Từ đêm hôm đó, sau khi Ling nhẹ nhàng ôm lấy Orm đang thiếp ngủ trong lòng, mọi thứ dường như không còn như trước nữa.
Orm vẫn là tiểu thư của Sethratanapong.
Ling vẫn là người hầu tận tụy của nàng.
Nhưng giữa hai người, đã có một sợi dây vô hình, dịu dàng và bền chặt hơn bất cứ lời hứa nào.
---
Mỗi sáng, khi ánh nắng còn chưa kịp tràn ngập hành lang phủ, Orm đã dậy sớm, rón rén bước xuống giường, khẽ đẩy cửa sổ phòng nhìn về phía khu nhà gia nhân.
Ở đó, một căn phòng nhỏ giản dị, nơi có người chị dịu dàng đang yên giấc.
Orm tự cười mình.
Trước đây, nàng đâu có bao giờ để tâm đến nơi đó?
Bây giờ, chỉ cần không nhìn thấy ánh đèn mờ ấm áp ấy, lòng nàng liền trống trải kỳ lạ.
"Chị Ling..."
Orm thì thầm, giọng nhẹ như gió.
Chị có biết không?
Từ bao giờ, em đã quen với sự hiện diện của chị như một phần cuộc sống này rồi.
---
Hôm nay phủ Sethratanapong có tiệc tiếp khách.
Từ sáng sớm, gia nhân đã chạy tới chạy lui, người lau dọn, người bày biện, kẻ chuẩn bị phòng ốc đón người từ Bangkok xuống.
Orm cũng không ngoại lệ.
Tuy thân là tiểu thư, nàng vẫn bị mẹ mình nhắc nhở phải ăn mặc chỉn chu, tỏ ra ngoan ngoãn lễ phép trước các vị khách quý.
Orm uể oải ngồi trước gương, để mặc cho người hầu chải tóc.
Tâm trí nàng bay đi đâu mất, chỉ mải nghĩ xem lát nữa có được gặp chị Ling không.
"Tiểu thư, mời ra đại sảnh," người hầu nhắc.
Orm gật đầu, cầm lấy váy bước đi.
Nhưng vừa bước ra, tim nàng khựng lại một nhịp.
Ở hành lang cuối kia, Ling đang đứng chỉnh lại mấy tấm màn treo.
Ánh nắng sớm chiếu lên người chị, khiến đường nét hiền lành ấy như càng thêm mềm mại.
Không hiểu sao, Orm muốn chạy đến ngay lập tức.
Muốn gọi: "Chị Ling, chờ em với!"
Muốn nắm lấy tay chị.
Muốn...
được ở gần chị, dù chỉ một chút.
---
Nhưng nàng không kịp làm vậy.
Một chiếc xe sang trọng vừa dừng ngay trước cổng phủ.
Người làm ồn ào báo tin:
"Thiếu gia Non đến rồi!"
Orm giật mình quay lại.
Một chàng trai trẻ bước xuống xe, khoác trên mình bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt sáng sủa, ngũ quan sắc sảo.
Non — Nonratanakul một trong những gia đình giàu có và có thế lực bậc nhất.
Gia đình Orm đã nhắc đến Non suốt mấy tháng nay.
Non và Sethratanapong đang thương lượng hợp tác làm ăn lâu dài.
Một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối — đó là mong muốn ngầm của người lớn.
Orm nhíu mày.
Nàng không thích kiểu sắp đặt này.
Nhưng nàng không thể làm gì, ngoài việc mỉm cười nhã nhặn bước ra đón khách.
---
Buổi tiệc kéo dài đến tận trưa.
Orm bị ép ngồi cạnh Non trong bữa ăn.
Cậu ta lịch thiệp, ga lăng, nói chuyện hào hứng.
Ánh mắt Non nhiều lần dừng lại trên gương mặt Orm, ánh nhìn không hề che giấu ý tứ yêu thích.
"Tiểu thư Orm," Non cười nhẹ, "gặp em hôm nay, tôi càng tin rằng quyết định của tôi là đúng."
Orm nhíu mày, khẽ đáp cho có lệ:
"Vậy sao?"
Non nhìn nàng đắm đuối:
"Phải.
Tôi muốn cưới em."
Orm sững người.
Xung quanh, tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng ly tách va chạm lách cách, nhưng trong lòng nàng, chỉ còn trống rỗng.
Nàng lúng túng cầm lấy ly nước, che đi sự khó chịu trong ánh mắt.
Bất giác, Orm liếc mắt tìm quanh.
Ở góc xa kia, Ling đang đứng bên cây cột lớn, lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt chị vẫn như thường lệ: bình tĩnh, trầm lặng, như mặt hồ không gợn sóng.
Nhưng Orm nhìn thấy — thấy được tia xót xa thoáng qua rất nhanh trong ánh mắt ấy.
Trái tim Orm như bị ai bóp nghẹt.
---
Sau buổi tiệc, Orm viện cớ mệt, vội vã rời khỏi đại sảnh.
Nàng chạy một mạch về khu nhà phía sau, đến tận hành lang nơi gia nhân sinh sống.
Ling đang quét sân.
Nghe tiếng chân dồn dập, chị quay lại.
Vừa thấy Ling, Orm lao đến, ôm chầm lấy chị từ phía sau.
"Chị Ling..." giọng Orm run run, "em ghét tất cả bọn họ!"
Ling đứng sững, cả người căng thẳng.
"Tiểu thư..."
Orm ngẩng mặt lên, đôi mắt hoe đỏ:
"Chị đừng bỏ em, được không?
Em chỉ cần chị thôi."
Ling run tay, khẽ quay lại, nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
"Em còn nhỏ..."
Ling thì thầm, "mọi chuyện sau này sẽ khác."
Orm lắc đầu:
"Không!
Dù sau này ra sao, em cũng chỉ muốn có chị bên cạnh."
Ling không trả lời.
Chỉ siết chặt nàng hơn vào lòng, để Orm không nghe thấy tiếng tim mình đập cuồng loạn.
---
Nhưng sóng gió chưa dừng lại ở đó.
Vài ngày sau, mẹ của Ling — bà Kwong — bất ngờ bệnh tình trở nặng.
Bà vốn đã yếu, nên bệnh tình trở nên nguy kịch nhanh chóng.
Ling túc trực bên giường mẹ ngày đêm, gương mặt hốc hác đi trông thấy.
Orm biết tin, cũng âm thầm lén lút đến thăm.
Nàng ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà Kwong, nước mắt rưng rưng.
Bà Kwong yếu ớt nhìn hai cô gái, ánh mắt mờ đục bỗng bừng lên tia sáng kỳ lạ.
Bằng chút sức lực cuối cùng, bà nắm lấy tay của cả 2 đứa trẻ, siết chặt như thầm cầu nguyện, như lời chúc phúc cuối cùng của một người mẹ, bàn tay bà khẽ buông lơi.
Ling òa khóc trong thinh lặng.
Orm cũng nức nở ôm lấy Ling, lòng đau như cắt.
---
Ngày mẹ Kwong mất, bà để lại cho Ling 1 chiếc nhẫn với hoạ tiết đặc biệt.
Ling không biết nó ở đâu từ khi nào nhưng cô biết mẹ đã cất giữ nó rất cẩn trọng.
Bây giờ nó là vật duy nhất mà mẹ cô để lại, cô sẽ thay bà trân quý nó .
Hôm ấy trời mưa như biết được nỗi niềm, sự mất mát lớn lao của người con mất mẹ.
Một lễ tang nho nhỏ, chỉ có vài người gia nhân thân thiết lặng lẽ tiễn đưa.
Orm đứng dưới mưa, nắm chặt lấy tay Ling.
Lần đầu tiên, nàng thấy chị khóc như một đứa trẻ.
Từ khoảnh khắc đó, Ling biết — thế giới này với cô, chỉ còn mỗi Orm mà thôi.
Không còn mẹ để lo lắng.
Không còn ai để níu chân cô lại.
Ling siết chặt vai Orm, ghé sát tai nàng thì thầm:
"Chúng ta sẽ đi.
Tôi sẽ đưa em rời khỏi nơi này."
Orm nhìn chị, đôi mắt đẫm nước nhưng ánh lên tia sáng mãnh liệt.
Nàng gật đầu.
Dù đi đâu, chỉ cần có chị — em không sợ.
---
Chiều hôm đó, ánh hoàng hôn rực đỏ trùm kín cả bầu trời.
Trong khoảnh khắc đó, giữa những hối hả đổi thay của thế giới, có hai con người nhỏ bé, đang gắng giữ lấy nhau –
Như bám vào chút bình yên cuối cùng còn sót lại.
Orm biết, kể từ hôm nay, em không còn đơn thuần là "cô chủ nhỏ" nữa.
Em đã yêu rồi.
Yêu chị – yêu đến chẳng màng bất cứ điều gì khác trên đời.