PHƯƠNG THỨC CHÍNH XÁC ĐỂ CHINH PHỤC NGƯỜI SAY MÊ GIỌNG NÓI - MAO CẦU CẦUo
Editor: Noemie
Chương 2: All!
Thành công kéo dài mạng sống!
Xúng xính váy xinh; Nhưng là đực rựa.
Câu trả lời vừa rồi, Phương Tri Nhiên tự chấm cho mình điểm tối đa.
Lòng trung thành của cậu đối với nghiên cứu khoa học thực sự không thể diễn tả bằng lời, đất trời đều chứng giám.
Chỉ là đàn anh vẫn chẳng mấy hài lòng, ánh mắt anh nhìn cậu không khác gì đang nhìn một sinh vật đơn bào – một con trùng đế giày không có não.
Một lúc sau, đàn anh hỏi: "Cậu viết nhanh đến cỡ nào?"
Phương Tri Nhiên: "Nhanh như chớp?"
Nếu không tính chất lượng thì một đêm viết mười bài thoải mái.
"OK."
Quý Hành Xuyên gật đầu, "Chuyện là thế này, thầy Quách đang có hai quỹ hỗ trợ nghiên cứu, hiện tại do bên tiến sĩ tụi anh triển khai.
Thầy có ý muốn để cậu tham gia vào nhóm nghiên cứu sớm hơn một chút, khi nào rảnh thì phụ tụi anh làm thực nghiệm, có thể sẽ hơi vất vả một chút, cậu chịu được không?"
Phương Tri Nhiên: "Biển học vô bờ, gian nan rèn luyện mới thành công."
Tui chính là con chó trung thành nhất của sự nghiệp nghiên cứu khoa học.
Cuối cùng Quý Hành Xuyên cũng để lộ ra chút vừa ý, ánh mắt anh nhìn cậu giờ đây ánh lên vài phần coi trọng, nặng nề đến mức có thể sờ vào được.
Phương Tri Nhiên nhìn cuốn sách dày cộp trong tay mình rồi rơi vào trầm tư.
"Quyển này cho cậu."
Quý Hành Xuyên nói, "Có một số phương pháp thực nghiệm sẽ hữu ích trong tương lai, khi nào rảnh thì đọc thử đi."
Anh lại hỏi thêm vài câu về chuyện học hành, Phương Tri Nhiên trả lời từng câu một.
Khi đồng hồ treo tường điểm đúng năm giờ chiều, ánh sáng màu cam ấm áp của hoàng hôn phủ lên người Quý Hành Xuyên.
"Cũng muộn rồi."
Cuối cùng Quý Hành Xuyên cũng lên tiếng đuổi người, "Đi ăn cơm đi."
Phương Tri Nhiên đứng dậy định rời đi, nhưng một cơn đau rát dữ dội bất chợt nhói lên từ giữa hai chân, khiến cậu loạng choạng rồi lại ngồi phịch xuống ghế.
Vãi, hồi nãy vội quá nên quên tháo vòng chân, giờ nó siết siêu chặt, với cái chất liệu cứng ngắc đó chắc đã cọ trầy da chân luôn rồi.
Quý Hành Xuyên: "?"
Phương Tri Nhiên hơi cắn môi: "Nơi này của đàn anh......
Không khí học thuật quá tuyệt, làm em lưu luyến đến nỗi không nỡ rời đi."
Quý Hành Xuyên: "."
Ngăn kéo bàn làm việc được mở ra, Quý Hành Xuyên dùng hai ngón tay thon dài lấy ra một túi kẹo dẻo rồi đưa cho cậu.
"Đi ăn đi."
Quý Hành Xuyên nói, "Đừng chỉ học thôi, sức khỏe cũng rất quan trọng, trong sách mà có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi anh."
"Dạ......"
Phương Tri Nhiên mang theo gói kẹo và sách rồi bước ra ngoài.
Ngay khi cánh cửa được đóng lại, Quý Hành Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm, uể oải tựa lưng lên ghế làm việc của cụ Quách.
Đúng là điên rồi, sao anh lại nghĩ rằng cậu đàn em này trông giống cô nàng coser xinh xắn, ngọt ngào trong Lễ hội truyện tranh ban nãy vậy chứ.
Chẳng qua là nhân vật mà cô ấy cos có nốt ruồi lệ, mà vừa hay cậu đàn em này cũng có nó.
Quý Hành Xuyên đứng dậy, mở hé cửa sổ trong phòng làm việc.
Trong phòng nồng nặc cái mùi mọt sách quá, phải tản bớt mới được.
-
Phương Tri Nhiên vừa mới ra khỏi tòa nhà của khoa đã gặp ngay một đàn anh khác cùng ngành, Phan Hủ, thạc sĩ năm 3.
"Tri Nhiên, đến học à?"
Phan Hủ chào hỏi.
"Không phải, là đàn anh Quý tìm em."
Phương Tri Nhiên trả lời.
"À, anh nhớ rồi.
Hôm qua anh nhờ thầy Quách sửa luận văn, thầy có nhắc tới chuyện này."
Phan Hủ vỗ trán, "Cụ Quách nhờ Quý Hành Xuyên phụ trách dẫn dắt mày đúng không?"
Phương Tri Nhiên: "Ừm, em vừa lên gặp đàn anh xong."
"Toi rồi."
Phan Hủ nhìn cậu đầy cảm thông, "Quý Hành Xuyên ấy hả, cực kỳ nghiêm khắc luôn đó."
"Dạ......?"
Phương Tri Nhiên sửng sốt, "Anh ấy cũng dẫn dắt người khác nữa hả anh?"
"Này thì không có."
Phan Hủ xua tay.
"Vậy sao anh biết ảnh nghiêm khắc?"
Phương Tri Nhiên hỏi.
"Trước khi ổng tới đây, mỗi năm cụ Quách chỉ đăng một hoặc hai bài luận văn thôi, sống đúng kiểu ăn no rồi chờ chết."
Phan Hủ nói, "Sau khi ổng tới đây rồi á, năm ngoái cụ Quách đăng liền tù tì mười hai bài, mệt muốn chết luôn."
Phan Hủ: "Thấy chưa, giờ cụ Quách chạy mất tiêu rồi."
Phương Tri Nhiên: "......"
"Nói chung là mày cố lên nha."
Phan Hủ đồng cảm vỗ vai cậu, "Cứ thể hiện cho thật tốt, chăm chỉ học hành là được, hình như đàn anh Quý của tụi mình không thích mấy đứa làm việc không có chuyên môn đâu."
Phương Tri Nhiên: "Dạ......"
Hiểu rồi.
Vậy thì, tuyệt đối không thể để đàn anh biết rằng, sau lưng ảnh tui là một coser hoạt động vô cùng sôi nổi.
Phan Hủ còn đang vội bổ sung số liệu thực nghiệm, nên chỉ nói chuyện với cậu được vài câu đã phải hấp tấp rời đi.
Điện thoại trong túi rung lên, cậu nhấc máy, là cuộc gọi từ Tô Gia, là người bạn đi cùng cậu đến Lễ hội truyện tranh hôm nay.
"Cứu mạng, đau muốn chết luôn."
Phương Tri Nhiên vừa đi vừa nghe điện thoại.
"Lúc thiết kế set đồ cos này, mấy cậu có thể nghĩ tới chuyện người mặc nó là con người không vậy."
"Người ở thế giới 2D thì không được coi là con người đâu, chỉ được coi là rau hẹ thái nhỏ(1) thôi."
Tô Gia đáp, "Nói chứ, cũng tại đàn anh của cậu hết, tự nhiên gọi cậu......"
"Không trách ổng được."
Phương Tri Nhiên nói, "Nghiên cứu sinh tụi tui là vậy không đó, một khi thầy hướng dẫn triệu hồi, thì dù có đang nằm dưới ba tấc đất, cũng phải như xác chết vùng dậy để họp nhóm, họp xong còn phải khắc lịch họp tiếp theo lên bia mộ."
Tô Gia: "......"
"Với lại á, đàn anh tui đâu phải dễ gặp."
Phương Tri Nhiên nói, "Ổng là hotboy của khoa Vật lý, nổi đình nổi đám trên diễn đàn trường luôn đó, khối người muốn theo đuổi mà có được gặp mặt ổng đâu, nên là tui đã đánh bại 90% người dùng diễn đàn rồi còn gì."
Hơn nữa, giọng của đàn anh cũng rất hay, chất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng như mây lững lờ vắt ngang bầu trời trong xanh.
Cậu không thể chống cự với người có giọng nói cuốn hút.
Nhưng mà, sao Quý Hành Xuyên lại dùng kẹo để đuổi cậu đi nhỉ, cho chút ngon ngọt, dùng lễ nghĩa trước rồi mới dùng vũ lực đấy à?
Hai người cứ nói chuyện câu được câu không, chẳng mấy chốc Phượng Tri Nhiên đã đến bên dưới ký túc xá.
Bảng quảng cáo của tiệm trà sữa mới khai trương đang sáng đèn, mùi trà dâu tây thoang thoảng trong không khí.
"Làm một ly không bạn?"
Cô nữ sinh đang làm thêm ở đây phát tờ rơi cho cậu, nhìn thấy cậu, cô có hơi sửng sốt một chút, "Khuyến mãi khai trương, trà dâu tây chỉ 20 tệ một ly."
"Thôi ạ, cảm ơn."
Phương Tri Nhiên nói.
Hai mươi á, mắc vậy, uống vào có thể sống thêm được mấy giây hay thông minh hơn chút nào không?
Vật giá ở Đại học A đúng là tăng vùn vụt, như cái cách trường này tăng điểm chuẩn đầu vào vậy.
Thang máy dừng ở tầng mười, cậu móc chìa khóa trong túi ra, mở cửa phòng ký túc xá.
Bạn cùng phòng đã theo nhóm nghiên cứu bên cạnh đến nơi khác họp hành rồi, cả tuần này không về, phòng hai người của cậu giờ đang trống huơ trống hoác.
Cậu đặt cặp sách xuống, ngồi xuống mép giường, cởi chiếc quần thể thao màu đen rộng thùng thình xuống rồi bước khập khiễng tới trước gương lớn.
Cặp đùi vốn trắng nõn như tuyết lại bị lớp da thuộc cứng ngắc cọ xát đến đỏ ửng, chân cũng bị đôi vớ da trong set đồ cos cào xước thành mấy vết đỏ.
Cậu cúi đầu tháo vòng chân, cuối cùng đôi chân cũng được giải phóng.
Chỉ là hai bên đùi còn hằn lại vài cục máu bầm, trông có hơi thê thảm.
Cậu tựa vào thành giường, duỗi đôi chân thon dài ra, định bôi chút thuốc mỡ để đánh tan máu bầm.
Điện thoại lại rung lên, Tô Gia gửi cho cậu một tin nhắn mới.
[Tô Gia]: Bông Tuyết, mới đây thôi nè, merch(2) mới của "Lẫm Khâm" vừa âm thầm lên kệ đó.
[Tô Gia]: Là nhân vật tóc trắng vừa điên vừa ngáo mà cậu thích gần đây đúng không, game này ra nhiều merch của ổng quá nhỉ.
"!"
Eo không còn đau, chân cũng hết nhức, Phương Tri Nhiên bật dậy khỏi giường, mở ngay đường link mua sắm.
Shikishi(2), bự vậy mà có 20 tệ, quá rẻ, mua.
Badge(3) á, đẹp quá là đẹp, có 30 thôi, mua, quất vài cái đi.
Thời gian đặt trước là ba tháng?
Dài không?
Không dài.
Đây không phải là chờ đợi, mà là trao thêm hy vọng cho cuộc sống này.
Phương Tri Nhiên nhiệt tình chốt đơn.
[Tô Gia]: All?
[F]: Ừa, mỗi loại một cái, thành công kéo dài mạng sống.
[Tô Gia]: Chắc ký túc xá của cậu thân thiện với môi trường lắm he.
[F]: Sao lại nói vậy?
[Tô Gia]: Tại vì có một bụi rau hẹ to bự là cậu mà.
[F]: .
[Tô Gia]: Nghĩ lại thì, trước đây tui cứ không hiểu tại sao cậu lại mê mấy nhân vật đó đến vậy.
Mấy anh trai ảo cậu thích ấy, có người điềm đạm, có người biến thái, có cả người vừa khùng vừa ngáo, đúng là ăn tạp mà.
[Tô Gia]: Bây giờ thì tui hiểu ra rồi, mấy vai do diễn viên lồng tiếng "Đông Quý" từng lồng, thằng nhóc nhà cậu thích hết, đúng không!
[F]: (゜▽^*))
[F]: Không tám nữa, đi học đây.
Chú ý nhé, có một nghiên cứu sinh muốn bắt đầu nghiên cứu đó nha.
Quyển sách Quý Hành Xuyên cho cậu là do thầy hướng dẫn Quách Lân của bọn họ viết, nội dung chuyên sâu nhưng không quá khó hiểu, đầy ắp thông tin hữu ích.
Phương Tri Nhiên đọc được gần nửa quyển, sẵn tiện ghi chú lại một chút.
Thấy trời đã tối rồi, cậu đứng dậy lấy đồ ngủ chuẩn bị đi tắm, thì một cơn gió lùa qua, thổi tung vài trang sách đang mở trên bàn.
Lời Phan Hủ nói hồi sáng vẫn còn văng vẳng bên tai, cậu hơi suy tư, cầm điện thoại lên, tiện tay chụp một trang sách ——
Gửi tin nhắn cho Quý Hành Xuyên.
[F]: Chào buổi tối đàn anh!
Trang này có hơi khó, em chưa hiểu lắm, anh giải thích giúp em với ạ.
Ổn rồi.
Dùng phương thức uyển chuyển để báo với đàn anh rằng, tri thức đã được tiếp thu.
Hình tượng một nghiên cứu sinh ưu tú, chăm học hay hỏi, khát khao tri thức, lại một lần nữa được củng cố thêm.
-
Đêm nay Quý Hành Xuyên ở lại phòng thí nghiệm thêm hai tiếng nữa, khi rời khỏi đó, màn hình điện thoại lại sáng lên vài lần, thông báo có tin nhắn mới.
Anh thong thả tháo bao tay và khẩu trang xuống, rồi cởi áo blouse phòng thí nghiệm màu trắng ra, sau đó mới xem điện thoại.
Tin nhắn đến từ nhóm sản xuất Game Mobile thuộc thể loại MOBA "Sải Bước Nghìn Năm", báo rằng bản audio ru ngủ vừa thu xong hôm qua của anh đã được đăng tải, kèm theo đó là một số ảnh chụp màn hình phần bình luận.
[Đông Quý, chỉ có thể là anh, vừa cất tiếng là đã muốn quỳ luôn rồi được chưa?
Trước khi ngủ cuối cùng cũng được thồn một họng cám mịn.]
[Cứ không nhận việc mới nữa xem, ông đây tưởng anh bị câm rồi đấy.]
[Chồng ơi, làm em mềm hết cả chân.]
Quý Hành Xuyên nhíu mày, vừa định trả lời tin nhắn thì một tin thịnh hành lại hiện lên phía trên màn hình điện thoại ——
【 Lễ Hội Truyện Tranh ở thành phố S, coser tuyệt mỹ, không đẹp thì tôi vừa trồng cây chuối vừa gội đầu 】
Tay anh hơi khựng lại một chút, mở tin này ra.
Những bức ảnh này đều là ảnh động, chụp bạn coser được cậu em họ Quý Trạch của anh khen nức nở hồi sáng, so với đoạn video anh đã xem lúc đó, chất lượng hình ảnh của mấy tấm hình này tốt hơn nhiều.
@Không Muốn Khai Giảng: Bị câu trồng cây chuối gội đầu dụ vào đây, trời má quá đẹp.
Nhân vật Phi Lâm này hiếm ai cosplay giống bản gốc như vậy luôn á.
@Nằm Lì Dưới Đáy Ba Hố(5): Trang điểm với làm tóc tỉ mỉ quá trời, eo thon quá, chân trắng dã man.
Ủa, sao màn hình điện thoại của tui ướt nhem vậy nè!
@ Lệch Lần Nữa Xóa Game: Hình như hôm nay thầy dẫn bạn tới chơi, hehe, tui sưu tập tem thành công rồi nè [ảnh chụp], tính thầy tốt lắm luôn á.
@Trâu Ngựa Cày Cuốc Trả Khoản Nợ Cuối: A a a a là thầy Bông Tuyết của tụi tui, @Bông Tuyết Nhỏ Mùa Đông, mọi người xem trang cá nhân của anh ấy đi, tác phẩm nào của ảnh cũng đỉnh hết.
@Muốn Yêu Mười Anh Cùng Một Lúc: Này này này......
Mặt chuẩn tỉ lệ vàng, cos gì cũng đẹp, anh ấy đăng ký hội viên ở chỗ Nữ Oa rồi hả?
Follow liền.
Quý Hành Xuyên nhấp mở bức ảnh.
Ngay lúc anh định nhấn lưu, Quý Hành Xuyên: "?"
Anh ấy?
Quý Hành Xuyên ấn vào ID được nhắc đến trong phần bình luận, truy cập vào trang cá nhân của coser Bông Tuyết.
Tài khoản này còn khá mới, nhưng đã ký hợp đồng với MCN(6), đăng không ít ảnh chụp tại các sự kiện, chủ yếu là cos các nhân vật thiếu niên, thỉnh thoảng cũng sẽ có nhân vật nữ như Phi Lâm.
Tài khoản có 450 nghìn người theo dõi, phần hồ sơ ghi giới tính là ——
Nam.
Phong cách trang điểm cosplay thường khá đậm, nên khó mà đoán được mặt mộc của coser chỉ qua một bức ảnh.
Nhưng nốt ruồi lệ ở khóe mắt của nhân vật mà Bông Tuyết cosplay hôm nay lại hoàn toàn trùng khớp với nốt ở khóe mắt của nhóc đàn em kia.
Ừm, giờ thì giới tính cũng trùng nhau rồi.
Cậu đàn em lúc nào cũng ra vẻ có tinh thần học hỏi rất cao kia, tối muộn mà vẫn còn gửi ảnh hỏi bài anh.
Quý Hành Xuyên bấm mở ảnh Phương Tri Nhiên vừa gửi.
-
Trong ký túc xá, màn hình điện thoại hơi nhấp nháy, Phương Tri Nhiên hướng mắt về phía điện thoại.
[Quý Hành Xuyên]: ?
Cuối cũng cũng trả lời cậu rồi, tiến sĩ bận bịu quá à, đến tận giờ này.
Đúng là lạnh lùng thật, chỉ nhắn mỗi dấu chấm hỏi.
Cậu tiện tay nhấp mở bức ảnh mình chụp ban nãy, nhìn lướt qua.
Phương Tri Nhiên đờ đẫn cả người.
Không phải chứ......
Thầy giáo gương mẫu nhà ai mà đang biên soạn sách nửa chừng lại quay ra viết cảm nhận nhân sinh vậy trời!
《 Nửa Đời Tôi Và Vật Lý 》là cái gì nữa!
Tại sao cậu lại chụp trúng ngay trang này vậy trời, còn nói là có hơi khó, chưa hiểu lắm nữa, khó cái rắm nè, khó coi hay gì?
Thu hồi?
Không được, cả 800 năm trôi qua luôn rồi, không thu hồi được.
Hay cứ nói là mình gửi nhầm nhỉ, coi như mắc tí lỗi bất cẩn nhỏ nhí thôi.
Cậu vừa gõ chữ vừa đỏ bừng mặt thì bên phía Quý Hành Xuyên đã gửi thêm mấy tin nhắn mới.
[Quý Hành Xuyên]: Cũng hơi khó quá ha.
[Quý Hành Xuyên]: Hay là mai tan học đến văn phòng anh một chuyến đi.
[Quý Hành Xuyên]: Để anh giải thích trực tiếp cho cậu?
Phương Tri Nhiên: "......"
_____
Chú thích:
(1) 算韭菜: Bị bóc lột, bị vắt kiệt
(2) Merch: hàng hóa hoặc sản phẩm, thường liên quan đến một thương hiệu, nghệ sĩ, sự kiện hoặc chương trình cụ thể.
(3) Shikishi: là một loại bảng cứng hình vuông hoặc chữ nhật, thường được bọc giấy và có viền vàng, được sử dụng phổ biến ở Nhật Bản để vẽ, viết thư pháp, xin chữ ký hoặc làm quà tặng
(4) Badge: huy hiệu hình nhân vật hoặc logo,...
(5) 三坑: Ba hố gồm đồng phục JK, Hán phục, đồ Lolita.
Nguồn: Wikipedia
(6) MCN: Một mạng lưới đa kênh là một tổ chức làm việc với các nền tảng video như YouTube, hỗ trợ cho các chủ kênh trong các phần như "sản phẩm, chương trình, gây quỹ, xúc tiến chéo, quản lý đối tác, quản lý quyền kỹ thuật số, kiếm tiền/bán hàng, và/hoặc phát triển khán giả" để đổi lại một số phần trăm lợi nhuận quảng cáo từ kênh.
Nguồn: Wikipedia
_____
Edit xong ngày: 10/5/2025
Beta: Lần 1 (15/8/2025)