Bắc Thành,
Tháng Chín, trời bắt đầu vào thu.
Cây cối ven đường khẽ ngả màu, từng chiếc lá vàng rủ nhau lìa cành sau quãng thời gian dài chống chọi với cái nắng oi nồng.
Người dân nơi đây, kẻ vội vã ngược xuôi, người lại thong thả, ung dung như chẳng vướng bận gì.
Giữa Bắc Thành phồn hoa ấy, có một nơi cỏ cây quanh năm xanh tốt, dường như chẳng hề bị chi phối bởi bốn mùa thay đổi.
Nơi đó gọi là Lãm Thúy Sơn Trang, nghĩa là "chốn ngắm nhìn sắc xanh của cỏ cây".
Nơi thành đô xa hoa bậc nhất, long tranh hổ đấu không ngừng, vẫn có những người chọn sống hòa mình với thiên nhiên, lấy gió trăng làm bạn, xem hoa rơi nước chảy, như kẻ ngoài vòng thế tục.
Khuất Tĩnh Văn từng dùng những lời ấy để nói về các bậc tiền bối cùng cư ngụ trong Lãm Thúy.
Riêng cô, vẫn thấy mình chưa đạt đến cảnh giới đó.
Ngoài kia còn bao chuyện, bao người khiến cô bận lòng.
Chọn sống ở đây, với cô, chỉ là để giữ tâm hồn khỏi bị cuốn vào vòng xoáy náo nhiệt, không để bản thân trở thành một phần của những cuộc tranh danh đoạt lợi.
Lãm Thúy Sơn Trang rộng chừng hai mươi nghìn mét vuông, ba mặt tựa núi, trước mặt là mặt hồ trong xanh.
Không khí quanh năm dịu mát, dễ chịu.
Vì đề cao sự tĩnh lặng và riêng tư, nơi đây chỉ có khoảng hai mươi căn biệt thự, mỗi căn đều được thiết kế theo sở thích của chủ nhân.
Phần còn lại dành cho vườn cây, hoa cỏ quý hiếm và những con đường thấm đẫm hơi thở của thiên nhiên.
Hôm nay là cuối tuần, nhưng Khuất Tĩnh Văn vẫn dậy sớm như thường.
Cô tùy tiện buộc gọn mái tóc dài, tự tay chuẩn bị bữa sáng.
Cô sống một mình, thỉnh thoảng có người ghé thăm, nhưng số ấy ít đến mức đếm trên đầu ngón tay.
Ai cũng biết cô không thích ồn ào, và chẳng ai muốn khiến Khuất Tĩnh Văn khó chịu, dù chỉ là một cái nhíu mày thoáng qua.
Buổi sáng luôn là thời khắc lý tưởng để sáng tác, khi ý tứ mạch lạc, khi tâm hồn còn phơi phới sau một đêm nghỉ ngơi trọn vẹn.
Hôm nay, cô không viết mà chọn vẽ.
Với Khuất Tĩnh Văn, giữa thơ và họa chỉ khác nhau ở cách biểu đạt.
Thơ gợi ý, họa diễn hình.
Khi cả hai hòa vào nhau, cảm xúc mới thật sự được khơi mở.
Bên đồng cỏ trắng đợi người thương,
Trường lưu thủy rọi áng mây buông.
Thu qua đông tới người đi hết,
Thử hỏi tình vương ở chốn nào?
Theo từng nét bút hiện trên giấy, ý thơ cũng theo đó mà dâng tràn.
Từ sau khi ba tập Khung Thương, Đồ Nam và Dật Lạc ra mắt, Khuất Tĩnh Văn đã tạm ngừng sáng tác một thời gian.
Sáng tác với cô là một niềm yêu thích, nhưng không phải công việc chính.
Khi du học tại Mỹ, cô theo học Tiến sĩ Quản trị Kinh doanh.
Ít ai ngờ người phụ nữ được ngợi ca bằng những lời mỹ miều, tinh tế ấy lại xuất thân từ lĩnh vực kinh tế.
Càng ít người biết hơn, năm nay cô chỉ mới hai mươi bảy tuổi, lại là một mỹ nhân tài sắc vẹn toàn.
Vài hôm trước, cô nhận được thư mời bắt đầu một công việc mới.
Ban đầu, Khuất Tĩnh Văn còn do dự, nhưng nghĩ đến tình nghĩa đối với bà nội, cuối cùng cô vẫn gật đầu nhận lời.
Dù sao cũng không thể mãi ẩn mình nơi này, để người trong nhà phải thêm lo lắng.
...
Bên này, Kỳ Mặc Vũ đã bắt đầu việc học ở Hoa Đại được một tuần.
Thực ra tuần đầu chỉ là nghe phổ biến nội quy và làm quen với môi trường mới.
Nàng có cảm giác quanh mình toàn là "mọt sách chính hiệu", đi đâu cũng thấy dáng vẻ thư sinh, đầu tóc chỉnh tề, mắt đeo kính dày cộp, tay không rời một cuốn sách đã sờn gáy.
Trong lòng nàng vừa có chút cảm phục, vừa không khỏi e dè.
Thế nhưng không hiểu vì sao hôm nay những "mọt sách" ấy lại hăng hái lạ thường, ngay cả Tô Giai Nghê, người bạn thân của nàng cũng không ngoại lệ.
Sáng sớm, cô bạn đã sốt ruột đến mức gọi nàng dậy.
"Cậu vội cái gì thế?"
Kỳ Mặc Vũ còn ngái ngủ, giọng ngập trong mệt mỏi.
Nàng vẫn chưa quen với giờ giấc thất thường của đời sinh viên.
"Nghe nói hôm nay có giảng viên mới đó!"
Tô Giai Nghê hào hứng chạy đến, kéo tay Kỳ Mặc Vũ rủ đi sớm để giành chỗ ngồi.
Hôm nay là buổi học chính thức đầu tiên của bọn họ, giảng viên mới hay cũ cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Chỉ là thấy ai nấy đều bàn tán, Tô Giai Nghê cũng bị lây chút tò mò.
"Kỳ Mặc Vũ, mau dậy đi, mình đi sớm kẻo hết chỗ đẹp!"
Nàng uể oải mở mắt, giọng lười nhác: "Tô Giai Nghê, cậu học nhiều quá hóa ngốc rồi hả?
Giảng viên mới thì sao chứ, ngủ vẫn là việc lớn nhất."
Rõ ràng, lời ấy chẳng giống phong thái nên có của một sinh viên Hoa Đại chút nào.
"Không phải đâu."
Tô Giai Nghê vừa nói vừa cười: "Nghe nói người này rất xinh, lại là Tiến sĩ từ Mỹ về đó!"
Kỳ Mặc Vũ trở mình, kéo chăn trùm kín đầu: "Hoa Đại còn thiếu Tiến sĩ sao?
Mình thấy cậu đúng là sốt cao thật rồi."
Tô Giai Nghê gãi đầu, thầm nghĩ Kỳ Mặc Vũ nói chẳng sai.
Ở Hoa Đại, đừng nói là Tiến sĩ, đi mười mét lại thấy một Giáo sư, chuyện thường như cơm bữa.
Chỉ là nghe đồn vị giảng viên mới kia có nhan sắc hơn người, vượt xa những gì sinh viên từng thấy.
Cô nàng vẫn kiên quyết kéo Kỳ Mặc Vũ dậy.
Cuối cùng, nàng đành bất lực nghe theo.
Ai bảo hai người ở chung ký túc xá, nếu nàng không dậy, e rằng chẳng yên nổi với Tô Giai Nghê.
Môn học hôm nay là Kinh tế học cơ bản, môn bắt buộc cho sinh viên theo khối ngành tự nhiên.
Kỳ Mặc Vũ và Tô Giai Nghê đều nằm trong diện ấy, may mắn lại được xếp chung lớp, cũng xem như một mối duyên nhỏ.
Kỳ Mặc Vũ có cảm giác mình đã dùng hết sức bình sinh để chạy đến lớp nhanh nhất có thể.
Thế nhưng khi đến nơi, cả giảng đường đã chật kín người.
Nàng thầm than, có cần phải cuống đến thế không?
Chưa biết vị giảng viên đó có bằng một sợi tóc của Khuất Tĩnh Văn hay không nữa.
Dù nghĩ vậy, nàng vẫn phải lo tìm chỗ ngồi cho cả hai.
Cuối cùng, nhờ vào gương mặt trời sinh xinh đẹp, Kỳ Mặc Vũ cũng đổi được một chỗ tốt.
Tuy hơi mất mặt một chút, nhưng biết sao được, lỗi là tại bọn họ dại gái.
Khi tiết học sắp bắt đầu, bên ngoài cửa lớp bỗng rộn lên tiếng xôn xao.
Kỳ Mặc Vũ phải thừa nhận, đã vào Hoa Đại một tuần nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy cảnh tượng này.
Không rõ là tinh thần hiếu học chân chính hay chỉ là sức mạnh của nhan sắc đang khiến các học bá mất bình tĩnh.
Nàng cúi đầu bấm điện thoại, đến khi ngẩng lên thì đám đông đã tự động tản ra, mở lối cho một người bước vào.
Khoảnh khắc ấy, khi gương mặt người đó xuất hiện trong tầm mắt, tim Kỳ Mặc Vũ khẽ thắt lại.
Nàng sững sờ, chẳng nói nên lời.
Ánh nhìn của nàng dừng lại trên người Khuất Tĩnh Văn.
Khóe môi vô thức khẽ cong, còn đôi mắt lại ửng đỏ.
Tiếng bàn tán xung quanh vang lên lẫn lộn, nhưng trong tai nàng, chỉ còn lại nhịp tim đập mạnh, dồn dập như muốn vỡ ra cùng nỗi xúc động đang dâng đầy.
Tô Giai Nghê thấy Kỳ Mặc Vũ ngẩn người thì liền huých nhẹ: "Mặc Vũ!
Mặc Vũ, mau đứng dậy chào cô đi!"
Lúc này Kỳ Mặc Vũ mới hoàn hồn.
Nàng vội che giấu thoáng thất thần trong ánh mắt, đứng lên nghiêm trang chào Khuất Tĩnh Văn như bao sinh viên khác.
Hôm nay, Khuất Tĩnh Văn mặc một chiếc váy liền màu đen ôm gọn dáng người, mái tóc búi cao, cặp kính gọng vàng khẽ phản chiếu ánh sáng.
Từng cử chỉ của cô đều toát lên vẻ điềm tĩnh, thanh nhã đến mười phần.
Tiếng xôn xao bên ngoài vẫn không dứt.
"Đẹp quá!"
"Lời đồn quả không sai!"
"Mười tám năm qua tôi chưa từng gặp ai có khí chất như vậy!"
"Đây...
đây là người thật sao?"
"Đúng là đẹp đến mức không sao diễn tả được!"
"Tôi nhất định phải đăng ký lớp này, bằng mọi giá!"
"Người này tuyệt đối không tầm thường đâu."
...
Kỳ Mặc Vũ lặng lẽ nhìn người đứng trên bục giảng, lòng như có gì đó khẽ lay động, vừa gần gũi đến đau lòng, lại vừa xa cách đến nghẹt thở.
Có người còn không kìm được, liền buông vài câu thơ để ca ngợi sự xuất hiện của Khuất Tĩnh Văn.
Thế nhưng cô dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào bởi những tiếng xì xào bàn tán xung quanh.
Khuất Tĩnh Văn chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu chào như phép lịch sự thường tình.
Lúc này, cả lớp mới dần ổn định chỗ ngồi, không khí cũng yên tĩnh trở lại.
Khuất Tĩnh Văn đặt cặp sách xuống bàn, bắt đầu giới thiệu.
"Chào các bạn.
Tôi là Khuất Tĩnh Văn, giảng viên phụ trách môn Kinh tế cơ bản.
Mong rằng trong thời gian tới, chúng ta sẽ cùng học tập thật vui."
Giọng nói của cô vang lên trong trẻo, nhẹ mà ấm, như dòng nước mát lan khắp không gian, vừa đủ khiến người ta không thể nào quên.
Còn Kỳ Mặc Vũ, giây phút ấy không biết phải diễn tả cảm xúc của mình ra sao.
Đây là tình huống nàng chưa từng nghĩ đến, ban đầu chọn thi vào Hoa Đại chỉ vì muốn đến gần hơn với người ấy, nào ngờ cuối cùng Khuất Tĩnh Văn lại trở thành giảng viên của chính mình.
Nàng thầm cảm ơn trời đất và cả chính bản thân vì đã không bỏ cuộc giữa chừng.
Tô Giai Nghê ngồi bên cạnh, cứ thấy Kỳ Mặc Vũ có gì đó khác lạ mà không hiểu vì sao.
Cô huých nhẹ vai nàng, tò mò hỏi nhỏ: "Này, có phải cô Khuất xinh lắm đúng không?
So với nữ thần của cậu thì sao?"
Nghe vậy, Kỳ Mặc Vũ chẳng hề giấu giếm, bình thản đáp: "Nữ thần của mình thật ra chính là... cô Khuất."
Ban đầu, Tô Giai Nghê còn chưa kịp hiểu ý, liền gật đầu theo phản xạ.
Một giây sau, khi nhận ra điều bất thường, cô hét toáng lên.
Kỳ Mặc Vũ hốt hoảng, vội đưa tay bịt miệng bạn lại, nhưng vẫn chậm một bước.
Thật đúng là xấu hổ không để đâu cho hết.
Cô Khuất đang quay lưng viết lên bảng, nghe thấy tiếng động liền dừng lại, quay đầu nhìn: "Các em, có chuyện gì sao?"
"Dạ không... không ạ.
Xin lỗi cô!"
Kỳ Mặc Vũ vội vàng trả lời, Tô Giai Nghê cũng lúng túng gật đầu phụ họa.
Không khí trong lớp lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng phấn khẽ chạm lên bảng.
Riêng Kỳ Mặc Vũ, trái tim vẫn chưa kịp bình ổn, từng nhịp đập vẫn rối loạn đến khó giấu.
Khuất Tĩnh Văn nghe vậy cũng không truy cứu thêm, cô quay lại tiếp tục bài giảng.
Chỉ là không ai phát hiện trong mắt cô sinh ra một tia hiếu kỳ.
Bạn học kia cũng thật quen mắt, Khuất Tĩnh Văn thầm nghĩ.
Cuối buổi học, Kỳ Mặc Vũ không về ngay mà kéo Tô Giai Nghê cùng nán lại.
Nhưng xem ra ý tưởng "vĩ đại" của nàng lại trùng hợp với không ít người, cả nhóm sinh viên đều quây thành một vòng lớn xung quanh Khuất Tĩnh Văn.
Khuất Tĩnh Văn không nhận dạy nhiều lớp, mỗi tuần chỉ đến Hoa Đại hai ngày.
Hôm nay là buổi học cuối nên cô kiên nhẫn ngồi lại, lần lượt giải đáp từng câu hỏi của sinh viên.
Có người thật lòng muốn hỏi, có người chỉ lấy cớ để được trò chuyện cùng cô thêm chút nữa.
Khuất Tĩnh Văn đều nhìn ra, nhưng không hề vạch trần ai.
Đến lượt Kỳ Mặc Vũ thì đã hơn nửa giờ trôi qua.
Nàng vội vàng đặt quyển sách trước mặt Khuất Tĩnh Văn, chỉ đại vào một dòng chữ: "Cô Khuất, chỗ này em chưa hiểu."
Khuất Tĩnh Văn nhìn Kỳ Mặc Vũ, rồi nhìn xuống trang sách đang bị ngón tay thon dài của nàng che khuất.
Khóe môi cô khẽ cong, nụ cười như muốn bật thành tiếng.
Nụ cười ấy khiến Kỳ Mặc Vũ có cảm giác đã bị nhìn thấu tâm can mình.
Nhưng khi nhìn lại, nàng mới phát hiện, sách bị đặt ngược.
Nàng vội xoay lại, rồi tiếp tục giả vờ đặt câu hỏi.
Lần này đúng rồi, Khuất Tĩnh Văn chỉ nhẹ giọng giảng giải, giúp nàng hiểu rõ nội dung bên trong.
"Đã hiểu chưa?"
Kỳ Mặc Vũ chẳng mấy để tâm đến lời giải, nàng chỉ lo ngắm nghiêng sườn mặt không góc chết của cô.
Thấy mãi không có tiếng trả lời, Khuất Tĩnh Văn ngẩng đầu lên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt tràn đầy dịu dàng của Kỳ Mặc Vũ.
Cô phải thừa nhận, ánh mắt ấy thật đẹp, đẹp đến mức khiến người ta luyến tiếc không nỡ rời.
"Bạn học?"
Kỳ Mặc Vũ chợt bừng tỉnh, vội gật đầu liên tục.
Khuất Tĩnh Văn mỉm cười.
Vừa định gọi người kế tiếp thì nàng lại cướp lời: "Cô Khuất, không biết em có thể xin số điện thoại của cô được không?
Sau này nếu có chỗ nào chưa hiểu, em có thể nhắn hỏi cô trực tiếp."
Nói xong, nàng gần như nín thở.
Tất cả can đảm của Kỳ Mặc Vũ đều dồn vào một câu ấy, chỉ mong Khuất Tĩnh Văn đừng từ chối.
Khuất Tĩnh Văn vốn đã quen với kiểu xin số như vậy, thường sẽ khéo léo từ chối.
Nhưng lần này...
Cô phải thừa nhận rằng, bản thân hơi thiên vị đôi mắt kia.
Sau khi tách khỏi đám đông, Kỳ Mặc Vũ cảm thấy cả người như lạnh toát vì hồi hộp, nhưng trong lòng lại ấm đến lạ.
Chỉ vì nàng đã có số điện thoại của cô.
Có lẽ hôm nay là ngày may mắn của nàng.
Ngoài việc bất ngờ gặp lại cô, ngoài cả mong đợi mà có thể giữ được liên lạc, Kỳ Mặc Vũ cảm thấy suốt mười tám năm qua chưa bao giờ mình hạnh phúc đến vậy.
Để kỷ niệm cho ngày đặc biệt ấy, nàng kéo Tô Giai Nghê rồi hẹn thêm Hồ Nhã Hinh đi ăn mừng.
Ngày tháng kiên trì của nàng, cuối cùng cũng có chút hồi đáp.