thuần Chân ngán ngẩm thở dài, nàng lấy quyển tập của Vương Thần lên lật xem mấy trang.

Ngoài bài của hôm nay, còn thiếu nhiều bài khác.

Kiểu này chắc chắn Vương Thần đã bị mất căn bản môn của nàng rồi.

Để quyển tập xuống bàn, Lưu Thuần Chân nói rõ " Cuối giờ học xuống phòng giáo viên gặp tôi".

"Vâng ạ" giọng ẻo lả của Vương Thần vang lên, Lưu Thuần Chân cũng ngán ngẩm không kém, nàng thở dài rồi lặng lẽ rời lên bục giảng.

"Tiếp tục , các em mở chương 9 trang 56"

-

Cuối giờ đã đến, bạn bè đua nhau dắt xe đi về.

Chỉ riêng mỗi Vương Thần phải vấn thân tới phòng giáo viên.Nói thế , bản thân đã cảm thấy điều không lành nên Vương Thần mãi đứng ngoài cửa không dám vào trong, cứ thập thò.

"Vương Thần"

"Ha" cái giọng dịu dàng quen thuộc lại vang lên sát đằng sau lưng khiến bản thân Vương Thần giật toát mình quay lại "cô ô ô"

"Sao không vào trong?"

Lưu Thuần Chân nhỏ nhẹ , tiến đến mở cửa ra cho Vương Thần vào trong trước rồi tới mình.

Đóng cửa lại, Lưu Thuần Chân bước vào, ngồi vào bàn giữa phòng.

Căn phòng tương đối thoáng, có 1 cái bàn to ở giữa còn lại toàn thiết bị và dụng cụ học tập...v.v...

"Vương Thần lại cái gì nữa?"

Lưu Thuần Chân nhíu mày , đánh thức nữ sinh đang mơ mộng ngó ngang ngó dọc căn phòng.

"Em xin lỗi"

"Haiz, tôi thật sự thất vọng...!Vương Thần , tôi đã xem kết quả của em dạo gần đây...nó thật sự rất tệ , tệ nhất là môn của tôi.Nếu cứ đà đó , em sẽ ở lại lớp."

"Em có thể làm gì nữa?"

Vương Thần chán nản "Em không hiểu mọi thứ".

"Tôi sẽ ghé nhà em thêm một chuyến nữa."

"Cô ghé tổng cộng gần 5 lần rồi đó.

Từ trước đến giờ em chẳng thể gặp giáo viên nào đến nhà em nhiều như cô!"

Vương Thần trợn tròn mắt, đưa sự ngạc nhiên nhìn Lưu Thuần Chân.

"Là chủ nhiệm của em, tôi sẽ có cách làm em học hành đàng hoàn lại như bao học sinh khác."

"Cô muốn làm cái gì?"

"Còn cái gì nữa?

Kèm em học"

"Kèm ?

Ở đâu?"

"Nhà em"

Lưu Thuần Chân tỉnh bơ, còn mặt mày Vương Thần như căng ra như bóng bơm hơi.

Cô ấy lập tức phản bác "Không được"

"Tại sao lại không ?"

Lưu Thuần Chân nghiêng đầu, khó hiểu.

"Nếu không ổn, có thể lên phòng em học mà"

"Kh-không được đâu cô!

Phòng của em t...!!!"

Định nói cái gì đó, hên là tự bụm miệng lại kịp thời.

Vương Thần xoay người nơi khác, che đi gương mặt đỏ ửng của mình lại.

"Em làm trò gì nữa?

Thôi không nói nhiều, để xe em ở đây.

Tôi đưa em về, rồi bắt đầu từ hôm nay luôn."

"Cô, cô không được"

"Thế em chạy theo nhé, cô đi trước"

"Cô!Cô Lưu!!Đừng mà!!!"

Vương Thần có lý do thầm kín không thể để cho ai vào phòng, đặc biệt trên hết là cô Lưu.

Nó không nghĩ nhiều nữa, lập tức bay đu bám Lưu Thuần Chân van xin thảm thiết.

Lưu Thuần Chân như pho tượng, mặc kệ Vương Thần làm cái gì.

Nàng vẫn đường đường nâng bước ra khỏi phòng, đến bãi giữ xe của trường.

Rồi lái chiếc xe xịn của mình ra khỏi trường.

Vương Thần đứng nhìn chiếc xe mà hét toáng lên giữa khung trời rộng lớn, xong liền phóng vào chỗ gởi xe,phi chiếc xe đạp leo núi của mình chạy theo chiếc xe của Lưu Thuần Chân thật nhanh với tốc độ ánh sáng.

"Không được, căn phòng của mình!!!Cô ấy sẽ phát hiện ra mất thôi!!!Oaaaa~~Sẽ xa lánh mình mấttt!!!Cô Lưu đừng mà!!!Phải nhanh lên!!!Nhanh lên!!!"

Vương Thần chạy sức người,làm sao chạy lại sức máy.Huống hồ chi Lưu Thuần Chân đã chạy xe xịn,tí xíu đã mất bóng nhau.

Khi Vương Thần về tới cổng nhà,thấy chiếc xe của Lưu Thuần Chân đỗ trước nhà đã lập tức quăng chiếc xe vào vườn hoa mà mẹ nó trồng cực khổ.Chả quan tâm đến hậu quả đáng sợ sau này.

Toàn thân có tơi tả ra vào vẫn phi vào nhà nhanh thật nhanh.

"CÔ LƯU!!!"

"Lưu cái đầu mày!!!Mày vào lớp học hành thế hả Tiểu Thần!!!"

Mẹ của Vương Thần vừa thấy nó về đã phán lạnh lùng.

"Cô Lưu đang chờ con trên đó."

Cha Vương Thần cười tủm tỉm,chỉ tay lên lầu."

Ráng mà học nhé con gái."

Vương Thần bỏ qua tất cả,toát mồ hôi hột phi lên phòng của mình ngay.

"Không xong rồii!!!Cô ấy vào phòng mất rồi,huhuhuhu!!!Gϊếŧ tôi đi ông trời ơii~"

Mở cái cửa phòng ra,Vương Thần thở hồng hộc."

C...cô!!!"

Lưu Thuần Chân mặt mày đã đỏ ngất,đỏ lan đến tận vành tai,nàng còng chặt hai tay mình,đứng giữa căng phòng đầy hình phụ nữ khoả thân và có vài bức hình nữ nhân khoả thân được cắt dán gương mặt của nàng vào nữa.

Vương Thần như tượng,cười hì hì,mồ hôi bên thái dương đã chảy xuống cầm."

Em...em đi vệ sinh!"

"VƯƠNG THẦN!!!EM ĐỨNG Ở ĐÓ CHO TÔII!!!"

"CHA MẸ ƠIIII!!!"

_______

Nếu bạn thấy lỗi tên nhân vật ở chỗ nào thì cứ note lại cmt chỗ đó báo với mình, mình sẽ sửa lại.

Như mình đã nói thì đây là truyện mình reup lại nên các chương truyện được mình lụm nhặt từ mấy bạn chuyển ver khác và đôi khi vẫn sẽ có lỗi sảy ra.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 2: Nụ hôn bất thành


"Ráng mà học hành!!!Ngồi im ở đó!!!"

Lưu Thuần Chân mặt mày đen đuốc,gằn mạnh giọng với nữ nhân ngồi giữa phòng đang cắm đầu vào vở tập,nàng vừa đưa tay xé đi những hình ảnh dán bậy bạ trên tường.

"...Cô...đừng...!em đã phải thật khó khăn để sưu tập ngần ấy!"

"Còn mở miệng nói hay sao?"

"Hức,em xin lỗi!"

Vương Thần nức nở điền viết bậy bạ vào tập vở,chứ thật sự nhìn vào rất khó hiểu được nó muốn nói cái gì.Trong đầu nó đã hết sức hoang mang rồi,mọi thứ đang diễn ra tệ hại hơn hết.

Lưu Thuần Chân xé hết mấy tờ giấy dán tường,rồi quăng nó vào một góc của phòng.Tiếp đến nàng ngồi xuống ghế cạnh học sinh của mình,quan sát con bé làm bài.

Vương Thần ngay khi nàng kia tiếp đất đã hết sức phấn khích,cảm giác ngực nàng ấy chạm vào mình thật là hết sức ngại."

Cô~"

"Vương Thần!!Em làm sai cả rồi,đưa cây viết,cô hướng dẫn cho em làm!"

Trời sinh làm sao mà cho Lưu Thuần Chân bộ ngực thật phi thường.

Cứ cạ cạ vào tay người ta như vậy làm sao học nổi...

Lưu Thuần Chân vô tư chỉnh sửa,rồi nàng giật mình vì Vương Thần bỗng dưng trở nên mơ mộng,nước dãi nhỉu thành dòng xuống bàn.

"Nè!!!"

Lưu Thuần Chân trợn mắt."

Em làm sao vậy?!?"

"Cô Lưu,em xin lỗi!!!Không gì!!!Không có gì!!!"

Vương Thần nhanh tay vuốt đi cầm và miệng mình,lau sạch nước dãi.

Lưu Thuần Chân bàng hoàng trước đứa học trò mình,nàng hất gương mặt xinh đẹp của mình sang một hướng khác rồi tự đỏ mặt.Cũng tự hiểu lý do là cái gì.

"Nè Thần,em...em có sở thích kì lạ như vậy à?!"

"Sở thích gì mà...kì lạ?"

Vương Thần nghiêng đầu.

"Em hứng thú với...vòng một người khác như vậy à?"

Vương Thần nghe cô giáo nói vậy cũng rầm một cái thoát tim,nó biện hộ ngay."

K...không phải!!!Em...em ngại!!!Đúng là do em ngại!!!"

Lưu Thuần Chân vén tóc sang một bên,nàng ho khan một tiếng rồi tiếp tục kèm Vương Thần học.

Hai người rủ rỉ như vậy mà coi thời gian trôi thật nhanh.

Vương Thần ngó lên ngó xuống cuối cùng đã một tiếng đồng hồ,Lưu Thuần Chân cũng nặng hơi thở dài."

Em như vậy...là không được rồi.Ngày mai cũng sẽ như vầy,cô về trước đây."

"C...cô về cẩn thận."

Vương Thần bối rối muốn níu người đẹp ở lại,nhưng biết lấy cái cớ là gì bây giờ...?

Lưu Thuần Chân nâng bước ra khỏi phòng của nó,Vương Thần ngay khi thoát khỏi nàng ta lập tức tim đập thật mạnh mẽ.

Nó thở mạnh,tay lại đặt lên ngực trái.Gương mặt cũng vì cái lý do nào đó mà lại đỏ cấy lên...

"Ngày nào cũng như vậy...mình sẽ chết vì vỡ tim mất!Phải kìm nén lắm mới không bại lộ!Đen thật a~"

Vương Thần khóc ròng vì cảm xúc của bản thân,nó ráng lết ra cái cửa sổ trong phòng ,để ngó xuống xem Lưu Thuần Chân lái xe về như thế nào.

Chẳng biết làm sao...Vương Thần là nữ nhân,lại cực kì thích Lưu Thuần Chân.Có thể nói...nó tự xác định được tình cảm nó dành cho nàng ấy là đặc biệt hơn mức cô trò.

Càng nghĩ càng khó chịu,nếu cứ giữ yên như vầy...nó sợ có ngày nó phải ôm gối khóc vì đau khổ.

"Ấy...sao mà...lâu quá không thấy ra khỏi nhà vậy ta?"

Vương Thần chau mày nhón người ,ló đầu ra ngoài cửa và nhìn chiếc xe còn nguyên vẹn ngay cửa nhà nó một cách cẩn thận.

"Thần."

Nó hoảng hồn vì giọng nói ôn nhu từ phía sau mình,vội đưa đầu lại vào trong nó quay mạnh người lại...Kết quả là Vương Thần hậu đậu va đầu vào người đối diện nó...

"Cô Lưu!!!"

Phát hoảng khi thấy "mỹ nhân của mình" đang ngồi chẽm chệ trên sàn với gương mặt nhăn nhó,nó liền nhấc chân tiến lại định cuối người hỏi thăm.

Ai ngờ,hậu đậu lại thêm hậu đậu,chân này tự va vào chân kia,nó cũng ngã nhào xuống ngoài tầm kiểm soát.

"Đừng bảo sẽ như phim tình cảm!!!Môi sẽ chạm môi!?!"

Vương Thần giây phút ảo tưởng.Chu miệng ra,mặc kệ ngã xuống như thế nào,nhắm tịt mắt lại.Dang hai tay ra."

Em đến đây~Cô Lưu~"

Rầmmmm!

Cái kết quả không đúng như mong đợi cho lắm

Lưu Thuần Chân nhanh chóng đứng dậy để Vương Thần ngã đập mặt xuống sàn.

Nàng đỏ mặt,chỉnh chu đồ lại."

Em đừng có mơ mộng,tôi biết em nghĩ gì đấy!"

"...C...e...em...chỉ muốn....đỡ cô lên thôi..."

"Láu cá thật đấy."

Lưu Thuần Chân tiến đến giường lấy cái túi đã bỏ quên của mình,rồi nàng cong môi."

Đừng tưởng chiêu trò của em cô không đoán được.Bye nhé."

Cạch.

Cánh cửa dường như đã đem Lưu Thuần Chân của Vương Thần đi mất.

Căn phòng im ắng với tiếng nấc đáng thương của kẻ nằm sấp mặt dưới sàn lạnh.

"...đ...đau thật đấy chứ..."

Nó tức,ngóc đầu dậy và hét lớn."

Xém tí nữa là...ngon lành rồi!!!Lũ phim tình cảm chết tiệt!Ta sẽ không xem chúng bây một lần nào nữaaa!!!"

Lưu Thuần Chân đứng ngoài cửa đã nghe tiếng hét của ai kia...Nàng mỉm cười nhẹ,rồi nâng bước đi xuống nhà.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 3: Giận


Cái gì đây???

Đám nam sinh làm gì mà bu đen bu đỏ thành một đám người giữa sân chơi thế kia.

Từ căn tin ăn uống,Vương Thần còn có thể thấy rõ trên tay bọn chúng cầm một bó hoa nhỏ,vài đứa còn có cả hộp quà.

Vương Thần nhăn mặt khó chịu nắm đầu thằng bạn kế bên,nó quát lớn."

Chuyện gì ở ngoài kia thế hả?"

"Tên khùng này!!!Đau tớ!!!Buông ra!"

Đại Phong-thằng bạn hot boy chơi thân với Vương Thần nhất la toáng lên,rồi hất tay nó ra."

Thì còn cái gì nữa...chẳng phải từ khi cô Lưu chuyển đến dạy,bọn nam sinh đều bám theo tặng quà như vậy sao!"

"Thế còn lũ nữ sinh kia...bám theo làm gì?!"

Vương Thần bực bội.

"Nè nè nè,làm sao thế?Thì người ta thần tượng,ái mộ,yêu...vân vân...!"

"Cái gì chứ?Làm sao cô ấy vừa chuyển về đã có số lượng fan lớn như vậy..."

Vương Thần trước tới giờ,đường đường là một nữ sinh trăm đứa cùng trang lứa khác hâm mộ,đi theo thành bầy.Tự dưng mấy tuần nay lại "ế" chổng mông,ngôi vị "thần tượng" bị chiếm mất.

Lưu Thuần Chân là một giáo viên vừa chuyển về không lâu lắm,nhưng nổi như cồn vì xinh đẹp,hiền dịu,tốt với học sinh và còn trẻ.

Mặc dù cũng là fan của nàng ấy,nhưng mà...bị cướp vai vị như vậy.Vương Thần không cam tâm.

"Ê Đại Phong,mua cho chị hộp quà nhỏ."

"Chị cái cù lôi!Còn định bày trò gì hay sao...?"

Đại Phong liếc liếc,rồi cũng quay lưng vào quầy bán dụng cụ.

....

Lưu Thuần Chân nhận được quà thật là nhiều,nàng khổ sở với đám đông đang nhốn nháo xung quanh.Giờ giải lao,còn định là sẽ xuống phòng giáo viên nghỉ ngơi,ai ngờ đâu bị như vầy...khổ tâm làm sao.

"Uây!Tránh sang một bên,tránh sang một bên giùm!"

Nàng nhíu mày khi thấy hai ba đứa học trò trong lớp nàng bỗng dưng xuất hiện rồi chen vào tách đám đông ra thành một khoảng trống để đi.

Nàng mỉm cười còn tưởng chúng nó đến cứu mình,lại chợt ngạc nhiên vì nữ sinh quen thuộc tiến vào ngay lúc đó.

"Vương Thần?"

Lưu Thuần Chân cong môi khi thấy Vương Thần tiến vào cùng hộp quà nhỏ trên tay.Nàng phì cười."

Hùng hậu như vậy sao...?"

"Cô Lưu,cái này là cho cô đó nha!Mở ra xem ngay đi."

Vương Thần trao hộp quà cho Lưu Thuần Chân,rồi nó mỉm cười thân thiện.

Ô,cái nụ cười này làm Lưu Thuần Chân hơi thấy sợ...Có phải là đứa học sinh ranh ma lại đang bày trò?

Nhưng có lẻ nàng nghĩ hơi xa,rõ ràng chỉ là một hộp quà nhỏ.Cớ gì lại phải lo xa.

Lưu Thuần Chân nhờ mấy đứa học sinh bên cạnh giữ giùm đống quà to trên tay,rồi nàng nâng hộp quà bé nhỏ của Vương Thần lên."

Hay để ra về?"

"Không được cô ơi,Vương Thần muốn tất cả mọi người phải chứng kiến món quà tuyệt vời của cậu ấy dành cho cô."

Đại Phong tiến lên,cậu vỗ vỗ vai Vương Thần.Hai đứa đồng loạt cười tươi.

Lưu Thuần Chân thấy Vương Thần ngọt ngào với mình như vậy,cơ bản tự dưng trong người lại thấy xuyến xao lạ kì.

Nàng thở một hơi,rồi mở hộp quà ra trong niềm hạnh phúc.

"AAAAA!!!"

Con nhện đen thui,lông lá làm bằng nhựa trong hộp quà sau khi mở ra khiến một đám học sinh và cả Lưu Thuần Chân phát hoảng hét ầm lên.

Người la lớn nhất lại là nữ giáo hiền dịu khiến đám Vương Thần ôm bụng cười đến mức chảy nước mắt.

Lưu Thuần Chân đỏ mặt,nàng bây giờ chỉ có thể nói là ngượng đến nổi muốn tìm cái lỗ chui vào.

"VƯƠNG THẦN!!!"

Tụi bạn của Vương Thần và nó nhanh chóng tẩu thoát ra khỏi hiện trường ngay khi vừa gây án.

Nàng đứng đó,mặt nhăn mày nhó,lửa giận nổi lên đùng đùng.May thay còn đám học sinh tốt bụng đã an ủi,xoa dịu nàng xuống.

____

Chuyện chỉ có như vậy...

Sao lại giận đến bây giờ nhỉ?

Vương Thần miệng ngậm bút,tay chống cầm nhìn cái nữ giáo hiền dịu đã không màng đến mình từ buổi giải lao đến giờ.

Đã là tiết cuối,nàng ấy thậm chí dạy mà không thèm ngó đến nó một cái.

Nếu là bình thường,nàng ấy sẽ xuống bàn của nó,kiểm tra rồi hỏi han đủ thứ.

Rõ rồi,chắc chắn còn đang hờn giận nó.

Xé giấy gấp chiếc máy bay giấy nhỏ,lấy bút viết vài lời xin lỗi,Vương Thần lặng lẻ đợi mấy đứa bạn viết bài,lại phóng lên bàn giáo viên ngay.

Lưu Thuần Chân biết chiếc máy bay từ đâu đến,nàng cũng biết rõ trong đó có gì,lại càng không muốn đọc.Lửa hờn giận càng tăng cao khi nhớ đến chuyện đáng xấu hổ đã sãy ra với nàng.

"Vương Thần,em ra ngoài hành lang ngay!!!"

"D...dạ?Em...?"

Vương Thần giật bắn mình ngồi dậy nhìn Lưu Thuần Chân.

"Em hả?"

"Chứ ai nữa??Em còn bày trò một lần nữa...tôi cho em xuống phòng hiệu trưởng!!"

Lưu Thuần Chân hâm doạ,rồi nàng ném chiếc máy bay vào thùng rác bên cạnh đó.Nàng chỉ tay ra cửa lớp."

Ra."

Nghe giọng lạnh lùng như vậy...người ta giận thật rồi.

Sao mà dễ giận vậy không biết nữa.

Vương Thần lủi thủi ra đứng ngoài hành lang,nó bâng khuâng mãi không tài nào biết cách giải quyết.Trước giờ chỉ làm cho rối,làm sao biết cách gỡ rối...

Lưu Thuần Chân giận nó như vậy,đúng là khiến nó khó chịu đến mức kì lạ.

Có lẻ...nó giỡn quá đáng thật.

Nên xin lỗi nàng ấy đàng hoàng.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 4: Chuộc lỗi


Vương Thần hối hận làm sao,chỉ có chuyện nhỏ xíu như vậy...mà Lưu Thuần Chân cứ như tuyệt khẩu với nó gần mấy tiếng đồng hồ.

Nàng hiện đang ở nhà của Vương Thần,học hành như mọi hôm.Đáng ra nàng ấy sẽ nói nhiều thứ hơn chứ?...Tại sao vẫn im lặng như vậy...

"Thần!!!"

"A v...vâng?..."

Nó giận mình vì nàng bỗng quát lớn,khẽ đưa mắt nhìn thì đã bị mắng ngay.

"Đầu óc em đi đâu vậy hả?Mau làm xong cái đống này đi!!!Nếu không...đừng trách tại sao tôi khiến em phải ở lại một năm!"

"C...cô Lưu..."

"Mau lên!"

"Vâng..."

Vương Thần gặn não bây giờ suy nghĩ bao nhiêu cũng không ra,nó chấm chấm đầu bút vào trang sách trên bàn thành những hạt mực nhỏ li ti.

Lưu Thuần Chân nhìn đã biết nữ sinh của nàng đang lâm vào thế bí,liền thở dài.

"Thật là, chỗ này em phải làm như thế này!Rồi chỗ này..."

Lưu Thuần Chân ngồi nép kế bên nó,khoảng cách giữa hai người thật gần...Vương Thần đúng là có vinh hạnh được ngắm mỹ nhân tái thế.

Đôi mắt của Lưu Thuần Chân,liệu rằng có phải đã quá câu dẫn nó quá mức cho phép?Tại sao nó không thể thôi nhìn đến nàng?Đôi mắt mộng mị đó.

Đôi môi nàng ấy,nhìn sao mà căng mọng,đo đỏ đáng yêu thật quyến rũ....nếu hôn,có phải rất mềm mại không?Có phải rất ngọt không?

Mũi cao thật kiêu ngạo,thiết nghĩ...Vương Thần đúng là có chút ganh tỵ với nàng ấy,nữ nhân có đẹp cũng không nên đẹp như vậy a...

"Ngực sao mà to thế không biết nữa..."

Vương Thần dần đưa mắt quan sát xuống cái nơi hấp dẫn của phái nữ.

Như mọi lần nữa...chuyện gì đến cũng sẽ đến.

"Vương Thần!!!"

"A...Yeah?...ô...!!!Em xin lỗi...!"

Vương Thần phát hoảng vì bản thân đang nhểu dãi.

Chẳng biết đắc tội gì với chúa trời,khiến cho nó sinh ra đã mắc cái tật không thể ngờ như vậy...cứ nhìn ngắm đến mỹ nhân lập tức nước bọt trong miệng kéo nhau tràn ra ngoài.

Nếu Lưu Thuần Chân để ý,hẳn sẽ xa lánh chết nó mất...đã ghét rồi,nó không muốn nàng ghét nó hơn nữa.

"Ngồi im đó đi."

Lưu Thuần Chân giữ chặt tay nó lại,rồi nàng cẩn thận dùng khăn giấy lau đi miệng nó.Cứ như...nàng ấy đã..."

Tôi đã chuẩn bị trước."

Chuẩn bị trước?

"Cô...thật sự hiểu rõ em như vậy?"

Lưu Thuần Chân bỗng chốc đỏ mặt,nàng khẽ nhỏ tiếng."

Em khác người như vậy.Ai lại không biết."

Lưu Thuần Chân lạnh nhạt bảo như thế,nhưng nàng cũng tự mình biết...tại sao mình lại rõ nữ sinh này hơn ai khác.Nàng đã bí mật,âm thầm theo dõi Vương Thần,rồi quan sát nó thật nhiều...chẳng biết làm sao,nhưng nàng thực chất là muốn biết thêm về nữ sinh của mình.

Hẳn là do...nàng muốn quản Vương Thần thôi.

"Đ...đừng nhìn tôi!Tập trung học đi."

Ánh nhìn của Vương Thần...chẳng hiểu sao khiến nàng rất ái ngại,nữ nhân với nhau,nhưng cảm giác này quả thật là rất lạ lùng.Lưu Thuần Chân thậm chí còn không thể hiểu nổi những điều kì lạ mà nữ sinh kia đã mang đến cho nàng.

Vương Thần không viết bài nữa,nó lặng người vẫn nhìn Lưu Thuần Chân.Cảm xúc tự dưng lại dâng lên ào ạt,từ bé,chưa bao giờ cảm xúc kì lạ này tồn tại trong nó...đây là lần đầu mãnh liệt như vậy.

Vương Thần chợt thấy hối hận,cứ nhìn nàng ấy lâu hơn.Nó lại cảm thấy mình làm chuyện thật đáng xấu hổ...

Ngốc nghếch tự hỏi làm sao nó có thể đem thứ đồ chơi quái dị đáng sợ đó ra để khiến Lưu Thuần Chân trở thành trò cười trước đám đông...?

Ân hận.

Tất cả nó thấy trong tâm trí mình,là sự ân hận.

"Vương Thần...trước giờ làm gì chưa từng một lối nghĩ rằng sẽ hối hận.Tại sao hôm nay lại vì cô ấy...mà cảm thấy thật câm hờn bản thân?..."

Tự hỏi lòng.

Nhưng rõ ràng nó đã tự có câu trả lời.

Là vì Lưu Thuần Chân là người đặc biệt trong lòng nó.

Lặng im thin thít,Vương Thần không nói lời nào nữa,cố gắng quay lại tập trung vào bài học.

Lưu Thuần Chân ngồi cạnh bên nó,chẳng biết gương mặt xinh đẹp bao giờ đã ngập tràn sự ngại ngùng,ửng lên một màu đỏ đỏ hồng hồng...Nàng cũng im hẳn ngồi đợi thời gian trôi.

....

Buổi học kèm của Lưu Thuần Chân đến giờ kết thúc.

Nàng cũng gom đồ vào giỏ chuẩn bị ra về.

Vương Thần lập tức nắm tay nàng lại trước khi nàng ấy quơ tay lấy cục tẩy trên bàn.

Lưu Thuần Chân giật mình nhìn nữ nhân bất ngờ lại đối mặt với mình ở khoảng cách gần,đôi mắt như chứa cả một bầu trời quyết tâm mãnh liệt."

T...Thần...!Em làm gì?"

"Em xin lỗi cô.Em thật sự không đúng khi làm như vậy...em xin hứa,ngày mai em sẽ ngoan ngoãn,không chọc phá bạn bè,đi học sớm,trực nhật đầy đủ,và,bài kiểm tra ngày mai chắc chắn điểm sẽ cao.Cô hãy xem nó là chuộc lỗi...được không?"

Lưu Thuần Chân mỉm cười,nàng hài lòng."

Một lời xin lỗi thôi.Cô không cần đến nhiều thứ khác...nhưng nếu em đã nói như vậy...!"

"Cái gì..."

Vương Thần đứng im như tượng."

Cô ấy chỉ đơn giản cần một lời xin lỗi,bộ mình bị điên hay sao lại đi hứa một tràn như vậy...Cái miệng này...sao...sao lại phản mình như vậy?!!"

Lưu Thuần Chân đẩy Vương Thần ra,rồi nàng hết sức ngượng ngùng ôm cái giỏ bước ra đến cánh cửa,ấy mà chẳng quên nói vọng lại."

Hãy thực hiện lời hứa đi.Và hãy nhớ thêm...đừng có tiếp cận cô quá gần như ban nảy."

"C...cô Lưu???!!"

Cạch.

Vương Thần ngã ngang ra xỉu vì cái miệng khó ưa của mình,nó rõ ràng không nên hứa nhiều thứ không thể thực hiện như vậy được.

Lỡ hứa rồi...lỡ không thực hiện,có phải nàng ấy sẽ giận nó lắm không?

Nó sợ bị nàng giận lẫy lắm rồi.

Nhanh chóng ngồi bật dậy,Vương Thần mở vở ra tự luyện bài một mình.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 5


"Thần!! hôm nay làm sao vậy?!"

Đại Phong trợn mắt nhìn kẻ đang tự đưa tay bứt tóc,cáu mặt mình.Cậu đưa cho Vương Thần một lon nước ngọt rồi cẩn cẩn vỗ vỗ vai nó."

Nói nghe xem."

Vương Thần hét ầm lên,tóm lấy cổ áo Đại Phong lắc lắc làm nội tạng cậu như đảo lộn hết lên."

Trời ơi!Tại sao?Tại sao bài kiểm tra điểm chỉ có 45 điểm!!!Tại saooo???"

"Cái gì cơ?45 điểm?...con nhỏ này!!!Ta đây chỉ được 13 điểm,còn chưa mở miệng nói lời gì!Bị điên à?Bình thường chẳng phải điểm của nhà người còn thấp hơn hay sao?"

"Đồ không hiểu chuyện!!!"

Vương Thần ôm đầu la oai oái giữa lớp sau cuối buổi học mà không ai hiểu lý do,chỉ thấy mà miệng nó đã không thể khép lại từ khi bài kiểm tra Anh Ngữ được phát ra...

Đại Phong lắc đầu thở dài cho đứa bạn đáng thương,cậu quải cặp quay mặt ra về luôn mặc kệ nó điên lên như thế nào.

Vương Thần một mình ở lại trong lớp học cô đơn đã không còn ai,nó ngồi xuống ghế rồi bĩu môi buồn bã."

Kiểu nào cũng không được...hứa làm cái gì vậy nè?

Cô Lưu sẽ thất vọng về mình lắm...hức hức..."

Nằm gục mặt trên bàn suy nghĩ...rồi buồn bã,thất vọng với điểm số mình đạt được đã không thể hoàn thành phần quan trọn nhất trong lời hứa với Lưu Thuần Chân.

Vương Thần vốn không màn đến cây kim đồng hồ đang quay không ngừng.Nó ngồi,hai tay khoanh lại dđặt lên bàn,rồi ụp mặt xuống khóc nhè...tí sau đã ngủ quên đi mất.

Cánh cửa lớp một lúc sau cũng được mở ra một lần nữa,Đại Phong đứng bên ngoài chỉ tay vào trong và nói."

Nó ở trong đó."

"Cảm ơn em."

"Xin phép cô,em về."

"Tạm biệt."

Chất giọng ngọt ngào của Lưu Thuần Chân vừa kết thúc,đã thấy nàng đặt chân vào lớp ngó ngang lớp một hồi và o lớp ngó ngang lớp một hồi và tập trung vào nữ sinh duy nhất đang ngủ gật trên bàn.

Nàng tiến lại gần,định đánh thức Vương Thần dậy,thì thấy trên bàn có tờ giấy kiểm tra của nó.Nàng nhìn một lúc,cũng có chút hiểu chuyện...chợt mỉm cười thật nhẹ nhàng,nàng vỗ lấy vai Vương Thần.

"Thần"

Cái giọng to khủng khiếp của mẹ Vương Thần còn khó làm nó tỉnh giấc hằng ngày,vậy mà giọng Lưu Thuần Chân gọi nó nhỏ như tiếng mèo kêu nó đã giật mình tỉnh hẳn dậy.

Đưa tay quẹt đi miệng,Vương Thần thấy Lưu Thuần Chân tám phần tâm trạng lại buồn bã,nó đứng dậy rồi cuối đầu trước nàng."

Xin lỗi cô,bài...kiểm tra.."

Lưu Thuần Chân bất ngờ nhấc chân lên một bước,nàng quàng tay trao cho nó một cái ôm thật ấm áp.Hành động của nàng làm cho Vương Thần ngạc nhiên,hai mắt nó dần mở to ra...

"Hôm nay em rất ngoan ngoãn,giáo viên dạy tiết đầu nói em không đi học trễ,sổ vi phạm của lớp trưởng cũng không có tên em,em giúp lớp phó trực nhật...điểm kiểm tra không cao,nhưng em đã cố gắng.Với tôi vậy là đủ rồi."

Nghe những lời này...Tim Vương Thần ngừng đập mất rồi,nước mắt nó ào ra như suối,gục mặt lên vai nàng rồi siết lấy nàng thật chặt chẽ."

Em còn sợ cô sẽ thất vọng về em lắm!!!"

Lưu Thuần Chân thấy cảm xúc của mình thật khó tả,và một cái ôm kì lạ,một cái ôm khiến nàng không muốn buông tay ra khỏi đối phương,thậm chí muốn chặt hơn nữa.

Nàng có chút nhẹ nhàng,luyến tiếc buông tay ra rồi nói."

Về thôi.Tôi đã chờ em dưới nhà xe nhưng không thấy,Đại Phong nó đi ngang,hỏi chuyện mới biết em ở đây."

"Chết chưa?!"

Vương Thần trợn mắt nhìn cái đồng hồ treo trên tường của lớp,nó cách giờ tan học cũng không quá xa nhưng mà đây là khung giờ bãi đỗ xe trong trường khoá cửa rồi.

"Tôi cho em về chung xe..."

"Đ...được hả?"

"Sao lại không?"

____

Lần này về nhà,Lưu Thuần Chân đã không báo cáo rằng nó đi học tồi tệ ra sao trong ngày,mà nói về nó thật tốt trước mặt cha mẹ nó...Cảm giác khi được họ tôn vinh đúng là thích hơn khi bị mắng thậm tệ.

Vương Thần hạnh phúc ngồi làm bài cùng Lưu Thuần Chân,lâu lâu lại đá mắt đưa tình với nàng và đương nhiên hậu quả là bị ăn thước.Không sao,nó vân kiên trì lén nhìn nàng.

Lưu Thuần Chân nhướn mày,nhìn Vương Thần đang đưa mắt nhìn nơi khác suy nghĩ cái gì đó,nàng hỏi han."

Em gặp khó khăn với bài tập này sao?"

"...Không cô Lưu."

"Em đang nghĩ cái gì vậy?"

Thấy nó quá nghiêm túc,Vương Thần hơi lo lắng."

Có gì cứ hỏi tôi,tôi sẽ trả lời."

"Thật không?"

"Tất nhiên...!"

Vương Thần xoay mặt sang nhìn nàng,gương mặt thật sự nham nhỡ,nó hí hửng hỏi."

Size áo ngực cô là bao nhiêu??"

CHÁT!!!

.

.

.

Lưu Thuần Chân chéo chân đọc sách cạnh bên đó,cách xa nó tận một khoảng cách,Vương Thần hít mũi đáng thương với năm dấu tay in hằn trên gò má.

"Cô lừa em...~"

"Tôi lừa em cái gì???"

"Cô không trả lời~"

"Ai đời lại hứng thú với ngực người khác như em??"

"Chỉ với cô thôi chứ bộ."

"Im đi."

Vương Thần im và viết viết được vài chữ,nó lại ngẩn mặt lên và quay sang hỏi tiếp."

Thế hôm nay em làm tốt rồi,cô phải thưởng chứ?"

"Thưởng cái gì,đó là em chuộc lỗi..."

"Cô không thương em."

"Cái con bé này,cuối cùng em muốn cái gì???"

"Hôn cô."

Lưu Thuần Chân đứng dậy,cuộn cuốn sách tròn lại,rồi tiến lại vung tay đánh cái pốp vào đầu nó."

Học hay là cứ ở đó nói chuyện nhảm ?"

"Ouch,tại người ta thương cô chứ bộ"

"Cảm ơn em nhé,học hành đàng hoàng một chút là tôi mãn nguyện rồi."

"Cô Lưu nè.Hay là lần sau em đạt điểm cao cô cho em bóp ngực AAAA!!!

"CUỐI CÙNG EM HỌC HAY LÀ ĂN ĐẬP!?!"

"Em chỉ thương cô thôi mà"
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 6: Cô có người yêu chưa?


Một lũ học sinh tập trung đông trong căn tin hơn 5 phút vẫn còn ồn ào nghẹt thở trong đấy, Vương Thần không có chỗ đặt chân vào chỉ biết ngồi ngoài trời nắng nhìn vào nên dần phát bực.

"Căn tin có chuột chết hả?Làm gì đông như vậy??"

Vương Thần xé cái bánh mì ngọt rồi ngồi chồm hổm ăn,mắt hướng về phía căn tin.

Đại Phong thấp thoáng lao ra khỏi đám đông đó,trên tay cầm hai lon nước,cậu chạy hớt hãi về phía nó miệng thì luôn tuồng."

Thần ,trời ơi !Còn tưởng là cái gì trong đó,biết gì chưa???"

"làm sao biết?"

Vương Thần nhăn mặt."

Đưa nước đây!"

"Cô Lưu chứ ai nữa?

Thầy Lý đúng là ga lăng thật,mời cô ấy đi ăn lãng mạn như phim tình cảm!Đầu heo cậu nên đi xem để ganh tỵ !!!"

"Phụtttt!!!"

Vương Thần phun sạch ngụm nước ngọt ngon lành vừa uống vào miệng ra ngoài,nó trợn mắt nhìn Đại Phong."

Thầy Lý ?"

"Ừ,ông thầy soái ca dạy Thể dục cho bọn lớp dưới.Ngạc nhiên gì vậy?Đừng bảo với tớ rằng cậu không biết nhé?"

"C...có nghe bao giờ đâu??!Mà cái gì vậy??Kể nghe xem!!!"

"Làm gì mà hối hả vậy?Từ từ...!

Chuyện chỉ là thầy Lý mời cô Lưu đi ăn tối thôi,mà mời kiểu lãng mạn lắm,trong kia còn có cả hoa hồng tặng cô ấy nữa."

Mặt Vương Thần như đơ ra,nó ngẩn ngơ,trong người khó chịu đến mức kì lạ sau khi nghe Đại Phong kể.Tối nay Lưu Thuần Chân phải dạy riêng cho nó mà,nếu đi ăn uống với ai đó không lẻ là bỏ rơi nó?

Khó chịu quá thể.Nó muốn tìm cho ra nàng ta và hỏi han cho ra lẻ...

"Thầy Lý nha,cơ bắp cuồng cuộn,cao 1m8,mũi cao mắt sáng...nghe nói rằng fan nữ cũng nhiều lắm.Thấy ra,cô Lưu trẻ trung xinh đẹp,hiền dịu,lại tài giỏi...Cậu xem,họ có đẹp đôi không?"

"Đẹp cái gì !"

Vương Thần nhét cái bánh mì vào miệng Đại Phong .Rồi nó đứng dậy,xách mông đi thẳng lên lớp.

Đại Phong xém mắc nghẹn,cậu lấy cái bánh mì ra rồi chau mày nhìn theo dáng đứa bạn khó hiểu của mình,miệng lèm bèm.

"Con nhỏ này...bị cái gì vậy?"

.

Gần cuối giờ ra chơi, Vương Thần lấp ló dưới khu vực gần phòng giáo viên vì nó biết Lưu Thuần Chân lúc nào giải lao cũng xuống phòng ngồi.

Ngó mắt liếc vào cửa sổ,thấy trong phòng chỉ có mỗi mình Lưu Thuần Chân làm nó cảm thấy hớn hở hẳn lên.Nàng ta ngồi viết cái gì đó,rất chăm chú,có lẻ là đang xử lý sổ sách gì đó...

Gương mặt Lưu Thuần Chân bây giờ Vương Thần mới có dịp ngắm thật lâu,nàng ấy quả thật là một đại mỹ nhân.Mũi cao,môi đỏ,da trắng,mắt lại đẹp mộng mơ...có phải là quá hoàn hảo hay không?

Mái tóc nàng có một màu nâu hạt dẻ nhìn bình dị,uốn cong nhẹ phần đuôi,xoã sang một bên trước ngực.Với bề ngoài xinh đẹp như tiên nữ, Vương Thần là người cùng giới còn phải phát mê với nàng,kể chi những kẻ khác giới.

Đang nhìn ngó nàng ta,Vương Thần cũng vô tình nhìn thấy bó hoa hồng bất thường hiện diện trên bàn,tự dưng nó nhớ đến chuyện của Đại Phong kể mà mất hứng.

Hoa ở đó,có phải rằng nàng ta đã nhận lời đi ăn tối với ai kia?

Còn nó thì sao?

Lưu Thuần Chân vô tình ngẩn mặt lên nhìn và trông thấy nó đứng nhìn vào mà không mở miệng,nàng có chút bất ngờ."

Thần ?Em tìm tôi hả?"

"..."

Nó không trả lời đứng lì ở chỗ đó nhìn vào.

"Em sao vậy?"

Lưu Thuần Chân thấy thái độ của Vương Thần hơi lạ,nàng đứng dậy và tiến đến gần cái cửa sổ,đối diện với nó rồi nàng nở một nụ cười."

Tôi xin lỗi nhé,tối nay tôi không thể dạy em được.Chúng ta tạm..."

Thế là nàng đã nhận lời người ta...Vương Thần không muốn nghe nữa.Quay lưng chạy thật nhanh đi khỏi đó.

Lưu Thuần Chân còn chưa dứt câu đã phải dừng cuộc nói chuyện,nàng bất chợt khó hiểu vì thái độ của Vương Thần.Nó giận nàng chuyện gì hay sao?...

Cả buổi học còn lại Vương Thần học không vào,ngồi một đống với vẻ mặt chù ụ trong bàn.Suy nghĩ toàn những chuyện trời mây,ai giảng gì thì giảng,nó vẫn một lòng bay bổng.

Nó tự khó hiểu về bản thân mình...tại sao nó phải khó chấp nhận khi Lưu Thuần Chân đồng ý lời mời đi ăn với người ta và tạm bỏ qua chuyện kèm riêng cho nó...?

Nàng ấy có là gì với nó đâu...chỉ là giáo viên thôi mà.

Nghỉ học một hôm nó phải vui lên mới phải chứ?

Vương Thần ngồi thẳng dậy,chóng tay lên cầm,thở dài cố đẩy cho qua chuyện...

.

Cuối giờ,tan học rồi nó cùng thằng bạn đi ra bãi đổ xe với tâm trạng đen như mực,thằng bạn luyên thuyên cái gì dường như nó không nghe thấy.Nó thẩn thờ vừa đi vừa nhìn xuống đất...

"Nè!!!Là thầy Lý và cô Lưu !Ô ô ô!!!"

Đại Phong reo lên làm nó giật mình ngẩn mặt nhìn ngay về phía bãi đổ xe.

Lưu Thuần Chân và thầy Lý gì đó đang đứng trò chuyện gần chiếc xe của nàng ấy.Thầy Lý còn bất ngờ đưa tay quẹt quẹt má nàng ấy nữa...

Tim bị bóp chặt,nó đứng hình tại chỗ.

"Trời ơi,là cái gì đây?Sao mối quan hệ của họ lại phát triển nhanh như vậy?"

Đại Phong dường như là fan cuồng của cặp đôi đó,cậu ta ôm lấy Vương Thần rồi hú hét.

Vương Thần một mặt đen xì tiến thẳng vào bãi đổ xe,dặm từng bước chân thật nặng như muốn dằn mặt hai người kia.

"Thần..."

Lưu Thuần Chân hơi chau mày,Vương Thần đi ngang thấy nàng mà không thèm một lời chào hỏi,ai đã làm gì nó hay sao?

"Con bé đó...?"

"Là học sinh của lớp tôi.Thôi,chào thầy,tôi về trước."

"Tạm biệt cô.Ngày mai đi sớm không?Hay tôi rước cô đi ăn sáng..."

Từng lời của thầy Lý lọt vào tai Vương Thần,nó nghe khó chịu hơn bất cứ âm thanh nào.Lôi mạnh chiếc xe ra rồi phóng lên,nó đạp bất chấp ra thẳng cổng trường.

Lưu Thuần Chân nhìn theo nó,rồi có chút lo lắng,nàng đáp lại thầy Lý mà mắt vẫn hướng nhìn đi."

Dạ không được ạ,để hôm khác vậy."

.

Vương Thần đạp xe về nhà thật nhanh,cố gắng rời khỏi khu vực trường học thật xa.

Nó khó thở.

Cực kì khó thở.

Nó cảm thấy như mình như một đứa trẻ đang tị nạnh,Lưu Thuần Chân là Lưu Thuần Chân,chẳng phải nàng ấy cũng nên có một cuộc sống,một người để nương tựa riêng?

Nó thì có cái quyền gì,có cái tư cách gì để hờn dỗi...?

"Ngu ngốc...ngu ngốc quá mà!!!"

Chân đạp nhanh hơn.

Tối nay không có Lưu Thuần Chân,nó vẫn ổn,nó không cần nàng ấy đến bên cạnh.Trước kia không có nàng nó vẫn có thể sống qua đêm,bây giờ vẫn vậy thôi.Nó sẽ tự lo liệu cho mình.

Nàng ấy có đi ăn với ai...mặc kệ nàng ấy.

____

Nói sao thì nói...

Qua một đêm dài chán nản thì hôm nay Vương Thần phải nói là vác đôi mắt panda thần thánh vào lớp để lũ bạn nó cười vào mặt.

Như bình thường nó sẽ há mồm chửi cho lũ cười nó một trận bão cấp 20...nhưng hôm nay thì không,nó lủi thủi lết xác về chỗ ngồi rồi ôm cặp ngó mắt ra cửa,trông thật đáng thương.

Một trong cả lớp-vị lớp trưởng xinh đẹp bước xuống vỗ vai nó."

Thần~"

Nó đoán lớp trưởng thấy tâm trạng nó tệ nên đến an ủi nó.Nó cảm thấy hạnh phúc,nhưng lại làm giá hất tay lớp trưởng ra,lắc đầu từ chối.Nó thích mình giống trong phim =)))

Vị lớp trưởng lại vỗ vai nó nữa.

Ok,đúng ý nó.Nó thích cảm giác được như thế này.Lại ra vẻ buồn rầu nó xoay sang nơi khác."

Mặc kệ mình..."

"Đưa tôi cuốn vở bài tập Anh Ngữ?Hôm nay thu bài."

Ơ kìa...

Nó thì ngơ ngác vì quê ngẩn mặt nhìn vị lớp trưởng đang chìa tay ra,còn cả lớp thì đang cười ầm ầm lên.Vương Thần lườm lớp trưởng của mình một cái,rồi đưa tay đập mạnh vở bài tập lên bàn tay đang xoè ra.

"Thần,trống không vậy ??Cô Lưu trừ điểm chết nhà ngươi đấy ~"

"Không có làm!!!Bảo cô ấy trừ đi,làm gì làm đi!!!Hứ!!!"

Vương Thần cau có hất mặt đi.

Lớp trưởng không nói gì,nhún vai rồi đem vở của nó lên nhập vào chồng tập ngay ngắn trên bàn giáo viên,chờ đợi giáo viên dạy Anh Ngữ vào kiểm tra...

Thế là nó bắt đầu tiết một với gương mặt không thể đen hơn...Lưu Thuần Chân bước vào lớp mà nó không thèm nhấc mông lên chào,nàng ấy ngó mắt nhìn cả lớp đang đứng nghiêm chào mình một lượt rồi thấy nó không thèm đứng nên chau mày nhìn nó một hồi lâu.

Cả lớp đứng lâu nên cũng nhăn nhó quay mắt ngang dọc nhìn kẻ duy nhất không đứng.

"Đứng dậy coi thím!!!"

Đại Phong ném mảnh giấy vo tròn thành cục vào đầu Vương Thần,rồi trừng mắt xoay qua nói nhỏ.

Nó chán nản,đứng dậy với thái độ khó chịu.

Lưu Thuần Chân thoáng khó chịu,rồi nàng đưa tay ra hiệu cho học sinh mình ngồi xuống.Nhưng liền nói."

Thần đứng đó,cô muốn em làm gương cho các bạn sau này phải lễ phép với giáo viên."

Thấy chưa?Nàng ghét nó...Vương Thần bậm môi câm phẫn nhưng không dám cãi,đứng đó.

Lưu Thuần Chân bắt đầu ngồi vào ghế giáo viên và xử lí vài việc vặt trước khi bắt đầu học bài mới,trong đó có kiểm-tra-tập.

Nàng khá hài lòng với thái độ học tập của lớp qua những vở bài tập đầy đủ,trình bày sạch sẻ.Môi dần nở một nụ cười.

Nhưng nụ cười chợt tắt khi kiểm tra vở của nữ sinh họ Vương.Nàng nhíu mày."

Thần,bài tập đâu!!?"

"Không làm."

Vương Thần trả lời mà không thèm ngó nhìn nàng ta.

Lưu Thuần Chân trợn mắt ngạc nhiên."

Em ăn nói kiểu gì vậy?"

"Dạ-thưa-cô-em-chưa-làm-bài."

Nó nghiến răng từng câu chữ như vậy đúng là thái độ khó chấp nhận.

Lưu Thuần Chân cảm thấy khó chịu,nàng bực tức."

Bài phạt...50 lần,mai nộp cho tôi."

"50 lần...sợ chắc..."

"Em nói cái gì đó???"

Lưu Thuần Chân hỏi mạnh cái kẻ vừa lèm bèm trong miệng.

"Dạ không!!!"

"Em đừng tưởng tôi không dám ghi tên em vào sổ nhé!Cẩn thận một chút đi!"

"Dạ!"

"Giờ ra chơi xuống phòng giáo viên gặp tôi."

Tiết học diễn ra khá căng thẳng vì thái độ khó chịu của Lưu Thuần Chân.Cả lớp lườm Vương Thần rách mặt.

Vâng,nó đương nhiên hất mặt với lý do của riêng mình là do cô ấy trước.Do cô ấy bỏ rơi nó,nó không làm được bài tập,nên như vậy.

Gặp thì gặp nó không ngán nàng ấy đâu.

.

.

.

Đúng như lời hẹn,giờ ra chơi nó vác gương mặt cau có xuống gặp Lưu Thuần Chân.Đứng trước cửa phòng nó đã thấy cái kẻ gai mắt nhất trường,ông thầy Lý gì đó dạy thể dục cớ gì hôm nay lại xuất hiện ở phòng giáo viên ngay giờ này.

Trong phòng chỉ có Lưu Thuần Chân đứng nói chuyện vui vẻ với ông ấy như vậy khiến Vương Thần nổi đom đóm mắt.

"THƯA CÔ EM ĐẾN RỒI!"

Lưu Thuần Chân và thầy Lý nhìn ra phía nó, Lưu Thuần Chân ra hiệu cho nó vào rồi nói gì đó với thầy Lý mà ông ta mỉm cười nói ngọt."

Thế 10 phút nữa tôi chờ tại căng tin nhé."

"Dạ."

Ông thầy Lý trước khi ra khỏi phòng còn liếc Vương Thần một cái như bảo nó phá đám,nó hậm hực vì nghe thấy Lưu Thuần Chân ăn với ông ta,dặm chân bước vào...

"Ok,Vương Thần lý do gì mà em không làm bài tập?"

Lưu Thuần Chân ngồi chéo chân,nhìn nó với đôi mắt uy nghiêm.

"Em không biết làm."

Nó hất mặt đi.

"Cái gì?Em đang tìm cớ hả!Bình thường em cũng làm những dạng bài như vậy mà?Rõ ràng là nói dối,ham chơi quên học có phải không?Tôi có cảm giác như e..."

"Cô đừng có mắng người ta!!!Cô phải nhớ là mỗi ngày môn này cô hướng dẫn em mới hoàn thành chứ!"

Lưu Thuần Chân trợn mắt nhìn nữ sinh trước mắt mình,hôm nay quả thật Vương Thần khác lạ,còn dám lên tiếng cãi lại nàng nữa."

Ý...ý em là sao?"

"Không có gì!!!Nói chung ngày mai em sẽ chép cho cô 50 lần bài phạt,bài tập ngày mai em sẽ làm đầy đủ tuyệt đối!Còn nữa,em không cần cô giúp!"

"Nghe có vẻ hay ?"

Lưu Thuần Chân có hơi bất ngờ,nàng phì cười,ghép hai bàn tay lại với nhau ,rồi nhìn nó một cách hứng thú."

Không cần tôi giảng sao?"

"Không cần,không có cô em vẫn sống"

Câu này...nghe lạ lạ...

Cứ như nó đang trách nàng vì việc...

"Em giận tôi vì hôm qua tôi nghỉ à?"

Lưu Thuần Chân chớp chớp mắt.

"Không!"

Nó lắc đầu."

KHÔNG BAO GIỜ!"

"Em cần gì hét lên như vậy?"

Nàng sững người."

Hôm nay em sao thế?"

"Cô đi ăn đi,thầy Lý chờ đấy!!!Em về lớp đây!!!"

"T..Thần!!!"

"Coi kìa...con bé sao thế không biết."

____

Sao mà nó ghét cảm giác này quá...

Nó ghét khi nghĩ đến cảnh Lưu Thuần Chân vui vẻ ăn uống với người đàn ông đó.

Nó cực ghét bọn bàn tán về việc họ đẹp đôi với nhau như thế nào...

Không phải vì nó gato khi nó thuộc dạng "F.A" mà phải nghe đến việc các cặp đôi vui vẻ.

Nó chưa bao giờ như vậy...

Cũng không phải là nó ghét một trong hai người đó.

Nhưng lạ thật...

Nó không hề thích cảm giác bây giờ...

"Thật khó chịu."
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 7: Tôi chưa có người yêu


Tan học,một mình nó đạp xe về nhà...không đợi Lưu Thuần Chân lái xe ra trước nữa.Vâng,người ta bận đi hẹn hò làm sao có thời gian dạy cho nó chứ.

Về nhà rồi lặng lẻ né tránh gia đình,nó lết thân lên phòng,ngồi vào bàn học rồi lấy tập sách ra để..."ngắm".Cảm thấy thật cô đơn.

Nó ghét nàng ấy.

Gục mặt xuống bàn,nó buồn chán khép mắt lại...nghĩ mong lung một chút về hình dáng ai đó.

.

.

.

"Thần."

Nó bỗng nghe một giọng nói ngọt ngào hết sức đánh thức giấc ngủ ngắn ngủn của nó.

"Cô!!!"

Nó trợn trắng mắt khi trông thấy người vừa đánh thức nó.

Lưu Thuần Chân ngồi cạnh nó,còn khoanh tay uy nghiêm,lên giọng."

Em học bài đây sao?Tự thân làm hết đóng bài đây sao?"

"Sao cô lại ở đây?"

Nó trợn mắt.

"Em bị con gì cắn à?"

Nàng nhíu mày."

Tôi đến dạy chứ làm cái gì?"

"Không cần!!!Người ta sẽ bảo rằng em phá hoại đời tư của cô!Cô né né ra đi!"

"Đời tư cái gì?Em nói cái gì thế?"

Nàng có vẻ khó chịu.

Nhưng nó còn khó chịu hơn.

Cái kiểu gì mà nàng ta lại còn dám giả điên không biết gì với nó?

"Cô không cần tốn thời gian ở đây dạy dỗ một đứa khó ưa như em.À,thầy Lý không chờ cô ở nhà hàng nào hay sao?"

Nó khoanh tay lại,quay mặt sang hướng khác.

Lưu Thuần Chân nghe xong,hơi nhíu mày rồi nàng chợt nhếch khoé môi thích thú."

À...hiểu rồi..."

Ho khan một tiếng,nàng ghé sát tai nó."

Phải ha,có hẹn với thầy Lý mà...?Phải đi ngay thôi~Kẻo ở lại có người gai mắt."

"C..Cô!!!"

"Nói một tiếng là đòi đi thật hà!!!Cô là đồ vô lương tâm!!!"

Vương Thần gào thét sâu trong tâm can.

Nàng kia trông thấy nó như vậy,gương mặt của nó thật sự là không từ nào diễn tả được độ bựa hơn là hai chữ "khủng khiếp".

Nàng cười,rồi lại nói."

Em có thể tự học mà đúng không?"

"Cô thật là quá đáng mà!!!"

Nó hét."

Ngày mai em sẽ vào lớp mà không có bài tập như hôm nay,ok?

Cô cứ đi hẹn hò!!!THOẢI MÁI ĐÊ!!!EM SẼ PHÁ BANH CÁI LỚP!!!"

"Nè nè!"

Lưu Thuần Chân ngạc nhiên."

Em đang uy hiếp tôi cái gì đấy ?"

"Hứ...ĐI-THỬ-ĐI?"

"Nhóc à,nếu em không phải là con gái...?"

Lưu Thuần Chân chóng tay lên cầm,nhìn nó với đôi mắt say đắm."

Người ta sẽ nghĩ em là người yêu tôi,đang ghen đấy."

Tim nó vỡ ra một cái xoãng.

Đưa tay lên bóp lấy ngực trái của mình,nó quay gương mặt đang đỏ lự sang nơi khác.Thở hì hục rồi hét lên."

Cô điên rồi!!!Tôi chỉ là..."

"Em không chăm học đâu,đừng có lấy lý do không có tôi dạy,nên em bực mình."

Lưu Thuần Chân từ phía sau nó,cười một nụ cười thật gian xảo,đưa ngón tay có cái móng sơn màu đen quyến rũ lên vuốt một đường từ vai xuống cánh tay nó.

Hành động gì đây???

Nó dựng hẳn người lên,cảm giác da gà da vịt gì nổi lên hết.

"Thừa nhận đi chứ,cô gái ạ.Em ghen à?"

Lưu Thuần Chân là người có xu hướng tìиɦ ɖu͙ƈ lạ như vậy hay sao,nó hơi bất ngờ đó...hít hít vài hơi lấy lại hô hấp,vỗ vỗ vài cái lên ngực trái,nó quay mặt lườm nàng.

"Cô nói năng bậy bạ gì vậy?"

"Ôi trời ạ!Thừa nhận đi rồi tôi cho em một cơ hội làm "honey" của tôi...~"

À à à!!!Nó biết rồi!!!Nàng này đang trêu đùa nó.

Quá đáng!

Nhìn mắt nàng ấy hiện rõ sự thích thú sau khi xem gương mặt đỏ lự của nó kia kìa!

"Cô quả là quá đáng!Em không đùa đâu!!!"

Lưu Thuần Chân phá lên cười,rồi nàng vỗ vỗ vai nó."

Ha ha!Thật sự là vui lắm Thần à!"

"Cái gì mà vui?Đối với cô đem tình cảm của người ta ra chơi là vui à?

Vương Thần cười cứng ngắc rồi đưa từ từ ngón giữa lên trước mặt Lưu Thuần Chân.

"Coi nào...học hành đi đã!"

"Không học!!!"

"Nào~" nàng không giỡn đâu,nàng cảm nhận cứ như Vương Thần đang phát ghen giữa nàng với Thầy Lý...có hơi kì lạ?Em ấy là con gái?Phải chăng nàng bị điên rồi mới nghĩ vậy?

Vương Thần quay mặt sang hướng khác.

Lưu Thuần Chân cười nhẹ,chẳng hiểu nổi là nàng nghĩ cái gì,mà lại đi nghiêng người, tựa nhẹ đầu lên đôi vai nhỏ của nữ sinh tinh nghịch nọ,khiến nó một phen giật mình nhẹ.

Nàng nói với chất giọng nhỏ nhẹ,trêu ghẹo."

Thật ra là,tôi đã từ chối lời mời đi ăn tối qua với thầy Lý...sáng nay đi ăn chỉ là xem như bù cho thầy ấy.Tôi không muốn người ta nghĩ mình mất lịch sự!"

Vương Thần nghe rõ xong liền nghệch mặt ra.

"Cô nói cái gì?"

"Tối qua tôi không đi ăn với thầy ấy...!"

"Thế tạ..."

"Vì nhà tôi có việc,nên tôi phải nghỉ một đêm...!Em còn chưa hiểu thì tôi thật tình không còn gì giải thích,"

Oh my godddd!!!

Đây là cú sốc nhất với Vương Thần.

Hoá ra từ qua đến giờ nó như một con điên tự nghĩ rồi tự hành động không khác gì tâm thần...khốn nạn làm sao...

Nó quay lại nắm lấy tay Lưu Thuần Chân rưng rưng nước mắt."

Em đã tưởng cô có người yêu bỏ rơi em~ hức hức~"

Làm sao đây?Lưu Thuần Chân nghiêng đầu,nàng chợt phát hiện tim mình đập mạnh dần lên ngay giây phút này...

Không thể nào...

Nàng hơi rụt rè rồi ngại ngùng rút tay lại...

"Kỳ thật...lại phải ở giá chỉ vì một đứa học trò...?"

"Thế cô có thể lấy em làm người yêu cũng được!"

"Thôi bậy bạ quá đi,lấy viết ra đi!"

"Dạ~~"

Chưa biết lời vừa rồi là đùa hay thật của con nhóc...

Nhưng Lưu Thuần Chân rõ ràng đang ấn cuốn sách vào mặt để khéo léo che đi đôi gò má ửng hồng bấy giờ.

.

.

.

Buổi học kèm kết thúc thật có hậu khi đống bài tập của Vương Thần được giải quyết xong,kèm luôn ân sủng được miễn chép phạt=)))

Tâm trạng nó rạng rỡ trở lại,chuẩn bị tiễn nữ giáo viên xinh đẹp ra về.

"Cô về trước,nhớ,ngày mai vào lớp sớm,không được đi trễ!"

"Rõ~~"

Nàng họ Lưu mỉm cười nhẹ rồi quay lưng đi về phía cửa,nó nhìn theo rồi chợt đưa tay gọi lại.

"Thế cô vẫn chưa có người yêu phải không???Nhớ đừng bỏ rơi em đấy nha!!!Pai pai cô!!!"

Nàng lặng một hồi,rồi quay mặt lại đá nhẹ mắt cho nó...kèm theo lời đáp cực quyến rũ.

"Tôi chưa có người yêu...nhưng vài người đang để ý tôi,em cũng muốn tán tỉnh tôi chứ?"

"H-hả???"

"Đừng ngọt ngào quá đáng...tôi sẽ thích em đấy,đáng sợ lắm."

Nàng nói rồi cười một cái chết người,rời khỏi phòng như một con mèo nhẹ nhàng?

...???

....????

.....?????

Cái đá mắt đó...

Lời nói ban nảy...

Là lừa tình sao...???

Chết tiệt...

Nó dính "thính" rồi...
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 8: Tán tỉnh


Nó nheo mắt nhìn ông thầy Lý từ xa xa đang đứng trao bó hoa hồng cho Lưu Thuần Chân...

Nó thấy tất cả qua cái ống nhòm này!Hưmm!!!

"Ông ta quả thật là mặt dày mà,cô Lưu rõ ràng không hứng thú gì mà cứ đeo bám mãi!!!"

Nó lèm bèm chửi rủa.

"Hở?"

Đại Phong vừa ăn miếng bánh vừa nói."

Cậu không biết khi người ta không thích,cậu cứ bám theo thì người ta dần thích không?"

"Cái gì ???"

Nó trợn mắt."

Có chuyện đó à?"

"Sao lại không?Ê ê ê!Này đi đâu đấy?Này này!!!"

Đại Phong lắc đầu khó hiểu nhìn đứa bạn một mạch rời khỏi dãy hành lang nhanh như một vị thần.Kì lạ,mà cũng mặc kệ.Cậu nhìn xuống sân trường...tiếp tục quan sát nữ giáo viên họ Lưu và ông thầy Lý.

.

Lưu Thuần Chân nhận hoa,còn mang trên tay.Vừa đưa tay chào tạm biệt người đồng nghiệp tốt bụng,nàng quay lưng đi được vài bước thì chợt nghe tiếng gọi hơi hỡi từ phía sau.

Thế là cả nàng và thầy Lý nhìn cái kẻ đang hì hục chạy lại.

"Thần?"

Nó chạy lại,rồi cuối người thở lấy lại hô hấp...

"Là học trò cô à?"

Thầy Lý nhìn Lưu Thuần Chân.

"Đúng rồi ạ."

Nàng ta trả lời,rồi tiến đến gần Vương Thần hơn."

Em tìm tôi?"

"Không cô thì ai?"

Nó ngẩn mặt lên,rồi cầm lấy tay kia của nàng.Đặt lên một cành hoa bằng "nhựa" màu vàng,tiếp lại hất mặt với ông thầy Lý."

Em tặng hoa cho cô ấy~Thầy nhìn cái gì?"

"Ô con bé này!"

Ông thầy Lý nghệch mặt ra.

Lưu Thuần Chân cười mỉm,huých nhẹ vào vai Vương Thần."

Em ngắt cái thứ này từ bình hoa trên lớp học đúng không?Trả lại em,gắn lại cho đàng hoàn vào...thật là...!"

"Cô chê của em?

Sao cô nhận của thầy ấy được?"

Lưu Thuần Chân định mở miệng nói gì đó,và ông Thầy Lý tiến lên,không ai nhờ mà lên tiếng trước."

Vì cái này là hoa thật đấy em à,em ngắt hoa trong lớp sao người ta dám lấy?Hơn nữa còn không phài hàng thật."

Nực cười,nó nhíu mày đáp lại ông thầy."

Hoa giả tình thật nha nha nhaa!!!Thầy dám cá cược với em cái hoa nào tàn trước không?"

Lưu Thuần Chân phì cười.

Thầy Lý thì có vẻ hứng thú với nó,thầy ấy cong môi nở một nụ cười thân thiện,vâng,nụ cười mở đầu cho cuộc chiến giữa cả hai."

Thầy có chuyện phải đi nên lần này thua em vậy,có cơ hội thầy sẽ chiến với em."

"Tuỳ thầy."

Nó hất mặt.

Thầy Lý chào Lưu Thuần Chân rồi dần rời khỏi đó,nó ngó mắt thấy thầy ta đi mới giật lấy bó hoa trên tay Lưu Thuần Chân,chề môi nhăn mặt."

Cái thứ này...xấu quắt!"

Lưu Thuần Chân khẽ giọng,nàng nhướn mày."

Em muốn làm gì thế?"

"Tiêu huỷ cái thứ này!"

"Điên khùng,trả lại cho tôi."

"Ơ,cô nhận hoa của người ta khác nào mở đầu cho một bước trong mối quan hệ "đó đó"?Không nhớ cô hứa gì với em sao???"

Nó phẫn nộ.

Trái với thái độ đó, Lưu Thuần Chân chỉ khéo léo đưa ngón tay quyến rũ ấn vào mũi nó một cái mà trêu chọc."

Đã nói là em đừng có tỵ nạnh với người ta,em rõ ràng không khác gì ghen cả..."

Nó đỏ lự mặt vì câu nói bông đùa của nàng giáo viên họ Lưu."

Ghen ghét cái gì?Em chỉ là..."

"Dù sao...!Cảm ơn vì hoa."

Nàng cười tươi."

Tí lên lớp tôi sẽ ghi tên em vào sổ vì phá hoại tài sản nhà trường."

"Ơ kìa...có cảm giác hệt như là cô khoáithầy Lý lắm vậy."

Nó khó chịu,xoay mặt sang nơi khác.

"Miễn là em tặng thì đặc biệt hơn ai cả ngốc à."

Nàng ấy đưa tay ấn vào trán nó làm nó bật nhẹ đầu ra sau một cái rồi liền cười thẹn,cùng bó hoa đỏ và cành hoa nhựa bé nhỏ rời khỏi đó.

Nhìn dáng nàng từ phía sau,từ từ rời đi mà tim nó đập thật mạnh...

Từng lời nàng ta nói...sao thật là ngọt ngào...

Nó hệt như một đứa mất hồn đứng giữa sân trường nhìn theo nàng.

.

"Thần!"

Nàng nhăn mặt,đưa cây thước đánh vào tay nó một cái cho nó tỉnh.

Nó giật mình nhìn nàng,rồi xoa xoa tay."

Sao cô đánh em?"

"Hôm nay em sao vậy?Cứ thờ thờ thẫn thẫn..."

Nàng khó hiểu."

Tôi kèm em hết lực mà em cứ như vậy làm sao mà có hiệu quả được?Em mơ mộng cái gì?"

"Có gì đâu?Em làm bài nè."

Nó đỏ mặt,cầm cây bút lên hoàn thành mấy câu hỏi nhỏ trong bài tập.Để nàng biết nó đang dành tâm trí nghĩ đến những lời nói của nàng thì...xấu hổ chết.

Nàng ta lườm nó,đưa đầu thước chặn ngay đầu bút nó,đẩy ra khỏi trang giấy.

Nó trợn mắt nhìn nàng."

Em đang làm...!"

"Không cần,xem thường câu hỏi của tôi à?Em đang nghĩ cái gì mà thờ thẩn?"

"Em không biết...cơ bản là...!"

Nó gãi gãi đầu."

Nghĩ tới chuyện...ban sáng trong trường...Cứ nhớ đến cô."

Bây giờ nói xong nó liền bụm miệng lại,chết tiệt,tự dưng cái miệng lại đi nói hết ra...Nó thật sự chẳng còn mặt mũi nhìn nàng ấy tiếp!!!

Nghe nữ sinh hoàn thành trọn câu nói chân thật của mình, Lưu Thuần Chân bỗng dưng lại thấy hạnh phúc và có chút vui trong lòng.Hai gò má tự dưng ửng hồng bất chợt,nàng cười tủm tỉm.

Nó thấy nàng thái độ như vậy liền ấp úng cố giải thích tìm đường ra."

C-cô đừng có mà hiểu lầm nha,e...em chỉ là nói nhầm!!!Ý em là..."

"Học thôi..." nàng ấy rẽ sang chủ đề khác,vì nàng thừa biết càng nói nó sẽ càng xấu hổ.=)))

"..."nó khổ sở.

"Học tiếp thôi,em viết xong câu này nữa...là hoàn thành buổi kèm hôm nay."

Làm bài thì làm...mặt nó vẫn như trái cà chua.

Lưu Thuần Chân còn không nhịn được cười.

Vậy là xác định rõ rồi...giới tính nó có vấn đề kể từ hôm nay.

Để nó ngẩm lại xem nó bị nàng họ Lưu này "bẻ cong" từ bao giờ...đầu tiên,nó treo hình nàng trong phòng,sau đó,nó lăn lộn với những cái nhìn lén nàng,tiếp đến,nó tiếp xúc càng nhiều với nàng thì càng bối rối,cho đến hôm nay,nó dần nuôi ý định "giữ" nàng riêng cho mình.

Ồ...

Giờ làm sao đây?Chuyện này mà lộ ra ngoài nó làm sao mà sống?

Liếc nhìn nàng một cái,nó thấy nàng đang chăm chú nhìn nó...giật mình một cái khi hai mắt giao nhau làm nó bị điện giật.

"C...cô nhìn cái gì?"

"Ờ không!"

Đây là phản ứng của kẻ nhìn trộm người ta sao?Nhìn trộm xong lại ra vẻ không làm gì...Nó dần đưa ngón giữa lên với nàng mất.

"À...Thần nè,mắt em đẹp thật đấy!"

Lưu Thuần Chân có vẻ đang muốn làm nó vỡ tim ra.

"Hớ~" nó hất mặt,tự tin."

Đó giờ mà!"

".Em tuyệt lắm,thật sự rất xinh.Nếu chịu học hành...biết đâu nam sinh theo đàn đàn nhỉ?"

Nó hển hển mũi,rõ ràng nó cũng được nam sinh theo đuổi mà...chẳng qua là."

Người ta không hứng thú với nam nhân~"

Opps!!!

Lại nữa...nó bụm miệng lại.

Lưu Thuần Chân chớp chớp mắt nhìn nó như sinh vật lạ."

Em nói cái gì đấy?"

"K...không có gì."

Cái gì thế này...?🙁

Nó thấy nàng có thái độ hơi lạ.Cái này là lạ thật đấy...có cái gì đó hơi nhói bên ngực trái nó🙁 hình như nàng thuộc kiểu người không thích lắm cái cảnh nữ nhân mà lại không hứng thú với nam nhân.

🙁

Chết rồi...

Nàng ta xa nghĩ nó thật kì lạ ư?

Sao lại nhìn nó như vậy.

"H...học nhanh rồi nghỉ nào~" nó cười trừ,rồi cầm bút ráng làm thật nhanh phần còn lại để tránh ánh nhìn dò xét từ nàng.

Thật sự là hơi khó chịu.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 9: Cô giáo ngọt ngào


Nó ngồi cùng nữ giáo viên của mình trên giường,hướng mắt lên cái TV xem một bộ phim tình cảm.Và cả hai đang trong tình trạng rất chăm chú.

À,chẳng qua là gia đình nó đi công chuyện khuya nên nó rủ Lưu Thuần Chân ở lại chơi với nó tí cho đỡ cô đơn thôi.May là nàng ta không có việc gì làm sau khi về nhà nên mới nhận lời.

Thế là có cơ hội tiếp cận người đẹp thêm rồi~

Lại một lần nữa quay sang và nó nhìn thấy Lưu Thuần Chân nhìn nó đâm đâm...

"Cô Lưu..."

"..."

"Cô Lưu..."

"..."

"Mặt em dính cái gì à?"

Lưu Thuần Chân chớp chớp mắt,rồi nàng nhướng mày,đưa tay ấn vào mũi nó."

Em thật sự rất giống diễn viên trên TV?Thấy không?"

Nó khẽ chau mày."người nào vậy?"

Nàng ấy nghiêng đầu,nhìn sâu vào đôi mắt nó,rồi chuyển sang nhìn đôi môi nó...Nhìn xong lại cười thật ngọt."

Là anh nam chính kia."

"Đương nhiên rồi!"

Nó hất mặt tự tin,đưa ngón tay ra vẻ với nàng."

Em sinh ra là mang gương mặt điện ảnh!"

"Được thôi!"

Nàng khoanh tay lại,cười nhẹ."

Chỉ là hơi thôi...người ta rất đẹp trai,còn em...là phiên bản nữ,lại còn lỗi nữa."

"Ơ kìa...!!!"

Nó hển mũi lên."

Ý cô là sao?"

"Không sao!Em vẫn rất tuyệt rồi."

Nàng ấy liếm liếm môi,làm đôi môi đỏ như quả dâu bóng hẳn lên,đã vậy còn căng mọng,nháy nháy mắt với nó...khiến nó phải nuốt nước bọt cái ực.

"Nè nè nè!!!Cô là giáo viên nha,s-sao lại làm mấy hành động như vậy trước mắt học sinh chớ?"

Nó che che mắt,quay mặt sang hướng khác.Hai gò má ửng hồng lên.

"Em dù sao cũng là nữ.Sao lại ngại mấy chuyện này?Tôi đâu phải là khác giới với em?"

Nàng khó hiểu.

"Mệt cô quá đi mất."

"Cái-"

Nàng ấy và nó chợt ngưng hẳn cuộc nói chuyện khi nghe âm thanh kì cục phát ra quanh phòng,hướng mắt lên TV...nó ngơ ngẩn nhìn cảnh hai nhân vật chính hôn nhau,là cảnh nóng...

....

Lưu Thuần Chân ngó lên hai mặt đã ửng đỏ,huých nhẹ vai nó."

Chuyển sang phim khác đi."

Dường như nó không có phản ứng,miệng há ra.Thái độ siêu tập trung.

Nàng càng ngại hơn nữa.Thậm chí còn không dám nhìn,nhưng mà,tí sau thì có len lén liếc nhìn.

Thời gian kéo dài hơn 5 phút mà cảnh nóng chưa kết thúc,nếu tiếp tục xem thì thật là không ổn!

Sao nàng lại ở đây xem phim đồi truỵ với học sinh của mình chứ?

Đưa tay định lấy cái điều khiển chuyển kênh ngay,tay Vương Thần đã chụp lấy cổ tay của nàng."

Để yên đó."

Thật là biếи ŧɦái!!!-nàng muốn hét lên như vậy vào mặt nó,nhưng chợt sững người vì đôi mắt thiên thần đang xoáy sâu vào "cửa sổ tâm hồn" của nàng.

Mắt nó...thật sự là rất đẹp.

Nàng có bao giờ cảm thấy ganh tỵ về người khác khi họ hoàn hảo hơn nàng đâu...?Đây là cảm giác gì?

Tim nàng lại đập loạn xạ lên nữa rồi.

"T...Thần."

"Cô thật là đẹp."

Cái này không phải nó vỗ ngọt nàng chứ?

Nghe thật êm tai.Cứ như nó thả bùa vào lời khen ban nảy vậy,làm nàng ngoan ngoãn không phản ứng tí nào khi nó tiến gần khoảng cách hơn nữa với nàng.

Tim nàng linh cảm được điều gì đó...rất đặt biệt sắp sãy ra.

Nó ấn nhẹ đôi môi ngọt ngào của mình lên môi Lưu Thuần Chân,còn quàng tay xiết lấy eo nàng nữa.

Điều này thật là sai trái...Nàng đưa tay lên vai nó ngụ ý muốn nó rời ra,nhưng không hiểu sao tay nàng...bám chặt lấy vai nó lại.

Nàng giữ yên như vậy...cho đến khi phát hiện nụ hôn đang dần đi sâu hơn.Nữ sinh nghịch ngợm đang nghiêng đầu hôn say đắm nàng.

Nàng phản ứng,nghiêng đầu lại...khi nghiêng xong nàng đã hối hận.Nụ hôn sâu hơn nữa và Vương Thần lại chuyển sang một bước khác...

Nó đẩy nàng xuống giường và mút lấy môi nàng...nàng chợt run người rồi quàng chặt tay lên cổ nó kéo nó xuống.

Sao Lưu Thuần Chân lại phản ứng như thế này...?

Âm thanh vang trong căn phòng bây giờ...là âm thanh người lớn của cái TV phát ra và âm thanh hôn hít giữa nàng cùng nữ sinh quen thuộc.

Nó đang hôn nàng,bất ngờ dừng lại...rồi nhìn nàng với đôi mắt ranh mãnh."

Cô ngọt ngào thật đấy."

Nàng đỏ mặt,đẩy nhẹ vai nó."

đừng...có trêu tôi."

Nó cười mỉm,lại cuối đầu ấn môi vào môi nàng lần nữa.Nàng nắm chặt lấy cái cổ áo của nó,vò vò nắm nắm...nó đang khiến nàng thật là rất bối rối.

"L...lưỡi em đi đâu vậy??"

Nàng trợn mắt lên nhìn nó,hoảng hồn khi nhận ra lưỡi nó đang tiến vào khoang miệng nàng mà khiêu khích.Không thể được.

Nàng tưởng rằng nó chỉ hôn sơ ngoài môi,đâu có ngờ nó...không!

Tay siết chặt lấy cổ áo Vương Thần,chân nàng cong lên,cái váy ôm cũng theo độ dạng rộng của chân nàng mà trượt lên trên một chút,nàng nâng một chân lên bám vào hông nó,nhăn mặt rêи ɾỉ.

Nó rất biết lấy lòng nàng a~ Nhẹ nhàng chóng một tay xuống cạnh nàng trụ vững, rồi đưa tay kia vuốt vuốt eo nàng như bảo nàng đừng có kích động...

Làm sao không kích động!?

Nàng bắt đầu bị nó dẫn vào một nụ hôn Pháp thật sự.

Ah~~

Hai nhân vật trong TV bắt đầu tiến xa hơn,nàng nghe âm thanh thật ám muội...Cũng ngay giây phút đó nàng phát hiện ra mình và cô học sinh cũng đang tiến xa hơn nữa.

Có say đắm cỡ nào,nàng vẫn không quên mình là ai...chớp mắt một cái,nàng lấy tinh thần,dùng lực yếu đẩy vai Vương Thần ra và chóng cự.

Nó dường như không muốn dừng,giữ chặt hai cổ tay nàng, ấn xuống hai bên rồi ép lên tấm thân ngọc ngà quyến rũ của nàng mà "cưỡng hôn".

"K...không được!E...em dừng lại."

Nàng dứt môi ra được,liền rêи ɾỉ.

Máu nó đã sôi sùng sục bảo dừng như vậy...không thể nào!

Nó hôn lên cổ nàng,cứ mút mút rồi liếm liếm lên làn da mẫn cảm của Lưu Thuần Chân,làm nàng nóng ran cả người,khó chịu mà nài nỉ."

Xin em!đừng...đừng mà..."

Nó hôn cổ nàng,từ từ thưởng thức mùi vị da thịt của nữ giáo viên vạn kẻ thích,một tay buông lấy cổ tay nàng ra,di chuyển xuống cái đùi nàng rồi sờ sờ qua lớp tất liền mỏng dánh màu đen,nó biếи ŧɦái vén cái váy lên chút nữa.

Đầu gối Vương Thần di chuyển đến giữa chân nàng...rồi cong lên,cố tình chạm vào nơi tư mật đã ẩm ướt của Lưu Thuần Chân.Ngay giây phút đó,nàng giáo viên há miệng rên một tiếng thật kiều mị,xong liền đưa tay bụm miệng lại.

Nàng ta quyết không thể để mất hình tượng của một giáo viên được,không thể nào.

Vương Thần thấy nàng như vậy,nó thật sự là rất nóng ruột.Chỉ muốn giở tay nàng ra xem gương mặt hiếm có của nàng.

Cái gì từ cương cũng bị Vương Thần hoá thành nhu.

Lưu Thuần Chân cuối cùng cũng buông lỏng,không còn chóng cự nữa.Nàng và Vương Thần chợt quấn lấy nhau làm một nụ hôn Pháp rực lửa trên giường.

Nó tấn công,nàng chấp nhận.

Tay nó lướt trên người nàng,rồi sờ mó...nàng thừa biết không thể làm gì ngoài việc cong người ưỡn ẹo rồi nghiến răng rêи ɾỉ trong cổ họng.

Đôi mắt long lanh sương tình của Lưu Thuần Chân đang khép hờ thì bỗng chốc mở to ra khi tiếng người vang lên từ dưới nhà.

"Tiểu Thần à?Cô Lưu còn ở lại hả?"

Cha mẹ nó đã về rồi.

Nó hoảng hồn ngồi dậy, chỉnh chu quần áo lại.La lớn lên."

Dạ!!!Vừa học xong,vì hôm nay bàii nhiều!!!"

"Thế học đi nhé!Có đói bụng,con đem quà bánh lên cho cô Lưu ăn với!"

"Dạ!"

Hên là cha mẹ nó không lên phòng bất tử,chứ không là...

"E...em xin lỗi cô."

Nó cuối đầu trước người mà nó vừa làm chuyện tày trời cho.

Lưu Thuần Chân không nói gì,mặt mày đỏ lự,tay đưa lên nắm lấy cổ áo đã hở hang,quay mặt sang hướng khác,hai chân khép lại,một tay nhanh chóng kéo cái váy xuống.

Nhìn đôi môi sưng mọng của nàng ta,nó muốn đè ra hôn một trận nữa,nhưng mà...nó với tay tắt cái TV trong phòng,rồi quay sang chỉnh chu cái áo giúp nàng kia,vẻ mặt hối lỗi."

Em thật tình rất xin lỗi cô,em không cố ý đâu!"

Nàng ấy hơi ra vẻ thẹn thùng,đưa tay lên ra hiệu không cần giúp đỡ để nó rút tay lại.Rồi nàng nhanh chóng bước xuống giường,lấy cái cặp ."

T...T-tôi về trước,gia đình em đã về rồi.Ừm...mai gặp."

"Cô giận em đấy à?"

Nó thì ranh mãnh cười hì hục nhìn cái dáng cuối cuối của nàng bước đến cửa.

Nàng quay lại,liếc nó một cái trước khi rời đi."

Cẩn thận!Tôi sẽ kiện em tội cưỡиɠ ɦϊếp,xâm phạm cơ thể người khác...nếu lần sau em còn thô lỗ như vậy!Giữ im lặng chuyện ban nảy!"

Hoảng hồn thay,nó còn tưởng người ta sẽ giận nó.Hoá ra là không có.

Nó thề là nàng ta rất đặc biệt,cuốn hút.Nó chạm vào là muốn bị hút hồn rồi,nó đâu có muốn hành động như ban nảy,không hiểu sao lại vậy nữa...

Lần sau?

Nó ngẩm lại lời nói của nàng ban nảy,rồi liếm môi một cái,nhìn theo cái cửa với vẻ mặt gian tà."

Em biết cô thích điều này rồi,cô giáo à!"

Cô thật ngọt ngào,cô Lưu.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 10


Tiết của Lưu Thuần Chân...Nó không hiểu bài,thế là nó chóng cằm,liếc mắt ngó tứ tung,soi mói được ai thì soi.Đang lơ đãng nhìn,nó chợt giật mình nhìn cái chân của nàng lớp trưởng ngồi dãy bên trái,trên nó hai bàn...

"Ôi trời...ăn gì mà trắng vậy không biết...!"

Nó lèm bèm trong miệng,rồi dần há rộng miệng ra...cái chân lớp trưởng quả là trắng trẻo đẹp đẽ à nha,nó mới phát hiện.

Lưu Thuần Chân đứng trên bục giảng,liếc mắt đã thấy nó giở trò biếи ŧɦái với cặp chân của em học sinh chăm ngoan của nàng.

Chẳng hiểu tại sao lại khó chịu...nàng ghét cặp mắt biếи ŧɦái của Vương Thần ngay cái lúc này.Với tay vào hộp phấn,nàng chưa bao giờ làm hành động này nhưng mà...

"U-Uii!!!"

Nó nhăn mặt ôm cái đầu nhìn kẻ vừa ném phấn vào đầu nó.Thấy nàng lườm nó hẳn một cái,nó chỉ biết rợn người vì lạnh sống lưng và ngu ngơ không hiểu gì.

Lưu Thuần Chân ngồi xuống bàn giáo viên,nói với giọng chắc nịt."

Lấy giấy ra kiểm tra 15 phút."

"Ớ???"

Cả lớp trợn tròn mắt nhìn nàng,há rộng miệng ra hết cỡ, gì cơ?Cô nói gì cơ???"

"Kiểm tra 15" Nàng nói lại lần nữa,rồi bắt đầu lấy phấn làm một tràn bài tập trên bảng.

Cả lớp khép miệng lại nhanh rồi lấy giấy ra làm bài ngay lập tức.Vương Thần cũng vậy,gần như khóc ròng.

Lưu Thuần Chân chưa bao giờ cho kiểm tra đột xuất không nói trước,mà hôm nay đề còn khó nữa chứ...!!!Chuyện gì thế này???

____

Thảm.

Thảmm.

Thảmmm!!!

Nó làm bài không được...và còn quên viết tên của mình vào bài kiểm tra.Thế nên bây giờ phải lượn lờ xuống phòng giáo viên tìm Lưu Thuần Chân xin viết tên vào giấy...ít ra cũng có điểm với người ta.

"C-cô Lưu."

Lại nữa.Phòng giáo viên chỉ có mỗi nàng ấy...Nó không ngại bước vào và nài nỉ."

Cô cho em viết tên vào..."

"Không!"

Nàng bất ngờ cắt lời nó."

Đã thu bài,không phát bài lại."

"Thôi mà~Cô làm sao thế?Cho em lấy ra xíu thôi mà."

Nó đưa tay vào cái cặp đen của nàng,liền bị đánh một cái trên bàn tay.

"Nếu em chịu mất 50% số điểm...tôi sẽ lấy ra."

"Ơ..."

Nó ngồi phệch xuống ghế cạnh nàng,rưng rưng nước mắt.Bài của nó rõ ràng còn không biết có đạt 50% điểm không,lấy ra lại bị trừ...chẳng phải kẻ thiệt là nó"Cô sao vậy...?Bình thường cô có khó tính như vậy đâu?"

Nó thấy nàng ta ra vẻ không quan tâm,lấy cuốn sách ra rồi ngồi đọc.

Nó đưa ngón tay lên cào cào chân mày,rồi ngó mắt xung quanh theo một thói quen khi nó không biết nói gì nữa...Ô!!!

Nó giật mình nhìn cặp chân dài thon,mang tất liền màu đen đang chéo nhau thật quyến rũ trước mắt...

Nàng liếc một cái."

Em có sở thích nhìn chân người khác à?"

"N...nào có!"

Nó ngẩn mặt dậy,thẳng lưng ra vẻ mình ngây thơ.

"Còn không phải em ngắm chân lớp trưởng sao?"

"Em đâu có ngắm chân lớp trưởng,tại bà chị đó bị rách cái váy nên em...à mà khoan!!!Sao cô biết???"

Nó đang bịa chuyện,chợt khựng lại nhìn Lưu Thuần Chân với đôi mắt ngạc nhiên.

Nàng kia nhận ra mình vừa nói ra điều không nên,liền nuốt nước bọt xem như chưa nói,quay mặt sang hướng khác.

Nó tinh ý hiểu chuyện,liền nhích nhích cái ghế sang gần nữ giáo viên của mình."

Cô để tâm đến vậy sao?Thế em không dám lần nào nữa...sẽ chỉ nhìn cô thôi."

"Em..."

Nàng thoáng đỏ mặt,làm vẻ mặt cau có."

Đừng có mơ mộng,tưởng tượng những thứ không đâu vào đâu!"

"Cái này...cô ghennn!!!"

"Vớ vẩn!"

Nàng đá mắt sang nơi khác,ra vẻ thật là kiêu ngạo.À mà nàng đâu biết cứ làm như vậy thì Vương Thần càng muốn chọc ghẹo hơn.Thôi thì cứ im lặng không thèm cãi nữa.

Vương Thần ngồi khều khều tay áo nữ giáo viên bên cạnh,khi nàng quát thì không khều nữa,song nó cứ hát vu vơ cái gì đó.Rõ là muốn nàng chú ý đến.

Thế...nàng vẫn im lặng như vậy,mắt dán chặt vào quyển sách nhỏ trên tay.Mặc kệ nó.

Nhìn ở cự li gần...

Nó phải công nhận nàng rất đẹp,phải gọi là đẹp một cách quyến rũ...Không son phấn đậm dày như người ta,chỉ là lớp trang điểm nhẹ...sao nàng lại đẹp như vậy nhỉ?

"Cô fake tuổi à?Sao cô lại trẻ đẹp như vậy...?"

Nó tiến đến gần,nghiêng đầu nhìn nàng.

Nàng quay mặt lại,nó càng nhìn rõ hơn...

Hình như Lưu Thuần Chân nhớ lại nụ hôn Pháp.Nàng ấy ngượng ngùng ấn lên trán Vương Thần,đẩy nó ra."

Gần quá.Người ta nhìn thấy lại hiểu lầm,tôi không thể ế chảy vì em đâu."

"...Hah! cô thật là kì cục a~Em còn chưa làm gì."

"Vậy em còn muốn làm gì?"

Nó đưa tay kéo nàng lại,rồi hôn lên môi nàng một cái bất ngờ.

Nàng mặt mày đã đỏ ửng nhìn chầm chầm nó."

E...em làm gì vậy???Giáo viên hay em học sinh nào nhìn thấy...người ta hiểu lầm thì sao!!?"

"Mình là gì của nhau hả cô?"

"Là cái gì cũng được,không phải tình nhân!"

"Mama,cô thật lạnh lùng a" nó phòng má.

Thật ấy...không đùa đâu.Nó muốn làʍ ŧìиɦ nhân của nàng :3

.

Nó chuẩn bị đi vào bãi đổ lấy xe,nhưng lại cố tình nấp vào bụi cây để quan sát cuộc nói chuyện giữa Lưu Thuần Chân và Thầy Lý.Ông ta lại vớ vẩn đòi hẹn nàng giáo viên của nó đi ăn tối đây mà...

"Thằng cha này có bị biếи ŧɦái không đây trời?Rủ đi ăn tối không vậy...cặp mông đó là của bổn cô nương...ya ya!!Bỏ cái tay ra khỏi tay ông ta ngay,Lưu Thuần Chân!"

Nó hét trong lòng vì Thầy Lý đang nâng tay Lưu Thuần Chân lên,khốn nạn,nó phản đối,hai người này có phải là có gian tình với nhau hay không?Nắm tay giữa nơi công cộng hay sao?

Nó với tay vào cặp,lấy ra cái nỏ mà mình làm để bắn này bắn nọ lúc rảnh...nó cực kì thích bắn,cứ như kiếp trước nó là cung thủ ấy.LOL.=))

Giương nỏ ra khỏi bụi lùm,nó gắn miếng giấy cứng đã vò thành viên vào rồi bắn một phát va vào mông Lưu Thuần Chân trúng y như dự đoán.

Nó thấy nàng ta giật mình,rồi rút tay ra khỏi tay ông thầy,hai người lây hoây nhìn xung quanh tìm thủ phạm.Nó liền núp vào lại.

Không thấy thủ phạm đâu,họ lại tám chuyện tiếp.Vương Thần nghiến răng khó chịu vì lần này Lưu Thuần Chân dám liếc mắt đầy tình ý với ông ta...Trai tài gái sắc gì chứ???

"Cô thật là đáng ghét mà,đã hứa rồi mà còn dám liếc mắt với ông ta...!!!Được!!!Đỡ lấy này!!!"

Lần nữa nó đưa cung ra,và lần này cũng là bắn vào mông nàng ấy.

Nàng ấy cũng giật mình và lại nhìn xung quanh,cơ mà lần này hai người họ có vẻ khó chịu hơn.

Trời ơi, nó cứ như là đang phá đám người ta tán tỉnh nhau ấy hả?Tội lỗi ghê:>

Hình như Lưu Thuần Chân sắp bỏ rơi nó để theo ông thầy đẹp trai kia...Quá đáng mà,nó không thể để bị đá được.Không thể nào.

Bắn bắn bắn...!!!

Thôi tiêu rồi,hành động lộ liễu nên bị phát hiện rồi...tẩu thoát thật nhanh thôi,chết cuộc đời của nó rồi>:

.

"Cô tán tỉnh thầy Lý,giờ ngồi đây nghĩ tới thầy ấy nữa là sao???"

Nó hét lên trước người ngồi vuốt tóc thản nhiên bên cạnh,làm sao nó có tâm trạng học hành khi nàng ta cứ lâng lâng nghĩ về người khác được.

"Thật là kì lạ,em không thấy thầy ấy như một soái ca sao?Dù sao tôi cũng là nữ nhân,không thể nào lờ đi một nam nhân như vậy."

"Cái gì???Ma...Mama,cô định hẹn hò đó à???"

Nó trợn mắt,rồi lại thấy nàng ấy gật nhẹ đầu,thôi rồi,biết ngay mà🙁ai lại giữ lời hứa quyết định không có người yêu chỉ vì nó.Cho đến cuối cùng nàng ấy chỉ nghĩ rằng trước giờ nó nói chơi với nàng thôi.Giữa hai người chỉ là nói đùa🙁hic.

Cái này là cảm giác gì...nó thấy thật sự buồn a...

Nó muốn khóc quá🙁

Lưu Thuần Chân mỉm cười,xoa xoa đầu nó."

Em sao vậy?Học lẹ lên nào.Hôm nay tôi phải nghỉ sớm 30 phút,nhớ không?"

"Yes,mama🙁"

Nó gật đầu.

Nàng ấy đồng ý đi ăn với ông thầy hách dịch đó rồi🙁 bởi mới rút ngắn thời gian với nó.

Nàng ấy sẽ không bỏ rơi nó,nhưng mà lỡ như nàng ấy thật sự hẹn hò với người ta,liệu có mất hẳn thời gian dành cho nó không?

Khi còn trong trường đây...nó còn tưởng nàng và nó là một cặp.Vậy mà...!!!Nó thật sự là buồn quá đi a!
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 11: Hiểu lầm


Lưu Thuần Chân dạo này hơi thân thiết với thầy Lý...nó chỉ lượn lờ quanh quẩn rồi vờ như nó không để ý gì,có lần còn thể hiện rõ là nó không thích,nhưng hình như nàng vẫn không mấy màng đến 🙁

Chỉ là học trò và giáo viên...đặc biệt hơn nó sẽ là một học trò cá biệt,trong mắt nàng ấy chắc nó chỉ tầm đó thôi...không hơn bao nhiêu nữa.

"Thần,cậu thích cô Lưu đúng không?"

Đại Phong đứng bên cạnh nó,vỗ vỗ vai,hỏi han đứa bạn đag ủ rũ hướng mắt nhìn xuống sân trường qua cái hành lang.

"Ừm."

Nó như vậy,thừa nhận đi,nó bị nàng ấy lấy mất trái tim rồi 🙁 không chối cãi nữa.Nhưng mà...nó giật mình nhìn Đại Phong."

Cậu biết à?"

"Cái gì nhà ngươi cũng khác người ta...Đừng có mong qua mắt ta!"

Đại Phong nhướng nhướng mày,đưa thanh socola cho nó."

Ăn đi cho đỡ buồn..."

"Thật là...hai người đó cứ dính như hình với bóng.Tớ khó chịu quá đi mất."

"Nghiêm túc ?...Thần,là người đồng tính à?"

Nó nhói một cái ngay ngực trái.Nghe hai chữ "đồng tính" sao mà làm nó nặng lòng...

Biết rõ mình như vậy,nhưng sao nó cứ khó chấp nhận...

Nó thở dài một cái rồi lặng lẻ rời đi,Đại Phong đưa mắt nhìn theo,lại thấy tội đứa bạn mình.Cười khẩy một cái,cậu nở nụ cười hết sức hiền hậu trên gương mặt điển trai."

Con ngốc này...hoá ra cũng biết yêu à."

....

Vương Thần đi ngang qua lớp học nào đó sau cuối giờ,đáng ra nó đã về,nhưng mà chợt nhớ là quên đồ nên quay lại...Bất chợt thấy hai ba nữ sinh đang đứng lấy bút vẽ bậy bạ lên bảng bêu xấu ai đó với những lời nhục mạ.Nó nhăn mặt khi thấy rõ cái tên được viết to là "Lưu Thuần Chân".

Cái gì cũng được đụng tới nàng ấy là nó liền nhào vào ngay."

Nè!!!Mấy đứa đang viết cái gì vậy?Muốn chết à?"

"Ô kìa,chị là ai?"

Lũ kia chỉ là học sinh mới vào trường,chắc chưa biết mặt Vương Thần,nên hất mặt kiêu căng ngay.Hẳn một trong chúng là con ông cháu cha của ai đó rồi."

Chúng tôi làm việc này liên quan đến chị à?"

"Nè...Ăn nói kiểu gì vậy?Mấy đứa nhỏ tuổi hơn tôi đó!Nếu không xoá những thứ này đi...tôi sẽ báo cho phòng hiệu trưởng!"

"Chị dám à?Mặc kệ chị là ai,ở cái trường này phải biết tôi là chị hai."

"Ồ kia,chị hai?Tôi học lâu như vậy...còn chưa nghe đến hai chữ "chị hai" nó khoanh tay lại,nhướng mày.

"Thì bây giờ chị biết đó!"

"Cái ả này chính xác là một yêu tinh,ả ta quyến rũ thầy Lý!Chị không thấy chướng mắt sao?"

"Cứ như chỗ cạnh thầy Lý luôn là của cô ta vậy!Hah!Tưởng đẹp là được hả?"

"Ngày mai ả ta vào dạy tiết đầu lớp này,tụi này muốn cho ả biết ả là ai...!Chị đã thấy cái này thì khôn hồn mà im miệng rồi rời khỏi đây.Còn không thì...Đừng có trách."

Vương Thần sôi máu lên,nó quát."

Một là xoá đi,hai là tôi đi nói với ban giám hiệu."

Nó chỉ vừa nói xong,một trong nguyên lũ đã bay vào tát nó một cái.Nó giật mình,trợn mắt rồi lại nhận thêm vài cái nữa...

Mặt nó sinh ra đâu phải để con nít ranh nó tát=))) Tát được tát mãi làm nó thật sự phát điên đấy.

Nó tát lại,thế là hai đứa kia bây vào đánh nó túi bụi,nó đâu phải dạng vừa đâu mà để yên...Trong lúc nó đang lâm trận,đâu có hay một đứa ranh đã xanh mặt rồi nhanh chân chạy ra khỏi phòng đi đâu đó.

.

Nó đưa cây nỏ mini giương ra trước hai đứa ranh nằm dưới sàn đã bại trận,trông nó bây giờ rất là oai nha,hất mặt lên hỏi."

Bây giờ muốn cái gì?Xoá hay là không?"

"D...dạ em xoá!Em xoá!"

Nó hài lòng,định cất cây nỏ vào thì giật mình bởi tiếng bước chân gấp gáp vào lớp."

Chuyện gì ở đây vậy!!?"

"Thưa mấy thầy,mấy cô!Chị này viết bậy bạ về cô Lưu lên bảng lớp này...chúng em vô tình đi ngang thấy.Và vào bảo chị ta xoá đi,chị ta không chịu và đe doạ,thậm chí là đánh chúng em."

Ông thầy hiệu trưởng?

Ông thầy Lý?

Cô Lưu?

Khốn nạn,con nhỏ kia đang nói cái gì vậy...?Vừa ăn cướp vừa la làng à?

Nó giật mình,nhìn lại mình,rồi nhìn xung quanh.Chợt lạnh người,cười khẩy."

Con mẹ nó."

Chẳng biết là cái vấn đề gì,bây giờ nó đang là thủ phạm của những thứ trên bảng và là kẻ đánh đập lũ học sinh cấp dưới.Còn chúng nó là kẻ vô tội,là những thiên thần.

Hèn quá là hèn mà...

"Vương Thần..."

Lưu Thuần Chân đứng trước cửa,nhìn lên bảng rồi nhìn những thứ trước mắt,nàng nhìn nó với đôi mắt thất vọng...rồi dần chuyển sang giận dữ."

Em làm cái gì vậy?"

"Em..."

Nó muốn giải thích và dường như ông thầy Lý không ưa nó,leo lên bục giảng chỉ vào dòng chữ trên bảng mà thêm dầu vào lửa.

"Ai cho em nói những câu không có văn hoá thế này với giáo viên?Tôi không ngờ đấy,cô Lưu hết sức vì em,muốn em học hành thật giỏi...và đây là cách em trả ơn cô ấy sao?"

Nó nhếch môi."

Thầy biết cái con mẹ gì...?Im miệng đi ạ."

Lần đầu tiên nó nói chuyện như vậy với giáo viên đấy...thật sự nó rất ghét ông ta ngay lúc này,nó muốn đấm ông ta một cái.

"Vương Thần."

Lưu Thuần Chân gằng một giọng lạnh lẽo đầy nghiêm túc,khiến nó sững người,nàng ấy nhìn nó với đôi mắt rất khác.Nàng chưa bao giờ gọi nó với thái độ như vậy.

"Tôi nghĩ em học sinh này..."

ái mộ" tôi đến mức phát ghen khi tôi thân mật với cô ấy.Thầy hiệu trưởng xem những dòng chữ này đi ạ."

Thầy Lý lại bắt bẻ.

"Thầy Lý,thầy bị ảo tưởng à?=) nghĩ em viết mấy dòng điên khùng này...não của thầy đâu rồi?=)"

"Đã làm hãy nhận đi ạ."

Bọn nữ sinh kia hùa theo ông thầy Lý,đứng cạnh ông ta nói một tràn.Nó sợ người giả tạo thật đấy...=))) kiểu này,thôi bỏ mẹ cuộc đời nó rồi.

"Vương Thần,nếu em làm hãy nhận,còn không cứ nói những gì mà em uất ức...!"

Thầy hiệu trưởng nghiêm mặt."

Tội xúc phạm giáo viên...thì sẽ bị cấm đi học trong một thời gian."

Nó nhìn nàng,nhìn hai ông thầy,rồi nhìn mấy đứa nữ sinh giả tạo đang xanh mặt...Chỉ thở dài một cái.Nó nghỉ học ngắn thì không sao,còn lũ kia...chúng nó phải học chứ nhỉ?Nghỉ học sẽ bị "ngu".Làm sao thi thố được?

"Ừm...là em làm."

Ông thầy hiệu trưởng nhíu mày."

Mai gọi phụ huynh lên gặp tôi,xoá cho sạch bảng trước khi đi về."

"Dạ."

Nó gật đầu,rồi cuối đầu cho những người nọ lần lượt ra khỏi lớp học vắng người...Ba đứa nữ sinh kia vừa thấy tội lỗi vừa thấy cảm kích nó,nhìn nó với đôi mắt ân hận trước khi rời đi.

Lưu Thuần Chân là người rời đi sau cùng,nàng ấy thất vọng liếc nhìn nó và những thứ trên bảng...rồi cũng nâng chân lên,bước ra khỏi lớp.

Nó ngẩn mặt dậy....

Cất cây nỏ vào cặp...

Rồi chợt cười khẩy...trách nó vì nó lo chuyện bao đồng...vì nó ngu ngốc.Vì nó quá tốt bụng đi...

Lưu Thuần Chân chắc ghét nó hơn rồi,nàng ấy còn không có một lời bênh vực nó kia mà.

Bad day...
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 12: Tạm biệt, em yêu cô


Thần chưa về nhà sao anh chị?"

"Chưa,chắc nó lại rong rêu đâu đó rồi...hẳn là trốn đi chơi điện tử!Cô đợi tôi bảo cha nó đi tóm nó về học." mẹ của Vương Thần hết sức giận dữ,nói với giọng chắt nịt.

"K...khoan đã chị ơi.Ừm,tôi có chuyện muốn nói."

"Cô giáo nói đi...Có gì nghiêm trọng à?Hay con ranh nhà tôi lại làm gì rồi...?"

"Cũng không hẳn.Thầy hiệu trưởng muốn ngày mai anh chị lên trường.Thần...xúc phạm nặng đến giáo viên."

Nàng nói,mà hai mắt hiện rõ sự thất vọng.Cha mẹ Vương Thần sau khi nghe xong lại trợn mắt vì kinh ngạc.

"Không thể nào!Tiểu Thần nhà tôi đúng là có hơi nghịch ngợm,nhưng không bao giờ lại xúc phạm ai nặng nề cả...có nhầm lẫn gì không cô Lưu?"

Cha Vương Thần là người rất hiểu nó,chen vào nói ngay,ông thật sự là không tin chuyện này.

"Nó bêu xấu ai thế cô?"

Mẹ Vương Thần nhẹ giọng,bà giữ thái độ hết sức bình tĩnh."

Tôi phải dạy dỗ nó lại."

"Là tôi."

Lưu Thuần Chân cuối mặt.Khiến bậc phụ huynh trước mắt lại càng trở nên sững sờ hơn.

"Không thể nào!!!Nó rất yêu quý cô...tôi nghĩ có nhầm lẫn gì đó.Ngày mai tôi sẽ lên trường."

Cha Vương Thần hết sức ẩm uất.

"Dạ...vậy tôi về."

Nàng buồn,rõ ràng nó muốn tránh mặt nàng.Có ở lại...cũng không giúp được gì.

Đấng phụ huynh và nàng tạm biệt nhau,rồi nàng mới nhẹ nhàng quay lưng đi ra xe...

"Tiểu Thần nhà tôi đúng là có hơi nghịch ngợm,nhưng không bao giờ lại xúc phạm ai nặng nề cả"

"Không thể nào!!!Nó rất yêu quý cô...tôi nghĩ có nhầm lẫn gì đó."

Vừa lái xe,nàng vừa nghĩ lại từng chi tiết của sự việc hôm nay và cuộc trò chuyện ngắn với gia đình nữ sinh họ Vương...

Đúng,chưa bao giờ nó bêu xấu ai trước mặt nàng,thì rất ít khả năng...nó lại đi bêu xấu sau lưng nàng.Lý do nó bêu xấu là vì cái gì?Được cái gì?Nàng với nó không hề có tranh chấp gì sãy ra.

"Nó rất yêu quý cô...tôi nghĩ có nhầm lẫn gì đó."

"Nó rất yêu quý cô..."

Nó rất tôn trọng nàng,thời gian qua hầu như nó đặt giờ học với nàng trên hàng đầu.Còn rất quan tâm nàng.Nó không thể có ác cảm với nàng được.

Nó ghét thầy Lý đi với nàng ư...?Không,nếu như vậy đáng ra nó phải viết tên thầy Lý.

Chuyện này là sao?Nàng bắt đầu thấy không hợp lí...

.

Lặng lẻ một mình ngồi bên hồ nước của công viên,cùng chiếc xe đạp thể thao...Nó đưa tay vẽ vài vòng tròn dưới đất rồi cảm thấy hổ thẹn.

Nó không dám về nhà...

Vì nó sợ cha mẹ nó,sợ gặp Lưu Thuần Chân.

Tạm nghỉ học 1 tuần?1 tháng?hay 1 năm...?

Cha mẹ nó làm ăn vất vả cho nó đi học,vừa ngẩn đầu lên được một tí giờ nó lại thụt hẳn xuống.Nó đúng là bất tài mà.

Phải chi quay lại thời gian,nó sẽ lơ đi lũ học sinh đó và bỏ đi luôn để đẹp trời...mà không,điều đó sẽ làm Lưu Thuần Chân buồn,nàng ấy sẽ ra sao nếu biết có cả một lũ học sinh ganh ghét nàng chỉ vì nàng sắp hẹn hò với ông thầy dạy thể dục họ Lý.

Không không không...nàng ấy có quyền hạnh phúc riêng.

Cái này không được cái kia không được...

Đời ngược đãi với nó quá a...

"Cô ấy có ghét mình không ta?..."

Nó mím môi đầy buồn bã."

Rõ ràng sẽ có rồi...những lời trên bảng rõ là rất khó đọc"

"Tại sao lại ra như vậy chứ??Mình không thể ở đây mãi được....!Khốn nạn mà,tự dưng lại dính vào cái chuyện này,cuối cùng là vì sao hả?"

Nó lấy cái điện thoại ra,thì phát hiện gia đình đã gọi cho nó thật nhiều cuộc gọi nhỡ...Tiêu thật rồi.

Chán thật là chán mà....kiểu này nó về thế nào cũng bị "mẫu hậu" cầm chổi rượt khắp xóm cho xem🙁 mẹ nó nổi tiếng dữ dằn như thế nào trong khu nó ở...nó biết rõ mà.

Rồi ngày mai nữa,nó đối mặt với mọi người làm sao đây...?

.

"Ừm,các bạn...!

Vương Thần,mình nhận được thông báo rằng bạn ấy sẽ không được đến trường trong 1 tháng tới.Vì tội bêu xấu,xúc phạm giáo viên.Ngoài ra,điểm học tháng này của bạn sẽ không được ghi nhận,đạo đức kém trong tháng."

"Ừm thì...Mình hi vọng các bạn trong lớp sẽ không bắt chước theo bạn ấy,lập lại chuyện này.Cảm ơn."

Lớp trưởng của lớp đứng giữa bục giảng nói lớn,cả lớp nghe thì không khỏi bàng hoàng,đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn nó...

Vương Thần đã đoán trước mà,nó thở dài một hơi,long lanh nước mắt vì không biết cha mẹ nó bên dưới phòng hiệu trưởng đang thất vọng như thế nào nữa...

Lưu Thuần Chân ngồi trên ghế giáo viên,nàng cuối mặt không nhìn nó...Ngực bên trái nhói lên một cái,rồi liền dâng lên một cảm giác khó chịu...vẫn còn không hiểu,tại sao nó lại làm như vậy?

Nếu có gì ấm ức tại sao lại im lặng,nàng không tin nó ghét nàng...Có gì đó không hề hợp lý.

Ngước mặt nhìn nó,nàng thấy nó nhìn nàng với đôi mắt long lanh.Đôi mắt đó làm sao có căn cứ nói nó ghét nàng đây?Sâu trong đôi mắt nó dành cho nàng...là một sự ngọt ngào khó tả.

Mặc dù đồng giới với Vương Thần,nhưng...

Nàng sớm đã rung động trước ánh mắt đó rồi.

____

Cuối giờ,cả lớp luyến tiếc tạm biệt nó.Hứa sẽ sang nhà nó chơi,tuyệt đối không bỏ rơi nó...Nó cũng có điều đó làm an ủi.Khi mọi người đã rời ra khỏi lớp hết,còn mỗi mình nó...nó liền cầm viên phấn trên bàn giáo viên viết vài dòng lên bảng.

"Em lại viết nữa à?"

Nó nhìn ra cửa ra vào chính của lớp,màu nắng cam của buổi chiều tàn hắc từ ngoài cửa sổ đến nàng mỹ nhân đứng ở đó làm nó thoáng thấy say mê."

Cô Lưu?Sao cô lại ở đây?"

Nàng bước vào lớp kéo cửa lại,không gian riêng giờ còn hai người.Nó nghiêng đầu khi nàng đứng đối diện nó.

Nàng khoanh tay lại,tựa lưng vào bảng,nói nhỏ nhẹ."

Chỉ là tôi không tin được,việc em ghét tôi."

Nó cười nhẹ nhưng không nói gì.

Điều này làm Lưu Thuần Chân khó chịu,nàng đưa mắt nhìn nó."

Em không làm việc đó...?Đúng không?Nói ra em sẽ có thể đi học lại.Chúng tôi sẽ phạt nghiêm nghị thủ phạm thật sự."

"Tại sao cho đến cuối cùng cô vẫn tin em nhỉ?"

Nó cười khẩy."

Đã rõ ràng đến vậy...!Thầy Lý có thể vào và buộc tội em nhanh trong một nốt nhạc,mọi người đều tin điều đó.Và lúc đó em nhớ rằng cả cô cũng đã không ngoại lệ."

Nàng nhíu mày.

Nó quay người xuống dưới bàn lấy cái cặp quải ngang vai,rồi thở dài."

Em phải về nhà,1 tháng tới chắc cô sẽ không phải đến nhà em kèm đâu...em không học."

Nàng muốn nói,nhưng lại không thể nói tiếp vì nó tiến đến đưa tay chóng vào bảng và ấn môi vào môi nàng thật bất ngờ.

Nàng chưa chớp mắt,chưa phản ứng...Lại cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh dâng trong lòng,làm nàng bâng khuâng đến mức tê liệt cơ thể.

Ánh nắng chiều tàn và cái bóng của hai cô trò in trên cửa sổ lớp...tạo ra một bức tranh lãng mạn đến mức làm say người nhìn.

Nó vội rời môi nàng,xoáy sâu mắt vào mắt nàng,cả hai nhìn nhau với khoảng cách dường như không.

Nó nói nhỏ."

Em làm tất cả mọi việc vào hôm qua...nhưng em không hề ghét cô như thầy Lý đã bốc phét..."

Nàng muốn đưa tay níu kéo nó ở lại,nhưng nó nhẹ nhàng rời đi như một cơn gió lướt ra khỏi lớp.

Nhìn theo bóng nó,rồi nàng bắt đầu cảm thấy trống trãi...nàng không muốn nó rời đi như vậy một chút nào.Không muốn nó nói lời tạm biệt với nàng như vậy...

Chỉ là tạm thời,một tháng...nhưng sao cứ có cảm giác nàng sẽ xa nó cả đời ấy,cảm thấy thời gian sẽ thật sự kéo dài ra...

Lưu Thuần Chân chạm tay lên môi mình, nhìn lên dòng chữ trên bảng cuối cùng nó vừa để lại,nàng nghiêng đầu đọc...rồi bất ngờ thấy tim xao xuyến...

"Tạm biệt,em yêu cô."
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 13: (H) nhẹ


Đã tròn một tuần kể từ ngày nữ sinh tinh ranh của lớp không đi học,Lưu Thuần Chân dạy mà cảm thấy trống vắng giữa cái không gian đầy im ắng của tiết,chưa bao giờ nàng lại thấy buồn khi dạy như vậy...

"Cô Lưu,chiều này lớp xin ra sớm được không cô?"

Một em học sinh chợt giơ tay phát biểu làm nàng giật mình.

"For....?"

Nghiêng đầu,nàng tò mò nhìn cả lớp."

Tất cả luôn à?"

"Đúng rồi cô,chiều nay chúng em có một buổi tiệc...nho...nho nhỏ thôi."

"Tiệc tùng à?"

Nàng cười dịu dàng.Kệ,tuổi trẻ mà...không thể bắt học mãi được,phải có thời gian vui chơi chứ."

Được thôi."

"Yeahhh!"

"Chúng em cảm ơn cô!"

"Tối nay sẽ là một buổi tiệc sinh nhật vui vẻ đây~"

"Hah!Là sinh nhật Thần đó nha...!Chuẩn bị cho cẩn thận vào!"

Cả lớp nhoi nhoi lên,bỗng câu nói của em nào đó làm nàng giật mình,nhíu mày hỏi lại ngay."

Sinh nhật Vương Thần?"

Cả lớp im lặng hẳn,cái nam sinh vừa mở miệng gây chú ý cũng đưa tay bụm miệng mình lại...

Chắc họ nghĩ rằng giữa Lưu Thuần Chân và Vương Thần thật sự là có xích mích,thì bởi nàng là lý do buộc nó phải nghỉ học 1 tháng mà.

Còn tưởng nàng đổi ý không cho nghỉ sớm,cả lớp liền quay sang trách tên nam sinh to mồm tiết lộ thông tin mật ra ngoài.

"Cô cũng tham gia."

Lưu Thuần Chân cười nhẹ nhàng lần nữa sau thái độ trầm tư kéo dài mấy giây vừa rồi.Nghe mà giật mình.Cả lớp lại nhốn nháo lên vì ngạc nhiên.

Nàng không phản ứng gì thêm nữa,lặng lẻ đặt tay lên môi rồi mong lung nhìn ra cửa sổ,cái cửa sổ kính ngày nào đã in bóng nụ hôn lãng mạn giữa nó và nàng trước ánh nắng màu cam ban chiều tàn...

Nghĩ đến thôi mà tim đã thổn thức...ôi không!Không,nàng đang nghĩ cái gì thế này?Thật là kì dị mà...

"Dù sao...em ấy cũng là thành viên lớp mình.Đi sinh nhật có lạ gì đâu...?"

Đại Phong xoay xoay cây bút trên tay,cậu nhăn mày nhìn thẳng lên Lưu Thuần Chân."

Không thể nào là Thần viết tên cô ấy được...Họ có ghét nhau đâu?"

____

Đúng vào 6 giờ mấy rạng tối ngày hôm đó,Vương Thần và lũ bạn ngồi trong một cái quán thịt nướng ngon lành,nó thì đau khổ kể những ngày ở nhà không có gì làm:< còn lũ bạn thì đua nhau an ủi xem như động lực để nó sống sót tiếp...

Nó quay qua quay lại nói chuyện,bất chợt bạn nó reo lên."

Ý, đến rồi kìa."

Nó hướng mắt nhìn theo thì phát hiện một dáng người quyến rũ đến mức làm mắt nó trợn trắng đang bước đến gần bàn...

Lũ bạn không ngoại lệ,chúng không thể ngờ được một nữ giáo viên hiền nhất trường lại có thể trở nên sεメy như vậy.Váy bó ngắn màu đen chất nghẹt thở phối với ren dài tay làm nàng mỹ nhân họ Lưu nổi bậc lên giữa biển người...hầu như ai cũng dán mắt vào nàng ta.

Đủ rồi...nó ngưng bất ngờ,và trở nên khó chịu.Đứng dậy ngay và tiến đến gần nàng,lại cản bước của đôi giày cao gót đen bóng.

"Cô làm cái gì ở đây?Ăn mặc như thế này!!?"

"Em ghét tôi ra mặt sao...?Chỉ là muốn đến chúc mừng sinh nhật.Chẳng lẽ bắt tôi mặc đồ đi làm để đến đây...?"

"Nhưng mà..."

Nó nhìn quanh,thấy mấy gã đàn ông nhìn nàng ta đâm đâm,nhất là mấy kẻ say đang háo sắc nhìn đường cong hoàn hảo của nàng...Ngực nó đánh trống,liền đưa tay xiết eo nàng lôi nàng đến bàn tiệc.

Cái hành động này...Làm nàng Lưu vừa thấy đáng yêu,vừa thấy ngượng.Cứ như nó đang sàm sỡ và thay lời nói,dùng hành động tuyên bố nó có số hưởng hơn mấy gã đàn ông xung quanh~

"Em đừng có lợi dụng."

Nàng dừng chân lại và đánh nhẹ lên vai nó,rồi nhẹ nhàng nhập vào bàn tiệc.Nó nhún vai,cũng cho qua,liếc mắt lườm mấy gã kia một cái xong nó trở lại bàn.

.

Ngồi với lũ học trò,phải nói là nàng rất hoà hợp dễ gần,cả lớp dường như dần dần say nắng vậy,hãnh diện vì giáo viên của mình có bề ngoài không khác gì diễn viên điện ảnh...thật rất xinh.

Nó và nàng...dường như chưa từng sãy ra chuyện gì.Cả lớp lại thêm một sự nghi ngờ về việc Vương Thần xúc phạm nàng ta...là một sự việc khó hiểu.

"Mình uống cái này được không cô?"

Đại Phong đem mấy lon bia lên,nàng thấy liền nhăn mặt,muốn mở miệng phản đối nhưng mà..."

Sinh nhật em mà,cô chịu nha!Chỉ tụi em uống thôi,cô có thể uống nước ngọt."

Vương Thần mới nói gì cơ, nó khinh thường nàng không thể uống mấy thứ trẻ con đó à?

"Tôi có thể chấp em đấy,hóng hách cái gì?"

Nàng nhướng mày.

Nó cong môi cười ranh."

Thế uống đi,cô sợ cái gì...rượu cô dám cược với em một chai không?"

"Uống thì uống...tôi không sợ em."

Nàng giáo viên và nữ sinh ranh ma ngồi đó người rót người uống,rồi ngược lại,nguyên đám ngóng mắt xem ai thua trước hoá ra là Vương Thần nó đỏ mày đỏ mặt hết,đưa tay xin thua.

Nàng giáo viên cười một cái đắc thắng rồi đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.Nó biết nàng ấy say nên cũng lúi húi đứng dậy ngay sau đó.

"Ê này,đi đâu đấy?"

"Đi ra ngoài nghe điện thoại một chút,hì cứ ăn uống đi nha!Đừng có say quá...cô Lưu ra lại mắng."

Nó dặn dò,rồi nâng bước rời đi.Đại Phong đưa mắt nhìn theo,rồi cậu nhướng nhướng mày.

.

Nàng đứng trước tấm gương lớn của nhà vệ sinh,lấy son vẽ lên môi và ngắm bản thân mình,tự dưng lại thấy mình thật tệ...dù sao cũng là một giáo viên,lại uống rượu trước mắt học sinh như vậy có phải là không ra gì không?

Thật là tệ hại mà.

Nàng thật tồi.

"Cô Lưu."

Nhìn ra cửa,nàng mỉm cười nhẹ với nữ sinh vừa bước vào."

Chào."

"Chào cái gì...?"

Nó nhăn mặt,bước đến gần nàng,đối diện với nàng."

Sao hôm nay cô lại đến đây nhỉ?Không sợ ai đó ghen sao?"

"Ai lại ghen?Chỉ là dự sinh nhật của học sinh thôi...!Hay em ghét tôi đến mức cấm tôi đến dự ?"

Nàng đưa tay ấn vào trán nó,hành động này dường như đã trở thành thói quen của nàng ta rồi nhỉ?Thói quen chỉ dành cho riêng nó.

Nó nghe nàng nói vậy,không biết nói gì ngoài vòng tay ra sau eo nàng,ôm nàng và dụi mặt lên vai nàng,phản đối suy nghĩ đó .

Lưu Thuần Chân đặt tay lên vai nó vỗ vỗ.Nàng nhớ mùi hương này quá đi mất,Vương Thần thật sự mang đến cho nàng một cảm giác dễ chịu hơn thứ gì hết,sự đụng chạm từ nó...có thể nói là nàng không muốn từ chối nữa.

Qua đêm nay chắc chắn lại không được gặp nó,nàng có cảm giác mình phải trân trọng Vương Thần trong một thời gian khi họ bên nhau.

Gần gũi hơn nữa chăng...?nàng muốn cái gì không biết nữa.

"Cô thật phản cảm..."

Nó phì cười,ngẩn mặt dậy,rồi hí hửng vỗ vỗ mông nàng bép bép.

Thay vì mặc cái váy này...nàng có thể mặc thứ khác bớt quyến rũ hơn,bớt tôn mấy đường cong của mình trước mặt học sinh và nhiều người khác hơn.

Tại sao lại mặc ư?

Không thể giải thích rõ,nhưng nàng muốn mình thật đẹp và hoàn hảo trong mắt Vương Thần khi nàng xuất hiện.Cứ như muốn xâm nhập hình ảnh của mình vào đầu Vương Thần vậy,muốn nó nhớ mãi.

Nàng vòng tay quanh cổ nó,nhìn nó với đôi mắt ngà say,nàng nói với giọng quyến rũ nhất."

Sinh nhật vui vẻ."

Lần đầu tiên nàng chủ động,kéo nó lại rồi hôn nó đắm đuối...mùi vị của đối phương là tuyệt hảo nhất.

Nụ hôn nhè nhẹ kéo dài,cho đến khi nàng thở gấp vì nụ hôn trở nên thật ướŧ áŧ,mãnh liệt hơn gấp 10 lần so với lúc vừa bắt đầu.

Nàng chỉ nghiêng đầu qua lại ngược với Vương Thần,đẩy cho nụ hôn chết tiệt này sâu hơn nữa...Nàng muốn nhiều hơn .

Âm thanh thật quá thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ,Lưu Thuần Chân và cả Vương Thần đều thích âm thanh ám mụi phát ra từ sự va chạm của hai cái lưỡi như lúc này.

Nó cắn môi nàng,rồi cố tình đưa tay bóp cặp mông căng của nàng một cái cùng lúc đó.Nàng bậm môi lại,ôm chặt nó,ngửa cổ lên cho nó di chuyển xuống cổ nàng,đặt những cái hôn ở đó.

"C...cẩn thận,đừng để lại dấu."

Nàng say,không quên nhắc nhỡ nó vì bạn bè bên ngoài rất nhiều,kẻo để lại dấu họ sẽ phát hoảng lên mất.

Cảm giác nó mang đến là gì nàng không thể biết được...Chỉ biết nó là ma thuật bây giờ,nó chạm đến đâu nàng phản ứng kịch liệt ở nơi đó,nó làm nàng hô hấp mạnh hơn,thở từng đợt mạnh và câu dẫn hơn bao giờ hết.

Ấn đầu nó vào cổ mình,nàng quên mọi thứ xung quanh...nàng và nó đang ở đâu thì cũng không màng đến nữa.Nàng muốn gần với nó hơn.

Rên nhẹ một tiếng như mèo thẻ...nàng say mất rồi.Bao giờ nàng lại có thể đắm đuối cùng một nữ nhân như thế này,mắt không thể nào mở lên nữa,nàng khép hờ mắt lại rồi há miệng rên nho nhỏ.

Nó vén ngược cái váy nàng lên...rồi đem nàng vào trong một phòng vệ sinh,đóng chặt cửa lại.

Nàng đưa tay kéo nó xuống hôn một trận thật cuồng nhiệt,nó ép chặt nàng vào tường,chổng mông về phía nó...

Rồi nó quỳ gối xuống,đối mặt với mông nàng...nó bóp lấy mông nàng,và mở ra hai bên.Mùi hương của nữ nhân đưa vào mũi nó,nó liếm môi một cái rồi nuốt nước bọt..."

Thật là phản cảm cô Lưu ạ,màu đỏ à?"

Nàng ngượng đến mức đỏ mặt,bất ngờ mở miệng rên một tiếng vì nó vén mảnh qυầи иɦỏ của nàng sang một bên,rồi dùng lưỡi tấn công nơi tư mật ẩm ướt của nàng.

Cảm giác ma quỷ lại đến rồi...nàng mềm nhũn người ra vì lưỡi nó,thật là một điều đáng sợ,nàng bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ...Xuân thuỷ lại ứa ra,nơi ấy của nàng không thể chịu được nữa.

"Ah...ư...ưʍ..."

Bám chặt tay vào tường,nàng cong mông ra hơn nữa,ấn mông hẳn vào mặt Vương Thần,nàng cảm thấy cái lưỡi mềm mềm,ướt ẩm đang tiến vào cái lỗ nhỏ của nàng khoấy đảo ở đó rồi lại rút ra,đưa vào.

Lưỡi của Vương Thần thật điêu luyện.

Kiểu này...nàng sẽ bị nó chọc đến phát điên mất.

Nó đã tìm ra điểm yếu của nàng rồi,cứ mãi ấn lưỡi lên đó trêu chọc.Nàng chịu không nổi nên run người theo từng lần đụng chạm.

Nó và nơi kia của nàng đang tạo ra cái âm thanh gì vậy không biết nữa...nghe thật là đồi truỵ,và đã tai.Nó rút lưỡi ra,rồi liếm sạch nước đã rỉ ra ngoài hang,liếm xuống đùi nàng rồi liếm ngược lên đó...

Nàng thấy khó chịu quá,hai chân run nhẹ."

Chờ đã!...k...khó chịu quá...Thần..."

Nàng sắp ra,nó biết nên liền há miệng,ấn vào nơi ấy của nàng rồi rít một hơi ra như muốn hút trọn bên trong của nàng ra ngoài.Nàng hét lên một tiếng rồi không kiềm nổi mà bắn lên mặt nữ sinh của mình một dòng xuân khí nhờn ấm nóng..."

Oh no!!!Tôi xin lỗi!"

Đại Phong đứng ngoài nhà vệ sinh nữ,đã nghe thấy từng âm thanh hỗn loạn sãy ra trong đó...hên là nảy giờ không ai đi ngang nhà vệ sinh."

Hoá ra là hai người như vậy với nhau."

Cậu mỉm cười,rồi quay mặt lau máu mũi...bước đi khỏi đó.Để tránh sự biến mất khỏi bàn tiệc của cậu trở thành một sự nghi hoặc cũng như hai nữ nhân kia.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 14


Tôi xin lỗi..."

"Không sao !"

Nàng cẩn thận dùng giấy khô lau sạch "sữa" của nàng trên mặt nữ nhân nhỏ tuổi hơn...Điều này đúng là thật xấu hổ mà.Đáng ra nàng nên ráng nén lại thêm.

Nó cười thật tươi,nhìn nàng với đôi mắt thật là khiến nàng phải bối rối lắm...Nàng đứng dậy,sau việc này dường như chất men đã chết hết một nửa,đầu óc tỉnh táo hết mức ra,nàng kéo váy và chỉnh chu bản thân mình lại.

"Chuyện này đừng nói với ai."

Nàng dặn dò."

Em hoặc tôi ra ngoài bàn trước...đi chung thì người ta nghi ngờ."

Nó vẫn nhìn nàng,rồi chóng tay ngồi dậy,dùng ánh mắt thật nghiêm túc."

Cô ghét em rồi à?"

Qua chuyện của cái bảng,hẳn nàng ấy cũng tám phần bị những lời ra vào của thầy Lý hay mấy kẻ không hiểu chuyện nhồi nhét,thêm ghét nó.

Vương Thần trong trường thì có hơi khó chơi,khó ở,được nhắc tên thường xuyên nên chắc cũng có cả bầy ghét nó chứ chẳng vừa...?

Phải chăng lúc nó không đến trường,họ thừa cơ khiến Lưu Thuần Chân ghét nó chăng?

Nàng ấy có hơi lặng người...nhưng rồi cũng nhẹ quay mặt lại phía nó,hỏi ngược lại."

Thế em ghét tôi đến mức nào đã...?"

"Không hề."

"Chuyện cái bảng,tôi tin không phải em.Nếu em không nói ra sự thật..."

Nàng ngưng một hơi,rồi quay mặt ra khỏi phòng."

Tôi ghét kẻ nối dối."

Ồ...

Nó đưa tay vào túi quần,bước chân ra khỏi phòng vệ sinh,rồi nhìn theo cái bóng vừa khuất khỏi cánh cửa.

Nàng tin nó...

Hoá ra...nàng ấy không tệ như nó nghĩ nữa.

Mà bây giờ ngược lại,nó thấy mình tệ...vì nó đang là người nói dối.

____

Tiệc đã tàn...hiện giờ chỉ còn nó,hai ba đứa bạn còn sót đang chờ người đến rước và Lưu Thuần Chân.Có lẻ nàng ấy đợi học trò của mình về hết mới ra xe về.

"Cô về bằng xe à?"

Nó hỏi,lết lại sát bên nàng.

"À không,tí tôi bắt taxi."

"Thế em cũng về chung."

Nó cười tươi.

"Ok.Fine."

Ting...

Nhìn lên đồng hồ...bây giờ cũng tối muộn rồi,ai lại nhắn tin cho nàng Lưu cơ?

Nó nhăn mặt cố tình liếc sang một cái,nó ngồi cạnh nàng...nhìn rõ chầm chầm dòng tin nhắn.

from: Thầy Lý.

Nó trợn mắt,quay mặt nhanh đi chỗ khác khi Lưu Thuần Chân bắt đầu ấn máy trả lời tin nhắn nọ,còn cười mỉm mỉm.

Lẻ nào thân đến vậy rồi à?Tiến thêm bước mới ư?Ngày nào cũng nhắn?

Nàng ta rõ ràng nhắn câu này là có ý của riêng nàng ta,nàng ta muốn mở đường rộng hơn cho mối quan hệ của họ.

Nó thấy khó chịu.

Rất khó chịu.

Ting.

"Mất ngủ cái con mẹ thầy!lúc thầy đâm chọt tôi, có khiến thầy mất ngủ vì tội lỗi không?"

Nó chửi rủa bậy bạ trong đầu,ok,nó đang ngà say,không ngại làm vài trò rình trộm tin nhắn đâu.=)))

Nó liếc mắt nhìn thái độ tập trung và thích thú của nàng ta,khốn nạn,nó muốn cắn nàng ta quá.Có nó ở kế bên cơ mà...thật sự là có thể làm như vậy với nó à?

from: Thầy Lý.

from: Thầy Lý.

"Bí mật cái đ** !Đi nhiều chuyện thì nói đại đi."

Nó hất mặt khinh bỉ.

from: Thầy Lý.

"Wtf???"

Nó nhăn mặt.Nhìn nàng chầm chầm khi nàng ta ấn địa chỉ sang cho thầy ta.

Còn nó thì sao???

Nàng mới nói sẽ về cùng nó.

"Ấy chết!!!"

Nàng ấy như nhớ ra mình phải về với nó,quay mặt sang nhìn nó,nó liền làm bộ như không biết gì quay mặt đi.Nàng nhìn nó,rồi tặc lưỡi tiếc nuối,như định từ chối thầy ấy đến rước.

Được rồi=))) nó không muốn mình thành kẻ phá đám giữa cặp trai xinh gái đẹp này.

Nó quay sang khoác vai Đại Phong,nó nói.

"À cô Lưu,quên là tí nữa em về chung với bạn...cô cứ về trước ạ."

Nàng nhìn nó và Đại Phong rồi liền nhăn mặt như kiểu."

Trai gái về chung buổi tối...em đùa tôi à?"

Đại Phong ngây thơ chớp chớp mắt,nó liền biết thằng bạn mình thật vô dụng, đạp cậu ta sang chỗ khác.

"À ý em là gia đình em rước."

"Thế à?"

Nàng chau mày,vừa nảy còn muốn về với nàng...cái gì thế không biết."

Ừ không sao."

Nó thấy nàng quay sang chỗ khác nhắn tin,khốn nạn chưa=))) nó vừa ghép đôi cho cặp giáo viên được nhiêu học sinh yêu quý nhất trường.

Có ai cảm kích nó không?=)))

.

Nó bắt đầu thấy khó chịu hơn.

Từng dòng tin nhắn của hai người đó...không thân quá đáng hơn.

Nhưng nó không thích.

.

from: thầy Lý.

"15 phút?"

- nó nhếch môi."

Dự đoán thời gian như thần vậy."

.

Đúng 15 phút sau,mọi người đã về hết...Lưu Thuần Chân nghe xong cuộc điện thoại gọi đến cũng quải giỏ lên tạm biệt nó ra về...chúc nó sinh nhật vui vẻ.

Nó khâm phục...ông thầy đó canh thời gian chuẩn thật.Không trễ một phút nào🙂.

Nó nhìn qua cửa kính của quán,thấy nàng bước vào chiếc xe của ông thầy Lý...Chà,nhà ông thầy đó cũng thật giàu ?Xe xịn cơ đấy.

Lưu Thuần Chân ôm thắm thiết như vậy là ý gì vậy?

Sao lại ôm người khác giới nồng thắm như vậy?Nàng ta không biết cái gì gọi là khoảng cách nam nữ sao?

Nó quay mặt đi không thèm nhìn nữa...

"Nè...là thầy Lý đúng không?"

Đại Phong-đứa bạn duy nhất còn ở lại,nhướng mày nhìn ra cửa như nó ban nảy,trông chiếc xe lăn bánh đi khỏi khu vực đó.

"Ừ."

Nó ngắn gọn.

"Sao cộc tính vậy?"

"Bỏ tay ra khỏi vai tôi,tôi cắn cậu đấy."

"Ớ?...cái con ranh này...!"

Nó thở dài thườn thượt,rồi cầm ly rượu lên uống nốt...Đại Phong nhăn mặt.

.

Đại Phong nhìn nó,rồi lặng người."

Thần,chơi lâu như vậy...có gì giấu nhau không?"

Nó có vẻ hơi khựng lại,rồi lắc đầu liên tục.Đại Phong nhìn thấy nó phản ứng như vậy,cậu nhìn ra cửa một lần nữa,rồi nặng hơi thở dài,lặng lẻ đứng dậy."

Gia đình nhà ngươi đến rước kìa,ta về đây.Chuyện cái bảng,ta sẽ tìm ra thủ phạm thật sự...khỏi giấu dím.Cậu không ghét cô Lưu,thậm chí còn ghen đến mức bộc lộ ra ngoài..."

Nó giật mình nhìn nam nhân đang quải cặp và quay lưng đi.

"Đừng có lộ quá,nhỡ cô Lưu hay ai đó biết thì chuyện không hay sẽ sãy ra."

Vương Thần đơ mặt ra...gần như chết ngồi.Nó ghen sao...?
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 15: Tránh né


Cốppp!Cốppp!

Nó hãnh diện nhìn từng tấm bia nhỏ xíu có di chuyển qua lại không định hướng trong quầy hàng bắn súng gỗ đang bị nó chinh phục.

Ông bán hàng thì hồi hộp nhìn kỉ lục của quầy xưa nay đang sắp bị phá,nhiều người qua lại cũng đá mắt nhìn nó với ánh mắt ngưỡng mộ,dừng chân lại,nhìn nó.

Một phát mà trúng tâm điểm nữa thôi...nó sẽ đạt kỉ lục bắn trúng 10 phát vào tâm điểm liên tiếp."

Yes!Làm một phát nữa nào~"

Nó đưa mắt vào tầm ngắm,cầm thật chắc thân cây súng gỗ,nó cẩn thật nhắm một mắt lại...

1 2 3!!!

Cốppp!!!

"Nooo!!!"

Nó hét lên vì viên đạn khốn nạn lệch hướng và không trúng điểm đỏ,chỉ là xém thôi.

Ông chủ quán cười đắc thắng rồi vỗ vỗ vai nó."

Haha,cô chưa phá được kỉ lục nhé...lần sau chúc may mắn a~"

Người ta cười với nhau rồi cũng khen nó một tiếng xem như an ủi rồi bước đi,thành tích của nó dù sao cũng tuyệt vời...nhưng mà...

Nó quỳ xuống trước quầy mà khóc ròng.

"Chà chà,hoá ra nữ sinh này có tài thiện xạ a...hay lắm!"

Tiếng vỗ tay cùng giọng nói quen hết sức làm nó ngạc nhiên ngẩn gương mặt thảm hại dậy ngay lập tức.Quay hẳn sang phía người vừa tán thưởng,nó há miệng ra."

Cô Lưu???Sao cô ở đây?"

Nữ giáo viên của nó sao lại ở đây?Trung tâm giải trí và mua sắm của thành phố?Ngay giữa trưa thế này?

Ô hôm nay là chủ nhật,có lẻ nàng ta ghé mua sắm chăng?Mua sắm phải ở tầng dưới chứ?Sao lại lên khu giải trí...nàng ta cũng chơi mấy trò này à?

"Em bất mãn lắm khi thấy tôi à?"

Nàng ấy nhìn lên tấm bảng điểm điện tử vừa ghi nhận thành tích của nó,rồi cười mỉm,một nụ cười thiên thần làm nó say nắng ngay trong nửa giây nhìn.Nàng ấy nói với giọng ngọt ngào."

Rất ấn tượng."

"Y-yeah!"

Nó quay mặt sang nơi khác,che đi màu đỏ của đôi gò má:3

"Cô Lưu,tôi có...ồ,em này..."

Nó quay mặt lên lần nữa,một người đàn ông quen thuộc tiến đến gần nữ giáo viên của nó,nhìn nó với đôi mắt vừa ngạc nhiên vừa ghét...Nó nhướng mày."

Thầy Lý?"

Họ hẹn hò à?

Đi mua sắm chung?Hay nhỉ.

"Chào em Vương,hơn tuần không gặp ."

"Chào Thầy ha!"

Nó ngồi dậy,định đưa tay chào rồi đi cho xong,nó ghét ông này đến mức nhìn thôi đã muốn bẻ gãy răng ông ấy.Nhưng mà lại khựng lại khi nghe ông ta nói với nàng Lưu."

Cô Lưu,cô muốn xem tôi thể hiện khả năng chơi mấy trò này không...tôi sẽ lấy bất cứ cái gì cô thích ở đây!"

"Thế thì ngại lắm..."

Lưu Thuần Chân che miệng cười thẹn.Nó sắp phát điên vì người đàn ông kia nói cứ như đúng rồi,cứ như ông ta phán mình là thần ở đây vậy...lấy cái gì thì lấy

"Xui rồi thầy,hôm nay em ở đây,thầy không thể lấy được đâu!Em sẽ có được trước thầy."

Nó trùm nón cái áo hoodie màu đen lên,rồi vỗ ngực cười nhoãng miệng thách đấu.

"Ồ..."

Thầy Lý nhướng mày."

Thú vị nhỉ?

Phải xem em có bản lĩnh đó không đã."

Lưu Thuần Chân thấy rõ đang có chiến tranh,chỉ biết cười trừ chứ không thể nói gì...

.

Chơi gần hết các trò trong trung tâm,"Soái ca" của nàng Lưu và nữ sinh của nàng ấy dường như bất phân thắng bại...

Trò nào cũng diễn ra hết sức kịch liệt...cho đến khi kết thúc thì nó và ông ta mệt đứt hơi còn nàng Lưu phải ôm một chòng quà to.

Chiến tranh làm gì để người hưởng lợi luôn là mỹ nhân :3

"Thầy mệt à...?"

Nàng Lưu dùng khăn giấy thấm nhẹ lên những giọt mồ hôi trên gương mặt của ông thầy Lý.Ông ta lắc đầu,rồi cười cùng nàng...hai người đó cười với nhau thật là âu yếm.

Nó đưa đôi mắt buồn nhìn cảnh đó.Chẳng biết nói gì,đưa tay tự quẹt đi mồ hôi của mình."

Đại Phong nói đúng là không sai...!Kiểu gì cô Lưu cũng gục trước cái tán tỉnh của người ta...."

Kiểu này nó sẽ bị bệnh về tim mạch...oh my god!Tim nó đập thật mạnh,lâu lâu lại nhói lên một cái.Nó bị bệnh thật à?

Sao lại buồn thế...?

Nàng ấy vô tình bắt gặp nó nhìn mình và thầy Lý,nó sợ nàng ta hiểu lầm nên liền quay mặt sang hướng khác...đưa tay lên gãi gãi đầu-giả điên.

Dường như Lưu Thuần Chân biết nó vừa và đang nghĩ gì,tiến lại định rút khăn trong túi ra...nó chỉ biết ông thầy Lý đang nhíu mày nhìn nó...

Khốn nạn,ông ta làm như nó là kẻ thứ ba phá đám hai người vậy,cứ như đơn giản là muốn thu hút sự chú ý của nàng Lưu thay vì ông ta.Nó đứng dậy,ú ớ rồi cuối người chào tạm biệt hai người họ rồi rời đi thật nhanh.

Nó ở lại tiếp sợ ai đó liếc nó rách mặt...

Lưu Thuần Chân nhìn theo nó,rồi cảm thấy hơi lạ khi nó từ chối thân mật với nàng...nàng quay về phía sau,lại thấy thầy Lý cười mỉm với nàng.

Khẽ chau mày lại nhìn bóng lưng gấp gáp của nó.Nàng cảm thấy cứ như thầy Lý vừa làm cái gì âm thầm khiến nó rời đi vậy...

.

Nó hoang mang nhắn trả lời ngay cái tin nhắn vừa hiện lên mà nó thừa biết là của ai nhắn.

Nó lặng người...

Cái dòng tin nhắn cuối cùng,thật sự là có phần đúng.

Nhưng mà...nó làm gì có chuyện muốn tiến thêm với nữ giáo viên của mình =)))...làm gì có?

Nó hoang mang nhắn trả lời ngay cái tin nhắn vừa hiện lên mà nó thừa biết là của ai nhắn.

Nó cười nhạt,xưa nay...chỉ có nam nhân với nữ nhân là tình yêu,làm gì có chuyện nữ nhân với nữ nhân làm nên chuyện có kết quả đẹp...

Quên đi...đây là rung động đầu,nếu nó xa lánh nàng ấy...chắc chắn sẽ không còn gì là vấn đề nữa.

____

Thông báo mới đến với nó sau ngày đó khoảng hai ngày,nhà trường cho nó đi học lại,Đại Phong là người phá án=)))

Cái tên bạn của nó lấy đoạn phim quay lại được hôm đó dựa vào camera trên góc lớp phán nó vô tội,và bắt lũ nhỏ kia nghỉ học thay nó.Sao nó thấy cậu ta thật nhiều chuyện.

Nó phẫn nộ vì nó đang trong giai đoạn tránh mặt Lưu Thuần Chân,đi học mỗi ngày thì làm sao né nàng ấy đây?

Vậy,Dù sao...đến trường nó cũng phải cảm ơn cậu ta một tiếng vì tấm lòng thành của cậu ta.

"Đây là số bài cậu phải hoàn thành trong ba ngày tới."

Lớp phó học tập và nàng lớp trưởng đem một chòng tập đến trước mặt nó.

"whatt?Bâ...bây nhiêu đây hả??Hai đứa đùa với chị à??"

Nó trợn mắt.Nắm tay lớp trưởng xinh đẹp nài nỉ."

Thôi mà!Thôi mà!!!Các cậu có thể..."

"Không cầu xin." nàng lớp phó học tập kéo nàng lớp trưởng về phía mình."

Đừng có mà lợi dụng đụng chạm lớp trưởng của tôi, chép bài đi,được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

"Nè nè nè,cậu làm gì thế tôi chỉ là đụng nhẹ vào cậu ta thôi mà lợi dụng cái gì?"

"Tôi tuyên bố lớp trưởng và tôi đang hẹn hò."

Nàng lớp phó học tập xưa nay nổi danh hot girl lạnh lùng không chấp nhận nam sinh nào...hoá ra đây là lý do.

"C...cậu nói đây là bí mật mà

Lớp trưởng đỏ mặt đánh vai lớp phó.

"Kệ,bị phát hiện rồi!" lớp phó hất mặt.

"T-tôi chia tay cậu!"

"Đùa!"

"Hai người này...ngưng tình cảm đi."

Cả lớp quay xuống,cả Vương Thần nữa...cảm thấy hai nàng mỹ nhân thật sến súa,khó chấp nhận mà.

Rengggg~

Tiếng chuông reo lên kéo dài bắt đầu tiết học.

Bắt đầu rồi,là tiết của nàng Lưu.Nó né ra sao đây?

Mới đi học lại mà cúp tiết thì kì cục lắm...

"Nghiêm!!!"

"Sao vào nhanh vậy?"

Nó trợn mắt khi nghe giọng lớp trưởng hô to,cả lớp đồng loạt đứng dậy.

Lưu Thuần Chân hôm nay ăn mặc cũng như mọi ngày,sơ mi,váy bó,tất liền...nó dường như đã quen mắt.

Ấy chà chà,son môi mới à,nhìn nàng thật là quyến rũ a~Nó muốn nhào lên cắn quá đi...Nàng ấy đẹp hơn mọi ngày thì đúng hơn,có lẻ là trang điểm đậm hơn một chút...

Là cho ai xem thế không biết,chắc là cho ông thầy Lý.

Đưa mắt liếc từ trên xuống dưới nàng một lần,xong nó lặng lẻ đưa mắt nhìn chỗ khác...nó không nên nhìn nàng ta lâu như vậy.

"Ngồi xuống đi mọi người...buổi sáng tốt đẹp."

Lưu Thuần Chân ngày nào cũng hoà đồng như vậy,nàng ta cười thật tươi với cả lớp,quay về ghế giáo viên ổn định.Cố tình liếc mắt nhìn nó,làm nó bối rối càng muốn né đi,nhưng như vậy thật bất lịch sự...nó cười trừ đáp lại.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ trong tiết của nàng,lúc nào cần né nó cũng né,nói chung không có gì nghiêm trọng hơn là việc nó ngồi như một con khỉ cố hiểu ra những thứ mà những con người xung quanh đang học

Nàng ta biết nó ngu nên đã dặn nó xuống phòng gặp nàng trong giờ ra chơi, cái này thì có trời mới trốn được.

____

Lưu Thuần Chân thở dài chéo chân,nhìn xa xăm về một hướng ngoài cửa sổ...

Nàng đang chờ nữ sinh họ Vương đến phòng,tìm nàng để nàng gần gũi thêm một chút...

Hai tiết liền đã qua nàng có cảm giác như nó không thèm nhìn nàng,cứ mỗi lần nàng liếc mắt nhìn nó lại thấy nó tám chuyện với lũ bạn...

Lẽ nào nó ngốc đến nổi không để ý thấy nàng đã ăn diện hơn hay sao?Làm người hâm mộ kiểu gì không biết...

Nàng muốn nàng đẹp trong mắt nó,tưởng nó thích mê ngắm nàng cả buổi...nào ngờ nó cứ đơ đơ ra không phản ứng,như kiểu nó vừa rơi từ trên trời xuống.

Thật là đáng giận hết sức mà.

"Cô Lưu!!!H-Hello~"

À đây rồi, nữ sinh vô tâm.Nàng lấy cục tẩy nhỏ trên bàn ném về phía nó một phát làm nó hoảng hồn nhón chân né sang một bên.

"Cô sao thế???"

Nó trợn mắt.

Nàng hất mặt,ra vẻ giận dỗi.Cứ tưởng nó phi lại an ủi,hỏi han nàng làm nàng nguôi giận như những lúc nàng dạy kèm trước kia tại nhà nó.

Nào ngờ đâu nó ngồi xuống cạnh nàng,rồi nghiêm túc hết sức,mở tập ra."

Em soạn xong bài rồi,cô giảng sơ qua đi,em sẽ nắm."

"Đùa à?"

Nàng chau mày,nhìn nó."

Ai nhập em đấy?"

"Thì cô nói xuống đây cô giảng...!"

Nó nói,rồi lấy bút ra chuẩn bị.

Hôm nay nó sao vậy...dường như là né tránh nàng,nhất là tránh tình trạng nhìn thẳng vào nàng.

Nó cứ nhìn chầm chầm xung quanh và bỏ lơ Lưu Thuần Chân như kiểu nó không quen biết nàng ấy vậy,ngoài nghe giảng thì không làm gì nữa...Nó làm nàng khó chịu đấy.

.

Giảng thì giảng...cuối cùng xong nó cũng chỉ vỏn vẹn một lời tạm biệt rồi rời khỏi phòng giáo viên,thay vì như trước kia nó sẽ đu bám theo nàng đến khi hết giờ.

Nàng bắt đầu thắc mắc chuyện gì sãy ra với nó?Nó không khoẻ?Hay gặp phải vấn đề gì đó?

Hoặc có thể vắng nàng lâu quá nên nó ngượng...không thể nào.

Nàng có làm nhiều hành động thân thiết,nhưng Vương Thần tuyệt đối lịch sự khéo léo để tránh né...cái này là nó cố tình đây.

Lưu Thuần Chân thở một hơi dài,mở hộp cà phê trên bàn ra,đưa lên miệng,nhấp một ngụm đắng...nó làm nàng thấy bực còn hơn chữ bực mà.

Nàng không thích điều này.

Nàng Lưu là cực kì ghét thái độ của Vương Thần trong ngày hôm nay.

Nàng sẽ giận.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 16: Lễ tình nhân


Nó lượn quanh một vòng dãy hành lang trước khi ra về với cây chổi lau sàn,nói thẳng ra là nó bị phạt.

Ai phạt ư?Giáo viên chủ nhiệm nó...mỹ nhân kiêm nữ giáo viên Anh Ngữ trẻ tuổi giỏi nhất của trường- Lưu Thuần Chân.

Chẳng biết làm sao mà Lưu Thuần Chân kể từ khi bị nó tránh né lại tỏ ra thái độ khó chịu với nó như kiểu gặp đâu cũng có điểm để bắt tội ở đó...

Tròn ba ngày rồi còn đâu...

Hôm nay là cái ngày lễ tình nhân,là cái ngày mà đáng ra nó phải ở nhà ôm ấp máy vi tính và những nhân vật game vào giờ này...như mọi năm.

Trớ trêu thay nó bỏ lỡ sự kiện đó,lụi hụi ở dãy hành lang chỉ vì cớ 'xả rác trong giờ học'.Nó nhớ không lầm tội đó thật ra xử phạt chỉ là lau bảng thay nhóm trực trong một ngày...rõ ràng nàng họ Lưu đang đày đoạ nó công khai.

Rảnh làm gì...?

Vừa lau sàn nó vừa lôi đống kẹo socola nhận trong ngày nay ra ăn...ít ra cơ miệng cũng hoạt động,đỡ chán.

.

Lưu Thuần Chân đứng dưới sân trường,âm thầm đưa mắt nhìn lên dãy hành lang tầng 2,quan sát nữ sinh đang vừa ăn vừa làm việc.Nàng muốn lên tát nó một cái.

Nhìn cái mặt thấy ghét !!!

Khoanh tay lại...ngẫm lại cái giây phút nó ngồi trong tiết của nàng,thản nhiên nhận socola của nam sinh nào đó,rồi bóc vỏ tại chỗ nhai ngon lành...Máu nàng tự dưng sôi lên não.

Cười nói cái gì cơ?Ai cho yêu đương trong lớp học trước mắt giáo viên?

Nàng phạt nó điều này là gián tiếp cho nó biết nàng còn sống trong cái lớp lúc đó...Chứ nàng không có ý nghĩ gì khác...chắc là vậy.

Nàng nhìn lại những bó hoa và socola mình nhận được...rồi nhìn lên phía Vương Thần từ đằng xa.Nàng chợt thấy buồn nhẹ trong lòng...nó chưa tặng gì cho nàng vào ngày hôm nay.

Nếu đối phương không tặng...

Nàng ngại việc phải tặng từ một phía.

.

Vương Thần vẫn chưa lau xong dãy hành lang,nó mở cái cặp ra...thấy bên trong còn một túi kẹo dâu được gói thật đáng yêu qua lớp túi trong suốt...Nó lấy ra khỏi cặp,rồi thở dài thườn thượt.

"Cái này làm sao đưa cho cô ấy nhỉ?".Nó tặc lưỡi."

Chắc giờ cũng về rồi..."

Bực là hôm nay nàng ta không về nhà nó dạy kèm...càng không thể đưa cho nàng thứ nó đang cầm.

Nó không thể đưa trực tiếp cho nàng...thứ nhất,nó không dám.Thứ hai,nó sợ bị để ý bởi đám fanclub của nàng.Thứ ba,nó ghét bị ông Thầy Lý soi mói.

C ngày nay nó không có cửa chen vào để tặng cho nàng đâu,định là cuối giờ học tặng riêng...ai mà ngờ đâu nàng ta phạt nó như thế này.

Nếu để sang ngày này qua ngày khác,tặng qua ngày lễ thì làm gì còn vui vẻ nữa?

Vương Thần tuyên bố nó là nữ nhân nhọ nhất hệ mặt trời.

"Ừ mà...Không biết 'soái ca' của cô Lưu tặng cô ấy cái gì ha?"

Nó nghĩ...ngước mắt nhìn lên trần,rồi nó liên tưởng nhiều ơi là nhiều điều lãng mạn,ông thầy Lý rất biết lấy lòng nàng Lưu a~Chắc là...nó chẳng là cái gì.

Không có nó tặng,nàng ấy chắc cũng không để ý đâu.

Thầy Lý sẽ bù hết mọi thứ.

Nó đưa túi kẹo vào cặp,trở lại việc lau chùi...

.

Lưu Thuần Chân định vào bãi lấy xe ra về luôn...nhưng không,nàng ấy đứng như tượng trước xe vì ông Thầy Lý bất ngờ xuất hiện với bó hoa hồng to ơi là to ngay xe nàng.

"Th-Thầy Lý...!"

"Hello,chúc cô Lễ Tình Nhân vui vẻ,tôi chờ cô hơi lâu."

Thấy nàng tiến lại đủ gần,ông ấy nở nụ cười tươi và nói những lời ngọt ngào."

Sau lễ này chúc cô xinh đẹp hơn nha,sẽ tìm được một mảnh tình theo ý mình."

"Haha!Cảm ơn thầy,nhưng mà...thế này thì thật là ngại,thầy tử tế quá."

"Cô nhận đi mà."

Thầy Lý cười tươi hơn.

Nàng đành nhận vậy,dù sao nam nhân này cũng làm nàng cảm kích đôi chút."

Cảm ơn thầy lắm,chúc thầy Lễ Tình Nhân vui vẻ~"

"Chỉ cần cô vui là tôi vui rồi."

Là tán tỉnh,nàng hơi gượng,cười nhẹ."

Thầy toàn khéo nói thôi."

"Tôi có thể hẹn cô đi ăn không?Tối nay?"

"Tôi hả...?không biết nữa.Nhưng mà...hoa này hơi lớn đấy."

Nàng cười.

"Lớn hay không,không quan trọng mà.Chỉ cần cô tặng được quà cho người đặc biệt với cô thì là tuyệt vời rồi,đó mới là Lễ Tình Nhân chứ.Tặng qua có được nhận lại hay không thì không quan trọng...!Quan trọng cô thể hiện được lòng mình thôi."

Nàng hơi lặng người,trong đầu liền nghĩ đến một chuyện...nàng chớp chớp mắt."

Thế à?"

"Đúng rồi,cô có vấn đề gì sao ?"

"Không ạ."

"Thế chúng ta về chung không?"

"T-tôi nghĩ là không được rồi,tôi chợt nhớ là tôi để quên vài thứ trên lớp."

Thầy Lý chau mày."?"

"Thầy về trước đi,cảm ơn thầy vì hoa."

Nàng mở cửa xe của mình,cho hết socola,bông hoa vào trong,tạm biệt ông thầy Lý rồi chạy hấp tấp lên phía cầu thang .

Thầy Lý nhìn theo nàng,rồi khó hiểu chau mày...

.

Vương Thần lau dọn cuối cùng cũng có kết quả,nó bước vào trong lớp mình...thở dài ngồi tuỳ tiện lên một cái bàn nào đó,nghỉ mệt sau khi hoàn thành công việc.

Nó đang mơ mộng thì có bóng người lướt qua hành lang,liếc mắt vào lớp phát hiện ra nó ở trong,thì liền rẻ vào ngay.

Đến khi người ta bước vào,nó lại chau mày vì cảnh này quen ơi là quen...dưới ánh chiều tàn,trong lớp lại chỉ còn nó với sự xuất hiện của nàng giáo viên họ Lưu...

Chuyện gì nữa đây?

"Cô Lưu."

Nàng ấy bước vào lớp,rồi bực bội tiến lại đối diện với nó."

Em làm xong hết chưa?"

"Rồi, cô muốn đày đoạ em nữa à?Đã quá giờ ra về rồi ấy?Mẹ sẽ xử đẹp em."

"Hôm nay là Lễ Tình Nhân,cái chuyện này...là quà của tôi dành cho em."

Lưu Thuần Chân cười mỉm.

Nó bước xuống bàn,nguệch mặt ra."

Quà của cô làm em sợ đến già đấy."

"Nếu được em nhớ cả đời..."

Nàng cười thật dịu dàng,nụ cười xen lẫn cái thẹn của thiên thần.Nàng ấy lấy trong túi áo ra một túi kẹo nhỏ...ơ hay,cái túi kẹo này quen quen!

Hay nhìn siêu quen thì đúng hơn!

Vương Thần há miệng ra khi túi kẹo dâu được nàng Lưu Thuần Chân đưa đưa trước mắt nó."

Hy vọng em không từ chối.Người ta tặng socola cho em hơi nhiều,tôi sợ em sẽ ngán nên...đấy,em biết mà."

Nó vẫn chưa khép được miệng,tay tự động mò vào cặp mình lấy ra túi kẹo dâu y hệt nàng ấy đưa lên...

Lưu Thuần Chân nhìn túi kẹo dâu của nó...rồi nàng bất ngờ."

Là cho tôi?"

Nó gật đầu nhẹ.

Nàng phì cười,đưa tay kia ấn nhẹ lên trán nó...đẩy bật nhẹ đầu nó ra phía sau.

"Ui."

"Ngốc như em,cũng có ý nghĩ giống tôi sao?Kẹo dâu?"

"Không phải đâu,cái này là...thật ra,em muốn nói cô hệt như kẹo dâu!!!A Không!!!Không!!!"

Nó bụm miệng mình lại,lắc đầu."

Không phải!!!Em nói xàm,cô đừng quan tâm!!!"

Nàng cảm thấy mình sắp tan chảy vì sự đáng yêu của đối phương,trái tim vẫn đang đập loạn xạ,nàng chưa bao giờ nghĩ mình bị người ta điều khiển nhiều như vậy...

Nhướng nhẹ một bên mày lên,môi Lưu Thuần Chân cong nhẹ."

Sao em không tặng từ sớm...Có phải có âm mưu muốn giấu về nhà rồi ăn luôn không?"

"K...không phải.Là do...,à không,em bị đau bụng,ừm...!"

"Cảm ơn em."

Nàng nhón chân hôn nhẹ lên má nó,tay vẫn còn quàng chặt trên cổ nó,chiều cao hai người bằng nhau...nên khoảng cách lúc mà làm hành động này thì là dường như không.

Gò má nữ sinh của nàng đã ửng đỏ,nàng có thể thấy được nó bối rối.Một linh tính nào đó,nàng biết tim nó cũng đang rơi vào tình trạng giống với trái tim nàng...mất tự chủ.

Nàng nói nhỏ,đủ riêng nó nghe."

Tối nay nếu em rảnh,có muốn đi đâu đó với tôi không?"

"Ừm...em..."

"Làm ơn đi...là Lễ Tình Nhân.Em không thể để tôi một mình."

"Thôi được ạ."

Tình Nhân?

Liên quan gì đến nó và nàng?

.

Ông Thầy Lý đứng khéo léo nấp sau cửa lớp,chứng kiến cảnh khó tin...hai cô trò đang ôm nhau thắm thiết trong lớp.Cái ôm đó...thắm hơn bất kì cái ôm nào mà Lưu Thuần Chân từng trao cho mọi người.

Họ nói cái gì đó ở đoạn sau mà ông cố đến bao nhiêu cũng không nghe được,chỉ thấy tay Lưu Thuần Chân xiết chặt Vương Thần hơn cả ban nãy nữa...

Không biết làm sao,thầy Lý bắt đầu nghi ngờ về giới tính của Lưu Thuần Chân -người ông xém tán tỉnh thành công,cho qua chuyện nhỏ này,ông nhẹ nhàng rời khỏi đó khi họ không để ý.

Thầy Lý có biết đâu khi ông vừa quay đi...trong lớp đã diễn ra một nụ hôn Pháp ngọt ngào quen thuộc giữa hai cô trò...
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 17: Từ chối


Các cặp đôi qua lại qua lại trên con đường công viên làm nó hơi ngại,chân thì vẫn bước mà mặt lại cuối nhẹ xuống.Người ta nhìn nó với đôi mắt soi mói,ganh tị,thật tình là nó hơi không thích

Tay nó đang bỏ vào túi áo khoác,lại chợt cảm nhận được một bàn tay lôi tay nó ra ngoài...đan từng ngón của bàn tay ấm áp đó vào tay nó.

Nó ngẩn mặt quay sang nhìn nữ nhân đang ung dung nâng từng bước chân trên đôi cao gót màu đen bóng,mặc bộ váy ngắn màu đỏ ôm sát dáng quyến rũ của mình...Nó đỏ mặt."

Cô làm gì thế?"

"Chỉ là nắm tay cho đỡ lạnh thôi,tôi không thích ra ngoài vào ban đêm vì thế này...lạnh."

Nàng nói với giọng nhẹ nhàng.

"Thế còn rủ em đi dạo đêm?"

Lưu Thuần Chân không nói gì,cười một mình rồi đưa gương mặt mỹ nhân sang nơi khác nhìn.Nàng không thể nói là do có nó nên nàng mới đi chơi vào buổi tối,không thể nói là vì Lễ Tình Nhân nàng nhất định phải đi với nó....mặt mũi nàng để đâu nữa?

"Thần...cặp kia là tình nhân thật à?"

Nàng ấy bất ngờ chỉ tay về phía hai cô gái siêu siêu xinh đằng quầy bắn súng gỗ.Nó phải công nhận họ đẹp,làm sao mà họ có thể công khai hôn nhau trước nơi công cộng nhỉ?Thật là lộ liễu.

"Em có muốn thể hiện chút không?"

Nó nhướng mày nhìn nàng."

Thể hiện?"

"Em không định lấy tài thiện xạ ra để tặng tôi gấu bông hay gì đó à?"

Àh, nó hiểu rồi.

Nắm tay nàng, rồi nó một mạch đem nàng đến quầy bắn súng, nó sẽ thể hiện.

Nó đến quầy,chuẩn bị vào thế,nâng cây súng gỗ lên hai cô gái kia cũng nhìn nó và nàng như kiểu thăm dò đôi chút.

Nó bắn một phát...và đơn giản hết mức trúng tâm điểm như trò đùa, Lưu Thuần Chân hãnh diện vì nó,nàng cười thật tươi.

"Quào, Phong à!

Người ta bắn hay như thế,em bắn tệ hơn nha!...nuôi em chỉ tốn cơm!"

"Ơ kìa!Kệ người ta,em lấy cho chị quà rồi còn đòi gì??"

"Kiểu này...em tệ quá,ranh con."

"Chị!!!A...Ái My!Đ...đợi em!Rõ ràng em cũng xém bách phát bách trúng mà!Ái My!!!"

Hai cô gái kia rời đi, Lưu Thuần Chân càng hãnh diện hơn vì Vương Thần...nàng nghiêng đầu,khoanh tay lại ngắm kĩ nó hơn.

Vương Thần có một nét đẹp của thiên thần,bình thường mọi người sẽ thấy nó đẹp một cách nhẹ nhàng,nhưng giây phút nó cầm cây súng gỗ lên và vào tư thế bắn như vầy...nó như một nữ sát thủ lạnh lùng vậy.

Nàng bị lấy mất hồn đi...nó cuốn hút đến mức lạ lùng.Tim nàng vỡ ra mất,sao lại đập nhanh và mạnh như vậy a?Giết người à?

"Cô Lưu!Cô muốn con gấu nào vậy?Là con màu đen hay con màu trắng?"

Nó hỏi làm nàng giật mình,mỉm cười nhẹ,nàng dịu dàng nói."

Em tặng tôi con gấu mặc áo màu xanh đi,tôi thích nó..."

Nó liếc mắt nhìn lên bảng thưởng, có con gấu nào màu xanh đâu nhỉ?

Rồi chợt đỏ mặt,nó nhìn cái áo hoodie mình đang mặt là màu xanh dương đậm.

"Tôi thích nó."

Lưu Thuần Chân quay mặt sang nơi khác cười thút thít,nàng vừa nói gì thế không biết nữa~

.

Lưu Thuần Chân và nữ sinh của mình ngồi trong một quán kem,không gian xung quanh thì có hơi lãng mạn,mà Vương Thần thì ghét cái kiểu đèn vàng hoa hồng nên...yeah,nó ổn trong cái không gian đó.

"Em sao vậy?Không thích à?"

Nữ giáo viên thấy Vương Thần quay qua quay lại nên nghiêng đầu hỏi.

"K-không!Chỉ là...cô biết đó,em ghét mấy cái kiểu này.Sến muốn chết a"

"Em là tuýp người không lãng mạn nhỉ?Người ta thường thích người lãng mạn mà."

Nó xụ mặt.

Thầy Lý là người rất lãng mạn,bộ nữ nhân trước mắt đang định nhắc gián tiếp đến ông ta à?

"Kệ người ta."

Nó hất mặt,bắt đầu ăn kem.

"Thường thì hằng năm vào ngày này...em sẽ làm gì?"

"Đơn giản lắm,ngồi trước máy vi tính rồi chơi game tới khuya.Vậy còn cô?Chắc mỗi năm một người đi chơi ha,à mà,sao năm nay lại là em!"

"Không như em nghĩ."

Nàng cười tủm tỉm."

Em là người đầu tiên."

"Người đầu tiên???"

Nó trợn trắng mắt."

Chẳng lẻ không ai ngỏ lời mời cô?"

"Mời và kẹo,hoa rất nhiều...nhưng tôi không thích,tôi còn không dám nghĩ đến chuyện đi với họ."

"Thế tại sao em lại...??"

Nàng không nói gì nữa,lại nở nụ cười thẹn riêng một mình.

Nó nguệch mặt ra,vừa hãnh diện vừa khó hiểu

Sao nhỉ?

Nàng đã nghĩ nó là người đặc biệt,sẽ làm Lễ Tình Nhân của nàng ngọt ngào hơn tất cả.Nó là người đầu tiên tiến xa với nàng hơn một nụ hôn nhẹ...

Thừa nhận trước đây,nàng có hẹn hò với nhiều người nhưng chưa ai tiến xa được bước nào,kiểu như...nàng quen 3 ngày.

Vương Thần-người này không là nam nhân,không phải mẫu yêu thích của nàng,xét về tính cách nàng cũng không hợp tí nào,giữa nàng và Vương Thần càng không phải tình nhân...Sao nàng trao cho nó nhiều thứ quá mức thân thiết?

Lưu Thuần Chân chắc là bị điên rồi.

.

.

.

Sau vài tiếng nhỏ đi đây đi đó trong thành phố,tạo ra chục cái kỉ niệm khó quên về Lễ Tình Nhân năm này...thì nó ghé nhà nàng nghỉ ngơi một tí mới đi về.

Họ tâm sự được với nhau rất nhiều.

Hôm nay là một ngày cả hai nhích lại gần nhau hơn,có thể hiểu về nhau rõ hơn, qua lần này,Vương Thần không biết nó bị bẻ cong thêm bao nhiêu độ rồi...hình như mấy lời cảnh báo của thầy Lý đều bay đi hết,chết nó rồi.

Ông thầy Lý mà biết được nó đi chơi với Lưu Thuần Chân...số phận nó sẽ ra trôi về đâu đây?

"Vương Thần..."

Lưu Thuần Chân ngồi cạnh bên nó bao giờ lại cong môi cười,nàng ấy một lượt đẩy nhẹ đứa học trò của mình ngã lưng vào thành ghế sofa.Rồi buông lời vỗ ngọt."

Em là một nữ nhân đặc biệt nhất mà tôi từng gặp."

"Khụ khụ..."

Nó ho khan,đá mắt nhìn sang hướng khác ngay,Lưu Thuần Chân đang dụ dỗ nó,phải mạnh mẻ lên."

Cảm ơn cô khen!Cô cũng vậy!"

"Một chút rượu này...không làm em say chứ?Nếu được thì uống cùng tôi đi."

Tay nàng đưa đến bàn,với lấy ly cái thuỷ tinh chứa rượu vang lên,đưa đưa trước mắt Vương Thần.

"Được mà,để em..."

"Đừng,tôi đã nói...uống cùng nhau mà."

Lưu Thuần Chân dùng ngón tay chặn môi Vương Thần lại,nó khó hiểu ý của nàng,hỏi lại."

Là sao?"

"Kiểu này."

Lưu Thuần Chân ngồi thẳng dậy,đưa miệng kề vào miệng ly,nghiêng nhẹ đuôi của ly rượu lên,nàng ta nhấp một ngụm rượu...

Vương Thần bất ngờ hiểu ra chuyện,nó định bỏ xuống ghế tẩu thoát nhưng muộn rồi,nàng đang ngồi trên người nó.

Lưu Thuần Chân cúi người,đè hẳn lên người Vương Thần...nàng nhẹ nhàng kề môi vào môi đối phương...

Nó không thể nằm im thin thít như tượng,rượu nằm trong miệng nàng,nếu nó không mở miệng ra rượu sẽ tràn ra ngoài.Nghĩ thế,nó nghiêng đầu mở nhẹ miệng ra,thế là Lưu Thuần Chân bắt đầu truyền rượu trong miệng mình sang miệng nó...

Nàng hoàn thành xong,hôn nhẹ lên môi Vương Thần."

Em thích không?"

"C-cũng thích."

Hôm nay nó nhút nhát hơn mọi lần.

Mắt nó đang nhìn đi đâu đó,dường như là tránh kiểu nhìn đối diện với nàng.Mặt với mặt gần như thế này,còn cố tránh né...nó làm sao thế?

"Em nhìn tôi đi."

Nó run người,vẫn nhìn chỗ khác.

"Thần,sao vậy?Nhìn tôi đi ."

"..."

Nàng nhíu mày khó chịu vì nó quá là cứng đầu đi.

Nàng đặt ly rượu lên lại bàn,rồi xoay mạnh cái mặt khó ưa của nó lại....Nó chưa phản ứng đương nhiên liền bị hút hồn đi mất.Nó thua rồi.

Lưu Thuần Chân thở một hơi,hai gò má nàng đỏ lên,nàng thỏ thẻ tâm sự thật tình với nó."

Em đừng né tôi nữa được không?Dạo gần đây em cứ như vậy...tôi thật sự rất khó chịu.Nếu em không hài lòng chỗ nào đó ở tôi...cứ nói ."

"Kh...không phải đâu!Chúng ta..."

"Chúng ta đã vượt quá mức quan hệ bình thường...em đừng lấy nó ra làm cớ để tránh né tôi."

"Không hề."

Nó phản đối,đẩy nhẹ nàng ra.Hít một hơi."

Em nghĩ chuyện này hơi phi lý,nhưng mà...Cô Lưu, chúng ta đi xa hơn được không?"

"Nếu làm như vậy...Tôi sẽ là một giáo viên tệ,đúng không?Làm những việc này với học sinh đúng là không nên...nhưng tôi có chút ấn tượng,em là một nữ nhân rất ngọt ngào.Tôi thích điều đó."

"Ý cô là sao?Có phải là..."

Nó tươi rối lên trong lòng,cách nói này dường như là chấp nhận cho cả hai tiến xa hơn.

"Nhưng mà...Tôi không muốn chúng ta làm tình nhân..."

Nàng rời khỏi người nó,thở dài và ngồi im,lặng người một hồi lâu...Nó liền nhíu mày,nét tươi trong lòng nó chìm sâu xuống,nàng nói như vậy là ý gì nữa đây?

"Vừa rồi cô nói thích em mà..."

Nàng quay sang nhìn nó với đôi mắt dịu dàng."

Ý tôi,là tôi thích sự ngọt ngào của em."

Ý nàng ta là thích vấn đề đụng chạm cơ thể à?

"Tôi muốn mối quan hệ nào đó,không rõ ràng...Tuyệt đối không tiến thêm bước nào nữa."

"Cô..."

"Thầy Lý là mẫu hình lý tưởng của tôi,tôi muốn học hỏi ở em cách hôn...sau này không làm thầy ấy thất vọng."

Hoá ra là vậy sao?

Lưu Thuần Chân thật chất là một nữ nhân không nghĩ cho cảm giác của người khác,nàng ấy muốn đem tình cảm của nó ra chơi đùa ư?Nó vừa ngỏ ý...nàng ta lại nói những lời này...khác nào dùng dao đâm vào tim nó trực tiếp.

Nó muốn ngừng thở...nàng làm nó thật khó chịu.Nó muốn về nhà.Nó muốn về nhà!!!

"Tôi đưa em về."

Nó như pho tượng,rồi đùng đứng dậy,lụi hụi mặc áo khoác vào chuẩn bị...

Nàng dùng khăn giấy lau lau vết lem trên môi mình,rồi ho khan một tiếng."

Em...lau vết son đi."

Nàng để lại vết son trên môi nó sao.

Nó bỗng nhiên thấy chán ghét...liền đưa tay chùi mạnh miệng.

Đây là lễ tình nhân tệ nhất.
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 18: (H) nhẹ


Nó rầu rỉ cả ngày hôm sau,thậm chí còn bị khó chịu nhẹ về sức khoẻ,vào lớp ngồi cũng như nằm...

Lớp Phó Học Tập nhìn xuống nó,rồi liền vò tờ giấy thành cuộn tròn ném sang phía Đại Phong.

Đại Phong nhăn mặt vì đang ăn kẹo cao su bị phá đám...cậu quay sang kẻ ném mình rồi trợn mắt.

Đại Phong: Cái gì vậy?

Lớp Phó: *chỉ chỉ xuống phía Vương Thần* nó làm sao thế?

Đại Phong: Làm sao tôi biết??*nhún vai*

Lớp Phó: *trừng mắt*

Đại Phong: ok ok,ra chơi tôi sẽ hỏi nó!Ok?*bấm ngón trỏ và cái lại giơ giơ tay lên*

Lớp Phó: được *like*

Hai người cứ giao tiếp bằng mắt và hành động thay câu nói,vị Lớp Trưởng ngồi bàn dưới đang bậm môi đâm viết lên giấy vì phát ghét nàng người yêu của mình,cứ nghĩ họ đang trao tình qua mắt.Không khác gì nàng,mấy nữ sinh khác cũng đang phát ghen Đại Phong.

Y lệnh,giờ ra chơi Đại Phong phát hiện Vương Thần đi lủi thủi về phía nhà thi đấu bóng rổ-chỗ vắng người nhất hiện tại nên cậu liền tinh ý chạy đi mua bánh kẹo nước rồi phi sang chỗ nó ngay.

.

Nó một mình ngồi ưu tư trên ghế khán giả nhìn xa xăm trên sàn sân bóng,vừa buồn vừa bực,nó chưa bao giờ bị từ chối thẳng như kiểu hôm qua, Lưu Thuần Chân có phải là cố tình muốn nó tan nát không ta?

Những lời đêm qua...cứ như là kiểu nàng xem nó là vị quân sư tình cảm cho nàng và ông thầy Lý...vấn đề khác thì không màng đến.

Vậy còn mời nó đi chơi Lễ Tình Nhân làm gì?Muốn thân hơn với nó ư?Chỉ là như vậy đâu cần tốn sức thế,nàng chỉ cần mời nó cây kem là đủ rồi.

Cũng có thể là hôm qua Lưu Thuần Chân không được không thầy Lý mời đi ăn nên...lấy nó gắn vào để thay thế .

Lòng sao mà trĩu nặng thế không biết nữa...

"Hú!"

Đại Phong tự dưng xuất hiện thình lình cũng không đủ làm nó giật mình,cậu chề môi bày bừa đồ ăn ngay vị trí giữa cậu và nó.Rồi bắt đầu khai tiệc."

Làm sao thế?"

"Buồn quá trời"

"Ai làm gì mà buồn?"

Đại Phong nhăn mặt."

Kiểu này...là chuyện tình cảm à?"

"Hụ hụ,mỗi cậu hiểu tôi thôi" nó khóc ròng,ôm mặt khóc.

"Trời ơi tưởng gì mấy chuyện nít noi này...cậu thật sự là có tình cảm với cô Lưu à?"

"..."

"Rồi làm sao?Cô ấy biết à?"

"Còn từ chối nữa!!!Cậu nói đi!!!Bộ yêu người ta là sai sao?Cô ấy muốn đem tôi ra làm quân sư cho mối tình của cô ấy chứ không có yêu thương gì hết!Tôi ghét cô ấy quá đi àhh!!!"

"Hét lớn như vậy làm cái gì?"

Đại Phong bụm tai lại,rồi cậu nhăn mặt bóc bánh ăn.Ngã người sang phía nó,cậu nói nhỏ."

Cậu không thấy giữa hai người là chênh lệch à!"

"Chênh lệch về cái gì ?"

"Tuổi tác,nếu tôi nhớ không lầm...cô ấy hơn cậu gần 10 tuổi luôn chứ ít ỏi gì.Còn nữa nha,người ta là mỹ nhân học vấn tài giỏi ngời ngời,còn cậu vừa dốt vừa khờ...chưa kể đến giới tính."

"Chỉ có thế thì cô ấy cần gì đả kích tôi như vậy,cậu không biết cô ấy nói gì đâu...!Hôm qua tôi nhận ra con người của cô ấy rồi,không hợp với tôi chút nào."

Vương Thần bực tức,bóp vỡ miếng bánh snack trên tay.

"Thế sao còn ngồi đây ủ rủ?"

Nó nghe hỏi xong,liền ôm mặt khóc nữa...nó rên rú ầm lên."

Cô ấy thật là rất quá đáng cậu không thấy sao???Không yêu thì thôi làm gì căng thẳng như vậy???Nói mà không biết làm đối phương gục ngã thế nào hay sao ?Hụ hụ hụ!!!"

"Leo cao làm gì cho ngã thốn như vậy...ăn đi.Không sao đâu,đây là mối tình đầu mà..."

Đại Phong vỗ vỗ vai nó.

"Biết bao nhiêu người để ý tôi không chịu chỉ vì cô ấy,mà cô ấy nỡ lòng nào làm vậy với tôi!Tôi hờn cô ấy nhá!!"

"Tội nghiệp bạn tôi quá đi."

Đại Phong xoa xoa đầu Vương Thần,vô tình chạm tay vào trán nó,cậu nhăn mặt ngay."

Ê,trán của cậu nóng thế?"

"Kệ đi,khui nước ra.Tôi muốn tâm sự."

"Ơ...ờ."

.

.

.

"Cô Lưu,thật ngại quá.Đứa trẻ nhà tôi vừa dắt xe về,mặt mày như vừa đánh nhau xong vậy...không biết nó có gây rối gì trong lớp không ạ?"

"Lớp báo cáo em Thần dạo này không nghịch ngợm trong lớp...tiết tôi,tôi cũng thấy vậy.Dường như em ấy có tiến bộ."

Lưu Thuần Chân mỉm cười với người phụ huynh trước mặt.

"Cô thật là một giáo viên giỏi.Mấy năm trước thầy cô chạy con bé nhà tôi muốn chết!"

"Haha,chị thật là khéo đùa."

"Mời cô lên lầu a,con bé đang ở trên đó."

"Dạ."

Lưu Thuần Chân bước lên lầu ,nàng vui vẻ hết sức vì những lời khen ngợi.

Vương Thần thật sự là một nữ sinh biết nghe lời nàng,nó làm hết những gì mà nàng dạy dỗ,mặc dù học có hơi chậm hơn người ta nhưng nàng nghĩ nó ngoan như ai mà...

Đáng yêu...

Mở cửa ra,nàng bước vào trong căn phòng quen thuộc lại thấy nó nằm ngửa trên giường,đeo miếng bịt mắt.Nó ngủ rồi.

Nàng nhẹ nàng khoá trái cửa lại,bước nhẹ nhàng đến gần cái giường rồi đặt cặp xuống...leo lên giường.

Lưu Thuần Chân như con mèo, ngồi trên người Vương Thần...nàng lén lút ngắm nhìn gương mặt của nó một chút,rồi cuối xuống ấn nhẹ môi vào môi nó.

Nó có hơi nhíu mày lại,nhưng lại chưa thức.

Lưu Thuần Chân đưa tay tháo hai cúc áo sơ mi của mình ra,rồi dần dần đẩy cái hôn sâu hơn,sâu hơn nữa...

Vương Thần có vẻ nhận ra mọi chuyện đang diễn ra,nó run nhẹ người.Nhưng không thể phản kháng,nó biết ai đang làm chuyện này.Vị đầu lưỡi của người ấy thật quen thuộc.

Lưu Thuần Chân cắn môi nó,rồi nàng dứt môi ra, vừa thở đều lấy hơi vừa nói."

Em sao vậy?"

Nó không đáp trả nụ hôn vừa rồi,cũng không nói lời nào với nàng nữa...

Lưu Thuần Chân chau mày."

Em để bụng chuyện đêm qua tôi nói à?"

Nó không muốn nàng này biết nó đang nghĩ cái gì,lắc đầu nhẹ phản đối,nó ngồi dậy định đè ngược nàng xuống,nhưng nàng ấy giữ chặt vai nó lại."

Nếu không....sao hôm nay em khác thường vậy?"

Nàng thấy nó khác thường sao?

Nếu là bình thường nó sẽ làm gì?

Nó bây giờ là không thể biết được nữa.

Trong đầu nó quay quần hình ảnh và lời nói của nàng vào đêm hôm qua.

Lưu Thuần Chân lại cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi nó,nàng đưa tay giữ miếng bịt mắt của nó lại,rồi thỏ thẻ điều rù quến."

Làm gì đó đi?"

Muốn làm gì đó?Vương Thần đưa tay mò mẫm lưng Lưu Thuần Chân rồi trượt xuống vòng ba cô ấy vỗ vỗ,nó vén cái váy của nàng lên.Làm thì có vẻ như nó hứng thú,thật ra mặt của nó đang chỉ có một kiểu.

Nàng mỉm cười,tháo miếng bịt mắt của Vương Thần ra."

Uhm..."

Ngón tay Vương Thần trượt xuống giữa khe mông Lưu Thuần Chân ,ma sát qua lớp vải mỏng.Nàng run người, cắn môi nhìn sâu vào mắt nó.

Thật là kì lạ,mắt của Vương Thần có gì đó khác xa so với mọi lần.Khác xa so với lần trong nhà vệ sinh cùng nàng.

Nàng còn chưa quan sát kĩ,nó đã hạ người xuống đập mặt vào khe ngực nàng.Lưu Thuần Chân cười,nàng đưa tay ra sau,tự tháo khoá áo ngực của mình ra.

Lưu Thuần Chân cũng cởi thêm vài cái cúc áo nữa,nàng tuột cổ áo sang hẳn hai bên,vén áo ngực lên.Vương Thần nhìn hai quả núi trắng hồng đung đưa trước mắt,nó quả thật đã bị câu dẫn,nhưng sao nó vẫn thấy không có hứng,kiểu như nó làm cho có.

Há miệng ngậm lấy đầu ngực nàng,nó mút mạnh.Tay ma sát bên dưới nàng,làm nàng cong người rên rỉ.

"Ưmm.....!"

Nó vẫn làm những điều đó trên cơ thể nàng,rồi nó cảm nhận được ngực nàng càng lúc càng căng,vùng bên dưới đang toả ra một hơi ẩm...

"D...dừng lại,chúng ta không có nhiều thời gian.Tôi muốn em, Thần.Khi có cơ hội,chúng ta sẽ làm lâu hơn,được không?"

Nó không thể phá mất trinh tiết của nàng đúng không?Nàng giữ cho người nàng thật sự yêu còn gì.....

Vậy thì...nó luồng tay,kéo quần nhỏ nàng xuống.Nhả ngực nàng ra,nó rời khỏi vị trí ban đầu,để nàng giữ yên tư thế đó,nó bò ra phía sau nàng.

Lưu Thuần Chân không hề thắc mắc nó làm gì,nàng lấy cái gối bên cạnh đó,ôm vào rồi cong người chổng mông ra phía sau.Cả người đang đang rực cháy,thấy thật khó chịu.

Vương Thần không thể đưa tay vào cái hang ẩm ướt đỏ hồng đang mời gọi kia được,mặc dù rất muốn.Nó thở một hơi,mặt vẫn một kiểu.Nó đưa ngón tay quẹt chất nhờn nơi cửa mình nàng bôi lên cửa thứ 2,làm nàng hơi hoang mang.

"T-Thần!Cái gì vậy?"

Nó vẫn không trả lời,nàng muốn hỏi nó tiếp,nhưng nó đã đưa một ngón tay di chuyển chầm chậm vào lỗ hậu nàng...

"Uh...ah...Thần!Em...em làm gì vậy???"

Nó đưa vào,thấy đủ sâu liền rút nhẹ ra....Bên trong nàng ấm nóng,khít chặt lấy ngón tay Vương Thần như muốn giữ nó bên trong vậy,nàng ấy căng người ra,cắn môi chịu đựng mà mồ hôi chảy dọc bên thái dương.

Nó ra vào nhè nhẹ cho nàng quen dần.Lưu Thuần Chân rên đều đều theo nhịp,nàng ấy cảm thấy một luồng cảm giác vô cùng mới lạ chạy lên đến não,làm cơ thể nàng tê liệt.

"Thật là....tuyệt vời.....!Thần ah....."

Nàng thích là được.

Nó nhìn lên cái đồng hồ treo tường,biết cả hai không có thời gian,nó liền di chuyển nhanh hơn,rồi cho thêm một ngón vào nữa...ra vào nhanh và mạnh.

Lưu Thuần Chân bị tấn công mạnh bất ngờ liền rên lớn lên,nàng phản ứng thật kịch liệt."

H...hah!!!

Vương Thần!!!Chậm thôi...chậm thôi mà...!"

"Rên khẽ thôi!"

Nó nhắc nhỡ,mẹ nó mà lên thì không biết phải giải thích ra sao đây.

Nàng cắn lấy cái gối,cảm thấy cơ thể đang dần nóng hơn nữa...nàng muốn hơn,muốn nhiều hơn...

Cửa mình của nàng ngứa ngáy đến mức kì lạ,nàng ấn mông về phía nó,cho nó ra vào nhanh hơn.Đồng thời cũng nói đứt quãng nó."

Ưhh....e...em có thể.....làm....với....

ư ư ư...nơi đó của....tôi....ah....!"

Nó hơi sững người....nàng dám cho nó trinh tiết sao?
 
Bhtt - Cô Giáo, Em Yêu Cô
Chương 19: Sự tàn nhẫn của cô giáo


Rút tay lại, Vương Thần chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ làm tiếp tục chuyện này với Lưu Thuần Chân.

Lưu Thuần Chân đang lâng lâng giữa bầu khoái cảm chợt lại thấy trống vắng,nàng nhíu mày nhìn lại phía sau.

Vương Thần đang rời khỏi giường, tiến đến bàn học lấy hộp khăn giấy và trở lại lau sạch sẽ phần dưới nàng.

Chẳng phải là đang vui sao.Nó làm gì vậy?

Vương Thần cẩn thận kéo quần chỉnh váy lại cho Lưu Thuần Chân ,rồi kéo nàng ngồi thẳng dậy,nó gài khoá áo ngực nàng lại,xong liền kéo vai áo nàng lên,cẩn thận đóng từng cái cúc áo lại cho nàng.

"Thần...?"

"Em sẽ đi rửa mặt một chút,cô lấy tập sách ra giúp em,cảm ơn."

Nàng nhìn theo nó với đôi mắt hụt hẫng,nàng cứ cảm thấy hôm nay nó ủ rủ làm sao ấy...Cứ như nó có cái gì đó không ổn,là sức khoẻ hả?Nàng để ý thấy mặt nó đỏ hơn và người nó hôm nay cũng ấm hơn thường nữa...

Nàng thật là vô tâm mà.

.

Nó trở về phòng,thấy Lưu Thuần Chân đã ngồi chờ nó tại bàn học,nàng ngồi cầm quyển sách đọc,đeo cái kính...nhìn nàng vừa tri thức vừa nghiêm nghị.Nó thích hình ảnh này hơn.

Tiến vào bàn học,nó ngồi xuống cạnh nàng,khẽ hỏi."

Rồi...chúng ta học gì đây?"

"Nếu em thấy không khoẻ trong người...tôi sẽ cho em giải lao một buổi."

"Em ổn."

Nàng ấy đặt tay lên trán nó,rồi liền không hài lòng,tháo cặp mắt kính ra,làm ra một vẻ mặt nghiêm túc."

Làm sao mà nóng như vậy?"

"Em thấy không nghiêm trọng lắm.Chỉ là hơi khó chịu."

Nó bóp bóp sống mũi,thật là nó có hơi khó chịu,từ sáng đến giờ dường như là nặng hơn rồi.

"Tôi nói gia đình em đi mua thuốc."

"Không cần,họ vừa ra ngoài đi công chuyện."

"Tôi đi mua"

"Không cần phiền đến thế đâu,nghỉ tí là khoẻ mà."

"Thế,tôi ở lại...được không?"

"Tuỳ cô."

Nó leo lên giường,rồi nằm ngửa người ra trên đó.

Lưu Thuần Chân thấy giống như nó vừa lờ nàng đi,thái độ này một lần nữa lập lại rồi,giống hệt lần trước ấy.

Nếu nó để bụng chuyện đêm qua nàng nói.Thật tình là nàng vô tâm mà,đáng ra không nên nói những lời cay cuốc đó.

Nhưng mà những lời nàng nói ra không phải là không đúng phần nào, hai người có thể dẫn mối quan hệ của họ đến bất cứ mức độ xa nào, nhưng không thể chạm đến hai chữ "tình nhân".

Lý do rất đơn giản,nó còn tương lai,nàng cũng vậy.Nữ nhân với nữ nhân...để người ta biết được làm sao tránh được giông bão,chưa kể gia đình nó,xã hội,họ sẽ nhìn nàng như một kẻ tồi.

Nàng cần nam nhân,nàng cần lập một gia đình thật sự,cần một người cho nàng sự bảo vệ vững chắc.

Nó và nàng đến với nhau...không có kết quả viên mãn,không thể lập gia đình cùng nó,nó cũng là một nữ nhân tay chân mềm yếu như nàng làm sao bảo vệ cho nàng?Nó rất tốt,nhưng nàng thật sự rất tiếc.

Lưu Thuần Chân chợt nhớ ra là mình chưa nói với nó điều này nữa,nhưng mà phải nói thôi.

"Thần,tôi và thầy Lý đã bắt đầu hẹn hò chính thức kể từ buổi ra chơi sáng hôm nay."

Vương Thần nằm trên giường,nghe nàng nói mà nó bật mạnh người dậy, nhìn nàng với đôi mắt mở to."

Cô nói gì vậy?"

"Tôi và thầy Lý vừa bắt đầu hẹn hò...từ buổi ra chơi sáng nay."

Nó lặng người đi...nghe tiếng tim tan vỡ.Mọi hy vọng của nó bị nàng một lần nữa dùng tay hất đi hết rồi.

Vương Thần không dám ý kiến gì,nó từ từ quay đi nhìn lại mình,rồi cất giọng nghèn nghẹn yếu hẳn."

V..vậy sao?Chúc mừng cô."

"Tối nay thầy ấy có hẹn với tôi,và tôi vẫn đến đây cùng em."

Thay vì hãnh diện như mọi lần,nó chỉ cảm thấy thật tội lỗi.Nó như kẻ thứ ba chen ngang giữa nàng và tình yêu nàng vậy,nó như người phá đám.

Bình thường nàng ngã về phía nó nhiều hơn so với ông thầy họ Lý, nhưng cuối cùng người nàng ấy chọn là ông ta.

Tim nó nhói lên vài cái thật mạnh.Nó khó thở vì điều đó,nó ghét cảm giác này.

Thôi nó thua rồi.

"Mấy...mấy giờ hẹn?"

"7 giờ."

Nó nhìn lên đồng hồ lần nữa,rồi cười cứng ngắt."

Sao cô không nhắn tin bảo thầy ấy đi,dù sao hôm nay em cũng không học."

Lưu Thuần Chân thở dài,nàng mang cái kính vào,rồi cầm quyển sách lên vừa đọc vừa nói thật nhẹ nhàng."

Tôi ngại việc tiếp xúc thân hơn với thầy ấy."

"Vậy sao với em thì được...?"

"Em là nữ.Tôi học tập hôn từ em còn không phải sao?Em có thấy là tôi tiến bộ hơn lần đầu tiên không?"

"Ừ."

Nó nằm xuống giường lại,kéo cái chăn lên đấp,đưa mắt nhìn lên trần nhà,chủ yếu là cho nước mắt không tràn ra ngoài.

Cảm giác khi làm quân sư tình ái cho người mình yêu còn không phải là thứ cảm giác tệ đến mức đáng sợ mà Vương Thần phải trải qua.Nó không muốn phải tiếp tục với vai vế này.

Nó muốn khóc quá đi.

Nó bị tổn thương.

____

Đã có ai chứng kiến cảnh người mình yêu hẹn hò với người khác,tình tứ với người khác trước mắt mình chưa?

Trước giờ chỉ xem qua phim,nghe qua lời nhạc,bây giờ Vương Thần thấm rồi đấy.

Kể từ hôm đó khi đến trường nó toàn nghe về Thầy Lý và Lưu Thuần Chân thôi,mối quan hệ của họ công khai trước trường rồi,quả thật nàng không trêu đùa nó,chính thức làm nó sụp đổ.

Bây giờ,nó chỉ việc đứng và ngắm tay họ đan vào nhau thôi.Không thể làm gì cả...

"Vương Thần ,đừng có nhìn nữa!!!Mấy đứa học sinh kia đang nhìn cậu kìa!"

Đại Phong chau mày câu vai Vương Thần tóm nó đi khi nó đang nhìn chằm chằm vào đôi tân tình nhân đằng xa với đôi mắt ngấn nước.

Người ta nghĩ cái gì về nó thì nghĩ,nó không sợ người ta nói nó là người đồng tính nữa đâu,nó muốn hét lên nó chính là như vậy và người nó yêu là Lưu Thuần Chân.Nó muốn cho họ biết điều đó.

Nó cũng là con người mà,sao nó không được yêu thương chứ.Nghĩ như vậy thôi,nó đã đứng giữa trường ôm mặt khóc thảm thiết.

Đại Phong thấy Vương Thần đang sắp làm mọi người chú ý liền vác nó lên vai,chạy tỏm lên lầu,xông về lớp,cậu quát nó trên đường chạy."

Đừng có khóc nữa,cái đứa điên này!!!"

.

Nó thảm hơn chữ thảm rồi.

Hàng ngày,đến trường với nó bây giờ là cực hình.Vào giờ học thì nó cấm đầu học để cố lơ đi mọi thứ.

Nhưng còn những giờ giải lao ra chơi...

Nó không bước ra lớp cũng phải gánh chịu những cú đâm vào tim mạnh từ miệng thiên hạ.Họ nói về Lưu Thuần Chân ,nói về ông thầy Lý...

Nó bước ra lớp,lại bị người ta bẻ đôi tâm hồn ra vì những hình ảnh thân mật của hai nhân vật hot nhất trong top giáo viên của trường.

Nó không biết phải ở đâu nữa nên một là chui vào nhà vệ sinh,hai là sân bóng,ba là sân thượng,bây giờ nó như một con rùa rụt đầu cố tránh né mọi thứ xung quanh,hay như một sinh vật bé nhỏ cố trốn tránh thế giới đáng sợ bên ngoài.

Tóm lại nó đã bị Lưu Thuần Chân cho thê thảm rồi.

Nàng ấy ra đi cũng mang theo trái tim nó đi.

Sau này nó biết lấy cái gì để yêu người khác nữa...

Lúc thấy mình thật cô đơn,nó sẽ thu mình gọn lại,rồi âm thầm khóc.Một nơi vắng người.

Nó ghét nghe những bản nhạc tình cảm,ghét thấy những cặp tình nhân, ghét luôn mấy bộ phim sướt mướt.

Nó là một kẻ cô đơn.

.

Nàng Lưu Thuần Chân kể từ khi hẹn hò cũng bớt mấy hành động thân thiết với nó hẳn đi thấy rõ.

Nó vừa thích điều này vừa cảm thấy trống vắng.Thời gian qua ở bên nàng đủ lâu rồi,đủ để mấy hành động thân mật của nàng ăn sâu vào nó.Bỗng dưng nàng ngoảnh mặt quay đi,một lần bỏ rơi nó.Rõ ràng là có người yêu liền không nhớ nó có hiện diện.

Nó tự cảm thấy mình thật đáng thương.

Lẻ ra ngay từ đầu không nên lâm vào trò chơi của nàng ấy mà...

Đúng là thật khó coi.

____

"Ừm...Thần...tôi thấy kết quả học tập của em dạo gần đây khá ổn,cho nên là..."

"Cô không cần đến nhà em nữa"

"Điều này ổn chứ?Nếu không tôi có thể chiết ra buổi chủ nhật..."

"Em nghĩ là không cần."

"Vậy..."

"Cô về vui vẻ.Em xin phép đi về trước."

Cuối cùng cũng có ngày nàng ấy nói điều này,nó không thích học kèm với nàng nữa,nó chán ghét điều đó.

Quay lưng đi,nước mắt nó có động nhẹ nhưng nó rất khéo kìm lại không tràn ra ngoài.Làm gì cũng không thể thay đổi được sự thật,nó chính thức bị Lưu Thuần Chân đẩy cho ra rìa.

Cô giáo thật là phũ phàng với nó nếu đã vậy nó không cần luôn.

Tự nó cũng có thể học được.
 
Back
Top Bottom