Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ All Huy / Quang ] OneShot

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
123,293
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403052313-256-k862924.jpg

[ All Huy / Quang ] Oneshot
Tác giả: TinNgun283
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ai dị ứng thì cook dùm



muado​
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Giới thiệu


Đây là fic All Huy / Quang sẽ có những bộ truyện ngắn và có một đống otp khác trong này nên cân nhắc kĩ trước khi xem không vô lại thắc mắc là t block liền

____

Truyện chỉ là ảo , không áp đặt lên người thật

Truyện chỉ là ảo , không áp đặt lên người thật

Truyện chỉ là ảo , không áp đặt lên người thật

____

Điều quan trong nhắc lại 3 lần

Tóm tắt bộ truyện bằng 1 từ NGƯỢC , đọc đc thì cứ đọc không đọc đc thì cook lẹ .

Không đem truyện đi nơi khác không đưa cho chính quyền xem vì t hèn thế thôi

T là hội người thích ngược bot , dù t bên nhà ngoại nhưng cái cảm giác con mình bị ngược lên bờ xuống ruộng nó phê , càng ngược t càng khoái

All Huy / Quang nhưng sẽ có vài người t ko ship nhé vd là : anh tạ , hồng... còn lại có bao nhiêu thì t chơi hết nên cứ nói ý tưởng ra t ghi , tuỳ tâm trạng vui hay buồn thôi nha các babi

Truyện sẽ có vài tính tiết chửi tục , gây khó chịu nên cân nhắc kĩ bởi vì có vài bộ t sẽ đem cái cách t nói truyện nên sẽ chửi hơi nhiều

Kệ cứ nhá đại đại đi , nào đăng cũng được t cứ nhá từng chút từng chút xong nào hết lười thì đăng

❗️cấm đem truyện đi nơi khác , không nhắc otp khác vào đây , không leck ra ngoài , không đem cho chỉnh chủ xem , T YÊU NƯỚC T 100% LÀ CON DÂN YÊU NƯỚC T KHÔNG ỦNG HỘ 3 QUE ❗️

T thuộc 5 điều Bác Hồ dạy

1.

Yêu Tổ Quốc , yêu đồng bào

2.

Học tập tốt , lao động tốt

3.

Đoàn kết tốt , kỷ luật tốt

4.

Giữ gìn vệ sinh thật tốt

5.

Khiêm tốn , thật thà , dũng cảm
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Tú Quang | Lời hứa


Tú Quang của bà nhỏ nào vô nhận nè , chắc bộ này oneshot nhé tại t cx lười ghi nhiều , thôi vô truyện luôn nhé

________

Ra đi mang nặng lời thề , chưa thắng giặc Mỹ chưa về Bách Khoa , năm đó ra đi nhiều lắm toàn lính trẻ , có người chỉ mới học cấp 3 , có người vẫn còn là sinh viên .

Họ rời giảng đường với bao ước mơ chưa kịp thực hiện , rời mái trường với ánh mắt tràn đầy hi vọng , để rồi chiến tranh cướp đi tuổi thanh xuân và nhiều người mãi không trở về nữa .

Có những lời hứa mãi không thực hiện được , có những nỗi đau của người ở lại

Trên những con đường , những cánh rừng , họ bước đi giữa khói lửa , giữa tiếng súng vang dội , mang theo nỗi nhớ nhà , nhớ những buổi chiều bên thư viện , nhớ những trang sách chưa kịp đọc và nhớ cả những lời thề hứa còn dang dở .

Có những người đã ngã xuống , cũng có những người may mắn sống sót nhưng nỗi đau ấy vẫn âm ỉ ngày đêm

" Hoà bình , anh sẽ về với em , anh sẽ thưa ba má hỏi cưới em , mặc bộ áo trắng mà em từng nói anh hợp nhất , chờ anh nhé "

" Em đợi anh về mà , em sẽ ra đón anh "

Nhưng rồi lời hứa ấy mãi không thực hiện được , ngày anh đi cậu tiễn anh trong hình hài bằng da bằng thịt vẫn còn hơi ấm , vẫn còn mùi nắng trên vai áo .

Còn ngày anh về chỉ còn lại là một chiếc hộp phủ lên lá cờ Tổ Quốc và một lá thư nhầu nát đi , nặng trĩu những lời hứa chưa kịp thực hiện , những ước mơ chưa kịp làm

Kể từ ngày anh đi , cậu vẫn đứng đó đợi anh , nơi con đường xưa mà cậu và anh lần đầu tiên gặp nhau .

Mỗi chiều , khi hoàng hôn buông xuống cậu lại đứng dưới góc cây nơi mà cả hai từng hẹn nhau ngày trở về .

Tay cậu cầm chặt tấm khăn rằn anh để lại , đã cũ sờn đi nhưng vẫn vương chút thương quen thuộc .

Người làng nói lúc nào đi ngang qua cũng thấy cậu đứng đó đợi một bóng hình

Mùa phượng nở rồi tàn , bao lớp người đi qua nhưng chỉ có cậu là vẫn ở đó , đừng chờ giữa gió , giữa nắng .

Cậu tin , chỉ cần mình còn đợi là anh sẽ quay về .

Nhưng năm nối năm , lối về phủ bụi , bếp chờ phủ rêu , hình bóng anh vẫn chưa một lần quay về .

Chỉ còn gió thổi qua khẽ gọi tên anh .

Cậu vẫn đứng đó đợi mãi một bóng hình

Lá thư

Quảng Trị : ngày xxx tháng xxx năm xxx

Gửi em thương nhớ , anh sắp đi đây , bữa nay chắc anh sẽ đi xa mãi mãi .

Vậy là anh không còn được gặp em nữa , sau này có ai thương em thật lòng em cứ gắn bó với người đó như thế ở dưới anh mới yên tâm được .

Anh còn nợ em cái đám cưới , nợ em hai tiếng mình ơi , thôi thì kiếp sau anh trả cho em , kiếp sau mình lại gặp nhau em nhé .

Anh thương em , chồng của anh.

_Quang

_______

Bị buồn ngủ nên ghi đại đại đi , nào rảnh rảnh lôi ra làm fic chúc các babi ngủ ngoan

Mái iuuuuuuuu 💖
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Cường Quang Tú | Nô lệ R18


Con hàng giam cầm của bà nhỏ nào vô nhận nè , cái tên nói lên nội dung fic t tặng thêm Tú cho bà nhỏ nhé , từ nghĩ sẽ hơi thô , chửi tục nhiều , sốp vô dụng thông cảm cho sốp ai dị ứng thì cook nhé

Warning : trôn có lài , từ ngữ thô , chửi tục sẽ rất nhiều

_summary

Cường và Tú là anh em đều thik chung một người là Quang , hai anh em quyết định bắt Quang về làm nô lệ tình dục cho mình

______

Ủa đợi fic hả , ý là đăng nháp trước thôi chứ chưa có đâu hehehe thôi thì cố đợi thêm thời gian nữa đi

Mái iuuuuuuuuu 💖
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Khang Huy | Mùa đông


Đông đến , mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt , mang theo nỗi buồn len lõi vào từng nhịp thở .

Gió thổi qua nghe như tiếng ai đó thở dài , bầu trời đông xám đục phủ xuống mọi thử phủ lên một lớp u buồn đến nhói lòng , mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi , lạnh đến mức chỉ cần đứng yên vài giây , cũng thấy cô đơn bám vào từng đầu ngón tay

Trong căn phòng bệnh , Huy nằm đó , thân hình gầy đi trông thấy dưới chiếc chăn trắng lạnh lẽo là hơi thở nặng nề của anh , đôi mắt Huy nhìn lên trần nhà như đang cố nhớ lại những điều bình yên nhỏ nhoi với Khang và bé Nhật Hạ , con bé ngồi bên giường , tay bấu chặt vào tấm chăn của ba , như đang cố giữ lại một chút hơi ấm của ba con bé , đôi mắt con bé đỏ hoe nhìn Huy

" Ba ơi...ba đừng bỏ con..."

Huy mỉm cười , nụ cười anh mỏng manh như sương ngoài cửa sổ mùa đông , tay anh đưa lên vuốt nhẹ tóc của Nhật Hạ , con bé giựt mình , rồi mỉm cười , duột duột cái đầu nhỏ vào tay Huy , còn Khang ngồi bên cạnh , lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy , tim cậu như bị siết lại

Nhưng rồi , bàn tay của Huy dần trượt xuống , đôi mắt của anh từ từ khép lại , tiếng máy đo nhịp tim kêu lên một tiếng dài , vang lên trong căn phòng , tiếng kêu như dội thẳng vào lòng cả hai như một nhát dao vô hình .

Không gian như ngừng lại chỉ còn lại hình ảnh Huy nằm đó , trên môi anh vẫn nở nụ cười

Nếu anh có biến thành cát bụi , em cũng đừng lo , anh vẫn sẽ âm thầm bảo vệ em và con...

________

Không biết phải ghi sao cho buồn nữa nhưng mà chắc vậy cx ổn
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Hỏi ý kiến


Mấy bà nhỏ ơi , t đang ghi truyện Cường Quang nhưng bên acc phụ cx sắp xong rồi có gì mấy bà nhỏ qua đó đọc ủng hộ t nha acc phụ : Ngoc21849
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Khang Huy | Tương phùng


Thương em năm tháng đợi chờ nhưng mà em ơi duyên mình lỡ rồi...

Kiếp sau chúng ta cùng nhau quay đầu em nhé , kiếp này mình lỡ nhau rồi , giờ chỉ còn lại tiếng thở dài trong đêm , bây giờ chỉ còn lại là đoạn kí ức trôi tuột khỏi tay .

Sau này nếu có duyên chúng ta cùng nhau tương phùng , kiếp này anh với em đi lạc nhau xa quá , chỉ còn lại bóng lưng và nỗi tiếc nuối không biết tàn lúc nào

_____

Ghi vội
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Khang Huy | Hẹn


Người hẹn với ta kiếp sau chờ , ta cười khẽ bảo người đừng mơ , kiếp này ta khổ còn chưa đủ , đã quá đau lòng để ngây thơ .

Mạnh bà ta xin vài chục chén , cắt đứt tơ duyên của kiếp này .

Ta bước qua cầu Nại Hà gió lạnh , nhìn bóng mình in xuống nước , mà ngỡ như người ấy còn bên ta , nếu có có kiếp sau xin đừng buộc nhau bằng lời hẹn , kiếp sau sống đời không thổ thẹn , chẳng luỵ tình ai chẳng đoạ đày .

Ta đi rồi , gió còn lay vạt áo , nỗi buồn rớt còn lại giữa nhân gian .

Người đứng bên bờ sông vong xuyên gọi khẽ nhưng duyên đứt rồi , chỉ còn lại một mình ta , bước qua ngàn kiếp không quay đầu lại.

Khang là cậu út của Hội Đồng Nguyễn , từ nhỏ cậu đã sống trong dung lụa , kẻ hầu người hạ theo sau từng bước chân của cậu .

Khang có gương mặt tuấn tú với dáng người cao ráo , có biết bao nhiêu người con gái trong làng muốn lấy cậu làm chồng nhưng trái tim của Khang chỉ nghiêng về một người

Còn anh là Huy , một người hầu , một kẻ thấp hèn không hơn không kém ai .

Cuộc đời của anh vốn chỉ có việc giặt giũ , bưng bê , dọn dẹp và những lời chửi mắng những trận đòn khi Huy làm sai , đời anh sinh ra là để làm kẻ hầu kẻ hạ cho người khác

Thế nhưng , trong mắt của Khang , Huy không phải là một người hầu mà Huy là khoảng yên bình duy nhất giữa cuộc sống đầy khuôn phép của cậu út , là ánh mắt dịu dàng của anh giữa những lễ nghĩa ngột ngạt , anh là người duy nhất nhìn thẳng Khang mà không sợ hãi

Huy đến bên đời Khang nhẹ như một cơn gió mát giữa mùa hè oi ả , không phô trương, không đòi hỏi , chỉ bằng những cử chỉ nhỏ bé mà chân thành đến đau lòng .

Là người duy nhất đưa cho Khang chén nước khi cậu mệt , là người giám đặt tay lên vai của cậu

" Cậu...có ổn không..."

Huy cũng là người đầu tiên nhìn Khang như một con người thật sự , không phải là một cậu út phải sống cho thể diện , cho dòng họ , không phải cái bóng bị gò ép bởi danh vọng và quyền lực .

Ở bên Huy cậu được phép sống là chính mình , cậu được phép yếu đuối

Và chính điều đó đã khiến trái tim Khang run lên , khiến cậu càng muốn giữ Huy bên cạnh mình , dù chỉ là trong bóng tối của một mối tình không bao giờ được phép thừa nhận

Một kẻ mang sang quý

Một kẻ phận thấp hèn

Vậy mà tim tìm đến

Lén thương giữa bao phen

Khang và Huy yêu nhau .

Không ồn ào , chỉ là hai trái tim tìm thấy nhau trong một nơi không ai chấp nhận , thế nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau lần đầu , một thứ gì đó âm thầm thay đổi , từ những câu nói nhỏ nơi hiên bếp những lần Khang lén đưa Huy chén trà nóng trong đêm lạnh buốt , từ những cái nhìn dài hơn một nhịp thở tình yêu của họ nảy mầm như thế

Khang và Huy yêu nhau trong sợ hãi , yêu nhau trong những cái nắm tay vụng trộm , trong những đêm Khang trốn khỏi phòng mình , đi qua cả dãy nhà tối để gặp Huy dưới gốc bàn già , Huy mỗi lần như vậy đều thì thầm

" Cậu không nên đến đây..." nhưng bàn tay của anh lại vô thức níu lấy góc áo của Khang

" Không đến thì nhớ , mà nhớ thì đau .

Đau thì em không chịu được đâu "

Thế là Huy im lặng .

Im lặng mà yêu Khang đến cháy lòng , còn Khang , cậu yêu Huy hơn cả chính mình , hơn cả danh phận cậu út Hội Đồng Nguyễn .

Họ yêu nhau như thế , lặng lẽ nhưng sâu đậm , mỏng manh nhưng đẹp đến đau lòng , như một mối tình sinh ra để bị cấm cản nhưng vẫn rực sáng trong từng nhịp tim của cả hai

Ta yêu nhau trong ngày hè

Nắng rót xuống vai gầy

Gió dường như đứng lặng lại

Để nhìn hai kẻ say tình

Nhưng rồi ,bà hội đồng biết chuyện vào một buổi sáng oi ả , khi gió đứng im như nín thở .

Tin tức Khang và Huy lén lút qua lại đến tai bà qua lời thì thầm của một kẻ hầu nhiều chuyện .

Ban đầu bà không tin .

Cậu út của bà dòng máu quyền quý , tương lai nối nghiệp hội đồng lại vướng vào thứ tình cảm ô uế với một thằng gia nô bẩn tay bẩn chân?

Nhưng khi bắt gặp Khang lén đưa cho Huy một thỏi thuốc mỡ vì vết thương trên tay , ánh mắt Khang dịu dàng nhìn anh mà theo cách không một cô gái nào được nhận , bà hội đồng không thể nhầm lẫn đi đâu được .

Cơn giận của bà bùng lên như lửa bén vào rơm

" LÔI THẰNG HUY RA ĐÂY!"

- Giọng bà vang dội , sắc lạnh như lưỡi dao chém xuống số phận của anh , đám gia nô xông vào , túm lấy Huy như kéo một con vật , Khang hốt hoảng lao đến

" Không được !

Mẹ !

Mẹ dừng lại , Huy không làm gì sai hết , là lỗi của con "

" Câm miệng!

Mày mà còn mở miệng ra bênh nó , là tao giết luôn mày "

Khang chết lặng , còn Huy chỉ kịp lắc đầu , môi anh run run

" Cậu...đừng chống lại , tôi...không sao "

Nhưng mọi thứ đã quá muộn .

Đám gia nô lôi Huy ra giữa sân , trời nắng lên cao chiếu xuống bóng hình gầy gò , yếu ớt của Huy .

Bà hội đồng đứng trên bậc thềm , giọng bà lạnh lẽo như phán quyết tử

" Đánh cho nó tới khi không còn thở , cho nó biết thân phận của nó ở đâu "

Khang bị 2 người khác giữ chặt lại , đôi mắt cậu đỏ hoe như sắp phát điên

" DỪNG LẠI!

TÔI NÓI MẤY NGƯỜI DỪNG LẠI!"

Từng cú roi quất xuống .

Máu thấm ướt cả nền gạch , vai Huy run lên bần bật, anh vẫn cố gắng ngẩng đầu , nhìn về phía Khang , ánh mắt anh dịu dàng và tuyệt vọng đến nhói lòng .

Khang gào lên , sự bất lực bóp nghẹn trong lòng ngực

" MẸ!CON VAN MẸ!

MẸ GIẾT CON ĐI THÌ HƠN"

Nhưng sân rộng lớn , không một ai nghe , đúng hơn là không ai dám lên tiếng .

Roi tiếp tục hạ xuống .

Huy gục dần , hơi thở của anh đứt quãng , đôi mắt mở không nổi nữa .

Trước khi gục xuống nền gạch , anh cố nhìn Khang một lần cuối như muốn khắc sâu hình bóng của cậu vào trong tim , cơ thể của Huy ngã xuống , không còn động đậy

Giữa sân nhà Hội Đồng Nguyễn , dưới ánh nắng vàng của mùa hè , một mối tình bị chôn sống trong máu và tiếng nấc nghẹn của người ở lại .

Khang vùng thoát khỏi 2 người đang giữ chặt mình , cậu lao ra như con thú bị dồn nén đến giới hạn cuối cùng

" HUY!!!"

Khang quỳ sụp xuống nền gạch , vòng tay ôm lấy cơ thể bê bết máu của Huy .

Hơi thở của anh yếu ớt đến mức Khang phải kề tai sát ngực anh mới dò được một nhịp đập mong manh

" Mở mắt ra đi...Huy...mở mắt nhìn em đi ..."

Mí mắt Huy giật nhẹ , mí mắt anh nặng trĩu như đeo cả bầu trời .

Anh mở hé mắt vừa đủ để thấy khuôn mặt Khang nhoè đi trong nước mắt

" Ngoan...đừng khóc..."

- Giọng anh bây giờ như gió thổi qua , nhẹ đến nhói lòng .

Khang siết chặt lấy anh , như sở chỉ cần buông lỏng một chút là Huy sẽ tan biến

" Không...Huy...ở lại với em ...đi mà ... ai cho anh bỏ em , ai cho anh bỏ em ở lại một mình "

Hơi thở của Huy đứt quãng , anh cố nâng đôi tay mình lên chạm vào má của Khang

" Em ngoan...đừng khóc...nếu anh mất...anh vẫn sẽ...biến thành cát bụi...bảo vệ em..."

" Đồ ngốc!

" Khang bật khóc lớn hơn , giọng nức nở như một đứa trẻ

" Anh bị đánh đến thế này mà còn lo cho em ?

Huy...anh phải sống cho em...chỉ cần anh sống...muốn em quỳ , muốn em làm gì cũng được..."

Huy nhìn Khang , đôi mắt anh mờ dần nhưng vẫn ánh lên nét dịu dàng quen thuộc mà lần đầu cả hai gặp nhau

" Anh...yêu...em " Vừa dứt câu , đôi tay của Huy buông xuống , đập xuống nền đất lạnh lẽo , còn Khang chỉ biết ngồi đó ôm thân xác không còn hơi ấm của Huy , trời lúc nãy vừa nắng bây giờ cũng đã đổ cơn mưa như đang khóc than cho một cuộc tình bị chia cắt bởi số phận

Ngày mình đi , gió giông nhiều hơn

Tiếng mưa buồn thêm , nước mặn môi mềm

Gối chăn lạnh lùng , một mình quạnh hiu

Ngày mình đi , nhớ anh từng đêm

Xót xa mình ơi , lẻ bạn đâu rồi

Tiếng chim lạc bầy

Tìm bạn xa xa , nhớ anh vô cùng....

_Mình ơi

_______

Vì quá chán nên t đã quyết định chuyển này từ Cường Quang sang Khang Huy vì t luỵ otp Khang Huy
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Tít Huy | Yêu ơi


Ngày đầu tiên Huy lớn đi mẫu giáo, thằng nhỏ mặt căng như dây đàn.

Nó mới bốn tuổi, ôm cái balo to gấp đôi người, mắt cứ liếc qua liếc lại đầy lo lắng.

Còn Tít , nhỏ hơn Huy một tuổi thì tỉnh queo, tay còn cầm cái bánh gạo, nhai rôm rốp như đi du lịch chứ không phải đi học.

Vừa vào tới lớp , Huy dừng lại , môi run run trong tội nghiệp vô cùng

" Tít...anh sợ..."

Tít ngước lên nhìn anh , nhìn cái mắt đỏ đỏ sắp khóc , nhìn hai cái má bánh báo của anh , trong đầu thằng tít bật ra đúng một suy nghĩ

" Anh Huy khóc dễ thương quá đi " - Vậy là thằng tít nó đưa tay chọc chọc cái má của huy

" Anh có má bánh bao nè "

Huy tròn mắt nhìn nó , nước mắt chực trào rơi

" Em chọc...anh "

" Tại anh đáng yêu mà , trông anh như con mèo bị ướt á "

Và thế là Huy oà khóc thật lớn , khóc tới mức mà mấy cô trong lớp còn phải quay lại nhìn .

Còn tít thì đứng đó ôm huy vào lòng mà dỗ do cái trò nghịch ngu của mình

" Ơ...em xin lỗi mà , anh nín đi , em không chọc nữa "

Huy thì khỏi phải nói , anh vẫn mặc kệ mà khóc như chưa từng được khóc vậy

______

Ghi truyện nửa mùa -))
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Long Huy | Duyên Lỡ


Lên con hàng Long Huy cho mấy bà nhỏ nè

_____

Ông trời tàn nhẫn với tụi mình quá anh ha, ông trời cho chúng ta chữ duyên nhưng lại quên cho chúng ta chữ phận để giờ đây duyên ta lỡ làng .

Ông trời cho hai đứa chữ duyên để gặp, chữ thương để nhớ, chữ yêu để đau nhưng lại quên mất chữ phận để hai ta ở bên nhau suốt cả cuộc đời

Duyên tụi mình đẹp lắm, đẹp tới mức mỗi lần nhớ lại em vẫn thấy nghèn nghẹn trong lòng.

Mình gặp nhau là duyên, mình thương nhau là nợ, mình lỡ nhau là số.

Nếu kiếp này tụi mình chỉ có thể đi tới đây , nếu mọi cố gắng đều hóa thành bất lực , nếu yêu nhiều đến mấy cũng không thắng nổi định mệnh.

Thì thôi em đành hẹn anh ở kiếp sau.

Kiếp sau em xin ông trời đừng quên nữa, xin cho tụi mình đủ duyên đủ phận, để không phải lạc mất nhau giống như kiếp này nữa.

Kiếp này tụi mình thương nhau bằng cả trái tim, mà kết thúc lại phải buông bằng cả nỗi đau.

Em với anh đâu có muốn rời xa, chỉ là có những chuyện dù cố mấy cũng không níu nổi.

Có những khoảng cách không phải do tụi mình tạo ra, nhưng lại bắt tụi mình phải chấp nhận.

Em từng ước chỉ cần giữ được anh bên cạnh,

dù đời có tàn nhẫn cỡ nào em cũng chịu được.

Nhưng cuối cùng em lại phải học cách đứng ngoài cuộc đời , học cách im lặng khi nhớ,

mỉm cười khi đau và gói hết mọi thương yêu vào một chữ "đành".

Nếu kiếp này trời không cho tụi mình chung lối,

thì em sẽ đợi mày ở kiếp sau.

Em hứa kiếp sau nếu gặp lại, em sẽ nắm tay anh từ đầu, không để duyên hóa thành dở dang, không để yêu biến thành lỡ làng và không để tụi mình phải nói hai chữ "giá như" thêm lần nào nữa

_______

Nói chung là cũng cũng đi , mấy bà nhỏ đọc xong rồi đi ngủ đi nha mấy bà nhỏ ngủ ngon mơ đẹp nhé

Mái iuuuuuuuuuuuu 💖
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Khang Huy | Sợi chỉ đỏ


lướt thấy video em ấy là cảnh sát , còn tôi ra nước ngoài học pháp y kiểu vậy , hợp gu t nên ghi luôn

__________

Cái ôm đó lại là cái ôm cuối cùng, cậu đâu ngờ khi vòng tay khẽ siết hôm ấy lại là lần cuối được chạm vào hơi ấm quen thuộc.

Để rồi khi buông ra cậu mới hiểu, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhẹ, nhưng dư âm thì nặng đến suốt đời.

Từ giây phút ấy trở đi, mọi nhớ thương chỉ còn biết quay về trong im lặng, còn anh thì đã đi xa, không kịp cho cậu thêm một lần giữ lại.

Ngày chia tay, anh và cậu đã hẹn ước với nhau.

Cậu bảo, sau này khi học xong, khi đủ mạnh mẽ và đủ khả năng đứng cạnh anh, cậu sẽ về hỏi cưới.

Anh chỉ cười, vừa tin vừa lo, rồi đưa tay xoa đầu cậu như mọi lần.

Trước lúc lên máy bay, cậu lặng lẽ lấy trong túi ra một chiếc vòng tay bằng sợi chỉ đỏ là thứ cậu đã ngồi làm suốt mấy đêm liền.

"Sợi chỉ đỏ này là minh chứng cho tình yêu của chúng ta, cũng là lời hứa em sẽ về hỏi cưới anh."

Anh đeo nó vào tay, nắm chặt tay cậu thật lâu, như sợ chỉ cần buông ra một giây thôi là sẽ mất nhau mãi mãi.

Nhưng rồi loa sân bay vang lên, cậu phải quay lưng bước đi.

Cậu không dám ngoảnh lại, vì sợ chỉ cần nhìn thấy anh đứng đó thôi, mọi can đảm để rời đi sẽ tan vỡ hết.

Cậu ra nước ngoài học pháp y, ngày ngày đối diện với những thi thể lạnh lẽo, học cách lắng nghe những câu chuyện không còn ai lên tiếng.

Còn anh, anh trở thành một cảnh sát, ngày đêm đối mặt với hiểm nguy, với những vụ án không có chỗ cho sự yếu lòng.

Hai con đường khác nhau, nhưng cùng chung một điểm đến trong tim nhau.

Mỗi lần mệt mỏi, cậu lại nhìn vào cổ tay mình, nơi không có chiếc vòng nào, rồi tự nhủ phải cố thêm chút nữa, vì anh vẫn đang đợi.

Còn anh, giữa những đêm trực khuya, đôi lúc đưa tay chạm vào sợi chỉ đỏ đã sờn, như tự nhắc bản thân phải sống, phải trở về an toàn, để còn kịp chờ ngày cậu quay lại.

Nhưng có những lời hứa, dù chân thành đến mấy, vẫn không kịp thắng số phận.

Ngày cậu trở về, trong tim chỉ có một điều duy nhất, gặp anh.

Cậu muốn ôm lấy anh thật chặt, muốn vùi mặt vào lồng ngực quen thuộc ấy, muốn nói hết những lời yêu thương đã bị năm tháng và khoảng cách giữ lại.

Cậu tin, chỉ cần gặp được anh thôi, mọi mệt mỏi suốt bao năm qua sẽ trở nên đáng giá.

Nhưng đời chưa bao giờ nhẹ tay với những người còn đang hy vọng.

Chưa kịp gọi cho anh một cuộc, cậu đã bị kéo vào một ca khám nghiệm gấp.

Cậu đứng trước cánh cửa phòng lạnh, hít một hơi thật sâu, tự nhủ chỉ xong việc này thôi, rồi sẽ chạy đi tìm anh.

Cậu đâu biết, có những cánh cửa một khi mở ra, sẽ đóng sập cả một đời người.

Ngay khoảnh khắc cậu bước vào, sợi chỉ đỏ trên tay bỗng nhiên đứt phựt.

Một sợi rơi xuống sàn lạnh, sợi còn lại quấn hờ quanh cổ tay.

Tim cậu chợt thắt lại, một cảm giác bất an tràn lên dữ dội đến mức cậu phải vịn vào bàn để đứng vững.

Cậu tiến lại gần, đôi tay run rẩy kéo tấm vải trắng lên và thế giới trước mắt cậu sụp đổ.

Đó là anh.

Người mà cậu đã đếm từng ngày để gặp lại.

Gương mặt anh tái nhợt, những vết thương còn rướm máu hằn sâu trên da, đôi môi khô khốc như chưa kịp gọi tên cậu lần cuối.

Trên cơ thể anh là những vết roi chằng chịt, in hằn đau đớn đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến tim người khác nghẹt thở.

Có lẽ trước khi chết, anh đã bị tra hỏi, đã cố cắn răng chịu đựng, đã một mình chống chọi trong im lặng, không có ai ở bên, không có cậu như lời hứa năm nào.

Cậu quỵ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào cổ tay anh.

Lạnh, lạnh đến tàn nhẫn.

Sợi chỉ đỏ quen thuộc vẫn còn đó, sờn cũ, nhuốm màu máu khô, như một lời hẹn bị giữ lại giữa hai thế giới.

"Em về rồi...Huy dậy...đi , em về...với anh...rồi "

Nước mắt rơi xuống, thấm vào ga trắng lạnh lẽo, nhưng anh không còn mở mắt ra nhìn cậu nữa.

Lời hứa hỏi cưới năm nào giờ chỉ còn là một lời hứa muộn màng, vang lên trong căn phòng không còn hơi ấm.

Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào như chưa từng mất đi một người.

Chỉ có cậu đứng đó, giữa phòng khám nghiệm lạnh buốt, ôm lấy người mình yêu bằng tất cả yêu thương còn sót lại trong một lần gặp gỡ muộn hơn cả một đời.

Sợi chỉ đỏ đứt đi, cũng là lúc hai ta phải xa cách nhau.

Lời hứa năm nào, cuối cùng cũng chẳng bao giờ thực hiện được nữa.

Cậu ngồi đó rất lâu, bên cạnh anh, khóc không thành tiếng.

Chỉ là lồng ngực đau đến mức mỗi nhịp thở đều như một nhát dao cắt chậm.

Cậu từng tin sợi chỉ đỏ sẽ giữ hai người lại với nhau, dù xa đến đâu cũng sẽ có ngày trùng phùng.

Nhưng hoá ra, có những sợi chỉ không đứt vì tay người, mà vì số phận đã kéo quá mạnh.

Cậu nắm lấy tay anh, đeo lại đoạn chỉ còn sót lên cổ tay lạnh ngắt ấy, như một cách muộn màng để giữ lời hứa.

Đáng lẽ ra hôm nay, cậu phải đứng trước anh trong một bộ vest chỉnh tề, hỏi anh có đồng ý đi cùng cậu suốt quãng đời còn lại hay không.

Vậy mà giờ đây, giữa hai người chỉ còn lại một tấm vải trắng và khoảng lặng không lời.

Cậu cúi đầu thì thầm, giọng khản đặc:

"Em về rồi... nhưng không kịp nữa rồi, phải không anh?"

Không có câu trả lời , chỉ là tiếng gió rít thổi qua.

Cậu hiểu, từ khoảnh khắc sợi chỉ đỏ đứt, tình yêu của hai người không mất đi, chỉ là không còn nơi để tiếp tục.

Nó hoá thành ký ức, hoá thành nỗi đau nằm yên trong tim, theo cậu đi suốt phần đời còn lại

Cậu cũng không ngờ rằng cái ôm đó , là cái ôm cuối cùng của anh và cậu

Một đời không dứt

Một kiếp không quên

Duyên nợ đã hết

Đành hẹn kiếp sau

__________

Có dở quá thì cho t xl nhé tại t ghi đại đại thôi à
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Hoàng Huy | Biển


Biển rộng và sâu như nỗi nhớ em giấu kín, sóng cứ vỗ mãi vào bờ như cách tim cậu gọi tên anh.

Có những ngày biển yên ả đến lạ, nhưng dưới mặt nước phẳng lặng ấy là bao nhiêu cuộn sóng chưa từng ngủ yên giống hệt lòng Hoàng, ngoài thì bình thản, trong thì dậy sóng vì một người đã đi xa

Biển không giữ người ở lại, chỉ giữ lại dấu chân mờ dần trên cát, để khi thủy triều lên, mọi thứ bị xóa đi như chưa từng tồn tại và Hoàng đứng đó,

nghe biển thở, nghe sóng kể chuyện, mới hiểu rằng có những cuộc chia ly mênh mông như biển cả nhìn thấy, chạm được nhưng không bao giờ vượt qua nổi .

Ngày Huy đi, biển như lặng lại, sóng không còn ồn ào vỗ bờ, gió cũng thôi hát những khúc quen thuộc, cả không gian bỗng chùng xuống như đang nín thở tiễn một người rời xa.

Hoàng đứng trước biển rộng mà thấy lòng mình trống rỗng, mênh mông chẳng kém gì mặt nước trước mắt, chỉ khác là biển còn có ngày dậy sóng, còn nỗi buồn trong em thì cứ lặng im mãi không tan.

Anh quay về với biển để biển cả ôm trọn thân xác của anh, còn cậu ở lại bên bờ với hai bàn tay trống rỗng, ôm lấy khoảng không mặn chát nước mắt, nhìn sóng xóa dần mọi dấu vết của anh mà bất lực không giữ nổi một điều gì.

Biển nhận anh đi đến một nơi chẳng còn đau khổ , còn cậu phải học cách sống cùng nỗi nhớ, mỗi lần nghe sóng vỗ lại tưởng như anh đang thở, đang gọi tên cậu từ nơi rất xa, rất sâu.

Người ta bảo biển rộng để chữa lành, nhưng với Hoàng , biển chỉ rộng để cất giấu anh, còn nỗi đau thì trả lại nguyên vẹn, để cậu mang theo suốt những tháng ngày còn lại của đời mình

Ngày về đốt lửa trên đồi

Để đêm thơ thẩn bồi hồi khơi than

Còn chăng một dúm tro tàn

Rắc vào nỗi nhớ bẽ bàng duyên xưa

___________

Thơ ko liên quan gì tới truyện nhưng nó hay -)))
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
F3 | anh Tí anh Tèo


Lần đầu ghi textfic ko biết hay ko nữa , truyện hài " nhạt "

_______

Fifai sống dai thành huyền thoại

Donhathoang

Anh Huy , anh nói đi

Stevennguyen

Hả nói gì cơ ?

Donhathoang

Tại sao lại phản bội em

Stevennguyen

Phản gì cơ ?

Mới sáng sớm

em lại lên cơn gì nữa vậy Hoàng

Donhathoang

Anh thân với thằng Tú chim media

hơn em

Stevennguyen

Thân cái đầu buồi

anh thân với đống deadline hơn

Nguyendinhkhang

Ủa ê , sao cái gì cũng lôi em

ra vậy

Stevennguyen

Tại em sống lỗi nên

nghiệp nó tự tìm đến

Donhathoang

Vậy sao anh hay cười với nó

hơn em , anh hết yêu em rồi phải không

Stevennguyen

Anh cười vì nó ngu bền vững

ngu từ năm nay sang năm khác

Nguyendinhkhang

Ủa là anh đang khen em hay

chê em

Stevennguyen

Cả hai 🙂

Donhathoang

Vậy sao anh không cười

với em mà anh cười với nó

Stevennguyen

Em giận lên , là mặt như

thông báo lỗi hệ thống ai mà

dám cười

Nguyendinhkhang

Chuẩn , mặt anh Hoàng giận lên

nhìn như sắp nói câu " anh giải thích đi "

Donhathoang

Mày nín mẹ cái mồm đi

mày không nói , không ai bảo mày

câm đâu Khang

Stevennguyen

Em ơi , nó mà không nói

mới là có chuyện đó

Donhathoang

Thấy chưa anh bênh nó mà

anh không bênh em , anh hết xem

em là người yêu của anh rồi

Nguyendinhkhang

Ủa ê anh ơi , anh nên nhớ em

cũng là người yêu của anh Huy

Donhathoang

Anh Huy nào của mày , anh Huy

là người yêu của tao

Nguyendinhkhang

Nhưng anh ơi , anh Huy đâu ký

giấy độc quyền của riêng anh

Stevennguyen

Có , tao không ký giấy độc quyền

mà ký giấy chia tay hai bọn mày á

duma sáng sớm không để ai yên hết

Donhathoang

Ơ sao anh chửi em , anh làm em

tổn thương 💔

Stevennguyen

Em ơi , anh còn chửi là

anh còn thương đó không là anh

block con mẹ nó từ đời nào rồi 🙂🫵

Nguyendinhkhang

Em xin phép ghi câu này vô

sách nha " còn chửi là còn thương "

Stevennguyen

Ê Tú chim media ghi xong

nhớ ghi tên tác giả nha em

Nguyendinhkhang

Dạ để em ghi

Anh Huy người đàn ông mệt mỏi

Donhathoang

Chửi lộn vậy chắc cũng đói rồi đó

đi ăn đi bây

Stevennguyen

Ừ vậy đi , anh cũng đói nữa

Tú chim media , đi ăn không em

Nguyendinhkhang

Hai anh bao thì em đi

Donhathoang

Nhịn mẹ mày đi , bố mày bao

anh Huy chứ không bao mày 🙂

Nguyendinhkhang

⁉️

Stevennguyen

🥥 lòng tao lắm

_________

Ghi nó bị sượng quá trời ơi , ghi ngược quen rồi chuyển sang ghi kiểu này ko quen chắc phải tập ghi thêm rồi
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
F3 | anh Tí anh Tèo 2


Nối tiếp với tập trước nhé nhưng tập này sẽ kiểu nhắn tin lúc đêm khuya

_______

Fifai sống dai thành huyền thoại

Donhathoang

Anh Huy ới , anh Huy yêu dấu của

em ơi

Donhathoang

Mèo xinh của em ơi @stevennguyen

anh Huy ơi , yêu dấu của em ơi

Stevennguyen

Anh anh cái con cặc mẹ nó

3 giờ mấy gần 4giờ rồi mày

đéo cho ai ngủ à , mày gõ tên tao

để tao bật dậy chửi mày đúng không

Donhathoang

Vậy thôi , em im anh ngủ ngoan

nha

Stevennguyen

Ừ ngoan ngủ đi , ngủ ngoan

Donhathoang

Anh Huy ới , anh ngủ chưa

Stevennguyen

Đm tao nói im , mày mù chữ

hay não chạy bằng pin vậy Hoàng ơi

Nguyendinhkhang

🙂🙂🙂

Stevennguyen

Mày cười cái lồn gì , duma cười như

não rơi mất 50% dung lượng đm nhìn

muốn tát

Nguyendinhkhang

Em cười cho không khí đỡ căng thẳng

thôi mà ☺️

Stevennguyen

Không khí cái đéo gì , mẹ nó tao

đang căng như dây đàn mà bọn mày

cứ lảng vảng như quảng cáo game rác

Donhathoang

Sao anh cọc dữ vậy 🥹

Stevennguyen

Cọc cái mẹ gì , tao đang ngủ rất

bình thường chỉ là bọn mày phiền như

cứt dính đế giày gỡ không ra mà nghĩ tới

bực

Nguyendinhkhang

Vcl nay anh Huy căng phết đấy nhỉ

Stevennguyen

Nay cái đéo gì , lúc nào tao chả căng

sáng mở mắt đã muốn chửi đời , tối về

thì gặp nguyên cái group não tàn

Donhathoang

Tụi em chỉ nhắn chơi thôi mò 🤗

Stevennguyen

Chơi cái lồn , giờ này là giờ ngủ

chứ đéo phải giờ chơi

Nguyendinhkhang

Anh làm như tụi em có tội á

Stevennguyen

Có tội lớn vcl ra , tội làm phiền

tao khi ngủ , tội đéo biết im mồm , tội

có não như không

Donhathoang

Anh nói vậy không sợ mai hối

hận hả babi

Stevennguyen

Có chứ , tao hối hận vì đéo tắt wifi sớm

hơn , để tụi mày tự nói chuyện một mình

Nguyendinhkhang

🙂🙂🙂

Stevennguyen

Khang ơi mày đừng dùng icon đó

nữa được không vậy , mẹ nhìn như

nó đang khinh tao vậy nhìn muốn tát cho

cái

Donhathoang

Vậy giờ phải làm sao anh mới hết

chửi bọn em

Stevennguyen

Im lặng và đi ngủ liền cho tao

Donhathoang

Vậy thôi em im chúc anh ngủ ngoan

tình yêu của em

Nguyendinhkhang

Anh ngủ ngoan nha

Stevennguyen

Ừ vậy ngay từ đầu đi có

phải ngoan hơn không cứ phải

để tao chửi

Stevennguyen

Đụ mẹ cuộc đời , đụ mẹ cục wifi

đụ mẹ cái group xàm lồn

________

Khúc này t diễn tả lại vào những lần con bạn của t nó nhắn làm phiền giấc ngủ của t 💔
 
[ All Huy / Quang ] Oneshot
Khang Huy | Hẹn lần sau


Bị mê bài hẹn lần sau vãi 🫶

_______

" Một lần thương sao muôn đời còn vương

ngày sau đến chắc có đi cùng hướng

nay lỡ không cùng đường , hẹn lần sau..."

Hẹn lần sau chúng ta yêu nhau lại từ đầu anh nhé , nơi mà chúng ta không phải xa nhau , nơi mà chúng ta có thể nắm chặt lấy bàn tay nhau để không phải rời xa lần nào nữa , nơi mà chúng ta không mang theo kí ức đau buồn , không mang theo những giọt nước mắt .

Nơi mà chúng ta chỉ là hai người lạ , vô tình gặp nhau giữa đời , rồi chậm rãi học cách yêu thương nhau .

Lần sau ấy , mình sẽ nắm tay nhau lâu hơn một chút , ôm nhau chặt hơn một chút để những cái ôm những cái nắm tay không còn là lời từ biệt

_____

Bí quá trời ơi 💔
 
Back
Top Bottom